CHA MẸ MONG MUỐN NHỮNG ĐIỀU GÌ Ở CON CÁI?
Sinh con ra, nuôi con khôn
lớn không phải việc dễ dàng. Cha mẹ luôn là người hi sinh tất cả để cho con được
sống và phát triển trong môi trường đầy đủ và tốt nhất. Dù hy sinh nhiều cho
con nhưng chẳng bao giờ cha mẹ mong mỏi được con đền đáp mà chỉ mong con có một
cuộc sống như con hằng ao ước mà thôi. Đặt địa vị là một người con, có bao giờ
ai đó tự hỏi mình rằng cha mẹ mong muốn
điều gì ở mình không? Luôn luôn chỉ có con cái mong muốn đòi hỏi ở cha mẹ mà
chưa từng hỏi xem cha mẹ mong muốn điều gì ở mình. Cùng Ngọc Minh tìm hiểu ngay
điều đó trong hôm nay nhé.
Cha mẹ luôn là chủ đề được
đi vào thơ ca, là chủ đề mà biết bao nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ lấy cảm hứng để
viết. Tình yêu thương của cha mẹ luôn vô bờ bến dành cho con cái. Cha mẹ luôn
mong muốn con mình có những điều sau:
1-Có sức khỏe tốt.
Mong con sinh ra và lớn
lên có sức khỏe tốt
Có một sức khỏe tốt có lẽ
sẽ là tài sản lớn nhất của cả một đời người. Có thể khi còn trẻ chúng ta sẽ
không để tâm tới việc chăm sóc sức khỏe nhưng đến một độ tuổi nào đấy bạn trẻ
ta sẽ thấy rằng sức khỏe luôn là điều quan trọng nhất.
Khi còn bé ta luôn có cha
mẹ chăm sóc từng li từng tí cho từng bữa ăn, giấc ngủ. Khi lớn lên rồi, phải tự
chăm sóc bản thân chúng ta mới thấy nhớ tới những ngày được cha mẹ chăm sóc.
2-Mong con luôn vui vẻ, hạnh phúc.
Ai ai cũng luôn mong muốn
cuộc sống được vui vẻ, hạnh phúc. Đó là ước mơ của rất nhiều người. Cha mẹ vẫn
luôn cố gắng làm việc thật nhiều, kiếm thật nhiều tiền để có điều kiện chăm sóc
thật tốt cho con, đáp ứng những thứ cần thiết cho con chỉ mong sao con sống được
đầy đủ, đỡ khổ. Với bất cứ người cha người mẹ nào cũng có suy nghĩ đời mình có
thể khổ, có thể vất vả nhưng nhất định không để con cái phải khổ như bố mẹ. Liệu
có tình yêu nào to lớn, vĩ đại như tình yêu thương cha mẹ dành cho con cái hay
không?
3-Mong muốn con thành công.
Bất cứ ai cũng luôn mong
muốn được thành công trong cuộc đời, được thành công trong công việc, sự nghiệp.
Nhưng đã bao giờ bạn trẻ tự hỏi liệu rằng
thành công của cha mẹ mình là gì không?
Thành công của cha mẹ
chính là nhìn thấy con cái trưởng thành, thành công. Có thể khi con còn trẻ
,con ước mơ nhiều về sự nghiệp, về các mối quan hệ trong cuộc sống. Nhưng khi
con trẻ có gia đình rồi sinh con thì việc
con cái thành công chứng tỏ cho mọi người
thấy rằng cha mẹ đã thành công trong việc nuôi dạy con cái. Đó chính là
thành công mà bậc làm cha, làm mẹ nào cũng mong muốn nhất trong cuộc đời.
4-Sự tôn trọng từ người khác dành cho con.
Ngay từ khi còn nhỏ, cha mẹ
đã luôn dạy dỗ cho nhiều điều, từ những điều nhỏ nhất tới những kiến thức cần
thiết để tồn tại, để phát triển. Cha mẹ cho con trẻ từng chữ, từng số, dạy con cách đối nhân xử
thế, dạy con cách giao tiếp và ứng xử
trong xã hội….
Cha mẹ luôn là người hiểu
rõ nhất rằng dù có muốn thì cha mẹ cũng không thể ở bên cạnh con mãi mãi, không
thể dìu dắt con và lo lắng, dìu dắt con đi suốt cuộc đời. Vậy nên tất cả những
bài học, những kinh nghiệm trong cuộc sống đều để con có thế cố gắng ngẩng cao
đầu trong cuộc sống, sống thật tốt để không ai có thể chê bai, ghét bỏ con.
Mong con sẽ được mọi người tôn trọng và yêu thương. Chỉ vậy thôi thì cha mẹ đã mãn
nguyện lắm rồi.
5-Xây dựng gia đình hạnh phúc.
Mong con trưởng thành, xây
dựng gia đình hạnh phúc
Có rất nhiều bạn trẻ khi lớn
lên, ra trường đi làm rồi bị cha mẹ giục việc lấy vợ, lấy chồng. Với cha mẹ,
không cần con phải hướng tới mục tiêu gì xa xôi chỉ cần con đủ khôn lớn, có thể
tự lo được cho gia đình, công việc ổn định rồi thì xây dựng gia đình. Có lẽ với
bất cứ người cha, người mẹ nào khi nhìn thấy con có gia đình, con cái ổn định
là họ đã cảm thấy mãn nguyện rồi.
Hơn ai hết cha mẹ là người
mong mỏi được bế những đứa cháu, giúp con mình
chăm nom các cháu để con mình có
thể yên tâm công tác bên ngoài.
NHỮNG SAI LẦM CỦA BỐ MẸ ẢNH HƯỞNG ĐẾN
TƯƠNG LAI CỦA CON
Việc áp đặt suy nghĩ, cảm
xúc của cha mẹ lên con có thể khiến đứa trẻ mất tự do, thiếu độc lập, rồi trở
thành "thảm chùi chân" của người khác.
Cần con thể hiện tình cảm với mình
Nhà giáo dục của Đại học
Bang Michigan, Kendra cho rằng, việc bắt trẻ thể hiện tình cảm gượng ép hoặc thể
hiện tình cảm khi chúng không thoải mái sẽ khiến trẻ nghĩ rằng đôi khi mình
không được toàn quyền quyết định cơ thể mình.
Trẻ sẽ cảm thấy mục đích
chính của nó trong cuộc sống là làm hài lòng người khác. Con bạn có thể cảm thấy
nhu cầu của bản thân chỉ là thứ yếu và mình không có quyền riêng tư.
Cách nuôi dạy con sai lầm
sẽ khiến sau này lớn lên, đứa trẻ nghĩ bản thân vô dụng khi không làm hài lòng
người khác. Con trẻ dễ cảm thấy bất an và đánh giá thấp giá trị bản thân.
Bắt con chịu trách nhiệm với cảm xúc của cha mẹ
Lớn lên, chúng chỉ co ro
trong một giới hạn vì nỗi sợ đã lấn át tất cả. Đứa trẻ trở thành một người
ngoan ngoãn nhưng không tự do và hạnh phúc.
Bắt con kìm nén nhu cầu chính đáng
Chẳng hạn như Cha Mẹ ép
con tham gia môn thể thao hoặc chọn nghề Cha Mẹ cho là tốt, nhưng đứa trẻ không
thích. Chúng có thể trở thành một người nổi loạn để chứng minh mình sẽ không
đáp ứng yêu cầu của bất kỳ ai.
Hoặc con trẻ có nguy cơ là
"tấm thảm chùi chân" của người khác, khi không thể tự bảo vệ mình,
khiến bản thân bị lợi dụng bởi những kẻ hung hãn.
Cha mẹ "trực thăng"
Cha mẹ được ví như những trực
thăng, luôn bay lở lửng trên đầu con trẻ, kiểm soát mọi thứ liên quan để trẻ vì
nghĩ sẽ giúp con trẻ an toàn.
Về cơ bản, Cha Mẹ có mặt để cứu
con khỏi mọi hậu quả, cả tốt và xấu. Tuy nhiên, hành động đó làm con trẻ hiểu
nhầm rằng thế giới và con người không an toàn. Suy nghĩ này sẽ hằn sâu vào đầu
con trẻ khi nó lớn lên.
Bỏ qua các câu hỏi nghiêm túc của con
Nếu hành động như vậy, Cha
Mẹ đang bỏ lỡ cơ hội tác động tích cực và giáo dục con trẻ. Đứa trẻ cảm thấy an
toàn nên mới đưa ra câu hỏi và chúng cần được tôn trọng. Chúng cũng ngầm hiểu
mình có thể hỏi những câu này và đến gặp cha mẹ để hỏi khi cần.
Thay vì bỏ qua câu hỏi của
con trẻ, hãy làm con trẻ cảm thấy thoải mái, cởi mở. Hãy tập trung nhất có thể
khi trả lời.
Ép con kết bạn
Cha Mẹ có thể khuyến khích con
trẻ kết bạn nhưng hãy lắng nghe chúng. Việc ép buộc con vào một tình bạn mà
chúng không hứng thú, thậm chí không muốn sẽ khiến tình bạn đó thất bại. Hành động
này dễ làm con trẻ cảm thấy không được lắng nghe. Chúng nghĩ rằng cha mẹ đã phá
vỡ lòng tin của chúng.
Nếu lòng tin liên tục bị lung lay, con trẻ khi
lớn lên sẽ lo lắng, khó tin tưởng người khác. Chúng cũng có thể thấy bị cô lập,
không thoải mái khi đứng cạnh người có địa vị xã hội.
Sự bất ổn trong gia đình
Sự bất ổn trong gia đình
có thể là sự thay đổi nơi ở, người chăm sóc trẻ, tình cảm của cha mẹ (ly hôn hoặc
có quan hệ ngoài luồng). Sự bất ổn có thể sẽ khiến con trẻ gặp khó khăn, đặc biệt
nếu chúng trải qua những thay đổi lớn từ khi còn nhỏ. Ví dụ, khi một người
trông trẻ đến và đi, con ngơ ngác không hiểu tại sao. Thói quen sinh hoạt của
chúng cũng sẽ bị thay đổi. Đứa trẻ sẽ hình thành quan điểm: "Một người biến
mất chỉ đơn giản là để được thay thế bởi một người khác".
Không tin tưởng con
Tin đứa trẻ khác mà không tin
con mình, không cho chúng không gian để thử nghiệm có thể phá vỡ lòng tin giữa
con trẻ và cha mẹ. Loại hành vi này sẽ dễ khiến con trẻ nổi loạn, làm những việc
không nên làm. Hãy cho con trẻ thấy Cha Mẹ tin tưởng con bằng cách giúp chúng
hành động một cách chính trực và trung thực.
Gắn trải nghiệm cá nhân của Cha Mẹ lên con
Ai cũng có nỗi sợ hãi và mối
quan tâm riêng. Ai cũng muốn con mình được an toàn và hạnh phúc. Nhưng nếu Cha
Mẹ đặt nỗi sợ hãi và kỳ vọng cá nhân vào con trẻ, có thể khiến chúng buồn.
Chúng dễ nhầm nỗi sợ hãi của
cha mẹ với sự thất vọng và tin Cha Mẹ nghĩ con trẻ sẽ thất bại. Con trẻ sẽ cảm
thấy không được hỗ trợ và không an toàn.
Thiếu cuộc đối thoại cởi mở với con trẻ
Trong thời gian sinh sống hơn
60 năm Ngọc Minh thấy hầu hết gia đình đang thiếu đi sự đối thoại giữa con cái
và cha mẹ, cụ thể là những thảo luận, chia sẻ cởi mở. Những cuộc thảo luận như
vậy sẽ giúp con trẻ thấy thoải mái hơn, đồng thời giúp cha mẹ nắm bắt được các
vấn đề của con, để từ đó tìm cách tháo gỡ cho phù hợp. Thảo luận với con trẻ sẽ
giúp liên kết tình cảm giữa các thành viên trong gia đình cũng như khiến các
con cảm thấy được khích lệ trong cuộc sống.
Cha mẹ Việt Nam thường viện
nhiều lý do như cách biệt thế hệ, không có thời gian, bận công việc…nên không
có thói quen thảo luận hay trò chuyện với con trẻ. Tuy nhiên điều này sẽ khiến
con trẻ có xu hướng bị cô lập trong chính ngôi nhà của mình.
So sánh với “con nhà người ta”
Hệ lụy của việc so sánh
con mình với những đứa trẻ cùng tuổi là gánh nặng tâm lý trẻ phải mang theo
trong thời gian dài. Những đứa trẻ bị so sánh với bạn bè thường có tâm lý mặc cảm.
Sự việc này nếu xảy ra trong thời gian dài sẽ khiến trẻ có xu hướng tiêu cực
trong cuộc sống. Nhiều em có thiên hướng sống bất cần vì cho rằng mình là người
thừa trong gia đình.
Khi Cha mẹ so sánh con
mình với những đứa trẻ khác tức là đang tìm cách triệt tiêu sự tự tin của trẻ.
Trẻ mất đi sự tự tin đồng nghĩa mất đi tính phản kháng. Trong trường hợp này,
trẻ có 2 xu hướng phát triển là thu mình, sống khép kín, cam chịu hoặc sống bất
cần, có thiên hướng bạo lực.
Cả 2 xu hướng đều rất nguy
hiểm, vì thế các bậc phụ huynh tuyệt đối không so sánh con mình với bất kỳ ai đặc
biệt là so sánh trực tiếp trước mặt chúng hoặc có sự hiện diện của người ngoài.
Hãy để các con được sống đúng với bản thân mình. Việc tạo một hình mẫu để so
sánh không phải là một phương pháp giáo dục đúng đắn ngược lại còn phản tác dụng.
Ngoài ra phụ huynh cũng
nên đồng hành và hỗ trợ con nếu nhận thấy con đang gặp một số vấn đề. Tâm lý của
con trẻ khi thay đổi rất dễ để nhận biết. Phụ huynh chỉ cần để ý con một chút
là có thể nhận biết ngay.
Không tìm hiểu bạn mà con chơi cùng
Người Việt Nam có câu “Gần mực
thì đen, gần đèn thì rạng”. Tuy nhiên nhiều phụ huynh thường không tìm hiểu
nhóm bạn mà con mình đang chơi cùng. Cụ thể nhiều bố mẹ không biết con cái mình
đang chơi với những ai, loại bạn đó thế nào?
Cha mẹ nên tìm hiểu về nhóm bạn
của con mình các thông tin như tuổi tác, công việc, hoàn cảnh gia đình...Tìm hiểu
những điều này không phải để phân biệt giàu nghèo mà để giúp con trẻ định hướng
việc chọn bạn mà chơi.
Đối với việc nuôi dạy con cái,
Cha mẹ không chỉ hiểu rõ về bạn của con mà phụ huynh cũng cần phải có sự tương
tác, giúp đỡ nhau trong việc giáo dục trẻ.
Một số gia đình thường cố tạo
khoảng cách với nhóm bạn của con, hoặc tỏ ra khắt khe quá mức khi bạn đến nhà để
thị uy. Điều này là không nên vì nhiều khi con trẻ tâm sự với bạn bè còn nhiều
hơn nói chuyện với bố mẹ.
Nhiều cha mẹ nghĩ rằng họ đẻ
con ra thì họ là người hiểu con nhất. Nhưng đôi khi bạn bè mới là người thấu hiểu
con họ nhất. Cho nên việc tăng cường và cải thiện mối quan hệ với bạn bè của
con cũng là một cách cha mẹ tìm hiểu con mình để biết con đang học tập, tâm lý
như thế nào, có bị bạo hành không? Một nhóm bạn tốt, sống có trách nhiệm sẽ
thay cha mẹ quản lý và quán xuyến con mình ở trường.
Ảnh hưởng từ quá khứ
Mỗi người đều trải qua
quãng thời thơ ấu đầy ắp kỷ niệm. Trong đó, có cả những kỷ niệm vui và kỷ niệm
buồn đan xen. Ít ai biết rằng, những chuyện xảy ra trong quá khứ sẽ quyết định
đến cách cư xử của mình với con trẻ sau này.
Tuy nhiên, điều đó không
có nghĩa là chúng ta lặp lại những sai lầm của cha mẹ mình. Điều quan trọng là
chúng ta học hỏi từ những sai lầm đó và cố gắng bảo vệ con khỏi những cảm xúc
tiêu cực.
Ví dụ, chúng ta biết rằng
dùng đòn roi chỉ mang đến những hậu quả tiêu cực nhưng nhiều bậc cha mẹ vẫn sử
dụng hình phạt này. Họ luôn cố gắng chứng minh mình đúng và nói rằng, cha mẹ họ
vẫn làm như thế.
Ít bày tỏ cảm xúc với con
Cha mẹ hãy nhớ rằng, nếu chúng
ta ít bày tỏ tình cảm với con, chúng sẽ thấy lạc lõng và cô đơn trong chính gia
đình của mình.
Khi chúng ta không lắng nghe cảm
xúc và ý kiến của con hoặc thờ ơ với chúng, rất có thể con chúng ta sẽ hành động
giống như vậy với người khác.
Trong tương lai, con có thể
khó kết bạn, khó tạo lập các mối quan hệ trong xã hội.
Những thói quen xấu
Cha mẹ là tấm gương cho
con trẻ. Một nghiên cứu ở viện giáo dục cho thấy, có mối liên hệ chặt chẽ giữa
thói quen của các bà mẹ và tình trạng tăng cân ở con cái.
Với những phụ nữ có một lối
sống lành mạnh, nguy cơ béo phì ở con cái của họ thấp hơn 75%.
Các nhà nghiên cứu khẳng định
rằng thói quen tốt có ảnh hưởng tích cực đến trẻ em là có chế độ ăn uống lành mạnh,
tập thể dục thường xuyên, không hút thuốc, không uống rượu hoặc uống rất ít rượu.
Ngoài ra, trẻ nhỏ ít có
nguy cơ béo phì hơn 30% nếu cha chúng dành nhiều thời gian chơi với chúng.
Chiều con quá mức
Cách nuôi dạy của cha mẹ trong
quá khứ với chúng ta có thể dẫn đến những sai lầm trong cách dạy con của chúng
ta sau này.
Ví dụ, trước đây cha mẹ độc
đoán, kìm kẹp quá mức khiến chúng ta cảm thấy khó chịu và ngột ngạt, khi có gia
đình, sinh con, cha mẹ thường có xu hướng cho con tự do làm điều chúng thích.
Điều này sẽ khiến đứa trẻ nghĩ
ngược lại, chúng cho rằng cha mẹ ít quan tâm chúng.
Lời khuyên cho các bậc phụ
huynh là luôn quan tâm con nhưng để con có khoảng tự do nhất định.
Coi con là "trung tâm vũ trụ"
Nhiều cha mẹ luôn coi con
là "trung tâm vũ trụ" và họ cố gắng làm những gì tốt nhất có thể cho
con.
Thế nhưng, ngoài xã hội,
chúng chỉ là những đứa trẻ bình thường. Nếu chúng ta luôn coi con là
"trung tâm vũ trụ", khi lớn lên chúng sẽ trở thành người có tính ích
kỷ, luôn đòi hỏi quyền lợi và khó được lòng người khác.
Việc bảo vệ con quá mức có
thể khiến con luôn sợ hãi, rụt rè trong giao tiếp.
Chúng sẽ sợ phải chịu bất
kỳ trách nhiệm nào hoặc sợ phải bước qua ranh giới an toàn của chúng - như gặp
gỡ người bạn mới hoặc bắt đầu kinh doanh...
Phá hủy lòng tin
Cha mẹ cần giúp con trẻ hiểu rằng,
chúng có thể tin tưởng vào người thân của mình.
Niềm tin của con trẻ (đặc biệt
là thanh thiếu niên) rất dễ mất đi nếu cha mẹ mất kiểm soát cảm xúc và khiến
chúng sợ hãi.
Điều này có thể khiến họ mất kết
nối tình cảm với gia đình và không cảm thấy được bảo vệ.
Trẻ em phát triển tốt hơn và chúng trở thành những người trưởng thành khỏe mạnh khi gia đình là một hòn đảo an toàn mà chúng có thể phiêu lưu khám phá thế giới.
Hành vi hung hăng
Con trẻ học cách giải quyết
vấn đề bằng cách quan sát cha mẹ khi họ phải đối mặt với khó khăn.
Đôi khi, chính những đứa
trẻ là nguyên nhân gây ra rắc rối này. Việc cư xử thô lỗ hoặc thể hiện cảm xúc
tiêu cực với con khi còn nhỏ có thể dẫn đến các vấn đề về kiểm soát cơn giận.
Khi lớn lên, chúng sẽ trở thành người nóng nảy, dễ mất kiểm soát và hung hăng.
Tôn trọng và bình đẳng với con
Sau một cuộc chiến nghiêm trọng
giữa cha mẹ và con cái, cha mẹ phải cố gắng khắc phục tình hình - khôi phục
lòng tin với con trẻ.
Để làm được điều này, cha mẹ
phải bình tĩnh và nói chuyện một cách bình đẳng, thể hiện sự tôn trọng với con
trẻ.
Cha mẹ hãy lắng nghe để cho
con trẻ biết rằng cha mẹ quan tâm đến cảm giác của chúng và cố gắng nhìn nhận vấn
đề từ góc độ của con.
Sau đó, cha mẹ hãy nói về cảm
xúc của mình, giải thích lý do khiến cha mẹ tức giận và xin lỗi. Đây là một
cách để cho con trẻ thấy rằng cha mẹ là người chúng có thể tin tưởng.
Không chăm sóc bản thân
Cha mẹ nên áp dụng câu nói:
"Hãy đeo mặt nạ dưỡng khí trước khi giúp người khác" vào việc nuôi dạy
con trẻ. Cha mẹ không thể trở thành một bậc cha mẹ tốt và nuôi dạy con trẻ hiệu
quả nếu cha mẹ kiệt sức. Hãy chăm sóc tốt cho bản thân, vì lợi ích của chính
mình và cho con mình.
Nghĩ rằng cha mẹ có thể ban tặng hạnh phúc cho con
Hạnh phúc không phải là món
quà được ban tặng ngay cả khi chúng ta là bậc cha mẹ tốt nhất. Trẻ em lớn lên
trở thành người hạnh phúc khi chúng thành thạo các kỹ năng, trở nên kiên cường
và học cách tin tưởng vào bản thân. Hạnh phúc thực sự đến từ bên trong.
Đừng mắc sai lầm khi cố gắng
khắc phục mọi vấn đề của con trẻ. Cho phép trẻ em cảm nhận được những cung bậc
cảm xúc, bao gồm cả nỗi buồn, sự thiếu tự tin và thất vọng để chúng học cách đối
phó và biết cách tạo ra hạnh phúc cho riêng mình khi trưởng thành.
Bao bọc, giữ gìn con quá mức
Chúng ta có được sự khôn
ngoan thông qua trải nghiệm. Để con trẻ trải qua sự mất mát, đau đớn và thất vọng
khi trải nghiệm thực tế giúp chúng tự rút ra bài học cho bản thân.
Mặc dù có thể cha mẹ rất
muốn trở thành một người cha người mẹ tốt để bảo vệ con khỏi cảm giác bị tổn
thương hoặc thất vọng, nhưng chính những trải nghiệm này mới thực sự là điều tốt
cho chúng
Bao biện cho con trẻ
Những lời bào chữa như
"Cháu nó không cố ý" hoặc "Con bé không khỏe" có thể dễ
dàng khiến trẻ có lối suy nghĩ "Đó không phải lỗi của tôi" hoặc tâm
lý nạn nhân. Nếu cha mẹ bao biện cho con, con chúng ta sẽ không học cách chịu
trách nhiệm về hành động của mình.
Những người trưởng thành,
thành công phải chịu trách nhiệm về hành vi của họ, vì vậy nếu cha mẹ muốn biết
cách trở thành một người cha mẹ tốt, hãy ngừng bào chữa và để cho trẻ học kỹ
năng chịu trách nhiệm.
Không để con làm những công việc phù hợp với lứa tuổi
Có những việc cha mẹ nghĩ
là con trẻ chưa đủ tuổi để làm. Tuy nhiên, con trẻ cần có khả năng học cách thực
hiện các công việc phù hợp, để chúng chịu trách nhiệm một hoạt động nào đó
trong gia đình
Những đứa trẻ khi rời khỏi
gia đình cần có những kỹ năng cần thiết để tồn tại, chẳng hạn như nấu ăn, dọn dẹp,
đặt lịch hẹn, đi mua hàng tạp hóa... sẽ dễ dàng trưởng thành và tự lập hơn.
Cho con trẻ quá nhiều lựa chọn, hoặc không có đủ lựa chọn
Có quá nhiều sự lựa chọn khiến
con trẻ cảm thấy bị choáng ngợp trong khi quá ít sự lựa chọn có thể dẫn đến sự
thiếu tự tin. Tạo sự cân bằng và đưa ra 2 hoặc 3 lựa chọn cho phép trẻ tự đưa
ra quyết định. Điều này sẽ góp phần xây dựng kỹ năng tin tưởng vào bản thân.
Nhượng bộ
Con trẻ cần có giới hạn và
ranh giới. Việc nhượng bộ mọi ý thích của con, từ việc tặng chúng mọi món đồ
chơi mà chúng muốn cho đến việc cho phép chúng hành động tùy thích.
Con trẻ cần có giới hạn để
cảm thấy an toàn. Những đứa trẻ cảm thấy an toàn sẽ phát triển thành những người
lớn hạnh phúc.
Không để bản thân mắc phải
những sai lầm phổ biến khi nuôi dạy con trẻ sẽ mang lại cho con chúng ta cơ hội
tốt nhất để trưởng thành và thành công trên đôi chân của chúng.
Quá bao bọc con
Nhiều cha mẹ đang vì yêu
thương con mà không phát hiện ra là mình đang bao bọc con.
Khi 4-5-6 tuổi, con đã có thể
tham gia vào một phần công việc nhà thì nhiều cha mẹ vẫn phục vụ con từ A đến
Z, thậm chí có rất nhiều con học lớp 3-4 vẫn được xúc cho ăn.
Sai lầm ở đây là cha mẹ chỉ biết
phục vụ mà không hề dạy con phải thực hành thế nào.
Những đứa trẻ đó sẽ không tự lập
được vì không được dạy về trách nhiệm của bản thân. Từ bé, cha mẹ chưa dạy con
các kỹ năng để con tự lập thì chắc chắn khi lớn lên các con không thể tự lập được.
Với những đứa con được bao bọc,
vốn dĩ sự đòi hỏi của con rất lớn. Cha mẹ với một tâm lý nóng vội luôn muốn cho
xong để không bị phiền phức, ngay lập tức đáp ứng đòi hỏi của con, như vậy sẽ
khiến cho sự đòi hỏi của con ngày càng leo thang, tạo cho con sự ích kỷ, xấu
tính khi lớn lên.
Bỏ mặc con
Cha mẹ nào cũng muốn con thông
minh, muốn con tự lập trong suy nghĩ và tự giải quyết được các vấn đề của mình
nhưng nhiều cha mẹ hầu như đang bỏ mặc con.
Do stress, do quá bận rộn với
công việc nên cha mẹ sẵn sàng để con chơi với điện thoại, máy tính bảng,
tivi... để được yên thân, để đỡ bị làm phiền. Từ đó vô tình khiến con trẻ bị thụ
động, phụ thuộc vào công nghệ, chỉ xem, chỉ nghe mà không có sự tương tác,
không thể phát triển tư duy.
Nghĩ hộ con
Cha mẹ mắc sai lầm là luôn
nghĩ hộ con trẻ, làm thui chột tư duy trí tuệ của con. Với một vấn đề, thường
cha mẹ hay có thói quen giải thích, sau đó nhắc lại, dẫn đến việc con trẻ chỉ
biết nghe một chiều từ bố mẹ mà không hề vận động suy nghĩ.
Muốn con giao tiếp tốt nhưng lại hạn chế con
Khi các con biết quậy, nghịch,
cha mẹ thường cảm thấy phiền phức, không đủ kiên nhẫn, bắt con trẻ ngồi một chỗ
và không được nói, khiến con trẻ phải thu mình, ém bản thân lại. Đó là điều khiến
con trẻ có tâm lý co cụm ngay từ trong gia đình.
Cần phân biệt giữa việc con biết
nói và biết giao tiếp. Biết giao tiếp là khả năng diễn đạt, trình bày, giải quyết
vấn đề bằng ngôn ngữ, phản xạ nhanh, khéo léo trong ứng xử.
Không dạy tiếng Việt tốt
Nhiều cha mẹ cho con học
ngoại ngữ từ sớm mà quên việc dạy tiếng Việt cho con thật tốt. Ngôn ngữ tiếng
Việt cần được phát triển trong cả quá trình dài, trong 10 năm đầu đời, thì con
trẻ mới có thể có khả năng giao tiếp tốt.
Cha mẹ nên dạy con nói từng
câu, từng chủ đề, từng vấn đề. Đi từ việc nói cho người khác hiểu, đến việc biết
phản biện, đặt câu hỏi, giải quyết các vấn đề con gặp phải thông qua giao tiếp.
Không lắng nghe con
Một sai lầm nữa là cha mẹ luôn
muốn con trẻ bản lĩnh, tự tin nhưng lại không hề lắng nghe chính kiến của con,
không tôn trọng chia sẻ của con, luôn nghĩ rằng con còn bé, chẳng biết gì cả, ý
kiến của con không đúng, con chỉ nên nghe bố mẹ diễn thuyết.
Điều này khiến cho con ngay từ
khi còn nhỏ đã bị áp đặt, không biết đưa ra ý kiến, không biết phản biện vấn đề,
trở thành đứa trẻ không có lập trường, không có chính kiến. Thậm chí, nếu đứa
trẻ có cảm xúc mạnh, bí bách quá có thể có những cảm xúc, hành vi và thái độ
tiêu cực.
Thưởng không đúng cách
Các cha mẹ hay chia sẻ với
nhau, con làm được điều gì thì thưởng, cho đi chơi...Đó là một điều phi lý, như
vậy là bố mẹ đã làm ngược. Ăn, học là cho con, không phải cho bố mẹ. Với những
đứa trẻ vốn dĩ hay được bao bọc, thậm chí con chưa cần cha mẹ đã đáp ứng mọi thứ,
điều này sẽ rất tệ hại.
Đơn giản là con trẻ được
ăn, con được mặc, con được ở, con được đi học, con được đi chơi, tất cả là do
cha mẹ đang cho con thì con phải có trách nhiệm, nghĩa vụ làm tốt những việc của
con bởi những điều đó sẽ tạo dựng một tương lai tốt đẹp cho chính con.
Mỗi đứa trẻ phải trải qua
10 năm đầu đời để phát triển toàn diện về trí tuệ, tư duy, ngôn ngữ, sức khỏe,
tiếp theo là hình thành các thói quen, kỹ năng để con tự tin, tự lập trong cuộc
sống sau này. Trong 10 năm quan trọng đó sẽ hình thành dần trong con nhân cách
khi lớn lên. Chính vì thế, vai trò của cha mẹ trong việc giáo dục con ở giai đoạn
này vô cùng quan trọng.
Đàn áp trẻ để thể hiện uy quyền của cha mẹ.
Đây là một trong những cách tiếp
cận phản giáo dục. Bất cứ khi nào con trẻ không nghe lời, cha mẹ thường dọa nạt
bằng roi vọt, nhẹ thì biểu hiện bằng thái độ cáu bẳn, càu nhàu hay giận dữ. Các
hình thức phạt thường được đem ra với mục đích khiến trẻ nghe lời và trừng phạt
bằng roi thường được áp dụng nhất trong các gia đình. Có thể cha mẹ đưa đòn roi
ra chỉ là để dọa trẻ nhưng thực tế nó để lại hậu quả không nhỏ. Nó làm con trẻ
sợ hãi, chính tâm lý sợ hãy kéo theo việc trẻ sẽ xa lánh cha mẹ. Lâu dần nó sẽ
hình thành nên tính khiếp nhược ở trẻ, dễ khiến trẻ rơi vào trạng thái sợ hãi
xung quanh. Roi vọt còn gợi tính “độc ác” trong con người con trẻ khiến con có
thể ứng xử với những người xung quanh bằng hành vi bạo lực hoặc có xu hướng
“nói dối” để tránh mắc lỗi và bị đòn.
Cha mẹ luôn chỉ huy
Nhiều người làm cha làm mẹ
thường cho rằng con cái và cha mẹ không thể “cá mè một lứa” và “trên bảo dưới
phải nghe”. Đây là mối quan hệ cha mẹ và con cái dựa trên sự cách biệt. Khi con
trẻ sống cách biệt với cha mẹ, như sống với ông bà, người giúp việc nhiều hơn với
cha mẹ, tất sẽ hình thành nên khoảng cách tâm lý giữa cha mẹ và con cái. Con trẻ
sẽ có xu hướng thu mình, ngại tiếp xúc với người khác, con cái trở nên xa lạ với
cha mẹ hoặc nghe lời người giúp việc, ông bà hơn bố mẹ. Khi đó cha mẹ muốn áp đặt
sự “chỉ huy” của mình sẽ vô hiệu. Khoa học cũng đã chứng minh rằng những trẻ em
sống xa cách cha mẹ sẽ chậm phát triển hơn những trẻ khác, đặc biệt là tâm lý lứa
tuổi.
Cha mẹ dạy con tự phụ
Mỗi hành động, suy nghĩ của
cha mẹ khi dạy con trẻ cũng làm ảnh hưởng đến chúng. Khi cha mẹ cho con trẻ suy
nghĩ về việc mình là người quan trọng nhất, chỉ có cha mẹ hoặc bản thân chúng
là tài giỏi, là nhất, lúc nào cũng thích khoe khoang, hậu quả sẽ chỉ tạo ra những
đứa trẻ có tính tự phụ, xem thường người khác không chỉ với người lớn mà cả với
bạn bè. Điều này làm cho con trẻ khó hòa nhập với môi trường xung quanh, nhất
là với bạn bè ở lớp, ở trường.
Độc đoán trong dạy trẻ
Lúc nào cha mẹ cũng coi những
lời nói việc làm của mình đối với con cái là đúng, là bất khả kháng mà không có
sự chia sẻ, đây là mẫu hình của những người cha, người mẹ độc đoán, bắt trẻ phải
tuân theo mọi lời nói của mình như một mệnh lệnh. Sai lầm này làm cho chính các
bậc phụ huynh sẽ không bao giờ nhìn thấy sự phát triển của con mình, không biết
con em mình hứng thú hoặc yêu thích điều gì, vô tình biến con cái thành những
con rối, rô bốt chỉ biết làm theo mệnh lệnh. Về phần trẻ, chúng sẽ trở thành
người không có tính độc lập và sáng tạo. Các chuyên gia tâm lý khuyên các bậc
cha mẹ hãy đừng biến con mình thành những con rô bốt chỉ biết làm theo mệnh lệnh.
Hành động trong khi đang tức giận lúc trẻ phạm lỗi
Nếu con trẻ mắc lỗi khiến cha
mẹ thực sự tức giận, hãy bỏ đi 10 phút để lấy lại bình tĩnh, tránh đưa ra những
hình phạt không cần thiết với con. Suy nghĩ trước khi hành động. Con trẻ sẽ học
được cách kiềm chế cảm xúc của cha mẹ.
Không dạy trẻ nắm bắt cảm xúc
Là cha mẹ, đôi khi chúng
ta chỉ tập trung vào việc học tập của con trẻ mà quên mất rằng kiềm chế cảm xúc
là một kĩ năng rất quan trọng. Cuộc sống có quá nhiều cảm xúc,con trẻ cần học
cách cân bằng nó từ chính những việc diễn ra xung quanh hàng ngày.
Khuyên răn, thuyết giảng con trẻ
Với những đứa trẻ nhỏ, những lời
nói khuyên răn, giải thích về những lỗi lầm mà chúng phạm phải hoàn toàn không
phù hợp. Không một đứa trẻ nào quan tâm tới những lời cha mẹ giảng giải cho
chúng. Điều này chỉ thích hợp đối với những trẻ lớn đã đi học. Hãy nhớ rằng trẻ
con không phải là người lớn thu nhỏ, chúng có cuộc sống và suy nghĩ riêng của
mình. Đối với những trẻ dưới 5 tuổi hãy dạy cho trẻ thông qua các trò chơi, những
tình huống hoặc câu chuyện cụ thể, có sự tương tác cụ thể và những trải nghiệm
cụ thể sẽ dẫn trẻ đến những hiểu biết đúng và có hành vi đúng. Ví dụ như khi
cha mẹ bảo trẻ không được sờ vào nước nóng nhưng trẻ vẫn không làm theo, hãy
cùng trẻ trải nghiệm cảm giác sờ vào thành cốc sẽ nóng thế nào, khi đó trẻ sẽ
nhận ra sẽ bị bỏng nếu sờ vào cái cốc đó và tự khắc trẻ sẽ không đòi sờ vào nó
nữa.
Không khuyến khích trẻ phát triển
Con trẻ muốn thu hút sự
chú ý của cha mẹ. Đôi khi chúng ta quá bận rộn, chỉ khi con trẻ mắc lỗi mới nhắc
nhở. Một cách dễ hiểu, con trẻ sẽ làm sai để được quan tâm. Hãy tạo thói quen
khen con khi chúng làm điều tốt, trẻ sẽ phát huy điều đó, như thế không phải sẽ
tốt hơn sao?
Trách móc, lặng nhẹ con trẻ
Trách móc con trẻ trước mặt
người khác là điều không nên. Điều này có thể khiến con trẻ tự ti và bị tổn
thương. Tốt hơn hết hãy dùng những từ ngữ nhẹ nhàng để khuyên bảo con. Nếu cần
thiết phải trách mắng, hãy nói chuyện riêng với con.
Quá bao bọc con trẻ
Các bậc cha mẹ thường nghĩ rằng,
chỉ cần có tình yêu thương của cha mẹ sẽ giáo dục được con trẻ. Quan niệm này
hoàn toàn sai. Khi con trẻ biết mình lúc nào cũng được yêu chiều, chúng sẽ trở
nên ích kỷ, thậm chí sẽ sử dụng “vũ khí” này để đạt mục đích. Con trẻ có thể
dùng cách âu yếm cha mẹ để cha mẹ đáp ứng đòi hỏi của chúng. Hậu quả sẽ sinh ra
những đứa trẻ không có tính độc lập, nhu nhược, coi thường người khác và trở
nên ích kỷ.
Muốn trẻ vâng lời, đáp ứng mọi
đòi hỏi của con trẻ: Khi cha mẹ đưa trẻ trở thành “ông vua con” trong gia đình,
bất cứ đòi hỏi nào cũng được đáp ứng, sợ con phá phách hoặc làm mình đau, đó
cũng là lúc cha mẹ đang mắc sai lầm nghiêm trọng. Những đứa trẻ này sẽ dần hình
thành tính cách chỉ biết đòi hỏi ở người khác, không cố gắng, nỗ lực trong công
việc, từ đó chúng sẽ không trở nên độc lập được trong cuộc sống.
So sánh con mình với trẻ khác
Thật sai lầm khi so sánh
con mình với những đứa trẻ khác hoặc anh chị em của chúng. Mỗi bé có những khả
năng, điểm mạnh, điểm yếu riêng. Hãy nhìn nhận những điểm tốt và giúp con trẻ
phát triển chúng thay vì so sánh.
Đặt cha mẹ và con cái ngang bằng nhau
Trong mối quan hệ giữa cha mẹ
và con cái, việc gây dựng tình bạn giữa đôi bên để sẻ chia là điều tốt, nhưng nếu
mối quan hệ này trở nên quá ngang hàng sẽ là sai lầm. Bởi khi đó, cha mẹ sẽ khó
dạy bảo con cái, thậm chí chúng còn “dạy bảo” ngược lại cha mẹ. Điều này làm
con trẻ sẽ giảm dần sự tôn trọng đối với những người sinh ra chúng.
Làm mọi cách mua chuộc sự vâng lời của con trẻ
Đây là một trong những sai
lầm mà nhiều bậc cha mẹ mắc phải. Họ thường nghĩ rằng, để trẻ vâng lời cha mẹ
thường hứa hoặc mua quà cáp cho trẻ. Nếu cha mẹ đáp ứng đòi hỏi đó sẽ làm trẻ
trở thành người chỉ biết đòi hỏi, lúc nào cũng đặt điều kiện cho cha mẹ (nếu
con làm theo lời cha mẹ sẽ được thưởng gì), con trẻ sẽ thiếu động lực trong cuộc
sống, sau này sẽ khó vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống.
Khen ngợi con trẻ quá mức
Nếu Cha mẹ thường xuyên tán
dương con trẻ, chúng sẽ ỷ lại vào khả năng của mình. Con trẻ cần được khích lệ
nhưng cũng phải nhìn nhận cuộc sống một cách thực tế. Nếu con trẻ làm việc tốt,
hãy khen ngợi, khi con trẻ mắc lỗi, hãy phân tích và tạo động lực để con trẻ cố
gắng hơn.
Chỉ trích con trẻ
Ngược lại với việc khen ngợi
là chỉ trích. Tồi tệ nhất là khi cha mẹ trách oan con trẻ. Những câu nói như:
“con thi trượt rồi phải không?”, “sao con dốt thế”… rất nặng nề với con. Chúng
sẽ ghi nhớ và không may có thể làm theo. Hãy nhớ rằng vai trò của cha mẹ là
phát huy tính tốt của con trẻ, không phải là phá hủy nó.
Cha mẹ không coi trọng hôn nhân
Dạy con cần nỗ lực từ cả 2 người.
Dù bận rộn chăm sóc con cái, hãy dành thời gian cho người bạn đời của mình,
cùng nhau tìm ra cách nuôi dạy con tốt nhất. Con trẻ sẽ học yêu thương từ chính
cách cha mẹ đối xử với nhau.
Cho con trẻ quá nhiều tiền để tiêu vặt
Cha Mẹ cần sớm dạy trẻ hiểu rằng
tiền bạc là công cụ hữu ích, phục vụ đời sống sinh hoạt hằng ngày, chứ không
đơn thuần chỉ là đồ trang trí. Chúng ta đang sống trong một thế giới hiện đại,
với đầy đủ tiện nghi, việc lựa chọn vì thế cũng trở nên nhanh chóng, dễ dàng
hơn.
Vì vậy, Cha Mẹ cần sáng suốt
trong việc quản lý tài chính của con mình. Việc giao cho chúng hàng đống tiền,
mua đồ trang sức đắt tiền trong những năm đầu đời sẽ biến trẻ thành người không
biết ơn, vô cảm với bất cứ ai.
Không lắng nghe con trẻ nói
Một sai lầm hết sức trầm
trọng khi dạy con là không lắng nghe con trẻ. Nói chuyện với con trẻ về một điều
gì đó sẽ hoàn toàn khác biệt so với việc cha mẹ thực sự chú tâm lắng nghe những
gì con trẻ nói. Chúng sẽ nói rất nhiều điều có vẻ như ngớ ngẩn trong những lần
đầu tiên. Nhưng nếu quan sát kỹ cử chỉ đằng sau những lời nói đó, cha mẹ sẽ có
một cái nhìn sâu sắc về tâm hồn của chúng. Hãy mang lại cho con chúng ta một
môi trường mà chúng biết đang được lắng nghe.
NHỮNG HỆ LỤY CHA MẸ THƯƠNG CON KHÔNG ĐÚNG : “TRẺ” KHÔNG CHỊU LỚN
Giới trẻ ngày càng năng động
và giỏi giang. Nhiều bạn đã sớm gặt hái thành công ngay khi còn ngồi ghế giảng
đường, trở thành những tấm gương tiêu biểu cho thế hệ trẻ ngày nay.
Bảo Châu nổi tiếng trong trường như một “hotgirl” bởi vẻ ngoài xinh xắn và vốn ngoại ngữ tương đối trôi chảy. Với những lợi thế này, chắc chắn Châu sẽ có nhiều thuận lợi khi tìm việc làm. Thế nhưng sau khi ra trường, trong khi các bạn vất vả tìm việc thì Châu vẫn chỉ ở nhà, suốt ngày lướt web, đọc sách, xem phim và làm đẹp với lý do “Ba sẽ kiếm việc cho mình, khi nào có thì mình đi làm thôi, không cần phải lo lắng”. Mỗi lần nhắc tới, mẹ Châu chỉ thở dài: “Có lẽ vì là con một nên từ nhỏ nó đã được cưng chiều, cái gì Cha Mẹ cũng làm cho hết. Giờ hơn 22 tuổi rồi, nó vẫn chưa biết gấp chăn màn, giặt quần áo hay nấu cơm… chứ chưa nói gì đến việc bươn chải với đời để kiếm tiền”.
Con trẻ “không chịu lớn” xuất phát từ nhiều nguyên nhân khách
quan lẫn chủ quan khác nhau, nhưng không thể phủ nhận lỗi trước tiên xuất phát từ phía người lớn (Cha mẹ). Sự nuông chiều quá mức hay không rèn luyện cho con trẻ tính tự lập ngay từ nhỏ khiến con trẻ dù lớn lên về tuổi đời nhưng vẫn rất phụ thuộc, ỷ lại Cha Mẹ, thiếu trách nhiệm hoặc không biết cố gắng, phấn đấu cho tương lai. Cũng có một số trường hợp gia đình có kinh tế khá giả, cha mẹ vì không muốn con bon chen, lận đận nên khuyên con đừng đi làm nếu thấy không hài lòng, lương thấp hay công việc vất vả… Chính sự yêu thương của người lớn theo cách này đã vô tình hạn chế khả năng phát triển và trưởng thành của con trẻ.Để con trẻ có thể “lớn”, phụ huynh cần giúp con trẻ hình thành tính tự lập ngay khi còn nhỏ. Hãy bắt đầu từ những công việc nhỏ nhặt nhất như để trẻ tự xúc ăn, đánh răng, rửa mặt, làm vệ sinh cá nhân, tự dọn dẹp phòng, tự xếp chăn màn… đến các việc lớn hơn như chăm em, làm vệ sinh nhà cửa, phụ cha mẹ nấu cơm, phụ cha mẹ sửa chữa các vật dụng trong nhà… Hãy trao cho con trẻ cơ hội tự giải quyết các vấn đề của mình trong khả năng, không nên việc gì cũng giúp đỡ và làm thay con trẻ.
Nhiều bậc cha mẹ nghĩ rằng trẻ
5 tuổi chưa biết làm gì kể cả những việc đơn giản như tự đánh răng, mặc quần
áo… nên luôn làm giúp trẻ một cách rất “nhiệt tình” mà không biết rằng con trẻ
có thể tự mình làm được rất nhiều thứ.
Khi các phương tiện truyền thông đưa tin về hoàn cảnh của bé Trường (Tây Ninh) chỉ mới 5 tuổi đã phải tự tắm rửa, nấu cơm, rửa bát và thậm chí còn chăm sóc người mẹ mắc bệnh ung thư, nhiều người đã rất cảm thông, chia sẻ với hoàn cảnh của em đồng thời cũng rất ngạc nhiên với những việc mà trẻ tuổi này có thể làm được. Mỗi gia đình mỗi cảnh, không nhất thiết các bậc cha mẹ phải dạy trẻ cách tự nấu ăn hay làm những việc quá khó so với độ tuổi của mình, nhưng qua điều này, cha mẹ có thể thấy rằng con trẻ có thể làm được nhiều thứ nếu như chúng ta biết cách giáo dục, hướng dẫn và tin tưởng trẻ.
Để trẻ “lớn”, hãy cho trẻ cơ hội và hướng dẫn trẻ “biết lớn”. Trong cuộc sống hiện đại, không ít cha mẹ đã quá lo lắng và cố gắng để tránh cho con va chạm với những khó khăn của cuộc sống mà quên rằng chúng ta không thể sống mãi để bao bọc cho trẻ suốt đời. Cuộc sống có trải nghiệm, có thất bại, có những thăng trầm thì cá nhân mới biết trân trọng hạnh phúc, mới sống hoàn thiện hơn và thành công hơn. Dạy con trưởng thành chính là cách để con có một tương lai hạnh phúc.
“THANH NIÊN” KHÔNG CHỊU 'LỚN'
Được thương yêu, chiều chuộng
thái quá con trẻ không thể sống ngoài vòng tay cha mẹ.
Bạn của Ngọc Minh có bé em chồng vào Sài Gòn học đại học năm nhất, đang ở chung với gia đình bạn mình. Mẹ chồng bạn ý rất thương em vì ba em mất khi em còn nhỏ. Mẹ chồng bạn ý thường lấy lý do này để nuông chiều những điều em muốn.
Năm đó em 19 tuổi (do đi học trễ một năm) nhưng chỉ biết cắm nồi cơm dù cho gia đình bạn ý có đi làm về trễ đến mấy cũng đợi họ về rồi nấu đồ ăn. Bạn tôi nhờ em nhặt rau em cũng chỉ biết, không biết làm việc gì tiếp theo ví dụ như rửa rau.
Thời gian rảnh em mở tivi nghe
nhạc hoặc xem phim thần tượng tay cầm điện thoại chơi game. Em làm bạn tôi vô
cùng mệt mỏi khi sống cùng. Ăn uống em không biết phần ai đồ ăn. Món nào thích
thì em ăn hết không quan tâm người khác được ăn hay chưa. Em thích ăn đồ ăn
nhanh, tôm, cua như một điều hiển nhiên.
Em đã đi học được gần một năm
nhưng không có bạn bè trên lớp, chỉ có vài người bạn học cùng cấp 3. Thi thoảng
bạn qua chở em đi siêu thị chơi. Hai vợ chồng bạn tôi khuyên em nên đi làm thêm
để hoàn thiện kỹ năng hơn, em nói không muốn đi làm muốn ở nhà xem phim.
Đa số ngoài thời gian đi học là em ở nhà xem phim và chơi game. Vợ chồng bạn tôi khuyên em nên học tiếng Anh, em nói khi nào học em sẽ học bắt ép em sẽ không học.
Đã nhiều lần chồng bạn tôi nói em cãi lại, bất chấp đúng sai em đều là người to miệng hơn. Em sống cùng mọi chi phí Vợ chồng bạn tôi đều hỗ trợ mà em không hề tỏ lòng biết ơn. Chỉ còn hai năm nữa là ra trường Ngọc Minh không biết em có thích nghi được với cuộc sống ngoài kia không.
Nhiều khi Ngọc Minh nghĩ tại
sao bạn tôi lại phải chịu một sản phẩm lỗi do mẹ chồng tạo ra. Trong suốt quãng
đời 18 tuổi em không phải làm bất cứ việc
gì kể cả giặt quần áo của bản thân. Vừa rồi Ngọc Minh mới biết là lần đầu tiên
em giặt quần áo bằng tay khiến 10 đầu ngón tay đỏ ửng tróc da. Qua năm hai em sẽ
ra ngoài sống, Ngọc Minh thật sự lo lắng cho khả năng tự lập và hoà nhập của
em. Bây giờ chúng tôi có nói gì em cũng đều cãi lại không thay đổi được. Vợ Chồng
bạn Ngọc Minh nói sau này ra ngoài ở mới hiểu.
Ngọc Minh muốn nói với các bậc phụ huynh rằng đừng thương con theo cách giống như mẹ chồng của bạn tôi. Hãy dạy con cách tự lập làm những việc cơ bản, biết tôn trọng người lớn thì sau này ra đời các em sẽ hoà nhập và thăng tiến nhanh hơn.
NHỮNG “ANH CHÀNG” KHÔNG CHỊU... “LỚN”
Những anh chàng “không chịu lớn”
đang có xu hướng ngày càng nhiều lên ở nước ta. Rõ ràng phương pháp dạy con của
một số bậc cha mẹ cần phải xem lại. Nếu không, vô tình sẽ tạo nên một thế hệ những
chàng trai không bao giờ trưởng thành.
Từ “ông vua con”...
Dấu hiệu rõ nhất của sự
trưởng thành ở người đàn ông là khả năng tự lập, không phụ thuộc vào cha mẹ. Chỉ
có như thế anh ta mới biết yêu, biết làm chồng, làm cha. Nếu không, anh ta sẽ
tìm một người yêu như người hầu của mình, tìm một người vợ như mẹ mình và khi
có con, bản thân anh ta cũng là đứa con lớn cho vợ chăm sóc nốt.
Ngọc Minh biết một gia
đình có cậu con trai 18 tuổi gửi sang người em ruột là Việt kiều ở Mỹ để du học.
Không ngờ chỉ nửa năm sau, người em gửi thư về nước nói ông anh nên gửi cháu đi
trọ chỗ khác, vì nó không thể sống với gia đình chú được.
Hỏi ra mới biết chàng
“công tử” này tuy đã 18 tuổi nhưng không biết làm bất cứ việc gì tự phục vụ
mình. Đến bữa, ai dọn cơm lên thì ăn, không thì chỉ biết đợi. Ăn xong bỏ bát
đĩa đấy. Quần áo bẩn thay ra không biết giặt. Nhà bày bừa bộn không biết dọn.
Tóm lại mọi việc đều phải có người hầu. Cách sống như thế không phù hợp với các
con của người chú, thậm chí làm hư họ.
Nói chung khi đến 18 tuổi,
con người đã trưởng thành về mặt sinh học. Nhưng còn một sự trưởng thành quan
trọng hơn, đó là trưởng thành về mặt xã hội, phải do giáo dục mới có.
Những người đàn ông không
trưởng thành là kết quả của một quá trình giáo dục sai lầm của những nhà giàu
hoặc không giàu nhưng quá chiều con, cung phụng hầu như tất cả mọi yêu cầu dù
vô lý của con. Một gia đình bán phở có cậu con 16 tuổi. Có lẽ do thời trẻ cha mẹ
sống quá vất vả thiếu thốn, không được học hành, nay họ nghĩ không cho con làm
gì để nó học. Thế là ông “vua con” này đi học về cứ “cấm cung” trên lầu. Mọi
nhu cầu được phục vụ tận nơi.
Sắp đi tắm có người sửa soạn
quần áo. Tắm xong vứt quần áo ra sàn sẽ có người dọn. Gia sư kèm môn toán đi xuống
thì gia sư dạy văn lại đi lên. Đi học có người dắt xe ra. Về nhà có người dẫn
xe vào. Học xong thì chơi game. Hầu như không phải mó tay vào bất cứ việc gì
trong nhà.
Đến “Chàng” bất lực!
Chẳng lẽ anh lấy vợ để bước từ
cái nôi của người đàn bà này sang cái nôi của người đàn bà khác ư?
CậuT. ở phố gần Ngọc Minh ở
năm nay 48 tuổi, được cứu sống sau một lần tự tử. Lý do cậu chán sống là gặp thất
bại trong tình yêu. Người yêu chia tay vì không muốn làm người hầu hạ cậu suốt
đời. Người cha tóc đã bạc vẫn lo lắng cho con từng miếng ăn, giấc ngủ.
Ông tỏ ra day dứt vì để con gặp
thất bại mà không làm gì được. Có lẽ ông vẫn muốn suốt đời làm người che dù, trải
thảm cho con đi. Nhưng ông có biết đâu chính ông đang biến con mình thành kẻ bất
lực trong cuộc sống...
Nói chung những “tác phẩm” méo mó về nhân cách này là của những bậc cha mẹ quá cưng chiều con. Họ sẵn sàng đáp ứng mọi nhu cầu của con đến nỗi cứ đòi là có. Vì thế họ vô tình rút kiệt hết nghị lực của con. Đứa con trai không biết vượt qua trở ngại, không có kỹ năng thiết lập các mối quan hệ. Khi yêu chỉ đòi hỏi một chiều. Thấy khó khăn là bỏ cuộc. Làm chồng chỉ muốn vợ hầu. Vì thế hạnh phúc với họ là hoang tưởng.
Tuy nhiên không phải tất cả
nhà giàu đều dạy con như thế. Dù có người giúp việc nhưng nhiều người vẫn bắt
con tự làm những việc phù hợp khả năng và lứa tuổi của con. Đó chính là luyện
cho con những kỹ năng sống cần thiết. Họ biết động viên khen ngợi con nhưng
cũng biết cách trừng phạt khi nó cố ý phạm lỗi. Họ không làm thay con mà luyện
con biết vượt qua khó khăn, dám đương đầu với thất bại. Đó chính là quá trình
hoàn thiện nhân cách của con để sau này sẽ là những người chồng, người cha tuyệt
vời.
Anh đã “sẵn sang” làm chồng em chưa?
Thư của một cô gái gửi anh
chồng sắp cưới chưa chịu...trưởng thành để làm người đàn ông thực thụ.
Chỉ còn một tháng nữa là cận kề ngày cưới. Tự dưng em không khỏi lo sợ, nhất là sau khi mẹ anh gọi em tới nói chuyện. Câu chuyện của mẹ không có gì to tát mà rất gần gũi, gần gũi tới cả những món đồ anh hay sử dụng trong nhà. Mẹ kể về anh với một nỗi lo lắng không thể che giấu cho ngày hai đứa mình ra ở riêng, thế cũng đủ làm em sốc.
“Nó rất sạch sẽ, đồ mặc trong ngày đều thay ra và phải được giặt luôn... Dọn phòng riêng của nó thì không được làm xê dịch một thứ gì để lúc cần nó đỡ mất công tìm... Buổi sáng con chịu khó dậy sớm, nấu đồ ăn cho nó, vì ra ngoài ăn nó rất ghê miệng, mẹ sẽ chỉ cho con những món thông dụng. Ngoài ra quần áo của nó vẫn hay may ở một tiệm, thi thoảng nó mới ra đo lại, con chỉ việc chọn vải và mang về cho nó. Mấy thứ đồ nhỏ nữa. Con lo luôn cho nó, nó ngại lựa chọn những món vặt vãnh lắm...”.
Em không nói gì đến chuyện
chiều con của mẹ bởi mẹ về hưu rồi, không chăm sóc cậu quý tử thì biết làm gì nữa.
Nhưng trời ơi! Tại sao anh - người chồng tương lai của em đến 30 tuổi rồi mà vẫn
lệ thuộc mẹ, cả những việc quá đỗi nhỏ nhặt như thế?
Chồng của em, dù không quá đỗi thành công như người khác, nhưng so với cùng lứa, anh cũng đã tạo dựng được cho mình một công ty nhỏ với gần 20 nhân viên. Chồng của em chín chắn, phong độ, ra ngoài như “ông lớn” khiến thiên hạ kính nể, thế mà vẫn chỉ là “cậu nhỏ” trong nhà.
Anh muốn sống riêng để vợ chồng mình không bị bố mẹ xét nét. Nhưng sống riêng mà ngay cả những điều nhỏ nhặt anh cũng không thể tự lo cho mình, hóa ra sự tự lập của anh chỉ là hình thức thôi ư? Hay anh sống riêng như thể một chú bé con lên cơn ngông cuồng chứng minh khả năng mình trước bố mẹ?
Đột nhiên em nghĩ tới những
đứa con tương lai của chúng mình. Sẽ là cái cảnh anh ngủ riêng để đêm đêm con
có quấy khóc đòi sữa cũng không làm anh thức giấc. Thi thoảng anh sẽ về ôm con,
khen nựng, còn nếu nó nhỡ ị đùn thì vội nhăn mũi, tránh xa, không thay nổi cái
tã. Bởi chồng em đến những việc nhỏ nhất của bản thân như dọn dẹp phòng riêng,
giặt quần áo, mua vật dụng cho mình còn không tự làm được cơ mà!
Anh sẽ tống hết việc nhà vào tay em trong khi chúng ta cùng phải lao động, cùng phải kiếm tiền, cùng phải nghĩ cách tiến thân trong một cuộc sống quá ư bon chen và nhiều biến động như bây giờ.
Ai cũng bảo đó là chuyện nhỏ, ngay cả bố mẹ em. Nhưng có thật nó nhỏ nhặt không? Thực tế có biết bao đôi lấy nhau vừa chuyển từ giai đoạn vợ chồng son sang ngưỡng bố mẹ trẻ đã hục hặc, chia tay. Nguyên nhân do đâu, em e rằng một phần không nhỏ là từ những điều nhỏ nhặt như thế đấy.
Liệu mình có phải là cặp
tiếp theo không anh? Đàn ông hay trêu nhau cưới vợ là bị gông cùm, nhưng xem ra
cái gông của anh còn nhẹ lắm, nếu so với cái gông mà em chuẩn bị tự xích lên cổ.
Những anh chàng mãi không “chịu lớn”.
Đàn ông vốn được coi là phái mạnh,
là trụ cột vững chắc, chèo lái cả một mái nhà. Nhưng có những ông chồng lại có
tính cách trẻ con đến bất ngờ, dù tuổi tác đều đã bước vào giai đoạn phải chín
chắn.
Lấy nhầm “trẻ con”
Long 28 tuổi – Kỹ sư tin học,
hơn vợ 2 tuổi nhưng tính rất trẻ con. Là con trai út trong nhà, Long quen được
mẹ và các chị chiều chuộng nên hầu như chẳng động tay làm gì. Buổi sáng, Quỳnh
dậy đi chợ, dọn dẹp nhà cửa rồi gọi năm lần bảy lượt Long vẫn vặn vẹo trên giường
và nhất quyết không dậy. Có hôm, thấy mẹ chồng vào vuốt tóc, xoa lưng, nựng nịu
chồng dậy ăn cơm sáng mà Quỳnh thấy bực mình.
Quỳnh có bầu, hớn hở khoe
chồng những tưởng Long sẽ vui mừng lắm, ai dè Long nhăn mặt ca thán: “Ôi giời,
giờ có đứa gọi mình là bố á, ngại chết”. Và Long vẫn vậy, hầu như chẳng đỡ vợ
việc gì. Chỉ cần có bạn gọi đi chơi, đi nhậu là Long lấy xe đi ngay, có khi để
mặc vợ nghén, mệt nằm nhà một mình. Vợ nhờ giặt, phơi quần áo thì Long lắc đầu:
"Anh không quen làm mấy việc đó đâu. Hay em bảo mẹ giúp". Những ngày
sắp sinh, Quỳnh muốn chồng đèo đi làm thì anh bảo: "Thôi, em đi xe ôm, anh
trả tiền, chứ em đi làm sớm thế, anh chịu không dậy được đâu". Cô thấy tủi
thân vô cùng.
Cả đến khi Quỳnh sinh, Long vẫn không bỏ được cái tính vô tâm thường nhật. Quỳnh sinh khó, bác sĩ bảo phải mổ, đã hẹn là 7h Long có mặt ở bệnh viện, nhưng đã quá giờ vẫn chưa thấy mặt mũi Long đâu. Điện thoại gọi hơn chục cuộc chỉ nghe tiếng nhạc chờ. Mẹ Quỳnh không còn kiên nhẫn nên cằn nhằn: “Chồng như vậy bỏ đi cho khỏe”. Đến khi đứa bé chào đời, mới thấy Long xuất hiện rồi giải thích: “Hôm qua có trận bóng hay quá, anh xem nên ngủ quên mất”.
"Không biết có con rồi
anh ấy có khác gì không, chứ cứ thế này thì thà mình không có chồng còn
hơn", Quỳnh tâm sự với bạn bè.
Khổ vì chồng “vô tâm- trẻ con”
Mai Anh và Sơn quen nhau vì có
cùng sở thích đọc truyện tranh. Cả hai hay cùng đến quán truyện gần nhà Mai Anh
để đọc truyện. Rồi quen nhau yêu nhau lúc nào không hay. Và rồi lấy nhau.
Giờ đây sau 2 năm kết hôn, Mai
Anh đâm ra ghét cay ghét đắng cái sở thích chung ấy. Cứ đi làm về là Sơn chạy
vào phòng đọc truyện, nào là Ỷ thiên đồ long kí, Thần điêu đại hiệp, Đường dẫn
đến khung thành… hết tập này đến bộ nọ, khách đến nhà không ai thấy mặt Sơn bao
giờ. Ngoài đọc truyện, Sơn còn có một sở thích được say mê không kém là chơi
game. Ngoài giờ đi làm, không đọc truyện, là Sơn cắm mặt vào máy tính để chơi.
Để mặc Mai Anh với cả đống việc nhà rồi nấu nướng, dọn dẹp. Đã vậy, đến bữa
cơm, gọi Sơn còn ậm ừ không ra vì đang mải “chiến”. Vợ tức mắng vài câu, Sơn dỗi
bỏ ra hàng internet để chơi.
Kể chuyện lúc mình sinh con mà Mai Anh vừa tức vừa buồn chồng. Đau bụng sắp sinh, Mai Anh gọi chồng từ quán Internet về thì nhận được lời phán thẳng thừng: “Em cứ về chuẩn bị trước đi, anh chơi nốt hiệp này đã, chưa đẻ được ngay đâu mà cứ cuống hết cả lên. Làm người ta thua bây giờ”. Tức mình, Mai Anh thuê taxi tự đến bệnh viện rồi nhờ mẹ đến giúp.
Ngọc lấy chồng kém mình tới 2
tuổi nên có phần tính cách già dặn hơn chồng. Trong khi cô lo toan, vun vén cho
gia đình thì chồng vẫn cứ hồn nhiêu như hồi còn là “trai tân”. Vốn tính ham
chơi, Hiệp (chồng Ngọc) cứ vui chơi tới bến mỗi khi có dịp, có vợ rồi mà có khi
tận 1-2h sáng Hiệp mới có mặt ở nhà, để mặc vợ lo tất tần tật mọi việc.
Việc nhà Hiệp cũng dửng dưng, Ngọc ca cẩm thì mẹ chồng nói sẵng: “Đời mẹ chưa bao giờ để bố thằng Hiệp phải xắn tay vào bếp”, rồi “Đàn ông ai chẳng vậy, ham chơi nhưng vẫn biết tìm về nhà với vợ con là may rồi. Thôi thì nó còn trẻ người non dạ nên con bảo ban rồi vợ chồng cùng làm ăn. Đấy, nhìn bố chồng con lúc nào cũng thảnh thơi trong khi mọi việc trong nhà đều một tay mẹ quán xuyến tươm tất hết cả”.
Nghe mẹ chồng bênh con mà Ngọc tức anh ách. Cô đã cố gắng thông cảm nhưng dù sao chồng cũng đã xấp xỉ 30 rồi chứ còn bé bỏng gì nữa đâu. Khi vợ bàn bạc việc gì, Hiệp chỉ biết tròn xoe mắt trả lời: “Thế à?” rồi “Có gì em tự quyết định đi, anh chẳng biết gì đâu”.
Ngọc không nghĩ một người đàn
ông ngần ấy tuổi lại có thể thiếu trách nhiệm và thờ ơ với công to việc lớn
trong nhà đến vậy. Ngày còn yêu, Ngọc càng thích thú với cái tính trẻ con bao
nhiêu thì khi trở thành vợ chồng lại nhàm chán bấy nhiêu.
Làm gì với “chồng trẻ con” ?
Một phần không nhỏ cánh đàn ông “vô tâm vốn sẵn tính trời” nhưng bên cạnh đó cũng có một bộ phận vô tâm do vợ quá khéo léo, đảm đang. Nhiều chị em quá đảm đang, chu đáo trong mọi việc và trong quan hệ với mọi người nên thường làm mọi việc thay cho chồng. Được an nhàn, không phải suy nghĩ lâu thành quen, các đức lang quân dần dần phó mặc tất cả cho vợ, dần dần hình thành tính vô tâm, trẻ con.
Theo các chuyên gia tâm
lý, sự vô tâm của “đứa trẻ lớn trong nhà” một phần là do bản tính. Nhưng có những
trường hợp, đàn ông vô tâm cũng chỉ tại đàn bà đã chăm họ quá chu toàn và khiến
họ chẳng phải lo lắng bất cứ thứ gì nữa. Để chữa trị căn bệnh vô tâm này, các
chị em cần chia sẻ công việc, giao trách nhiệm cho chồng, đó là một trong những
cách tốt nhất để kéo chồng cùng chung vai với mình lo cho gia đình. Trong trường
hợp tình hình vẫn không khả quan, người vợ nên khéo léo “lạt mềm buộc chặt”,
kèm theo cả sự cứng rắng để nói chuyện thẳng thắn với chồng, hoặc có thể nhờ đến
sự tác động của bạn bè và gia đình.
Đoảng việc nhà
Thu (19 tuổi) là một sinh viên
một trường đại học có tiếng, nhưng ngoài việc học ra cô chẳng biết làm gì cả.
Lau nhà, giặt quần áo, đi chợ,
nấu cơm đối với cô là một điều... không tưởng. Bởi lẽ, cô được mẹ chiều chuộng
từ bé, lớn lên lại được mẹ gieo vào đầu những suy nghĩ như: con cứ học thật giỏi,
sau này sẽ thuê người khác về làm việc nhà. Thế là Thu cứ hồn nhiên sống với những
suy nghĩ ấy. Cho nên, mỗi khi mẹ Thu đi vắng, là trước đó bà lại tất tả chuẩn bị
bữa ăn, sinh hoạt cho Thu và gia đình vì mọi người không ăn được những gì Thu nấu.
Còn trong những bữa mà cả đại gia đình tụ tập liên hoan, Thu thường lấy cớ bận
học để trốn việc, hoặc cùng lắm là sau khi cả nhà ăn uống xong cô rửa mâm bát.
Lười giao tiếp
Khánh (15 tuổi, lúc nào
cũng dán mắt vào tivi và màn hình máy tính, cậu có thể chơi điện tử thâu đêm mà
bố mẹ không hề ca thán vì cả nhà chỉ có mỗi cậu “quý tử”, lại là con cầu tự. Suốt
ngày thu mình trong thế giới ảo như vậy, nên khả năng giao tiếp của cậu rất
kém. Mỗi khi người thân ở dưới quê đến chơi, cậu chỉ chào hỏi lí nhí rồi lẩn nhanh lên gác chơi điện
tử, chứ không trò chuyện, mời họ uống nước, nghỉ ngơi. Đối với người thân còn
thế, thì với người lạ cậu còn rụt rè hơn, cho nên cậu rất ngại đến những nơi
đông người, bởi cậu cảm thấy khó khăn trong việc diễn đạt những suy nghĩ của
mình cho người khác hiểu. Đi đâu và quyết định việc gì cậu cũng trông chờ vào mẹ.
Sống thời ơ
Giang (18 tuổi) chỉ thích vui chơi, tụ tập bạn bè. Cô chỉ quan tâm đến nhu cầu của bản thân mà không để ý đến ai khác. Mẹ cô bán quần áo nên thỉnh thoảng sang Trung Quốc lấy hàng. Trước mỗi chuyến đi, cả nhà chỉ thấy Giang bắt mẹ mua cho cô cái áo kiểu này, đôi giày kiểu kia mà không thấy cô đả động đến việc mẹ cần giữ sức khỏe như thế nào hay đi lại cần cẩn thận ra sao. Có lần, mẹ Giang thấy trong người hơi sốt, lại nhức đầu nên nhờ con ra đầu ngõ mua cho bát cháo nhưng hết nặng lại nhẹ, cô con gái rượu vẫn chưa ra khỏi nhà vì còn đang bận gọi điện thoại rủ mấy cô bạn đi chơi. Cuối cùng, mẹ Giang đành cố gắng làm lấy mà trong lòng buồn vô hạn.
Tình trạng những đứa con “gà
công nghiệp” đang ngày càng trở nên phổ biến trong xã hội hiện đại. Nguyên nhân
gây ra hiện tượng trên một phần cũng do cha mẹ luôn ôm đồm làm thay con, hoặc
chiều chuộng con một cách vô lối khiến chúng không có ý thức tự lập và khó
thích nghi với cuộc sống mới khi rời xa vòng tay cha mẹ. Vì thế, để con cái thật
sự trưởng thành, cha mẹ hãy “thả con ra” chứ không nên quá bao bọc như ấp trứng
trong một lồng công nghiệp.
BI KỊCH CỦA NHỮNG NGƯỜI TRẺ “KHÔNG CHỊU TRƯỞNG THÀNH”
Xã hội bây giờ chẳng thiếu
gì những đứa trẻ to xác, có lớn mà không chịu tự lập, thậm chí 40 tuổi vẫn còn
sống trong vùng an toàn của bố mẹ.
Ngồi cạnh Ngọc Minh sáng hôm ấy trong quán ăn
là một cô bé mà nhìn chiếc phù hiệu trên ngực áo, Ngọc Minh biết em đang học cấp
3.
Điều khiến Ngọc Minh ngạc nhiên là sau khi dặn dò cô bé ngồi yên một chỗ đừng đi đâu hết cho đến khi mẹ cô đi chợ xong quay lại đón; sau khi dặn dò kỹ lưỡng người bán hàng lấy cho cô món này, món nọ; người mẹ (độ trên 40 tuổi) lại tự tay nêm cho cô bé từ muỗng nước mắm, ớt, lấy sẵn muỗng, đũa… rồi mới chịu rời đi sau vài giây bịn rịn như thể chưa an tâm bỏ con ngồi lại ăn một mình… Tôi chợt hiểu cô bé chính là một trong nhiều đứa trẻ không chịu lớn mà chúng ta thấy ngày càng nhiều!
Thế hệ cha mẹ hiện nay vừa
trải qua giai đoạn khó khăn của đất nước, nay sinh con trong thời buổi kinh tế
xã hội phát triển, họ luôn muốn con mình được sống trong điều kiện tốt nhất nên
hết lòng chăm bẵm cho con từ miếng ăn, giấc ngủ… Nhưng phần lớn họ chỉ chăm lo
đời sống vật chất của con mình mà ít để tâm đến (hay xem nhẹ) việc trang bị cho
con các kỹ năng sống – một thứ “hành trang” quan trọng không kém để con họ tự
tin, vững vàng trong cuộc sống. Bởi thế có người nhận xét rằng đã và đang có một
thế hệ trẻ sinh ra có chiều cao, cân nặng, ngoại hình, điều kiện sống… rất lý
tưởng, nhưng các kỹ năng sống tự lập thì không có vì họ đã quen phụ thuộc cha mẹ
từ nhỏ. Điều này vô tình gây khó khăn cho chính con cái của họ (thậm chí là người
thân của con cái họ sau này). Nhiều người trẻ bây giờ có không ít bằng cấp
trong tay, chức vụ này nọ, ăn mặc, tiêu xài rất sành điệu… nhưng lại không có khả
năng nấu một bữa cơm ra hồn, không biết chăm sóc khi con bệnh hoặc không có khả
năng xử lý tình huống khi gia đình gặp sự cố… và thế là xung đột, mâu thuẫn
liên tục xảy ra…
Ngọc Minh đề cập ở đây không phải là sự chê trách gì cha mẹ (họ là những người quan trọng nhất của cuộc đời ta) mà là để chúng ta nhận ra rằng cha mẹ và con cái luôn đứng ở những vị thế khác nhau.
Khi đối mặt với lựa chọn quan trọng trong cuộc sống, cha mẹ thường đứng ở góc độ "sợ rủi ro", ưu tiên lo lắng sự an toàn của người trẻ, trong khi người trẻ lại có xu hướng "dẫn dắt giá trị", anh “chị” ta muốn có được những gì anh “chị” ta muốn.
Sợ cha mẹ sẽ phản đối vì
chính mình cũng chưa nghĩ chín chắn.
"Mẹ và cha muốn tôi
phải làm nhân viên nhà nước, tôi đã phải ...". "Cha mẹ tôi khẳng định
muốn tôi mua nhà, tôi đã phải ...", "Cha mẹ tôi buộc tôi phải chia
tay với bạn trai, tôi đã phải ...".
Khi đối mặt với những lời
như vậy, Ngọc Minh thường hỏi người khác: Anh “Chị” có phải vâng lời đến mức giống như đứa trẻ
như thế không? Lời giải thích rất có thể là vì các bên không biết chính xác
mình muốn gì!
"Cha mẹ buộc bạn phải làm bài kiểm tra" hay là "Bạn không nghĩ về sự nghiệp". Cha mẹ ép bạn mua nhà" hay là "bạn không có kế hoạch quản lý tài chính?", "Có phải cha mẹ buộc phải chia tay với anh ta không?" hay là "bản chất, bạn không yêu anh ta?"
Nhà tâm lý học Alfred
Adler nói: "Tất cả những rắc rối đều là những rắc rối từ các mối quan hệ
giữa con người." Khi tôi lớn lên, tôi dần dần cảm thấy rằng: "Tất cả
các vấn đề về các mối quan hệ giữa các cá nhân đều được giải quyết bằng bản
thân mình." Có một nhà văn từng nói: "Tất cả đau khổ của con người cơ
bản xuất phát từ việc không có khả năng chống lại chính họ."
Chúng ta hãy dừng việc ùn
đẩy sự sợ hãi của cuộc sống sang phía cha mẹ chúng ta. Hãy suy nghĩ về bản
thân, tự quyết định và chịu trách nhiệm về chính mình, đó là khởi đầu của việc
trở thành một người lớn thực thụ!
Sự phụ thuộc vào cha mẹ
Có hai kiểu cha mẹ
- Cha mẹ tự nhiên :Người cha mẹ sinh ra
chúng ta, nuôi dưỡng khi ta chưa có thể nhận thức và có ý thức về cuộc sống
này.
- Cha vẹ văn hóa :Người cha mẹ chỉ dạy chúng ta
trên con đường trở thành người trưởng thành (có thể là người ngoài, một người
thầy, một người bạn, người yêu,...)
Một bộ phận cha mẹ hiện nay đóng cả hai vai trò này. Họ dạy con cái phải luôn nghe lời cha mẹ nếu muốn có cuộc sống tốt, thế nên đứa trẻ luôn có tư duy phụ thuộc vào cha mẹ mình, nhiều đứa tưởng mình đã trưởng thành rồi nhưng thực sự vẫn không thoát được cái bóng của cha hoặc mẹ. Bất kể làm điều gì trong cuộc sống này họ đều luôn cần hỏi ý kiến của người cha hoặc mẹ mình, do đó mà khi đối mặt với cuộc sống thì luôn có gì đó giữa họ và cuộc sống, một hình bóng ai đó.
Ngọc Minh cho rằng đứa trẻ
thật sự trưởng thành khi mà người cha của chúng chết đi. Hãy hiểu câu nói trên
theo nghĩa biểu tượng. Trên thực tế cha đứa trẻ không cần phải chết để cho con
mình trưởng thành, đó chỉ là hình ảnh về người cha biểu tượng của tự nhiên, và
biểu tượng đó cần chết đi để đứa trẻ tự nuôi nấng mình.
Đứa trẻ muốn trưởng thành đầu tiên phải học cách tự nuôi nấng mình trong cuộc sống này.
Và rồi, khi cơ hội trưởng thành đến với chúng, các bạn ấy có thể đi hỏi cha mẹ mình, nhưng rồi có khi cả bạn trẻ và bố mẹ đều mơ hồ về những điều ở phía trước. Cảm giác mơ hồ thật khó chịu, thậm chí còn phức tạp đến nỗi người ta phải đặt ra một cái tên là Chủ nghĩa hư vô cho nó. Thế nên có những người sẵn sàng đưa mình vào mối quan hệ chủ-nô với cha mẹ của mình, nói cách khác là ta luôn phải giữ mình thấp bé với cha mẹ và luôn bị động làm theo những gì bề trên sai bảo. Vì luôn có người quyết định hộ mình rằng hôm nay mình có nên đi chơi không, mình có nên đi tập môn thể thao mới không, mình có nên quen bạn mới không, mình có nên đi làm thêm hay không,... và như thế nếu có làm sai thì mình không phải chịu trách nhiệm hoàn toàn.
Sợ hi sinh và không dám đưa ra quyết định
Nếu các bạn trẻ ở thời 8X,
9X thì sẽ nhớ hồi nhỏ hay được xem phim về Peter Pan trên tivi vào lúc buổi
sáng trước khi đi học, có kênh thì chiếu buổi trưa. Bộ phim này kể về cậu bé biết
bay tên là Peter Pan, ngoài việc đó ra, cậu còn là một đứa bé không bao giờ lớn.
Peter Pan được Tinkerbell dẫn đến xứ sở diệu kỳ nơi có tên bạo chúa Captain
Hook. Nhìn dáng vẻ bề ngoài với cái tay làm bằng móc câu, một chân bằng gỗ,
thân mình đầy sẹo và chột mắt, hình ảnh của một người lớn như vậy khiến cậu sợ
hãi và không bao giờ muốn giống tên bạo chúa Hook đó. Ở xứ sở diệu kỳ đó cậu được
ban phép màu và cậu có thể mãi là một đứa trẻ, nhưng thực tế thì xứ sở diệu kỳ
đó và cô nàng phù thủy Tinkerbell mà cậu phải lòng làm gì có thật, chúng chỉ nằm
trong trí tưởng tượng mà thôi.
Trong phim còn có một cô bé tên là Wendy, cô bé khá cứng đầu và lớn lên trong một gia đình trung lưu tại thành phố Luân Đôn nước Anh. Cô bé thì ngược lại Peter Pan, muốn được trưởng thành, muốn gia đình riêng nên cô bé chấp nhận sự hữu hạn của tuổi tác.
Ở phương Tây người ta dùng cái tên Peter Pan để chỉ những người không bao giờ chịu lớn. Họ là những người luôn đắm chìm trong ảo tưởng của bản thân và không dám bước ra đời thực một lần.
Chắc mọi người đã quen với câu nói này: “Trông đứa bé kia tiềm
năng đấy”. Tiềm năng là một thứ không có thật, chúng là giả định mà thôi. Nên
người nhận được lời khen mà không phân biệt thật giả trong câu nói đó sẽ sống
trong sự ảo tưởng về tiềm năng của mình. Và mãi là đứa trẻ tiềm năng, nhưng
không làm nên trò chống gì.
Những người trẻ từ 18-35 ở thời đại này luôn được nhìn nhận là tầng lớp tiềm năng sau này, điều chúng ta cần làm là kiểm xem câu nói đó có thật hay không. Đó là lý do chúng ta đi xin việc, làm một công việc nào đó cho ra hồn, có thể bị chửi mắng, bị đuổi việc, nhưng chúng ta hiểu rằng chúng ta đang thử nghiệm những cái tiềm năng mà chúng ta nghĩ chúng ta đang sở hữu. Rồi cuối cùng chúng ta biết chúng ta sẽ giỏi cái gì thật sự.
Một thanh niên 23 tuổi có thể
mang dáng vẻ ất ơ đi xin việc làm mới, nhưng nếu ở tuổi 30 là vẫn còn lơ mơ về
bản thân thì chả ai thông cảm cho cô cậu ta nữa, mọi người sẽ hỏi "thế 10
năm qua mày làm cái quái gì vậy?". Chả nhẽ các bạn bảo “Tôi vẫn là một
thanh niên tuổi 20 đầy tiềm năng ư”.
Như thế các bạn chỉ là một đứa trẻ con đội lốt người lớn.
Như vậy quá trình trưởng thành cũng là quá trình hi sinh những tiềm năng của bản thân mình. Ta hi sinh để xem liệu nó có phải thật hay không, nếu nó có thật thì nó là của chúng ta và chúng ta có thể dùng nó để tạo ra giá trị cho cuộc sống này. Sự hi sinh ở đây được coi như là một cuộc thử nghiệm, một cuộc thử nghiệm gây đau đớn nhưng ai cũng phải làm, nếu không muốn bản thân mình mù mờ và thiếu thực tế.
Nhưng vì những tiềm năng
đó quá hấp dẫn nên nhiều người muốn trì hoàn sự trưởng thành. Điều đó thể hiện
bởi nhiều bạn trẻ đến trường đại học, hoặc cao đẳng để cho vui và kết bạn chứ họ
không thực sự học cái nghề của ngành đó. Các bạn đó ngồi giảng đường đại học, học
những ngành được cho là “hot” nhưng chả hiểu sao nó “hot” vì nghĩ như vậy mình
có sẽ có nhiều tiềm năng hơn trong tương lai. Nhưng rồi nhận ra tiềm năng là thứ
gì đó không có thật, và khi ra trường họ lại đi học một cái gì đó chỉ để cho
mình tiềm năng hơn, chứ không phải học để cho bản thân có một cuộc sống tốt
hơn. Nếu đã mất thời gian 4 năm đi học sao ít nhất không biến nó thành cái nghề
của mình trước đã.
Trì hoãn trưởng thành chỉ làm tăng đau đớn sau này. Những áp lực vẫn ở đó, chỉ là họ muốn chịu đựng nó sau này cũng được, nhưng không biết có chịu được không? Đến lúc đó người chịu thương đau có phải chỉ là mỗi ta không? Hay còn là gia đình và những đứa con của ta nữa?
Ngọc Minh suy nghĩ đắn đo
cho một cái kết bài. Thế hệ chúng ta luôn bị đánh giá là lười biếng hơn, phụ
thuộc hơn và thiếu trưởng thành hơn thế hệ trước. Xã hội không bao giờ dừng
phát triển nên từng cá nhân cũng không thể dừng lại được. Một vài người bạn của
mình sợ đi làm vì họ đã quen cảm giác học tập, quen cảm giác phấn đấu trong một
môi trường duy nhất là trường học từ bé, giờ mà đi làm thì mọi thứ mới lạ quá,
nhiều thử thách quá. Vì khi đối diện với thực tế mình mới thấy mình thật sự kém
cỏi và ngu dốt ở đâu, thứ mà chúng ta lẩn tránh sau hai chữ “tiềm năng”. Thế
nên công việc đầu tiên lúc nào cũng nhiều đau đớn và đắng cay hơn cả.
Trong một cuốn sách kể về Socrates - một triết gia vĩ đại là hạt giống của sự phát triển nền văn mình phương Tây hiện tại. Trong cuốn sách ghi lại rằng, Socrates nghe được một vị thần ở xứ Athens nói rằng ông là người thông thái nhất. Ông nghi ngờ câu nói này nên đã quyết định đi kiểm định câu nói đó. Ông đi hỏi mọi người trong vùng xem ai là người thông thái nhất ở đây rồi ông đến gặp họ, những nhà triết học được coi là vĩ đại thời đó. Khi đến nơi Socrates liền hỏi về những triết lý cuộc sống, ông hỏi liên tục và đào sâu vào vấn đề, nói là liên tục nhưng thật ra chỉ đến câu hỏi thứ tư thứ năm thì các triết gia đó đã cứng họng. Ông lắc đầu ngao ngán và công nhận mình còn thông thái hơn họ. Hóa ra đến những người được coi là thông thái nhất cũng không thông thái như họ nghĩ. Nhưng vẫn trăn trở, ông lại đi tìm những người giỏi ở các tầng lớp các nhau để tìm hiểu lời thần truyền kia có đúng là ông thông thái nhất thật không. Nhưng khi đi tìm đến những người giỏi ở các tầng lớp thấp hơn thì những người đó vẫn cứng họng và đuổi ông đi. Rồi Socrates nhận ra ý nghĩa của câu nói của vị thần đó rằng, Socrates chỉ là một cái tên mà thôi, vị thần đó chỉ mượn cái tên ông ra để nói chung về người dân xứ Athens rằng họ không thông thái như họ tưởng, chúng ta luôn có điểm ngu dốt và cần đi tìm sự thông thái cho mình. Cũng vì bị Socrates chỉ ra điểm yếu của bản thân mình mà người dân xứ Athens đã bắt ông phải chịu án phạt tử hình.
Quay lại với phần kết: Việc
đi kiểm chứng những tiềm năng của bản thân như việc Socrates đi kiểm chứng lời
nói của vị thần vậy. Và các bạn sẽ rất khó chịu như người dân Athens khó chịu
khi phát hiện ra mình vẫn còn kém cỏi vậy. Nhưng đó cũng là cái giá để mọi người
biết đâu là cái mình giỏi nhất và tập trung vào.
Nếu các bạn trẻ có cha mẹ kiểm soát đến đời sống quá nhiều, thì đây cũng là lúc các bạn phải tách biệt bản thân của mình với gia đình, để tự đứng trên đôi chân của mình, và chắc chắn, chắn chắn luôn nhé, rằng các bạn sẽ vấp ngã và bị đau đớn trên đường đời.
Nhưng nếu không còn cha mẹ
để dựa vào thì chúng ta tựa vào ai đây? Theo Ngọc Minh , Chúng ta nên tham khảo
: PHẨM CHẤT CỦA NGƯỜI TRƯỞNG THÀNH
Người trưởng thành không đổ lỗi, biết ơn cuộc đời dẫu khó khăn, khiêm tốn và biết luôn có chỗ để cải thiện, phát triển bản thân.
1-Kiểm soát cảm xúc
Một người trưởng thành biết cách kiềm chế cảm xúc thay vì giận dữ với người khác. Người ta có thể xác định những thôi thúc trong tâm trí và chống lại những cám dỗ.
Họ ngăn mình hành động gây
bất lợi cho sức khỏe của mình, một cách ngắn hạn hay dài hạn. Họ vượt qua hành
vi tự hủy hoại bản thân, ít bị cảm xúc của chính mình lấn át và hành động theo
kiểu phá hoại.
2-Tự chịu trách nhiệm
Người trưởng thành nhìn nhận
bản thân một cách khách quan. Họ lắng nghe cách người khác đánh giá về mình. Điều
đó đồng nghĩa với việc khi mắc sai lầm ảnh hưởng đến người xung quanh, họ có thể
chịu trách
Người ta thật sự trưởng
thành khi chủ động chăm lo cho bản thân, cho hạnh phúc của mình và đối diện với
khó khăn.
3-Biết ơn.
Thay vì tức giận với thế
giới vì thiếu thốn, một người có sự trưởng thành luôn cảm ơn vì có được may mắn
và tốt đẹp trong cuộc sống, dù lớn hay nhỏ.
Họ nhìn thấy những điều tốt
đẹp đó, lấy nó làm động lực khi khó khăn. Họ biết ơn vì cuộc sống của mình hơn
nhiều người khác trên đời, biết ơn vì có thể giúp người kém may mắn.
4-Nhân ái.
Một tâm hồn trưởng thành
hòa hợp hơn, cảm thấy nỗi đau của người khác như thể nó là của riêng mình. Điều
này thôi thúc họ hoạt động từ thiện dưới mọi hình thức, tìm cách lan tỏa tình
yêu thương và sự tích cực trong xã hội.
Họ là những người cho đi hết
lòng, nhưng không đòi hỏi.
5-Chấp nhận mình ở hiện tại.
Không dễ dàng để chấp nhận
bản thân, đặc biệt là khi người khác luôn nói mình nên thay đổi. Nhưng khi người
trưởng thành, họ biết mình là ai và bạn tự tin về bản thân.
Họ sẽ cảm thấy thoải mái với
chính mình. Họ không thấy thấp kém và không muốn làm hài lòng người khác, bằng
cách trở thành một người không giống mình.
Họ có thể tìm cách cải thiện
bản thân và phát triển với tư cách cá nhân. Tuy nhiên, sự trưởng thành cho phép
họ nắm bắt tình hình hiện tại và quá khứ, để dung hòa mình. Khi có thể chấp nhận
vị trí hiện tại, họ mới có thể hoạch định con đường tương lai.
6-Biết mình thiếu sót nhiều thứ.
Một người không thể biết mọi
thứ. Nhưng để ý thức được điều đó, cần sự trưởng thành. Nếu họ đã trưởng thành,
họ sẽ gạt bỏ niềm kiêu hãnh sang một bên, sẵn sàng học hỏi, kể cả từ người ít
tuổi hơn mình. Họ không nghĩ mình đã quá hoàn hảo hoặc quá già để thay đổi.
Họ tin rằng luôn có thứ cần
cải thiện. Cuộc sống là học hỏi và họ luôn có thể phấn đấu để trở thành một
phiên bản tốt hơn của chính mình.
7-Khiêm tốn.
Một người khiêm tốn sẽ
không thích gây sự chú ý hoặc mong được khen ngợi khi họ làm việc xuất sắc.
Tất nhiên, điều này không
có nghĩa là những người này không tự hào về bản thân mình! Họ đánh giá cao sự
chăm chỉ và tự tin vào khả năng của bản thân, nhưng biết mình không ở trên những
người xung quanh. Họ chỉ cố gắng hết sức trong cuộc sống hàng ngày vì có động lực
để làm vậy.
8-Linh hoạt.
Một trong những cách để họ
luôn lạc quan là linh hoạt trong mọi hoàn cảnh, dẫu khó khăn. Họ không bướng bỉnh.
Quan điểm của họ rộng mở để thay đổi và chấp nhận những bất ngờ như một phần của
cuộc sống.
Ngược lại của linh hoạt là
tính cố chấp, từ chối thay đổi ngay cả khi mọi thứ xung quanh họ thay đổi.
9-Cởi mở.
Sự trưởng thành phá vỡ những
rào cản tinh thần và mở ra cảm giác tự do trong một cá nhân.
Họ không còn thấy mọi thứ
là đen trắng hay đúng sai nữa. Tâm trí của họ rộng mở với nhiều ý tưởng, quan
điểm. Họ không đánh giá những người có thể nghĩ khác hoặc chọn cách sống theo
cách không quen thuộc với mình.
Họ cũng cho phép niềm tin của mình nhỏ lại, để chấp nhận đôi khi mình có thể nhầm lẫn.
ĐỪNG ĐỂ KỲ VỌNG CỦA
CHA MẸ , ÔNG BÀ LÀM HỎNG CUỘC ĐỜI CỦA CHÍNH CON CHÁU MÌNH.
DẶN CON !!!
Ngày nào con vẫn bé con
Mà giờ con đã lớn khôn thế
này
Công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy
Con ơi nhớ lấy điều này đừng
quên
Cha mẹ nuôi con lớn lên
Thầy cô dạy dỗ cho con
thành người
Mai sau con bước ra đời
Xin con hãy nhớ những điều
cha răn :
Dịu Hiền, khiêm tốn, nhịn
nhường
Dẫu gặp gian khó tìm đường
vượt qua
Sau này làm dâu người ta
Con lên nhớ lấy nhà chồng
yêu tiên
Trước hết phải kính người
trên
Chan Hoà vui vẻ hai bên họ
hàng
"vợ chồng là nghĩa tào
khang”
Lúc mềm, lúc cứng, ven
toàn cả hai
"chồng giận thì vợ bớt lời
Cơm sôi nhỏ lửa muôn đời
không Khê”
Dẫu rằng bát đũa cũng xô
Vợ chồng nhường nhịn trong
nhà ấm êm
Ra ngoài trên kính dưới
nhường
Giúp người, người giúp
tình thương đong đầy
Mẹ cha chẳng có bạc vàng
Cho con chỉ có tình thương
tháng ngày
Con ơi nhớ lấy điều này
Sau con, cha mẹ tháng ngày
dõi theo.
LỜI DẠY CON
Con có biết đời không như
giấc mộng
Nhiều vui buồn quanh cuộc
sống chúng ta
Con thấy không các em nhỏ
không nhà
Và nhiều lắm các cụ già
đơn độc
Vì nghèo khó chưa một lần đi học
Theo mẹ cha lăn lóc giữa
chợ đời
Con đủ đầy sao thấu được
con ơi
Nên mẹ dạy mấy lời mong
con hiểu
Khi vật lạ, món ngon mình
không thiếu
Thì ăn xài phải liệu trước
lo sau
Ai cũng ham có cuộc sống
sang giàu
Chứ đâu muốn rơi vào nơi
khốn khổ
Con may mắn được mẹ cha dạy
dỗ
Tính khoan dung đức độ học
làm đầu
Làm việc gì phải trọn vẹn
trước sau
Khi đối thoại nên tròn câu
minh bạch
Lỗi người khác đừng móc
moi quở trách
Với bạn bè phải học cách
thứ tha
Với anh em giữ hai chữ thuận
hòa
Nên lễ phép với người già
quen, lạ
Sống chân thật không học
điều dối trá
Biết ăn năn nếu đã trót lạc
lầm
Lòng thương người, mến vật
ấy từ tâm
Lời mẹ dạy ươm mầm tương
lai đẹp
Hãy nghe mẹ dù chỉ là gượng
ép
Học cho quen nề nếp tự bây
giờ
Học thương người đơn độc kẻ
bơ vơ
Biết san sẻ đừng chờ ai nhắc
nhở
Con có thấy nơi đầu đường
xó chợ
Kẻ lang thang cơ nhỡ sống
không nhà
Vì cảnh nghèo phải xa mẹ
xa cha
Đêm đỡ giấc sương nhòa
trên áo cũ
Con may mắn sống cuộc đời
đầy đủ
Khi bao người phải chịu cảnh
khó khăn
Sáng trưa chiều con bưng
bát cơm ăn
Khi cha mẹ phải nhọc nhằn
tần tảo
Con yêu ạ… Ngồi sát đây ta bảo
Này manh quần tấm áo mặc
hôm nay
Người thợ kia đổ công sức
đêm ngày
Chứ đâu phải tự nhiên mà
có được
Trong cuộc sống ai cũng từng
mơ ước
Tương lai mình chỉ một bước
lên mây
Nhưng con à…nền móng chẳng
khéo xây
Thì chỗ đứng sau này e khó
vững
Lúc còn bé mới tập ngồi, tập
đứng
Ta dạy con chập chững bước
đầu đời
Dạy con bằng những câu hát
à ơi
Nay dốc hết những lời từ
tim mẹ.
NÓI VỚI CON
Tháng ba về ta sẽ kể con
nghe
Những vất vả bộn bề trong
cuộc sống
Mồ hôi ướt trên lưng ta còn đọng
Những ngày mưa lạnh cóng
bước chân trần
Bước đầu đời con chập chững
ngoài sân
Ta dìu dắt ân cần luôn chỉ
bảo
Ngôi nhà nhỏ bình yên ngày
dông bão
Có Mẹ Cha lo cơm áo từng
ngày
Gắng học hành con sẽ thấy
mê say
Hình chữ S trải dài xinh đẹp
lắm
Có biển rộng.. có núi rừng
xanh thẳm
Ta bên con cùng ngắm nắng
chiều tà
Giữ vẹn tròn chữ hiếu với
mẹ cha
Biết lễ nghĩa với ông bà
con nhé
Trong cuộc sống vui buồn
cùng san sẻ
Tình yêu thương con sẽ thấy
quanh mình
Bao nhọc nhằn vì vất vả
mưu sinh
Khi con lớn trao tình yêu
nhân loại
Nâng đôi cánh cho con bay
cao mãi
Khắp miền quê môt dải đất
xanh màu.
CON HƯ
Sinh con ra ở trên đời
Nuôi con ta đợi con thời lớn
khôn…
Sách đèn ta bảo luyện ôn
Học hành cho giỏi, đỡ bôn
ba đời…
Mong con luôn biết nghe lời
Con vui con khỏe, con thời
lớn mau.
Nết na ta dạy trước sau…
Luyện tâm rèn đức đi đầu
chớ quên
Từ khi tấm bé lớn lên
Ta mong con sống cho nên
con người
Siêng năng đừng có biếng
lười…
Sống không đạo đức kẻ cười
người khinh…
Tưởng rằng con ta thông
minh
Đường đời đi đứng giữ mình
sạch thơm…
Nhà mình chẳng thiếu áo
cơm
Sao con rong ruổi sớm hôm
nhà người
Đi theo chúng bạn nhác lười
Chơi bời phá phách vui cười
hả hê…
Để cho khối phố khinh,
chê…
Bà con xa lánh, chẳng hề đến
chơi
Lòng Cha Mẹ xót rối bời
Bao lần răn dạy, bao lời
nhủ khuyên
Tuổi già lòng dạ chưa yên
Con đi ngày tháng triền
miên ở ngoài
Rượu bia, thuốc lá, bạc
bài…
Hết tiền thì lại về “nài”
Mẹ Cha…
Mãi theo chúng bạn la cà
Nợ nần trăm chỗ, đổ nhà
mình thôi
Bao lần Mẹ khóc ỉ ôi
Bao lần con hứa con thôi
con chừa…
Tiền trong túi Mẹ cứ đưa
Bao nhiêu cũng thiếu, chẳng
thừa với con…
Giờ đây Cha Mẹ héo hon
Thân già chua xót mỏi mòn
lo âu
Con hư ngày một lún sâu
Trăm đường tội lỗi con đâu
sửa gì
Mẹ Cha sống chẳng còn chi
Con ơi, dừng lại… Mà đi…
Đúng đường…!
DẠY CON
Cảm ơn Mẹ đã sinh con
Cho ngời nét mặt, cho tròn
lục căn
Cảm ơn đời những khó khăn
Cho con nếm trải để tăng sức
bền
Cảm ơn nghèo đói… Lênh
đênh
Cho thân vất vả mà nên con
người .
Này con…!
Cuộc đời dù lắm khóc, cười
Thân tâm rèn luyện cho
tươi mặt mày
Giàu sang phú quý là may
Lỡ mà nghèo đói khéo rày lập
thân
Sống thời đo đếm, đong cân
…
Khéo tròn vun vén thì dần ấm
no.
Của người không dễ ai cho
Nếu may giàu có phải lo để
dành
Thế thời bớt tính đành
hanh
Thủ thường an phận cho
lành tấm thân
Học hành cho hết chữ
“Nhân”
Làm người không dễ nên cần
rèn thêm.
Chăm lo đèn sách từng đêm
Ban ngày học một, tối nên
học mười
Gặp người luôn nở nụ cười
Chào trên hỏi dưới cho
tươi tấm lòng
Giữ tâm như cái giếng
trong
Đừng nên vấy bẩn vì đong
những bùn.
Anh em hoà thuận vén vun
Mẹ Cha đối đãi phải luôn
hiếu hoà
Vợ chồng tình cảm thiết
tha
Sống luôn nhường nhịn sẽ
là ấm êm
Thân trai không được yếu mềm
Gắng làm rường cột lo thêm
nếp nhà.
Phần gái trọn đạo nho, gia
Bên chồng, bên vợ, ruột
rà…hỏi han
Con cái dạy dỗ đàng hoàng
Mình làm gương sáng, con
đàng noi theo
Cuộc đời duyên tốt mình
gieo
Đừng gieo nghiệp xấu…mãi
nghèo…nhé con…!
Nếu vấp ngã hãy tự mình đứng
dậy.
Cuộc đời này luôn đầy rẫy
chông gai.
Ngẩng cao đầu và bước tới
tương lai.
Đừng trông mong bất kỳ ai
giúp đỡ.
Hãy tự mình làm dù hay dù
dở.
Chưa thành công đừng than
thở nghe con.
Phía trước chúng ta cơ hội
vẫn còn.
Nếu cố gắng sẽ làm tròn mơ
ước.
Có những lúc phải một
mình lội ngược.
Mặc dòng đời như dòng nước
chảy xuôi.
Sau đắng cay ta sẽ được mỉm
cười.
Nếu có thể hãy giúp người
hoạn nạn.
Cố gắng sống để bớt thù
thêm bạn.
Đừng bao giờ phải buồn
chán bi quan.
Vết thương sẽ lành bằng
thuốc thời gian.
Không được quên thuở cơ
hàn khốn khó.
Yêu đồng loại và chúng
sinh cây cỏ.
Sống có tình để cho gió cuốn
đi.
Vui lên con gác bỏ hết sân
si.
Và hạnh phúc với những gì
mình có.
CON CỦA TA
Rồi một ngày con sẽ lớn bằng
Ta
Con sẽ thấy bầu trời bao la lắm
Hãy cứ bước dù đường đi lạ lẩm
Vì còn ta luôn thầm lặng dõi theo
Đường con đi dù lên núi xuống đèo
Dù gian khổ cũng luôn theo lý tưởng
Hãy hoạch định và con luôn định hướng
Rồi thành công là phần thưởng gian lao
Con của ta hãy thắp lửa lên nào
Biến mơ ước con hằng bao ấp ủ
Thành con sóng dâng trào như thác lũ
Hãy vững lòng con có đủ tài ba
Bạn đồng hành con hãy nắm tay ta
Đừng lo ngã vì có ta bên cạnh
Hãy ngước mặt nhìn trời cao lấp lánh
Hỡi thiên thần trong ánh mắt của ta
Tạ ơn trên ban tặng một món quà
Để ta được đời ta luôn có bạn
Người bạn nhỏ đồng hành cùng năm tháng
Nắm tay nào cười rạng rỡ lên coi!!!
NÓI CÙNG CON
Này con trai đạo lí sống ở
đời
Là nhân nghĩa cứu giúp người
hoạn nạn
Dù đói nghèo cũng đừng nên
ca thán
Không trượt dài trong chán
nản u mê
Giầu hay nghèo cấm có bỏ quê
hương
Giấy có rách phải giữ lề
cho sạch
Chớ vội vàng kiếm tiền bằng
mọi cách
Rơi xuống bùn lại oán
trách bản thân
Cha mẹ cho đầy đủ cả tay
chân
Tuổi còn trẻ phải chuyên cần
học tập
Theo bạn hư rồi sinh ra va
vấp
Mà cuộc đời nhiều tấp nập
đua tranh
Cứ từ từ đừng vội bước đi
nhanh
Trời không phụ trái tim
lành hướng thiện
Lớn thế nào cũng nằm lòng
câu chuyện
Tham sang giầu quẫn trí xuống
vực sâu
Bài học kia gần lắm chẳng
xa đâu
Đừng để mẹ phải lo âu con
nhé
Ngày bay đi bà trở nên lặng
lẽ
Giấu thở dài khe khẽ chẳng
nói ra
Có điều này con phải nhớ lời
ta
Trong xã hội lòng người là
sâu thẳm
Nhiều mảnh đời ở tận cùng
cay đắng
Hãy chìa tay giúp đỡ cảnh
khốn cùng
Phải nhìn đời bằng ánh mắt
bao dung
Khi hoạn nạn ai sẽ cùng
chia sẻ !
Chuyện bó đũa dậy cho ta mạnh
mẽ
Nếu vòng tay bè bạn nắm chặt
mình
Đừng nhìn người bằng ánh mắt
coi khinh
Trong cuộc sống mà mình luôn
nhỏ bé
Vui sướng không khi một
mình lặng lẽ ?
Có núi tiền thì cũng vậy
mà thôi.












































































































































