Nhà văn M.Gorki từng nói: “Nơi lạnh giá nhất không phải là Bắc Cực mà là nơi thiếu vắng tình thương”. Câu nói này khiến ta suy nghĩ về tình yêu thương giữa người với người và quan điểm trách nhiệm của con người với việc yêu thương mọi người. Bàn về vấn đề này Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã đưa ra một quan điểm sống qua bài hát, “Để gió cuốn đi”.
“Sống
trong đời sống cần có một tấm lòng.
Để
làm gì em biết không?
Để
gió cuốn đi”.
(Bài hát Để gió cuốn đi)
Nếu ví mỗi con người là một
loại quả thì, “tấm lòng” chính là cái nhân ngọt bùi, đậm đà của thứ quả đó. Tấm
lòng là tình cảm sự quan tâm chia sẻ yêu thương với mọi người xung quanh biết cảm
thông và động lòng trước những cảnh ngộ éo le, bất hạnh. Qua câu hát Nhạc sĩ Trịnh
Công Sơn muốn gửi đến chúng ta một thông điệp, một lời khuyên về quan niệm sống
đúng đắn. Sống trên đời phải biết yêu thương, quan tâm, động viên và cảm thông
với mọi người xung quanh như vậy cuộc sống mới trở nên hạnh phúc, tươi đẹp và
giàu ý nghĩa.
Vậy tại sao chúng ta “sống trên đời sống cần có một tấm
lòng”, ông cha ta thường nói “Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh”, cùng sống trên cuộc
đời này có người may mắn sống đủ đầy, hạnh phúc, an nhàn, yên vui nhưng cũng có
những mảnh đời bất hạnh kém may mắn, gặp nhiều khó khăn, thử thách thậm chí là
bất hạnh bi kịch.
Ta được sinh ra
trong một gia đình đầy đủ cha mẹ tận tình chăm sóc, bản thân lại khỏe mạnh phát
triển tốt đó là những điều tốt đẹp và may mắn mà ai cũng muốn. Nhưng không phải
ai cũng có thể tận hưởng được tất cả những điều may mắn đó, đối với người ta
ngày ăn ba bữa đầy đủ, thức ăn nhiều dinh dưỡng, cơm gạo không bao giờ thiếu có
thể là những điều tất yếu điều bình thường mà ta được hưởng hàng ngày. Nhưng có
những người họ chẳng có cơm gạo để mà ăn chứ không nói gì đến đồ ăn có chất
dinh dưỡng tốt, một ngày lượng cơm thừa ta ăn không hết bỏ đi lại là số cơm gạo
mà người nghèo đói mong muốn có trong bữa ăn của mình.
Mùa đông giá lạnh có
những người chỉ có mỗi chiếc áo mong manh chống chọi với cái rét buốt của thời
tiết, rồi đến những trẻ em mồ côi cha mẹ, lang thang đầu đường xó chợ đang còn
nhỏ nhưng vẫn phải chật vật kiếm sống qua ngày, bất hạnh hơn là những người bị
tàn tật có thể khiếm khuyết bẩm sinh không có được sức khỏe như những người
bình thường khác. Họ là những con người thiệt thòi trong cuộc sống phải chịu tổn
thương về thể xác và tinh thần, là những mảnh đời cần được quan tâm che chở.
Nadimetlec từng nói, “con
hãy lắng nghe nỗi buồn của cành cây héo khô, của chim muông què quặt, của hành
tinh lạnh nhất nhưng trước hết con hãy lắng nghe nỗi buồn của con người”.
Xung quanh ta còn biết
bao người kém may mắn, bất hạnh, khó khăn, vì vậy chúng ta “cần có một tấm lòng”, một tấm lòng chân thành luôn sẵn sàng giúp đỡ,
chia sẻ yêu thương với mọi người. Những điều ta được hưởng hàng ngày đối với ta
có thể là điều tất yếu, đương nhiên, nhưng có thể với một số người đó là mong
muốn, là khát khao để đến với một cuộc sống trọn vẹn.
Chúng ta “sống trên đời sống cần có một tấm
lòng”, ta biết yêu thương, quan tâm, chăm sóc mọi người thì cuộc sống của
ta sẽ trở nên ý nghĩa, tươi đẹp hơn rất nhiều. Bởi lòng yêu thương của con người
là vô đáy, nên ta hãy cứ dành cho nhau những điều tốt đẹp nhất, chân thành nhất,
như bông hoa Bồ Công Anh bung ra tỏa hết khi gặp gió, nhờ gió mang tinh nhụy của
mình đi khắp muôn nơi gieo rắc sự sống. Khi chúng ta làm việc tốt, biết yêu
thương người khác là khi tâm hồn ta cảm thấy rất thoải mái, rất dễ chịu. Đừng
bao giờ nghĩ mình cho đi chẳng được nhận lại gì từ họ, nhưng thực chất khi ta
làm việc tốt, khi ta quan tâm giúp đỡ người khác điều ta nhận lại được đó là niềm
vui, niềm hạnh phúc tuy đơn giản, nhỏ bé nhưng vô cùng quý giá.
Ca
dao Việt Nam có câu:
“Bầu
ơi thương lấy bí cùng,
Tuy
rằng khác giống nhưng chung một giàn”.
Tình yêu thương giữa
con người với con người là gốc rễ của mọi điều tốt đẹp, ý nghĩa trong cuộc sống.
Tình yêu thương sẽ khiến cho những mầm cây được phát triển đẩy xa giá lạnh, khổ
đau và làm hồi sinh tiếp thêm sức sống cho vạn vật. Những điều xấu, điều ác
trên đời, tất cả là do tình yêu thương con người ở đó chưa có bị những mối lo
toan, những ích kỷ, hẹp hòi che lấp mất.
Việt Nam là một đất
nước có truyền thống nhân đạo yêu thương con người cao cả và lâu dài, từ thời
phong kiến ta đã được biết về những con người rất mực lương thiện, như danh y
Lê Hữu Trác. Ông là một người thầy thuốc giàu lòng nhân ái, ông đã từng chữa
cho một cậu bé con nhà thuyền chài nghèo bị mắc bệnh đậu mùa rất nặng, người bốc
lên mùi xú uế, mỗi khi khám bệnh phải bỏ bộ quần áo trên bờ nhét bông vào hai lỗ
mũi cho giảm bớt mùi khó chịu. Thế mà ông vẫn đi lại thăm khám, bốc thuốc chữa
bệnh ròng rã hàng tháng trời đến khi cậu bé khỏi hẳn bệnh. Không những ông không nhận một đồng thù lao
nào mà còn cho gia đình cậu bé gạo, củi, dầu, đèn. Ta thật cảm kích trước tình
thương yêu con người của Lê Hữu Trác ông đã bất chấp mọi trở ngại, khó khăn để
chữa bệnh không công cho người nghèo khổ.
Lòng yêu thương con
người vẫn được duy trì và truyền thống nhân đạo của con người Việt Nam vẫn được
phát huy, ngày nay các tổ chức, các quỹ nhân đạo, các nhà mạnh thường quân, họ
luôn dành cho những người nghèo khổ chút hỗ trợ về vật chất, giúp họ trang trải
qua ngày và cả các chương trình ủng hộ cho trẻ em nghèo khó, người dân vùng bão
lụt. Đó là những việc làm thể hiện tình yêu thương giữa con người với con người,
của người Việt Nam trong bất kỳ hoàn cảnh nào xã hội nào.
Tình yêu thương con
người là thứ tình cảm giản dị nhưng chân thành nhất, ấm áp nhất. Vậy mà đâu đó
trong cuộc sống hàng ngày ta vẫn bắt gặp những hành động, những con người không
biết yêu thương con người, kể cả với người thân của mình, con cái hắt hủi cha mẹ,
cảm thấy mình chịu gánh nặng khi phải chăm sóc người thân của mình. Đó là người
thân, còn với những người xung quanh, một số cá nhân có thái độ thờ ơ, ích kỷ,
vô cảm trước khó khăn bất hạnh của người khác. Đã có ai từng nói rằng:
“Có
khi nào trên đường đời tấp nập,
Ta
vô tình đi lướt qua nhau”,
“Vô
tình”, chính là sự thờ ơ ghẻ lạnh đối với những số phận hẩm hiu, khó
khăn. Đó là những việc làm, những con người đang bị phê phán và xem thường.
Ngoài ra tình yêu thương cũng cần phải thể hiện đúng lúc, đúng chỗ đúng cách.
Một số người luôn thể hiện
tình yêu thương con người của mình bằng việc ủng hộ, quyên góp tiền của một
cách quá đà, sẽ khiến kinh tế cá nhân bị giảm sút và tạo sự ỷ lại, dựa dẫm cho
những người khó khăn, khiến họ có suy nghĩ chỉ chờ vào tiền trợ cấp để sinh sống
qua ngày.
Qua lời hát của Nhạc
sĩ Trịnh Công Sơn đã cảm thức được ý nghĩa và trách nhiệm của bản thân trong việc
biết yêu thương, quan tâm người khác. Chúng ta hãy sống một cuộc sống đầy ý
nghĩa, luôn yêu thương chăm sóc người khác, biết xót xa trước những mảnh đời cơ
cực và biết đưa tay để cho những người khó khăn bấu víu, nâng đỡ họ vượt qua
khó khăn cuộc đời. Là một người trẻ tuổi trước tiên ta hãy sống trách nhiệm với
gia đình và người thân, chúng ta hãy yêu thương ông bà, cha mẹ, anh chị em
mình, quan tâm chăm sóc ân cần từ những việc nhỏ nhất, đơn giản nhất. Sau đó
chúng ta cần phải giàu lòng bác ái với mọi người xung quanh, sẵn sàng tham gia
các phong trào quyên góp, ủng hộ và chương trình tình nguyện “để gió cuốn đi”,
mang yêu thương lan tỏa khắp nơi ta sẽ sống một cuộc sống ý nghĩa và sẽ trở
thành một người có ích cho gia đình và xã hội.
Ai sinh ra trên đời cũng có
một trái tim, chúng ta hãy luôn giữ cho trái tim đó mang dòng máu nóng, ấm áp,
biết yêu thương con người, vì nhau mà sống, “sống có một tấm lòng”, để con người
được gần nhau hơn. Như nhà thơ Tố Hữu từng nói.
“Người yêu người sống để yêu nhau”.
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng
Xã hội ngày càng
phát triển, con người càng bị cuốn theo công việc và những bộn bề của cuộc sống
riêng tư khiến họ dần trở nên xa cách, thiếu quan tâm hơn đến những người xung
quanh mình. Cuộc sống quá nhiều bộn bề, lo toan khiến người với người dần xa
nhau hơn và câu nói "Sống trong đời cần có một tấm lòng" chưa bao giờ
cần tiết như thế trong xã hội hiện nay.
"Tấm lòng" ở
đây là tình cảm thương yêu, quý mến, là sự chia sẻ, đồng cảm, là những điều tốt
đẹp mà chúng ta dành cho nhau. Liền sau câu hát đó, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn có bỏ
ngỏ một câu hỏi: "Để
làm gì em biết không?/ Để gió cuốn đi". Như vậy, câu nói đề cao đến vấn đề cho đi mà không cần nhận lại,
lòng tốt chỉ đáng trân quý khi ta biết cho đi mà không hề toan tính hay vụ lợi
điều gì.
Chúng ta ngày càng mải
miết đuổi theo vòng xoáy của cuộc sống, của nỗi lo cơm áo gạo tiền mà dần quên
đi rằng chúng ta đang sống trong một cộng đồng, cần phải biết yêu thương và
chia sẻ với nhau. Trong những ngày tháng tấp nập ở Hà Nội, hãy thử dành chút thời
gian để sống chậm lại, lắng nghe câu chuyện của một người bạn hoặc thậm chí là
một người lạ, cùng chia sẻ với họ câu chuyện của chính mình, chắc chắn bạn sẽ
thấy lòng nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Hãy thử một lần giúp đỡ bất kỳ ai có hoàn cảnh
khó khăn hơn mình, nụ cười hạnh phúc và lời cảm ơn của họ sẽ khiến ngày hôm đó
của bạn tuyệt vời hơn rất nhiều.
"Lá lành đùm lá rách" là
lối sống quý báu mà cha ông ta đã truyền lại cho con cháu từ bao đời. Ngày nay,
chúng ta có thể thấy trên các phương tiện truyền thông xuất hiện rất nhiều những
chương trình đem đến niềm vui, lợi ích cho những hoàn cảnh khó khăn như: Vì bạn
xứng đáng, Trái tim cho em, Thắp sáng ước mơ... Để thực hiện được một chương
trình không phải là dễ nhưng bằng một trái tim nhân hậu, một tấm lòng luôn yêu
thương mọi người đã trở thành nghị lực để những người làm truyền hình có đủ sự
kiên nhẫn, đủ ý chí để thực hiện những chương trình đó. Không chỉ vậy, ở rất
nhiều tuyến phố của Hà Nội hay thành phố Hồ Chí Minh chúng ta sẽ bắt gặp những ổ
bánh mì từ thiện, hòm tiền từ thiện hay tủ quần áo từ thiện... Tất cả những
nghĩa cử cao đẹp đó đều xuất phát từ tấm lòng nhân ái của tất cả mọi người.
"Nơi lạnh nhất không phải Bắc Cực
mà là nơi không có tình thương" quả
không sai. Không chỉ một, hai lần chúng ta lên án những kẻ chỉ biết lợi dụng những
vụ tai nạn, hay chết đuối... để quay video, chia sẻ lên các mạng xã hội nhằm
mua vui cho mình. Không hề có một cánh tay đưa ra để cứu giúp những bạn nhỏ bán
hàng rong, những cụ già nghèo đói mà ngược lại là sự xua đuổi, xa lánh. Tất cả
những điều đó khiến cho cụm từ bệnh vô cảm trở thành một vấn đề rất đáng bận
tâm trong xã hội hiện nay.
"Sống
trong đời sống cần có một tấm lòng" là
một thái độ sống tích cực, một lối sống tốt đẹp mà tất cả chúng ta cần phải hướng
đến. Hãy cho đi mà không cần nhận lại, cho đi không toan tính vụ lợi, có như vậy
thì lòng tốt mới đáng được trân quý.
Nếu
Có Thể
Nếu có thể hãy rộng lòng tha thứ
Những lỗi lầm trong quá khứ xa xôi
Bởi buồn..đau..khóc..hận cũng qua rồi
Mở tâm hồn đừng ngậm ngùi che đậy
Đâu chỉ có mỗi một mình như vậy
Cuộc đời này còn đầy rẫy trái ngang
Đã gieo nên bao thảm cảnh bẽ bàng
Thì cớ gì mãi mang lòng thù hận
Dẫu biết rằng khi ngập tràn chịu đựng
Giọt lệ nhoà căm giận sẽ lăn rơi
Có nỗi đau không tả hết bằng lời
Nhưng tất cả xa rồi còn đâu nữa
Nếu có thể vào một ngày nào đó
Thả tâm hồn buông bỏ hết thương đau
Cùng xót xa của ngày tháng năm nào
Tự cho mình chút sắc màu cuộc sống.
|
K |
hó khăn rồi sẽ qua đi.Giống như cơn mưa ngoài cửa sổ, có tầm tã cỡ nào rồi cuối cùng cũng sẽ trời quang mây tạnh.
.jpg)
