7 - QUY LUẬT “DHARMA” HAY MỤC ĐÍCH CUỘC ĐỜI
Mỗi người
đều có mục đích cuộc đời... một quà tặng độc đáo hay một tài năng đặc biệt để
trao cho những người khác. Và khi dùng tài năng đặc biệt này phục vụ người
khác, chúng ta trải nghiệm niềm hứng khởi và vui mừng trong chính tinh thần
chúng ta, đây là mục tiêu tối hậu trong tất cả các mục tiêu. Khi chúng ta làm
việc, chúng ta là người thổi sáo mà thông qua tim mình tiếng thì thầm của những
giờ khắc chuyển thành tiếng nhạc. Và thế nào là làm việc với tình yêu? Nó sẽ
kéo sợi từ trái tim mình để dệt nên tấm vải như thể người thương yêu của mình sẽ
mặc trên mình mảnh áo ấy...— Kahlil Gibran, Nhà tiên tri
Quy luật
tinh thần thứ bảy của thành công là Quy luật Dharma. “Dharma” (Pháp) là từ tiếng
Phạn, có nghĩa “mục đích cuộc đời”. Quy luật Dharma nói rằng chúng ta hiện thân
ở dạng thức vật chất để thực hiện một mục đích. Trường tiềm năng thuần khiết
trong bản chất của nó là sự thánh thiêng, và cái thánh thiêng biểu hiện dưới
hình dạng
con người là để thực hiện mục đích. Theo quy luật này, chúng ta có một tài năng
đặc biệt duy nhất và cách thức đặc biệt duy nhất để bộc lộ nó. Có những điều mình
có thể làm tốt hơn bất kỳ ai trên thế giới này - với mỗi tài năng đặc biệt duy nhất
và sự bộc lộ đặc biệt duy nhất tài năng đó thì cũng có nhu cầu đặc biệt duy nhất.
Khi những nhu cầu này được đáp ứng bởi sự thể hiện đầy sáng tạo của tài năng
nơi mình, đó chính là ngọn nguồn tạo ra sự giàu có. Thể hiện tài năng của mình
để đáp ứng nhu cầu sẽ tạo ra sự giàu có và phồn thịnh không giới hạn.
Nếu mình
có thể bắt đầu dạy đứa trẻ ngay từ nhỏ với lối tư duy này, chúng ta sẽ thấy ảnh
hưởng của nó đối với cuộc sống của chúng. Thực tế, tôi đã áp dụng điều này với
chính những đứa con mình. Tôi đã nói với chúng nhiều lần rằng chúng có mặt trên
cõi đời này là có lý do, và chúng phải tự tìm ra lý do đó cho chính mình. Ngay
từ năm lên bốn chúng đã được nghe điều này. Trong khoảng thời gian đó tôi còn dạy
chúng cách thiền, và tôi bảo chúng rằng, “Cha không bao giờ, chưa bao giờ muốn
các con lo lắng về việc phải kiếm sống. Nếu các con không thể tự nuôi sống bản
thân khi các con khôn lớn, cha sẽ chu cấp cho các con, do vậy đừng lo lắng về
điều đó. Cha không muốn các con chú trọng vào việc học tốt ở trường. Cha không muốn
các con tập trung vào việc phải đạt điểm cao nhất hay học ở những trường danh
tiếng nhất. Điều cha thực sự muốn các con chú tâm vào là hãy tự hỏi mình làm thế
nào để phục vụ được loài người, và hãy tự vấn xem đâu là tài năng đặc biệt của
các con. Bởi các con có một tài năng đặc biệt duy nhất mà không ai có được, và
các con có cách đặc biệt duy nhất để bộc lộ tài năng của mình, không giống bất
kỳ ai.” Và cuối cùng chúng lại vào học ở những trường danh tiếng nhất, đạt những
điểm số cao nhất và thậm chí, ngay cả khi học đại học, chúng cũng đặc biệt
trong cách độc lập về tài chính, vì chúng chú tâm vào việc chúng có mặt trên
cõi đời này là để cho đi thứ gì. Như vậy, điều này chính là Quy luật Dharma.
Có ba yếu
tố cấu thành Quy luật Dharma. Yếu tố đầu tiên cho thấy mỗi người trong chúng ta
tồn tại trên cõi đời này để khám phá Cái Tôi đích thực của mình, để tự mình
phát hiện ra rằng Cái Tôi đích thực của chúng ta thuộc về tinh thần, rằng về bản
chất chúng ta là những cá thể tinh thần, được hiện thân trong dạng thức vật chất.
Chúng ta
không phải là những con người chỉ đôi lúc mới có những trải nghiệm tinh thần -
ngược lại mới đúng, chúng ta là những cá thể tinh thần đôi khi có những trải
nghiệm của con người.
Mỗi người
trong chúng ta đều có mặt trên thế gian này để khám phá cái tôi cao quý hơn, tức
là cái tôi tinh thần của chúng ta. Đó là bước đầu tiên thực hiện Quy luật
Dharma. Chúng ta phải tự khám phá ra rằng bên trong chúng ta là một vị thần
thánh trong hình hài phôi thai muốn được sinh ra để chúng ta có thể thể hiện
được sự
thần thánh của mình.
Yếu tố thứ
hai của Quy luật Dharma là bộc lộ tài năng đặc biệt duy nhất của chúng ta. Quy
luật Dharma nói rằng mỗi con người đều có một tài năng đặc biệt duy nhất. Chúng
ta có một tài năng đặc biệt duy nhất, đặc biệt trong cách nó bộc lộ ra, đặc biệt
đến nỗi không ai trên hành tinh này có được tài năng như vậy, hay cách bộc lộ
tài năng như vậy.
Điều này
nghĩa là có một điều mình có thể làm, và một cách để làm điều đó, đó là trở nên
tốt hơn bất kỳ ai khác trên khắp hành tinh này. Khi chúng ta làm điều đó, chúng
ta không còn biết thời gian. Khi bộc lộ tài năng đặc biệt duy nhất mà mình có -
hay trong nhiều trường hợp là nhiều tài năng đặc biệt nổi trội - thì việc thể
hiện tài năng đó đưa mình vào trạng thái nhận thức không còn giới hạn thời
gian.
Yếu tố thứ
ba của Quy luật Dharma là phục vụ loài người - phục vụ đồng loại và hãy tự hỏi
mình những câu hỏi như “Làm thế nào tôi có thể giúp được? Làm thế nào tôi có thể
giúp được tất cả những người tôi tiếp xúc?” Khi kết hợp khả năng bộc lộ tài
năng đặc biệt của mình với sự phục vụ loài người thì ta đã vận dụng tốt Quy luật
Dharma. Và cùng với việc trải nghiệm bản chất tinh thần của chính mình, trường
tiềm năng thuần khiết, thì không thể nào có chuyện mình sẽ không tiếp cận được
sự giàu có vô hạn, bởi đó là cách đúng đắn để mình có được sự giàu có.
Đây không
phải là sự giàu có nhất thời; nó là thường hằng, bởi tài năng đặc biệt duy nhất
của mình, cách mình thể hiện tài năng đó, sự phục vụ và cống hiến của mình đối
với con người, vốn là điều mà mình ngộ ra khi tự hỏi “Làm thế nào tôi có thể
giúp được?” thay vì “Trong đó có gì cho tôi?”
Câu hỏi
“Trong đó có gì cho tôi?” là đối thoại nội tâm của bản ngã. Khi hỏi “Làm sao
tôi có thể giúp được?” là đối thoại nội tâm của tinh thần. Tinh thần ấy chính là
miền nhận thức nơi mình trải nghiệm tính phổ quát. Chỉ cần chuyển từ đối thoại
nội tâm “Trong đó có gì cho tôi?” sang “Làm thế nào tôi có thể giúp được?” là
ta
đã vượt
ra ngoài bản ngã để đi tới miền tinh thần ấy của mình.
Trong khi
ngồi thiền là cách hữu hiệu nhất để đi vào miền tinh thần ấy, chỉ cần chuyển đối
thoại nội tâm mình thành “Làm thế nào tôi có thể giúp được?” là - mình cũng có
thể tiếp cận tinh thần ấy, miền nhận thức ấy nơi mình trải nghiệm tính phổ
quát. Nếu mình muốn vận dụng tối đa Quy luật Dharma, chúng ta phải thực hiện một
vài cam kết.
Cam kết đầu
tiên: Tôi sẽ tìm kiếm cái tôi cao quý hơn, vượt ra ngoài bản ngã của tôi, thông
qua thực hành tâm linh.
Cam kết
thứ hai: Tôi sẽ khám phá tài năng đặc biệt duy nhất của mình, và khi tìm ra những
tài năng đặc biệt đó, tôi sẽ tận hưởng chính mình, bởi quá trình tận hưởng xảy
đến khi tôi bước vào trạng thái nhận thức không có giới hạn thời gian. Đó là
khi tôi ở trong trạng thái toàn phúc.
Cam kết
thứ ba: Tôi sẽ tự hỏi mình làm sao tôi có thể phù hợp nhất để phục vụ loài người.
Tôi sẽ trả lời câu hỏi đó và thực hiện nó.
Tôi sẽ sử
dụng tài năng đặc biệt của mình để phục vụ nhu cầu của con người - tôi sẽ gắn
những nhu cầu đó với khát vọng được giúp đỡ và phục vụ người khác của tôi.
Hãy ngồi
xuống lập danh sách những câu trả lời cho hai câu hỏi này: Hãy tự hỏi mình, nếu
tiền bạc không thành vấn đề và mình có đủ thời gian cũng như tiền bạc, thì ta sẽ
làm gì? Nếu mình vẫn sẽ làm công việc mình đang làm, chúng ta đang thực hiện “pháp”,
vì mình có đam mê đối với công việc mình làm - ta đang thể hiện tài năng đặc biệt
duy nhất của mình. Sau đó hãy tự hỏi: Làm thế nào tôi có thể
phù hợp
nhất để phục vụ loài người? Hãy trả lời câu hỏi đó, và thực hiện nó.
Khám phá
sự thần thánh của mình, tìm ra tài năng đặc biệt duy nhất của mình, phục vụ
loài người bằng tài năng đó, rồi thì ta có thể tạo ra sự giàu có như mình muốn.
Khi những thể hiện mang tính sáng tạo của mình phù hợp với nhu cầu của con người,
thì sự giàu có sẽ tự chảy, từ chỗ không hiển lộ tới chỗ hiển lộ, từ miền tinh
thần đến thế giới vật chất. Chúng ta sẽ bắt đầu trải nghiệm cuộc sống của mình
như sự thể hiện kỳ diệu của cái thần thánh - không chỉ thỉnh thoảng, mà luôn
luôn. Và mình sẽ biết niềm vui và ý nghĩa đích thực của thành công - niềm hân
hoan và hạnh phúc trong tinh thần của mình.
ÁP DỤNG LUẬT “DHARMA” HAY MỤC ĐÍCH CUỘC SỐNG
Tôi sẽ thực hiện Quy luật Dharma bằng cách cam kết tuân theo các bước sau:
1. Ngày
hôm nay tôi sẽ nuôi dưỡng vị thần thánh đang phôi thai nằm sâu trong tâm hồn
tôi. Tôi sẽ chú ý đến tinh thần trong tôi vốn đang tạo ra sức sống cho thân thể
và tâm trí tôi. Tôi sẽ tự thức tỉnh mình để nhìn thấu sự tĩnh lặng sâu thẳm bên
trong trái tim tôi. Tôi sẽ mang ý thức về Tồn Tại vĩnh hằng phi thời gian trong
lòng trải nghiệm có giới hạn về thời gian.
2. Tôi sẽ
lập ra danh sách những tài năng đặc biệt duy nhất của mình. Sau đó tôi sẽ liệt
kê những điều mình muốn làm khi bộc lộ tài năng. Khi tôi thể hiện những tài
năng đặc biệt của mình và dùng chúng phục vụ loài người, tôi không còn biết đến
thời gian, và tạo ra sự giàu có trong cuộc sống tôi cũng như cuộc sống những
người khác.
3. Hàng
ngày, tôi sẽ tự hỏi mình, “Tôi có thể phục vụ như thế nào?” và “Tôi có thể giúp
đỡ bằng cách nào?” Câu trả lời cho những câu hỏi này sẽ cho phép tôi giúp đỡ và
phục vụ con người bằng tình yêu thương.
TỔNG KẾT VÀ KẾT LUẬN
Tôi muốn
biết những suy nghĩ của Chúa Trời... những gì còn lại chỉ là chi tiết.
— Albert
Einstein
Tâm trí vũ trụ tạo ra và điều khiển mọi thứ đang diễn ra trong hàng tỷ thiên hà với sự chính xác đến tinh tế và trí tuệ vững vàng. Trí tuệ ấy tối thượng và cao cả, nó thấm đẫm vào từng sợi tơ của sự tồn tại: từ những thứ nhỏ nhất đến những thứ to lớn nhất; từ nguyên tử cho đến vũ trụ. Bất cứ thứ gì tồn tại đều là biểu hiện của trí tuệ này. Và trí tuệ này hoạt động thông, qua Bảy Quy luật Tinh thần.
Nếu nhìn
vào bất cứ tế bào nào trong cơ thể con người, chúng ta sẽ thấy rõ thông qua
cách vận hành của nó sự thể hiện những quy luật này. Từng tế bào, bất kể là tế
bào dạ dày, tế bào tim hay tế bào não đều được sinh ra từ Quy luật Tiềm năng
Thuần khiết. DNA là một ví dụ hoàn hảo của tiềm năng thuần khiết; thực tế, nó
là biểu hiện mang tính vật chất của tiềm năng thuần khiết. Cùng một DNA như
nhau
tồn tại
trong mỗi tế bào tự bộc lộ nó theo nhiều cách khác nhau nhằm đáp ứng yêu cầu đặc
biệt duy nhất của tế bào cụ thể đó.
Mỗi tế
bào cũng hoạt động thông qua Quy luật Cho. Một tế bào sống và khỏe mạnh khi nó
trong trạng thái cân bằng. Trạng thái cân bằng này là trạng thái toàn hảo và
hài hòa, nhưng nó được duy trì nhờ quá trình cho và nhận liên tục. Mỗi tế bào
cho và hỗ trợ tế bào khác, và ngược lại, chúng được những tế bào khác nuôi dưỡng.
Tế bào luôn trong trạng thái vận động tích cực và sự vận động đó không bao giờ
bị cắt ngang. Thực tế, sự vận động đó là bản chất cuộc sống của tế bào. Và chỉ
với cách duy trì sự vận động cho đi này thì tế bào mới có thể nhận lại, và như
thế mới tiếp tục sự sống mạnh mẽ của mình.
Quy luật
Nghiệp quả được thực hiện sắc bén bởi mỗi tế bào, bởi vì gắn liền với sự thông
thái của nó chính là câu trả lời chính xác và phù hợp nhất cho mọi trường hợp xảy
ra.
Quy luật
Nỗ lực Tối thiểu cũng được thực hiện bởi các tế bào trong cơ thể; mỗi tế bào thực
hiện công việc của mình với hiệu quả lặng lẽ trong trạng thái tỉnh giác đầy thư
thả.
Thông qua
Quy luật Mục đích và Khát vọng, mỗi mục đích của từng tế bào tận dụng quyền
năng tổ chức vô hạn của trí tuệ tự nhiên. Ngay một mục đích giản đơn như chuyển
hóa phân tử đường cũng lập tức sẽ tạo ra một chuỗi hài hòa các hoạt động xảy ra
trong cơ thể trong đó những lượng hormon chính xác phải được tiết ra tại những thời
điểm chính xác để chuyển hóa phân tử đường này thành năng lượng sáng tạo thuần
khiết.
Tất
nhiên, mọi tế bào đều phản ánh Quy luật Buông bô. Chúng độc lập với kết quả mục
đích của mình. Chúng không vấp ngã hay chùn bước bởi hành vi của chúng là chức
năng giác niệm về thời khắc hiện tại lấy cuộc sống làm trung tâm.
Mỗi tế
bào còn phản ánh Quy luật Dharma. Chúng phải khám phá ra nguồn cội, cái tôi cao
quý hơn của mình; chúng phải phục vụ đồng loại, và bộc lộ những tài năng đặc biệt.
Các tế bào tim, tế bào dạ dày và tế bào miễn dịch đều có khởi nguồn của chúng từ
cái tôi cao quý hơn, trường tiềm năng thuần khiết. Và bởi chúng trực tiếp
kết nối với
bộ não vũ trụ này nên chúng có thể thể hiện những tài năng đặc biệt của mình với
sự thảnh thơi không cần nhiều nỗ lực và nhận thức không có giới hạn về thời
gian. Chỉ bằng cách thể hiện những tài năng đặc biệt của mình, chúng mới có thể
duy trì được sự thống nhất bên trong bản thân chúng và cả sự thống nhất của
toàn bộ cơ thể. Đối thoại nội tâm của mỗi tế bào cơ thể con người là, “Tôi có
thể giúp bằng cách nào?” Các tế bào tim muốn giúp các tế bào miễn dịch, tế bào
miễn dịch muốn giúp tế bào dạ dày và tế bào phổi, còn các tế bào não lại lắng
nghe và giúp đỡ các tế bào khác. Mỗi tế bào trong cơ thể con người chỉ có một
chức năng duy nhất: giúp đỡ các tế bào khác.
Bằng cách
xem xét hành vi của các tế bào trong cơ thể mình, chúng ta có thể quan sát được
cách thể hiện đặc biệt và hiệu quả nhất của Bảy Quy luật Tinh thần. Đây là
thiên tài của trí tuệ tự nhiên. Đây chính là những suy nghĩ của Chúa Trời - những
gì còn lại chỉ là chi tiết.
Bảy Quy
luật Tinh thần của cuộc sống là những nguyên tắc mạnh mẽ giúp ta đạt tới sự làm
chủ cái tôi. Nếu chúng ta quan tâm đến những quy luật này và thực hành từng bước
như hướng dẫn trong bài viết này, chúng ta sẽ thấy mình có khả năng hiện thực
hóa những điều mình muốn - tất cả sự giàu có, tiền bạc và thành công mà mình khao
khát. Chúng ta cũng sẽ nhận ra cuộc sống của mình vui vẻ và tràn đầy
hơn dưới
mọi góc độ, bởi những quy luật này cũng là những quy luật tinh thần của cuộc sống
làm cho cuộc sống đáng sống.
Có một hệ
quả tự nhiên để áp dụng những quy luật này trong cuộc sống thường nhật giúp ta
ghi nhớ chúng hơn. Quy luật: Tiềm năng Thuần khiết được trải nghiệm qua sự tĩnh
lặng, qua phương pháp thiền, không-phán-xét, giao hòa với thiên nhiên, nhưng nó
được khởi động nhờ Quy luật Cho. Nguyên tắc ở đây là học cách cho đi thứ mình
tìm kiếm. Đó là cách mình khởi động Quy luật Tiềm năng
Thuần khiết.
Nếu chúng ta tìm kiếm sự giàu có, hãy cho đi sự giàu có; nếu mình tìm kiếm tiền
bạc, hãy cho người khác tiền; nếu mình tìm kiếm tình yêu, sự thấu hiểu và
thương mến, hãy học cách mang tình yêu, sự thấu hiểu và thương mến đến cho người
khác.
Thông qua
hành động của mình trong Quy luật Cho, chúng ta khởi động Quy luật Dharma.
Chúng ta tạo ra nghiệp quả tốt, và nghiệp quả tốt khiến mọi thứ trong cuộc sống
trở nên dễ dàng. Chúng ta nhận ra rằng mình không phải dành quá nhiều nỗ lực để
đạt được khát vọng của mình, điều đó tất yếu giúp ta nhận thức được Quy luật Nỗ
lực Tối thiểu. Khi mọi thứ dễ dàng và giản đơn, những khát vọng của mình sẽ luôn
được thỏa mãn, chúng ta tự nhiên bắt đầu hiểu Quy luật Mục đích và
Khát vọng.
Thực hiện những khát vọng của mình mà không cần nhiều nỗ lực giúp ta dễ dàng thực
hiện Quy luật Buông bỏ.
Cuối
cùng, khi bắt đầu hiểu tất cả những quy luật trên, chúng ta bắt đầu tập trung
vào mục đích thực sự của cuộc đời mình, điều này đưa mình đến với Quy luật
Dharma. Bằng cách sử dụng quy luật này, bằng cách thể hiện tài năng đặc biệt
duy nhất của mình và đáp ứng nhu cầu của đồng loại, chúng ta bắt đầu tạo ra bất
cứ thứ gì mình muốn, bất cứ khi nào mình
muốn. Chúng ta trở nên thảnh thơi và vui vẻ, và cuộc sống của mình trở thành biểu
hiện của tình yêu thương không giới hạn.
Chúng ta
là những lữ khách trên chuyến hành trình trong vũ trụ - bụi sao băng, bị cuốn
đi và nhảy múa trong gió lốc và trũng xoáy của sự vô hạn. Cuộc sống là vĩnh cửu.
Nhưng những biểu hiện của cuộc sống thì thoáng chốc, nhất thời, ngắn ngủi. Đức
Phật từng nói rằng:
Sự tồn tại
của chúng ta thoáng chốc như đám mây mùa thu.
Quan sát sự sinh ra và chết đi của chúng sinh cũng như ngắm nhìn những động tác trong một điệu nhảy. Cả cuộc đời giống như tia chớp trên bầu trời. Vụt qua nhanh như dòng lũ tuôn xuống sườn núi dốc đứng. Chúng ta dừng lại trong chốc lát để chào nhau, để gặp gỡ, để yêu thương và để chia sẻ. Đây là thời khắc quý giá, nhưng ngắn ngủi. Nó là sự thoáng qua xen vào sự vĩnh hằng. Nếu chúng ta chia sẻ sự quan tâm, thảnh thơi tự tại và yêu thương, chúng ta sẽ tạo ra sự giàu có và niềm vui cho nhau. Và như thế, khoảnh khắc này sẽ là đáng sống
.jpg)

.jpg)
