3- QUY LUẬT NGHIỆP QUẢ: HAY NGUYÊN NHÂN VÀ HỆ QUẢ.
Mọi hành động đều tạo ra thứ sức mạnh quay lại với chúng ta trong trạng thái giống ban đầu... chúng ta gieo cây nào sẽ gặt quả nấy.
Và khi
chúng ta lựa chọn những hành động mang lại hạnh phúc và thành công cho người
khác, trái ngọt của nghiệp quả sẽ là hạnh phúc và thành công.
Nghiệp quả
là sự khẳng định vĩnh cửu tự do con người... Suy nghĩ của chúng ta, ngôn từ của
chúng ta và hành vi của chúng ta là những sợi chỉ của tấm lưới mà chúng ta
quăng quanh bản thân mình.
— Swami
Vivekananda
Quy luật
tinh thần thành công thứ ba là Quy luật Nghiệp quả. “Nghiệp quả” vừa là hành động
vừa là hệ quả của hành động đó; nó là nguyên nhân, đồng thời là kết quả, bởi mọi
hành động đều tạo ra thứ sức mạnh quay lại với chúng ta trong trạng thái giống
ban đầu.
Luật Nghiệp
quả không phải là điều gì mới mẻ. Hẳn mọi người đã từng nghe “Gieo cây nào, gặt
quả ấy.” Rõ ràng, nếu muốn tạo dựng hạnh phúc trong cuộc đời mình, chúng ta phải
học cách gieo mầm hạnh phúc. Do vậy, nghiệp quả dùng để chỉ hành động đưa ra lựa
chọn có ý thức.
Về bản chất,
cả chúng ta và tôi đều là những người không bao giờ ngừng lựa chọn. Trong từng
khoảnh khắc tồn tại của mình, chúng ta đều nằm trong địa hạt của mọi khả năng
nơi chúng ta được tiếp cận vô số những lựa chọn. Một vài lựa chọn của chúng ta
có ý thức, trong khi số khác thì vô thức. Nhưng cách tốt nhất để hiểu và vận dụng được tối đa luật nghiệp quả là trong bất
cứ thời điểm nào cũng phải nhận thức rõ những lựa chọn của chúng ta. Dù chúng
ta thích hay không thì bất cứ điều gì đang diễn ra tại thời điểm này đều là kết quả của những lựa chọn của
mình trong quá khứ. Thật không may, nhiều người trong chúng ta lại chọn lựa một
cách vô thức, và do vậy chúng ta không nghĩ rằng đó là những sự lựa chọn -
trong khi thực tế đúng là như vậy.
Nếu tôi
xúc phạm ai đó, rất có thể họ sẽ chọn cách tỏ ra khó chịu. Nếu tôi khen ngợi ai
đó, rất có thể họ sẽ chọn cách cảm thấy hài lòng hoặc hãnh diện. Nhưng hãy nghĩ
về nó: nó vẫn chỉ là một lựa chọn.
Tôi có thể
khiến ai đó bực mình và tôi có thể xúc phạm ai đó, và họ có thể chọn cách không
cảm thấy bực mình. Tôi có thể khen ngợi ai đó và họ cũng có thể chọn cách không
để điều đó khiến mình hãnh diện.
Nói cách
khác, hầu hết chúng ta - thậm chí ngay cả khi chúng ta là những người có khả
năng lựa chọn vô hạn - đều trở thành những mớ phản ứng có điều kiện vốn không
ngừng được con người và các tình huống tác động mà biến thành những kết quả
hành vi có thể đoán trước được.
Những phản
ứng có điều kiện này cũng giống như phản xạ Pavlov. Pavlov trở nên nổi tiếng
khi chứng minh được rằng nếu mỗi lần cho chó ăn ta đều rung chuông thì dần dần
con chó sẽ bắt đầu chảy nước miếng khi chúng ta mới chỉ rung chuông, bởi nó có
sự liên tưởng giữa tác nhân kích thích này với tác nhân kích thích kia.
Hầu hết
chúng ta đều có những phản ứng lặp lại và có thể đoán trước đối với các nhân tố
kích thích trong môi trường như là kết quả của một quá trình điều kiện hóa. Có
vẻ như những phản ứng của chúng ta đều do con người và các tình huống gây nên,
và chúng ta quên mất rằng đây vẫn chỉ là những chọn lựa mà chúng ta đang
đưa ra
trong từng khoảnh khắc của cuộc sống. Chỉ là chúng ta đang chọn lựa một cách vô
thức mà thôi.
Nếu mình
quay lại một thời điểm và quan sát những chọn lựa của mình trong thời điểm đưa
ra lựa chọn ấy, thì chỉ qua hành động quan sát này, chúng ta nắm được toàn bộ
quá trình tứ địa hạt vô thức tới địa hạt ý thức. Quá trình chọn lựa và quan sát
có ý thức này có tác động mạnh mẽ.
Khi chúng
ta đưa ra một lựa chọn - bất kể lựa chọn nào - ta có thể tự hỏi mình hai điều:
Thứ nhất, “Hệ quả của lựa chọn mình đang đưa ra là gì?” Ta sẽ ngay lập tức biết
rõ câu trả lời từ trong thâm tâm. Thứ hai, “Liệu lựa chọn mình đang đưa ra có
mang lại hạnh phúc cho mình và những người xung quanh hay không?” Nếu câu
trả lời
là có thì hãy thực hiện lựa chọn đó. Nếu câu trả lời là không, nếu lựa chọn đó
khiến mình hay những người xung quanh cảm thấy phiền muộn, hãy gạt nó đi. Đơn
giản thế thôi.
Trong số
rất nhiều những lựa chọn luôn có sẵn thì chỉ duy nhất một lựa chọn sẽ mang lại
hạnh phúc cho mình cũng như những người quanh mình. Và khi chúng ta đưa ra lựa
chọn đó, chúng ta sẽ có được một dạng hành vi gọi là hành động đúng đắn tự
nhiên. Hành động đúng đắn tự nhiên là hành động phù hợp tại một thời điểm phù hợp.
Nó là phản ứng đúng đắn cho mọi tình huống khi nó xảy ra. Chính hành động đó
đem lại lợi ích cho mình và bất cứ ai chịu tác động của nó.
Một cơ chế
rất thú vị là vũ trụ phải giúp ta đưa ra được những lựa chọn đúng đắn tự nhiên.
Cơ chế này gắn với những cảm giác trong Cơ thể chúng ta. Cơ thể chúng ta cảm nhận
được hai loại cảm giác: một là dễ chịu, và một là khó chịu. Tại thời điểm mình
lựa chọn một cách có ý thức, hãy chú ý đến cơ thể mình và tự hỏi, “Nếu mình đưa
ra lựa chọn này, điều gì sẽ xảy ra?” Nếu Cơ thể chúng ta gửi tín hiệu cảm
giác dễ
chịu, đó là lựa chọn đúng. Nếu Cơ thể chúng ta gửi tín hiệu khó chịu thì đó
không phải là lựa chọn phù hợp.
Với một số
người, tín hiệu cảm giác dễ chịu và khó chịu nằm trong vùng đám rối dương ,
nhưng với hầu hết mọi người thì nó lại nằm trong trái tim. Hãy luôn có ý thức
quan tâm tới trái tim mình và hỏi nó mình nên làm gì. Và hãy chờ đợi phản ứng -
một phản ứng mang tính vật lý dưới hình thức cảm giác. Nó có thể thuộc cấp độ mờ
nhạt nhất trong cảm giác - nhưng nó vẫn hiện hữu ở đó, trong cơ thể mình.
Chỉ có
trái tim mới biết câu trả lời chính xác. Hầu hết mọi người đều nghĩ rằng trái
tim ủy mị và đa cảm. Nhưng không hẳn thế. Trái tim mang tính trực giác; tính
chính thể , phù hợp với hoàn cảnh, và có tính liên đới. Nó không theo định hướng
được-mất. Nó gắn vào bộ não vũ trụ - trường tiềm năng thuần khiết, tri thức thuần
khiết và
quyền năng tổ chức vô hạn - và lưu tâm đến tất cả mọi thứ.
Đôi lúc
có vẻ như trái tim không có lý trí, nhưng nó có khả năng tính toán chính xác và
tỉ mỉ hơn nhiều so với bất cứ thứ gì trong giới hạn của tư duy thuần lý.
Chúng ta
có thể vận dụng Quy luật Nghiệp quả để tạo ra tiền bạc và của cải, và vô số những
điều tốt lành khác, vào bất cứ lúc nào mình muốn. Nhưng trước hết, chúng ta phải
ý thức rõ tương lai mình là kết quả của những lựa chọn mà mình đưa ra trong từng
thời điểm của cuộc sống. Nếu thường xuyên ý thức được điều đó, chúng ta sẽ tận
dụng được tối đa Quy luật Nghiệp quả. Càng đưa ra được những lựa chọn dựa trên
ý thức, chúng ta sẽ càng có được những chọn lựa chính xác một cách tự nhiên - cả
cho mình lẫn những người xung quanh.
Vậy còn
nghiệp quả trong quá khứ thì sao và nó đang ảnh hưởng tới mình như thế nào? Có
ba điều ta có thể làm đối với nghiệp quả trong quá khứ. Một là trả những món nợ
nghiệp quả.
Hầu hết mọi
người đều chọn cách này - một cách vô thức, tất nhiên.
Đây cũng
có thể là lựa chọn của mình. Đôi khi việc trả những món nợ đó mang lại nhiều
đau khổ, nhưng theo Quy luật Nghiệp quả thì không có món nợ nào trên thế gian
này lại không phải trả. Trên thế gian này tồn tại một hệ thống kế toán hoàn hảo,
và mọi thứ đều là sự trao đổi “qua lại” không ngừng của năng lượng.
Điều thứ
hai mình có thể làm là chuyền hóa hoặc chuyền đổi nghiệp quả của mình thành một
trải nghiệm đáng mong muốn hơn. Đây là một quá trình rất thú vị mà trong đó khi
đang trả món nợ nghiệp quả, chúng ta tự hỏi mình, “Tôi có thể học được gì từ trải
nghiệm này? Tại sao điều này lại xảy ra và đâu là thông điệp mà vũ trụ gửi đến
tôi? Làm thế nào tôi có thể khiến trải nghiệm này trở nên hữu ích cho đồng loại
của tôi?”
Bằng cách
này, chúng ta tìm kiếm hạt giống cơ hội và sau đó gắn hạt giống ấy với pháp , với
mục đích cuộc sống của mình, điều này chúng ta sẽ nói đến trong Quy luật Tinh
thần thứ bảy của Thành công.
Cách này
cho phép mình chuyển hóa nghiệp quả sang một dạng thức thể hiện mới.
Chẳng hạn,
nếu mình gẫy chân trong lúc chơi thể thao, có thể mình sẽ hỏi, “Tôi có thể học
được gì tử trải nghiệm này? Đâu là thông điệp mà vũ trụ gửi đến tôi?” Có thể
thông điệp đó là ta cần phải chơi chậm lại và hãy cẩn thận hay chú ý hơn đến cơ
thể mình trong những lần sau. Và nếu pháp của mình là dạy những người khác điều
mình biết, thì bằng cách hỏi, “Làm thế nào tôi có thể khiến trải nghiệm này trở
nên hữu ích cho đồng loại của tôi?” có thể ta sẽ quyết định chia sẻ những
gì mình biết được bằng cách viết sách về
việc chơi thể thao một cách an toàn. Hoặc ta có thể thiết kế ra một loại giày
hay dụng cụ đặc biệt hỗ trợ chân, có khả năng phòng ngừa loại chấn thương như mình
từng gặp phải.
Bằng cách
này, trong khi trả món nợ nghiệp quả, chúng ta cũng sẽ biến điều bất lợi thành
thuận lợi có thể mang lại cho mình sự giàu có và thỏa mãn. Đây là sự chuyển hóa
nghiệp quả của mình thành một trải nghiệm tích cực. Chúng ta chưa thực sự thoát
khỏi nghiệp quả, nhưng ta có thể hóa giải được một phần nghiệp quả và tạo ra
nghiệp quả mới mạng tính tích cực từ nghiệp quả ấy.
Cách thứ
ba để đối mặt với nghiệp quả là vượt lên nghiệp quả.
Vượt lên
nghiệp quả nghĩa là trở nên độc lập với nghiệp quả. Cách để vượt lên nghiệp quả
là không ngừng trải nghiệm khoảng trống, Cái Tôi và Tinh thần. Điều này cũng giống
như giặt một miếng vải bẩn trên dòng suối. Mỗi lần giặt nó, chúng ta sẽ làm mờ
bớt vết bần. Chúng ta tiếp tục giặt đi giặt lại, và cứ sau mỗi lần giặt nó sẽ
trở nên sạch hơn một chút. Chúng ta rũ sạch hay vượt lên hạt giống nghiệp quả bằng
cách đi vào khoảng trống rồi lại đi ra. Tất nhiên, điều này được thực hiện
thông qua
phương pháp thiền.
Tất cả mọi
hành động đều là một phần nghiệp quả. Uống một tách cà phê là một phần nghiệp
quả. Hành động đó tạo ra ký ức, và ký ức có khả năng hay tiềm tăng tạo ra khát
vọng. Khát vọng lại sinh ra hành động. Phần mềm điều hành của tâm hồn mình là
nghiệp quả, ký ức và khát vọng. Tâm hồn mình là một tập hợp ý thức chứa đựng hạt
giống nghiệp quả, ký ức và khát vọng. Bằng cách ý thức về những hạt giống hiện
hữu này, chúng ta sẽ trở thành người có ý thức tạo ra thực tại. Bằng cách trở
thành một người lựa chọn có ý thức, chúng ta sẽ bắt đầu đưa ra những hành động
mang tính tiến hóa cho mình và những người xung quanh. Và đó là tất cả những
gì mình cần làm.
Chừng nào
nghiệp quả còn mang tính tiến hóa - cho Cái Tôi và bất cứ ai chịu tác động của
Cái Tôi - thì hạnh phúc và thành công sẽ chính là những trái ngọt của nghiệp quả.
ÁP DỤNG QUY LUẬT “NGHIỆP QUẢ” HAY LUẬT NHÂN QUẢ
Tôi sẽ thực hiện Quy luật Nghiệp quả bằng cách cam kết tuân theo các bước sau:
1. Hôm
nay tôi sẽ xem xét những lựa chọn mà tôi đưa ra tại mỗi thời điểm. Và trong khi
thuần túy xem xét những lựa chọn này, tôi sẽ quan tâm, ý thức đến chúng. Tôi sẽ
biết cách tốt nhất để chuẩn bị cho bất cứ thời điểm nào trong tương lai chính
là việc ý thức đầy đủ ngay từ hiện tại.
2. Bất cứ
lúc nào đưa ra một lựa chọn, tôi sẽ tự đặt cho mình hai câu hỏi: “Những hệ quả
của lựa chọn mà tôi đưa ra là gì?” và “Liệu lựa chọn này có mang lại sự thỏa
mãn và hạnh phúc cho tôi cũng như những người chịu tác động của lựa chọn này
hay không?”
3. Sau đó
tôi sẽ tìm sự chỉ dẫn từ trái tim mình và sẽ được chỉ dẫn thông qua tín hiệu dễ
chịu hay khó chịu của trái tim.
Nếu lựa chọn đó mang lại cảm giác dễ chịu, tôi sẽ tự do lao về phía- trước. Nếu lựa chọn đó khiến tôi khó chịu, tôi sẽ dừng lại và xem xét những hậu quả của hành động bằng cái nhìn nội tâm của tôi. Chỉ dẫn này sẽ giúp tôi đưa ra những lựa chọn đúng đắn tự nhiên cho chính tôi và những người xung quanh.


