Hiển thị các bài đăng có nhãn Bố Dặn Con Trai.. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bố Dặn Con Trai.. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 27 tháng 12, 2024

thơ Bố Dặn Con Trai.


Bố Dặn Con Trai.

Đã 34 năm kể từ ngày một mình Bố đón con từ phòng mổ,

Mẹ im nằm thở rất nhẹ, con thì khóc oa oa ,

Bác sĩ đưa toa thuốc bảo mua lúc 3.15 giờ sáng,

Con vẫn khóc, Bố đi tìm mua thuốc cho mẹ ,

Sợ mất con, Bố ôm con ra ngoài đường mua thuốc,

Thủ thỉ vào con:"Mẹ cần thuốc..."con nhẻo miệng cười.

Và bây giờ, Bố nghe con bảo:

"Lấy vợ" năm nay, trong lòng Bố rất nhiều chăng trở.

Đôi điều Bố bảo với con rằng:

Chuyện vợ chồng có bùi, ngọt, đắng, cay,

Bởi cuộc sống cũng từng ngày biến động,

Nhưng như thế mới thật là sự sống,

Buồn hay vui cũng tự từ nơi con,

Vẫn biết rằng mỗi tối con đợi chờ,

Được đón nhận một vòng tay ân ái,

Các con nay chưa phải người từng trải,

Nên vì nhau và phải loại chuyện buồn,

Đón niềm vui nhận điều tốt là ở nơi con,

Xua hết thảy những cội nguồn rắc rối,

Có nhiều lúc cả hai đứa có lỗi,

Nên vị tha để gỡ rối cùng nhau.

Bố bảo với con rằng:

Trong cuộc sống nhiều lúc giận có thể cãi nhau ,

Nhưng đừng thượng cẳng chân hạ cẳng tay đó nhé.

Cãi nhau không có nghĩa con dùng những lời lẽ xúc phạm ,

Dành cho người mà con sẽ đầu gối tay ấp cả cuộc đời.

Cãi nhau có nghĩa là nói hết những gì trong lòng để hai vợ chồng hiểu,

Thông cảm cho nhau, xóa đi hết mọi hiểu lầm.

Bản thân con có khi còn chẳng hiểu được con,

Thế nên đừng mong người khác phải hiểu khi con cứ giữ trong lòng.

Bố bảo với con rằng:

Cãi nhau với phụ nữ thì đừng có nói nhiều,

Chỉ cần nói vừa đủ.

Độ khuếch tán âm thanh của đàn ông ,chẳng bao giờ bằng phụ nữ.

Một người vợ chân chính sẽ đủ tinh tế để biết khi nào cần nói,

Lúc nào nên im lặng ngay cả trong khi nóng giận nhất.

Bố bảo với con rằng:

Chuyện bếp lúc và dọn dẹp nhà cửa,

Không phải của riêng vợ hay chồng,

Yêu nhà mình,con phải thường xuyên quét dọn,

Bữa ăn kia, không phải chỉ là chuyện ăn,

Mà hàm chứa bao điều trong đó đó,

Vợ thổi cơm, chồng rửa bát ,gặt đồ, dọn nhà và ngược lại,

Sẻ chia việc nhà, chăm sóc gia đình vợ chồng nên lắm chứ,

Tình vợ chồng hun đắp từ nơi đây.

Bố bảo với con rằng:

Nhìn vào chiếc giường là biết cuộc sống vợ chồng có hạnh phúc hay không?

Dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, đừng mang chăn gối ra phòng khách ngủ,

Cũng đừng quay lưng vào người vợ của con.

Hãy ôm cô ấy vào bờ vai và vòm ngực nóng hổi của con.

Tất cả sẽ qua đi, chỉ tình yêu ở lại.

Bố bảo với con rằng:

Dù ở ngoài xã hội, con có là ông gì đi nữa , thì về nhà con vẫn là trụ cột của gia đình.

Vợ con có thể là người phụ nữ rất đảm đang,

Cô ấy có thể đóng đinh, sửa ống nước hay tháo quạt trần,

Nhưng con hãy làm việc đó, trừ khi con quá bận.

Nó vừa thể hiện sự công bằng, vừa thể hiện sự chia sẻ vợ chồng.

Bố bảo với con rằng:

Sau khi kết hôn sẽ hơn một lần con cảm thấy hối hận,

Thậm chí có mối quan hệ ngoài chồng ngoài vợ nữa cơ.

Mỗi lần như vậy con hãy nhớ rằng:

Người bồ hiện tại yêu con mười phần,

Người vợ hiện tại cũng từng yêu con mười phần như thế.

Nhưng khi bước vào hôn nhân, vai trò của phụ nữ càng trở nên phức tạp,

Ngoài tình yêu họ còn có cả trách nhiệm.

Vì vậy khi đã kết hôn:

Người ta sẽ không thể yêu con mười phần được nữa.

Họ phải dành một phần trong số đó để yêu bố mẹ chồng,

Rồi lại một phần để yêu bố mẹ họ,

Còn thêm một phần nữa cho con cái.

Và như thế:

Mười phần tình yêu khi bước qua hôn nhân chỉ còn lại bảy phần.

Bằng cách này hay cách khác,

Ba phần con mất đi từ người vợ sẽ được nhận lại gấp đôi từ gia đình và con cái của con.

Và một lý do nữa:

Người bồ sẽ chỉ đem lại cho con hạnh phúc nhất thời,

Còn người vợ sẽ đem lại cho con hạnh phúc bền vững.

Thật tuyệt vời phải không?

Bố bảo với con rằng:

Trong thời kỳ mang thai là khó khăn nhất đối với phụ nữ,

Là bởi vì muốn có được thiên thần thì phải qua thời gian khổ cực.

Chính vợ con là người đã gánh vác sự khổ cực đó để đem lại niềm vui cho cả nhà.

Thế nên đừng thở dài khi thấy vợ con chẳng còn được vẻ đẹp thời thiếu nữ,

Hay cũng đừng tức giận khi con nằm cạnh vợ mà chẳng thể làm gì.

Hãy cùng cô ấy cảm nhận niềm vui của những ông bố bà mẹ,

Chắc sẽ thú vị lắm.

Bố bảo với con rằng:

Chuyện nhà chồng và nàng dâu là chuyện muôn thuở,

Giống như chuyện cơm áo gạo tiền vậy.

Thế nên con hãy là sợi dây kết nối lại,

Thế mới là đứa con trai ngoan

Bố bảo với con rằng:

Trong đời con có hai người phụ nữ yêu con nhất trên đời.

Đó là Mẹ và vợ của con

Đừng để Mẹ cảm thấy bà đã mất con trai,

Và vợ con cảm thấy chồng mình là người nhu nhược.

Như thế mới là đàn ông chân chính.

Bố bảo với con rằng :

Đừng tưởng người Mẹ mới dạy dỗ được con.

Theo nghiên cứu của các nhà khoa học,

Trong thời gian người mẹ mang thai thì người cha mới là người ảnh hưởng lớn nhất đến tình cảm và sự phát triển của trẻ.

Con có thể không là người bố tuyệt vời nhất thế giới,

Nhưng hãy là người bố tuyệt vời nhất trong lòng những đứa con.

Bố bảo với con rằng:

"Phụ nữ là để yêu, không phải để hiểu”,

Nhưng nếu không hiểu, thì con chẳng thế yêu.

Hãy hiểu họ bằng chính trái tim mộc mạc của con.

Bố bảo với con rằng:

"Quá khứ là thứ đã qua, hiện tại mới là cuộc sống”.

Nếu quá khứ của vợ con có lỗi lầm,

Đừng chấp nhặt, cũng đừng đay nghiến ,

Vì đồng ý lấy vợ là con đã chấp nhận tất cả những gì thuộc về cô ấy.

Hãy khoan dung và độ lượng.

Dù không nói ra nhưng chắc chắn cô ấy sẽ yêu con đến suốt cuộc đời,

Một tình yêu bao gồm cả sự biết ơn và tôn trọng.

Bố bảo với con rằng:

Hãy vì tình, đừng để lũ con đau,

Chúng vô tội điều đó là sự thật,

Bởi vì chúng chưa hiểu gì được mất,

Để phân trần chuyện cha mẹ trong nhà,

Bên cạnh đó, Bố là người đau nhất!

Muốn bình yên khi mỗi sáng ngày ra,

Thấy cha mẹ tươi như hoa, tạm biệt,

Rồi ngày ngày cảnh ân tình thân thiết,

Bên mâm cơm rứu rít những tình thân,

Hãy ngẫm mình bớt đi nỗi nhọc nhằn,

Nén trở trăn sống vì tình tình chồng nghĩa vợ,

Nếu không duyên thì vẫn còn chút nợ,

Nghĩa luân hồi các con chớ vô tình,

Cứ hạ mình để lòng dạ sáng minh,

Rồi suy xét cho thấu tình đạt lí,

Đừng kiêu căng mỗi người riêng một ý,

Mang theo mình những ích kỉ vô tâm,

Sống và yêu cho hạnh phúc Gia Đình

Khi phán quyết đừng để nhầm lí trí.

Và cuối cùng Bố bảo với con rằng:

Cuộc sống là vô thường,tài sản là ngoài thân,

Tiền! Không phải là dễ kiếm, quản lý và tiêu tiền còn khó hơn,

Làm ơn phải quên, chịu ơn phải nhớ,

Bố mẹ luôn vì con nhưng không thể làm thay con được,

"Cuộc sống luôn thay đổi, hãy biết trân trọng từng ngày".



TRIẾT LÝ THẦU HIỂU

  1.Bị người khác xúc phạm, cũng không nên nhất thiết phải thể hiện cảm xúc ra ngoài. Người khác sỉ nhục mình cho dù là xuất phát từ mục đí...