Sống Chậm
Sống
chậm thời đại thông minh
Khó
nhưng lại thấy chính mình là đây
Tự
dưng cảm giác vui vầy
Nó, ta
thỉnh thoảng ngất ngây với đời
Sống
chậm người nói ngoài, trong
Tự
giam nơi chốn nhà, phòng tu thân
Biết
chi những chuyện xa gần
Hơi
đâu bàn luận, đo cân sự đời
Sống
chậm đâu phải chịu chơi
Ngoài
tai khích bác hay lời tán dương
Xã hội
diễn biến bình thường
Mặc
cho nhân thế không vương vấn gì
Sống
chậm như thể không đi
Giữa đời
biến động ầm ì thế gian
Thụ động
tư thế tình tang
Lai
sinh số kiếp đa mang hiện giờ
Sống
chậm ngoài giống lơ ngơ
Làm,
nói chậm rãi, ý lờ xung quanh
Rộn rịp,
hối hả như hành
Tấm
thân mệt mõi, đua ganh đau lòng
Sống
chậm theo nghĩa xanh trong
Lắng
nghe giai điệu từng dòng thời gian
Trái
tim, cảm giác nhịp nhàn
Thiên
nhiên, vạn vật hòa tan ngọt bùi
Sống
chậm là tiến hay lui ?
Tự người
mà cảm cái mùi sướng, đau
Bớt đi
chút ít bươi quào
Tâm
trí ngơi nghỉ bớt hao thân gầy
Sống
chậm theo lối trên mây
Làm
người ganh ghét vì đầy kiêu căng
Tỏ ra
cao ngạo xa gần
Thường
hay ra vẻ ân nhân là mình
Sống
chậm như hiểu tâm linh
Tâm hồn
thoát khỏi thân hình mà đi
Rong
đuổi khoảnh khắc theo kỳ
Sao
cho ý tưởng khắc ghi trong lòng
Sống
chậm đang đợi ngóng trông
Tự
nhiên đưa đẩy hoặc bồng bềnh trôi
Giai
đoạn chuyển đổi chương hồi
Chọn lựa
phương hướng hay thôi quay về
Sống
chậm suy ngẫm lắng nghe
Tự
nhiên, xã hội đi kè người ta
Xưa,
nay đủ chuyện đó mà
Tự
mình chọn lọc lướt qua vẹn toàn
Sống
chậm giống đứa trẻ ngoan
Vâng lời,
tìm hiểu hoàn toàn hồn nhiên
Chưa hề
chất chứa ưu tư
Xấu, tốt,
được, mất chẳng ư dạ ừ !
Sống
chậm khoảng lặng tâm tư
Dành
riêng ai đó đến từ nơi nao ?
Xã hội
quay gót hay chào ?
Việc
làm khẳng định đổi trao âm thầm
Sống
chậm nhìn tận xa xăm
Nhớ qua
quá khứ trong tầm hiện nay
Tương
lai rộng mở nối dài
Hiên
ngang sừng sửng như cây bách, tùng
Sống
chậm cùng cuộc sống chung
Triết
lý hòa nhập khắp cùng mọi nơi
Có thể
mang đến sáng ngời
Người
đang uẩn khúc cố bơi đến bờ.
|
M |
ỗi người chỉ sống có một lần, nhưng nếu sống thật tốt, thật ý nghĩa, thì một lần đó thôi cũng là đủ để ta cảm thấy mãn nguyện về bản thân, về cuộc sống mà ta đã sống hết mình.
SỐNG CHẬM RÃI GIỮA Cuộc Sống Thời 4.0
Hôm nay, Ngọc Minh đến với biển với chiếc xe đạp quen thuộc của
mình. Nhờ làm bạn với nó Ngọc Minh có cơ hội để ngắm nhìn thế giới quanh mình kỹ
hơn. Thong thả, chậm rãi với chiếc xe, Ngọc Minh quan sát được cuộc sống và con
người trên đường. Người thì vội vã, hối hả, người lại chầm chậm bước đi lê thê.
Cuộc sống đúng là muôn màu, muôn vẻ. Chắc
chắn thế giới này sẽ còn phát triển không ngừng phải không mọi người? Thế giới thời
đại 4.0 mà. Nhưng có những điều nhỏ bé trong cuộc sống lại cho Ngọc Minh niềm
vui và thêm yêu cuộc sống này hơn. Vì đâu đó vẫn còn những tấm lòng đáng trân
trọng, đáng để học hỏi, và cũng có những cảnh đời cho Ngọc Minh thêm lòng trắc ẩn
và tình yêu.
Vừa ra khỏi nhà khoảng chừng 7 – 8 phút thì hình ảnh quen thuộc
và dễ thương đập vào mắt Ngọc Minh đó là hai bố con cùng đứng đợi xe buýt. Đứa
bé dễ thương và người cha tóc bạc ấy khi nào cũng làm Ngọc Minh cảm thấy vui
trong lòng. Ngọc Minh cảm được một tình thương và sự quan tâm của người cha
dành cho con mình. Đứa trẻ vẫn cứ vui chơi trong khi người cha ấy đứng ngóng từng
chuyến xe đi qua. Trong bao nhiêu đứa trẻ khác Ngọc Minh gặp mỗi ngày trên đường
có cha mẹ đưa đón bằng xe máy, ô tô, nhưng sự giản dị, và đơn sơ của hai bố con
lại làm cho Ngọc Minh cảm động và vui nhất.
Tiếp tục đạp xe qua những con phố Ngọc Minh lại thấy những con
người dù lớn nhưng “tầm nhìn” lại ngắn và nhỏ. Chiếc điện thoại ngày nay cứ như
là vật bất khả phân ly của nhiều người. Nó có thể đem đến cả thế giới trong
nháy mắt nhưng mặt trái của nó cũng khó lường, đó là cái thế giới tuy gần mà xa
ấy có thể sẽ dần thay thế cho những tương quan thật, một tương quan tưởng thật
nhưng lại là ảo. Câu nói của người xưa “Bán anh em xa mua láng giềng gần” bây
giờ còn đúng không? Có lẽ chỉ đúng với một số vùng nông thôn, làng quê sớm tối
tắt đèn có nhau mà thôi. Quãng đường Ngọc Minh đi chỉ khoảng 500m nhưng hình ảnh:
người đang vội vã đi làm, người đứng chờ đèn đỏ, người đi bộ trên vỉa hè… tất cả
họ đều làm bạn rất thân với “thế giới nhỏ” đang được nâng niu trong tay một
cách cẩn thận. Điều này thúc đẩy Ngọc Minh quay về với lòng mình. Ngọc Minh tự
hỏi: Trong đó có gì thú vị vậy nhỉ? Ngọc Minh đang tìm gì và sẽ làm gì với quỹ
thời gian được ban tặng mỗi ngày? Có một câu nói Ngọc Minh đã nghe làm Ngọc
Minh thức tỉnh và ý thức hơn về những gì mình đang sở hữu đặc biệt là thời
gian: “Chúng ta đã sử dụng 1/3 thời gian mình có để ngủ, và chỉ còn lại 2/3 thời
gian để làm việc vì chúng ta đã ngủ ít nhất là 8/24 tiếng mỗi ngày.”
Chiếc xe vẫn lăn bánh đều đều…. Những khi đạp xe giữa trưa nắng
nóng mồ hôi chảy ướt áo, mệt mỏi nhưng đôi khi mệt mỏi ấy lại nhường chỗ cho
lòng trắc ẩn ngự trị trong Ngọc Minh. Tại sao vậy? Nhìn những cảnh đời phải
lang thang khắp phố phường bán vé số không đủ ăn, một người khiếm thị ngày nào
cũng ngồi đợi lòng thương xót của người anh em đồng loại bố thí, một người chân
tay không được hoàn hảo đi thất thểu giữa dòng người qua lại, nhưng dường như họ
chẳng liên quan gì đến nhau dù họ có chung một tên gọi “NGƯỜI”. Những mệt nhọc
của Ngọc Minh lúc đó tan biến mất, nhưng lòng trắc ẩn và tình thương của Ngọc
Minh lại được nuôi dưỡng. Khi có thể giúp thì Ngọc Minh giúp, khi không có gì Ngọc
Minh dâng lời cầu nguyện xin Phật- Trời chúc lành và chăm sóc họ.
Thời đại 4.0 tiện nghi, hiện đại nhưng thời đại ấy lại không nuôi
nổi những mảnh đời thiếu may mắn kia. Nói đi cũng phải nói lại, Ngọc Minh cũng
gặp rất nhiều tấm lòng hảo tâm, phục vụ và giúp đỡ vô vị lợi. Những người nghèo
và những tấm lòng ấy cho Ngọc Minh bài học “Cám ơn”. Cám ơn Phật-Trời, cám ơn bố
mẹ, cám ơn mọi người đã cho Ngọc Minh được đi học, được cơm no áo mặc mỗi ngày,
được sống như một con người, được chăm sóc bởi mọi người chung quanh… Ngọc Minh
tin rằng điều tốt đẹp vẫn đang hiện diện trong thế giới này. Điều tốt đẹp ấy
đang chờ bạn và Ngọc Minh, chờ chúng ta.
Hãy sống
thời 4.0 này thật ý nghĩa nhé mọi người nhỉ.
Thành Tính
Sự
Chân Thành tính bởi việc sống chậm
Thời
gian ảo làm ta càng trân trọng
Nhưng
thời gian thật lại là quyết định
Biết
rằng “Người” cũng chẳng hiểu đâu…
Cuộc sống không chờ đợi ai, chính vì thế, chúng ta cần cố gắng, nỗ
lực hết mình trong cuộc sống mình đã chọn cũng như biết tận hưởng trọn vẹn những
khoảnh khắc, vẻ đẹp của cuộc đời. Thời gian là thứ khi nó đã qua đi chúng ta
mãi mãi không bao giờ lấylại được, thời gian không bao giờ chờ đợi sự chậm trễ
của bất cứ ai. Chúng ta hãy sống thật nhiệt huyết, làm việc thật chăm chỉ, cống
hiến hết mình để xã hội phát triển cũng như cuộc sống của mình tốt đẹp hơn. Tuy
nhiên, mỗi chúng ta cũng chỉ được sống duy nhất một lần trên đời, hãy tận hưởng
niềm vui, vẻ đẹp mà cuộc sống mang lại, sống chậm rãi, yêu thương nhiều hơn.
Hai ý kiến sống nhanh, sống chậm tưởng chừng đối lập nhau nhưng lại bổ sung cho
nhau để hoàn thiện ý nghĩa: Mỗi chúng ta hãy cố gắng làm việc, sống thật tốt để
trở thành người có ích cho xã hội, bên cạnh đó cũng phải biết cân đối thời
gian, tận hưởng mọi niềm vui mà cuộc sống mang lại.
Phải biết sống nhanh đúng lúc và sống chậm
đúng chỗ.
Xã hội ngày càng phát triển, con người càng phải nỗ lực để xây dựng cuộc sống của mình tốt đẹp hơn. Để làm được điều đó, chúng ta phải cố gắng làm việc thật chăm chỉ, không lười biếng, dựa dẫm, trông chờ vào người khác. Tuy nhiên, sau những giờ phút làm việc mệt mỏi, chúng ta cũng cần phải dành thời gian cho chính bản thân mình, sống với những đam mê, sở thích cá nhân, tận hưởng niềm vui của cuộc sống. Thử nghĩ xem, cuộc sống sẽ tẻ nhạt đến mức nào nếu mỗi con người chỉ biết làm việc như những chiếc máy, chẳng biết vui cũng không biết buồn? Sẽ tệ hại ra sao nếu con người chỉ mải chơi, tập trung vào những thú vui, sở thích, đam mê riêng của bản thân mà không cố gắng lao động để đưa xã hội phát triển? Mỗi ý kiến sẽ có một góc độ đúng đắn khác nhau, tuy nhiên để giá trị của nó hoàn thiện nhất là khi kết hợp hai ý kiến lại với nhau để nó bổ sung cho nhau. Hai ý kiến góp phần giúp chúng ta nhận ra giá trị cốt lõi của cuộc sống cũng như biết tự cân bằng cuộc sống của mình sao cho vừa cống hiến, vừa tươi vui nhất
Những Ngày Sống Chậm
Thời
gian qua ta đang sống chậm
Thích
thì làm, thả lỏng tâm tư
Thời
gian qua ta sống hiền từ
Quên
tất cả vui như con trẻ
Thời
gian qua chăm lo sức khỏe
Yêu
tâm/thân rồi sẽ tính sau
Thời
gian trôi nhè nhẹ, êm, mau
Thoáng
sâu sắc, ngọt ngào, hờ hững
Thời
gian trôi, ta như chợt đứng
Để
nhìn quanh, quên bớt bâng khuâng
Quên
một cây mà nhớ cả rừng
Lòng
phơi phới đếm từng bước chậm
Thời
gian qua, môi hồng mắt thắm
Hạnh
phúc nhẹ hều mà ngỡ trăm năm
Đời
vẫn vui đâu đợi trăng rằm
Vầng dương rạng tự tâm ta trọng
|
H |
ãy sống vì những ước mơ của
mình. Sống cuộc đời mà mình muốn, trở thành người mà ta vẫn ao ước, ngay từ lúc
này.
Đại dịch COVID-19 đã buộc người dân trên khắp thế giới tạm thời
gác lại những bộn bề, lo toan thường nhật để ở nhà tránh dịch. Đây cũng chính
là lúc nhiều người nhận ra rằng, thực ra, sống chậm không hề khó khăn như chúng
ta vẫn nghĩ.
Trong những tháng năm hăng hái theo đuổi đam mê và chinh phục
thành công, hầu hết mọi người đều bị cuốn vào nhịp sống vội vã, bận rộn. Hòa
mình vào thế giới hiện đại đang đổi thay vô cùng nhanh chóng, dường như, vài khoảnh
khắc thư thái, bình lặng dành cho bản thân và gia đình cũng trở thành một điều
xa xỉ. Phải chăng thời gian là thứ luôn cần được lấp đầy? Nếu vậy, tại sao ngày
càng có nhiều người lựa chọn cách sống chậm lại giữa thế gian hối hả? Có phải
chúng ta đang dần lãng quên ý nghĩa của sự tồn tại trong hành trình sống và trải
nghiệm của chính mình?
Những khu vườn xanh mát, xinh tươi giữa lòng đô thị chật chội, sự
hồi sinh của ngành âm nhạc đĩa than tưởng chừng đã quá dĩ vãng, sự thịnh hành kỳ
lạ của phong cách retro trong văn hóa và lối sống… là bằng chứng sinh động chứng
tỏ xu hướng tìm về cuộc sống chậm rãi, bình yên của cư dân hiện đại. Thỉnh thoảng,
việc tự tay nấu nướng, chăm chú vẽ tranh, cặm cụi may vá hay đơn giản là ngắm
nhìn bầu trời trong xanh cùng những áng mây phiêu lãng… cũng khiến chúng ta hạnh
phúc biết bao.
Nhịp sống hiện đại đang ngày càng gấp gáp hơn. Dường như sự căng
thẳng, áp lực trở thành chỉ dấu không thể thiếu của một cuộc sống ý nghĩa giữa
đời sống hỗn loạn. Trong khi mọi người đang nhanh nhẹn tiến về phía trước,
chúng ta sợ mình sẽ bị bỏ lại phía sau. Vì vậy, chúng ta cũng cố gắng đuổi theo
họ bằng tất cả nhiệt huyết và sức lực.
Ngày nay, có rất nhiều người đang phải đấu tranh với công việc mỗi
ngày cùng niềm mong mỏi tha thiết về kỳ nghỉ hằng năm. Bởi đó chính là khoảng
thời gian hiếm hoi giúp họ giải phóng bản thân khỏi mọi căng thẳng để thực sự
thư giãn và tận hưởng cuộc sống. Khi đọc đến dòng này, nếu ai đó cũng cảm thấy
tương tự, rằng đây chưa phải là cuộc đời mà mình mong muốn thì có lẽ, đã đến
lúc chúng ta cần hít thở sâu và sống chậm lại.
|
H |
ãy dũng cảm quyết định và hành động không nao núng. Có thể phạm sai lầm, vấp ngã và đứng lên làm lại. Dù đã ngã cả chục, cả trăm lần thì ít nhất ta cũng không phải hối tiếc vì đã không có gan thử. Ít nhất ta đã sống hết mình, cố gắng hết sức để thực hiện ước mơ.
TÌM HIỂU ĐÔI NÉT VỀ SỐNG CHẬM
Mọi người có biết, năm 1948, trước khi các thành phố lớn trở nên
quá đông đúc và chật chội như hiện tại, Liên Hợp Quốc đã công bố thư nhàn là
quyền của con người. Năm 1986, nhằm chống đối kế hoạch mở cửa của một nhà hàng
McDonald tại trung tâm Rome, Carlo Petrini (một nhà báo ẩm thực người Ý) đã khởi
xướng phong trào “ăn chậm”. Với triết lý bảo tồn các khía cạnh kinh tế – văn
hóa – xã hội trong việc sản xuất và tiêu thụ thức ăn, phong trào này đã thu hút
sự tham gia của khoảng 110.000 thành viên đến từ 83 quốc gia trên thế giới. Sau
đó, các hiệp hội sống chậm lần lượt ra đời ở châu Âu, châu Á và châu Mỹ. Đây là
nơi quy tụ những cá nhân muốn thoát khỏi lối sống vật chất tiện nghi, vội vã để
tìm về lối sống tự nhiên thong thả, nhẹ nhàng. Đã có thời, tại Luân Đôn (nước
Anh), đi bộ và đạp xe trở thành một kiểu “thời trang” được hâm mộ và tôn sùng.
Vào năm 1999, sự ra đời của phong trào “thành phố chậm” ở nước Ý
đã nâng tầm triết lý thư nhàn thành một kế hoạch hành động rộng khắp và toàn diện.
“Thành phố chậm” cần đáp ứng đầy đủ các tiêu chuẩn sau: không khí yên tĩnh, môi
trường ít ô nhiễm, kiến trúc giàu tính thẩm mỹ, ngành thủ công mỹ nghệ truyền
thống phát triển, ẩm thực phong phú, nền kinh tế ổn định. Trong đó, điều quan
trọng nhất là “thành phố chậm” phải nỗ lực giúp người dân nhận thức đúng đắn về
giá trị của cuộc sống thong thả, bình an.
|
C |
uộc sống khiêm tốn
và bình lặng mang lại nhiều hạnh phúc hơn việc theo đuổi thành công không ngừng
nghỉ.
Sống chậm là một cách sống đầy tự tin và có chủ ý, chú trọng vào
cảm giác hạnh phúc, hài lòng thay vì một sự nghiệp thành công. Không phải lãng
phí thời gian hay làm việc chậm chạp, lề mề, sống chậm thể hiện sự trân trọng
hiện tại và lòng biết ơn cuộc sống. Sống chậm là tập trung tối đa để hoàn thành
mọi công việc, nhiệm vụ một cách nhanh chóng, sau đó, chủ động tận dụng thời
gian rảnh rỗi để yêu thương bản thân và chăm sóc gia đình.
Sống chậm không có nghĩa là chúng ta hoàn toàn dừng lại hay tách
mình khỏi guồng quay năng động của cuộc sống mà là tự tạo ra những khoảng lặng
lý tưởng, nạp đầy năng lượng để rồi trải nghiệm, cảm nhận, yêu thương bằng tất
cả trái tim. Khi đã khám phá và nắm bắt giá trị cốt lõi của bản thân, con người
ta sẽ trở nên bình tâm và vững vàng hơn trước dòng đời đầy biến động, thăng trầm.
Sống chậm mang đến cơ hội tái kết nối với thế giới nội tâm để mỗi
người thực sự lắng nghe tiếng nói sâu thẳm của chính mình. Nhờ đó, con người ta
sẽ sống yên vui, chậm rãi hơn. Việc tận hưởng tối đa từng khoảnh khắc quý giá
trong cuộc sống và chú tâm nuôi dưỡng tâm hồn sẽ giúp chúng ta luôn khỏe mạnh cả
về mặt thể chất lẫn tinh thần. Hơn nữa, phong cách sống giản dị, rời xa chủ
nghĩa vật chất còn góp phần hạn chế lãng phí tiền của và bảo vệ môi trường.
Nhàn - Nguyễn Bỉnh Khiêm
Một
mai, một cuốc, một cần câu
Thơ
thẩn dầu ai vui thú nào
Ta
dại, ta tìm nơi vắng vẻ
Người
khôn, người đến chốn lao xao
Thu
ăn măng trúc, đông ăn giá
Xuân
tắm hồ sen, hạ tắm ao
Rượu,
đến gốc cây, ta sẽ uống
Nhìn
xem phú quý, tựa chiêm bao.
|
Đ |
ời người như một con đường, có gập ghềnh trắc
trở của sơn trùng thủy phục, lại có cả đường phẳng liễu ám hoa minh. Đời người
như một dòng sông, có lúc quanh co uốn lượn, có lúc nước vun vút thẳng tuôn.
Thật khó để chối bỏ những nhu cầu về cuộc sống trong thế kỷ 21, vì điều đó, mọi người bước vào guồng quay làm việc và kiếm sống không ngừng nghỉ.
Dĩ nhiên, cuộc sống hiện đại với những cám dỗ dễ thấy như sự bận
rộn “hợp thời”, mưu cầu vật chất, văn hóa kỹ thuật số và những giá trị ảo cũng
là rào cản chính ngăn trở chúng ta sống hạnh phúc một cách dễ dàng.
Vậy điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta sống chậm lại? Khi chúng ta biết
tạm dừng và dành chỗ cho vài suy nghĩ, hay sống đơn giản hơn, tạo ra những khoảng
không gian cho khoảnh khắc tĩnh lặng, chúng ta sẽ tìm thấy niềm vui và thậm chí
cả hạnh phúc. Chắc hẳn ai cũng từng cảm nhận một ngày trôi qua nhanh và dễ
dàng; thời gian vùn vụt trôi còn chúng ta thì như đang mờ nhạt và chẳng hề liên
quan đến thực tại.
Sống chậm - nói cách khác nó như một liều thuốc hóa giải những bộn
bề và vội vàng mang tên “thời đại”.
Vì thế, để có thể sống một đời hạnh phúc, an lành trọn vẹn, chúng
ta thật sự cần bước chậm lại và kéo sự kết nối với chính mình trở về. Sống chậm
- nói cách khác nó như một liều thuốc hóa giải những bộn bề và vội vàng mang
tên “thời đại”.
Chúng ta đã thực sự hiểu về Sống chậm?
Sống chậm hay sống đơn giản không phải là một khái niệm quá mới mẻ
hay xa vời, người ta đã nói về và thực hành nó từ rất lâu. Khái niệm "sống
chậm" hẳn chúng ta cũng từng nghe, nhưng thực sự hiểu về nó thì chưa chắc.
Sống chậm không phải là tốc độ con người ta dịch chuyển. Cũng
không phải về số lượng công việc con người ta hoàn thành trong ngày. Nó là chất
lượng cuộc sống của chúng ta.
Một định nghĩa đơn giản và đúng đắn nhất chính là: toàn tâm toàn
ý trong từng hoạt động từng giây phút, ấy là khi chúng ta "kích hoạt"
chế độ sống chậm trong con người mình.
Nhưng giữa thời đại nhanh chóng hối hả như bây giờ, làm sao để con
người ta vừa có thể chậm rãi tưởng thưởng cuộc đời, vừa bắt kịp nhịp sống vội
vã?
Làm thế nào để con người ta xây dựng không gian sống chậm? Trân
trọng thời gian? Yêu thương và nuôi dưỡng chính mình từ những điều nhỏ bé vụn vặt
nhất?
Làm thế nào để con người ta sống chậm cả bốn mùa hay cách đối mặt
với những thách thức của thời đại?
Câu trả lời có trong phần kế tiếp chỉ dẫn con người ta tìm mình
trong yên ả, sống một đời thong dong”.
Phần kế
tiếp dành cho tất cả những ai đang mong muốn tìm về giá trị đích thực trong mỗi
chúng ta, sống chậm lại giữa nhịp điệu hối hả của thời đại để biết yêu thương
nhiều hơn. Một lối sống hướng đến giá trị bên trong, trân trọng những điều bé
nhỏ thường ngày và cảm nhận từng phút giây trọn vẹn nhất. Rất có thể tạo nguồn
cảm hứng tuyệt vời để con người ta có thể bắt đầu lối sống này theo cách mình
mong muốn.
Bằng 8
chỉ dẫn sống chậm rãi và giản đơn, con người ta có thể tạo thêm nhiều không
gian cho những khoảng nghỉ tĩnh tâm và những khoảnh khắc bình yên. Để từ đó, con
người ta thấu hiểu chính mình, hiểu hơn về những khát khao và tương lai mình
mong đợi. Hãy yêu thương cơ thể, học cách lắng nghe những thông điệp lớn lao và
lời thì thầm đến từ tâm hồn.
Bởi,
“khi ta chậm rãi sống là lúc ta đang sống một cuộc đời tốt hơn.”
|
S |
ống chậm không có nghĩa là ta sống hời hợt. Mà sống chậm ở đây để mình nuôi dưỡng chính cảm xúc của bản thân. Để lắng nghe nhịp nhảy của cuộc sống, nhịp nhảy của chính con tim của mình.
8 BƯỚC THỰC HÀNH SỐNG CHẬM GIỮA CUỘC SỐNG
HỐI HẢ
Giữa cuộc sống hiện đại vô vàn áp lực, sống chậm chưa bao giờ là
một điều dễ dàng. Lối sống này đòi hỏi rất nhiều dũng khí, sự kiên định và cả kỷ
luật. Tuy nhiên, nếu sống chậm thành công, cuộc đời chúng ta có thể chứng kiến
sự chuyển mình vô cùng tuyệt vời.
“Sống ở đời, ta
không nên đi quá nhanh, quá vội vàng. Đôi lúc đi chậm một chút lại hay, lúc ấy mình
sẽ giữ lại những khoảnh khắc đẹp nhất của cuộc đời”.
1. XÁC ĐỊNH ĐIỀU THỰC SỰ QUAN TRỌNG ĐỐI
VỚI BẢN THÂN
Theo các chuyên gia, chúng ta nên bắt đầu sống chậm bằng cách tìm
ra những điều quan trọng hàng đầu trong cuộc sống của mình. Đâu là thứ khiến
tâm hồn mình hân hoan, hạnh phúc? Đâu là việc mình muốn dành toàn bộ cuộc đời để
kiên trì theo đuổi? Nếu may mắn, một trong những điều này có thể thúc đẩy mình
thăng tiến trong sự nghiệp.
“Cuộc đời vốn rất
ngắn ngủi, chỉ cần đi nhanh một chút cũng đủ khiến cuộc sống rơi vào bế tắc và tai
nạn. Hãy sống cho chính mình, chuyện gì đến sẽ đến, lo lắng quá mức cũng chẳng
được gì”.
2. KHỞI ĐẦU NHO NHỎ
Hãy bắt đầu với những thay đổi đơn giản như lập kế hoạch công việc,
theo dõi chi tiêu, hạn chế mua sắm, tái chế rác thải, nấu nướng cuối tuần, tham
gia các chương trình thiện nguyện… phù hợp với danh sách ưu tiên của bản thân!
“Khi mình bước đi
chậm lại một chút, ta sẽ không bị vấp ngã. Nếu có thì cú ngã cũng không quá
đau. Và đó là bài học dành cho những ai hay hấp tấp và vội vàng..”
3. LOẠI BỎ YẾU TỐ GÂY NHIỄU
Việc dọn dẹp nhà cửa sẽ khiến tâm trí của mỗi người thêm thư thái
và sáng suốt. Trong quá trình sắp xếp đồ đạc, thay vì vứt bỏ những món đồ không
dùng đến, chúng ta có thể quyên tặng chúng cho các tổ chức từ thiện. Bên cạnh
đó, ta cũng nên hạn chế tối đa việc sử dụng điện thoại di động cùng các thiết bị
công nghệ! Ứng dụng giải trí không cần thiết sẽ ngốn rất nhiều thời gian của mình
đấy.
“Sống chậm lại để
không nuối tiếc những chuyện đã qua. Sống chậm lại không có nghĩa là thụ động
và tận hưởng. Chậm lại để ta nhìn lại những điều đã qua.”
4. LÀM VIỆC THÔNG MINH HƠN
Để thực hành sống chậm hiệu quả, chúng ta cần chọn lọc các nhiệm
vụ ưu tiên và tập trung giải quyết chúng thật tốt. Hãy chú tâm vào những vấn đề
thực sự cần thiết, quan trọng. Làm việc liên tục trong nhiều giờ không thể phản
ánh đầy đủ năng lực của mình. Điều cốt lõi ở đây chính là chất lượng và hiệu quả
công việc.
“Hạnh phúc nhất
là được sống bên cạnh người mình thương yêu. Cần lắm một góc sống chậm để cuộc
sống này trở nên trọn vẹn và đủ đầy hơn.”
5. SỐNG CHẬM TRONG THỜI KHẮC HIỆN TẠI
Nếu cứ tiếp tục sống gấp gáp, vội vã, chúng ta sẽ không thể dành
trọn tâm tư cho cuộc sống hiện tại. Những lo lắng về tương lai cùng sự tiếc nuối
quá khứ sẽ dai dẳng đeo bám tâm trí của mình. Vì vậy, hãy nhẹ nhàng hơn với bản
thân, tự dành cho mình nhiều khoảng nghỉ ngắn trong hành trình trải nghiệm cuộc
sống. Khi tập trung tận hưởng sự tồn tại ý nghĩa của chính mình giữa thời khắc
hiện tại, ta sẽ cảm thấy tâm hồn cực kỳ tĩnh tại và bình yên.
“Vội vàng và hấp
tấp sẽ khiến ta bỏ lỡ nhiều thứ tốt đẹp trong cuộc sống. Để một ngày ta nhận ra
thì mọi thứ đã trở thành quá khứ.”
6. LẮNG NGHE VÀ KẾT NỐI CHÂN THÀNH
Ngày nay, khi công nghệ đang chiếm lĩnh mọi lĩnh vực cuộc sống, mạng
xã hội bước từ thế giới ảo ra ngoài đời thực. Trong những buổi hẹn hò cà phê
cùng bạn bè thân thiết, hầu hết mọi người đều khư khư chăm chú vào màn hình điện
thoại. Những cuộc hội thoại, vì thế, trở nên vô cùng nhạt nhòa, rời rạc. Sống
chậm khuyến khích chúng ta ngắt kết nối với Internet để lắng nghe, chia sẻ với
những người thân thương bằng tất cả trái tim. Chỉ những cuộc chuyện trò cởi mở,
chân thành mới có thể nâng đỡ, hàn gắn và kết nối chúng ta.
“Sống chậm là khi
ta không vội thốt ra những lời cay đắng làm tổn thương người bên cạnh mỗi khi tức
giận. Sống chậm để ta có thể kiềm chế cảm xúc nhất thời của mình.”
7. GẦN GŨI VỚI THIÊN NHIÊN
Giữa một
thế giới bộn bề lo toan, công việc, gia đình, bạn bè cùng hàng tỷ thứ nhỏ nhặt
trên đời khiến mọi người dần thờ ơ, xa cách với thiên nhiên. Khi đại dịch trôi
qua, hãy dành thời gian tản bộ ngắm cảnh, tập thể dục, hít thở khí trời, tận hưởng
bầu không khí bình yên, dịu dàng giữa lòng thiên nhiên xanh mát. Đó chính là những
phút giây chữa lành tâm hồn vô giá.
“Sống vội vã làm
cho con người ta cảm thấy mệt mỏi và căng thẳng. Bởi vậy ta nên sống chậm lại một
chút để tận hưởng những điều tuyệt vời nhất mà cuộc sống này mang lại.”
8. TÌM KIẾM NIỀM VUI TRONG MỌI TRẢI NGHIỆM
Với mục
đích hướng đến những giá trị bền vững trong cuộc sống thực tại, sống chậm động
viên mọi người khám phá và tận hưởng cuộc sống thường ngày từ những điều bình dị.
Trong tâm thế vui vẻ, lạc quan, mọi công việc dẫu nhỏ bé như ăn uống, hít thở,
rửa bát, giặt giũ… đều mang trong mình chất thơ độc đáo. Có lẽ, cuộc sống sẽ
thú vị hơn rất nhiều nếu mỗi người đều thấm nhuần và áp dụng phương châm sống
giản đơn này.
“Cuộc sống vốn là một bản nhạc tuyệt vời. Tùy theo cảm nhận của mỗi người mà bản nhạc này là rock hay là ballad trữ tình. Việc cảm nhận nhạc buồn hay vui tùy cách sống của mỗi người. Ta cứ sống thoải mái và làm những việc mình thích. Đừng quá ngần ngại lời nói của người đối diện.”




