Thì thời gian quả thật qua mau !
Nếu tính thời gian bằng niềm đau,
Thì thời gian ôi dài da diết !
Nếu tính thời gian bằng mong ước,
Thì thời gian cứ chạy lòng vòng !
Nếu tính thời gian bằng hạnh phúc trong ta,
Thì thời gian quả là ngắn ngủi !
Cả cuộc đời luôn mong thay đổi,
Vì mấy ai thoả mãn với bao giờ !
Mơ ước, hoài mong , hy vọng , đợi chờ...
Dằn vặt thời gian...
Nên quĩ thời gian khánh kiệt !
Ngày nào đó... rồi thời gian sẽ hết,
Chẳng vừa lòng cũng phải bước ra đi !
Bỏ lại cho đời những dang dở ,dở dang,
Tốt xấu, khen chê... theo biển đời trôi dạt,
Bồng bềnh mãi rồi cũng trôi vào quên lãng,
Thế là xong ! chấm dứt một cuộc đời !
Không thể định mức thời gian sống thật của một con người,
Vì thời gian dành cho một cuộc đời,
Do chính bản thân mình vẽ chọn.,
Chỉnh sửa mãi... nên không bao giờ cố định !
Mặc kệ ngày của ai trôi qua thế nào !
Thì trái đất vẫn quay tròn như hàng triệu triệu năm trước,
Mặt trời mọc rồi mặt trời lặn,
Thời gian cũng chẳng vì ai mà chậm lại một phút, một giây nào.
Thời gian vội vã lao đi;
Cơ hội nảy sinh rồi tan biến…
Vậy mà ai đó vẫn chờ đợi mong chờ viển vông ,thẫm trí còn ỷ lại ...
Không chịu học hành cầu thị vươn lên,
Dám thử sức và đương đầu trách nhiệm ,
Phó mặc đời mình cho dòng đời cuốn trôi,
Con chim có đôi cánh mà không dám bay lên ....
Sợ khó khăn và suy nghĩ ỷ lại .,
Đâu hiểu rằng: thời gian trôi đi không bao giờ trở lại.
Dựa vào núi - núi cũng đổ.
Dựa vào sông- sông chảy mất .
Dựa vào người - người cũng ra đi.
Cuộc sống của mỗi độ mỗi người quyết định .
Buồn vui, sướng khổ đều tự mình.,
Dựa vào mình là điểm tựa vững nhất .,
Mọi thứ khác mình không bền vững được đâu./.

