Hiển thị các bài đăng có nhãn Sống với Chết. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sống với Chết. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 18 tháng 2, 2023

Sống với Chết

Sống ao ước muốn mong mọi thứ

Chết một đồng một chữ không theo

Thế gian cái sướng, cái nghèo

Cái danh, cái lợi là điều mộng mơ

 

Sống được những phút giây thoải mái

Kiếp con người được lãi thế thôi

Bao nhiêu những phút vui cười

Ấy là phần thưởng mà trời ban cho

 

Sống với những buồn lo ngày tháng

Sống nhọc nhằn với sáng hôm mai

Nhịn ăn, nhịn mặc, nhịn chơi

Thật là cuộc sống phí hoài biết bao

 

Cái chết kia, ai nào đã thoát

Số mệnh, trời định đoạt, ai hay

Được vui, hãy biết hôm nay

Vì đời những cái rủi, may bất thường

 

Phúc với họa, đôi đường ai biết

Tạo điều vui, tiêu diệt ngàn sầu

Chẳng nên mong quá sang giàu

Tháng ngày mải miết đâm đầu đổ đuôi

 

Cho mệt xác để rồi cũng chết

Lãi trên đời là biết sống vui

Nghèo mà lòng dạ thảnh thơi

Còn hơn giàu có suốt đời lo toan

 

Chỉ tại bởi lòng tham ra cả

Thành cuộc đời vất vả quanh năm

Óc đầu suy nghĩ chăm chăm

Đôi tay chỉ muốn quắp năm, vơ mười

 

Sao không nghĩ kiếp người là mấy

Gương thế gian trông thấy rõ ràng

Sống thời tích trữ bạc, vàng

Sống thời tay trắng không mang được gì

 

Còn được sống, tiêu đi là lãi

Chết thiệt thòi, vừa dại, vừa ngu

Bản thân chỉ biết có thu

Chi ra lại sợ không bù được ngay

 

Thành cuộc sống tháng ngày đầy đọa

Miệng có thèm cũng chẳng dám ăn

Lòng còn đo đắn băn khoăn

Những cân nhắc chán lại dằn xuống thôi

 

Sao chả biết con người là quý

Sống coi tiền như vị thần linh

Để tiền sai khiến được mình

Thật là hèn hạ đáng khinh, đáng cười

 

Trong vạn vật con người là quý

Của làm ra còn mất như chơi

Chỉ duy có một con người

Tan ra là hết muôn đời còn đâu?

 

C

uộc sống cũng tương tự như một trò đấm bốc. Thất bại không được tuyên bố khi ta ngã xuống mà là khi mình từ chối “đứng dậy”!

 Suy ngẫm về sự sống và cái chết . Ngọc Minh mang đến cho chính mình những góc nhìn lạc quan hơn về cuộc sống. Ừ, cuộc sống nhiều gian truân vất vả, ai cũng phải phấn đấu nỗ lực không ngừng để thực hiện mục đích và lý tưởng của mình. Nhưng đừng vì tiền tài, vật chất, danh vọng mà đánh đổi tất cả.

Cuộc sống vốn rất ngắn ngủi, vô thường, sao ta cứ phải đánh đổi thanh xuân, đánh đổi tuổi trẻ, đánh đổi sức khỏe vì những thứ vật chất hào nhoáng bên ngoài. Trong cuộc đời này con người là quý nhất, hãy sống thật vui vẻ vì rốt cuộc chết có mang theo được gì đâu?

 

T

rên đời này, cái gì cũng có nguyên nhân của nó. Đừng vội trông mặt mà bắt hình dong. Đừng phê bình, đánh giá bất cứ ai, bất cứ việc gì.

Hãy làm tốt việc của mình. Chẳng ai có đủ tư cách để đánh giá đúng sai, tốt xấu của một người.

 

Sống và Chết

Con người ta sống nhưng chẳng mấy ai hài lòng về chính mình, về cuộc đời này và thỉnh thoảng phải đối mặt với cái chết – của người thân, bạn bè, hàng xóm, người dưng và của chính mình -. Liệu nười ta có quyền gì trong hai vấn đề trọng đại của đời người là sống và chết không?

 

T

rong lòng mỗi người đều có nhiều cánh cửa, những đau buồn suy nghĩ, đôi khi không cần thiết phải mở toang cho mọi người cùng thấy.

 Khi cất tiếng khóc chào đời ta đã không có chút quyền lựa chọn nào rồi. Ta được sinh ra ở đâu, con ai, vào lúc nào, sắc tộc gì… dường như tạo hóa đã sắp đặt hết hay ngẫu nhiên nó thế (1), ta chẳng có quyền chi. Rồi người vui mừng là ông bà cha mẹ, họ tổ chức đầy tháng, thôi nôi và đặt tên cho ta nữa, trong khi đó ta chẳng hay biết gì. Ta chẳng thể có cách chi ý kiến với cuộc sống được vì lúc có ý kiến thì ta đã có mặt ở cõi đời này rồi.

 

Đ

ôi khi ta cần sống chậm lại, ngẫm nghĩ về thế giới xung quanh để từ đó nhận ra nhiều chân lý, ngộ ra được những câu nói hay về đời người ngắn ngủi.

 

 Còn cái chết thì sao, ta cũng chẳng có quyền gì nốt. Dù muốn dù không, dù có chống trả thế nào thì cuối cùng ai cũng phải chết. Khi chết đi rồi chắc hẳn là không còn cảm giác chi nữa, thế nên tri thức, của cải, danh tiếng và những người ta từng quen biết cũng thành hư vô. Liệu chết đi có tái sinh, kiếp sau, luân hồi nghiệp báo không?(2) cái ấy ai mà biết được thế nên đừng bận tâm làm gì, nói như ông Khổng Tử “chuyện sống chưa biết hết thì sao biết chuyện chết”. Tóm lại thì ai cũng phải chết và chết đi rồi thì chẳng mang theo được cái chi.

C

 uộc đời ngắn lắm nên đừng lãng phí thời gian của mình với những người không có thời gian dành cho ta.

 Còn cuộc sống hiện tại, có lẽ ta có chút ít quyền can thiệp nhưng trong xã hội , có người lại cay cú câu nói của nhà Phật “đời là bể khổ”(3), mặc dù nhiều người chẳng ưa gì câu đó nhưng ông ấy nói quá chí phải: tính chất của lửa là nóng, của cuộc đời là khổ, không khổ sao gọi là cuộc đời. Chắc sẽ có nhiều người phản đối rằng quan điểm như vậy quá bi quan, tiêu cực, sống làm gì; hãy quên nó đi và hướng đến những niềm vui, cái đẹp, niềm hạnh phúc trong cõi đời này; quan niệm như thế cũng chẳng sai nhưng hãy cẩn thận vì rất có thể con người ta đang sống trong vỏ bọc giả tạo của hạnh phúc .Chúng ta cùng nghĩ đến nhân vật Bêlicốp trong “Người trong bao” của Sêkhốp . Có thể hôm nay con người ta đang trẻ khỏe, hăm hở trong cuộc sống, có tình yêu ngọt ngào, danh tiếng, thu nhập cao, bạn bè khắp chốn… đang rất yêu đời, hài lòng với cuộc sống này và thấy rằng “đời là bể sướng”, nhưng những thứ ây chẳng bền vững (vì thế ai có rồi thì cố nắm thật chặt), rất dễ mất đi và con người ta lại phải đối mặt với cái khổ của cuộc đời: ái biệt ly, oán tăng hội, sở cầu bất đắc, ngũ ấm xí; còn cái khổ sinh, lão, bệnh, tử thì có mà chạy đằng trời. Vì thế nhân lúc sống mà chưa bị khổ nhiều thì cần phải giải quyết trước cái khổ để khi đối mặt với nó ta còn biết đường mà lần, mà giảm bớt cải khổ, làm cho đời nó sướng lên, nếu làm tốt đạt tới cảnh giới cao thì trạng thái ấy cũng có thể được coi là niết bàn (Phật giáo), thiên đường (Kitô, Cơ đốc giáo hay đạo thờ thiên Chúa), còn Cao Đài (đại đạo tam kỳ phổ độ) thì nói dễ hiểu hơn: xây dựng một thiên đàn tại thế.

 

C

uộc đời này, không cần quá bận lòng đến những bình luận xôn xao của người đời. Ta chỉ cần hoàn thành trách nhiệm bản thân, đối xử chân thành với tất cả, rồi sống cuộc đời có một không hai của chính mình, mọi chuyện tự nó sẽ trở nên tốt đẹp.

 Ngồi rảnh rỗi đặt vấn đề suy ngẫm chơi cho vui thế thôi, chứ nói thì dễ òm, ai mà chẳng nói được. Vấn đề quan trọng là làm cách chi cho đời nói bớt khổ, nó sướng lên mới khó.(4)

Chú thích

(1)Có nhiều cách lý giải trong các tôn giáo khác nhau. Chẳng hạn trong Phật giáo có nghiệp, tái sinh, lý nhân duyên.

(2) Có một số người có công năng đặc biệt, họ dùng siêu ngũ giác quan có thể thâm nhập vào thế giới ẩn tính, thế giới siêu hình và “thấy” được những điều người thường chẳng thể thấy như kiếp trước, linh hồn, người ngoài địa cầu… Những thứ đó số đông con người ta không hề biết, chưa chứng ngộ được vì thế chẳng thể tin ngay.

(3) Thật ra thì nhà Phật không nói như thế, viết vậy là theo cách hiểu của đa số. Phật giáo không bi quan cũng không lạc quan, Phật giáo thực tiễn và nhìn sự vật một cách khách quan.

(4)  Các tôn giáo đều chỉ ra con đường để giải thoát khổ đau. Như trong công giáo thì phải có niềm tin và làm theo lời dạy của đấng Kito; còn Phật giáo thì đã chỉ ra con đường bát chính đạo, con đường trung đạo… Tuy nhiên vấn đề giải quyết sự đau khổ không hề đơn giản như vậy mà đòi hỏi phải có sự tu tập công phu và đi đúng hướng.

Thanh xuân của ta là gì? Thanh xuân ta gắn liền với yên bình Tổ quốc.

 

TRIẾT LÝ THẦU HIỂU

  1.Bị người khác xúc phạm, cũng không nên nhất thiết phải thể hiện cảm xúc ra ngoài. Người khác sỉ nhục mình cho dù là xuất phát từ mục đí...