CÕI TẠM
Thì ta
vẫn đấy ... vẫn là ta!
Trăm
năm dệt mộng cõi ta bà
Trầm
luân một gánh Đặng còn thiếu
Ngộ
tháng năm dài ... ngộ gần xa...!
Vẫn biết
dương gian cõi tạm mà
Ghé
đây thong thả ... rồi đi qua!
Cớ chi
ai cũng ôm phiền não ?
Hỉ nộ
, sân si , ái ố tình...?
Vô vô
minh diệc ... diệc vô minh
Người
người ôm mộng cõi phù sinh
Sống ở
trên đời vui được mấy
Sầu muộn
làm chi ... khổ thân mình!
Thôi
thì cũng một ... kiếp nhân sinh
Cứ mỉm
cười tươi ... chớ tội tình!
Được mất
hơn thua... xem thật nhẹ
Để hồn
thư thái và bình an
Thong
dong nhẹ bước giữa quan san
Tâm ta
lắng đọng ... ta thanh nhàn
Đến đi
... tan hợp ... hư vô cả
Mai về
cát bụi ... có còn ta???
Tháng
năm ... năm tháng đã đi qua
Chẳng
trở lại đâu ... sẽ nhạt nhoà
Hôm
nay vẫn bước nơi Trần thế
Vui vẻ
... an hoà ... thương mến thương..!
|
C |
ó những người vừa gặp đã trở nên thân quen, có những người biết cả đời cũng không thể nào thân thiết.
Người
đời gọi thế gian đang sống là cõi tạm. Chắc vì nơi này con người không thể trú
mãi mà đến một lúc nào đó phải nhắm mắt rời bỏ nó để đến một nơi nào đó.
Người
Việt Nam quan niệm:
"Sống gởi thác về... "
Chữ
"gởi" phải chăng là tạm bợ? Có em bé mới lọt lòng mẹ, chưa kịp khóc
tiếng nào đã vội từ bỏ ngay cuộc sống mà chẳng thèm nhìn cuộc đời đẹp xấu như
thế nào. Gởi thân này ở trần gian một ngày, năm mười năm, vài chục năm, lâu lắm
cũng hơn trăm năm, cuối cùng chỉ một khắc ta sẽ chuyển ngay từ cõi tạm này sang
cõi khác.
Ðức Phật
đã nói:
“Ðời sống mong manh và cái chết là điều
chắc chắn”.
Rõ
ràng, trần gian cũng chỉ là một cuộc sống tạm bợ mà thôi. Chả thế mà cụ Nguyễn
Công Trứ cảm thán:
“Ôi! Nhân sinh là thế, như bóng đèn, như
mây nổi, như gió thổi, như chiêm bao…”
Còn nhạc
sĩ Trịnh Công Sơn thì:
“Ta nay ở trọ trần gian, mai kia về chốn
xa xôi cuối nguồn”.
"Sinh hữu hạn, tử bất kỳ".
Người
ta có thể dự đoán thời gian sinh ra; nhưng chết thì ở bất kỳ vào lúc nào. Ta có
thể chọn ngày tốt để liệm và chôn người thân khi qua đời nhưng làm sao có thể
chọn ngày tốt để chết. Sự vô thường già, bệnh, chết không hẹn trước với ta, nó
sẽ đến với ta bất cứ giờ phút nào. Nhà thơ Bùi Giáng đã ý thức sâu xa về sự hữu
hạn của kiếp người:
Nhưng em hỡi trần gian ôi ta biết,
Sẽ rời xa vĩnh viễn với người thôi.
Thế
gian là cõi tạm nên khi mới sinh ra con người chẳng có tài sản gì và đến khi nhắm
mắt cũng chẳng mang theo thứ gì. Dù Tổng thống hay người lính, người giàu sang
hay kẻ nghèo hèn... khi qua đời đều giống như nhau, không thể ôm theo bất cứ của
cải vật chất nào cả. Chính vì thế mà trong Tương Ưng Bộ kinh khẳng định:
“Tất cả lúa, đậu, tài sản, vàng bạc châu
báu, tiền của, mọi vật sở hữu đều để lại hết khi người chủ của các thứ ấy chết
đi. Người đó không mang theo được bất cứ thứ gì dù lúc còn sống người ấy ôm giữ
từng giờ từng phút”.
Như vậy,
điều chắc chắn đến một thời khắc nào đó con người sẽ phải rời bỏ cõi tạm này. Đối
với người Công giáo, sự chết là sự bắt đầu cho một cuộc sống mới. Sự chết lúc
đó chỉ là bước sang sự sống mới vô cùng tốt đẹp hơn trước. Còn Phật giáo, cái
chết chỉ là một sự chuyển tiếp, sự thay đổi từ cuộc sống này đến một cuộc sống
khác.
Biết
quy luật muôn đời là sinh tử nhưng vẫn có người mong được phương thuốc trường
sinh bất tử để được trụ mãi trên thế gian này, phương thuốc đó không bao giờ
có. Đến lúc phải rời xa cõi trần thì cứ nấn ná, níu kéo, sợ hãi chẳng muốn đi.
Đời là
cõi tạm nên của cải là phù du, chào đời hai bàn tay trắng thì khi lìa đời cũng
trắng hai tay, vậy mà sao cứ cố mà tranh giành tài sản, để rồi tình thân bỗng
chốc như kẻ thù. Đời là cõi tạm nên quyền lực chỉ là hư danh nhưng vẫn dùng mọi
thủ đoạn để tranh nhau?
Đời là
cõi tạm, mọi người đâu thể bên nhau mãi mãi nhưng sao con người cứ phải hận
thù, ghét bỏ lẫn nhau làm gì.
Dù trần
gian là cõi tạm, hàng ngày phải đối diện nhiều rủi ro, phiền não nhưng ta cứ phải
sống. Biết rằng cuộc sống là hữu hạn nhưng cuộc sống thật quý báu ngần nào nên
ta tin yêu cuộc sống để niềm vui luôn đến bên ta. Hãy nghĩ về những điều tốt đẹp
và sống sao cho tươi đẹp hơn. Và
“ Cảm ơn đời mỗi sáng mai thức dậy; Ta
có thêm ngày nữa để yêu thương ”.
Ngạn
ngữ Á Rập có câu:
"Khi tôi sinh ra trong cuộc đời này
bằng ba tiếng khóc để chào đời, thì mọi người chung quanh tôi đều cười để đón mừng
tôi ra đời. Rồi suốt trong khoảng thời gian ấy, có thể là ba mươi năm, năm mươi
năm, hay trăm năm, tôi phải làm một cái gì đó cho cuộc đời, để rồi một ngày nào
đó tôi phải nhắm mắt, tắt hơi, buông xuôi hai tay ở trạng thái mỉm cười, thả hồn
mình về nơi chín suối, để mọi người chung quanh tôi đều khóc".
Vâng!
Hãy sống như thế trong thế gian gọi là cõi tạm này.
Dù đời
chỉ là cõi tạm nhưng mong sao tình yêu người với người vẫn đầy, vẫn thực như
bài thơ “ Đời là cõi tạm ”:
Đời chỉ
là cõi tạm
Anh
tình cờ trú chân
Em
tình cờ lạc lối
Mây cuốn
trời phù vân.
Tình cờ
thôi em biết
Giọt
nước mắt đêm ngàn
Tình cờ
và da diết
Nỗi nhớ
đầy đêm hoang.
Đời chỉ
là cõi tạm
Gặp
nhau rồi chia phôi
Nẻo về
dâng lam khói
Bạc
lòng chiều sương trôi.
Đời chỉ
là cõi tạm
Thực,
mộng đều hư vô
Nặng
lòng mang duyên nợ
Đá say
tình ngây ngô.
Đời chỉ
là cõi tạm
Nước mắt
ngày biệt ly
Rơi ngập
vàng bụi thắm
Dấu xa
mờ thiên di.
Đời chỉ
là cõi tạm
Mà
tình yêu vẫn đầy
Xin
tình anh ấm lại
Thế gian là cõi
tạm
Cuộc đời vốn dĩ tạm bợ. Một chút lắng tâm và
suy tư thì ta sẽ thấy rõ điều ấy. Danh vọng có đó rồi mất đó, giàu sang phú quý
mấy ai trăm năm, tình đời đổi thay, buồn vui đắp đổi. Dù kiếp này hay kiếp sau
nữa thì những vinh quang thế gian vẫn sẽ là hư ảo mây bay. Khi nằm xuống chỉ là
ba tấc đất không hơn không kém, tất cả để lại cho đời, ngoài tội phước theo
mình mà thôi.
Thấy được như thế, thì ta không mất công tốn sức
để vun đắp cho những thành công tạm thời, mà ta đi tìm cái gì vĩnh hằng thiêng
liêng. Cái cần đi tìm ấy là con đường tâm linh, là nội tâm vững chãi an nhiên
không còn não phiền chi phối và sự tự do tự tại giữa cuộc đời. Đức Phật đã bỏ
vinh quang thế gian để đi con đường này và Ngài đã thực chứng điều ấy. Những
pháp âm vi diệu của Ngài còn vang vọng đến ngày hôm nay và ngàn sau nữa sẽ còn
nhiều người thừa hưởng dòng sữa pháp nhiệm mầu.
Nhưng nghiệp duyên còn nặng, lòng phàm chưa dứt, ta vẫn đang lăn lộn vất vả để xây dựng toà lâu đài mộng ảo. Đã bao lần ta giành giật bon chen mà quên đi những cái đạt được cũng như sương khói, sự ngắn ngủi của một mạng người chỉ trong hơi thở vào ra. Nhắm mắt xuôi tay, bao nhiêu yêu thương còn chưa kịp gởi gắm, những tính toan còn dang dở nửa chừng, người thân thiết ở lại, danh vọng có còn đâu; và rồi theo dòng nghiệp thức mênh mang tái sanh quanh quẩn trong lục đạo xoay vần. Nỗi khổ luân hồi là thế, nhưng mấy ai đã vỡ lẽ và tự thấy xót thương cho chính bản thân mình. Nhìn ngoài kia, mỗi ngày trôi qua, bao nhiêu người nằm xuống được nhẹ nhàng, giọt nước mắt bi lụy còn vấn vương trên đôi mắt người đi kẻ ở. Dòng đời là thế, tình đời là thế, thảm thương và bi kịch vô cùng.
Nhưng bởi giấc mơ tiên con đã say, và đến bây giờ vẫn đang còn mộng mị. Nỗi khổ luân hồi không chỉ kiếp này mà vô lượng kiếp đã đong đầy xót xa nhưng nhiều khi vẫn chưa đủ để ta giật mình tỉnh thức. Có rất nhiều nỗi sợ, nhưng ta chưa từng hoặc ít sợ luân hồi. Thế Tôn từng dạy vòng luân hồi vô tận đáng sợ, vì Ngài thấy rõ sự vận hành của dòng nghiệp mà chúng sinh tạo ra trong những kiếp đã đi qua và nghìn trùng ác nghiệp được tạo gây. Và dòng nghiệp ấy đã vẽ lên bức tranh hệ lụy của kiếp người sẽ còn kéo dài đến khi nào chúng sinh chưa giác ngộ. Nỗi sợ thiếu cơm áo gạo tiền, sợ già bệnh chết và vô số nỗi sợ khác bủa vây, nhưng ta chưa từng biết sợ luân hồi.
Thôi thì ta cứ rong chơi nhưng nhớ hãy quay về, bởi bản chất cuộc đời là tham ái vô minh nên giọt nước mắt sẽ còn rơi khi lãng tử chưa dừng chân mỏi gối. Rồi một lúc nào đó đắng cay sẽ làm ta biết khổ mà quay đầu. Đức Phật từ bi và trí tuệ, xin hãy về dưới chân Ngài để một lần buông xuống tất cả những mộng ảo trần gian, để một lần được tắm mình trong dòng sữa pháp thiêng liêng, cho thân tâm được gột rửa những bụi trần đã in sâu trong tâm khảm.
Cõi đời tạm bợ, trần thế tạm nương, không gì là mãi mãi khi vô thường là bản chất phù sinh; nên ta hãy hướng tâm mình đến con đường đạo lý, đi tìm cái gì đó thanh cao và vững chãi lâu bền. Một khi đã giác ngộ thì thảnh thơi giữa biển đời sinh tử, ra vào tự tại ba cõi và tiếp tục công cuộc độ sinh. Được như thế mới không uổng phí kiếp người.
"Chẳng biết rong chơi miền Tịnh độ
Làm người một kiếp cũng như không"
Nên sống
thật với nhau
Nếu kiếp
người trôi mau
Thì
oán thù dừng lại
Nên giận
hờn bỏ qua
Nên
quý trọng hôm nay
Nếu thế
sự vần xoay
Thì ngồi
yên tĩnh lặng
Nên đừng
cạn nghĩa ân
Nếu
mang nặng nghiệp trần
Thì
buông rời vọng tưởng
Nên
quán niệm vô thường
Nếu ai
còn tha phương
Thì nhớ
về nguồn cội
Nên nhớ
lấy lời xưa
Nếu ai
đi trong mưa
Thì thấm
đời gian khó
Nên hiểu
tình long đong
Nếu “Sắc
tức thị Không”
Thì… vô cầu, vô niệm.
.jpg)
