Sống Chậm Lại
Sống
chậm lại chớ vội vàng hối hả
Buớc
lạc đuờng sẽ buồn bã thiên thu
Không
là bạn cũng đừng hoá kẻ thù
Vì
cuộc đời vốn phù du cát bụi
Sống
chậm lại để nhận ra lầm lỗi
Rồi
quay đầu tìm cơ hội sửa sai
Đừng
so bì với bất cứ một ai
Hãy
vì mình và tương lai phía trước
Sống
chậm lại nhưng chớ nên chùng bước
Bởi
kiếp nguời tồn tại được bao lâu
Mà
âm thầm trong dằn xé cơn đau
Sao
không thử chôn sâu vào đáy vực
Sống
chậm lại cùng tháng ngày hiện thực
Sẽ
thấy rằng những tổn thất đã qua
Dần
ngoai ngoai tựa như ánh trăng tà
Hay
hoàng hôn lúc chiều tà buông xuống
Sống
chậm lại bởi đường còn vạn hướng
Đời
lụy phiền vui sướng tại trong tâm
Muốn
an nhiên không mắc những sai lầm
Tự
nhủ rằng chỉ cần mình sống chậm.
Bước chậm lại
giữa thế gian vội vã để sống bình yên
Con người hiện đại là con người của công
việc. Trong cái guồng quay điên cuồng của cuộc sống, để tồn tại được trong môi
trường đó, chúng ta bắt buộc phải sống vội vàng, tất bật. Đôi khi người ta vẫn
giục nhau “nhanh lên khẻo không kịp”. Bởi thế mà cuộc sống luôn ồn ào và vội vã
như thế: ăn vội, uống vội, chào nhau vội để rồi bước qua nhau như thế. Công việc
và những lo toan cứ bám theo chúng ta từ nơi làm việc về nhà, đôi khi mọi người
quên mất thời gian dành cho chính bản thân mình. Dần dần, những áp lực, mệt mỏi
đó bào mòn, rút cạn sức sống làm cho chúng ta cảm thấy ngột ngạt, trống rỗng và
mơ hồ về cuộc sống: không biết mình đang sống vì điều gì, đâu mới là hạnh phúc
thật sự đối với mình.
Sống
chậm thời đại thông tin
Khó
nhưng lại thấy chính mình là đây
Tự
dưng cảm giác vui hầy
Nó,
tôi thỉnh thoảng ngất ngây bằng lòng.
Sống
chậm người nói ngoài, trong
Tự
giam nơi chốn nhà, phòng tu thân
Biết
chi những chuyện xa gần
Hơi
đâu bàn luận, đo cân sự đời
Sống
chậm đâu phải chịu chơi
Ngoài
tai khích bác hay lời tán dương
Xã
hội diễn biến bình thường
Mặc
cho nhân thế không vương vấn gì
Sống
chậm như thể không đi
Giữa
đời biến động ầm ì thế gian
Thụ
động tư thế đợi tàn
Lai
sinh số kiếp đã mang hiện giờ
Sống
chậm ngoài giống lơ ngơ
Làm,
nói chậm rãi, ý lờ xung quanh
Rộn
rịp, hối hả như hành
Tấm
thân mệt mõi, đua ganh đau lòng
Sống
chậm theo nghĩa xanh trong
Lắng
nghe giai điệu từng dòng thời gian
Trái
tim, cảm giác nhịp nhàn
Thiên
nhiên, vạn vật hòa tan ngọt bùi
Sống
chậm là tiến hay lui ?
Tự
người mà cảm cái mùi sướng, đau
Bớt
đi chút ít bươi quàu
Tâm
trí ngơi nghỉ bớt hao thân gầy
Sống
chậm theo lối trên mây
Làm
người ganh ghét vì đầy kiêu căng
Tỏ
ra cao ngạo xa gần
Thường
hay ra vẽ ân nhân là mình
Sống
chậm như hiểu tâm linh
Tâm
hồn thoát khỏi thân hình mà đi
Rong
đuổi khoảnh khắc theo kỳ
Sau
cho ý tưởng khắc ghi trong lòng
Sống
chậm đang đợi ngóng trông
Tự
nhiên đưa đẩy hoặc bồng bềnh trôi
Giai
đoạn chuyển đổi chương hồi
Chọn
lựa phương hướng hay thôi quay về
Sống
chậm suy ngẫm lắng nghe
Tự
nhiên, xã hội đi kè người ta
Xưa,
nay đủ chuyện đó mà
Tự
mình chọn lọc lướt qua vẹn toàn
Sống
chậm giống đứa trẻ ngoan
Vâng
lời, tìm hiểu hoàn toàn hồn nhiên
Chưa
hề chất chứa ưu phiền
Xấu,
tốt, được, mất dành riêng dạ ừ !
Sống
chậm khoảng lặng tâm tư
Dành
riêng ai đó đến từ nơi nao ?
Xã
hội quay gót hay chào ?
Việc
làm khẳng định đổi trau âm thầm
Sống
chậm nhìn tận xa xăm
Nhớ
về quá khứ trong tầm hiện nay
Tương
lai rộng mở nối dài
Hiên
ngang sừng sửng như cây bách, tùng
Sống
chậm cùng cuộc sống chung
Triết
lý hòa nhập khắp cùng mọi nơi
Có
thể mang đến sáng ngời
Người
đang uẩn khúc cố bơi đến bờ.
Bước chậm lại
giữa thế gian vội vã để tâm trí được nghỉ ngơi
Con người hiện đại là con người của công
việc. Trong cái guồng quay điên cuồng của cuộc sống, để tồn tại được trong môi
trường đó, chúng ta bắt buộc phải sống vội vàng, tất bật. Đôi khi người ta vẫn
giục nhau “nhanh lên khẻo không kịp”. Bởi thế mà cuộc sống luôn ồn ào và vội vã
như thế: ăn vội, uống vội, chào nhau vội để rồi bước qua nhau như thế. Công việc
và những lo toan cứ bám theo chúng ta từ nơi làm việc về nhà, đôi khi mọi người
quên mất thời gian dành cho chính bản thân mình. Dần dần, những áp lực, mệt mỏi
đó bào mòn, rút cạn sức sống làm cho chúng ta cảm thấy ngột ngạt, trống rỗng và
mơ hồ về cuộc sống: không biết mình đang sống vì điều gì, đâu mới là hạnh phúc
thật sự đối với mình.
“Khi ta bắt đầu yêu lấy chính bản thân mình thì thế gian cũng bắt đầu
yêu lấy ta.”
Hãy dừng lại một chút và dành thời gian để
yêu lấy chính bản thân mình
"Nếu
cảm thấy mệt mỏi, hãy nghỉ một lát rồi đi tiếp.
Khi bị
người khác làm tổn thương đến rơi nước mắt,
Khi điều
mình khao khát không trở thành hiện thực,
Khi
người yêu thương rời bỏ mình,
Hãy
nghỉ ngơi rồi đi tiếp".
Khi
còn trẻ ai cũng cố gắng chạy thật nhanh, như thể đi chậm lại thì sẽ bị cả thế
giới bỏ lại.
“Tôi
không sợ chuyện mình già đi
Nhưng
tôi sợ nhiệt huyết của mình sẽ dần nguội lạnh”
“Đừng quá coi trọng lời nói của những người :Không hiểu rõ ta”
Bước chậm lại để cảm nhận cuộc sống, nhìn
mọi người xung quanh và tìm lại chính bản thân mỗi người đã bị cuốn sâu vào giữa
dòng đời hối hả mà đánh mất đi bao nhiêu cảm xúc. Và đến một lúc nào đó, chúng
ta nhận ra mình chỉ là những sinh linh nhỏ bé giữa dòng thời gian vô tận.
“Thứ chúng ta cần lúc này là trân trọng những gì đang có.Không phải làm
việc chăm chỉ vô điều kiện mà là yêu thích việc mình đang làm.”
Bước chậm lại để cảm nhận cuộc sống, nhìn
mọi người xung quanh và tìm lại chính bản thân mỗi người đã bị cuốn sâu vào giữa
dòng đời hối hả mà đánh mất đi bao nhiêu cảm xúc. Và đến một lúc nào đó, chúng
ta nhận ra mình chỉ là những sinh linh nhỏ bé giữa dòng thời gian vô tận.
“Khi ta hoàn toàn đón nhận chính bản thân mình.Và khi ta biết cách làm
chính mình thoải mái,thì ta sẽ có thể làm cho những người xung quanh vui vẻ và
thoải mái.”
Chúng ta ai cũng có 24 giờ để sống và làm
việc, nhưng có người tối tăng ca làm thêm, có người đi học thêm bằng tiếng anh,
bằng đại học, một lớp kỹ năng mềm… để rồi bỗng nhiên thấy mình nghẹt thở giữa
cuộc sống bận rộn.
“Chúng ta hãy sống một cuộc sống không phải để làm hài lòng người
khác.Mà làm hài lòng chính bản thân mình.”
Thế rồi một ngày thấy mệt mỏi, đôi chân rời
rã không thể tiếp tục chạy. Muốn bỏ lại tất cả những cố gắng chỉ để nghỉ ngơi,
để mặc thế giới ngoài kia đang chạy. Vậy thì nghỉ ngơi thôi, bởi “Ta nghĩ thế
gian này đang làm khổ mình? Nếu ta nghỉ ngơi, thế gian này cũng sẽ nghỉ
theo".
“ Đừng vì người khác bảo hay
Đừng vì bạn bè mình nhiều người làm mà làm theo
Đừng sống như một con cá tuế, di chuyển theo bầy đàn từ bên này sang
bên kia
Hãy xây dựng ý kiến chủ quan của mình
Và trở thành người sáng tạo, tạo nên xu hứng mới
Hãy phá vỡ những hình mẫu quen thuộc cứng nhắc đi”
Nghỉ ngơi không hẳn là phải xách ba lô và
đi đâu đó, cũng không phải đóng Facebook, hay là nghỉ việc. Mà đơn giản chúng
ta gặp gỡ bạn bè, người thân, người yêu và dành thời gian cho tâm trí mình nghỉ
ngơi.
“ Đừng quá để tâm đến cái nhìn của người khác.Cũng đừng quá phân vân giữa
cái này và cái kia.”
Đừng quá đặt nặng vấn đề nhìn nhận, phán
xét của những người xung quanh, cuộc sống là của bản thân mình. Vì vậy hãy để bản
thân mình quyết định. "Việc ta tốt nghiệp đại học nào không quan trọng. Việc
ta sống cuộc sống nào sau khi tốt nghiệp đại học mới là điều quan trọng".
“Mọi người trên thế gian này không quan tâm đến ta nhiều như tưởng tượng.
Bình thường con người ta chỉ nghĩ đến bản thân mình thôi đã đủ bận lắm
rồi.
Chuyện lo lắng hay chỉ trích người khác, thực ra chỉ là trong chốc lát
mà thôi.”
Những người trẻ, hãy đi nhiều nhất có thể
Những bạn trẻ còn đang loay hoay chưa biết
mình sẽ chọn nghề nghiệp, con đường nào cho những bước đi tiếp theo. Ngọc Minh
gửi tới những người chưa biết chọn nghề nghiệp nào cho mình bằng ba cách:
Thứ nhất: Hãy đi nhiều hết mức có thể, đi du lịch,
tình nguyện, thực tập nhiều nơi, tìm hiểu những thứ mình chưa từng biết, những
người bạn gần xa, bạn ngoại quốc.
Thứ hai: Hãy đọc thật nhiều sách. Mọi thể loại
sách du ký, sách thời trang, sách marketing, sách kinh tế thế giới, tiểu thuyết,
thơ, tình cảm… hay bất kỳ quyển sách nào về xu hướng thịnh hành hiện nay trong
bất kỳ thời gian rảnh nào.
Thứ ba: Hãy yêu thật chăm chỉ. Tình yêu làm con
người ta hoàn thiện bản thân mình hơn, không có người thầy nào giúp ta trưởng
thành nhiều như tình yêu; cũng không có gì giúp ta hiểu bản chất mình như thế
nào như tình yêu.
Hãy Sống Chậm Lại
Lộp
bộp đang mưa mát mẻ trời
Hoà
thành giao hưởng giữa đêm trôi
Du
dương ếch hát tình ca vọng
Thong
thả gió đưa lá mỉm cười
Thơm
mát hương lan vui gấp bội
Thanh
tao dáng trúc thẳng nhân đôi
Bể
dâu suồng sã nhiều khi vội
Hãy
lắng nghe xem tiếng thở đời!
Sống chậm lại,
nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn
Cuộc sống không chỉ cần con người nỗ lực
cống hiến trí tuệ, của cải mà cũng rất cần sự yêu thương giữa người với người.
Chính vì thế, chúng ta cần sống chậm lại, nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn.
“Chỉ cần việc đó không gây tổn hại lớn cho người khác,thì ta không cần
phải dè chừng ai, hãy làm điều mình thực sự muốn làm.”
Sống chậm là sống bình tâm, không suy
nghĩ và làm mọi việc một cách nhanh chóng, hấp tấp, cần suy nghĩ cặn kẽ để
tránh những sai lầm cho bản thân và gây tổn thương người khác. Nghĩ khác đi là
việc con người không ôm khư khư suy nghĩ của bản thân cho rằng mình đúng mà cần
phải học hỏi, tiếp thu những ý kiến, quan điểm của người khác. Câu nói khuyên
nhủ con người suy nghĩ thật kĩ trước khi làm việc, biết tiếp thu và học hỏi ý
kiến, quan điểm của người khác và sống với một trái tim yêu thương, nhân hậu.
Việc sống chậm giúp con người cảm nhận những điều tốt đẹp trong cuộc sống, để
nghĩ về cuộc sống và người xung quanh nhiều hơn.
“Hãy làm quen với cách sống biết bỏ ngoài tai một cách vừa phải.”
Việc sống chậm sẽ cho ta khoảng lặng để
rút ra kinh nghiệm từ những thất bại và chuẩn bị hành trang kĩ lưỡng nhất để bước
vào tương lai và giúp tâm hồn mỗi người trẻ tuổi trở nên thâm trầm, sâu sắc,
chín chắn và trưởng thành hơn. Bên cạnh đó, chúng ta cần biết cách nhìn nhận,
đánh giá, thực tiễn để lựa chọn những lối đi riêng cho mình, vượt lên trên hoàn
cảnh khó khăn để không rơi vào chán nản tuyệt vọng. Ngoài ra, ta cũng cần biết
sống yêu thương, biết quan tâm chăm sóc và hướng tới người khác nhiều hơn, biến
mình trở thành người nhân hậu, cao cả, lớn lao hơn; biết sống vị tha, bao dung,
sẻ chia và làm cho cuộc sống tốt đẹp. Tuy nhiên, sống chậm không có nghĩa là chậm
chạp, lạc hậu. Suy nghĩ khác không phải là những cách suy nghĩ, cách nhìn lập dị,
quái đản và cần phê phán lối sống thực dụng, cá nhân, cơ hội, sống thử, sống gấp,
thờ ơ, vô cảm trong một bộ phận tuổi trẻ hiện nay. Câu nói mang ý nghĩa sâu xa
giúp con người nhận biết được thực trạng bản thân mình và cố gắng sửa đổi để có
được cuộc sống tốt đẹp hơn.
Ngày nay khi xã hội ngày càng phát triển
con người đang dần phải đối mặt với rất nhiều những khó khăn từ cuộc sống. Tuy
nhiên, chúng ta không được quên đi lối sống tình nghĩa của đồng bào ta, mỗi người
hãy sống với lí tưởng: “Sống chậm lại, nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn”.
Tình yêu thương giữa con người với con người từ xưa đến nay vẫn luôn luôn được
coi trọng, nó không chỉ là truyền thống của dân tộc Việt Nam, mà nó còn là một
phẩm chất vô cùng đáng quý mà mỗi người cần phải có.
“Đừng sợ việc thể hiện bản thân mình. Nét đặc trưng của ta chính là sự
thật, và là thứ đẹp nhất mà mình có.”
Trong xã hội này, hiện nay có rất nhiều mảnh
đời chịu bất hạnh, đau thương, khổ cực, việc chúng ta yêu thương, đùm bọc, giúp
đỡ những người đó làm xoa dịu, giảm bớt nỗi đau của họ, xã hội cũng sẽ phát triển
đẹp đẽ, vững mạnh hơn dựa trên nền tảng yêu thương, san sẻ, giúp đỡ nhau. Mỗi
người biết chia sẻ, yêu thương, giúp đỡ người khác một chút sẽ góp phần làm cho
xã hội này giàu tình cảm hơn, phát triển văn minh hơn. Hiện nay khi xã hội ngày
càng phát triển nhiều người chỉ chạy theo đồng tiền khiến họ có những suy nghĩ
lệch lạc, sai lầm về sự yêu thương và trân trọng đối với mọi người xung quanh,
niềm vui họ đang nghĩ đến chỉ là những đồng tiền mà họ đang chạy đua với nó,
đây là một thái độ rất đáng báo động, chúng ta cần phải thay đổi tư tưởng sống
ngày càng một đúng đắn hơn. Mỗi chúng ta cần phải biết yêu thương, chia sẻ với
mọi người xung quanh để xây dựng một xã hội phát triển bền vững dựa trên nền tảng
tình cảm yêu thương giữa con người với con người.
“ Không quan trọng ta đang đi đâu, có ánh sáng
cuối con đường hay không và rất khó để đạt được điều gì đó, nhưng ta có thể làm
được và luôn nhìn về phía trước mình sẽ tìm thấy mặt tích cực của vấn đề.”
Cuộc sống của con người rất ngắn ngủi,
chúng ta ai cũng chỉ có một vòng tuần hoàn của riêng mình. Chính vì thế, chúng
ta hãy sử dụng quãng thời gian đó và sống thật có ích. Hãy chia sẻ, ta sẽ nhận
về niềm vui, hạnh phúc. Và “sống chậm lại, nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn”.
Mỗi chúng ta hãy biết yêu thương, san sẻ những điều nhỏ nhặt nhất với những người
xung quanh, vì như thế chúng ta sẽ nhận lại tình yêu thương, sự tôn trọng của mọi
người, cuộc sống này sẽ trở nên vui vẻ và hạnh phúc hơn.
“ Liệu người mà chúng ta ghét:Có đủ giá trị để mình giữ mãi trong lòng?”
Trong xã hội có rất nhiều mảnh đời chịu bất
hạnh, đau thương, khổ cực, việc chúng ta yêu thương, đùm bọc, giúp đỡ những người
đó làm xoa dịu, giảm bớt nỗi đau của họ, xã hội cũng sẽ phát triển đẹp đẽ, vững
mạnh hơn. Ngoài ra, khi giúp đỡ người
khác, ta sẽ nhận lại sự kính trọng, niềm tin yêu của người khác và cả sự sẵn
sàng giúp đỡ lại mình lúc mình gặp khó khăn. Mỗi người biết chia sẻ, yêu thương,
giúp đỡ người khác sẽ góp phần làm cho xã hội này giàu tình cảm hơn, phát triển
văn minh hơn. Nhưng chắc hẳn chúng ta ai cũng biết, trong xã hội vẫn có không
ít người có tính ích kỉ, nhỏ nhen, chỉ biết đến bản thân mình mà không cần suy
nghĩ cho người khác, lại có những người vô cảm, lạnh lùng, thờ ơ, mặc kệ nỗi
đau của đồng loại,… những người này sẽ không có được tình yêu thương, sự quan
tâm và giúp đỡ của người khác. Mỗi con người chỉ được sống một lần duy nhất
trên đời, chúng ta hãy sống trọn vẹn yêu thương, hết mình với con đường mình đã
chọn để sau này không có gì phải hối tiếc.
“ Hãy tìm đến nơi có niềm vui, bởi niềm vui có
thể xóa đi những đau khổ.”
Cuộc sống là một trường đua và thì giờ là
vàng, là bạc. Nhưng con người không phải là một cỗ máy vô cảm, con người có tâm
hồn được tạo nên từ vô vàn những mảng màu, những cung bậc cảm xúc nối tiếp
nhau: buồn – vui, thất vọng – hi vọng, chán nản – hạnh phúc, khinh ghét – yêu
thương… Giữa những nốt bổng và nốt trầm, giữa lúc vui mà không mải mê, chủ
quan, ta có những “nốt lặng”. Nốt lặng đó không vang thành lời, nó cho con người,
cho tuổi trẻ thời gian để “Sống chậm lại, nghĩ khác đi và yêu thương nhiều
hơn”. Dù là một giây, một phút thôi nhưng nó nạp cho ta năng lượng sống cả cuộc
đời.
“ Con người ta thường dễ giận vì những chuyện nhỏ nhặt: Rồi viện ra những
lý do tưởng chừng rất hợp lý ,để làm tổn thương người khác.”
Ta nên sống – chậm – lại… vẫn biết xã hội
đang phát triển một cách chóng mặt, thời gian được rút ngắn một cách tối đa: trồng
trọt, sản xuất thì rút ngắn thời gian thu hoạch để một năm có thể xen gối thâm
canh thêm mấy vụ nữa; máy móc công nghiệp cũng được cải tạo với công suất nhanh
nhất, internet được nâng cấp với tốc độ lan truyền đến chóng mặt. Cuộc sống buộc
con người phải đi theo guồng quay đó, ai làm khác là tụt hậu. Phải chăng đó làm
nguyên nhân gây nên mặt trái xã hội với lượng người bị trầm cảm, u uất, rối loạn
tâm lí ngày càng nhiều, hay với lớp trẻ tình trạng “sống thử”, “sống vội”, “sống
sơ sài” diễn ra như một định hướng chung. Sống chậm là để cảm nhận những gì tốt
đẹp trong cuộc sống. Ta hãy dành chút ít thời gian tĩnh tại để ngắm nhìn một
bông hoa đẹp, nghe tiếng chim đang ríu rít, lặng mình trong một bản nhạc cổ điển,
hít thở và ngắm nhìn trời xanh… Tâm hồn con người như một mảnh đất, nếu không
có những nguồn nước mát lành ấy tưới tắm, thì đất sao màu mỡ và những mầm xanh
bé bỏng sao vươn lên tươi tốt được? Sống chậm còn là để dành thời gian nghĩ về
cuộc sống và những người xung quanh. Sống chậm lại còn là để lấy lại cân bằng
trong cuộc sống. Một chút lặng lẽ, riêng tư cho chính mình để nghĩ về những gì
đã qua, những gì sắp tới, những gì được mất. Sống chậm không phải là lãng phí
thời gian mà là trân trọng thời gian, quý trọng những kí ức, những kỉ niệm, quý
những gì đã mất như món đồ chơi, chiếc răng sữa thuở ấu thơ… cho đến những gì
to tát hơn sau này.
“Thật ra những mâu thuẫn, cãi vã :Đều bắt đầu từ ý nghĩ người khác phải
có suy nghĩ giống mình.”
Một chút sống chậm để biết quý giá “món
quà” hiện tại. Sống chậm cho ta khoảng lặng để rút ra kinh nghiệm từ những thất
bại và thêm niềm hi vọng cho tương lai. Tâm hồn mỗi người trẻ tuổi sẽ trở nên
thâm trầm, sâu sắc, chín chắn và trưởng thành hơn. Sống chậm như vậy, không có
nghĩa là chậm chạp, lạc hậu mà là sống một cách kĩ lưỡng, tránh những ồn ào, hỗn
tạp, a dua, ăn theo; Trong cuộc bàn luận gần đây về những thay đổi trong cách nghĩ,
lối sống của thế hệ trẻ, người ta chỉ ra rằng một trong những khuyết điểm lớn
nhất của thế hệ 8X, 9X … là sống một cách công thức, thiếu sáng tạo và tự giới
hạn năng lực, khả năng của mình. Tuổi trẻ ngày nay sợ gặp thất bại và không biết
đương đầu với thất bại như thế nào. Vì vậy cần: suy – nghĩ – khác – đi… Trong
những năm gần đây, có một hiện tượng đang trở thành xu hướng của giới trẻ châu
Á và cả Việt Nam: thanh niên mỗi lần rơi vào bế tắc, tuyệt vọng do thi trượt đại
học, bố mẹ li hôn, sức ép học lập căng thẳng hay vì một lí do riêng mà bị nhiều
người xa lánh… thường quẫn trí mà tự tử. Đáng sợ hơn nữa còn có những vụ tự tử
tập thể, tự tử nhóm băng nhiều hình thức khác và vì những lí do không đáng.
Trong những trường hợp này thì cách suy nghĩ khác, tích cực, lạc quan và hướng
lới những gì tốt đẹp là phương thuốc hữu hiệu nhất giúp chữa lành những vết
thương, giúp con người tự tin, có nghị lực để sống tiếp. Cần yêu thương nhiều
hơn vì yêu thương vốn là cái gốc của nhân loại. Yêu thương và đoàn kết là nền tảng
để một dân tộc cùng sống và phát triển bao đời nay. Yêu thương nhiều hơn là biết
nghĩ, biết quan tâm chăm sóc và hướng tới người khác nhiều hơn.
“Người hay nói những lời làm tổn thương người khác thường là những người
bất hạnh. Vì hoàn cảnh họ lớn lên hoặc cuộc sống hiện tại của họ bất hạnh.Nên
những lời họ nói ra thường có gai và gây tổn thương cho người khác.Nếu gặp những
người như thế ta đừng nên để bụng :Mà hãy nghĩ thầm “Bạn thật đáng thương” và
cho qua chuyện trong yên lành.”
Đó là một ánh nhìn, một nụ cười, một hành
động và lời nói quan tâm giúp cha mẹ bớt mệt nhọc hơn sau một ngày lao động vất
vả. Đó là cử chỉ ân cần trìu mến với những người đang gặp khó khăn. Đó là sự lo
lắng, sốt ruột, thương xót khi “khúc ruột miền Trung” đang ngập trong biển nước…
Yêu thương nhiều biến con người trở thành người nhân hậu, cao cả, lớn lao hơn.
Khi yêu thương nhiều hơn tức là cho đi nhiều hơn thì ta lại được nhận về nhiều
hơn. sống với những người xung quanh bằng sự chân thành, ta sẽ nhận lại được những
tình cảm quý trọng thương yêu, sự thành thật từ những người bạn… Yêu thương nhiều
hơn còn là sống vị tha, bao dung, biết sẻ chia và làm cho cuộc sống tốt đẹp. “Sống
chậm”, “suy nghĩ khác” và “yêu thương nhiều hơn” là ba mặt biện chứng của một vấn
đề. Sống chậm thực chất là thời gian con người suy nghĩ, mài nhọn các giác quan
nhạy bén và thành lập tư duy sáng tạo, tích cực sống chậm còn là lúc con người
được thảnh thơi, yêu thương, trân trọng những người xung quanh. Nhưng cũng chớ
đánh đồng sống chậm là trái nghịch “vội vàng” của thi sĩ Xuân Diệu. Thi sĩ sống
vội vàng là sống hết mình một cách tận độ, sống sao cho có ý nghĩa nhất. Vậy
nên tuổi trẻ phải vừa biết sống chậm để rèn luyện sự chín chắn, trưởng thành, vừa
phải biết sống “vội vàng”, linh hoạt và hết mình.
“Cuộc sống hạnh phúc thật đơn giản, tất cả điều
phụ thuộc vào bạn, tùy thuộc vào cách mình suy nghĩ”
Trong nhịp sống hối hả của cuộc sống hiện
đại ngày nay, con người ta trở nên khép mình hơn, ít quan tâm đến nhau hơn,
quan hệ giữa người với người ngày càng mờ nhạt. Vì thế câu nói: “Sống chậm lại,
suy nghĩ khác đi và yêu thương nhiều hơn” như một khẩu hiệu, kêu gọi chúng ta
nên giành thời gian để quan tâm nhiều hơn đến những thứ xung quanh mình.
“Dù có cảm thấy bị tổn thương đến mấy, cũng đừng nói ra những lời cuối
cùng.Vì lời nói cuối cùng ấy có thể thiêu cháy tất cả những ký ức đẹp ta và đối
phương đã có trước kia.”
Phải chăng, nhiều người trong chúng ta
đang sống quá vội? Họ cuốn mình vào guồng quay của cuộc sống, mà không có thời
gian quan tâm đến những người xung quanh mình. Có những đứa con cả ngày chỉ được
ở với cô giúp việc. Có những người mẹ cả ngày chỉ được gặp con trong bữa cơm tối
chóng vánh. Họ bị những lo toan, những công việc bộn bề chiếm hết tâm trí khiến
họ không muốn mở lòng mình để đón nhận, để quan tâm đến những thứ xung quanh.
Còn sống chậm, đó là sẵn sàng đón nhận mọi thứ, cố gắng để bản thân hòa nhập với
môi trường xung quanh mình, để những giây phút trong cuộc sống trôi qua ấn tượng
và có ý nghĩa hơn. Sống chậm sẽ giúp chúng ta có cảm giác thư thái, bình yên,
giúp chúng ta có thời gian suy nghĩ, để thấy hiểu và thông cảm với những mảnh đời
bất hạnh, giúp cho toàn xã hội gắng kết với nhau hơn.
“Nếu thực sự muốn con mình thành công:Thì hãy giảm bớt sự quan tâm và sự
kỳ vọng đối với con cái;Và chuyển bớt sự quan tâm đó sang cha mẹ mình.”
Sống chậm, đồng thời, sẽ giúp chúng ta
thay đổi cả những suy nghĩ của mình. Chúng ta sẽ không còn những suy nghĩ ích kỉ,
chỉ biết lo cho bản thân mà còn biết quan tâm đến cả những người xung quanh.
Chúng ta sẽ biết quan tâm hơn đến cụ bà hàng xóm không có ai chăm sóc. Chúng ta
sẽ biết quan tâm hơn đến những đứa trẻ ăn xin mà mùa đông vẫn đi chân trần. Có
thể không giúp được gì nhiều, nhưng sự cảm thông sẽ khiến cho chúng ta trở nên
“người” hơn. Trong xã hội hiện nay, khi mà có những người chết vì bị bỏ mặc, tấm
lòng thấu hiểu giữa người với người lại càng cần thiết hơn bao giờ hết. Chỉ khi
hiểu, chúng ta mới có thể yêu thương được.
“ Đừng chỉ vì đó là câu nói của một người nổi tiếng, hay của một người
học nhiều hơn mình mà nghe theo ngay, ta
phải biết nghi ngờ và tự đặt câu hỏi về câu nói ấy”
Chúng ta nên giành thời gian chơi với đứa
em nhỏ trong nhà, giành thời gian hỏi thăm những người bạn đã lâu không gặp,
hay giành thời gian để tham gia tình nguyện giúp những người có hoàn cảnh khó
khăn. Hay chỉ đơn giản là đóng góp những gì mình không còn dùng nữa cho trẻ em
nghèo ở vùng cao hay đồng bào vùng lũ. Tình yêu thương chỉ đơn giản là như vậy.
Yêu thương nhiều hơn, cũng có nghĩa là chúng ta đang cho đi nhiều hơn. Mà ở đời,
muốn nhận lại trước tiên phải biết cho đi – cho đi là nhận lại. Khi người với
người sống với nhau bằng tình yêu thương, cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp hơn biết
bao nhiêu. Một con người có tình yêu thương với cuộc sống xung quanh mình cũng
sẽ nhận lại được tình yêu thương, lòng yêu quý, sự kính trọng của những người
xung quanh mình.
“ Câu trả lời mơ hồ và ngu muội nhất trên thế gian này:Chính là câu
“Cái gì cũng được””
Nhưng, sống chậm không có nghĩa là ăn chậm,
uống chậm, đi lại chậm, mà là giành thời gian để làm cho từng giây phút trong
cuộc sống có ý nghĩa hơn. Suy nghĩ khác đi cũng không phải là những suy nghĩ lập
dị, khác thường mà là phải tập cho mình những thói quen suy nghĩ tích cực, để
hoàn thiện bản thân và giúp ích cho xã hội. Khi con người biết yêu thương nhiều
hơn, đó cũng là khi họ suy nghĩ tích cực hơn và cuộc sống của họ trở nên thành
thơi, ý nghĩa hơn.
“ Cách ta suy nghĩ tạo nên lời nói-Lời ta nói tạo nên cách mình hành động-Những
hành động lặp đi lặp lại sẽ tạo nên thói quen-Và thói quen đó sẽ trở thành cuộc
sống của mình.”
“Dòng đời vẫn vội trôi thật nhanh chỉ còn mình tôi ở lại…” Cuộc sống vẫn cứ hối hả trôi như lời bài hát, và con người cũng bị cuốn vào nhịp hối hả ấy. Thi thoảng, hãy sống chậm lại, để cảm nhận cuộc sống, và để yêu thương nhiều hơn.
“ Cuộc sống hạnh phúc thật đơn giản, tất cả điều
phụ thuộc vào ta, tùy thuộc vào cách mình suy nghĩ.”
Cuộc sống là một trường đua và thì giờ là
vàng bạc. Nhưng con người không phải là một cỗ máy vô cảm, con người có tâm hồn
được tạo nên từ vô vàn những mảng màu, những cung bậc cảm xúc nối tiếp nhau: buồn
– vui, thất vọng – hi vọng, chán nản – hạnh phúc, khinh ghét – yêu thương… Giữa
những nốt bổng và nốt trầm, giữa lúc buồn mà không bé tắc, tuyệt vọng; giữa lúc
vui mà không mải mê, chủ quan, ta có những “nốt lặng”.
“ Nếu ta đang mong muốn có ai làm điều gì đó cho mình :Thì hãy thực hiện
điều đó trước, rồi nó sẽ quay lại với mình.Ví dụ như, nếu ta mong rằng bạn bè sẽ
nhớ đến ngày sinh nhật của mình-Thì hãy nhớ đến ngày sinh nhật của bạn bè mình
trước”
Nốt lặng đó không vang thành lời, nó cho
con người, cho tuổi trẻ thời gian để “Sống chậm, suy nghĩ khác và yêu thương
nhiều hơn”. Dù là một giây, một phút thôi nhưng nó nạp cho ta năng lượng sống cả
cuộc đời.
“Đừng cảm thấy khổ tâm do tự ti rằng mình đang tuột lại phía sau người
khác.Cuộc sống đâu phải là cuộc chiến cạnh tranh với bạn bè xung quanh-Mà chỉ
chăm chăm cố gắng vượt qua các bạn mình.”
Buổi sớm ra đường, xe cộ qua lại tấp nập,
ai cũng mải miết và hối hả. Dừng lại đôi phút đèn đỏ, ai cũng sốt ruột, vẻ mặt
thoáng chút lo âu và nghiêm nghị như đang suy nghĩ một việc rất hệ trọng. Đường
ai nấy đi, việc ai nấy làm, chúng ta đang lao đi như những con thiêu thân trên
một hành trình bất định.
“Nếu có ai tìm đến ta và kể về những khó khăn họ đang gặp phải-Trước
khi tìm cách giúp họ, hãy lắng nghe họ một cách chân thành.”
Sống – chậm – lại.
Vẫn biết với con người và đặc biệt là tuổi
trẻ, sống là không chờ đợi… vẫn biết nếu không nhanh nhẹn, không biết chạy đua,
làm sao có được những gì mà mình mướn: thành công, tiền bạc, hạnh phúc…
“Một trong những điều phúc lớn nhất trong cuộc đời chúng ta :Là việc gặp
được ai đó mà bản thân mình cảm thấy đáng tôn trọng”
Vẫn biết xã hội đương phát triển một cách
chóng mặt, thời gian được rút ngắn một cách tối đa: trồng trọt, sản xuất thì
rút ngắn thời gian thu hoạch để một năm có thể xen gối thâm canh thêm mấy vụ nữa;
máy móc công nghiệp cũng được cải tạo với công suất nhanh nhất; internet được
nâng cắp vơi tốc độ lan truyền đến chóng mặt… Cuộc sống buộc con người phải đi
theo guồng quay đó, ai làm khác là tụt hậu. Phải chăng đó là nguyên nhân gây
nên mặt trái xã hội, với lượng người bị trầm cảm, u uất, rối loạn tâm lí ngày
càng nhiều, hay với lóp trẻ tình trạng “sống thí?’, “sống vội’, “sống sơ sài”
diễn ra như một định hướng chung.
“Trước khi nói điều gì, ta cần phải suy nghĩ kỹ :Liệu có ai bị tổn
thương, hay chính bản thân ta có bị tổn thương.”
Con người cần phải sống – chậm – lại…
Sống chậm là để cảm nhận những gì tốt đẹp
trong cuộc sống.
Ta hãy dành chút ít thời gian tĩnh tại để
ngắm nhìn một bông hoa đẹp, nghe tiếng chim đang ríu rít, lặng mình trong một bản
nhạc cổ điển, hít thở và ngắm nhìn trời xanh… Tâm hồn con người như một mảnh đất,
nếu không có những nguồn nước mát lành ấy tưới tắm, thì đất sao màu mờ và những
mầm xanh bé bỏng sao vươn lên tươi tốt được? Đó cũng là lí do tại sao mà không
phải vô cớ, có rất nhiều người ở Mĩ, ở châu Âu hay châu Úc ngày nay muốn trở về
với bà mẹ thiên nhiên, tránh xa cuộc sống ồn ã, náo nhiệt và gánh nặng những ước
lệ rườm rà của thành phố, những thứ tiện nghi làm cho người ta bạc nhược yếu ớt
đi, để tìm vào rừng sinh sống, sống ở trên cây, sống chung với thiên nhiên, động
vật. Họ sống chậm một chút nhưng cảm thấy thế giới xung quanh tươi đẹp và đáng
sống hơn.
“Những tranh cãi, đối lập nhiều vô vàn trong cuộc sống chúng ta :Có thể
được tháo gỡ bằng cách tập đứng ở địa vị của đối phương mà cảm nhận”
Sống chậm còn là để dành thời gian nghĩ
về cuộc sống và những người xung quanh.
Có một câu chuyện cổ tích hiện đại kể về
chú mèo Kitty đáng yêu của Nhật Bản. Chú mèo trắng trẻo, mắt to tròn, hiền lành
và ngộ nghĩnh nhung không có miệng bởi chú là hiện thân cho người bạn luôn luôn
lắng nghe, cảm thông, thấu hiểu của một cô bé đáng thương. Cô bé đã rất cô đơn
khi cha mẹ thì mải công việc, bạn bè thì bắt nạt, và học tập quá mệt mỏi… Sau
này Kitty cũng là bạn của toàn trẻ em Nhật. Câu chuyện là bi kịch của cô gái nhỏ
trong thời đại nước Nhật chạy đua trong công nghiệp, khoa học kĩ thuật, điện tử,
nhịp sống xô bồ đã đẩy những tâm hồn non nớt vào tình trạng khủng hoảng, trầm cảm
về tâm lí. Sống vội vã gây cho con người áp lực, căng thẳng và khô héo tâm hồn,
là vội vã, lạnh lùng với những người xung quanh. Ta chậm một chút để chia sẻ
tình thương với em gái nhỏ bán rong trên đường, giúp một bà lão ăn xin tội nghiệp,
giúp đẩy gánh hàng nặng của bác xích lô trên con dốc dài… Một nụ cười, một cái
xiết tay, một ánh mắt cảm thông là món quà quý giá nhất với những ai đương cô
đơn, bế tắc và lạc lõng.
“Cách trả thù tuyệt vời nhất : Dành cho những người đã ghét bỏ và rời
xa ta -Là chính ta sẽ vì bản thân mình mà quên họ đi-Rồi gặp gỡ những con người
mới, giúp bản thân mình hạnh phúc hơn.”
Sống chậm còn là để lấy lại cân bằng
trong cuộc sống.
Một chút lặng lẽ, riêng tư cho chính mình
để nghĩ về những gì đã qua, những gì sắp tới, những gì được mất. sống chậm
không phải lãng phí thời gian mà là trân trọng thời gian, quý trọng những kí ức,
những kỉ niệm, thấy quý những gì đã mất như món đồ chơi, chiếc răng sữa thuở ấu
… cho đến những gì to tát hơn sau này. Một
chút sống chậm nhưng biết quý giá “món quà” hiện tại. sống chậm cho ta khoảng lặng
để rút ra kinh nghiệm từ những thất bại và hi vọng cho tương lai. Tâm hồn mỗi
người trẻ tuổi sẽ trở nên thâm trầm, sâu sắc, chín chắn và trưởng thành hơn.
“Chuyện yêu đương cũng phải nỗ lực như khi làm việc thì mới có thể gặp
được nhân duyên.Còn nếu mãi chờ đợi với suy nghĩ cứ sống đến một ngày nào đó
cũng sẽ gặp được thôi thì sẽ rất muộn màng.”
Sống chậm như vậy, không có nghĩa là chậm
chạp, lạc hậu mà là sống một cách kĩ lưỡng, tránh những ồn ào, hỗn tạp, a dua,
ăn theo; tránh những lối sống gấp, sống ẩu, sống vì những mục đích hiện sinh tầm
thường, sống chậm không phải là sống ít mà thực chất là sống được rất nhiều.
“Đừng cố sống cuộc sống của mình thông qua người mình yêu-Hãy để người ấy
được sống cuộc sống của họ, đó mới là tình yêu thực sự.”
Trong nhiều cuộc bàn luận gần đây về những
thay đổi trong cách nghĩ, lối sống của thế hệ trẻ, người ta chỉ ra rằng một
trong những khuyết điểm lớn nhất của thế hệ 8X, 9X, 10X… là sống một cách công
thức, thiếu sáng tạo và tự giới hạn năng lực, khả năng của mình. Tuổi trẻ ngày
nay sợ gặp thất bại và không biết đương đầu với thất bại như thế nào. Vì vậy cần:
“Trong những mối nhân duyên, nếu ta thích đối phương và luôn nỗ lực.Nhưng
ta thường xuyên cảm thấy mệt mỏi, thì có thể là mối nhân duyên ấy không dành
cho mình.”
Suy – nghĩ – khác đi…
Là biết nhìn nhận, đánh giá, biết lựa chọn
những lối đi riêng. Từ khoảng hơn một thế kỉ trước trở về đây, người Việt Nam dần
xoá bỏ thế giới phi ngã, giáo điều và chủ trương phát hiện, đề cao cái “tôi” cá
nhân. Bởi vậy, muốn khẳng định được một cái “tôi” sắc nét thì trước hết phải có
cách nhìn nhận mới mẻ, có tính chất đột phá, dám vượt thoát khỏi những lối tư
duy sáo mòn, cổ hủ, lạc hậu, dũng cảm chọn cho mình một cách nhìn nhận riêng.
Không nói đâu xa, khoảng gần thế kỉ trước, xã hội đương cảnh rối ren dưới sự thống
trị của thực dân phong kiến, cũ mới giao tranh, Á, Âu lẫn lộn, khi nhiều người
yêu nước chỉ biết nghiến răng trông cảnh đất nước làm thân nô lệ thì đã có những
chí sĩ ái quốc như Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh tìm cho mình những lối đi
riêng. Họ yêu cầu cải cách và thay đổi, họ đề ra những đổi mới duy tân tiến bộ,
họ đấu tranh theo những phương pháp khác nhau. Tuy không thành công nhưng những vị chí sĩ ấy
đã xây nên một tiền đề vững chắc cho một cuộc cách mạng sau này…
“Khi yêu hãy yêu như hai cái cột nhà -Cùng ở dưới một mái nhà-Nhưng giữ
được một khoảng cách vừa phải”
Dẫu vậy nhưng không phải ai sinh ra đã được
trời phú cho tư chất và “cá tính” rõ ràng và không phải ai cũng có khả năng
luôn tìm được cái mới có tính chất đột phá. Vì vậy “suy nghĩ khác” còn có thể
hiểu là những lối suy nghĩ tích cực, vượt lên trên hoàn cảnh khó khăn để không
rơi vào chán nản tuyệt vọng. Còn nhớ câu chuyện về nhà bác học Ê-đi-sơn đã phải
thử 1000 nguyên liệu và thất bại hàng nghìn lần mới tìm ra được chất làm dây
tóc bóng đèn. Hoạ sĩ thiên tài Lê-ô-na Đơ-vanh-xi phải học vẽ bắt đầu từ một quả
trứng hơn ba mươi lần mới được vẽ những cái tiếp theo. Điều thiết yếu trong cuộc
sống luôn là sự chăm chỉ, ưa tìm tòi học hỏi và khám phá, không sợ những thất bại
trước mát và từ những thất bại ấy rút ra kinh nghiệm cho bước tiến sau này. Suy
– nghĩ – khác còn là cách học để đối diện với thất bại và vươn lên từ thất bại,
không bao giờ tự giới hạn chính mình.
“Nếu cứ nghĩ rằng phải chọn người mình thích :Dựa trên điều kiện này,
điều kiện kia-Thì tình yêu sẽ không bao giờ đến với mình.”
Trong những năm gần đây, có một hiện tượng
đang trở thành xu hướng của giới trẻ châu Á và cả Việt Nam: thanh niên mỗi lần
rơi vào bế tắc, tuyệt vọng do thi trượt đại học, bố mẹ bỏ nhau, sức ép học tập
căng thẳng hay vì một lí do riêng mà bị nhiều người xa lánh… thường quẫn chí tự
tử. Đáng sợ hơn nữa còn có những vụ tự tử tập thể, tự tử nhóm bằng nhiều hình
thức và vì những lí do không đáng. Trong những trường hợp này thì cách suy nghĩ
khác, tích cực, lạc quan và hướng tới những gì tốt đẹp là phương thuốc hữu hiệu
nhất giúp chữa lành những vết thương, giúp con người tự tin, có nghị lực để sống
tiếp.
“Khi ta yêu :Nếu ta yêu bằng những điều kiện mình định ra-Thì sau này
ta sẽ chia tay chính vì những điều kiện đó.”
Tuy nhiên, suy – nghĩ – khác không phải
là những cách suy nghĩ, cách nhìn nhận lập dị, quái đản, “bệnh hoạn”. Suy nghĩ
khác phải là những suy nghĩ đem lại sức sống cho bản thân, có sắc thái tích cực
và có ích, đem lại những điều ý nghĩa, lớn lao cho cuộc sống, xã hội.
“Hãy nghi ngờ nếu có người mà ta không thân thiết lại hay bắt nạt mình
một cách kì lạ-Vì có khi họ làm vậy vì đang muốn được ta quan tâm đấy.”
Ngày nay, có một thực tế khá ngược chiều
đang xảy ra và ngày càng lan tràn trong xã hội. Khoa học kĩ thuật đang tìm mọi
cách để “con người hoá” rô bốt, rô bốt không chỉ biết hành động, làm việc mà
còn có những cử chỉ, ý nghĩ và dần có một số cảm xúc như con người. Ngược lại,
con người thì lại ngày càng “rô bốt hoá” sống trống rỗng và vô hồn vô cảm. Cái
mà xã hội hiện đại thiếu nhiều nhất không phải về vật chất mà về mặt tinh thần:
sống thiếu tình thương.
“Không lúc nào bản chất thật của ta được phơi bày một cách trần trụi
:Như khi một mối quan hệ tan vỡ”
Đặc biệt với giới trẻ, sự lãnh đạm, thờ ơ
đang diễn ra như một điều bình thường trong cuộc sống. Thờ ơ với lịch sử dân tộc,
thờ ơ với nhũng giá trị văn hoá cổ truyền, thờ ơ với những người ăn xin trên đường,
thờ ơ với bà cụ muốn được giúp qua đường… Và đáng sợ hơn, chúng ta đang dần vô
cảm, thờ ơ với cả cái xấu. Vô cảm khi thấy một kẻ gian đương móc túi người
khác, vô cảm với những văn hoá đòi truy tràn lan trên mạng, vô cảm khi nữ sinh,
nam sinh nhìn bạn học của mình bị đánh đập và còn sung sướng cổ vũ, reo hò… Cái
mà con người hiện đại và giới trẻ ngày nay cần nhất là:
“Người biết cách dùng người :Là người chia sẻ nhiều thứ của bản thân
mình.
Ngược lại, nếu chỉ dựa trên nguyên tắc cứng nhắc mà sai khiến người
khác-Thì rồi ai cũng sẽ bỏ đi.”
Yêu – thương – nhiều hơn.
Vì yêu thương vốn là cái gốc của nhân loại.
Yêu thương và đoàn kết là nền tảng để một dân tộc cùng sống và phát triển bao đời
nay.
Yêu thương nhiều hơn là biết nghĩ, biết
quan tâm chăm sóc và hướng tới người khác nhiều hơn. Đó là một ánh mắt nhìn, một
nụ cười, một hành động và lời nói quan tâm giúp cha mẹ bớt mệt nhọc hơn sau một
ngày lao động vất vả. Đó là cử chỉ ân cần trìu mến với những người đang gặp khó
khăn. Đó là sự lo lắng, sốt ruột, thương xót khi “khúc ruột miền Trung"
đang ngập trong biển nước… Yêu thương nhiều biến con người trở thành người nhân
hậu, cao cả, lớn lao hơn.
“Để nhảy bungee :Chỉ có một nguyên tắc duy nhất-Là bước ra, và nhảy-Càng
suy nghĩ nhiều, mình sẽ càng khó nhảy.”
Khi yêu thương nhiều hơn tức là cho đi
nhiều hơn thì ta lại được nhận về nhiêu hơn. Sống với những người xung quanh bằng
sự chân thành, ta sẽ nhận lại được những tình cảm quý trọng thương yêu, sự
thành thật từ những người bạn,… Yêu thương nhiều hơn còn là sống vị tha bao
dung, biết sẻ chia và làm cho cuộc sống tốt đẹp.
“Con người ta rất thích dùng cái tên “quan tâm”-Để can thiệp vào việc của
người khác.”
Yêu thương nhiều hơn chỉ giản đơn là sống
chậm lại một chút, nhìn ngắm đường phố xung quanh và những gương mặt thân quen.
“Sống
chậm”, “suy nghĩ khác” và “yêu thương nhiều hơn” là ba mặt biện chứng của một vấn
đề. sống chậm thực chất là thời gian con người suy nghĩ, mài nhọn các giác quan
nhạy bén và thành lập tư duy sáng tạo, tích cực. Sống chậm còn là lúc con người
được thảnh thơi, yêu thương, trân trọng những người xung quanh. Nhưng cùng chớ
đánh đồng sống chậm là trái nghịch với lối sống “vội vàng” của thi sĩ Xuân Diệu.
Thi sĩ sống vội vàng là sống hết mình, sống một cách tận độ, sống sao cho có ý
nghĩa nhất. Vậy nên tuổi trẻ phải vừa biết sống chậm để rèn luyện sự chín chắn,
trưởng thành, vừa phải biết sống “vội vàng”, linh hoạt và hết mình.
“Ta không sợ chuyện mình già đi-Nhưng ta sợ nhiệt huyết của mình sẽ dần
nguội lạnh”
“Chịu
sống chậm một chút thì mình sẽ thấy bao nhiêu điều đẹp trong dòng đời này. Cái
đẹp của đèn đêm về sáng họp chợ. Cái đẹp của người buôn thúng bán mủng. Cái đẹp
của chú bé thổi còi..‘.”(Trích kịch bản phim Sông chậm).
Cuộc sống xung quanh Ngọc Minh vẫn thế,
lao vun vút như một mũi tên khổng lồ, tôi sợ tôi và những người quanh tôi sẽ đi
lạc, lạc vào những thói xấu ở đời. Nên tôi đôi lúc muốn hãm phanh lại. Tôi đã sống
chậm theo cách của riêng mình: dùng một ít thời gian để hít thở không khí trong
lành, một ít thời gian để đọc cuốn sách bồi bổ tâm hồn, một ít thời gian để lắng
nghe những tâm sự của người thân và quan tâm hơn đến mọi người. Những giây phút
thảnh thơi ấy khiến tôi nhận ra được nhiều điều đáng quý và thêm yêu cuộc sống.
Còn với mọi người, ai đó nghĩ sao?
Sống chậm lại,
nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn
Khi xã hội ngày càng phát triển, nhu cầu
của con người cũng ngày càng gia tăng. Và hình như cách sống của con người cũng
ngày càng nhanh hơn, hối hả hơn, không còn thong dong, chậm rãi nữa. Họ sống
cho cuộc sống của mình, sống vội, ăn vội, yêu thương vội. Bởi vậy câu nói “Sống
chậm lại, nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn” đặt trong hiện tại cuộc sống rất
phù hợp.
“Khi nghe được những lời làm mình bực bội-Đừng vội soạn tin nhắn hay
email trả lời lại ngay:Vì việc ta đáp lại ngay khi vừa nghe những lời ấy-Sẽ dễ
khiến ta cảm thấy hối hận về sau”
Đất nước đang phát triển toàn diện trên mọi
mặt khiến cho nhịp sống của con người cũng bị cuốn vào vòng quanh đó. Sự gia
tăng chóng mặt của các nhu cầu khiến cho việc con người không thể sống chậm,
không thể bước đi thong thả được là điều mà chúng ta vẫn thấy hằng ngày.
Mỗi buổi sáng ra đường, thấy những chiếc
xe lao nhanh vun vút, không ai đợi ai, không ai chào hỏi ai. Kể cả là hàng xóm
của nhau thì dường như câu chào cũng trở nên dư thừa và không cần thiết. Dần dà
nó trở thành thói quen không tốt, khiến cho nhiều người trở nên xa cách nhau,
không còn quan tâm đến sự tồn tại của nhau nữa.
“Khi ta bắt đầu yêu lấy chính bản thân mình thì thế gian cũng bắt đầu
yêu lấy ta.”
Cuộc sống trôi đi vội vàng, chúng ta đã
quên mất xung quanh mình còn ai, còn những người cần được quan tâm và chia sẻ.
Chiều nay, bạn đi vội vàng qua một con hẻm nhỏ. Có một cụ già và một bé gái
đang đứng run run ở một góc và chìa cái non tơi rách ra. Bạn chỉ kịp liếc vội,
rồi đi, không làm gì hết. Có lẽ bạn nghĩ rằng mình đang vội, không dừng lại để
cho họ vài ba đồng bạc lẻ. Nhưng bạn có biết rằng chỉ cần dừng xe, mỉm cười và
cho họ một cái gì đó, có thể không phải là tiền, là chiếc bánh mỳ họ cũng thấy ấm
lòng và bạn cũng thấy ấm lòng. Nhưng vì bạn sống nhanh quá, vội quá nên bạn đã
để yêu thương bỏ ngỏ ở đằng sau.
“Thứ chúng ta cần lúc này là trân trọng những gì đang có-Không phải làm
việc chăm chỉ vô điều kiện mà là yêu thích việc mình đang làm.”
Khi chúng ta sống chậm lại một chút, thì
suy nghĩ chúng ta sẽ khác đi. Xung quanh mình còn rất nhiều người cần phải quan
tâm, cần phải sẻ chia. Nhưng nếu sống vội vàng thì chúng ta không thể yêu
thương được người khác như chúng ta muốn.
“Chúng ta hãy sống một cuộc sống không phải để làm hài lòng người khác
:Mà làm hài lòng chính bản thân mình.”
Bởi vậy để có thể nghĩ cho bản thân và
cho người khác thì sống chậm là cách bạn có thể làm được điều đó. Hằng ngày
chúng ta vẫn vội vàng đi làm, đi học, tất tả ngược xuôi với công việc. Thời
gian mà chúng ta giành cho nhau rất ít ỏi, thậm chí là không có, rồi dẫn đến
quên lãng. Khi chậm lại, dù chỉ là một chút, chúng ta cũng đã có thể hiểu được
rằng mình cần làm gì, nên làm gì, quan tâm những ai để cuộc sống này tốt đẹp
hơn.
“Mọi người trên thế gian này không quan tâm đến ta nhiều như tưởng tượng.
Bình thường con người ta chỉ nghĩ đến bản thân mình thôi đã đủ bận lắm
rồi.
Chuyện lo lắng hay chỉ trích người khác, thực ra chỉ là trong chốc lát
mà thôi.”
Khi nghĩ được khác đi, nghĩ cho người khác
nữa thì chắc chắn rằng tình yêu thương cũng sẽ lớn dần hơn. Có thể những ngày
chúng ta sống vội, sống nhanh chúng ta ngay cả việc quan tâm đến bản thân mình
cũng không có thì quan tâm đến người khác còn xa vời quá.
“Đừng sợ việc thể hiện bản thân mình-Nét đặc trưng của mình chính là sự
thật, và là thứ đẹp nhất mà mình có.”
Yêu thương nhiều hơn có nghĩa là dành
tình yêu cho mọi người xung quanh, quan tâm họ một chút, có thể chỉ là mỉm cười
với nhau thì cuộc sống cũng trở nên tốt đẹp. Chiều nay, bạn đi chợ về, gặp một
bà cụ bị đánh rơi ví, thấy bà loay hoay. Có thể bạn đến bên cạnh, mua giúp bà một
mớ rau hay gì đó. Cả hai nhìn nhau cười và ấm áp. Như thế bạn sẽ thấy rằng cuộc
sống này nhiều ý nghĩa lắm.
“Là do tâm trí chính mình bận rộn
Hay là do thế gian này quá vội vàng?”
Ngược lại nếu ai đó cứ sống vội, sống
nhanh, không yêu thương những người xung quanh thì mình sẽ trở thành người ích
kỷ, sống chỉ vì bản thân mình.
Cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp hơn nếu
chúng ta sống chậm lại, nghĩ khác đi và yêu thương nhiều hơn. Trân trọng những
khoảnh khắc khi ở bên nhau bắt nguồn từ suy nghĩ đó.
Sống Vội
Vội
đến, vội đi, vội nhạt nhòa
Vội
vàng sum họp vội chia xa.
Vội
ăn, vội nói rồi vội thở
Vội
hưởng thụ mau để vội già.
Vội
sinh, vội tử, vội một đời
Vội
cười, vội khóc vội buông lơi.
Vội
thương, vội ghét, nhìn nhau lạ!
Vội
vã tìm nhau, vội rã rời…
Vội
bao nhiêu kiếp rồi vẫn vội
Đuổi
theo hạnh phúc cuối trời xa.
Ngoài
hiên, đâu thấy hoa hồng nở
Vội
ngày, vội tháng, vội năm qua.
Cứ
thế nghìn thu đời vẫn vội
Mặt
mũi ngày xưa không nhớ ra.
“Đáy
nước tìm trăng” mà vẫn lội
Vội
tỉnh, vội mê, vội gật gà…
Vội
quên, vội nhớ vội đi, về
Bên
ni, bên nớ mãi xa ghê!
Có
ai Giác lộ bàn chân vội
“Hỏa
trạch” bước ra, dứt não nề…
Theo guồng quay của xã hội, con người ta
cũng dần trở nên căng thẳng, tức tốc hoàn thành những công việc của mình, mải
miết chạy đua với thời gian để làm được ra những thành quả xứng đáng. Dường như
trong bộn bề đó, ít khi cho phép con người được suy nghĩ theo chiều hướng thanh
thản, yên bình vì đơn giản rằng nếu dừng lại là ta đang thụt lùi. Hãy thử một lần
suy nghĩ sâu sắc hơn vấn đề này qua khía cạnh khác: “Sống chậm, suy nghĩ khác
và yêu thương nhiều hơn” để xem có thể áp dụng được hay không nhé!.
“Điều làm thay đổi cuộc sống của một người: Hơn cả những lời đúng đắn
Là tình yêu và sự quan tâm hướng tới người đó.”
Theo guồng quay của xã hội, con người ta
cũng dần trở nên căng thẳng, tức tốc hoàn thành những công việc của mình, mải
miết chạy đua với thời gian để làm được ra những thành quả xứng đáng. Dường như
trong bộn bề đó, ít khi cho phép con người được suy nghĩ theo chiều hướng thanh
thản, yên bình vì đơn giản rằng nếu dừng lại là ta đang thụt lùi. Hãy thử một lần
suy nghĩ sâu sắc hơn vấn đề này qua khía cạnh khác: “Sống chậm, suy nghĩ khác
và yêu thương nhiều hơn” để xem có thể áp dụng được hay không nhé!.
Sống Vội
Ơi
người chuẩn bị sắp tàn nhanh
Một
chuyến rời xa khó thực hành
Thể
xác nuông chiều nơi vật chất
Tinh
thần để mặc chốn hư danh
Dường
như mọi lúc không cần nghĩ
Chỉ
biết nhiều phen muốn đã thành
Một
chút cho đời thêm hạnh phúc
Tay
cầm lái vững cố ghì phanh.
Nhịp sống hiện đại quá hối hả vội vã, ai
cũng chăm chăm đi con đường của mình, chỉ biết lao động một cách cật lực từ
sáng đến tối, mải mê đếm xem mình đã kiếm được bao nhiêu tiền, mải mê chạy theo
một thứ hạnh phúc viển vông nào đó không có thực. Để rồi vì quá hối hả, vội xã,
vì dòng đời quá xô bồ đôi lúc đã đã đánh rơi mất hạnh phúc của mình đâu đó trên
đường đời mà không thể quay lại kiếm. Ta cũng lỡ làng bỏ qua rất nhiều những
khoảnh khắc tuyệt vời, những thời điểm mà ở đó nở ra những đóa hoa mang tên là
hạnh phúc. Để rồi đến khi đã mỏi mệt, thì bản thân cũng đã già, tuổi xuân đã
qua đi vì ta sống vội vàng quá, đi nhanh quá, không còn cơ hội quay lại dù chỉ
một lần. Điều ấy khiến mỗi chúng ta phải tự nhìn nhận về lẽ sống của mình trong
hiện tại, chúng ta cần sống chậm lại, nghĩ khác đi và chọn cách yêu thương nhiều
hơn.
“Thời gian mà ta hưởng thụ để phung phí, không lãng phí.”
Mỗi một lần nghĩ về việc sống chậm lại, Ngọc
Minh thường có một trăn trở, sống như thế nào là chậm, và như thế nào là nhanh.
Khi mà trong cuộc sống hiện đại với sự bùng nổ thông tin và truyền, của công
nghệ số, khi người ta chưa kịp định nghĩa mạng 4G, thì tập đoàn truyền thông đã
nhanh chóng cho ra mạng 5G, thiết bị 5G, thậm chí còn dọa … cắt cả 2G,... Mấy
cái đó đối với những khối óc nhảy số nhanh thì cho là sự phát triển tất yếu,
nhưng với đa số những người khác nó lại trở thành một sự kiện kinh khủng, và họ
ngay lập tức trở thành người “tối cổ” khi để lỡ mất thông tin hot hít gì đó
trên mạng.
“ Thế giới là một đóa hồng, hãy tận hưởng hương thơm và trao nó cho bè bạn.”
Thế là người ta bị buộc phải “sống
nhanh”, chưa cần nói đến việc tiếp cận tri thức để sánh vai cùng các cường quốc
năm châu, mà trước hết là để “sánh vai” cùng đám bạn chí cốt trên bàn trà đá
cái đã. “Sống nhanh” giờ đây đã trở thành một từ khóa phổ biến và ăn sâu vào tiềm
thức của con người đặc biệt là giới trẻ, họ luôn sống trong một cuộc sống với
cái mô tơ tên lửa sau lưng. Người ta nghe nhạc không phải để thưởng thức mà để
theo trend, bắt kịp xu hướng, người ta uống cà phê thì nốc ừng ực như nước ngọt,
thế nên có uống cả triệu lần vẫn chỉ thấy cà phê đắng, người ta đọc sách thì lật
như lật tạp chí thời trang không phải để ngẫm nghĩ mà là để tỏ vẻ ta đây cũng
tri thức đấy,... và muôn kiểu nhanh nhảu khác. Không chỉ sống nhanh trong sinh
hoạt, mà trong cuộc sống trong công việc, người ta cũng không quên chuyện “sống
nhanh”, thời hạn thử việc có tới 3 tháng nhưng mới làm có 3 ngày nhiều người đã
than chán, không phù hợp với môi trường rồi lập tức rải CV đến những công ty
khác với hy vọng tìm được một công việc phù hợp với “lý tưởng” của mình. Việc
nhảy việc quá nhanh dần dà khiến con người mất định hướng, cũng chẳng biết được
bản thân mình thực sự hợp với cái gì, bởi rõ ràng bản thân họ “sống nhanh” quá,
thế nên đâu đã kịp trải nghiệm những lần thử việc đó một cách thật sự. Ngày nay
xã hội phát triển, cuộc sống yêu cầu ngày càng khắt khe với con người, khiến họ
phải dành nhiều thời gian hơn để xây dựng sự nghiệp, làm việc để bắt kịp nhịp sống,
bắt kịp bạn bè, đồng nghiệp. Sự mệt mỏi ở nơi làm việc khiến con người gần như
cạn kiệt sức lực, họ không còn ham hố gì những lần tụ tập với đám bạn thân,
không còn thiết tha đến chuyện thăm hỏi gia đình, thậm chí cũng chẳng muốn yêu
đương, kết hôn, sinh con, họ chỉ có việc ăn và làm. Như vậy có còn gọi là một
cuộc sống đúng nghĩa nữa không? Hay là chúng ta chỉ đang cố chứng minh bản thân
đang tồn tại? Khi mà cuộc đời chỉ xoay quanh lao động, và không còn những xúc cảm,
những thú vui khác, luôn sống trong căng thẳng nhìn đâu cũng thấy deadline, thấy
lời phàn nàn của sếp, thấy bản thân ngủ gục trong lúc làm báo cáo,...
“ Hãy sống hết mình khi mình đang ở đây. Trải nghiệm mọi thứ. Chăm sóc bản thân và bạn bè. Hãy vui
vẻ, cuồng loạn, lập dị. Hãy ra
ngoài và phạm sai lầm! Đằng nào mình cũng sẽ phạm sai lầm, vậy nên tốt nhất hãy tận hưởng quá trình
đó.”
Đó là một cuộc sống mệt mỏi đến nhường
nào! Tóm lại, sống nhanh không sai nhưng nó khiến chúng ta bỏ lỡ rất nhiều điều,
y như việc thầy trò Đường Tăng được mời ăn nhân sâm, Trư Bát Giới vì tham ăn
nên nuốt chửng cả quả, cuối cùng lại tiếc rẻ vì bản thân vẫn chưa biết mùi vị
nhân sâm là như thế nào. Đó là một ví dụ kinh điển và một bài học triết lý mà
chúng ta cần phải suy ngẫm. Phải chăng chúng ta nên sống chậm lại, nghĩ khác đi
và yêu thương nhiều hơn. Vậy làm thế nào để được “sống chậm”? Ngọc Minh không
khuyên ai đó phải từ bỏ công việc, từ bỏ mạng xã hội để về một miền sơn cước nào
đó trồng rau nuôi gà đâu nhé!
“ Có lẽ như càng lớn khôn con người ta càng
quên lãng đi một mảng kí ức thú vị mà khi người ta chợt nhận ra thì đó chỉ là hoài ức không thể nào quay lại được. Vội vàng thu xếp hành lý sau chuyến công tác
dài ngày bù đầu vào công việc, tôi bắt chuyến xe cuối cùng về quê, về thăm người mẹ già hiền từ cùng lũ em thơ dại.”
Chúng ta đang sống trong thời hiện đại,
trong một dòng chảy nhanh của công nghiệp hóa và hiện đại hóa, người ta đã chuyển
từ việc đi bộ sang đi xe hai bánh cho nhanh hơn, và bây giờ là xu hướng chuyển
sang đi ô tô, dĩ nhiên bản thân chúng ta cũng không thể mãi hoài niệm về một thời
chân đất trên đường làng được nữa. Mà chúng ta hãy “sống chậm” kiểu hiện đại, bằng
cách thay đổi cách nghĩ và dành nhiều tình yêu thương hơn. Chúng ta vẫn sẽ bước
nhanh trên con đường học tập, lao động để nhanh chóng đạt được ước mơ và thành
tựu cho riêng mình, thế nhưng chúng ta hãy bớt một chút thời gian để dừng lại
và tận hưởng cuộc sống, để thấy nó cũng đầy đủ hương, sắc, thanh, vị. Sau những
giờ làm việc căng thẳng, mệt mỏi bạn hãy dành thời gian nghe một bản nhạc, hãy
tránh xa smartphone, laptop dù chỉ một lúc, hãy để nghe nhạc chỉ là nghe và cảm
nhận mà thôi. Hãy tạo ra một thay đổi nhỏ trên bàn làm việc, bàn học của mình
ví như trồng một loại cây cảnh nhỏ, thứ mà không cần mất nhiều thời gian chăm
sóc, nhưng vẫn cần ta để tâm tưới nước cho chúng mỗi ngày ví như một chậu xương
rồng hoặc một cây sen đá mini chẳng hạn. Hãy chọn cho mình một tựa sách có vẻ
thú vị, bỏ vào túi xách của bạn, lúc rảnh rỗi lấy ra đọc vài trang, hãy nhớ chỉ
đọc vài trang và gấp lại để lần sau đọc tiếp. Sống chậm lại cũng là cách để bạn
thay đổi cách nghĩ, cách nhìn nhận, bởi có những sự việc bạn nhìn thấy thế
nhưng thực tế nó lại không phải như vậy. Người ta cần có ánh nhìn suy xét để nhận
định chính xác giá trị của một việc gì đó, một ai đó, ví như chúng ta không thể
vừa liếc mắt qua thấy quả sầu riêng vừa nhiều gai, vừa có mùi “khó ngửi” mà đã
mặc định đó là thứ “gớm ghiếc” là thứ trái cây kinh khủng nhất trên đời được, bạn
phải thử nó vài ba lần rồi mới quyết định chứ nhỉ.
“ Sống chậm lại. Nghĩ khác đi. Yêu thương nhiều
hơn.”
Cũng tương tự như bạn đọc thơ của Hàn Mặc
Tử, nếu lướt qua bạn sẽ nghĩ ôi sao lại có ông nhà thơ vừa điên vừa kinh dị thế
nhỉ, nhưng khi nhìn về cuộc đời lắm đau thương của ông bạn mới thấy hóa ra chỉ
bởi đau khổ quá mà người ta mới trở nên lạ lùng, ám ảnh vậy. Một điều nho nhỏ nữa
để sống chậm và nghĩ khác đi, ấy là thay vì áp đặt quan điểm rằng quán cà phê,
trà sữa muôn đời là nơi để tụ tập bạn bè, thì bạn hãy thử đi đến đó một mình,
chọn một vị trí thật đẹp, một đồ uống thật ngon, rồi lặng lẽ quan sát nhịp sống,
quan sát cách mọi người trò chuyện với nhau. Đó là một cách khá hay để bạn có
cơ hội thưởng thức cuộc sống, có lẽ có một lúc nào đó bạn sẽ được nhìn thấy
chính bóng dáng mình ở một vài vị khách xa lạ, đó là trải nghiệm rất tuyệt vời.
Không chỉ vậy cảm giác cô đơn và yên lặng đôi lúc chính là liều thuốc khiến con
người thanh tỉnh và tự nhìn nhận lại bản thân rất hữu hiệu. Đời mà, nếu cứ nhộn
nhịp, xô bồ mãi thì cũng nhạt lắm. Ta cũng có lúc cần được nếm cái vị lạnh lẽo
của cô đơn chứ.
“ Suy nghĩ ít lại. Cảm nhận nhiều hơn
Bớt đi khó chịu. Mỉm cười nhiều hơn
Nói ít lại. Lắng nghe nhiều hơn.
Phán xét ít lại. Chấp nhận nhiều hơn.
Phàn nàn ít lại. Chân trọng nhiều hơn.
Sợ hãi ít lại. Tin tưởng nhiều thêm.”
Rồi lại nói sống chậm lại để yêu thương
nhiều hơn, thực ra đây là hai vấn đề có mối quan hệ biện chứng với nhau. Người
ta nói rằng khi chúng ta bận rộn và đi quá nhanh, chúng ta thường có xu hướng bỏ
lại những cái gì có vẻ là không cần thiết phải chăm sóc và quan tâm. Nhưng đó
chỉ là “có vẻ” đối với chúng ta mà thôi vì thực tế lại không bao giờ là vậy.
Trong danh mục đó xếp đầu tiên chính là gia đình, mọi người thường mặc định rằng
trên thế giới này ai cũng có thể bỏ chúng ta ngoại trừ những người máu mủ ruột
thịt, tiêu biểu là cha mẹ bởi “Con dù lớn vẫn là con của mẹ, đi hết đời lòng mẹ
vẫn theo con” mà. Ỷ vào tình thương, lòng bao dung vô bờ bến của cha mẹ, nhiều
bậc con cái thường cảm thấy đó là lẽ đương nhiên, nên thường quên mất việc phải
dành nhiều tình cảm yêu thương cho họ, và thản nhiên nhận những gì cha mẹ cho mà
chưa từng mở lời “cảm ơn” thật chân thành, tha thiết. Dĩ nhiên rằng cha mẹ ta
chẳng mấy khi đòi hỏi điều gì, nhưng bản thân chúng ta là con cái, dẫu bận rộn,
dẫu chịu nhiều áp lực, dẫu ở công ty có đánh nhau với đồng nghiệp, có cãi nhau
với sếp, thì về nhà cũng hãy nhớ rằng cha mẹ chẳng thể biết được những nỗi uất ức
của ta nếu ta không mở miệng nói. Vì vậy đừng tức giận với cha mẹ, đừng khiến họ
bị tổn thương, hãy chăm hỏi thăm cha mẹ. Sống chậm lại một chút, hãy dành ra 5
phút mỗi tối để hỏi thăm cha mẹ, dẫu chỉ là một câu “cha mẹ ăn cơm chưa?” cũng
khiến cả gia đình thêm gắn kết. Điều thứ hai mà chúng ta cũng thường hay bỏ
quên ấy là chính bản thân chúng ta, việc bận rộn và lao động cật lực, khiến
chúng ta quên mất cả việc phải yêu thương và “chiều chuộng” bản thân mình.
Trong khi đó chúng ta lại cứ chăm chăm vào việc đi chiều chuộng cảm xúc của những
người khác. Đó là một điều tệ hại khiến chất lượng cuộc sống của chúng ta đi xuống.
Đã bao lâu rồi bạn không xem trọn một bộ phim, đã bao lâu rồi không mua sắm quần
áo mới, đã bao lâu rồi kể từ chuyến đi du lịch gần nhất, đã bao lâu rồi bạn
không ngủ trước 11 giờ, bao lâu rồi không tự nấu ăn,...? Hàng tỉ câu hỏi như thế
sẽ luôn được trả lời bằng đáp án mình không có thời gian, không phải cho đến giờ
mình vẫn ổn sao. Nhưng bạn chắc là bạn rất ổn chứ, khi mà thể xác và cả tâm hồn
bạn đang chết héo từng ngày vì không được chăm bón không được “hưởng thụ” không
được “yêu thương”. Thế nên thay vì lao đi như tàu cao tốc, bạn hãy thi thoảng
chọn đạp xe, siêng năng chăm chút cho bản thân cả về ngoại hình lẫn tâm hồn, để
cuộc sống có thêm nhiều màu sắc, có nốt thăng nốt trầm, chứ đừng là một thanh
âm đơn điệu.
“ Đừng khóc vì chuyện đã kết thúc. hãy cười vì
nó đã xảy ra”
Sống chậm lại, nghĩ khác đi, yêu thương
nhiều hơn là một xu hướng được lan truyền mạnh mẽ trong giới trẻ hiện đại. Tuy
nhiên rằng số người có thể thực sự làm như vậy còn quá ít, hy vọng rằng thông
qua bài viết này mọi người sẽ phần nào định hướng được cho mình một con đường,
làm sao để có thể sống chậm một cách hiện đại, thông minh. Mỗi chúng ta có một
tâm hồn một cách nghĩ khác nhau, chỉ cần bạn ngừng lại nghỉ một chút, chịu quan
sát và để ý một chút, cuộc sống của bạn đã thực sự khác rồi.
Sống
Không
thể nào chấp nhận sống:
Cho
dù được đặt hoa trước cửa
Hát
véo von trên cánh đồng
Thắp
hương người dưới mộ
Thiệp
hồng như chim bay
Đồng
tiền chuồi qua khung cửa.
Không
thể nào chấp nhận sống:
Với
lời cầu xin, lời doạ nạt
Con
người luôn đi sau thời gian
Để
thời gian chỉ còn báo mộng
Không
thể nào bưng hai tay
Một
bình an đặng sống
Không
thể nào cúi đầu
Nhìn
ngón chân bất lực.
Không
thể nào chấp nhận sống:
Mà
không biết mình về đâu
Không
biết mình có thể làm gì
Buồn
vui theo kẻ khác.
Không
thể nào chấp nhận sống:
Trong
sợ hãi, trong lọc lừa
Chẳng
nhớ tim mình còn đập.
Không
thể nào chấp nhận sống:
Khi
mình chưa là mình
Trống
trơ như vực thẳm…
Ngày
ta sống
Khi
mình là sự sống
Từ
ra đi đến trở về
Từ
hư vô đến bụi đời
Kim
cương bất hoại.
Giữa dòng đời vội vã nhiều biến động, nhiều
khi con người cũng muốn mình được sống bình lặng, sống chậm rãi hơn để cảm nhận,
để yêu thương. Bởi sau cùng thì thứ mà ta cần nhất đâu chỉ là vàng bạc hay vật
chất giàu sang mà đích đến vẫn là sự thảnh thơi, hạnh phúc nơi tâm hồn, là nụ
cười và niềm vui mỗi ngày ta đang sống. Bởi vậy mà có lẽ: "sống chậm lại,
nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn" chính là một châm ngôn sống tích cực
cho mỗi chúng ta.
“ Trong cuộc sống, giai đoạn khó khăn nhất
không phải là không ai hiểu ta, mà là… ta không hiểu chính mình.”
Sống chậm lại là cách sống không quá
nhanh, không sống quá vội vàng để rồi đánh mất đi những điều bình dị, giản đơn
mà ý nghĩa quanh ta. Sống chậm lại để ta lắng nghe được những mong muốn của tâm
hồn, để biết mình cần gì, muốn gì, đó cũng là khoảng lặng để chúng ta bình tâm
lại giữa những bộn bề, bon chen của cuộc sống và cảm nhận ý nghĩa đích thực của
cuộc sống ấy; sống chậm lại còn để chúng ta biết thương yêu nhiều hơn, biết
trân trọng những khoảnh khắc tươi đẹp của cuộc sống, để cảm nhận được tất thảy
những yêu thương mà mỗi người đã trao cho ta.
“ Sau một thời gian ta hiểu, lương thiện khó
hơn thông minh nhiều. Thông minh là một loại tài năng thiên phú, còn lương thiện
lại là một sự lựa chọn.”
Trong nhịp sống hối hả của cuộc sống hiện
đại, hãy sống chậm lại trong cuộc đời để ta biết mình vẫn còn nhiều thiếu sót,
để ta biết mình phải cần cố gắng, cần nỗ lực hơn nữa vươn hoàn thiện bản thân.
Và hãy sống chậm lại để ta biết thương thêm những mảnh đời nghèo nàn, khốn khó,
biết đang tay giúp đỡ những kiếp người bất hạnh hẩm hiu, để ta biết mình thật
may mắn khi sinh ra với hình hài trọn vẹn, khi được sống đủ đầy trong vòng tay
mẹ, vòng tay cha. Hãy sống chậm lại để nhìn, để thấy và cảm nhận những dòng người
hối hả giữa thị thành, ai cũng tất bật, lắng lo cho công việc, vẫn thấy được những
con người đầy trách nhiệm và nghĩa tình biết bao. Ta vẫn biết rằng khi xã hội
ngày một phát triển hơn, con người cần nhanh nhạy hơn để tăng chất lượng công việc,
con người cũng phải khẩn trương hơn để hoàn thành khối lượng công việc đồ sộ của
một ngày. Ai cũng mong rằng 8 tiếng đồng hồ trên giờ làm trôi quá nhanh chóng để
về với gia đình và những người ta thương. Nhưng, nếu cứ vồ vập, vội vã như thế
liệu ta có thể có những khoảng thời gian thư thái hay không, vì vậy, cần phải sống
chậm lại, giành cho mình những một chút lặng để thư giãn, nghỉ ngơi, để có thể
đắm mình trong những trang sách yêu, ngắm bông hoa đẹp xinh dưới hiên nhà mỗi sớm,
thưởng thức một ly trà nóng đỏ bàn tay con yêu pha cùng thức bánh cốm xanh Hà Nội
để biết yêu thương nhau nhiều hơn. Hay khi trong công việc ta có những mệt mỏi
và áp lực, nếu ta không nghỉ ngơi, chậm lại để rút ra những kinh nghiệm bài học
cho mình thì làm sao có thể phát triển và làm tốt hơn trong tương lai được. Những
ngày mưa xối xả, đâu đây những gánh hàng rong lặng lẽ đi về trên phố, những chiếc
xích lô của bao người vẫn còng mình giữa phố trắng xoá bụi mưa, thương sao xiết
những nhọc nhằn vất vả để kiếm mạnh áo bữa cơm nghèo bên mái nhà mỗi chiều mưa.
“ Có sinh sẽ có tử, song chỉ cần ta vẫn đang có
mặt trên đời này, thì phải sống bằng cách tốt nhất. Có thể không có tình yêu,
không có đồ hàng hiệu, song không thể không vui vẻ.”
"Sống
chậm lại" để nghĩ khác đi, để ta biết mình còn nhiều điều nghĩ suy thật giản
đơn quá. Nghĩ khác đi chính là lúc mà ta không còn chỉ nghĩ về riêng mình mà
còn biết yêu thương, biết sẽ chỉ cùng người khác, biết yêu nhiều hơn mọi người
quanh ta. Nghĩ khác đi giúp ta tìm thấy những ánh sáng le lói nơi những màn đêm
của bế tắc, đường cùng, giúp ta biết lạc quan hơn trước những bão bùng, giông
gió của cuộc đời. Nghĩ khác đi chính là lúc mà ta giải thoát mình khỏi những
cách nghĩ, lối sống đầy phiến diện, lối nghĩ ích kỷ, hẹp hòi chỉ chăm chăm đến
mình mà chưa từng để tâm đến những ý nghĩ, những cảm xúc và lắng lo của người
khác. Ta biết suy nghĩ chín chắn hơn, sâu sắc và trưởng thành hơn, biết cảm
thông và thấu hiểu nhau hơn. Trong thực tế, có những thời điểm mà bản thân mỗi
người đều sợ hãi, stress với vấn đề học tập, công việc, với gia đình hay sự nghiệp,
nhiều lúc họ bị rơi vào những mớ hỗn độn mà không biết tìm đâu ra lối thoát,
nhưng khi ta sống chậm lại một chút, nghĩ suy thêm một chút thì lúc ấy có khi
ta lại nghĩ khác đi, ta lại thấy những áp lực ấy lại chính là động lực để thúc
đẩy mình nỗ lực và tiến bộ hơn. Nếu công việc không suôn sẻ hãy tìm ra lỗi để cải
thiện, học tập bị điểm thấp, tìm ra nguyên nhân để khắc phục.
“ Đừng nên dùng những lời tuyệt tình để làm tổn
thương đến người mà mình yêu vào lúc tâm tình tồi tệ nhất.”
"Yêu
thương nhiều hơn" chính là mở rộng trái tim mình trao yêu thương cho mọi
người. Sống là biết cho đi, biết thương yêu và san sẻ, yêu thương chính là những
vẻ đẹp tinh thần ấm áp nhất mà cần được trao đi. Đó là một nụ cười trao nhau
trong gian khó, những cái nắm tay thật chặt giữa giá lạnh mùa đông, manh áo tặng
trao cho những con người đang lạnh lẽo khi mưa đông buốt giá, gói mì tôm, chai
nước mắm kịp thời gửi đến những người con miền Trung đang oằn mình chống lũ, tất
cả đều từ sự yêu thương cho đi. Ngọc Minh còn nhớ có một câu chuyện về người ăn
xin chìa tay xin cậu bé, nhưng khi lục hết túi này đến túi khác trong bộ quần
áo của mình, cậu ấy cũng chẳng tìm ra thứ gì để cho ông lão khốn khổ cả, rồi cậu
nắm chặt lấy đôi bàn tay gầy guộc kia như muốn nói điều gì đó, dù không nhận được
gì từ cậu bé kia nhưng trong lòng lão cảm thấy được ủi an thật nhiều. Thật vậy,
sống chính là yêu thương, san sẻ giữa con người với con người. Yêu thương chính
là ngọn lửa cháy mãi, là nguồn sống đẹp đẽ nuôi dưỡng mỗi tâm hồn chúng ta trở
nên đẹp đẽ, thiện lương và hoàn mỹ hơn. Một tâm hồn đẹp, một trái tim đẹp phải
chứa chan được tình yêu thương.
“ Hãy dùng thái độ cam tâm tình nguyện để sống
một cuộc sống an ổn.”
Cần phải "Sống chậm lại, nghĩ khác
đi, yêu thương yêu nhiều hơn" để cuộc sống mình ngày một được tốt đẹp, được
hạnh phúc hơn. Mãi mãi trong cuộc đời này, chính bản thân mỗi chúng ta mới lựa
chọn cho chính mình cách sống, cần phải biết cân nhắc để sống sao cho đời sống
có ý nghĩa nhất.
“ Cuộc sống không phải là một vấn đề cần giải
quyết, mà là thực tế để chúng ta cần trải nghiệm.”
Mỗi cuộc đời ta đang sống, mỗi hành trình
ta đang đi, dẫu có những chông gai, dẫu có những gian khó thì mong rằng bạn đừng
nản lòng bỏ cuộc, hãy chầm chậm bước đi, nhìn lại những gì đã qua, dùng lý trí
để nghĩ suy và dùng trái tim để lựa chọn, hãy luôn sống với một trái tim yêu
thương nhất dành cho tất thảy mọi điều trong cuộc đời.
Sống Vội
Viện
cổ ngữ “Chụp thời cơ” sống vội
Mang
đôi hia bước bảy dặm tình yêu
Đốt
thời gian chẳng tìm hiểu gì nhiều
Chẳng
cân nhắc chẳng so đo yêu đại
Ai
chậm rãi, ai trù trừ, chê dại
Trai
đăm chiêu, đúng nhát gái u mê
Gái
băn khoăn, đồ cái thứ nhà quê
Những
dè bỉu, ru rê, lừa, phỉnh gạt
Đừng
lãng phí tuổi thanh xuân đẹp nhất
Chụp
thời cơ, nhưng chẳng phải liều gan
Không
khôn ngoan, nước mắt sẽ tuôn tràn
Lòng
ân hận lỡ sa chân sống vội
Hút
ma tuý rồi có ngày hối lỗi
Mê
cờ bạc rồi có bữa trắng tay
Sống
buông trôi rồi bao bệnh nhiễm lây
Say
sưa mãi rồi chết bầm chết dập
Nắm
cơ hội không phải là hấp tấp
Hãy
nhẩn nha tận dụng mọi thời gian
Sống
thật tâm với bè bạn người thân
Sống
hữu ích cho bản thân, nhân loại.
Ngọc Minh đã từng nghe ai đó nói một câu rằng: “Sống chậm lại, nghĩ khác đi và yêu thương nhiều hơn.” Câu nói ấy thật sự rất có giá trị đối với mình. Dường như trong cuộc sống quá nhiều xô bồ, áp lục và đua chen, người ta thường hay bị cuốn vào vòng xoáy của sự chạy đua, tăng tốc để rồi quên đi mất giá trị sống đích thực của mình. Đặc biệt những người trẻ - những người lần đầu chạm chân vào ngưỡng cửa của sự trưởng thành, cuộc sống mới thường hấp dẫn và thôi thúc chúng ta thử sức, khám phá mình ở nhiều phương diện. Cũng bởi thế, không có gì là lạ khi người ta chọn cho mình lối sống nhanh, sống vội vàng, gấp gáp. Sống nhanh không phải là không tốt nhưng đôi khi sự sống nhanh cho một bước chạy đà ấy lại buộc con người phải đánh đổi thời gian, những mối quan hệ và tình cảm tốt đẹp xung quanh. Để rồi quá bận bịu với công việc mà đôi khi ta quên đi mất rằng, một lúc nào đó trong cuộc đời, ta cũng cần có những thời khắc sống chậm lại để biết lắng nghe, để quan tâm, chia sẻ và yêu thương mọi người. Sống chậm tức là con người sống một cách bình tĩnh, thư giãn, thoải mái, sống để lắng nghe trái tim mình và cảm nhận điều gì là tốt nhất cho bản thân và cho những người xung quanh. Khi ta sống chậm, tự nhiên ta sẽ nhìn thấy từng ngày, từng ngày cuộc đời này trôi qua đều vô cùng ý nghĩa. Sống chậm cho ta khoảng lặng để rút ra kinh nghiệm từ những thất bại và thêm niềm hi vọng cho tương lai. Tâm hồn mỗi người trẻ tuổi sẽ trở nên thâm trầm, sâu sắc, chín chắn và trưởng thành hơn. Sống chậm, đồng thời, sẽ giúp chúng ta thay đổi cả những suy nghĩ của mình. Chúng ta sẽ không còn những suy nghĩ ích kỉ, chỉ biết lo cho bản thân mà còn biết quan tâm đến cả những người xung quanh. Cuộc sống vẫn cứ hối hả trôi đi, và con người cũng bị cuốn vào nhịp hối hả ấy. Thi thoảng, hãy sống chậm lại, để cảm nhận cuộc sống, và để yêu thương nhiều hơn.
