THANH THẢN TA SỐNG
Ta hãy quý những gì mình đang có
Để cho mình chẳng phải tiếc nuối chi
Điều qua rồi hãy để nó ra đi
Không lưu luyến những chuyện trong quá khứ.
Cuộc sống này mệt mỏi bao nhiêu thứ
Cứ tuỳ duyên đón hết thảy mọi điều
Đừng đắm chìm trong đau khổ buồn đau
Bởi sau cùng đều tan như làn khói.
Cả lợi danh cả tiền tài có được
Chớp mắt rồi tất cả hoá hư không
Sinh mệnh ta trong thế giới mênh mông
Khép mi lại là rời xa vĩnh viễn.
Ở bên kia hoàng tuyền đã mở cửa
Là bên này khép cánh cửa nhân sinh
Ngoảnh nhìn lại cuộc đời như giấc mộng
Được mất bại thành bỗng hoá hư không .
Khi ta còn hiển hiện trên thế gian
Cứ an nhiên đón nhận ở mỗi ngày
Hà cớ chi để tâm trạng chơi vơi
Không để tâm hồn thảnh thơi mà sống.
Trao yêu thương và sống thật bình thản
Để an nhàn trong một kiếp nhân sinh
Đời luôn đẹp khi tình mình vẫn đậm
Đức Nhân Tâm tỏa sáng để làm người.
Trời khuya quạnh vắng,
Lòng ta xao xuyến ,
Mùa xuân ngọt đắng,
Lạ lùng rơi tuôn.
Suối đâu quên nguồn,
Vẽ trong ảo ảnh,
Có gì cuồn cuộn,
Trong đời mong manh.
![]() |
Cảm ơn chân thành,
Ơn thù ơn bạn,
Trăng vàng óng ánh
Sao mùa miên man.
Khói sương ngập tràn,
Chân trời ngạo nghễ,
Tiếng đàn vô hạn,
Thắp niềm đam mê.





