Hiển thị các bài đăng có nhãn LUẬN VỀ QUY LUẬT VÀ ÁP DỤNG VÀO CUỘC SỐNG. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn LUẬN VỀ QUY LUẬT VÀ ÁP DỤNG VÀO CUỘC SỐNG. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 21 tháng 1, 2023

LUẬN VỀ QUY LUẬT VÀ ÁP DỤNG VÀO CUỘC SỐNG

Con người muốn tồn tại và phát triển phải hiểu được quy luật của tự nhiên và xã hội. Đó là một luận điểm đúng đắn. Bởi tự nhiên có quy luật của tự nhiên và xã hội có quy luật của xã hội. Mà con người là sản phẩm của tự nhiên và xã hội, vì vậy, muốn phát triển, con người phải nắm được quy luật của tự nhiên và xã hội. Nếu không chỉ là tồn tại, một sự tồn tại lay lắt.

Nội dung bài nói:

Phần I: LUẬN VỀ QUY LUẬT VÀ CUỘC  SỐNG.

Phần II : HỌC CÁCH YÊU BẢN THÂN ĐỂ SỐNG TRỌN VẸN HƠN

Phần III : NHỮNG ĐIỀU NHỎ BÉ GIÚP TA YÊU BẢN THÂN HƠN

Phần IV : 14 CÁCH ĐƠN GIẢN ĐỂ TA YÊU BẢN THÂN HƠN MỖI NGÀY

 

Chi tiết :

Phần I: LUẬN VỀ QUY LUẬT VÀ CUỘC  SỐNG.

Thưa quý vị 

Theo quy luật của tự nhiên, Ngọc Minh tôi qua chiêm nghiệm, suy ngẫm muốn khẳng định một điều rằng tất cả sự vật hiện tượng đều có một xuất phát điểm hay đều có một nguồn gốc, và đều cần một cái gốc nhất định cho sự phát triển. Xét từ quy luật của Vũ trụ, cụ thể hơn ở Hệ Mặt Trời (Thái Dương hệ) mà chúng ta đang sống, theo phát hiện của các nhà khoa học, Thái Dương hệ gồm có Mặt Trời và chín hành tinh đó là: Sao Thủy; sao Kim; Quả Đất; sao Hỏa; sao Mộc; sao Thổ (những hành tinh này được phát hiện từ hàng ngàn năm trước); sao Thiên Vương (Uranus – phát hiện năm 1781; sao Hải Vương (Neptune – phát hiện năm 1846); sao Diêm Vương (Pluto - phát hiện năm 1930). Chín hành tinh đó đều quay xung quanh Mặt Trời, đều lấy Mặt Trời làm tâm điểm, làm gốc và quay xung quanh “trục” Mặt Trời đó. Chín hành tinh trở thành vệ tinh của Mặt Trời. Và, mỗi hành tinh lại có vệ tinh riêng quay xung quanh mình. Quả Đất có vệ tinh tự nhiên riêng, duy nhất là Mặt Trăng. Trái Đất quay xung quanh Mặt Trời và tự quay quanh trục của nó. Thời gian Trái Đất quay hết một vòng quanh Mặt Trời bằng 365,26 vòng nó tự quay quanh trục của chính nó. (Khoảng thời gian này bằng với một năm thiên văn tức 365,26 ngày trong dương lịch). Như vậy Quả Đất vừa “lấy” Mặt Trời vừa “lấy” trục của mình làm tâm điểm cho quỹ đạo của mình. Mặt Trăng, vệ tinh tự nhiên duy nhất của Trái Đất, “đến lượt mình” lại “lấy” Trái Đất làm tâm điểm cho sự vận động theo quỹ đạo tạo nên các tuần Trăng trong tự nhiên chiếu sáng vào ban đêm cho Quả Đất với chu kỳ một vòng quay quanh Quả Đất là 29,5 ngày… Nói dài dòng như vậy, người viết chỉ muốn khẳng định một điều rằng tất cả các thiên thể của Thái Dương hệ trong Vũ trụ đều có một tâm điểm cho quỹ đạo của mình. Nếu không, các hành tinh sẽ va vào nhau, nổ tung. Hiện tượng này đã trở thành quy luật phổ quát cho các hiện tượng tự nhiên khác: tất cả các sự vật hiện tượng đều có nguồn gốc và đều “cần” một cái gốc để tồn tại và phát triển như cây có cội, như sông có nguồn... Bởi vậy câu ca xưa của người Việt nghe có vẻ bóng bẩy nhưng đã nói lên một triết lý phổ quát đó:

Con người có tổ có tông

Như cây có cội như sông có nguồn.

 Nắm được quy luật này, sẽ rất cần thiết cho sự tồn tại và phát triển của mỗi người trong cuộc sống. Có thể thấy sự thật hiển nhiên đó trong đời sống cũng như thể hiện trong văn chương – phương tiện lưu giữ văn hóa. Tùy từng hoàn cảnh, không gian nhất định mà con người sẽ có những quan điểm gốc hay lập trường gốc để có những quyết định, những ứng xử đúng đắn.

 Trong cuộc sống hàng ngày, một điều hiển nhiên là con người ai cũng có cha mẹ, có ông bà, tổ tiên. Không biết điều này, hoặc lãng quên điều này, con người trở thành kẻ thất cước. 

 Theo Ngọc Minh , chỉ cần thấy được ứng xử của một người đối với cha mẹ, người thân là có thể đánh giá được người đó. Con người có thể lựa chọn nhiều thứ nhưng không thể lựa chọn cha mẹ, anh chị em ruột – đó là sự thật hiển nhiên. Bởi vậy, nếu không kính trọng, yêu quý cha mẹ, anh chị em ruột thì con người đó không xác định được gốc cho tư tưởng, tình cảm, hành động của mình, nên con người đó không đáng… một xu. Vì người ta có thể đánh giá rằng: “ngay cả cha mẹ, anh em ruột của hắn mà còn không sống được thì làm sao hắn có thể sống tốt với bạn bè, với người khác”.

 Cũng vậy, thật đáng trách và thật tội nghiệp cho những kẻ không biết kính trọng thầy cô giáo của mình hay không có một thầy cô giáo nào để mà kính trọng trong cuộc đời…

 Như vậy, từ khi sinh ra, con người phải lấy gia đình làm gốc, nếu lánh xa gia đình, hoặc bất hạnh không có một gia đình, con người khó có thể có một điểm xuất phát cho sự trưởng thành về nhân cách. Quả thực như ông cha ngày xưa đã nói “Cá không ăn muối cá ươn, Con cãi cha mẹ trăm đường con hư”. Lớn lên, bước vào xã hội, môi trường đầu tiên là nhà trường. Dù vô thức hay ý thức, dù được học hay học được (dĩ nhiên phần lớn là được học), nếu không lấy nhà trường làm trung tâm cho sự vận động để trưởng thành, nghĩa là tích lũy về kiến thức, rèn luyện về nhân cách thì con người sẽ khó có được một sự già dặn, thay vào đó chỉ là già khọm theo thời gian. Cũng như sinh viên đến môi trường đại học không xác định việc học là hàng đầu thì dù có ra trường được sẽ vẫn “thông minh như cũ”. Điều này lý giải vì sao rất nhiều trong thế thệ trẻ hiện nay, đã có những quan điểm sai trong nhận thức cuộc sống, vì họ không xác định quan điểm gốc cho sự vận động trưởng thành của mình. Đặc biệt là thế hệ 9X, rất nhiều người sống “chệch hướng” như báo chí, truyền thông đã phản ánh. Họ giống như những “tiểu vũ trụ”, những “thiên thạch” bay lơ lửng trong không gian “vũ trụ”, phải vận động hay chịu sức hút của các hành tinh khác một cách không tự chủ, va chạm lung tung với các thiên thạch khác, với các hành tinh khác. Khiến cho đến khi lớn hơn một tí, nhìn lại mình, tìm lại được một cái tâm, cái gốc cho mình thì đã sứt mẻ hết, mang theo mình đầy những “vết thương” mà… thời gian cũng khó chữa khỏi… Ở đây cũng cần nói đến vai trò của gia đình – phải tạo lực hút cho những “tiểu vũ trụ” trong những hoàn cảnh cần thiết trong quỹ đạo cuộc đời. Cũng như đối với nhà trường, đối với mỗi giáo viên nếu không xác định quan điểm gốc rằng phải đặt lợi ích của sinh viên lên hàng đầu thì sẽ khó có thể có được một sản phẩm đào tạo tốt đẹp. Từ thực tiễn, rõ ràng

 Càng lớn lên, con người càng có thêm nhiều mối quan hệ, nhiều sự va chạm. Nhưng giai đoạn tuổi trẻ, nhân sinh quan còn ở “tính tương cận” nên rất ít người xác định được cho mình một hướng đi đúng, một lý tưởng đúng, một cái gốc trong tình cảm, tư tưởng. Cho nên những va chạm của các mối quan hệ sẽ có thể đẩy họ ra xa những trục gốc, xa gia đình, xa lý tưởng, có những quyết định sai lầm. Đó là một thực tế.

Thưa quý vị .

          Bởi vậy Ngọc Minh tôi rất tâm đắc với một ai đó đã nói rất đúng đại ý rằng: sự nghiệp của con người trưởng thành trong bão táp, còn tính cách con người lại trưởng thành trong tĩnh lặng. Sự nghiệp thể hiện trí tuệ, bản lĩnh; tính cách là thể hiện một phần nhân cách. Trí tuệ và nhân cách phải là một khối thống nhất trong một con người. Nếu phát triển không đồng đều, người đó chỉ là một sản phẩm què quặt của xã hội. Đã có rất nhiều người muốn chứng minh, thể hiện bản lĩnh, trí tuệ của mình và đã lao vào con đường làm giàu, có khi con đường đó dẫn người ta xa lý tưởng, quan điểm gốc ban đầu. Đó cũng là một thực tế. Bởi vậy, con người trong cuộc sống cần có những điểm dừng để nhìn nhận, đánh giá lại. Nếu không cũng giống như con tàu càng ngày càng xa ngọn hải đăng. Thật là một điều đáng tiếc…

“con người là tổng hòa của mọi mối quan hệ xã hội”.Đúng như  nhà triết học Marx nói:

 Từ đó, trong mỗi hoàn cảnh con người sẽ có những quyết định cho sự lựa chọn phương châm sống của mình. Điều này thể hiện rất rõ trong quan niệm dân gian qua ca dao, tục ngữ xưa: trong không gian làng xóm, nhân dân quan niệm: Cuộc sống nông nghiệp phụ thuộc vào thiên nhiên, vì vậy, người nông dân phải liên kết với nhau, dựa vào nhau mà sống. Cho nên nét đặc trưng số một của làng xã Việt Nam là tính cộng đồng: Làng xã Việt Nam được tổ chức rất chặt chẽ đồng thời theo nhiều nguyên tắc khác nhau.

- Tổ chức nông thôn theo huyết thống: Gia đình và Gia tộc

- Tổ chức nông thôn theo địa bàn cư trú: Xóm và Làng

- Tổ chức nông thôn theo nghề nghiệp và sở thích: Phường, Hội

- Tổ chức nông thôn theo truyền thống nam giới: Giáp

- Tổ chức nông thôn theo đơn vị hành chính: Thôn và Xã

- Tính cộng đồng và tính tự trị – hai đặc trưng cơ bản của nông thôn Việt Nam:

* Việc tổ chức nông thôn đồng thời theo nhiều nguyên tắc khác nhau tạo nên tính cộng đồng làng xã.

* Biểu tượng truyền thống của tính cộng đồng là sân đình – bến nước – cây đa.

* Tính cộng đồng nhấn mạnh vào SỰ ĐỒNG NHẤT

*  Tính tự trị chú trọng nhấn mạnh vào SỰ KHÁC BIỆT

 Nhưng trong mối quan hệ thân tộc, lại quan niệm:  Con người có tổ có tông

Như cây có cội như sông có nguồn:

Nắm được quy luật này, sẽ rất cần thiết cho sự tồn tại và phát triển của mỗi người trong cuộc sống. Có thể thấy sự thật hiển nhiên đó trong đời sống cũng như thể hiện trong văn chương – phương tiện lưu giữ văn hóa. Tùy từng hoàn cảnh, không gian nhất định mà con người sẽ có những quan điểm gốc hay lập trường gốc để có những quyết định, những ứng xử đúng đắn.

 Trong cuộc sống hàng ngày, một điều hiển nhiên là con người ai cũng có cha mẹ, có ông bà, tổ tiên. Không biết điều này, hoặc lãng quên điều này, con người trở thành kẻ thất cước. Theo Minh tôi, chỉ cần thấy được ứng xử của một người đối với cha mẹ, người thân là có thể đánh giá được người đó. Con người có thể lựa chọn nhiều thứ nhưng không thể lựa chọn cha mẹ, anh chị em ruột – đó là sự thật hiển nhiên. Bởi vậy, nếu không kính trọng, yêu quý cha mẹ, anh chị em ruột thì con người đó không xác định được gốc cho tư tưởng, tình cảm, hành động của mình, nên con người đó không đáng… một xu. Vì người ta có thể đánh giá rằng: “ngay cả cha mẹ, anh em ruột của hắn mà còn không sống được thì làm sao hắn có thể sống tốt với bạn bè, với người khác”. Cũng vậy, thật đáng trách và thật tội nghiệp cho những kẻ không biết kính trọng thầy cô giáo của mình hay không có một thầy cô giáo nào để mà kính trọng trong cuộc đời

  Đó là do lập trường, quan điểm trong những không gian, thời gian nhất định. Bởi vậy Ngọc Minh tôi đồ rằng câu: Như vậy, từ khi sinh ra, con người phải lấy gia đình làm gốc, nếu lánh xa gia đình, hoặc bất hạnh không có một gia đình, con người khó có thể có một điểm xuất phát cho sự trưởng thành về nhân cách. Quả thực như ông cha ngày xưa đã nói “Cá không ăn muối cá ươn, Con cưỡng cha mẹ trăm đường con hư”. Lớn lên, bước vào xã hội, môi trường đầu tiên là nhà trường. Dù vô thức hay ý thức, dù được học hay học được (dĩ nhiên phần lớn là được học), nếu không lấy nhà trường làm trung tâm cho sự vận động để trưởng thành, nghĩa là tích lũy về kiến thức, rèn luyện về nhân cách thì con người sẽ khó có được một sự già dặn, thay vào đó chỉ là già khọm theo thời gian. Cũng như sinh viên đến môi trường đại học không xác định việc học là hàng đầu thì dù có ra trường được sẽ vẫn “thông minh như cũ”. Điều này lý giải vì sao rất nhiều trong thế thệ trẻ hiện nay, đã có những quan điểm sai trong nhận thức cuộc sống, vì họ không xác định quan điểm gốc cho sự vận động trưởng thành của mình. Đặc biệt là thế hệ 9X, rất nhiều người sống “chệch hướng” như báo chí, truyền thông đã phản ánh. Họ giống như những “tiểu vũ trụ”, những “thiên thạch” bay lơ lửng trong không gian “vũ trụ”, phải vận động hay chịu sức hút của các hành tinh khác một cách không tự chủ, va chạm lung tung với các thiên thạch khác, với các hành tinh khác. Khiến cho đến khi lớn hơn một tí, nhìn lại mình, tìm lại được một cái tâm, cái gốc cho mình thì đã sứt mẻ hết, mang theo mình đầy những “vết thương” mà… thời gian cũng khó chữa khỏi… Ở đây cũng cần nói đến vai trò của gia đình – phải tạo lực hút cho những “tiểu vũ trụ” trong những hoàn cảnh cần thiết trong quỹ đạo cuộc đời. Cũng như đối với nhà trường, đối với mỗi giáo viên nếu không xác định quan điểm gốc rằng phải đặt lợi ích của sinh viên lên hàng đầu thì sẽ khó có thể có được một sản phẩm đào tạo tốt đẹp.

Cái gốc của văn hóa Việt phải là: Trong ứng xử hàng ngày cũng như trong cuộc sống, mỗi người cần có một lập trường tư tưởng vững vàng để xác định con đường cho mình. Chỉ có thể như vậy thì con người mới không trở thành những hạt proton trong môi trường chân không trôi nổi, vô định, “như những kẻ thất cước” (lời của Hoài Thanh). Nhà văn Cao Hành Kiện có câu nói nổi tiếng trong Linh Sơn – tác phẩm nổi tiếng giúp ông đoạt giải Nobel đại ý rằng: Điều quan trọng trong cuộc đời một con người là xác định được đường đi đúng. Và, Ngọc Minh tôi, người viết bài này phải thêm rằng: Xác định được đường đi đúng chưa đủ. Điều quan trọng hơn nữa là người đi trên con đường đó có đúng hay không. Nếu không tạo lập cho mình một quan điểm gốc đúng đắn, một lập trường tư tưởng đúng đắn hợp quy luật và kiên định với lập trường đó thì con người sẽ giống như một con sâu chiếu rơi từ trên cành cây xuống gốc cây. Muốn bò lên gốc cây nhưng cứ bò được một quãng lại chuyển hướng thì sẽ không bao giờ có thể lên lại được thân cây. Bởi vậy, con người cần có một định hướng đúng và một tư duy thường trực. Có như vậy mới đi đến đích thành công trong cuộc đời, đó là nội dung bài này muốn chia sẻ

           Bởi văn hóa Việt Nam là văn hóa nông nghiệp lúa nước, mà bản chất của cái nghề nông nghiệp lúa nước không thể sống “đèn nhà ai nhà ấy rạng” được, mà phải để hợp sức tập thể đối phó với thiên tai, địch họa. Phải thấy rằng người dân Việt Nam rất coi trọng tình cảm, đặt nặng tinh thần. Hay nói đúng hơn, nhân dân ta coi trọng vật chất, nhưng còn coi trọng tinh thần hơn. Người Việt nói :

- Đừng bao giờ nói mình đã thất bại cho đến khi đó là nỗ lực cuối cùng của mình. Và đừng bao giờ nói rằng đó là nỗ lực cuối cùng của mình cho đến khi mình đã thành công.

-Thất bại đơn giản chỉ là cơ hội để bắt đầu lại mọi thứ một cách thông minh hơn.

-Cuộc sống của mình chỉ thật sự ý nghĩa và trọn vẹn khi ta biết giữ gìn ước mơ, nuôi dưỡng ước mơ, biết ghi nhận và biết tin vào những lời hứa.

Nhưng lại nói : Đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết. Thành công, thành công, đại thành công.

- Nơi nào có sự đoàn kết, nơi đó có chiến thắng. 

- Sức mạnh đến từ sự đoàn kết. Tầm nhìn tổng hợp của ta sẽ xa rộng hơn nhiều khi những tầm nhìn cá nhân hợp thành một. 

- Đoàn kết là sức mạnh. Khi có sự chung sức và hợp tác, ta có thể đạt được những điều tuyệt vời. 

- Riêng rẽ, mỗi chúng ta chỉ là một giọt nước. Cùng nhau, chúng ta là đại dương. 

Nhân dân ta ca ngợi cảnh thiên nhiên : 

- Ngồi dưới bóng râm trong một ngày đẹp trời và ngắm nhìn cây cỏ xanh tươi là sự nghỉ ngơi hoàn hảo nhất.

- Thiên nhiên và sách thuộc về những đôi mắt đã thấy chúng. 

-Cỏ dại cũng là hoa, khi mình đã hiểu chúng.

Nhưng đặc biệt chia sẻ niềm vui một cách lãng mạn với cảnh : 

- Cung đường trồng nhiều cây xanh sẽ mang lại sự trong lành, con người biết bảo vệ thiên nhiên là bảo vệ hơi thở của chính mình.

 - Con người chỉ là một cây sậy yếu ớt nhất trong thiên nhiên, nhưng đó là một cây sậy biết suy nghĩ.

 - Trên con đường đầy nắng, ta luôn hối hả tìm cho mình một bóng râm chật hẹp để nép vào. Thiên nhiên bận rộn lắm, đâu dư thời gian để an ủi nhiều ngày

 Nhân dân ta coi linh hồn cao hơn thể xác. Đó là quan niệm sống xuyên suốt hàng ngàn năm của dân tộc. Chính nhờ quan điểm này đã ăn sâu vào trong tâm thức dân tộc Việt Nam, cùng với văn hóa làng xã, góp phần bảo vệ bản sắc dân tộc, không bị một ngàn năm Bắc thuộc đồng hóa…

 Mỗi sự vật hiện tượng đều tồn tại trong một không gian, thời gian nhất định.

Bán anh em xa mua láng giềng gần.

Một giọt máu đào hơn ao nước lã

Anh em ai đầy nồi nấy - Vợ chồng cày cấy nuôi nhau

Anh em như thể chân tay – Rách lành đùm bọc dở hay đỡ đần

Lá lành đùm lá rách – Lá rách ít đùm lá rách nhiều

Nhiễu điều phủ lấy giá gương

Người trong một nước thì thương nhau cùng

“tối lửa tắt đèn có nhau”

“Chẳng thà chết đi thì thôi/ Sống rồi có lúc no xôi, chán chè”

“Thà ăn bắp họp đông vui/ Còn hơn giàu có mồ côi một mình” hoặc “Đói cho sạch, rách cho thơm”.

“Cơm trắng ăn với chả chim/ Chồng đẹp vợ đẹp những nhìn mà no”

“Râu tôm nấu với ruột bầu/ Chồng chan vợ húp gật đầu khen ngon”.

     Trong lịch sử dân tộc Việt Nam đã cho thấy có những sự lựa chọn đúng đắn khi dựa trên quan điểm gốc của những cá nhân, cộng đồng dân tộc: lợi ích của đất nước, của nhân dân. 

 Thưa quý vị. 

Năm 1075, nhà Tống dưới sự cầm quyền chính của Vương An Thạch chuẩn bị quân để kéo xuống phía Nam “làm cỏ” Đại Việt. Trước tình hình đó, Lý Thường Kiệt phân tích thế và lực của quân dân Đại Việt với quân Tống, ông đã đưa ra một quyết định đúng đắn “tiên hạ thủ vi cường” tiến đánh quân Tống tại Liêm Châu, Khâm Châu và Ung Châu để giành thắng lợi, chặn đứng âm mưu, dã tâm xâm lược Đại Việt của quân Tống.

 Khi quân Nguyên Mông xâm chiếm Đại Việt, Trần Quốc Tuấn đã “dụ chư tì tướng” của mình, đặt họ trước hai lựa chọn: Đầu hàng giặc thì “Lúc bấy giờ, dẫu các ngươi muốn vui chơi thỏa thích, phỏng có được chăng?” và chiến đấu để chiến thắng thì “Lúc bấy giờ, dẫu các ngươi không muốn vui chơi, phỏng có được không?”. Điều đó đã đem lại cho tướng sĩ của ông một sự quyết định đúng đắn cuối cùng cùng với toàn thể quân dân nhà Trần là “Quyết đánh!”. Chính quan điểm khích lệ tướng sĩ lấy tông miếu xã tắc làm trọng, lấy sự bình yên của đất nước làm đầu đó đã đem đến chiến thắng rực rỡ của quân dân nhà Trần trước thế giặc Nguyên Mông hùng mạnh.

 Cuối thế kỷ XIX, thực dân Pháp xâm lược Việt Nam, trước kẻ thù mới trang bị vũ khí tàu đồng, súng thiếc tối tân, hiện đại nhưng với quan niệm sống vì nghĩa, vì đất nước, các nhà nho đã “vì nghĩa tấm thân đã trải, nên hư nào nại”. Trong cuộc kháng chiến chống Pháp, có thể họ biết hành động của mình rồi sẽ thất bại, nhưng các nhà nho yêu nước đã lấy quan niệm vì nghĩa, vì nước làm gốc nên đi đến quyết định cho hành động của mình một cách rạch ròi. Chính quan điểm gốc đó đã giúp tạo nên những nhân cách cao cả lưu danh cho hậu thế.

 Quá trình bôn ba tìm đường cứu nước Hồ Chí Minh chỉ canh cánh trong lòng một điều là làm sao để giải phóng dân tộc, đem lại hạnh phúc cho đồng bào mình. Đó là kim chỉ nam, là cái gốc tư tưởng cho mọi hành động của Người. Chính Hồ Chí Minh đã nói câu nói nổi tiếng: câu nói đó chỉ có thể là hệ quả của một cái tâm luôn hướng tới tự do của dân tộc, độc lập của tổ quốc, hạnh phúc của nhân dân. Định hướng đó luôn thường trực trong tâm hồn Người và đã, sẽ là kim chỉ nam cho dân tộc Việt Nam…

“Không có gì quý hơn độc lập tự do”

 Thưa quý vị. 

Như vậy trong ứng xử hàng ngày cũng như trong cuộc sống, mỗi người cần có một lập trường tư tưởng vững vàng để xác định con đường cho mình. Chỉ có thể như vậy thì con người mới không trở thành những hạt proton trong môi trường chân không trôi nổi, vô định, “như những kẻ thất cước” (lời của Hoài Thanh). Nhà văn Cao Hành Kiện có câu nói nổi tiếng trong Linh Sơn – tác phẩm nổi tiếng giúp ông đoạt giải Nobel đại ý rằng: "Đôi khi sự đấu tranh luôn cần phải có trong cuộc sống. Nếu cuộc sống trôi qua thật suôn sẻ, chúng ta sẽ không hiểu được cuộc sống, không có được bản lĩnh, nghị lực như chúng ta cần phải có, cuộc sống thật công bằng, không phải vô cớ mà mọi điều xảy đến với ta"

 Và, Ngọc Minh tôi,  phải thêm rằng:

Nếu không tạo lập cho mình một quan điểm gốc đúng đắn, một lập trường tư tưởng đúng đắn hợp quy luật và kiên định với lập trường đó thì con người sẽ giống như một con sâu chiếu rơi từ trên cành cây xuống gốc cây. Muốn bò lên gốc cây nhưng cứ bò được một quãng lại chuyển hướng thì sẽ không bao giờ có thể lên lại được thân cây. Bởi vậy, con người cần có một định hướng đúng và một tư duy thường trực. Có như vậy mới đi đến đích thành công trong cuộc đời, đó là nội dung

 Ngọc Minh muốn chia sẻ...

Điều quan trọng trong cuộc đời một con người là xác định được đường đi đúng.

Xác định được đường đi đúng chưa đủ. Điều quan trọng hơn nữa là người đi trên con đường đó có đúng hay không.

 

Tự do - Tự lập - Tự trọng là những giá trị làm người số một

 Tự do - Tự lập - Tự trọng là những đại lượng hết sức quan trọng để hình thành giá trị của con người. Có những con người nếu mà đầu tư cho nó một chút thì giá của nó cao gấp mười lần so với giá tự nhiên, người ta gọi đó là lăng-xê. Rất nhiều người được lăng-xê, trông xa thì lấp lánh nhưng đến gần thì thấy rất thất vọng…

     Ngọc Minh tôi không phải là một nhà hàn lâm, Minh tôi không đi tìm kiếm cái cảm giác thần phục của mọi người đối với mình như là một nhà hàn lâm mà Minh tôi đang cố gắng làm trẻ mình, làm mới mình, làm sinh động hoá trí khôn của mình thông qua giao lưu với Chúng ta. Giao lưu là một nghệ thuật hết sức tích cực, nghệ thuật đấy tạo ra tất cả mọi sự phát triển vốn có của đời sống tinh thần. Vì thế cho nên, Minh tôi là người chống lại tất cả những gì áp đặt lên hoạt động này, nhất là với giới trẻ. Trong doanh nghiệp của Minh tôi có khoảng 500 cán bộ nhân viên rải rác ở tỉnh Bà rịa Vũng Tàu. Cách của Minh tôi là khuyến khích sự sáng tạo, khuyến khích tự do đối với đồng nghiệp của mình, tự do nếu anh cảm thấy tự tin . Vì thế, hôm nay, Minh tôi sẽ không giảng gì, Minh tôi sẽ không làm gì như một nhà hàn lâm mà Minh  tôi sẽ kể với mọi người về việc Minh  tôi làm việc trong doanh nghiệp của Minh tôi như thế nào Tuy không là nhà hàn lâm nhưng Minh tôi có viết một vài bài viết trên trang cá nhân cũng gây được sự chú ý và thậm chí nổi giận của nhiều người. Trong xã hội của chúng ta, chỉ nguyên việc gây ra được một sự nổi giận không chết người đã là có giá trị tích cực. Tất nhiên, những sự nổi giận chết người thì không khôn ngoan nhưng sự nổi giận cần thiết tạo ra sự sinh động của cuộc đời mình thì Minh tôi nghĩ là chúng ta nên làm, bởi vì chúng ta phải chứng tỏ chúng ta còn sống, còn sống thì mới làm được cho người khác nổi giận một chút.

 Nói như vậy có nghĩa là khi mọi người đặt câu hỏi cho Minh tôi thì cũng không cần thiết phải né tránh những điều mà Chúng ta cho là phạm húy hoặc cho là có chất lượng hàn lâm. Minh tôi không cho mình là một nhà hàn lâm nhưng Minh tôi nghĩ rằng mình có thể đối thoại với mọi người ở một chừng mực phổ thông của khái niệm này.

 Điều quan trọng nhất đối với một con người là họ phải tự phát hiện ra mình là ai và mình có những thứ gì. Ai đó nghe bố mình bảo rằng mình giỏi toán, nghe cô giáo dạy vật lý khen mình là một trong 5 người giỏi vật lý nhất và tưởng mình có khả năng. Tất cả các sinh viên đều hóng hớt về khả năng của mình mà chưa biết cách đo đạc một cách chính xác khả năng thật của mình, chưa nghiên cứu về khả năng thật của mình một cách biện chứng. Có những người bỗng nhiên nghĩ rằng mình có khả năng âm nhạc nhưng nhà mình nghèo nên không mua nổi một cây đàn, như vậy có nghĩa là khả năng âm nhạc là khả năng tự nhiên của người đó nhưng không phù hợp với điều kiện khách quan của anh ta. Khi khả năng không phù hợp với điều kiện khách quan của mình thì nó nghiễm nhiên trở thành tiềm năng, mà tiềm năng thì không phải là khả năng. Cho nên, khi nghiên cứu về khả năng của mình, phải nghiên cứu khả năng bên trong trời cho mình và cả tập hợp các điều kiện khách quan để biến nó trở thành hiện thực, trở thành thứ dịch vụ bán được. Muốn thế thì con người phải rất tự do, không nghe ai cả, không hóng hớt ai cả mà hãy lắng nghe tâm hồn mình, hãy đo đạc mình và đo đạc các điều kiện khách quan của mình để tìm kiếm sự phù hợp. Minh tôi đã từng định nghĩa:

.     Khi con người có tự do và biết sử dụng công nghệ tự do thì tự nhiên con người sẽ hình thành một khả năng rất quan trọng đó là tự lập. Khi nào Chúng ta tự lập được thì Chúng ta mới trả lời được một cách chính xác mình là ai. Khi còn sống bằng bố mẹ, bằng cô dì, chú bác, bằng tất cả các mối quan hệ không phải là sản phẩm trực tiếp từ trí tuệ của mình thì chưa tự lập. Khi nào con người tự lập được thì sẽ xuất hiện một cái quan trọng hơn nhiều, đó là tự trọng.

.        Chúng ta đều biết rằng có những con người nếu mà đầu tư cho nó một chút thì giá của nó cao gấp mười lần so với giá tự nhiên, người ta gọi đó là lăng-xê. Rất nhiều người được lăng-xê, trông xa thì lấp lánh nhưng đến gần thì thấy rất thất vọng. Lăng-xê là một dịch vụ của nền kinh tế hiện đại để tạo ra vẻ lấp lánh của tất cả các đối tượng hàng hoá. Cần phải làm sao để mình được đầu tư để được lăng-xê, nhưng quan trọng hơn cả là làm sao sau khi được lăng-xê mình vẫn còn là mình. Khi nào chúng ta hoàn tất được một vòng công nghệ như vậy thì không bao giờ Chúng ta sợ mất giá trị và cái đó được hình thành trong logic bộ ba Tự do - Tự lập - Tự trọng.

     Phải tự do đi tìm giá trị của mình, phát hiện ra các giá trị của mình và tìm cách bán các giá trị mà mình cho là xuất sắc nhất trong tập hợp nội hàm giá trị mình có.

     Phát triển là sự gặp gỡ một cách thuận lợi giữa các tiềm năng bên trong của con người với các điều kiện khách quan

     Tự do - Tự lập - Tự trọng là những đại lượng hết sức quan trọng để hình thành giá trị của con người ,các cơ hội trong thời đại hội nhập ngày nay làm cho người giầu càng giầu còn người nghèo càng nghèo, vậy về mặt kinh tế, Việt Nam cần phải phát triển như thế nào để khắc phục khoảng cách giầu nghèo đó?

 Ai đó tưởng rằng khi nước ta chưa gia nhập WTO thì không có người giầu, người nghèo, không có khoảng cách giầu nghèo ư? Có chứ. Minh tôi nghĩ rằng càng phát triển thì khoảng cách giầu nghèo càng lớn. Phát triển là gì? Phát triển là người ta khai thác các năng lực tự nhiên của con người một cách có hệ thống và có tính hiệu quả cao nhất, mà năng lực của con người thì không giống nhau. Một sinh viên có hứng thú và có sức để học 20 tiếng một ngày thì không thể đem so với một người học 2 tiếng đã ngủ gật được. Vào những năm Minh tôi học đại học, không có đèn điện như bây giờ mà Minh tôi phải học bằng đèn dầu. Số lượng dầu mà Minh tôi thắp để học bằng tiêu chuẩn của hai gia đình đông con. Ngày xưa một gia đình đông con được 5 lít dầu/tháng, và Minh tôi đốt 10 lít/tháng để học. Minh tôi nghĩ rằng những người học 2 tiếng/ngày không thế đem so với Minh tôi được, vĩnh viễn không bao giờ so sánh được.

 Cho nên, chúng ta phải thừa nhận khoảng cách ấy một cách khách quan mà chúng ta không thể khắc phục triệt để khoảng cách ấy được. Những nhà lý luận của chủ nghĩa xã hội đã từng mơ tưởng đến một sự bình đẳng như vậy và các nền kinh tế ấy đã thất bại bằng sự mơ tưởng. Người ta buộc phải phấn đấu và buộc phải thừa nhận tính khách quan của khoảng cách giầu nghèo nhưng người ta cần chống lại khái niệm khác chứ không phải khái niệm mình vừa đề cập, đó là khái niệm nghèo khổ. Người ta chống lại sự nghèo khổ chứ không chống lại khoảng cách giầu nghèo. Nếu Minh tôi có 1000 đô la/tháng tiền lương mà ai đó chỉ có 10 đô la/tháng thì họ là người nghèo khổ, khoảng cách giữa Minh tôi với họ là khoảng cách của sự nghèo khổ. Nhưng nếu Minh tôi có 10.000 đô la mà ai đó có 1.000 đô la thì họ không nghèo khổ nữa nhưng họ không giầu bằng Minh tôi. Tuy nhiên, khoảng cách giữa 1.000 đô la và 10.000 đô la vẫn là khoảng cách không thể thay đổi được vì Minh tôi năng động hơn họ, Minh tôi lao động vất vả hơn họ. Ngọc Minh vừa viết một công trình nghiên cứu về tham nhũng, trong đó Minh tôi có nói rằng sự hướng dẫn sai về chính trị, kinh tế, văn hoá trong xã hội đã tạo ra sự mất mát năng lực trên quy mô toàn xã hội. Khi con người mất mát năng lực thì không có khả năng cung cấp các dịch vụ trung thực cho xã hội. Để có thể sống được người ta buộc phải cung cấp các dịch vụ không trung thực. Các dịch vụ không trung thực là bản chất xã hội học của hiện tượng tham nhũng. Cho nên, chúng ta phải xoá đói giảm nghèo bằng cách cung cấp các dịch vụ để nâng cao năng lực của con người. Ví dụ như ở doanh nghiệp chúng tôi vẫn thường tiến hành các cuộc điều tra nghiên cứu xã hội học để cải thiện năng lực xã hội.

.   

 Bởi khi người ta nhận thức được rằng khoảng cách giầu nghèo là một tất yếu thì người ta sẽ không đau khổ, còn nếu khuyến khích người ta nhìn nhận một cách sai lệch về khoảng cách giầu nghèo thì sẽ có đấu tranh giai cấp và sẽ có cách mạng và chúng ta lại cùng nhau nghèo đói. Chúng ta đã đi qua gần nửa thế kỷ cùng nhau nghèo đói. Người Việt Nam cực kỳ có kinh nghiệm về cái sự thật cùng nhau nghèo đói. Cho nên, nghĩ ít về khoảng cách giầu nghèo thôi nhưng cần phải làm mọi cách để chống lại sự nghèo đói của bản thân mình.

     Khoảng cách giầu nghèo không chỉ là khoảng cách của sự may mắn mà còn là khoảng cách của sự phân bố tự nhiên các năng lực của con người.

     Nâng cao năng lực là cách phổ biến nhất để khắc phục hiện tượng nghèo đói, và trong chừng mực nào đó tạo ra khả năng cảm nhận một cách không đau khổ về khoảng cách giầu nghèo

      Nhưng nghèo quá thì rất khó phát triển, số lượng người nghèo rất đông, làm thế nào để ra khỏi nghèo đói một cách nhanh chóng được?

 Không có cách gì để thoát ra khỏi nghèo đói nếu không phát triển. Không sốt ruột được.

      Ví dụ như Cuba, người ta làm được. Ở Cuba nhân dân được chu cấp toàn bộ kinh phí chữa bệnh và thuốc men?

     Nếu sốt ruột rằng cần phải làm như Cuba thì về cơ bản Cuba không có khoảng cách giầu nghèo nhưng Cuba lại là một nước rất nghèo. Vậy Chúng ta chấp nhận có khoảng cách giầu nghèo hay mình thích chúng ta cùng nghèo đói?

     Chúng ta phải nhớ một điều là chúng ta đang sống trong một thế giới mà cái chúng ta nghe thấy buộc chúng ta phải rất thận trọng để nghe cho đúng. Không được nhầm lẫn giữa cái người ta nói với mình với cái người ta có trong thực tế. Không có cách gì để ra khỏi sự nghèo đói một sớm một chiều được. Không có cách gì để một sinh viên đang học năm thứ hai, thứ ba trở thành một ông chủ. Không đốt cháy giai đoạn như thế được. Chúng ta buộc phải học rất giỏi, rất chăm, chúng ta phải đi qua giai đoạn lao động như một kẻ bị thuê mướn rồi sau đó chúng ta mới trở thành ông chủ được. Con người không thể sốt ruột được. Có những hiện tượng đột biến được gọi là thiên tài trên thế giới này như Bill Gates. Nhưng không có 2 Bill Gates trên thế giới và chúng ta cũng không thể nói với sinh viên rằng Bill Gates có học đại học đâu mà ông ta trở thành người giầu nhất thế giới. Khi Bill Gates sang đây nói chuyện ở trường Bách Khoa là  Minh tôi rất lo cho chúng ta vì nếu mà nghe người ta xui dại như vậy thì hỏng. Chúng ta buộc phải lao động một cách rất trung thực.

 Rất may Bill Gates đã khuyên hết sức đúng rằng đầu tư cho bản thân quan trọng nhất là đầu tư cho học tập. Nếu chúng ta theo học đại học thì chúng ta cần có nghĩa vụ đối với quốc gia thông qua công việc của mình.

 Ngọc Minh kể cho mọi người nghe câu chuyện này. Khi Minh tôi còn học phổ thông, bên cạnh lớp Minh tôi có một cô học sinh rất đẹp, cô ấy kéo violon cực hay. Ngọc Minh thích cô ấy lắm mà không nói được vì Minh tôi nghèo quá. Rồi Minh  tôi đi bộ đội, Ngọc Minh chưa kịp học đại học còn cô ấy vào đại học. Sau khi đi bộ đội về Minh  tôi học lại phổ thông một năm để có kiến thức thật để thi đại học vì Minh tôi không bao giờ học giả vờ. Khi Minh tôi đi học lại thì cô ấy đã trở thành một cô giáo dạy toán, cô ấy đến lớp giảng và phát hiện ra cái cậu đã từng thích cô ấy đang ngồi ở dưới. Khi ấy Minh tôi rất tự tin nhưng cô ấy thì bỏ chạy, cô ấy xin chuyển trường, không dạy ở đó nữa. Bao nhiêu năm sau, khi chúng tôi họp lớp thì cô ấy đến lớp với tư cách là một người không chồng, cô ấy bỏ chồng. Cô ấy mời Minh tôi đi uống cafe và nói rằng, nếu ngày ấy cậu không sỗ sàng và thô lỗ, nếu ngày ấy cậu tỏ ra duyên dáng hơn một chút thì mình đỡ bất hạnh bao nhiêu. Ngọc Minh kể cho chúng ta nghe câu chuyện này để nói với mọi người rằng cần phải chân thành với chính mình, cần phải đủ dũng cảm để sống chân thật với chính mình thì sẽ nhận ra rằng không có cái gì trên đời này thực sự là thử thách cả. Thử thách hay khó khăn chỉ là cái một người quan sát một người khác thôi, còn đối với một người biết chịu đựng những thử thách của số phận thì thử thách ấy chính là nội dung cuộc sống của họ.

 Tâm hồn như một đôi cánh để giúp con người đi qua các khó khăn mà nó không kịp nhận ra sự bất hạnh của nó trong khó khăn.

 Hiện nay, hàng năm chỉ số tăng trưởng kinh tế của Việt Nam rất cao, giá cả hàng hoá cũng cao nhưng thu nhập của người lao động vẫn rất thấp. Sự mâu thuẫn đó sẽ dẫn đến chảy máu chất xám. Vậy khi tốt nghiệp ra trường, những sinh viên có năng lực nên ra nước ngoài làm việc để có cuộc sống khá hơn hay là ở lại Việt Nam?

  Ngọc Minh tôi nghĩ rằng, theo xu hướng hiện nay, toàn cầu hoá là một quá trình dịch chuyển tất cả các dòng năng lực của nhân loại đến những chỗ mà giá trị có thể tăng trưởng. Lao động cũng là một năng lực và nó sẽ dịch chuyển. Chúng ta đi ra nước ngoài hay ở Việt Nam đó là quyền của mỗi người, và đó là quy luật của sự vận động của các dòng năng lực ở trên thế giới. Ngọc Minh không đưa ra bất kỳ lời bình luận nào khuyên ai nên ở Việt Nam hay ra nước ngoài, nhưng chúng ta nên nhớ rằng đi ra nước ngoài không phải là sự dịch chuyển thuận hoàn toàn. chúng ta tưởng chúng ta có kiến thức, nhưng 3/4 giá trị thương mại của chúng ta phụ thuộc vào thói quen được hình thành trong những điều kiện phát triển của người ta.   Không phải là cái chúng ta học được, không phải năng lực của mình tác nghiệp trên máy hoặc trên một số vấn đề cụ thể nào đó quy định giá cả của mình trên thị trường lao động nước ngoài. Nếu chúng ta muốn đi ra nước ngoài thì chúng ta phải có thêm một số năng lực ngoài những năng lực mình nhận là mình có và năng lực bán sản phẩm của mình là năng lực lớn nhất. Trong cái thị trường bậy bạ ở ngoài phố thì một cô gái quê bán mình giá rẻ hơn rất nhiều so với một cô gái đô thị. Cho nên để bán các năng lực của mình thì con người buộc phải có các mẹo vặt, con người phải đô thị hoá. Trong quá trình dịch chuyển thì một người ở Lạng Sơn có thể là nhà quê so với một người cư trú ở Hà Nội và Việt Nam hoàn toàn có thể quê mùa so với thị trường New York. Sự thiếu hụt về kiến thức trong chương trình học của trường đại học Kinh tế Quốc dân Việt Nam so với trường đại học Havard có thể khắc phục được bằng sự cố gắng. Nhưng để khắc phục được tình trạng nhà quê của người Việt Nam so với tình trạng phát triển đô thị ở New York thì phải mất gấp 4 lần thời gian cho kiến thức. Phải rất cẩn thận, nếu không Chúng ta sẽ mắc bệnh chủ quan.

     Kinh tế Việt Nam vẫn tăng trưởng đều đặn hàng năm và giá cả hàng hoá thì cao nhưng mức lương vẫn rất thấp?

 Mức lương vẫn thấp bởi vì người Việt Nam không có văn hoá tiền lương. Chính sách tiền lương của chúng ta không được dựa trên những tiêu chuẩn đúng đắn của văn hoá tiền lương. Người Việt Nam chưa ra khỏi mâu thuẫn của quan hệ giữa tiền lương và năng lực. Bởi vì chúng ta có quá nhiều người được tuyển mộ theo những quan niệm sai trái, được đào tạo theo những tiêu chuẩn không phù hợp và hiện nay chúng ta đang giẫm chân tại chỗ trong sự không tương thích giữa năng lực và tiền lương. Chúng ta cũng cần quan sát một cách cẩn thận để xem hiện tượng đó diễn biến như thế nào. Tuy nhiên, không phải cả xã hội giẫm chân tại chỗ trong quan hệ tiền lương thấp, có nhiều bộ phận khác nhau của xã hội đã bắt đầu ra khỏi và phát triển một nền văn hoá tiền lương khác, không còn giống với mức chung vốn có. Quy luật của sự phát triển là các bộ phận phát triển một cách khác nhau chứ không phải tất cả mọi bộ phận đều phát triển đồng đều. Cho nên khi Chúng ta nói rằng tìền lương ở Việt Nam vẫn thấp thì đấy là Chúng ta nói ở mức kết luận chung chung. Nhưng nếu Chúng ta đi sâu vào các xí nghiệp Chúng ta sẽ thấy rằng: vì nhà nước không hỗ trợ một chính sách thu nhập cao cho nên đại bộ phận các xí nghiệp đã trả lương cao đều giấu ưu điểm của mình, bởi vì nếu không họ sẽ phải mất thêm một lượng chi phí khá lớn để đóng thuế. Cho nên,

. Đây là một vấn đề lý luận thật sự, lý luận của những người hoạch định chính sách cao nhất chứ không phải chỉ là lý luận của một trường đại học.

     Vấn đề đặt ra là nhà nước phải ra khỏi nền văn hoá tiền lương thấp chứ không phải xã hội, bởi vì xã hội đã bắt đầu làm việc ấy rồi

 Phần II :HỌC CÁCH YÊU BẢN THÂN ĐỂ SỐNG TRỌN VẸN HƠN

Thưa Quý Vị nội dung phần II gồm

1-SỰ CÂN BẰNG TRONG NHẬN THỨC

2- VÌ SAO CHÚNG TA CẦN YÊU BẢN THÂN?

3-THẾ NÀO LÀ YÊU BẢN THÂN?

Thưa Quý Vị , Chúng ta đi vào nội dung chi tiết.

 Để có một cuộc sống hạnh phúc, tích cực và trọn vẹn, Chúng ta cần nắm vững nghệ thuật yêu thương bản thân.

Chúng ta thường tin rằng bản thân mình không đủ tốt và không xứng đáng với những điều tốt đẹp. Chúng ta muốn được yêu thương nhưng lại không biết cách yêu thương bản thân, mà bởi vì vậy nên cũng không thể cảm nhận một cách trọn vẹn tình yêu từ người khác. Học cách yêu bản thân sẽ giúp mỗi người tạo nên một cuộc chuyển dịch lớn trong cách nhìn cuộc sống – cuộc chuyển dịch khiến chúng ta biết trân quý và chấp nhận con người thật của mình.

1.     SỰ CÂN BẰNG TRONG NHẬN THỨC

Mỗi người sinh ra đã có sẵn quyền tự do và tự chủ. Chúng ta đều có quyền quyết

định mọi hành động của mình, nhưng đôi khi, những hành động chúng ta làm lại đến từ sự thiếu kiểm soát. Từ đó, chúng ta dễ rơi vào trạng thái lo lắng, dằn vặt vì cho rằng mình là nguyên nhân dẫn đến sự đau khổ của người khác. Bởi vì thiếu tình yêu với bản thân, dường như luôn có một “cuộc chiến” xảy ra trong nội tâm của mỗi người. Một mặt, chúng ta luôn gắng sức để khiến người khác hài lòng, mặt khác thì luôn trách móc bản thân vì những việc mình đã làm.

Để tìm lại tình yêu bản thân và tránh đưa ra những phán xét sai lệch về chính mình, chúng ta cần phải hợp nhất giữa quyền tự do – tự chủ và làm mọi thứ mà chúng ta cho là tốt đẹp nhất.

2.     VÌ SAO CHÚNG TA CẦN YÊU BẢN THÂN?

“Yêu bản thân” nghe có vẻ dễ dàng, nhưng nếu chẳng may bị đối xử tệ bạc, liệu ta có chọn đả kích ngược lại những người mà mình nghĩ đã làm tổn thương mình không? Khi lựa chọn hành động như vậy, đồng nghĩa rằng mình đang sợ hãi và cảm thấy không được yêu thương.

Lúc này, tình yêu chính là “liều thuốc” hữu hiệu nhất. Khi biết yêu bản thân, Chúng ta chấp nhận những yếu điểm của mình và tha thứ cho quá khứ, khi đó, Chúng ta mới bắt đầu cảm nhận tình yêu từ người khác dễ dàng hơn. Lúc mình làm mọi thứ với tình yêu bản thân cũng là lúc Chúng ta ngưng phán xét và trở nên đồng cảm hơn với mọi người.

Tình yêu là đại dương và trái tim Chúng ta là một bình nước. Hãy làm đầy bình nước của mình trước và tình yêu sẽ lan tỏa đến tất cả mọi người.

Trước khi lấp đầy trái tim bằng tình yêu, Chúng ta cần bỏ đi những điều không mang lại cho mình sự bình yên. Đã bao giờ Chúng ta cảm thấy tuyệt vời nhờ sắp xếp căn phòng của mình trở nên sạch đẹp và sáng sủa chưa? Tâm hồn Chúng ta cũng như vậy, khi những góc khuất được dọn dẹp, trái tim mình sẽ bớt đi sự nặng nề và tăm tối. Đó là lúc Chúng ta nhìn cuộc sống với một đôi mắt khác và cũng là lúc Chúng ta cảm nhận được tình yêu từ trong bản thân mình.

3.     THẾ NÀO LÀ YÊU BẢN THÂN?

Có thể Chúng ta sẽ cho rằng mình vốn đã rất thương yêu bản thân. Thực chất, yêu bản thân cần đến sự thực hành không ngừng nghỉ. Không khó để mỗi người tự hào về những điều tuyệt vời dễ nhận thấy của bản thân. Tuy nhiên, khi những “vòng lặp” của thói quen xấu xuất hiện, liệu Chúng ta có bực tức, sợ hãi, hay Chúng ta sẽ kiên nhẫn, bao dung với bản thân để học cách xóa đi “vòng lặp” này.

Chúng ta cảm nhận tình yêu bản thân chỉ khi Chúng ta được là chính mình, và cũng chính vì yêu bản thân mà Chúng ta luôn phấn đấu mỗi ngày để trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình. Dù vậy, Chúng ta không cần phải đưa bản thân vào một khuôn khổ nhất định để ép mình thay đổi. Đôi khi, những gì Chúng ta cần làm đơn giản chỉ là ngồi xuống, quan sát tư tưởng, cảm xúc đang dâng trào bên trong nội tâm của mình.

Phần III : NHỮNG ĐIỀU NHỎ BÉ GIÚP TA YÊU BẢN THÂN HƠN

          Thưa Quý Vị , nội dung phần III gồm

1- HÃY BIẾT ƠN

2- HÃY HIỆN DIỆN

3- BIẾT ĐIỀU GÌ LÀ QUAN TRỌNG NHẤT TRONG HIỆN TẠI

4- LAN TỎA ÁNH SÁNG TÌNH YÊU TRONG TA

          Thưa Quý Vị nội dung chi tiết Phần III

1. HÃY BIẾT ƠN

Mỗi ngày, hãy viết ra ít nhất 3 điều khiến Chúng ta cảm thấy biết ơn. Chúng ta hãy xem mỗi sự kiện xảy đến trong đời mình như một “món quà”. Đó có thể là một chỗ đậu xe lý tưởng, một khoảnh khắc khi Chúng ta tận hưởng ánh nắng sớm, hay một chú mèo hoang dễ thương xuất hiện trước cửa nhà mình. Hãy nói lời cảm ơn với những điều nhỏ bé nhất, biết ơn những gì mình đang có thay vì tập trung vào những thứ Chúng ta không có.

2. HÃY HIỆN DIỆN

Tâm trí chúng ta thường đi lang thang từ suy nghĩ này sang suy nghĩ khác. Nếu không đủ sự nhận thức, suy nghĩ sẽ khiến chúng ta quay cuồng trong ma trận của lo âu và sợ hãi. Một trong những cách hiệu quả để giữ cho bản thân luôn hiện diện đó là hướng sự tập trung lên những bộ phận trên cơ thể. Chúng ta có thể tập luyện bằng cách chú tâm vào các ngón chân đang ngọ nguậy, vào lồng ngực hay vào hơi thở của mình. Bằng cách này, Chúng ta sẽ bớt đi những suy nghĩ tiêu cực ngăn cách mình với tình yêu bản thân.

3. BIẾT ĐIỀU GÌ LÀ QUAN TRỌNG NHẤT TRONG HIỆN TẠI

Khi phải vật lộn với một quyết định, não bộ của mình sẽ bắt đầu lấy những thông tin cũ về những gì xảy ra trong quá khứ để áp dụng lên hoàn cảnh hiện tại. Thông thường, đó là những trải nghiệm không mấy dễ chịu và sẽ không mang lại kết quả tốt cho mình. Thay vì bám víu vào những điều cũ kỹ, những dữ liệu không còn phù hợp từ quá khứ, Chúng ta hãy tự hỏi bản thân: “Điều gì là tốt nhất ở thời điểm này cho Minh tôi, cho tình huống mà Minh tôi đang gặp phải?”, “Tôi nên làm thế nào để được sống đúng với con người thật của tôi?”.

4.LAN TỎA ÁNH SÁNG TÌNH YÊU TRONG TA

Những phán xét về bản thân thực chất chỉ là những chiếc mặt nạ mà chúng ta tự đeo cho chính mình. Hãy can đảm nhìn sâu vào bên trong để hiểu được bản chất chân thật và tìm lại sự bình yên vốn có. Bằng cách yêu thương bản thân mỗi ngày, Chúng ta sẽ bắt đầu tái kết nối và khám phá chính mình một lần nữa. Chúng ta sẽ bao dung và yêu thương cả những điều khiếm khuyết, bất toàn của bản thân.

     Mỗi người trong chúng ta đến với cuộc sống này đều có lý do và sứ mệnh riêng. Nếu lý do cho sự tồn tại của mình chính là tình yêu thì Chúng ta sẽ yêu và lan tỏa tình yêu ấy như thế nào?

Phần IV : 14 CÁCH ĐƠN GIẢN ĐỂ TA YÊU BẢN THÂN HƠN MỖI NGÀY

          Thưa quý vị : Nội dung phần IV bao gồm

1. LẶP LẠI NHỮNG CÂU KHẲNG ĐỊNH TÍCH CỰC

2. HỌC CÁCH TỪ CHỐI

3. NUÔI THÚ CƯNG

4. TRANG HOÀNG KHÔNG GIAN SỐNG BẰNG NHỮNG THỨ MÌNH THÍCH

5. LÀM NHỮNG ĐIỀU TA CHƯA BAO GIỜ THỬ

6. LÀM NHỮNG ĐIỀU TA GIỎI MỖI NGÀY

7. NGHĨ VỀ KHOẢNG THỜI GIAN TA LÀM TỐT MỘT VIỆC GÌ ĐÓ

8. CHĂM SÓC BẢN THÂN

9. TIÊU TIỀN

10. VIẾT NHẬT KÝ

11. NGƯNG SỬ DỤNG MẠNG XÃ HỘI MỘT THỜI GIAN

12. TẬP THỂ DỤC

13. Ở CẠNH NHỮNG NGƯỜI YÊU THƯƠNG MÌNH

14. ĐỐI XỬ VỚI BẢN THÂN NHƯ CÁCH MÌNH ĐỐI XỬ VỚI NGƯỜI THÂN

          Thưa quý vị Ta vào nội dung chi tiết:

          “Làm thế nào để yêu thương bản thân?” là câu hỏi mà ai trong chúng ta cũng từng đặt cho chính mình ít nhất một lần trong suốt quá trình trưởng thành.

Đã bao giờ Chúng ta nhìn thấy những con người xinh đẹp, tài năng trên khắp các nền tảng mạng xã hội và rồi tự vấn: “Làm sao để được xinh đẹp như cô ấy?”, “Tại sao mình lại không giỏi giang như vậy?”… Nhưng Chúng ta đâu biết rằng, đằng sau lớp vỏ hào nhoáng, họ cũng đã từng vật lộn với những câu hỏi tương tự khi so sánh bản thân mình với những người xuất chúng hơn. Mỗi chúng ta đều là những cá thể riêng biệt với xuất phát điểm khác nhau, điều kiện sống không giống nhau và cả những câu chuyện đời không trùng lặp. Ai trên thế gian cũng đều sở hữu những đặc điểm riêng khiến chúng ta đặc biệt hơn những người còn lại, quan trọng là Chúng ta nhận ra điều đó để học cách trân quý và yêu bản thân mình hơn.

Cuộc đời vốn dĩ là những phép trừ, Chúng ta sống hết một ngày là đã ít đi một ngày, có gì để phí hoài? Sao ta không ngừng so sánh bản thân với những người xung quanh và dành cho mình những yêu thương và điều tốt đẹp nhất?

1. LẶP LẠI NHỮNG CÂU KHẲNG ĐỊNH TÍCH CỰC

Đây là một bài tập nhỏ giúp mình để tâm hơn đến những điều tốt đẹp về bản thân, tạm thời quên đi căng thẳng và giúp cải thiện sức khỏe tinh thần. Mỗi sớm thức dậy hay trước khi đi ngủ, Chúng ta có thể nhìn vào gương, đối diện với hình ảnh của chính mình và nói những điều tích cực, chẳng hạn như: “Mình biết ơn vì còn đủ sức khỏe”, “Mình là một người dễ mến”, “Mình biết ơn vì có quá nhiều tình thương từ gia đình và bè bạn”…

2. HỌC CÁCH TỪ CHỐI

Đã bao giờ Chúng ta cố gắng làm tất cả mọi thứ, cả những việc nằm ngoài khả năng chỉ để mong lấy lòng tất cả mọi người, mặc cho những mỏi mệt mà mình phải chịu đựng? Nếu đang ở trong tình trạng đó, Chúng ta nên dừng lại và để ý hơn đến giá trị của bản thân.

Học cách từ chối giúp mình có cái nhìn kỹ hơn về những gì bản thân có thể làm, từ đó hiểu rõ giới hạn và trân trọng chính mình hơn.

3. NUÔI THÚ CƯNG

Ở cạnh bên những người bạn lắm lông, mỗi ngày trôi qua là những ngày ta được sống trong tình thương vô điều kiện. Thú nuôi được chứng minh là có sức mạnh chữa lành, giúp giải tỏa căng thẳng và làm dịu những cơn đau cả về thể xác lẫn tinh thần. Có một người bạn nhỏ bên cạnh sẽ giúp Chúng ta tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống vì có một ai đó để chăm sóc và yêu thương.

4. TRANG HOÀNG KHÔNG GIAN SỐNG BẰNG NHỮNG THỨ MÌNH THÍCH

Sau một ngày dài mệt mỏi, ai cũng muốn trở về “chiếc tổ” thân thương để được nghỉ ngơi và vỗ về. Nơi ở của mìnhnên là một chốn bình yên, là nơi mình cảm thấy được là chính mình nhất mỗi khi quay về. Vì vậy, hãy dành chút thời gian để sửa soạn, trang trí không gian sống bằng những thứ Chúng ta cảm thấy thân thuộc. Đó có thể là những loài cây Chúng ta thích, những bức tranh mình tự vẽ, là gấu bông hay thậm chí là những thứ lạ lùng mà chỉ có Chúng ta mới hiểu được giá trị của chúng. Đây là cách hiệu quả để Chúng ta yêu bản thân mình hơn.

5. LÀM NHỮNG ĐIỀU TA CHƯA BAO GIỜ THỬ

Khi bước ra khỏi vùng an toàn và thực hiện những điều Chúng ta chưa từng làm trước đây, điều đó chứng tỏ mình cứng cỏi hơn mình nghĩ rất nhiều. Thử chọn một trò chơi mạo hiểm ở công viên giải trí, thử một lần xỏ khuyên, thử phát biểu ý kiến trong những cuộc họp mà trước giờ mình ngại lên tiếng… Xung quanh có biết bao nhiêu thứ để chúng ta trải nghiệm, làm những điều mới mẻ một chút sẽ giúp mình tin tưởng vào bản thân và có thêm tự tin để trải nghiệm những thử thách khó khăn hơn.

6. LÀM NHỮNG ĐIỀU TA GIỎI MỖI NGÀY

Ai cũng có những điểm mạnh riêng. Không nhất thiết phải là chuyên gia trong lĩnh vực nào đó, làm những việc Chúng ta giỏi hằng ngày giúp mình tin tưởng hơn vào giá trị của bản thân. Nếu Chúng ta giỏi viết lách, hãy viết nhiều hơn về trải nghiệm, suy nghĩ của bản thân trong ngày. Nếu Chúng ta giỏi hội họa, hãy vẽ thêm nhiều bức tranh để tặng cho người mình trân quý. Nếu Chúng ta có kiến thức về yoga, sao không mở một kênh TikTok hay YouTube để lan tỏa giá trị của mình đến nhiều người?

Theo một nghiên cứu từ Oxford Academic, khi Chúng ta làm càng nhiều những thứ mình giỏi, dù là việc nhỏ hay việc lớn, Chúng ta sẽ cảm thấy yêu bản thân hơn và tự tin vào chính mình.

7. NGHĨ VỀ KHOẢNG THỜI GIAN TA LÀM TỐT MỘT VIỆC GÌ ĐÓ

Chắc hẳn sẽ có ít nhất một lần trong đời, Chúng ta vượt qua một thử thách khó khăn hay làm một điều gì đó cực kỳ tốt. Đó có thể là lần Chúng ta chiến thắng một cuộc thi, tham gia một hoạt động thiện nguyện, hay thậm chí là nấu một món ăn được nhiều người khen ngợi. Nghĩ về những thành tựu đó cho phép bản thân sống lại những cảm xúc thăng hoa và giúp mình tự tin hơn vào chính mình.

8. CHĂM SÓC BẢN THÂN

Chăm chút ngoại hình cũng là cách để Chúng ta yêu bản thân hơn, vì khi Chúng ta trông gọn gàng, xinh đẹp cũng là lúc Chúng ta cảm thấy tự tin và thoải mái. Đơn giản là thoa một chút son môi, mặc trang phục mà mình thích hoặc dành một chút thời gian tạo kiểu tóc trước khi ra ngoài.

9. TIÊU TIỀN

Đôi khi, Chúng ta nên dành ra một ngày để nuông chiều bản thân sau những ngày làm việc chăm chỉ. Hãy mua những món đồ mình thích, từ những thứ đơn giản như một chiếc bánh ngọt, một ly cà phê cho tới những bộ quần áo sang trọng. Tiêu tiền cho bản thân sẽ giúp mình quên đi áp lực và cảm thấy trân trọng cuộc sống hơn.

10. VIẾT NHẬT KÝ

Vào cuối ngày, Chúng ta có thể viết xuống điều Chúng ta cảm thấy biết ơn, những mục tiêu, dự định của bản thân hay những điều luôn làm Chúng ta cảm thấy hạnh phúc, để mỗi khi cảm thấy mất động lực, những dòng viết ấy sẽ là nguồn cảm hứng để Chúng ta tiếp tục tìm kiếm niềm vui trong cuộc sống.

Chúng ta cũng có thể viết ra những nỗi buồn, những điều khiến mình thất vọng. Đôi khi, viết những suy nghĩ khó giãi bày ra giấy là cách để Chúng ta cảm thấy nhẹ lòng và chữa lành những thương tổn bên trong.

11. NGƯNG SỬ DỤNG MẠNG XÃ HỘI MỘT THỜI GIAN

Bên cạnh những bài đăng mang tính giải trí trên mạng xã hội, Chúng ta cũng khó tránh khỏi những tin tức tiêu cực khiến mình mệt mỏi. Nếu thường xuyên trải qua những cảm xúc tiêu cực khi dạo quanh các ứng dụng mạng xã hội, Chúng ta nên ngưng sử dụng chúng một thời gian, cho phép bản thân tiếp cận với những hoạt động mang lại sự thoải mái và tích cực.

12. TẬP THỂ DỤC

Tập thể dục đem lại nhiều lợi ích cho sức khỏe lẫn tinh thần. Chúng ta không cần phải tập quá sức, đôi khi, chỉ cần một cuộc dạo bộ 30 phút quanh công viên cũng giúp cơ thể được vận động và khiến tâm trí tạm thoát khỏi những áp lực thường nhật.

13. Ở CẠNH NHỮNG NGƯỜI YÊU THƯƠNG MÌNH

Những người Chúng ta dành phần lớn thời gian ở cùng phản chiếu cách Chúng ta cảm nhận về bản thân. Do đó, những người tự tin và hiểu rõ giá trị của mình thường sẽ kết nối với những người mang năng lượng tích cực. Đôi khi, yêu bản thân đơn giản là chấm dứt các mối quan hệ độc hại và dành nhiều thời gian ở cạnh những người thật sự trân quý mình.

14. ĐỐI XỬ VỚI BẢN THÂN NHƯ CÁCH MÌNH ĐỐI XỬ VỚI NGƯỜI THÂN

Chúng ta nghĩ gì về những người bạn của mình? Họ dễ thương, cởi mở hay thông minh? Chúng ta có xu hướng đối đãi với những người xung quanh dễ chịu hơn so với khi đối đãi với chính mình. Chúng ta nghĩ những người yêu thương mình sẽ nhìn nhận Chúng ta như thế nào? Hãy yêu thương bản thân và đối xử thật tốt với chính mình như cách Chúng ta đối xử với những người mà Chúng ta yêu mến. Phải có một lý do nào đó mới khiến họ yêu mến mình, đúng không?

Cuộc sống đôi khi có những thử thách khiến ta hoài nghi về mình. Nhưng một khi mình tin tưởng vào giá trị của bản thân và biết cách yêu lấy mình, mọi thứ sẽ dễ chịu và cuộc đời trở nên đáng sống hơn. Chúc tất cả mọi người luôn hạnh phúc và bình yên.



TRIẾT LÝ THẦU HIỂU

  1.Bị người khác xúc phạm, cũng không nên nhất thiết phải thể hiện cảm xúc ra ngoài. Người khác sỉ nhục mình cho dù là xuất phát từ mục đí...