Hiển thị các bài đăng có nhãn SỐNG Ở ĐỜI QUAN TRỌNG NHẤT LÀ NHẬN RA MÌNH LÀ AI. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn SỐNG Ở ĐỜI QUAN TRỌNG NHẤT LÀ NHẬN RA MÌNH LÀ AI. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 23 tháng 2, 2023

SỐNG Ở ĐỜI QUAN TRỌNG NHẤT LÀ NHẬN RA MÌNH LÀ AI, MÌNH ĐANG ĐỨNG Ở ĐÂU.

 Sống -Tùng Trần

Sống phải biết trân trọng từng giây phút

Bởi hững hờ trong chốc lát mà thôi

Sẽ để ta ân hận cả cuộc đời

Mọi hối tiếc ăn năn thời vô nghĩa


Sống phải biết quan tâm và san sẻ

Bỏ ngoài tai lời mai mỉa khinh thường

Mở tấm lòng cho nhận những tình thương

Và đứng lên kiêng cường khi gục ngã

 

Sống phải biết mình cần chi vội vã

Chớ nghĩ suy rồi buồn bã tâm hồn

Chuyện qua rồi hãy cố gắng vùi chôn

Để nụ cười ung dung cùng thực tại

 

Sống phải biết không gì là e ngại

Cứ thật lòng đừng dối gạt lừa ai

Sống hôm nay nào biết được ngày mai

Tuy đời ngắn nhưng nghĩa dài vô tận

 

Sống phải biết còn bao người lận đận

Nên khổ sầu đừng khóc hận oán than

Chớ so bì người khó kẻ giàu sang

Không cần cù nào ai mang ban tặng

 

Sống phải biết để tâm hồn bình lặng

Được ấm no là may mắn hơn người

Hãy mỉm cười thay nước mắt ai ơi

Nghĩ giản đơn cho cuộc đời hương vị.

 Cuộc sống mỗi ngày mỗi thay đổi và khác đi rất nhiều, đôi lúc có những vấp ngã nhưng đôi lúc cũng có thành công.

 


T

hế gian vô thường, tài sản của chúng ta có thể bị mất vì nhiều nguyên nhân khác nhau, do thiên tai, hỏa hoạn, trộm cướp,…Danh vọng vẻ vang chỉ là quá khứ, tiền tài, chức tước chỉ là tạm thời với hiện tại.

 Sống ở đời quan trọng nhất là nhận ra mình là ai, mình đang đứng ở đâu.

“Con chim đến sớm nhất là con bắt được sâu. Nhưng con chuột đến thứ hai mới là con ăn được phô mai. Vấn đề bạn phải biết mình là chim hay chuột”.

 Trên đời này có những kẻ chỉ thích ăn của người chứ không biết cho đi nghĩa là gì. Thích được nhận từ người khác, thích chẳng phải làm gì cũng được hưởng. Nhưng tới lúc có người nhờ vả kẻ đó lại trốn lối này tìm lối nọ để khước từ.

 Trên đời này lắm kẻ ảo tưởng sức mạnh chuyên rao giảng mơ ước ngày này mình sẽ trở thành ông nọ ngày sau mình sẽ trở thành bà kia. Họa mi hót thì hay lắm chuyên nghiệp lắm nhưng không chịu làm, lười chảy thây ra. Thì mãi mãi 10 năm 20 năm sau vẫn giậm chân tại chỗ.

 Trên đời này cũng có quá nhiều kẻ tự ti. Chưa làm gì đã sợ, hơi một tí, là sợ rúm đít vào. Không dám mạo hiểm không dám tiến lên không chịu cố gắng. Ơ hay, khi ta nghĩ bản thân mình thua kém người khác tức là ta đã tự xếp mình ở phía sau.

 Trên đời này, kẻ sống tiêu cực cũng nhiều vô số kể. Lúc nào cũng chỉ nghĩ đến những điều tồi tệ đến với mình. Ơ kìa, sống không tích cực không vui tươi lên thì đời mình khổ là phải rồi.

 Cuộc sống có bao giờ dễ dàng với ai đâu. Làm gì, nói gì cũng phải ngẫm nghĩ, hành xử cho chuẩn. Mọi chuyện đừng nên hấp tấp mà hỏng việc. Đối nhân xử thế phải tùy theo từng người: Thẳng thì ta nói thẳng, ưa ngọt thì mình nhẹ nhàng mà hiền quá bắt nạt thì mình cũng làm tới luôn.

 Đừng sợ hãi quá nhiều cũng đừng lo lắng một bụng đầy làm gì. Cư xử chuẩn mực, nói năng khôn ngoan, ắt đâu sẽ có đó. Đừng nghĩ bản thân là mẹ thiên hạ mà đòi hỏi này kia, đời nó dập ngay. Nhưng chớ có nhu nhược quá, gì cũng gật, gì cũng gật khéo lại hóa con chó lắc lư cái đầu.

 Một ngôi chùa trên núi nuôi một chú lừa, mỗi ngày lừa đều ở trong phòng xay thóc lúa vất vả cực nhọc.

 Thời gian lâu dần, lừa bắt đầu chán ghét cuộc sống vô vị với cái cối xay. Mỗi ngày nó đều suy nghĩ: “Nếu như có thể ra ngoài xem xét thế giới bên ngoài, không cần kéo cối xay nữa, như thế thật là tốt biết mấy!”.

 Không lâu sau, cơ hội đến, vị tăng nhân trong chùa muốn dẫn lừa xuống núi để chở hàng, trong lòng lừa hứng khởi mãi không thôi.

 Đến dưới chân núi, vị tăng nhân đem món hàng đặt lên lưng nó, sau đó trở về ngôi chùa. Thật không ngờ, khi những người đi đường trông thấy lừa, ai nấy cũng đều quỳ ở hai bên đường cung kính bái lạy.

 Lúc đầu, lừa không hiểu gì cả, không biết tại sao mọi người lại muốn dập đầu bái lạy nó, liền hoảng sợ tránh né.

 Tuy nhiên, suốt dọc đường đều như vậy cả, lừa bất giác tự đắc hẳn lên, lòng thầm nghĩ thì ra mọi người sùng bái ta đến thế.

 Mỗi khi nhìn thấy có người qua đường thì con lừa lập tức sẽ nghênh ngang kiêu ngạo đứng ngay giữa đường phố, yên dạ yên lòng nhận sự bái lạy của mọi người.

 Về đến chùa, lừa cho rằng bản thân mình thân phận cao quý, dứt khoát không chịu kéo cối xay nữa. Vị tăng nhân hết cách, đành phải thả nó xuống núi.

 Lừa vừa mới xuống núi, xa xa đã nhìn thấy một nhóm người đang đánh trống khua chiêng đi về phía mình, lòng nghĩ, nhất định mọi người đến để nghênh đón mình đây mà, thế là nghênh ngang đứng ngay giữa đường.

 Thực ra, đó là đoàn người rước dâu, đang đi lại bị một con lừa chắn ngang đường, người nào người nấy đều rất tức giận, gậy gộc tới tấp. Lừa vội vàng hoảng hốt chạy về chùa, khi về đến nơi thì cũng chỉ còn lại chút hơi tàn.

 Trước khi chết, nó căm phẫn nói với vị tăng nhân rằng: “Thì ra lòng người hiểm ác đến thế, lần đầu khi xuống núi, mọi người đều cúi rạp xuống lễ bái lạy ta, nhưng hôm nay họ lại ra tay tàn độc với ta”, nói xong liền tắt thở.

 Vị tăng nhân thở dài một tiếng: “Thật đúng là một con lừa ngu ngốc! Hôm đó, thứ mà mọi người bái lạy chính là bức tượng Phật được ngươi cõng trên lưng mà thôi”.

 Trong thực tế cuộc sống cũng vậy, nếu như người ta có tiền tài, điều người ta sùng bái chẳng qua là tiền tài của họ, chứ không phải chính bản thân người ấy, nhưng người ta lại ôm ảo vọng rằng họ đang sùng bái mình.

 Nếu như người ta có danh vọng, điều người ta tôn kính chẳng qua là danh vọng của ai đó, chứ không phải chính bản thân người đó, nhưng người ta lại lầm tưởng rằng người khác đang tôn kính mình.  

 Nếu như ai đó có dung mạo đẹp đẽ, điều người ta mến mộ chẳng qua chỉ là dung mạo đẹp đẽ mà tạm thời người đó đang có, chứ không phải chính bản thân họ, nhưng người ta lại hoang tưởng cho rằng người khác đang ngưỡng mộ chính bản thân mình.

 Và khi tiền tài, danh lợi, vẻ đẹp của người ta không còn nữa, thì cũng là lúc họ bị vứt bỏ. Có bao giờ mình nghĩ đến điều ấy chưa?

Sống…Phải biết mình là ai

– Đừng vì lòng sĩ diện mà làm khổ cha mẹ.

– Đừng vì giàu sang mà khinh kẻ nghèo hèn.

– Đừng vì tiền mà bán rẻ lương tâm.

– Đừng coi mình khôn ngoan mà lừa lọc dối trá.

– Sông có khúc, người có lúc.

– Gieo nhân nào thì sau này ắt gặp quả đó.

 Điều bất hạnh lớn nhất trong đời người, chính là cả một đời mà không nhận thức được bản thân mình. Đôi khi chúng ta là chính mình, nhưng cũng có những lúc ta đánh mất bản thân, có những lúc để nhận thức được bản thân còn khó hơn cả việc nhận thức được thế giới chung quanh. Mỗi ngày người ta đều soi gương, nhưng khi soi gương, có ai từng hói bản thân mình một câu rằng: “Ta đã nhận thức được chính mình chưa?”

Sống

Sống mà vô dụng, sống làm chi

Sống chẳng lương tâm, sống ích gì?

Sống trái đạo người, người thêm tủi

Sống quên ơn nước, nước càng khi.

 

Sống tai như điếc, lòng đâm thẹn

Sống mắt dường đui, dạ thấy kỳ

Sống sao nên phải, cho nên sống

Sống để muôn đời, sử tạc ghi.

 

Sống không giận không hờn không oán trách

Sống mỉm cười với thử thách chông gai

Sống vươn lên cho kịp ánh ban mai

Sống chan hòa với những người chung sống…

Sống là động nhưng lòng luôn bất động

Sống là thương nhưng lòng chẳng vấn vương

Sống hiên ngang danh lợi xem thường

Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến.

 


lời Phật dạy về cuộc sống

1.                        Sở dĩ người ta đau khổ chính vì mãi đeo đuổi những thứ sai lầm.

2.                        Nếu người ta không muốn rước phiền não vào mình, thì người khác cũng không cách nào gây phiền não cho ho. Vì chính tâm họ không buông xuống nổi.

3.                        Ta hãy luôn cảm ơn những ai đem đến nghịch cảnh cho mình.

4.                        Mình phải luôn mở lòng khoan dung lượng thứ cho chúng sinh, cho dù họ xấu bao nhiêu, thậm chí họ đã làm tổn thương mình, ta phải buông bỏ, mới có được niềm vui đích thực.

5.                        Khi mình vui, phải nghĩ rằng niềm vui này không phải là vĩnh hằng. Khi mình đau khổ, ta hãy nghĩ rằng nỗi đau này cũng không trường tồn.

6.                        Sự chấp trước của ngày hôm nay sẽ là niềm hối hận cho ngày mai.

7.                        Ta có thể có tình yêu nhưng đừng nên dính mắc, vì chia ly là lẽ tất nhiên.

8.                        Đừng lãng phí sinh mạng của mình trong những chốn mà nhất định mình sẽ ân hận.

9.                        Khi nào mình thật sự buông xuống thì lúc ấy mình sẽ hết phiền não.

10.                   Mỗi một vết thương đều là một sự trưởng thành.

11.                   Người cuồng vọng còn cứu được, người tự ti thì vô phương, chỉ khi nhận thức được mình, hàng phục chính mình, sửa đổi mình, mới có thể thay đổi người khác.

12.                   Ta đừng có thái độ bất mãn người ta hoài, ta phải quay về kiểm điểm chính mình mới đúng. Bất mãn người khác là chuốc khổ cho chính mình.

13.                   Một người nếu tự đáy lòng không thể tha thứ cho kẻ khác, thì lòng họ sẽ không bao giờ được thanh thản.

14.                   Người mà trong tâm chứa đầy cách nghĩ và cách nhìn của mình thì sẽ không bao giờ nghe được tiếng lòng người khác.

15.                   Hủy diệt người chỉ cần một câu, xây dựng người lại mất ngàn lời, xin mình “Đa khẩu hạ lưu tình”.

16.                   Vốn dĩ không cần quay đầu lại xem người nguyền rủa mình là ai? Giả sử mình bị chó điên cắn ta một phát, chẳng lẽ mình cũng phải chạy đến cắn lại một phát?

17.                   Đừng bao giờ lãng phí một giây phút nào để nghĩ nhớ đến người mình không hề yêu thích.

18.                   Ta đem lòng từ bi và thái độ ôn hòa để bày tỏ những nỗi oan ức và bất mãn của mình, có như vậy người khác mới khả dĩ tiếp nhận.

19.                   Cùng là một chiếc bình như vậy, tại sao mình lại chứa độc dược? Cùng một mảnh tâm tại sao mình phải chứa đầy những não phiền như vậy?

20.                   Những thứ không đạt được, người ta sẽ luôn cho rằng nó đẹp đẽ, chính vì mình hiểu nó quá ít, ta không có thời gian ở chung với nó. Nhưng rồi một ngày nào đó khi mình hiểu sâu sắc, ta sẽ phát hiện nó vốn không đẹp như trong tưởng tượng của mình.

21.                   Sống một ngày là có diễm phúc của một ngày, nên phải trân quý. Khi ta khóc, ta không có dép để mang thì mình lại phát hiện có người không có chân.

22.                   Tốn thêm một chút tâm lực để chú ý người khác chi bằng bớt một chút tâm lực phản tỉnh chính mình!

23.                   Hận thù người khác là một mất mát lớn nhất đối với mình.

24.                   Mỗi người ai cũng có mạng sống, nhưng không phải ai cũng hiểu được điều đó, thậm chí trân quý mạng sống của mình hơn. Người không hiểu được mạng sống thì mạng sống đối với họ mà nói chính là một sự trừng phạt.

25.                   Tình chấp là nguyên nhân của khổ não, buông tình chấp ta mới được tự tại.

26.                   Đừng khẳng định về cách nghĩ của mình quá, như vậy sẽ đỡ phải hối hận hơn.

27.                   Khi ta thành thật với chính mình, thế giới sẽ không ai lừa dối mình.

28.                   Người che đậy khuyết điểm của mình bằng thủ đoạn tổn thương người khác là kẻ đê tiện.

29.                   Người âm thầm quan tâm chúc phúc người khác, đó là một sự bố thí vô hình.

30.                   Đừng gắng sức suy đoán cách nghĩ của người khác, nếu ta không phán đoán chính xác bằng trí huệ và kinh nghiệm thì mắc phải nhầm lẫn là lẽ thường tình.

31.                   Muốn hiểu một người, chỉ cần xem mục đích đến và xuất phát điểm của họ có giống nhau không, thì có thể biết được họ có thật lòng không.

32.                   Chân lý của nhân sinh chỉ là giấu trong cái bình thường đơn điệu.

33.                   Người không tắm rửa thì càng xức nước hoa càng thấy thối. Danh tiếng và tôn quý đến từ sự chân tài thực học. Có đức tự nhiên thơm.

34.                   Thời gian sẽ trôi qua, để thời gian xóa sạch phiền não của mình đi.

35.                   Ta cứ xem những chuyện đơn thuần thành nghiêm trọng, như thế mình sẽ rất đau khổ.

36.                   Người luôn e dè với thiện ý của người khác thì hết thuốc cứu chữa.

37.                   Nói một lời dối gian thì phải bịa thêm mười câu không thật nữa để đắp vào, cần gì khổ như vậy?

38.                   Sống một ngày vô ích, không làm được chuyện gì, thì chẳng khác gì kẻ phạm tội ăn trộm.

39.                   Quảng kết chúng duyên, chính là không làm tổn thương bất cứ người nào.

Im lặng là một câu trả lời hay nhất cho sự phỉ báng.

40.                   Cung kính đối với người là sự trang nghiêm cho chính mình.

41.                   Có lòng thương yêu vô tư thì sẽ có tất cả.

42.                   Đến là ngẫu nhiên, đi là tất nhiên. Cho nên mình cần phải “Tùy duyên mà hằng bất biến, bất biến mà hằng tùy duyên”.

43.                   Từ bi là vũ khí tốt nhất của chính mình.

44.                   Chỉ cần đối diện với hiện thực, ta mới vượt qua hiện thực.

45.                   Lương tâm là tòa án công bằng nhất của mỗi người, ta dối người khác được nhưng không bao giờ dối nổi lương tâm mình.

46.                   Người không biết yêu mình thì không thể yêu được người khác.

47.                   Có lúc người ta muốn thầm hỏi mình, ta đang đeo đuổi cái gì? ta sống vì cái gì?

48.                   Đừng vì một chút tranh chấp mà xa lìa tình bạn chí thân của mình, cũng đừng vì một chút oán giận mà quên đi thâm ân của người khác.

49.                   Cảm ơn đời với những gì mình đã có, cảm ơn đời những gì mình không có.

50.                   Nếu có thể đứng ở góc độ của người khác để nghĩ cho họ thì đó mới là từ bi.

51.                   Nói năng đừng có tính châm chọc, đừng gây thương tổn, đừng khoe tài cán của mình, đừng phô điều xấu của người, tự nhiên sẽ hóa địch thành bạn.

52.                   Thành thật đối diện với mâu thuẫn và khuyết điểm trong tâm mình, đừng lừa dối chính mình.

53.                   Nhân quả không nợ ta thứ gì, cho nên xin đừng oán trách nó.

54.                   Đa số người cả đời chỉ làm được ba việc: Dối mình, dối người, và bị người dối.

55.                   Tâm là tên lừa đảo lớn nhất, người khác có thể dối mình nhất thời, nhưng nó lại gạt mình suốt đời.

56.                   Chỉ cần tự giác tâm an, thì đông tây nam bắc đều tốt. Nếu còn một người chưa độ thì đừng nên thoát một mình.

57.                   Khi trong tay ta nắm chặt một vật gì mà không buông xuống, thì mình chỉ có mỗi thứ này, nếu ta chịu buông xuống, thì mình mới có cơ hội chọn lựa những thứ khác. Nếu một người luôn khư khư với quan niệm của mình, không chịu buông xuống thì trí huệ chỉ có thể đạt đến ở một mức độ nào đó mà thôi.

58.                   Nếu ta có thể sống qua những ngày bình an, thì đó chính là một phúc phần rồi. Biết bao nhiêu người hôm nay đã không thấy được vầng thái dương của ngày mai, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành tàn phế, biết bao nhiêu người hôm nay đã đánh mất tự do, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành nước mất nhà tan.

59.                   Người có nhân sinh quan của người, tôi có nhân sinh quan của tôi, tôi không dính dáng gì tới người. Chỉ cần tôi có thể, tôi sẽ cảm hóa được người. Nếu không thể thì tôi đành cam chịu.

60.                   Ta hy vọng nắm được sự vĩnh hằng thì mình cần phải khống chế hiện tại.

61.                   Ác khẩu, mãi mãi đừng để nó thốt ra từ miệng mình, cho dù người ta có xấu bao nhiêu, có ác bao nhiêu. Ta càng nguyền rủa họ, tâm ta càng bị nhiễm ô, ta hãy nghĩ, họ chính là thiện tri thức của mình.

62.                   Người khác có thể làm trái nhân quả, người khác có thể tổn hại mình, đánh mình, hủy báng mình. Nhưng ta đừng vì thế mà oán hận họ, vì sao? Vì mình nhất định phải giữ một bản tính hoàn chỉnh và một tâm hồn thanh tịnh.

63.                   Nếu một người chưa từng cảm nhận sự đau khổ khó khăn thì rất khó cảm thông cho người khác. Ta muốn học tinh thần cứu khổ cứu nạn, thì trước hết phải chịu đựng được khổ nạn.

64.                   Thế giới vốn không thuộc về mình, vì thế ta không cần vứt bỏ, cái cần vứt bỏ chính là những tính cố chấp. Vạn vật đều cung ứng cho ta, nhưng không thuộc về ta.

65.                   Bởi người ta không thể thay đổi được thế giới xung quanh, nên ta đành phải sửa đổi chính mình, đối diện với tất cả bằng lòng từ bi và tâm trí huệ.



TRIẾT LÝ THẦU HIỂU

  1.Bị người khác xúc phạm, cũng không nên nhất thiết phải thể hiện cảm xúc ra ngoài. Người khác sỉ nhục mình cho dù là xuất phát từ mục đí...