Thứ Ba, 7 tháng 3, 2023

ĐỪNG CẦM BẢN ĐỒ CỦA NGƯỜI KHÁC ĐỂ DÒ ĐƯỜNG ĐI CỦA MÌNH

 Cuộc sống này-Tùng Trần

Cuộc sống này có muôn vạn niềm đau

Đừng so đo cái nào to lớn nhất

Có những điều bạc tiền hay vật chất

Chẳng sánh bằng khi vĩnh viễn mất đi

 

Cuộc sống này ai biết trước điều chi

Cần trân trọng những gì đang tồn tại

Nếu không muốn nơi tâm hồn ngây dại

Bởi một ngày phải nói tiếng ăn năn

 

Cuộc sống này không tự vượt khó khăn

Thì chớ hỏi sao chẳng bằng thiên hạ

Nhưng cũng có những mảnh đời nghiệt ngã

Phải âm thầm buồn bã lẫn đắng cay

 

Cuộc sống này còn có một ngày mai

Làm động lực để miệt mài tranh đấu

Biết cần cù không việc nào là xấu

Hãy tự mình bước qua những niềm đau.


Cuộc đời này là của mình

Sự thật là cuộc sống này là của chính bản thân chúng ta, do chúng ta tự tạo dựng, tự góp nhặt, do cho chúng ta tự định đoạt. Và cuộc đời này là của mình vốn dĩ có rất nhiều sự lựa chọn, mỗi sự lựa chọn đều có thể mang đến niềm vui, hạnh phúc hay là nỗi buồn, đau khổ,… Nhưng tất cả đều do chúng ta chịu trách nhiệm về chúng, không thể chói bỏ hay lẫn tránh – đó chính là thứ được gọi là cuộc sống và nó là cuộc sống của riêng ta. Chính vì thế hãy tự lo cho bản thân đi, đừng trông chờ vào một ai có thể đến và giúp bạn quyết định cuộc đời của bạn. Hãy luôn nhớ rằng cuộc đời này là của mình hãy tự lo cho bản thân đi!

Nó rất ngắn và còn mong manh

“Vẫn biết cuộc đời là mộng ảo

Phù sinh một kiếp thoáng qua mau,

Tóc xanh đang độ thời thơ ấu

Thoảng chốc thì ra đã bạc đầu…”

 Ai bảo cuộc đời này dài, riêng Ngọc Minh thì cho rằng chúng rất ngắn và rất dễ vỡ. Ngọc Minh tin rằng những ai cho rằng cuộc đời này dài thường nói rằng “Cuộc đời này thật là dài và buồn chán”, vì họ đang phải vật lộn với những lo âu và phiền muộn. Chính chúng đã chiếm và cướp đi những khoảng thời gian vui tươi và hạnh phúc chỉ để lại cho họ là một chuỗi ngày dài buồn chán không biết phải làm gì không biết cuộc đời này sẽ như thế nào. Ngược lại khi bước vào đời, thoát khỏi sự bảo bọc của gia đình thì họ sẽ lại thấy khoảng thời gian sống vui vẻ bình yên khi xưa thoáng qua như cơn gió, và khi trở thành ba thành mẹ thì lại tiếc nuối thời niên thiếu, và chỉnh thêm “Thoáng chốc” thì “đã bạc đầu”,… Chúng thật ngắn ngủi đúng không. Không nếu người ta được trả qua hết một “cuộc đời” trên thì nó vẫn dài hơn so với những quảng đời bất hạnh hơn: họ phải gục ngã trước căn bệnh quái ác bỏ lại con cái, họ phải bỏ lại cha mẹ vì tai nạn giao thông và họ phải rời xa người mẹ khi chưa chào đời,… Chúng không những ngắn… mà còn lại rất… mong manh.

Hãy làm những điều mình muốn

“Chỉ là mình muốn được là mình

Trong cuộc đời này mà sao có quá nhiều đắng cay…

Mà sao giống như mình đang phải trả những món nợ

Đã từng vay trong một kiếp nào đó không hề hay biết

Đôi chân cứ dò dẫm đi

Dù trên tay có cầm sẵn ngọn đuốc

Ai cũng dặn dò mình như một đứa trẻ con

Chưa biết gì về thế giới người lớn

Đừng làm điều này, cấm làm điều kia…

 

Chỉ là mình muốn lúc nào đó tự mình bước trong một cơn mưa

Có bệnh, có đau nhưng rồi sẽ hết

Đâu ai có thể che chắn giùm mình cả đời

Với chiếc dù to lớn rồi thì mình cũng sẽ ướt từ dưới chân…

 

Có trưởng thành nào không gom góp lại từ những phân vân

Hãy để tim mình sai khi còn có thể

Ước một lần đau cho đến tận cùng của nghiệt ngã

Mình sẽ đứng lên dù chung quanh là sỏi đá

Vì những hạt giống cần nảy mầm…

 

Chỉ là mình muốn được là mình

Trong những tháng năm nhìn gió mưa mà không hề e ngại

Yêu thương một con người đến bất cần nỗi sợ hãi

Ai tin mình hay mình phải tin ai

Cũng đâu chắc gì mãi mãi nước mắt ở trong lòng…

 

Chỉ là mình muốn được là mình trong cuộc đời này

Có khó khăn lắm không?”

Thật sự rằng rất ngưỡng mộ tuổi trẻ bây giờ có câu “Mình thích thì mình làm thôi”, Mặc dù là có một lời nói không kịp nghĩ nhiều, không lưỡng lự đôi co, nhưng thật khiến cho những bậc cô bác phải đem lòng “ngưỡng mộ” vì họ thật khó khắn khi phải đưa ra quyết định cho cuộc sống cho gia đình.

Được làm những gì mình thích là đặc quyền của mỗi người, nhưng chúng ta biết rồi đấy, khi sống đến một ngưỡng nào đó trong đời, con người ta không thể thỏa mái, tự do vẫy vùng với những điều mình thích nữa. Nên lúc chưa bị ràng buộc với quy tắc, với những luật lệ này kia, thì tranh thủ nổi loạn đi, khi còn có thể!

Hãy mơ ước và chuẩn bị đồ đạc quần áo đi bởi vì con người ta phải chiến thắng con đường dẫn đến ước mơ ấy. Cuộc đời này là của mình, tin vào bản thân mình và hãy làm tất cả những đều mà mình muốn, và chắc rằng ai đó sẽ không phải hối tiếc vì sự lựa chọn của mình.

Đừng trông chờ vào người khác

“Đừng tưởng cứ thuốc là lành

Cứ ly là biệt cứ hành là xong

Đừng tưởng cứ lạnh là Đông

Cứ Xuân là ấm, cứ giông là Hè

Đừng tưởng cứ chát là chè

Cứ say là rượu cứ bè là trôi

Đừng tưởng cứ bẩn là hôi

Cứ thơm là sạch cứ bơi là thuyền

Đừng tưởng cứ mạnh là tiền

Cứ khôn là khéo cứ hiền là ngu

Đừng tưởng cứ yếu là nhu

Cứ cương là rắn cứ ru là hời…

 

Đừng tưởng cứ tốt là mời

Cứ chê là xấu cứ bồi là cao

Đừng tưởng cứ nước là ao

Cứ sông là rộng cứ rào là ngăn

Đừng tưởng cứ viết là văn

Cứ đăng là báo cứ ăn là mồi

Đừng tưởng cứ tĩnh là ngồi

Cứ đi là đến cứ hồi là hương

Đừng tưởng cứ mến là thương

Cứ mong là nhớ cứ buông là rời…”

Một câu chuyện nhỏ về chú ốc sên:

Chú sên con chạy đến và hỏi mẹ: “Mẹ ơi! Tại sao chúng ta từ khi sinh ra phải đeo cái bình vừa nặng vừa cứng trên lưng như thế? Thật mệt chết đi được! Con không thích nó tý nào.”

“Con à, vì cơ thể chúng ta không có xương để chống đỡ, chỉ có thể bò, mà bò cũng không nhanh” – Ốc sên mẹ nói.

“Chị sâu róm không có xương cũng bò chẳng nhanh, tại sao chị ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?”

“Vì chị sâu róm sẽ biến thành bướm, bầu trời sẽ bảo vệ chị ấy”.

“Nhưng em giun đất cũng không có xương, cũng bò chẳng nhanh, cũng không biến hoá được, tại sao em ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?”

“Vì em giun đất sẽ chui xuống đất, lòng đất sẽ bảo vệ em ấy”.

c sên con bật khóc, nói: “Chúng ta thật đáng thương, bầu trời không bảo vệ chúng ta, lòng đất cũng chẳng che chở chúng ta”.

“Vì vậy mà chúng có cái bình đó con!” – Ốc sên mẹ an ủi con – “Chúng ta không dựa vào trời, cũng chẳng dựa vào đất, chúng ta dựa vào chính bản thân chúng ta”.

Chú ốc sên sống dựa vào chính mình không nhờ sự giúp đỡ của bất cứ ai. Vậy, tại sao chúng ta không thể?

Có một số người mỗi khi gặp phải chuyện gì, việc đầu tiên nghĩ đến là tìm kiếm sự giúp đỡ của người khác. Có người bất luận là có việc hay không, đều thích đi theo người khác, cho rằng người khác có thể giải quyết mọi khó khăn của mình. Có rất nhiều người không biết mình đang đợi chờ điều gì, nhưng họ cảm nhận được rằng sẽ có một điều gì đó xảy ra, vận may sẽ đến hoặc sẽ phát sinh những cơ hội mới, hoặc sẽ có một ai đó đến giúp họ. Có một số người luôn chờ đợi nguồn tài chính từ bố mình, từ ông chú giàu có hay một người bà con xa, có ngươi lại chờ đợi một thế lực thần bí có tên gọi là “vận may”, “phát tài” đến giúp đỡ họ. Chúng ta chưa bao giờ nghe thấy có chuyên những người có thói quen chờ đợi sự giúp đỡ, chờ đợi sự giúp đỡ của người khác hay chờ đợi vận may lại có thể thực sự làm nên sự nghiệp lớn. Tất cả đều trông chờ người khác giải quyết những vấn đề trong cuộc sống mình.

"“Ai mà bền chí siêng năng

Mới mong bền vững như hằng ước mơ

Còn không thì sống vật vờ

Mỗi ngày tạm bợ phất phơ giữa đời.”

Thực là không ai trong chúng ta có thể sống mà không cần sự quan tâm giúp đỡ của những người xung quanh, nhưng đó sẽ là sự giúp đỡ trong khả năng của họ, và lúc đó ta thực sự không thể xoay sở nếu không có sự giúp đỡ. Chẳng ai mà có quá nhiều thời gian để tận tâm giúp đỡ ta. Khi ruộng lúa của mình chín vàng cách tốt nhất là hãy tự mình thu hoạch về nhà. Đừng mong chờ sự giúp đỡ của người thân bạn bè khi ta vẫn có thể tự mình làm được – bởi vì họ cũng có những ruộng lúa của họ.

Đừng trông chờ quá nhiều vào người khác, hãy tập lối sống tự lập để được là chính mình. Đừng nép sau cuộc đời của một ai đó, hãy sống cuộc đời của mình, hãy biến nó thành những trang sách ý nghĩa cho những người xung quanh học hỏi. Vì cuộc đời này là của chính mình đừng trông đợi vào ai.

Cuộc sống, mỗi người đều có cho mình một con đường riêng, không ai có thể đi thay mình cả. Đừng vì hâm mộ người khác mà vội vàng cầm bản đồ của họ đi dò đường của mình!

Cuộc đời có vô vàn cách sống, hãy chọn cách sống cho bản thân

“Sống chậm lại chớ vội vàng hối hả

Buớc lạc đuờng sẽ buồn bã thiên thu

Không là bạn cũng đừng hoá kẻ thù

Vì cuộc đời vốn phù du cát bụi

 

Sống chậm lại để nhận ra lầm lỗi

Rồi quay đầu tìm cơ hội sửa sai

Đừng so bì với bất cứ một ai

Hãy vì mình và tương lai phía trước

 

Sống chậm lại nhưng chớ nên chùng bước

Bởi kiếp nguời tồn tại được bao lâu

Mà âm thầm trong dằn xé cơn đau

Sao không thử chôn sâu vào đáy vực

 

Sống chậm lại cùng tháng ngày hiện thực

Sẽ thấy rằng những tổn thất đã qua

Dần ngôi ngoai tựa như ánh trăng tà

Hay hoàng hôn lúc chiều tà buông xuống

 

Sống chậm lại bởi đường còn vạn hướng

Đời lụy phiền vui sướng tại trong tâm

Muốn an nhiên không mắc những sai lầm

Tự nhủ rằng chỉ cần mình sống chậm”

Mỗi người có một cuộc đời là của riêng mình, trong cuộc đời đó lại có vô vàn cách sống. Nhiều người chọn cho mình cách vui vẻ đứng ngoài mọi chuyện, có người lựa cho mình cách dấn thân, còn có cả người sẵn sàng vì đam mê mà sẵn sàng chịu mạo hiểm...

Nhưng cuối cùng kết quả vẫn chỉ có một, sống cho bản thân mình mới là cách sống tốt nhất. Con người vốn dĩ chỉ sống một lần trên đời, ta còn đợi đến bao giờ mới sẵn sàng làm những điều mình thích, sống vì mình chứ không phải vì người khác?

Người sống tốt cuộc sống của mình là người biết cách hưởng thụ cuộc sống. Người không ngần ngại tìm kiếm những điều khiến bản thân thoải mái, càng không vì tiết kiệm mà đắn đo khi quyết định mua một món đồ mang lại niềm vui cho mình. Đấy mới là cuộc sống có thể khiến mình vui vẻ, hạnh phúc để sau này mình có thể mỉm cười nhớ về nó khi xế chiều.

Khi mình tin tưởng, ta sẽ tìm được một con đường cho mình

“Sống để nói những câu đạo đức

An ủi người cơ cực lầm than

Văn chương tô điểm giang sơn

Chết rồi vẫn sống muôn ngàn năm sau”

Cuộc sống này vốn khó khăn hơn chúng ta tưởng, không thể lúc nào cũng vui vẻ, hạnh phúc. Sẽ có những lúc chúng ta cảm thấy đau thương, có những lúc muốn rơi nước mắt và gục ngã. Thế giới này đầy hỗn loạn và phức tạp, mỗi bước đi đều khiến chúng ta phải đắn đo vì không biết làm sao cho đúng, cho không lầm đường.

Nhưng chỉ cần mình tin tưởng, nhắm mắt lại tĩnh lặng một chút, suy nghĩ cẩn trọng ta sẽ tìm được mục tiêu khiến mình muốn kiên định mà tiến lên. Đến khi ấy, thế giới sẽ nhường cho mình một con đường, còn ta sẽ tìm được con đường đúng đắn cho bản thân.

Tất nhiên, không phải lúc nào tiến lên cũng có được kết quả tốt, không ai dám chắc rằng con đường phía trước mình là con đường thẳng tắp không nhấp nhô, uốn lượn… chỉ cần ta tin tưởng tất cả những khó khăn đó chỉ là để mình rèn luyện bản lĩnh trước khi tìm được đúng đường.

Bởi lẽ, có một số việc không nhất định phải nói cho người khác nghe. Có đau đớn nhưng đừng quá hy vọng người khác hiểu. Có nhiều chuyện theo thời gian rồi sẽ lãng quên. Những nỗi đau, vất vả ta trải qua dần rồi sẽ được đền đáp một cách xứng đáng.

 Sống là chính mình, cuộc sống sẽ không có hối tiếc

“Nếu có thể hãy rộng lòng tha thứ

Những lỗi lầm trong quá khứ xa xôi

Bởi buồn..đau..khóc..hận cũng qua rồi

Mở tâm hồn đừng ngậm ngùi che đậy

 

Đâu chỉ có mỗi một mình như vậy

Cuộc đời này còn đầy rẫy trái ngang

Đã gieo nên bao thảm cảnh bẽ bàng

Thì cớ gì mãi mang lòng thù hận

 

Dẫu biết rằng khi ngập tràn chịu đựng

Giọt lệ nhoà căm giận sẽ lăn rơi

Có nỗi đau không tả hết bằng lời

Nhưng tất cả xa rồi còn đâu nữa

 

Nếu có thể vào một ngày nào đó

Thả tâm hồn buông bỏ hết thương đau

Cùng xót xa của ngày tháng năm nào

Tự cho mình chút sắc màu cuộc sống.”

Mỗi lần trải nghiệm đều là một lần tích lũy, vấp ngã chỉ là rèn luyện. Nếu không có đau thương làm sao chúng ta học được cách kiên cường. Nếu không từng thất vọng, làm sao chúng ta học được cách đối mặt.

Cuộc sống của con người mỗi chúng ta đều cần suy nghĩ đơn giản một chút, chuyện gì đến sẽ đến không thể tránh được. Hãy sống là chính mình, vui vẻ, hạnh phúc thì mới không uổng sống trên đời.

Con người, muốn nhận được sự tín nhiệm từ người khác hãy thành thật, muốn thành thật hãy chân thật, muốn chân thật nhất định phải là chính mình.

Đừng để cuộc đời của mình bị chi phối bởi lời nói của người khác

“Cứ tịnh tâm giữa dòng đời tấp nập

Không so đo người cao thấp hèn sang

Chẳng cần bon chen sống gấp vội vàng

Sống nhân đức giữ tình làng nghĩa xóm

 

Vui với hàng cây bình minh nắng sớm

Thích hoàng hôn chiều tím chớm vào thu

Yêu quê hương dịu ngọt những lời ru

Vui với đời cho dù còn cay đắng.”

Ngạn ngữ có câu: “Kim vô túc xích, nhân vô thập toàn”, ý chỉ đến cả vàng cũng chẳng thể thuần khiết thì con người nào có ai hoàn hảo. Sống trên đời việc có thể vừa lòng tất cả mọi người dường như là một điều không thể. Bên cạnh ta sẽ có người yêu mến, có người ghét bỏ, có người khen ngợi lại có người không tiếc lời chê bai.

Chỉ cần ta nhớ, miệng là của người khác, thị phi là chuyện trong thiên hạ, dù có cố gắng đến thế nào vĩnh viễn ta cũng không thể quản được, đó càng không phải thước đo để đánh giá một con người. Vì thế, thay vì để bản thân bị chi phối bởi lời nói của người khác hãy học cách tin tưởng bản thân mình. Chỉ cần ta sống ngay thẳng, trong sạch thì không có gì phải hổ thẹn, càng không phải bận lòng khi có lời gièm pha từ người khác.

Trong tâm vui vẻ thì trong mắt mới nhìn thấy ánh mặt trời

“Sống phải biết trân trọng từng giây phút

Bởi hững hờ trong chốc lát mà thôi

Sẽ để ta ân hận cả cuộc đời

Mọi hối tiếc ăn năn thời vô nghĩa.

 

Sống phải biết quan tâm và san sẻ

Bỏ ngoài tai lời mai mỉa khinh thường

Mở tấm lòng cho nhận những tình thương

Và đứng lên kiên cường khi gục ngã.

 

Sống phải biết mình cần chi vội vã

Chớ nghĩ suy rồi buồn bã tâm hồn

Chuyện qua rồi hãy cố gắng vùi chôn

Để nụ cười ung dung cùng thực tại.

 

Sống phải biết không gì là e ngại

Cứ thật lòng đừng dối gạt lừa ai

Sống hôm nay nào biết được ngày mai

Tuy đời ngắn nhưng nghĩa dài vô tận.

 

Sống phải biết còn bao người lận đận

Nếm khổ sầu đừng khóc hận oán than

Chớ so bì người khó kẻ giàu sang

Không cần cù nào ai mang ban tặng.

 

Sống phải biết để tâm hồn bình lặng

Được ấm no là may mắn hơn người

Hãy mỉm cười thay nước mắt ai ơi

Nghĩ giản đơn cho cuộc đời hương vị.”

Cuộc sống là một chuỗi những ngày nối tiếp nhau, nếu hôm qua ta phiền lòng vì một điều gì đó mà đem phiền lòng đó đến tận hôm nay, ta sẽ chẳng bao giờ có thể nhìn thấy tương lai tươi sáng đang đón chờ mình phía trước.

Có những đau thương cần phải học cách buông bỏ thì chúng ta mới có thể trưởng thành. Khi khó khăn, mệt mỏi thì học cách nhẫn nhịn, chịu đựng. Chuyện lớn hay chuyện nhỏ của bản thân hãy tự giác làm đừng thoái thác cho bất kỳ ai.

Khi trông chờ quá nhiều, con người ta thường thất vọng. Có một số chuyện buông bỏ không phải là điều tồi tệ nhất. Có một số người, nhớ mãi chưa hẳn đã vui. Tự mình vun đắp cho tâm hồn mình, sống một cách đơn giản cho cuộc đời đơn giản. Khi ấy, ta sẽ tìm được con đường đúng đắn và có hạnh phúc, chứ đừng vì ngưỡng mộ mà cầm bản đồ của người khác miệt mài dò đường của mình.

Cuộc sống chưa bao giờ là dễ dàng với bất kỳ ai. Hôm nay chúng ta vẫn đang có tất cả, nhưng ngày mai, có thể chúng ta chẳng còn lại gì.

Chúng ta biết đấy, cuộc sống vốn dĩ luôn là như thế. Nó đa sắc màu, luôn biến hóa và mang đến cho ta những màu sắc khác nhau, lúc tươi sang, lúc đen tối, mù mịt…. Và để hòa nhập được cùng với nó thì quả là không dễ dàng nhưng cũng không có gì là không thể giải quyết.

“Chơi với người tốt như đi trong sương

Tuy không ướt áo nhưng thân thường mát rượi

Chơi với người xấu như đi giữa rừng gươm

Tuy không bị thương nhưng thường sợ hãi.”

Để có được cuộc sống thanh nhã như hôm nay,ta đã trải qua biết bao thăng trầm, khổ ải, ngọt bùi, hân hoan. Để có được an yên, tự tại như hôm nay,ta đã phải gồng mình đối mặt với biết bao sóng gió của cuộc đời. Ta đã không ít lần muốn buông xuôi, phó mặc cho số phận…Ta đã có những lúc cô độc đến đau thương và ta, cũng đã có những lúc muốn quên đi mình đang được sống, muốn chối đi mình là một con người!

Dù ta là ai và đã trải qua dư vị của trần gian như thế nào, thì cho đến hôm nay mình rất đáng được hoan nghênh về những nỗ lực của bản thân và chính ta phải luôn tự hào là mình đã làm rất tốt. Vì rằng ta không có được cuộc sống an nhàn như một số người từ lúc sinh ra, cho nên hoàn cảnh đã buộc ta phải trở thành một người hiên ngang như thế! Nếu không kiên cường, nếu không mạnh mẽ, có lẽ…ta đã không thể đặt đôi chân ở vạch đích như bây giờ.

“Sông sâu còn có kẻ dò

Lòng người tuy cạn ai đo vơi đầy

Thốt ra lời nói thì hay

Nhưng mà lòng dạ thì đầy mưu mô”

Từ lúc hiện diện ở thế giới này, cuộc sống chưa bao giờ là ngừng thử thách ta. Nó liên tục ném ta vào những khó khăn này đến khắc nghiệt khác. Nó ngày đêm xoay vần ta từ hình hài này sang khuôn dạng khác. Nó còn làm ta te tua, đẫm lệ…Không ít lần ta đã tự hỏi: những điều đó sao lại xảy ra với mình, mình đã làm gì mà những người kia đối xử với mình như vậy, hình như mình luôn gặp điều không suôn sẻ dù đã miệt mài vun đắp…Và thật là không dễ dàng một chút nào để có thể trả lời thông suốt cho những điều vừa nêu.

Tuy nhiên, đâu phải ta đã tự lừa dối rằng: mình sẽ gạt việc tìm hiểu “gốc rễ” qua một bên và tìm cách giải quyết tuần tự từng vấn đề, sẽ thôi không bận tâm với những điều làm mình nặng lòng mà sẽ phải thật cố gắng điều chỉnh để cư xử sao cho toàn vẹn, mình sẽ đón nhận những điều sắp tới trong vui vẻ chủ động…Mặc dù có vẻ như tôi đã nói là bạn đã tự lừa dối mình như vậy. Nhưng thực ra, nó là hoàn toàn đúng đắn.

“Trên đời này khó đoán nhất là tâm tư của người khác

Khó điều khiển nhất là tình cảm của chính mình

Và khó giữ nhất là lòng người đã đổi thay.”

Ngọc Minh cho rằng, thay vì mất quá nhiều thời gian cho những cội nguồn vô nghĩa thì thà là dành công sức để tìm cách triệt tiêu vấn đề có lẽ sẽ tốt hơn, như vậy, dù đôi khi, hơi khiên cưỡng. Nhưng nếu như lý do không xuất phát từ phía mình mà là khách quan vô ý, vậy khi đó, ta không đối diện thì còn cách nào tuyệt hảo hơn? Ta thích cái cách mà chúng ta sẵn sàng oanh tạc với tất cả trớ trêu mà cuộc sống đem lại hơn là dày vò bản thân là vì sao khó khăn chỉ nhắm vào mình! Ta sẽ rất hoan hỉ khi thấy mình nỗ lực trau dồi bản thân để mỗi hành vi là đáng được trân trọng, hơn là để làm hài lòng những người đa nhu cầu. Và hơn hết, ta luôn muốn mình phải duy trì sự tích cực trong tâm trí. Rằng, mỗi ngày là một cơ hội, mỗi ngày là những khám phá mới mẻ chứ không phải là chuỗi bi ai.

“Vẽ người vẽ mặt, khó vẽ xong

Biết người biết mặt, khó biết lòng

Chân thành quá mức là một cái tội

Tin người quá vội là một cái ngu”

Vì là chúng ta có sứ mệnh khác nhau khi đến với nhân gian này và cũng chính sự khác biệt ở mỗi người đã tạo nên thế giới sinh động như hiện tại. Và để hoàn thành nhiệm vụ của mình, thì chắc chắn ta sẽ phải “không thể đứng yên”. Nếu ta không “nâng cấp” chính mình thì e rằng sứ mệnh sẽ lung lay và sụp đổ. Vì cuộc sống chưa bao giờ là dễ dàng nếu như ta không chuẩn bị sẵn một kế hoạch chiến đấu. Và cuộc sống là luôn dễ dàng nếu mình có mục tiêu và thiện tâm.

“Ở đời có 3 chữ Đừng

Đừng hiền quá để người ta bắt nạt.

Đừng ngốc quá để người ta đùa giỡn.

Đừng tin tưởng quá để khi bị lừa dối cũng không đến nỗi bi thương.”

Mọi thứ đều có giá của nó, và thành công cũng vậy. Để đạt được thành công, chúng ta phải học cách từ bỏ nhiều thứ.

Nỗi sợ hãi là để chúng ta vượt qua nó, chứ không phải để trốn tránh. tránh. Mỗi lần vượt qua …  Dao vàng cắt ruột máu rơi

Con người được tạo nên bởi niềm tin của bản thân. Anh tin mình như thế nào, anh như thế đó.  Ai làm chủ giáo dục có thể thay đổi thế giới.

Luôn luôn có tốt xấu, thăng trầm, chính đáng và phi lý. Tôi thề với mọi người tất cả những điều đó sẽ không bao giờ thay đổi.

Khi đạt được mục tiêu, hãy lập mục tiêu mới. Đó là cách mình tiến bộ và trở thành người mạnh mẽ hơn.

Thói đạo đức giả là lòng tôn kính mà sự xấu xa dành cho đức hạnh.  Vẫn hợp lý khi chúng ta giữ sự hoàn hảo trong tầm mắt để luôn luôn luôn hướng tới nó.

Không ai ngoài người phụ nữ có thể giúp người đàn ông trước nỗi phiền muộn của con tim…  Điều đàn bà muốn thì Chúa hay quỷ sứ cũng muốn.

Cuộc đời không hề dễ dàng, nhưng cũng chưa bao giờ phức tạp. Tất cả do suy nghĩ của chính mình mà nên. Bởi dòng đời không cho mình những gì mình muốn.

SỐNG CHO MÌNH

Cuộc đời này ngắn lắm, phải biết sống cho mình, làm những điều mình muốn, mình đam mê. Đừng phí hoài tuổi xuân để yêu hay theo đuổi một người không yêu mình, đối xử tệ với mình. Đừng phí hoài tuổi trẻ để cắm đầu vào cày như trâu như bò cho công việc mình không thích hay nơi môi trường làm việc không hợp.

“Chuyện của người khác, hãy nói cẩn thận.

Chuyện của người lớn, ít nói.

Chuyện của trẻ con, hãy nhẹ nhàng khuyên bảo giảng giải.

Chuyện nhỏ, nói một cách hài hước.

Chuyện làm không được, đừng nói.

Chuyện buồn, chỉ tìm bạn tri kỉ nói.

Chuyện của bản thân, nên nghe người khác nói thế nào trước.

Chuyện vợ chồng, cùng nhau thương lượng.

Chuyện gấp, từ từ nói.

Chuyện chưa chắc có thể sẽ xảy ra, đừng nên nói bậy.

Chuyện tổn thương người khác, tuyệt đối không nói.”

Xã hội hiện đại ngày nay bắt đầu đem một làn sóng mới tới sự tự lập tự chủ trong suy nghĩ của giới trẻ. Nếu như các thế hệ cha mẹ chúng ta bận rộn lo toan, tính toán cho cuộc sống trước tới cả 5 năm, 10 năm, thì các thế hệ trẻ ngày nay tập trung nhiều hơn cho việc hưởng thụ từng giây từng phút của cuộc sống. Giống như những gì Chi Pu từng nói "cứ enjoy cái moment" này đi, nhu cầu được ưu tiên trước nhất của giới trẻ ngày nay là phải thấy vui, phải thấy ý nghĩa ngay lúc này.

Tư tưởng này, về một khía cạnh nào đó, rất đúng. Cuộc đời là cuộc đời của mình.  Mình phải làm sao cho mình thấy vui nhất, hạnh phúc nhất.  Nếu không thì phần đời sau này, mình sẽ phải sống trong nuối tiếc, dằn vặt, thậm chí là tức giận nếu có suy nghĩ đổ lỗi cho người khác "Vì ABC mà mình không được làm điều mình muốn".

Cũng về một khía cạnh nào đó, tư tưởng này cũng khá tốt cho việc định hình và phát triển cái lõi cứng cáp cho bản thân. Khi ta biết sống vì mình, ta sẽ bớt cả nể hơn, biết nói Không khi ta muốn nói không, nhờ đó ít bị lợi dụng hơn.

SỐNG CHO NGƯỜI

Kể cả khi ta có tự tin thoải mái rằng ta độc thân sống một mình vẫn vui vẻ hưởng thụ cuộc sống, thì rồi tới một độ tuổi nào đó, ta cũng nhận ra rằng sống một mình và không có một mối quan hệ tình cảm có ý nghĩa nào thực sự rất cô đơn. Chúng ta vốn là giống loài sống theo bầy đàn. Hay nói một cách văn minh hơn, chúng ta không thể sống mà không có những người xung quanh.

“Sông sâu mười thước dễ đo

Con người một thước không đo nổi lòng

Miệng lưỡi ít thẳng nhiều cong

Ngoằn ngoèo uốn khúc đường vòng quá xa

Đấy biển sâu rộng bao la

Đo rất đơn giản cho ra tứ bề

Lòng người tuy ngắn khó ghê

Mấy ai lấy thước mang về ngồi đo!”

Và đó cũng là lý do mà chúng ta không thể chỉ biết sống cho mình. Cần biết cân bằng giữa việc sống cho mình và sống cho người.

Sống cho mình là muốn thỏa mãn giấc mơ đi du học. Sống cho người là nghĩ xem gia đình, hay chính xác hơn là bố mẹ mình có đủ điều kiện để cho mình đi không.  Hay kể cả là tiền 100% mình bỏ ra, thì nghĩ xem bố mẹ mình đã già yếu chưa, có còn nhiều thời gian sống trên cõi đời này không, mình có nên ở cạnh bố mẹ thời gian này không.

“Vật chất nào đổi được tấm lòng người

Giữa đời thường bon chen và gấp vội

Cầm bát cháo, khắc lời ông cha nói

Bước lên bờ lưu luyến bến đò xưa”

Sống cho mình là lúc nào cũng muốn được hạnh phúc, vui vẻ trong một cuộc hôn nhân, là chỉ tập trung vào việc người kia làm mình tổn thương gì, chứ không thấy được mình đã làm tổn thương người kia ra sao, cứ thấy chán thì bỏ. Sống cho người là nghĩ cho con cái, nghĩ tới ảnh hưởng tâm lý nặng nề của ly dị lên tâm hồn non nớt của chúng, và cố gắng một lần nữa cứu lấy cuộc hôn nhân, chí ít cho tới khi chúng đủ lớn và nhận thức đủ cứng cáp. Kể cả không có con thì cũng nghĩ tới bố mẹ họ hàng hai bên, và nghĩ xem liệu tình trạng hôn nhân đã tới thực sự tới mức không thể cứu vãn được nữa chưa. Bố mẹ thì hầu như lúc nào cũng nói "Con cứ làm gì con hạnh phúc thì bố mẹ hạnh phúc". Điều này nhiều khi không phải họ cảm thấy ổn với quyết định của mình, mà đơn giản là họ chấp nhận đón nhận những hậu quả của quyết định ấy về riêng mình, cốt sao để mình được hạnh phúc.

Đó là bố mẹ đang sống cho mình. Nếu mình cũng chỉ sống cho mình thì ai sống cho bố mẹ đây?

“Là con người cần có một tấm lòng

Để trải rộng trao cuộc đời trước mặt

Để ý chí luôn lớn hơn vật chất

Để chúng ta sống chân thật bên nhau”

Sống cho mình là mua ngay chiếc xe mới cóng mình đã tiết kiệm bao năm để mua.  Sống cho người là nghĩ xem cái xe mình đang đi còn đi được lâu nữa không, nếu còn thì có thể đem tiền đó cho thằng bạn thân chí cốt vay vì nó đang gặp khó khăn không.

Sống cho mình là thấy việc chán cái là bỏ, thích bỏ lúc nào là bỏ. Sống cho người là, nếu đã quyết bỏ, thì chí ít cũng báo trước một khoảng thời gian hợp lý, thậm chí giúp công ty tìm được người thay thế phù hợp trước khi rời đi.

Nhiều khi, sống cho người không nhất thiết phải là sống cho người khác, mà là cho chính bản thân mình trong tương lai. Sống cho mình bây giờ là phè phỡn chè chén nhậu nhẹt với lũ bạn vì "mình còn trẻ, cứ xõa đi". Sống cho mình trong tương lai là nghĩ tới việc sức khỏe sẽ đi xuống thế nào, hại dạ dày với gan ra sao, và dừng việc nhậu nhẹt hút thuốc lại, biết chăm sóc cho cơ thể hơn. Sống cho mình hiện tại là lười quá, cứ rảnh ra là xem phim với ngủ. Sống cho mình của tương lai khi muốn kiếm được công việc tốt là nhấc cái đít lên và học bài, hoặc học thêm ngoại ngữ, kĩ năng thuyết trình, học thêm vài tài lẻ khác, đọc thêm sách này sách kia. Sống cho mình là muốn bỏ việc ngay khi vừa mới gặp khó khăn. Sống cho mình của tương lai là nghĩ xem liệu cứ như vậy thì mình có bao giờ rèn luyện được sự cứng cáp, biết vững chắc đương đầu với thử thách, và tiếp tục kiên trì với công việc hiện tại để chí ít học được gì đó có ích cho tương lai.

“Nếu chẳng may ai hoạn nạn nơi đâu

Đừng nghĩ rằng tiền sẽ mua được hết

Đừng mặc cả bán cuộc đời, cái chết

Hãy nhớ: đồng tiền bạc trắng hơn vôi”

Hãy nhớ rằng: Khó khăn chẳng là gì ngoài những câu hỏi chưa có lời giải đáp. Vì thế, cứ bình tĩnh và tìm ra câu trả lời của mình.

Thành công chỉ đến khi chúng ta cố gắng hết sức và không ngừng hoàn thiện bản thân mình.

Lệ rơi, thật dễ để dùng ống tay áo lau chúng đi, nhưng người ta phải làm thế nào để xóa vệt nước mắt khỏi trái tim mình?

Thắng lợi lớn nhất của người phụ nữ là đừng để cho mình thành người thắng cuộc.

Tư tưởng là sự lao động của trí tuệ, còn mơ màng là lạc thú.

Trót mang hơi thở dâng trời đất. Đến phút cuối đời vẫn cứ yêu.

Hãy yêu sự thật, nhưng hãy tha thứ cho lầm lỗi.

Người hành thiện trong khi có quyền năng vô hạn để làm điều ác xứng đáng đáng được ca ngợi không …

“Được ai giúp xin đừng quên gửi thưa

Một lời đáp là ngàn vàng cao giá

Cùng ánh mắt sẽ thay cho tất cả

Trước một tấm lòng ta hãy nhớ: Cảm ơn!”

An phận không phải là không đổ thêm dầu, mà là dập tắt đi ít lửa.

Cuộc sống đôi khi có cả nghìn lí do khiến mình khóc, nhưng đâu đó nó vẫn trừ lại cho mình một lí do để ta cười. Vấn đề là mình có tự tìm ra lí do ấy không mà thôi.

Vì cuộc sống là những chuỗi ngày khó khăn và gian khổ, nên mình cần phải hướng về phía trước để cố gắng mà không được phép quay đầu nhìn lại.

Chỉ có một thứ khiến ta thành công từ hai bàn tay trắng: Làm việc. Dù thông minh thế nào, ta vẫn phải lao động.

Cuộc sống chúng ta như một bảng màu, tối hay sáng là do sự lựa chọn của chúng ta

Thành công luôn in dấu những tháng ngày vấp ngã và gian khổ. Vì vậy đừng cầu xin cho một cuộc sống dễ dàng, hãy cầu cho có sức mạnh để chịu đựng một cuộc sống gian truân và vất vả.

 Dù thế nào ta vẫn phải nuôi hi vọng và tin một điều rằng: “Hôm nay đầy rẫy những khó khăn, và ngày mai cũng không có điều gì dễ dàng. Nhưng sau ngày mai, mọi thứ sẽ trở nên tốt đẹp hơn”.

Chắc chắn, dù sớm hay muộn, cũng sẽ có một thời điểm khó khăn rồi cũng sẽ đi qua. Giống như cơn mưa ngoài cửa sổ, có tầm tã cỡ nào rồi cuối cùng cũng sẽ trời quang mây tạnh. Ông trời chỉ thử thách ta ở độ kiên trì mà thôi.

Cuộc sống không phải luôn luôn hoàn hảo nhưng nó là kết quả của những gì mình tạo ra. Vì thế hãy làm nó có giá trị, làm sao cho nó đáng nhớ và đừng bao giờ để ai đó đánh cắp hạnh phúc của mình.

Cuộc sống không tặng cho ta thứ gì cả. Những gì cuộc sống đem lại cho ta đều được ghi giá một cách kín đáo.

Khi cuộc sống đẩy ta vào khó khăn. Đừng uất ức "Tại sao lại là tôi?". Hãy mỉm cười " Cứ thử tôi đi!"

Thật ra… nơi đó đã từng là nơi hạnh phúc, nhưng cũng là nơi đau lòng… Đời người là thế, có bao nhiêu hạnh phúc thì nhất định sẽ có bấy nhiêu đau khổ. Cho nên có đôi khi tránh né cũng không phải là chuyện không tốt.

Cuộc sống đầy ắp những việc không như ý, chúng ta chẳng thể nào né tránh, điều duy nhất có thể làm là thay đổi góc nhìn về nó.

Cho dù hoàn cảnh hiện tại có tồi tệ thế nào đi nữa, sẽ không có thời điểm nào cho sự bắt đầu tốt hơn là ngay từ bây giờ.

Cuộc đời không hề dễ dàng, nhưng cũng chưa bao giờ phức tạp. Tất cả do suy nghĩ của chính mình mà lên. Bởi dòng đời không cho mình những người mình muốn, nhưng sẽ luôn có những người bạn cần để giúp đỡ chính bản thân mình.

Lời kết: Rõ ràng, cuộc sống chưa bao giờ là dễ dàng cả. Và có lẽ, khi ta cảm thấy nó dễ dàng, nhất định là đang có người thay ta gánh vác lấy phần không dễ dàng ấy…

Đời Người Đâu Mấy Lần Vui - Tùng Trần

Kiếp con người mỏng manh như là gió

Sống trên đời có được mấy lần vui

Sao phải đau mà không thể mỉm cười

Gắng buông nỗi ngậm ngùi nơi quá khứ

 

Nếu có thể sao ta không làm thử

Để tâm hồn khắc hai chữ bình an

Cho đôi chân bước thanh thản nhẹ nhàng

Dù hướng đời có muôn ngàn đá sỏi

 

Biết nhận sai khi trót gây lầm lỗi

Người ghét ta cũng chớ vội oán hờn

Đừng để mình xem nặng nhẹ thiệt hơn

Thì lệ sẽ chẳng ướt sờn vai áo

 

Phải mạnh mẽ đương đầu cùng giông bão

Sống chỉ cần chốn nương náu mà thôi

Được cơm no áo ấm cũng vui rồi

Bởi dòng đời còn lắm người cơ nhỡ

 

Chốn dương gian chẳng qua là tạm bợ

Tiệc tàn rồi cũng trở lại hư vô

Hãy giữ gìn trân trọng mến thương nhau

Vì thời gian chẳng thể nào quay lại.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

TRIẾT LÝ THẦU HIỂU

  1.Bị người khác xúc phạm, cũng không nên nhất thiết phải thể hiện cảm xúc ra ngoài. Người khác sỉ nhục mình cho dù là xuất phát từ mục đí...