Trầm lặng
Trầm lặng
một phút-để suy tư.
Trầm lặng
thể hiện-tính khiêm từ.
Trầm lặng
lắng nghe, và thấu hiểu.
Trầm lặng
cảm nhận-xét thật hư.
Trầm lặng
nào phải-vì mình hèn.
Trầm lặng
đức tính-chẳng bon chen.
Trầm lặng
tâm bình, luôn suy xét.
Trầm lặng
trải lòng-phân trắng đen.
Trầm lặng
nào phải-kẻ bất tài.
Trầm lặng
suy nghĩ-chẳng ra oai.
Trầm lặng
xét biết, được mọi việc.
Trầm lặng
học hỏi-chẳng kém ai.
Trầm lặng
nào phải-tính xem thường.
Trầm lặng
chia sẻ-một tình thương.
Trầm lặng
âm thầm, cùng cảm nhận.
Trầm lặng
buông xả-tiếng yêu đương.
Trầm lặng
nào phải-miệng bị câm.
Trầm lặng
tránh được-bao lỗi lầm.
Trầm lặng
tâm bình,đời thư thái.
Trầm lặng quên đi oán hờn căm.
Trầm lặng là từ chỉ tính cách của những người ít
nói, ít giao tiếp, không tỏ vẻ sôi động năng nổ, ít khi bày tỏ thái độ ra ngoài,
hay: Trầm lặng là nguời ít nói, ít biểu hiện cảm xúc ra ngoài. Không phải là tự
kỉ hay gì khác, họ là những con người hướng nội, cảm thấy việc giao tiếp không
quá cần thiết nhưng chỉ cần bạn hỏi, họ sẽ đáp lại.
Trong công việc, họ sẵn sàng nói nhiều hơn bất cứ ai, điều mà họ
không bao giờ làm.Họ là những người sẽ lắng nghe chúng ta khi cần, là một nơi tốt
để trút tâm sự, mọi lời khuyên của người Trầm lặng cũng rất tốt vì họ thường
nghĩ kĩ trước khi nói .Người ngoài rất khó lấy được sự tin tưởng của người trầm
tính, sẽ rất lâu để chúng ta hiểu được họ nhưng có một nguời Trầm lặng làm bạn
thì rất tuyệt vời, bởi vì đối với người thân cận nhất, họ sẽ bọc lộ bản chất ấm
áp của mình.
Người trầm cảm thích ở một mình, nhiều người tưởng họ buồn nhưng
không , họ chỉ muốn ở một mình mà thôi, việc ở một mình và ngắm nhìn người khác
là một trong những việc yêu thích của họ.Người Trầm lặng cũng không thích nơi
đông người, hay nói lớn với những người xung quanh.Họ không tự kỉ hay gì đó, họ
chỉ đơn giản là không thích nói chuyện.
Một ưu điểm của người hướng nội Trầm lặng thường hay có là: biết
cách suy nghĩ, giải quyết công việc một cách từ tốn nhẹ nhàng, cũng chính vì ngại
va chậm nên tất cả những việc họ làm đều cẩn thận, tỉ mỉ, để ý mọi cử chỉ, hành
động của người khác để tránh gặp thị phi, rắc rối gây phiền hà cho người khác.
Nhưng một điều bất lợi cho người trầm tính, hướng nội là không thích giao tiếp
nổi trội, ít nhập cuộc vui với bạn bè được lâu.
Trầm lặng là từ dùng để chỉ những người có tính cách hướng nội,
ít nói và hạn chế giao tiếp với mọi người. Những người trầm lặng thường ít xuất
hiện ở những chỗ sôi động và đông đúc, gần như những người có tính cách này
không đến các điểm như quán bar, quán hát,…
Ngoài ra, đặc điểm chung của những người trầm lặng là ít bày tỏ
thái độ ra ngoài. Những người có tính cách vui vẻ hòa đồng thì vui buồn để lộ
rõ nhưng đối với người trầm lặng họ không thích biểu lộ sự buồn vui ra ngoài. Họ
không muốn người khác biết được tâm trạng của mình, không thích người khác quan
tâm vào đời tư cá nhân của mình.
Đặc điểm của người Trầm lặng đó chính là họ rất từ tốn, suy nghĩ
cẩn thận trước khi làm. Cha ông ta vẫn dạy là uốn lưỡi 7 lần trước khi nói và
người Trầm lặng là đúng những điều này. Họ rất ít khi phát biểu và cho ý kiến về
bất kỳ điều gì nhưng một khi họ đã nói thì có nghĩa họ đã suy nghĩ cô cùng cặn
kẽ và kỹ lưỡng.
Ưu điểm tiếp theo của những người trầm lặng là :
Đó là những người có tính cách cực kỳ từ tốn nhẹ nhàng. Từ cách
đi đứng đến cách ăn nói đều thể hiện được sự nhỏ nhẹ. Điều này còn được thể hiện
ở chỗ rất ít khi chúng ta nhìn thấy người có tính cách này cãi nhau hay vướng
vào những chuyện thị phi không đáng có.
Họ không sân si, không bình phẩm và đánh giá ai, nên gần như những người Trầm lặng không có kẻ thù. Họ
gần như vô hại với những người xung
quanh, không bao giờ tham gia vào bất kỳ cuộc tranh cãi, ganh đua hay thị phi
nào.
Tuy nhiên những ưu điểm trên có khi lại cũng chính là nhược điểm
của họ. Rằng những người Trầm lặng rất ít bạn bè, họ rất ngại nói chuyện và kết
bạn nên họ chỉ có một vài người bạn thân thôi. Còn bạn xã giao thì gần như
không có.
Nhược điểm tiếp theo của những người Trầm lặng là :những người
này luôn luôn chìm trong đám đông, họ không có sự nổi trội trước đám đông nên
cơ hội công việc, yêu đương, học hành của họ đều hạn chế hơn.
Trái nghĩa với Trầm lặng là người hướng ngoại, người hòa đồng.
Những người sống vui vẻ và hòa đồng thường rất thích đến những chỗ đông người
vui vẻ. Thường những người này là người khởi xướng cho các cuộc ăn nhậu, vui
chơi. Trong đám đông họ là những người nổi bật và có thể là chủ được tình hình.
Thường những người Trầm lặng không chơi nhiều với những người sống hướng ngoại
nhưng thật ra trong lòng họ vẫn rất ngưỡng mộ sự vui vẻ và nhiệt huyết của người
khác.
Đặc
điểm của người có tính cách hướng nội
Không thích ở những nơi quá đông người: Theo Verywellmind, một
trong những đặc điểm chính của kiểu tính cách hướng nội là họ không thích tham
gia những buổi họp lớn, chỉ thích trò chuyện, làm việc với nhóm nhỏ. Dù người
hướng nội thích làm việc cá nhân, khi cần làm thiết, họ vẫn có thể hợp tác với
những người xung quanh.
Thích hưởng thụ thời gian ở một mình: Là người hướng nội, sở
thích của họ là yên tĩnh tận hưởng những thú vui của mình. Các hoạt động như
dành thời gian ở một mình để đọc sách, đi dạo giữa thiên nhiên yên bình hoặc
xem chương trình truyền hình yêu thích sẽ giúp bạn cảm thấy như được sạc lại và
tràn đầy năng lượng.
Trầm lặng và hơi dè dặt: Theo Verywellmind, người hướng nội thường
được mô tả là người trầm lặng, dè dặt và dịu dàng và đôi khi bị nhầm là nhút
nhát. Trong nhiều trường hợp, những người có kiểu tính cách này chỉ đơn giản là
thích lựa chọn từ ngữ cẩn thận và không muốn lãng phí thời gian hoặc năng lượng
vào những cuộc trò chuyện phiếm không cần thiết.
Dễ bị phân tâm: Khi phải tham gia vào các hoạt động hoặc môi trường
rất bận rộn, người hướng nội có thể bị choáng ngợp và mất tập trung. Các nhà
nghiên cứu phát hiện người hướng nội có xu hướng dễ bị phân tâm hơn người hướng
ngoại, đó là một phần lý do họ có xu hướng thích không gian yên tĩnh, ít ồn ào
hơn.
Tự giác: Người hướng nội có xu hướng thích suy nghĩ và xem xét mọi
thứ trong tâm trí của họ. Tự nhận thức và hiểu rõ bản thân là điều quan trọng đối
với người hướng nội, vì vậy, họ thường dành nhiều thời gian để tìm hiểu thêm về
bản thân, suy nghĩ về cuộc sống.
Thích quan sát: Người hướng nội thích xem người khác thực hiện
nhiệm vụ, thường là lặp đi lặp lại, cho đến khi họ cảm thấy mình có thể tự làm.
Khi người hướng nội học hỏi từ kinh nghiệm cá nhân, họ thích luyện tập ở một
nơi nào đó riêng tư để xây dựng kỹ năng và khả năng của mình. Trong khi người
hướng ngoại học hỏi qua quá trình thử và sai, người hướng nội thích quan sát
trước khi thử làm điều gì đó mới.
Bị thu hút bởi những công việc liên quan sự độc lập: Những công
việc đòi hỏi nhiều tương tác xã hội thường ít thu hút người có tính cách hướng
nội. Mặt khác, những nghề nghiệp liên quan làm việc độc lập thường là lựa chọn
tuyệt vời với họ. Chẳng hạn, người hướng nội có thể thích làm nhà văn, kế toán,
lập trình viên máy tính, thiết kế đồ họa, dược sĩ hoặc nghệ sĩ.
Học nói, vài năm đã đủ tài
Học im, trọn kiếp vẫn còn sai
Mau mồm, khẩu nghiệp, lam đau họ
Kín miệng, an lành chẳng hại ai
Giở giọng, coi chừng, thêm dính nện
Gìn hơi, chắc hẳn, bớt xơi quai
Giỏi giang, cần biết khi im lặng
Bởi đó vàng nghiêm! Chớ phí hoài.
Người sống trầm lặng ít khi được khen ngợi vì họ ít khi được để ý
tới bằng những người nổi bật, thích tham gia xã hội, thường xuất hiện trên truyền
thông, báo chí, thế nhưng khi biết sức mạnh nội tại của họ.
Ưu
thế ít biết của người sống trầm lặng
Những người được xem là giỏi giao tiếp xã hội, năng động thường
được ca ngợi là người thu hút trong các bữa tiệc nên chúng ta thường đánh giá
thấp người ít nói, có phần trầm lặng. Nhưng thực tế ít ai biết rằng nội tâm lại
vô cùng mạnh mẽ, thậm chí chỉ cần một ánh mắt của họ cũng đủ khiến đối phương cảm
thấy e ngại, không hề dám xem thường họ.
Một người có nội tâm càng yên tĩnh, càng có thực lực, làm việc gì
cũng dễ thành công. Hơn nữa, nội tâm cũng rất kiên cường, không vì những lời
phiến diện bên ngoài mà dễ dàng gục ngã.Họ không nói nhiều vì họ hiểu rõ nhiều
điều và biết rõ điều gì nên nói và tĩnh lặng quan sát, điều gì không trong khi
người khác nghĩ gì nói nấy.
Đôi khi họ chỉ đến những nơi ồn ào nhưng cũng chỉ để cho vui một
chút chứ không hề quá bị "nghiện" tiếng ồn vô vị xung quanh, mà bản
thân lại cảm thấy cô đơn, lạc lõng. Nhất là khi càng lớn tuổi họ càng sống nội
tâm với nhiều kinh nghiệm phong phú, tâm tính dần tĩnh lặng và muốn tìm đến cuộc
sống bình yên.
Người sống trầm lặng thực ra là họ đang tự giao tiếp với thế giới
nội tâm của bản thân, tìm hiểu chính mình. Họ không vì quá vui mà quên đi những
việc cần phải làm, duy trì một góc nhỏ yên tĩnh cho tâm thức, để đảm bảo sự tỉnh
táo và sáng suốt trong mọi hành động.
Thực tế hiện nay chúng ta sống bận rộn một cách thiếu khôn ngoan,
làm việc từ rạng sáng đến giữa đêm, không có chút thời gian riêng tư nào cho bản
thân yên tĩnh và suy ngẫm. Thế nên chúng ta chẳng có khoảng lặng để nhận ra việc
gì nên dừng lại, việc gì nên phát huy.
Tuy nhiên, sống trầm lặng không có nghĩa là không làm gì, chỉ
dành nhiều thời gian để ngủ, nhiều người dùng thời gian hợp lý cho việc ngồi
thiền định trong yoga, nó giúp mình xóa tan đi áng mây mù trong cuộc sống, để
tâm hồn mình an vui.
Trong đám đông, người nào càng im lặng, thường lại là người có thực
lực rất cao; càng hiểu cách sống độc lập, càng là người có bản lĩnh; người càng
lợi hại, càng biết sống khiêm tốn.Có thể họ thường bị gọi là mọt sách nhưng họ
thực sự thông minh.
Nghiên cứu của Đại học Harvard từng chỉ ra, những người sống nội
tâm thường có chất xám ở vỏ não trước dày hơn những người hướng ngoại. Vùng não
này chịu trách nhiệm về suy nghĩ và đưa ra quyết định. Điều này có nghĩa là người
hướng nội suy nghĩ nhiều hơn và kĩ lưỡng trước khi đưa ra lời nói hay quyết định
của mình.
Người sống trầm lặng không phải là người không thích giao tiếp, họ
chỉ nói chuyện nhiều với người hiểu mình và có thể giải quyết vấn đề giúp mình.
Họ thường là người thích ít nói nghe nhiều, biết rõ giới hạn của mình ở đâu,
cũng hiểu rõ bản thân cần nên làm gì để trở nên mạnh mẽ hơn từng ngày.
Không phải ai cũng dễ dàng có được lối sống này vì khi cơ thể được
đồng nhất với tâm trí, trở nên yên tĩnh, dù chỉ trong chốc lát đi nữa, nó vẫn sẽ
đem đến cho cơ thể mình một loại sức mạnh quý giá, khiến bản thân nhìn rõ bản
thân, cũng khiến bản thân nhìn rõ thế giới. Làm việc thoải mái, có tinh thần,
đem lại năng suất cao cho công việc.
Những người này có lợi thế hơn rất nhiều người khác khi đối mặt với
khó khăn, khó có phiền não nào có thể hủy hoại bản thân, họ luôn giữ tâm luôn
bình tĩnh ở mọi lúc mọi nơi. Trong cuộc sống, bất kể họ gặp khó khăn gì đi nữa,
chỉ cần họ biết cách bình tâm lại, mỗi vấn đề khó khăn đều được giải quyết từng
cái một. Và họ, cũng có thể tìm ra cách tốt nhất để loại bỏ những cản trở xấu
đó.Họ luôn tìm ra động lực cho bản thân từ chính những suy nghĩ sâu xa bên
trong của họ chứ không phải là động lực bên ngoài, như khen ngợi hay sự công nhận.
Họ cũng không dễ bị kích động bởi lời khen như người hướng ngoại. Người sống nội
tâm biết mình là ai, muốn gì và điều gì là quan trọng trong cuộc sống của họ.
Vì người hướng nội không có nhu cầu tương tác xã hội nên họ trông
có vẻ bí ẩn, thậm chí lại vừa có chút đáng sợ. Thực ra họ không chia sẻ nhiều
vì họ không tìm được người hiểu mình để những gì họ nói được lắng nghe, những
quan điểm, góc nhìn của họ thường khá khác lạ nên không phải ai cũng thuận
theo, thậm chí có người hay phản đối ý kiến của họ. Lâu dần những người này sống
khép kín hơn, ngại nói ra những suy nghĩ của mình hơn.Chính vì có nhiều thời
gian hơn cho bản thân nên họ là người có nhiều khả năng theo đuổi đam mê thật sự
của mình bất chấp rủi ro hay khó khăn. Những người tự điều khiển được bản thân,
không bị ảnh hưởng bởi yếu tố bên ngoài luôn hấp dẫn và đem lại nguồn cảm hứng.
Thực tế là người sống tĩnh lặng, hướng nội hiểu bản thân hơn và
nhờ đó hiểu được người khác hơn, thậm chí có những điều bạn không nói ra họ
cũng cảm nhận được. Theo nghiên cứu của Trung tâm Phát triển Tài năng, có khoảng
60% những đứa trẻ thông minh, tài năng là người hướng nội.
Tác giả Susan Cain từng nói rằng: "Không có những người sống
nội tâm, thế giới sẽ không có: thuyết hấp dẫn, thuyết tương đối và những tác phẩm
nổi tiếng". Bằng chứng sống đó là Einstein, Bill Gates, Warren Buffett,
Châu Tinh Trì… đều là những người có tính cách hướng nội.
Albert Einstein là một người hướng nội đã từng nhận giải Nobel Vật Lý với thành tích
của mình cho khoa học, ông không kề xấu hổ về tính cách của mình. Ông còn cho rằng
khuynh hướng sống nội tâm này đã đóng góp không nhỏ vào thành công của ông.
Bill Gates đã tận dụng triệt để tính cách nội tâm của mình, ông từng
chia sẻ rằng: “Tôi nghĩ những người sống nội tâm thường làm viêc khá tốt. Nếu
khéo léo một chút, họ có thể tận dụng được tính cách hướng nội của mình. Đó có
thể là sự sẵn sàng nghỉ việc một vài ngày và bắt đầu nghĩ về những vấn đề khó
khăn, đọc mọi thứ có thể và cố gắng hết sức để tư duy xa hơn những thứ bạn đọc
được đó”.
Theo các nghiên cứu của các nhà tâm lý học Mihaly
Csikszentmihalyi và Gregory Feist, những người sáng tạo nhất trong nhiều lĩnh vực
thường là người hướng nội vì họ dành nhiều thời gian hơn để nghiên cứu và sáng
tạo nhờ đó mà họ thành công hơn.
Im lặng là vàng
Người đời đã dặn
Xoá công dã tràng
Biển đều muối mặn
Đất đai trầm mặc
Cây đời nảy tươi
Mặc cho bão táp
Gió mưa dập vùi
Sinh ra làm người
Cả đời tập nói
Rồi ta tập im
Tạ từ thế giới
Tập như trái đất
Lặng thầm mà quay
Tập như trăng sáng
Lặng im mà đầy
Tập như búi cỏ
Đan trong nắng vàng
Bầy chim khép mở
Bay vào mênh mang…
Những người thích sống trầm lặng,
đa số đều có thực lực rất cao
Những người trầm lặng thường là người thích ít nói nghe nhiều, biết
rõ giới hạn của mình ở đâu, cũng hiểu rõ bản thân cần nên làm gì để trở nên mạnh
mẽ hơn từng ngày.
Trong đám đông, người nào càng im lặng, thường lại là người có thực
lực rất cao; càng hiểu cách sống độc lập, càng là người có bản lĩnh; người càng
lợi hại, càng biết sống khiêm tốn.
Người trầm lặng, biểu hiện bên ngoài không có gì nổi bật, nhưng nội
tâm lại vô cùng mạnh mẽ và phong phú, khiến người ta có cảm giác không dễ bắt nạt.
Chỉ cần một ánh mắt của người đó, cũng đủ khiến bạn nhận rõ họ không hề tầm thường
chút nào.
Người trầm lặng, tuy không hay bàn luận, nhưng thực chất trong
lòng họ, đã có hàng ngàn lập luận để đánh bại những tiếng bàn tán ồn ào của đối
phương. Nhìn qua có vẻ thờ ơ, nhưng thực tại họ đang tập trung quan sát tỉ mỉ vấn
đề. Mọi người cho rằng họ không có chí cầu tiến, nhưng chẳng ai biết họ chỉ
đang điệu thấp bản thân, tìm thời cơ mà hành động.
Một khi họ tìm thấy cơ hội phù hợp với mình, họ nhất định sẽ
tránh đi những tiếng ồn vô vị xung quanh, gia nhập vào vòng cơ hội mà hành động,
khiêm tốn nhưng không hèn nhát, tự chủ mọi vấn đề.
Theo sự gia tăng của tuổi tác, con người ta càng ngày càng trở
nên thích sống trầm lặng hơn, nội tâm lắng động nhiều kinh nghiệm phong phú,
tâm tính dần tĩnh lặng và muốn tìm đến cuộc sống bình yên, dần dần thoát li sự
bốc đồng thuở thiếu thời.
Im lặng là phương thức tốt nhất khi sống độc lập. Trong yên tĩnh,
ta có thể suy nghĩ, nhìn thấu vấn đề, khiến bản thân có thêm nhiều tự tin đối mặt
với những vấn đề trong xã hội.
Im lặng là thời gian tốt nhất để chúng ta tự giao tiếp với thế giới
nội tâm của bản thân, tìm hiểu chính mình. Bởi vì chỉ khi chúng ta có thể hiểu
rõ chính mình muốn gì và có gì, chúng ta mới có thể làm tốt mọi việc.
Khi đang ở trong hoàn cảnh thuận lợi, đừng quá phấn khích mà quên
đi những việc cần phải làm, duy trì một góc nhỏ yên tĩnh cho tâm thức, để chúng
ta có thể giữ vững sự tỉnh táo và sáng suốt trong mọi hành động. Quá đắc ý chỉ
khiến tiểu nhân đố kị, sinh ra thêm một đối thủ không đáng có.
Trong nghịch cảnh thì sao? Đó là nấm mồ của kẻ yếu nhưng lại là nấc
thang cho kẻ mạnh. Làm người trầm lặng, hãy cho bản thân thời gian cá nhân
riêng để tiêu hóa vấn đề, không thụ động chờ việc qua, cũng không lười biếng
hay suy sụp tinh thần. Cách giải quyết tốt nhất chính là bản thân hãy can đảm đối
mặt với nó, tìm ra cách giải quyết triệt để nhất.
Cuộc sống yên tĩnh và cô độc luôn là bước đường trưởng thành khó
tránh khỏi trong cuộc đời mỗi người, đừng vì những tham muốn sai trái mà đánh mất
bản thân.
Chỉ
khi ta ở một mình, cơ thể mới có thể thoải mái thư giãn, cảm nhận hạnh phúc và
bình yên nơi tâm. Muốn hạnh phúc, khi sống đừng đòi hỏi quá nhiều!
Trong cuộc sống hiện nay, có quá nhiều người vì để có cuộc sống
sung túc mà bận rộn tối mặt từ rạng sáng đến giữa đêm, không có chút thời gian
riêng tư nào cho bản thân yên tĩnh và suy ngẫm, hay cảm thụ về thế giới này.
Mà khi tâm một người không tịnh, dù cơ hội có đến đi nữa, cũng chỉ
khiến họ cảm thấy sợ hãi và cô đơn bất tận. Loại yên tĩnh này không còn là khoảnh
khắc đem lại niềm vui và an ổn cho tâm trí nữa, mà chỉ là những nỗi đau và sự
trống rỗng.
Trầm lặng chỉ có lợi khi trái tim chúng ta được an ổn, đôi mắt nhắm
lại và thấy thế giới tươi đẹp của riêng mình, chứ không phải sầu muộn vì nhìn
thấy một sấp hồ sơ dày cộm, bao nhiêu giấy tờ chưa xử lí, giấy báo tiền điện nước
hay học phí cho con...
Trầm lặng lúc này như khi chúng ta ngồi thiền định trong yoga, nó
giúp mình xóa tan đi áng mây mù trong cuộc sống, để tâm hồn mình được du hành và
thanh thản, để tương tác với trái tim và tìm hiểu suy nghĩ chân thực của lòng
mình, để cuộc đời đi đúng hướng.
Hãy gác lại những phiền muộn của cuộc sống, lắng nghe tiếng nói
trong tâm hồn mình và trò chuyện với nó, để sống cuộc đời trầm lặng chất lượng cao!
Một người có nội tâm càng yên tĩnh, càng có thực lực, làm việc gì
cũng dễ thành công. Hơn nữa, nội tâm cũng rất kiên cường, không vì những lời
phiến diện bên ngoài mà dễ dàng gục ngã.
Nếu gặp sự cố lại còn hoang mang, sẽ khiến vấn đề chỉ thêm tồi tệ
hơn. Tập cách kiềm chế cảm xúc, hít thở sâu, bình tĩnh lại, dành vài phút để ở
một mình, suy nghĩ về vấn đề. Nhất định kết quả chúng ta nhận được sẽ tốt hơn
nhiều lúc ban đầu.
Những người trầm lặng thường là người thích ít nói nghe nhiều, biết
rõ giới hạn của mình ở đâu, cũng hiểu rõ bản thân cần nên làm gì để trở nên mạnh
mẽ hơn từng ngày.
Khi cơ thể được đồng nhất với tâm trí, trở nên yên tĩnh, dù chỉ
trong chốc lát đi nữa, nó vẫn sẽ đem đến cho cơ thể mình một loại sức mạnh quý
giá, khiến bản thân nhìn rõ bản thân, cũng khiến bản thân nhìn rõ thế giới. Làm
việc thoải mái, có tinh thần, đem lại năng suất cao cho công việc.
Trong cuộc sống, bất kể bchúng ta gặp khó khăn gì đi nữa, chỉ cần
chúng ta biết cách bình tâm lại, mỗi vấn đề khó khăn đều được giải quyết từng
cái một. Và chúng ta, cũng có thể tìm ra cách tốt nhất để loại bỏ những cản trở
xấu đó.
Cuộc sống không hề dễ dàng chút nào, nếu khi còn nhỏ cảm thấy thế
giới quá tốt đẹp, hãy cảm ơn cha mẹ mình đã bảo bọc mình quá tốt. Còn bây giờ
khi đã trưởng thành, hãy tập sống trầm lặng.
Trên đường đời, khó khăn chỉ có thể quật ngã một người khi tâm họ
rối loạn, không còn động lực và cố gắng. Chính vì thế, đừng để phiền não hủy hoại
bản thân, giữ tâm luôn bình tĩnh ở mọi lúc mọi nơi mới là điều đáng quý nhất.
Im lặng không phải là câm
Im lặng là để âm thầm ra tay
Im lặng không phải là cay
Im lặng là để phơi bày trắng đen
Im lặng không phải là hèn
Im lặng là để một phen trả thù
Im lặng không phải là ngu
Im lặng là để đánh đu vơi đời.
càng trưởng thành người ta
càng sống trầm lặng
Càng trưởng thành chúng ta càng học được cách sống tĩnh lặng,
bình tâm bước qua mọi chuyện. Có một số thứ, ngoài im lặng, vốn dĩ chẳng còn một
lối đi nào khác…
Vừa rồi có người hỏi Ngọc Minh rằng, “bao lâu rồi bạn không mở
lòng tâm sự với ai?”. Quả thật lúc ấy tôi đã phải lặng người mất mấy giây. Có một
vài người, cuộc trò chuyện chỉ mang tính xã giao, một số chuyện lại chẳng biết
ngỏ lời cùng với ai. Cứ như vậy, càng lớn lên, người ta càng thích im lặng hơn
là ồn ã.
Dạo gần đây, mở danh sách cuộc gọi trong điện thoại, Ngọc Minh mới
phát hiện ra những dãy số xuất hiện nhiều nhất lại chẳng phải là người quá thân
thiết. Đó chỉ là số tư vấn viên, shipper giao hàng. Màn chat trên mạng xã hội
cũng chỉ quẩn quanh chuyện công việc. Danh sách bạn bè tưởng chừng nhiều, nhưng
đoạn hội thoại lại ngày càng ngắn.
Hồi trước, chuyện gì xảy ra dù lớn dù bé cũng sẽ chia sẻ tất cả
cùng bạn thân. Hiện tại, ai cũng có cuộc sống riêng, những nỗi bận tâm riêng,
chuyện gì xảy đến cũng cảm thấy bình thường. Chúng ta của sau này, càng trưởng
thành càng trở nên trầm mặc và thường bình thản đón nhận mọi chuyện.
Chúng ta khi mới chia tay sân ga, lên chuyến tàu đến với thế giới
người lớn rất sợ cô đơn, dần dà, chúng ta lại hưởng thụ cuộc sống một mình. Có
những lúc, một mình chưa hẳn đã cô đơn, bởi những khoảnh khắc như thế khiến ta
tự đứng vững trên đôi chân của mình.
Gặp chuyện không vui, chúng ta cũng tự an ủi bản thân rằng ngày
mai mọi thứ sẽ tốt hơn. Bởi vì, hơn ai hết chúng ta hiểu, những cảm xúc tiêu cực
chỉ đến nhất thời. Có những nỗi buồn để thời gian xóa nhạt, cuộc sống thì vẫn cứ
tiếp tục như vậy.
Ngọc Minh từng nghe được một câu nói như thế này, đại ý: Khi
chúng ta chưa trải qua nhiều sóng gió, chút chuyện vụn vặt cũng đủ để sầu não.
Nhưng khi đã đi hết giông gió, mọi chuyện trên đời bỗng bình tâm đến lạ.
Trước đây, lần đầu tiên sống xa nhà, chuyện gì cũng gọi về than với
mẹ. Nhưng thời gian qua đi, vì để người thân an lòng, mệt mỏi đến đâu cũng đành
giấu nhẹm. Giữa thành phố tưởng chừng chật hẹp nhưng lại hóa rộng đến lạ. Bởi
vì đã quá quen với việc giải quyết mọi thứ một mình nên dần dần bạn học được
cách chấp nhận cô đơn để trưởng thành.
Trong thế giới trầm lặng của người lớn, đôi khi cũng có những sắc
màu rực rỡ. Đó là lần trái tim rung lên nốt hoan ca hạnh phúc. Khi ấy, người ta
cho phép bản thân mình được yếu đuối trước mặt đối phương. Vốn dĩ, dù là người
đã trải qua dông dài gió bão hay mỏng manh trước cơn gió nghịch mùa, thì bạn
cũng có quyền được là chính mình, luôn là chính mình.
Đừng vì hai chữ trưởng thành mà luôn giấu hết cảm xúc của mình.
Thế giới của người lớn không chỉ có cô đơn hay trầm lặng. Hãy để trái tim lên
tiếng, chúng ta sẽ nhận ra những thanh âm rộn rã của cuộc sống ngoài kia.
Chúng ta chọn cách sống trầm lặng hay ồn ào là do chính mình quyết
định. Bởi chẳng ai quy định rằng, mình đi con đường này là sai, bước con đường
kia là đúng. Miễn sao chúng ta được hạnh phúc thôi.
Tôi đi tìm khoảng lặng.
Trong đêm vắng mênh mông.
Trời chẳng gieo bão giông.
Mà bão ở trong lòng.
Tôi đi tìm khoảng lặng.
Giữa đêm tối cô đơn.
Thấy giây phút giận hờn.
Trách người sao đi mãi.
Tôi tìm trong mê mải.
Khuôn mặt, bóng hình ai.
Để vầng trăng khờ dại.
Soi thấu nỗi lòng tôi.
Tôi đi tìm trong tôi.
Một giây phút yên bình.
Chỉ thấy trong tim mình.
Những cồn cào nỗi nhớ !
Người có tính cách trầm lặng
thường ít nói
Người sống trầm lặng thực ra lại rất có bản lĩnh và nhiều tự tin;
im lặng, chính là vì họ biết quá nhiều, không cảm thấy cần phải tranh đấu, bởi
vì trái tim vốn đã phong phú, mãn nguyện rồi.
Khi lòng người thanh thản, người ta thường yên lặng. Tính cách trầm
lặng là một loại tính khí thoải mái.
"Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn", bất kể chúng ta
là ai, có thể giữ vững bản thân trong môi trường phức tạp là một tính cách
ngoan cường nhất, và trầm lặng là thái độ “bao dung” với vạn vật trên thế gian
này.
Tính cách trầm lặng khác xa với tính hướng nội. Người hướng nội
thường có biểu hiện e thẹn, nhút nhát, sợ chốn đông người và không thích thay đổi
hiện trạng. Ngược lại, người sống trầm lặng thực ra lại rất bản lĩnh và nhiều tự
tin; im lặng, chính là vì họ biết quá nhiều, không cảm thấy cần phải tranh đấu,
bởi vì trái tim vốn đã phong phú, mãn nguyện rồi.
Vẻ đẹp của sự yên tĩnh giúp cho con người vượt qua mọi thứ khó
khăn, trắc trở trong cuộc sống.
Thế
giới riêng của sự yên tĩnh
Khi cảm thấy ở chung quanh quá ồn ào, người thích được yên tĩnh,
thường sẽ tạo cho mình một thế giới riêng bằng cách khép chặt cửa sổ, tắt điện
thoại (hoặc để im lặng), bật lên nghe một vài bản nhạc nhẹ nhàng du dương, tập
trung đọc một cuốn sách, cũng có thể một mình nhâm nhi tách trà hoặc thưởng thức
một món ăn nào đó.
Trong cuốn sách mang tên "Futility of Grass- Cỏ vô ích"
có nói rằng: "Nếu bạn muốn cho tâm trí không còn lo lắng, thì tốt nhất là
bạn nên ở một mình".
Nghe có vẻ thật cô đơn và nhàm chán, nhưng ở một mình thực ra điều
đó lại ẩn chứa sự thú vị đáng nể.
Trời Đất không ở bên ngoài, mà ẩn chứa trong lòng người. Cảm động
trước một tình tiết nào đó trong cuốn sách đang đọc và bất chợt lại rơi lệ;
thích thú trước những món ăn ngon; tận hưởng hương vị của trà xanh... hay
choáng ngợp trước khung cảnh nên thơ của làn mây phảng phất trong sương núi,
cũng có thể một mình tĩnh lặng để cảm nhận ra tiếng nước róc rách đang chảy chậm.
Người sống lặng lẽ, vốn dĩ nội tâm rất phong phú, bởi vì đối với
họ, cả thế giới như được thu gọn vào trái tim của mình.
Người sống trầm lặng vốn không muốn xáo trộn cuộc sống của bản
thân, vậy thì tại sao lại phải bận tâm đến những điều gì tầm thường khác?
Quá nhiều suy nghĩ chồng chất, sẽ che mất ánh nắng xuyên thấu vào
con tim, đè nén cảm giác dễ thở, ngăn cản tâm trạng vui vẻ. Vì vậy, để trở
thành một người "lạnh lùng" cũng không sao nếu dám bỏ lại vài thứ
không hay không tốt đẹp ở phía sau.
Chúng ta sẽ tránh được những sự ồn ào của cuộc sống, và cũng sẽ hạn
chế tiếp xúc với những âm thanh khiến cho mình cảm thấy khó chịu.
Người sống trầm lặng biết hòa hợp với bản thân, biết cách duy trì
cảm giác cân bằng với người khác; nếu chúng ta không thích người khác quấy rầy
thế giới nhỏ của mình, chúng ta tự nhiên sẽ không quấy rầy sự yên tĩnh của người
khác.
Yên
lặng, tự lực
Người trầm lặng không bao giờ cố gắng áp đảo đối phương bằng những
động lực bên ngoài, nhưng trong lòng lại có sức mạnh tập trung khiến cho người
khác phải thật sự ngưỡng mộ.
Một số diễn viên hầu như ít giao tiếp phía sau ống kính máy quay
và không có bất cứ mối liên hệ nào với người khác. Nhưng chính mỗi lần quay, họ
đều cống hiến hết mình, thông qua tính cách của từng nhân vật, họ sẽ trút được
những cảm xúc phức tạp trong lòng và cho mọi người thấy rằng, mỗi nhân vật
trong câu chuyện đều là đang "sống thật".
Để trở thành một người trầm lặng, nội tâm thường phải đủ kiên cường,
mạnh mẽ. Họ có một sức mạnh thực sự đủ để xoa dịu những tranh chấp hiện hữu và
bảo vệ sự yên tĩnh của chính họ. Do đó, người càng trầm lặng thì trên thực tế họ
sẽ càng mạnh mẽ hơn trong các mối giao tiếp xã hội.
Thay vì tìm cách cho cả thế giới thấy "tôi là ai”, thì họ lại
có xu hướng đặt mình vào vị thế rất thấp, quan sát thế giới và tìm một vị trí
chính xác để được là chính mình.
Người sống trầm lặng chờ đợi cơ hội và tìm kiếm những người bạn
tâm giao thực sự, họ tránh những sự phiền phức vô bổ và đám đông nhàm chán.
Vẻ
đẹp yên tĩnh vượt trội mọi thứ
Có một vẻ đẹp trầm lặng mang tên “Ta không đánh nhau với ai, ai
đánh nhau với ta cũng không thèm”.
Dù tốt hay xấu, quá khứ đều chỉ ở trong đáy mắt tôi, tôi không
quan tâm túi đầy tiền bạc bao nhiêu, cái được và mất đều quý giá như nhau.
Người trầm lặng không mấy khi nói chuyện, nhưng bù lại, họ ít khi
nói nhảm và có xu hướng phớt lờ những kẻ xấu.
Những người trầm lặng không phải là kẻ cô đơn lẻ loi, mà họ luôn
duy trì cuộc sống ung dung tự tại, đến và đi tùy ý, không cố gắng chỉ muốn làm
vừa lòng người khác, không lãng phí thời gian xã giao vô nghĩa.
Vẻ
đẹp của sự tĩnh lặng đánh bật mọi cảm giác.
Vạn vật trong vũ trụ đều lấy "tĩnh" làm trạng thái bình
thường, âm thanh phát sinh ra trong tĩnh, cuối cùng cũng trở về tĩnh.
Có thể thấy, bản thân của sự yên lặng đã là thế hợp nhất trong vũ
trụ, sóng gió và công danh chỉ là một giây phút tích tắc ngắn ngủi.
Cuộc sống không thể tránh khỏi những thăng trầm, thắng thua chỉ
là ở tâm lý của mình.
Người ta nói: "Một xô nước đầy thì yên lặng, còn một nửa xô
nước thì sóng sánh ồn ã".
Những người càng khôn ngoan và thông thái thì càng ít muốn lên tiếng,
ngược lại, những người càng không hiểu biết thì càng thích khoe khoang, khoác
lác về khả năng của mình.
Vì vậy, hãy biết giữ mình yên lặng, để có được một tâm hồn bình
yên.
Dòng sông chảy mang nước đầy thơ mộng…
Mảnh trăng gầy đọng ước vọng tròn căng…
Tuổi thơ qua gieo rắc cháy dung nhan
Hồn ta đó đầy ngập tràn âm hưởng
Ta im lặng như trăng vàng tơ tưởng
Chỉ nhìn thôi trong gió chướng muộn phiền
Im là tiên hồn thêu dệt trắm miền
Trong vô vọng buồn gắn liền khoảng cách
Trong im lặng bỏ qua dòng ngõ ngách
Kiếp điêu tàn hồn thử thách thời gian
Im là nhường đánh đổi cả gian nan
Im là nhịn những dối dan đau khổ…
Im lặng để quên hết lời cám dỗ
Im để lòng qua bến đỗ khói sương
Lặng như trăng sáng vằng vặc đêm trường
Im là rõ… thay lời thương ngọt dịu…
Là ý thức gió ngàn bay mây níu
Cõi lặng im đời như cứu linh hồn
Lặng đợi nhau dạ nổi sóng vỗ dồn
Bao khổ lụy dập vùi chôn cõi chết
Im là tĩnh cho nỗi niềm đông kết
Để suy tư sâu tận hết mặn nồng
Im là vàng hồn đến chốn mênh mông
Cho tâm sợ cho tình không ai hiểu !
Biển muối mặn vẫn im bao nhiêu kiểu
Người đời im mặc ai hiểu nỗi lòng
Tâm tĩnh lặng để nhớ cứ mênh mông
Như đêm vắng ươm màu hồng buổi sáng
Đất trầm mặc giữ mầm xanh chờ nắng
Người yêu người im ngậm đắng nuốt cay
Hồn yêu trăng lặng lẽ thức đêm say
Yêu em lắm… nên nói hay im lặng….
Vầng trăng sáng ai nói lòng không nặng
Áng mây hồng ai rõ đặng tình không
Buổi hoàng hôn sao tím ngắt cay nồng
Mong em hiểu lạnh mùa đông đã hết…
Sự im lặng đôi khi là cõi chết
Giết tình đời triệt hết mọi yêu thuơng
Vất bổ đi tất cả mọi vấn vương
Đây cô độc đây đoạn trường quan ải…
Trong im lặng có ai còn ngoái lại
Cõi vô thường niềm tê tái nhạt phai
Im lặng cho trăng thanh thản đêm dài
Im lặng để… ươm lâu đài gian dối…
Nói năng và lặng lẽ
Trong xã hội hiện đại náo nhiệt ngày nay, chúng ta có quá nhiều
lúc phát ra tiếng ồn ào mà quên mất sức mạnh của “im lặng”. Nói quá nhiều mà mất
đi sự trầm tĩnh.
Chúng ta thường nghe nói nhiều đến câu: “Im lặng là vàng!” Nhưng
nguồn gốc của câu nói này như thế nào thì không nhiều người biết rõ.
Cổ nhân có câu, khi một người “thao thao bất tuyệt” thì suy nghĩ
của người ấy đã bị chính cái miệng nhiều lời mưu sát một nửa rồi. Bảo trì sự im
lặng, trầm tĩnh rất nhiều khi là sách lược, là cách xử sự thông minh nhất trong
đối nhân xử thế và giải quyết sự việc. Nói chuyện xuất từ thiên tính, im lặng
xuất từ trí tuệ.
Nói lời không phù hợp, không nên thì không bằng im lặng, im lặng là
thượng sách.
Trầm tĩnh, im lặng không có nghĩa là không nói bất cứ điều gì cả
mà là chỉ nên nói những lời hữu dụng và lời nên nói. Lời nói không có nội dung
thì sẽ chỉ là thanh âm không có tư tưởng, suy nghĩ phát ra mà thôi. Khi chúng
ta nói chuyện “thao thao bất tuyệt” mà người nghe không nói lời nào, chỉ gật đầu
cho qua thì chính là lúc chúng ta cần dừng lại.
Im lặng rất nhiều khi có sức mạnh vô cùng lớn, sức mạnh ấy giống
như có thể tụ hợp được hết thảy màu sắc của ánh sáng vậy. Từ xưa đến nay, rất
ít người bởi vì trầm tĩnh mà phải hối hận nhưng lại có rất nhiều người bởi vì
nói nhiều mà hối hận không bù đắp nổi. Đó là bởi vì “lời ác” chưa nói ra thì sẽ
chưa gây hại, chưa có tính sát thương. Trầm tĩnh, trầm lặng vĩnh viễn không bán
đứng mà thậm chí còn bảo hộ sự an toàn cho người có tố chất này.
Trong cuộc sống, những người chân thành thì thường ít nói, những
người “mưu sâu kế hiểm” cũng ít nói. Nhưng thà rằng vì ít lời mà bị người khác
chê trách còn hơn bị chê trách vì nhiều lời. Trượt chân còn có thể đứng dậy đi
tiếp, lời nói lỡ thì khó vãn hồi. Nói lời không phù hợp, không nên thì không bằng
im lặng, im lặng là thượng sách. Tiểu nhân nói hỗn tạp mà trống rỗng, người
quân tử nói ngắn gọn mà chân thật.
Im
lặng sấm sét
Người xưa luôn dạy rằng, trí tuệ từ nghe mà có được, hối hận từ lời
nói mà sinh ra.
Trí giả nghĩ trước nói sau, kẻ vô minh nói trước nghĩ sau. Đối với
một sự việc, người mà có thể hiểu rõ nhất, biết nhiều nhất thông thường không
phải người nói “thao thao bất tuyệt” mà là người không dễ để lộ tiếng nói và
nét mặt. Bậc trí giả xưa nay thường không muốn để lộ tài năng của mình, họ hiểu
nhiều mà nói ít. Họ suy nghĩ kỹ lưỡng rồi mới nói. Đó cũng là đức tính khiêm
cung, không phô trương bản thân mình.
Rất nhiều lúc, trầm lặng là cảnh giới cao nhất của nói chuyện.
Người diễn thuyết không đủ chiều sâu thường sẽ bù đắp bằng chiều dài. Người
bình thường luôn mải nói ra điều mình biết, nhưng người trí tuệ lại luôn mải lắng
nghe người khác nói. Bởi vậy, người có trí tuệ cao nhất cũng chính là người biết
lắng nghe nhiều nhất, nói nhiều không bằng biết nhiều. Cổ nhân có câu, việc
chưa tới không nên nói nhiều, việc tới rồi không cần động thanh sắc, việc đã
xong không cần khoa trương tài năng.
Bảo trì sự trầm tĩnh, trầm mặc là sách lược của người thông minh.
Một người sẽ dễ dàng bị nhiều lời nói của người khác làm tổn thương hơn là bị sự
im lặng của một người làm tổn thương. Người xưa luôn dạy rằng, trí tuệ từ nghe
mà có được, hối hận từ lời nói mà sinh ra. Cho nên, cũng có câu: “Chân nhân bất
lộ tướng, lộ tướng phi chân nhân”. Người chân chính có trí tuệ lấy phòng thủ để
tấn công, lấy lặng lẽ để lên tiếng.
''Lặng lẽ trước những điều sai
Chẳng phải không hay điều đúng
Bởi quá xét nét, rạch ròi..
Nhìn nhau thật là lúng túng.
Lặng lẽ quay về tự thắng
Thắng mình nên nhận phần thua
Hành xử nhiều khi quá thẳng
Về sau tốn sức phân bua..''
Cách để Trở nên Trầm lặng và
Kín đáo
Có nhiều điểm tốt và xấu khi là một người trầm lặng. Nhiều người
coi sự trầm lặng/kín đáo là sự ngại ngùng quá mức hay thậm chí là lãnh đạm, mặc
dù sự thật thường không phải vậy. Cư xử trầm lặng/kín đáo hơn một chút không hẳn
đem tới thay đổi xã hội mà là lựa chọn cá nhân. Với một chút luyện tập và hiểu
biết, chúng ta có thể trở nên trầm lặng và kín đáo mà vẫn giữ được tất cả bạn
bè và là chính mình.
Phương pháp 1
Trở
nên trầm lặng và kín đáo
1.Tìm
kiếm bạn bè thấu hiểu mình.
Một quan niệm sai lầm về những người trầm lặng và kín đáo là họ
không có bạn bè. Điều này đơn giản là không chính xác. Thực tế, nhiều người trầm
lặng/kín đáo cảm thấy dễ dàng hơn để xây dựng tình bạn sâu sắc với người khác,
một phần vì họ tập trung tìm hiểu người đó thay vì nói chuyện phiếm hoặc thao
thao bất tuyệt về bản thân.
Chúng ta không cần thiết phải tìm những người bạn trầm lặng/kín
đáo khác, nhưng hãy chắc rằng những người xung quanh luôn thấu hiểu xu hướng trầm
lặng/kín đáo của mình.
Tìm đến những người thấu hiểu và chấp nhận con người mình. Nếu mình
không biết họ là ai trong vòng tròn xã hội của mình, hãy thử bắt chuyện với những
người xung quanh và tìm hiểu họ.
2.Nhận
thức rõ ràng hơn về bản thân.
Một vài người trầm lặng, kín đáo nhận ra rằng những nét tính cách
ở họ cho phép họ vận dụng cảm xúc của bản thân. Việc thừa nhận và thấu hiểu cảm
nhận của chính mình về một người, một quan niệm, hoặc một chủ đề là điều quan
trọng trong việc nuôi dưỡng nhận thức về bản thân, hỗ trợ ta định hướng tốt hơn
trên thế giới này.
Dành thời gian ngẫm nghĩ về ngày của mình. Nếu đang cố gắng trở
nên trầm tĩnh và hướng nội hơn, chúng ta nên dành chút thời gian rảnh rỗi để ngẫm
nghĩ về bản thân cũng như ngày của mình.
Xác định xem những trải nghiệm nào trong cuộc sống có ý nghĩa nhất
đối với mình hoặc đã khai sáng cho mình, đồng thời xem xét vì sao những trải
nghiệm này đã thay đổi con người mình và chúng đã thay đổi ta như thế nào.
Khi chúng ta trò chuyện với những người thân thiết, hãy yêu cầu họ
phản hồi thẳng thắn về hành vi cũng như quan niệm của mình. Hãy để họ biết rằng
ta muốn nhận thức rõ ràng hơn về chính mình cũng như lối suy nghĩ và hành động
của chính mình, và góc nhìn của người ngoài sẽ có tác dụng to lớn giúp mình hiểu
thêm về bản thân.
3.Nuôi
dưỡng sở thích của mình.
Những người thuộc các nhóm tính cách hướng nội dành rất nhiều thời
gian và năng lượng cho điều mà họ đam mê. Điều này dĩ nhiên không đúng với tất
cả những người trầm lặng/kín đáo, tuy vậy, đó vẫn là một đặc điểm phổ biến, có
thể giúp mình trở nên vững vàng và thoải mái hơn với tính cách trầm lặng/kín
đáo của mình.
Nghĩ về tuổi thơ của mình. Ta thích những hoạt động nào nhất? Nếu
đã từng thích vẽ/vẽ bằng ngón tay, có lẽ ta nên thử các môn nghệ thuật. Nếu mình
đã từng thích đọc và viết, hãy thử tới lớp học viết lách. Những điều có ý nghĩa
nhất trong những năm tháng phát triển đầu đời có thể vẫn còn đọng lại đâu đó
ngay trong tâm trí mình.
Nếu chúng ta vẫn không thể tìm ra đam mê của mình, hãy nghĩ về những
điều trong cuộc sống hiện tại kích thích trí tò mò ở mình. Điều gì khiến mình
hào hứng trong cuộc sống thường nhật?
4.Học
cách vượt qua các tình huống xã hội.
Nếu là người trầm lặng/kín đáo, nhiều khả năng ta sẽ cảm thấy e sợ
hoặc bực dọc trước nhiều tình huống xã hội. Đối với một vài người, ngay cả việc
đi mua sắm cũng sẽ gây căng thẳng bởi họ phải tiếp xúc với người lạ. May thay,
vẫn có vài cách để chúng ta vượt qua các tình huống xã hội mà không cảm thấy
quá căng thẳng hay khó chịu, bao gồm:
Đeo tai nghe khi đi bộ, trên phương tiện giao thông công cộng, hoặc
lúc dạo quanh cửa hàng
Tránh xa những người trông có vẻ buồn bực hoặc khó chịu
Tránh xa hoặc lịch sự tách mình khỏi những cuộc trò chuyện phiếm
với người lạ
Phương pháp 2
Đối
thoại với những người khác
1.Tìm
không gian thoải mái.
Nếu là người trầm lặng và kín đáo, có thể chúng ta sẽ không thoải
mái khi phải trò chuyện riêng tư giữa trung tâm mua sắm hay căng tin của trường.
Nhiều người hướng nội cảm thấy dễ dàng và ít căng thẳng hơn khi trò chuyện
trong bầu không khí yên tĩnh và thư thái. Nếu có thể, chúng ta nên tìm một không
gian thoải mái trước khi bắt đầu cuộc trò chuyện.
Những không gian ồn ào, hỗn loạn thường không có lợi cho những cuộc
đối thoại sâu sắc. Tiếng ồn xung quanh thường sẽ khiến mình và đối phương phải
nói lớn và trực tiếp hơn, điều này có thể khiến nhiều người cảm thấy e ngại.
Một số người cho rằng môi trường ấm nóng khó chịu cũng có thể ảnh
hưởng tới tư duy sâu sắc của họ.
Hiểu rõ địa điểm khiến chúng ta cảm thấy thoải mái nhất, và cố gắng
sắp xếp các cuộc trò chuyện tại những địa điểm tương tự hoặc không gian xung
quanh đó càng nhiều càng tốt.
2.Luyện
tập kỹ năng lắng nghe của mình.
Những người trầm lặng, kín đáo thường là những người biết lắng
nghe. Lý do là những người với nét tính cách như vậy thường suy nghĩ và xử lý
thông tin trước khi nói. Mọi người thường tìm đến những người thuộc nhóm tính
cách hướng nội khi họ cần ai đó giúp đỡ giải quyết vấn đề hoặc cho lời khuyên.
Cẩn
thận lắng nghe những điều người khác nói.
Quyết định trả lời vào lúc nào và nói điều gì. Hãy giữ cho câu trả
lời của mình ngắn gọn và đơn giản nhất.
Suy
nghĩ kỹ trước khi ta trả lời bất cứ điều gì.
Nếu chúng ta cần chút thời gian để suy nghĩ trước khi trả lời,
hãy nói những điều như, "Ừm. Mình có vài điều muốn nói về chuyện này,
nhưng hãy cho mình chút thời gian để suy nghĩ nhé."
3.Đặt
thật nhiều câu hỏi.
Câu hỏi là cách hay để những người trầm lặng/kín đáo tìm hiểu người
khác. Việc đặt câu hỏi sẽ giúp chúng ta đối thoại với người khác mà không cảm
thấy áp lực phải nói linh tinh không ngừng nghỉ, điều mà nhiều người trầm lặng/kín
đáo cảm thấy e ngại hoặc không thú vị.
Những câu hỏi hay nhất là những câu hỏi mở. Đừng chỉ hỏi những
câu có/không. Thay vào đó, hãy lắng nghe kỹ càng những gì người khác nói, và từ
đó đặt những câu hỏi thăm dò thể hiện sự hứng thú ở câu chuyện cũng như mong muốn
tìm hiểu người đó thật lòng.
Thay vì những câu hỏi có/không như, "Bạn có thích lớn lên ở Sài
Gòn không?" hãy hỏi những câu hỏi mở yêu cầu bàn luận, chẳng hạn như,
"Sinh ra và lớn lên ở Hà Nội như thế nào? Bạn thích và không thích điều gì
nhất về cuộc sống ở đây?"
4.Luôn
là chính mình.
Hãy nhớ rằng chẳng có gì đáng xấu hổ khi là người trầm lặng và
kín đáo. Thực tế, ở một số quốc gia, sự trầm lặng là nét tính cách được nhiều
người mong ước! Khi nói ít hơn và lắng nghe nhiều hơn, chúng ta sẽ tránh vô ý
xúc phạm người khác do hiểu lầm vì đối thoại không rõ ràng. Hơn nữa, khi gặp những
người mà chúng ta thích trò chuyện, tương tác của mình với họ sẽ có ý nghĩa hơn
rất nhiều.
Lời
khuyên
Luôn
là chính mình.
Tìm ra vùng an toàn của mình. Có thể chúng ta sẽ cần sự cân bằng
giữa nét trầm tĩnh ở bản thân và việc tương tác với người khác, đặc biệt khi
công việc hoặc trường học yêu cầu ta có nghĩa vụ giao tiếp với người lạ. Hãy
tìm cách xoay xở các cuộc đối thoại để mình cảm thấy thoải mái và là chính
mình.
Im Lặng Tác giả: Xuân Diệu
Yêu thương mà chẳng nói năng,
Nhớ nhung mà chẳng than rằng nhớ nhung.
Giữa đêm, lòng lạnh vô cùng,
Mơ màng trên gối hoa dung gần gần.
Ngọc ngà tay chẳng giao thân;
Chuốt trau dáng điệu, muôn phần ước mơ.
Sương bay… trời đục, cây mờ;
Tình riêng lẩn khuất như bờ vi lau.
“Ngó em không dám ngó lâu,
“Ngó qua một chút đỡ sầu mà thôi.
“Lòng ta thương bạn không nguôi,
“Nước sao như nước chảy xuôi một bề”.
Cành thương chim nhớ bay về,
Tiếng kêu than thở, buồn nghe não sầu.
Lặng im của bóng đêm sâu;
Lặng im vĩnh viễn của mầu thời gian;
Ba canh sao lặng lẽ tàn,
Hang rừng lặng lẽ bông lan rụng mình
Lạnh lùng trong khoảng vô minh
Lòng ta muôn kiếp ôm tình, lặng im.








