4- QUY LUẬT NỖ LỰC TỐI THIỂU
Trí tuệ tự nhiên vận hành một cách không cần gắng sức... với sự thảnh thơi, hài hòa và yêu thương. Và khi khai thác những nguồn lực hài hòa niềm vui và tình yêu thương, chúng ta tạo nên thành công và may mắn mà không cần gắng sức.
Thánh
nhân không đi mà biết, không nhìn mà thấy rõ, không làm mà nên. — Lão Tử
Quy luật
tinh thần thứ tư của thành công là Quy luật Nỗ lực Tối thiểu. Quy luật này dựa
trên thực tế là trí tuệ tự nhiên thực hiện chức năng với sự thảnh thơi buông bỏ
và không cần nhiều nỗ lực. Đây là nguyên tắc hành động tối thiểu, không đối
kháng. Do vậy, đây là nguyên tắc hòa hợp và yêu thương. Khi học được bài học
này từ tự nhiên, chúng ta sẽ dễ dàng thực hiện được những khát vọng của mình.
Nếu quan
sát thế giới tự nhiên trong trạng thái hoạt động, chúng ta sẽ thấy tình trạng nỗ
lực tối thiểu rất phố biến, cỏ không cố mọc, nó mọc tự nhiên. Cá không cố bơi,
chúng bơi tự nhiên. Hoa không cố nở, chúng nở tự nhiên. Chim không cố bay,
chúng bay tự nhiên. Đây là bản chất tự nhiên của chúng. Trái đất không cố gắng
quay quanh trục của nó; đó chỉ là bản chất của trái đất - quay với tốc độ chóng
mặt và chuyển động vũ bão trong không gian. Bản chất của trẻ thơ là luôn sống hạnh
phúc. Bản chất của mặt trời là chiếu sáng. Bản chất của những ngôi sao là nhấp
nháy và lấp lánh. Còn bản chất của con người là biến những ước mơ của mình trở
nên hữu hình một cách đơn giản và dễ dàng.
Trong
Kinh Vệ đà, triết học cổ Ấn Độ, nguyên tắc này được biết đến là nguyên tắc tiết
kiệm nỗ lực, hay “làm ít hơn mà đạt được nhiều hơn”. Cuối cùng thì ta đạt đến
trạng thái chẳng làm gì nhưng lại có mọi thứ. Điều này có nghĩa mình chỉ đặt ra một mục tiêu nhỏ, rồi sau đó
thực hiện mục tiêu đó mà không cần cố gắng nhiều.
Điều thường
được gọi là “phép màu” thực ra chỉ là một biểu hiện của Quy luật Nỗ lực Tối thiểu.
Trí tuệ tự
nhiên thực hiện vai trò của mình một cách không cần dụng sức, không căng thẳng
và rất tự nhiên. Nó không phải là tuyến tính. Nó mang tính trực giác, tính
chính thể và có tác dụng nuôi dưỡng. Và khi sống hài hòa với tự nhiên, khi hiểu
thấu được Bản ngã đích thực của mình, chúng ta có thể tận dụng được Quy luật Nỗ
lực Tối thiểu.
Nỗ lực tối
thiểu được áp dụng khi hành động của mình xuất phát từ tình yêu, bởi tự nhiên
được gắn kết với nhau nhờ năng lượng của tình yêu. Khi tìm kiếm quyền lực và muốn
kiểm soát người khác, chúng ta sẽ tiêu tốn năng lượng. Khi tìm kiếm tiền bạc
hay quyền lực vì bản ngã hướng ngoại, chúng ta tiêu tốn năng lượng theo đuổi ảo
mộng hạnh phúc thay vì tận hướng hạnh phúc trong từng khoảnh khắc.
Khi kiếm
tiền chỉ cho riêng bản thân mình, chúng ta đã chặn đứng dòng năng lượng chảy đến
chỗ mình, và can thiệp vào biểu hiện của trí tuệ tự nhiên. Nhưng khi chúng ta
hành động xuất phát từ tình yêu thương thì năng lượng sẽ không bị mất đi. Khi
hành động của mình xuất phát từ tình yêu thương, năng lượng của mình sẽ được
nhân lên và lũy tiến - và nguồn năng lượng dư thừa mà mình tập hợp và tận hưởng
có thể được chuyển hóa để tạo ra bất cứ thứ gì mình muốn, kể cả sự giàu có vô hạn.
Chúng ta
có thể xem thể xác mình như một công cụ kiểm soát năng lượng: nó có thể tạo ra,
dự trữ và tiêu tốn năng lượng. Nếu biết cách tạo ra, dự trữ và tiêu tốn năng lượng
một cách hiệu quả, chúng ta có thể trở nên giàu có ở bất cứ mức độ nào. Việc
chú ý đến bản ngã tiêu tốn nhiều năng lượng nhất. Khi điểm quy chiếu nội tại của
mình là bản ngã, khi chúng ta tìm kiếm quyền lực và kiểm soát người khác hay kiếm
tìm sự ủng hộ từ người khác, thì ta đang lãng phí năng lượng của
mình.
Khi năng
lượng đó giải phóng, nó có thể được tái chuyền hóa và sử dụng để tạo ra bất cứ
thứ gì mình muốn. Khi điểm quy chiếu nội tại của mình là tinh thần, khi chúng
ta miễn nhiễm với mọi chỉ trích và không sợ bất cứ thử thách nào, chúng ta có
thể tận dụng được sức mạnh tình yêu, và sử dụng năng lượng một cách sáng tạo để
tận hưởng sự giàu có và phát triển.
Trong cuốn
Nghệ thuật Mơ ước, Don Juan nói với Carlos Castaneda rằng, "... hầu hết
năng lượng của chúng ta đều phục vụ cho tầm quan trọng của chúng ta... Nếu
chúng ta có khả năng bỏ đi phần nào đó cái tầm quan trọng ấy, hai điều phi thường
sẽ xảy đến:
Một là,
chúng ta sẽ giải phóng năng lượng của mình, thôi không nỗ lực duy trì ảo tưởng
về tầm vĩ đại của mình nữa; và hai là, chúng ta sẽ tự cấp cho mình đủ năng lượng
để... có một ý niệm thoáng qua về sự vĩ đại thực sự của vũ trụ.”
Có ba yếu
tố cấu thành Quy luật Nỗ lực Tối thiểu - ba điều chúng ta có thể làm để biến
nguyên tắc “làm ít mà đạt được nhiều” thành hành động. Yếu tố đầu tiên là sự chấp
nhận. Chấp nhận chỉ đơn giản có nghĩa là ta hứa: “Ngày hôm nay tôi sẽ chấp nhận
những con người, những tình huống, hoàn cảnh và sự kiện xảy ra.” Điều này có nghĩa
tôi sẽ biết được thời điểm này là như nó cần phải thế, bởi toàn bộ vũ trụ cũng
đang trong trạng thái như nó cần phải thế. Thời điểm này - thời điểm mình đang
trải nghiệm - là đỉnh điểm của mọi thời điểm mình đã trải nghiệm trong quá khứ.
Thời điểm này diễn ra như nó vốn thế bởi toàn bộ vũ trụ cũng đang diễn ra như
nó vốn thế.
Nếu đấu
tranh chống lại thời điểm này, thì thực ra chúng ta đang đấu tranh chống lại
toàn thể vũ trụ. Thay vì như thế, chúng ta có thể quyết định hôm nay sẽ không đấu
tranh chống lại toàn thể vũ trụ bằng cách không chống lại thời điểm hiện tại.
Điều này có nghĩa sự chấp nhận của mình đối với thời điểm này là hoàn toàn và
tuyệt đối.
Chúng ta
chấp nhận các sự việc như chúng vốn thế, chứ không như mình ao ước chúng như thế
trong thời điểm này. Hiểu được điều này rất quan trọng. Chúng ta có thể ước những
điều trong tương lai sẽ khác đi, nhưng tại thời điểm này chúng ta phải chấp nhận
sự việc như chúng vốn thế.
Khi chúng
ta cảm thấy bực tức hay cáu giận một người hay tình huống nào đó, hãy nhớ rằng
không phải mình đang phản ứng lại con người hay tình huống đó, mà chính là phản
ứng lại những cảm xúc của mình về con người hay tình huống đó. Đây đều là những
cảm xúc của mình, mà cảm xúc của mình thì không phải là lỗi của ai đó. Khi
chúng ta nhận biết và hiểu được điều này một cách đầy đủ, thì ta đang sẵn sàng
chịu trách nhiệm về cảm xúc của mình và thay đổi nó. Và nếu chúng ta có thể chấp
nhận sự việc như chúng vốn thế, thì ta đang sẵn sàng chịu trách nhiệm về hoàn cảnh
của mình và về tất cả những vấn đề mà mình cho là khó khăn.
Điều này
dẫn chúng ta đến yếu tố thứ hai của Quy luật Nỗ lực Tối thiểu, đó là trách nhiệm.
Vậy trách nhiệm nghĩa là gì? Trách nhiệm có nghĩa ta không đổ lỗi cho bất cứ ai
hay bất cứ điều gì đối với hoàn cảnh của mình, kể cả chính mình. Khi đã chấp nhận
tình huống này, sự kiện này, khó khăn này, thì khi đó trách nhiệm có nghĩa là
khả năng đưa ra một phản ứng sáng tạo trước tình huống như nó đang diễn ra. Tất
cả mọi khó khăn đều chứa đựng những hạt giống cơ hội, và nhận thức được điều
này cho phép mình nắm bắt thời điểm và
biến nó thành một tình huống hay sự việc tốt đẹp hơn.
Một khi
thực hiện được điều này, mỗi tình huống bị coi là gây khó chịu sẽ trở thành cơ
hội sáng tạo ra thứ gì đó mới mẻ và tốt đẹp, và người bị coi là kẻ hành hạ hay
kẻ bạo ngược sẽ trở thành người thầy của mình. Thực tế là một sự diễn giải. Và
nếu chọn diễn giải thực tế theo cách này, chúng ta sẽ có rất nhiều người thầy
xung quanh mình, và nhiều cơ hội được mở ra cho mình.
Bất cứ
lúc nào phải đối mặt với kẻ bạo ngược, kẻ hành hạ, người thầy, người bạn, hay kẻ
thù của mình (những từ này đều mang nghĩa giống nhau) thì hãy tự nhắc mình rằng,
“Thời điểm này đang diễn ra như nó nên thế.” Bất cứ mối quan hệ nào mình cuốn vào cuộc sống của mình tại thời điểm
này đều chính là những thứ mình
cần trong
cuộc đời mình tại thời điểm này. Đằng sau mọi sự việc đều có một ý nghĩa tiềm ẩn
nào đó, và ý nghĩa tiềm ẩn này đang giúp cho sự tiến hóa của chính mình.
Yếu tố thứ
ba của Quy luật Nỗ lực Tối thiểu là không tự bảo vệ, điều này có nghĩa nhận thức
của mình được tạo ra mà không được bảo vệ, và mình từ bỏ nhu cầu thuyết phục
người khác hay làm cho người khác tin quan điểm của mình. Nếu quan sát những
người xung quanh, chúng ta sẽ thấy họ dành tới chín mươi chín phần trăm thời
gian để bảo vệ chính kiến của họ. Nếu chỉ từ bỏ nhu cầu bảo vệ ý kiến của mình,
thì trong sự từ bỏ đó mình sẽ tiếp cận được một nguồn năng lượng khổng lồ từng
bị lãng phí trước đây.
Khi chúng
ta bắt đầu bảo vệ quan điểm của mình, chỉ trích người khác, và không chấp nhận
hay đầu hàng thời điểm này, cuộc sống của mình sẽ gặp phải sự phản kháng. Bất cứ
khi nào mình đối mặt với sự phản kháng, hãy nhận ra rằng nếu mình phản ứng lại
tình huống đó, thì mức độ phản kháng chỉ càng tăng lên. Chúng ta không nên giống
cây sồi cao lớn đứng cứng đơ để rồi nứt toác và sụp đổ trong giông bão. Thay
vào đó, chúng ta cần mềm dẻo, như cỏ dại rạp xuống dưới mưa bão và sống sót.
Hãy thôi
bảo vệ quan điểm của mình. Khi chúng ta không có lý do gì để bảo vệ, thì đừng để
tranh luận xảy ra. Nếu chúng ta kiên trì thực hiện điều này - nếu mình thôi
tranh cãi và kháng cự - Chúng ta sẽ hoàn toàn trải nghiệm được hiện tại, nó là
một món quà. Có ai đó từng nói với tôi rằng, “Quá khứ là lịch sử, tương lai là
bí ẩn, và hiện tại là một món quà.”
Nếu mình
trân trọng hiện tại và trở thành một phần của nó, hòa vào nó, thì ta sẽ cảm nhận
được sự ấm áp, hăng hái và rạng rỡ của niềm vui rộn ràng trong tất thảy mọi
sinh thể hữu tri. Khi chúng ta bắt đầu cảm nhận được niềm hân hoan tinh thần
này trong vạn vật đang tồn tại, khi chúng ta trở nên gần gũi với nó thì niềm
vui sẽ được sinh ra ngay bên trong ta, và mình sẽ quên đi những phiền toái và
gánh nặng tồi tệ của tính hay chống đối, hay oán giận và dễ tổn thương.
Chỉ như
thế chúng ta mới trở nên thư thái, thảnh thơi, vui vẻ và tự do. Trong sự tự do đầy
vui sướng và giản đơn này, chúng ta sẽ biết chắc chắn từ trái tim mình rằng điều
mình muốn luôn có sẵn cho mình bất cứ khi nào mình cần, bởi nó đến từ hạnh phúc
chứ không phải từ lo lắng hay sợ hãi. Chúng ta chẳng cần phải chứng tỏ; chỉ đơn
giản là bộc lộ ý định của mình với chính bản thân, và mình sẽ cảm nhận được sự thỏa
mãn, vui sướng, hân hoan, tự do tự tại và tự do ý chí trong từng khoảnh khắc cuộc
sống.
Hãy cam kết
đi theo con đường không có sự kháng cự. Đây là con đường mà qua đó trí tuệ tự
nhiên sẽ tự mở ra, không xung đột hay cần nhiều nỗ lực. Khi khéo léo kết hợp việc
chấp nhận, trách nhiệm và không bảo vệ quan điểm, chúng ta sẽ trải nghiệm được
cuộc sống chảy trôi một cách nhẹ nhàng.
Khi chúng
ta giữ thái độ cởi mở với mọi quan điểm - không cứng nhắc thiên về một quan điểm
duy nhất nào - thì những ước mơ và khát vọng của mình sẽ hòa cùng những khát vọng
của tự nhiên. Khi đó chúng ta có thể giải phóng những dự định của mình, không
tham đắm, chỉ chờ đợi thời điểm thích hợp để những khát vọng của mình thực sự
đơm hoa kết trái. Chúng ta có thể chắc chắn rằng khi thời điểm đó đến, khát vọng
của mình sẽ trở thành hiện thực. Đây được gọi là Quy luật Nỗ lực Tối thiểu.
ÁP DỤNG QUY LUẬT NỖ LỰC TỐI THIỂU
Tôi sẽ thực hiện Quy luật Nỗ lực Tối thiểu bằng cách cam kết tuân theo các bước sau:
1. Tôi sẽ
thực hiện việc Chấp nhân. Ngày hôm nay tôi sẽ chấp nhận những con người, những
tình huống, hoàn cảnh và sự kiện xảy ra. Tôi sẽ biết được rằng thời điểm này là
như nó nên thế, bởi toàn bộ vũ trụ cũng đang trong trạng thái như nó nên thế.
Tôi sẽ không đấu tranh chống lại toàn thể vũ trụ bằng cách chống lại thời điểm
này. Sự chấp nhận của tôi là hoàn toàn và tuyệt đối. Tôi chấp nhận sự việc như
chúng vốn thế tại thời điểm này, chứ không phải như tôi mong muốn.
2. Khi chấp
nhận mọi thứ như chúng vốn thế, tôi sẽ chịu trách nhiệm về hoàn cảnh của mình
và về tất cả những vấn đề mà mình cho là khó khăn. Tôi biết rằng chịu trách nhiệm
có nghĩa không đổ lỗi cho bất cứ ai hay bất cứ điều gì đối với hoàn cảnh của
mình (và cả chính bản thân mình). Tôi cũng biết mỗi khó khăn đều là một cơ hội
được ngụy trang, và sự tỉnh táo trước các cơ hội này cho phép tôi nhận lấy thời
điểm này và biến nó thành lợi ích to lớn hơn.
3. Ngày hôm nay nhận thức của tôi sẽ vẫn được đặt trong trạng thái Không được bảo vệ, Tôi sẽ từ bỏ nhu cầu bảo vệ quan điểm của mình. Tôi sẽ cảm thấy không cần thiết phải thuyết phục hay làm cho người khác chấp nhận quan điểm của mình. Tôi vẫn sẽ cởi mở với mọi quan điểm chứ không cứng nhắc thiên về một quan điểm cụ thể nào trong số đó.


