2 QUY LUẬT CHO
Vũ trụ vận động thông qua sự trao đổi rất năng động... cho và nhận là những mặt khác nhau của cùng một dòng năng lượng trong vũ trụ.
Và khi tự
nguyện cho đi những thứ đang tìm kiếm, ấy là chúng ta đang giữ cho sự giàu có của
vũ trụ luân chuyển trong cuộc sống của chính mình.
Thân này
thuyền nhỏ mỏng manh đã bao lần Người tát cạn rồi lại đổ đầy cuộc sống mát tươi
mãi mãi. Sáo này cây sậy khẳng khiu Người đã mang qua núi, qua đồi, qua bao
thung lũng, và thổi nên bao giai điệu mới mẻ bất tử... Tặng vật Người ban vô
biên vô tận, nhưng để đón xin, tôi chỉ có đôi tay bé nhỏ vô cùng này. Thời gian
lớp lớp đi qua, Người vẫn chưa ngừng đổ rót, song lòng tôi thì hãy còn vơi.
—
Rabindranath Tagore, Gitanjali
Quy luật
tinh thần thứ hai của thành công là Quy luật Cho. Quy luật này còn được gọi là
Quy luật Cho và Nhận, bởi vũ trụ vận động thông qua sự trao đổi năng động. Chẳng
có gì là bất biến. Cơ thể chúng ta trao đổi năng động và không ngừng với cơ thể
vũ trụ; còn tâm trí mình cũng tương tác một cách linh hoạt với tâm trí vũ trụ;
năng lượng của mình chính là biểu hiện của năng lượng vũ trụ.
Dòng chảy
cuộc sống thực chất là sự tương tác hài hòa của tất cả các yếu tố và lực cấu
thành nên sự sống. Sự tương tác hài hòa này của các yếu tố và thành phần trong
cuộc đời mình tuân theo Quy luật Cho. Bởi Cơ thể chúng ta, trí óc mình và vũ trụ
đều luôn trong trạng thái trao đổi năng động không ngừng; việc ngừng trao đổi
năng lượng chẳng khác nào chặn đứng mạch máu lại. Bất cứ lúc nào máu ngừng lưu thông, nó sẽ tự đông, đóng cục và làm tắc
nghẽn mạch máu. Đó là lý do tại sao ta phải cho và nhận để luôn luân chuyển sự
giàu có và thịnh vượng - hay bất cứ thứ gì mình muốn - trong cuộc sống.
Từ
“affluence” (sự giàu có) bắt nguồn từ từ gốc “affluence”, nghĩa là “chảy tới”.
Do đó, từ “affluence” có nghĩa “chảy tràn đầy”.
Tiền thực
sự là biểu tượng của thứ năng lượng sống mà chúng ta trao đổi và thứ năng lượng
sống mà chúng ta sử dụng như là hệ quả của những gì chúng ta mang đến cho vũ trụ.
Một từ khác dùng để chỉ tiền là “currency” (tiền tệ) cũng phản ánh bản chất chảy
trôi của năng lượng. Từ “currency” có nguồn gốc từ tiếng Latinh “currere” nghĩa
là “chạy” hay “chảy”.
Do vậy, nếu
chúng ta ngừng lưu thông tiền tệ - nếu chúng ta chỉ muốn nắm giữ và tích trữ tiền
- thì bởi nó là năng lượng sống nên chúng ta cũng sẽ chặn vòng chu chuyển khiến
nó không quay lại được với cuộc sống chúng ta. Để giữ cho nguồn năng lượng đó luôn
đến được với chúng ta, chúng ta phải duy trì nguồn năng lượng ấy luôn lưu
thông. Cũng giống như dòng sông, tiền cũng phải chảy, nếu không nó sẽ bắt đầu tắc
nghẽn, đình trệ, chết nghẹt và kìm hãm sinh lực của chính nó. Lưu thông sẽ giữ
cho nó sống và có giá trị.
Bất cứ mối
quan hệ nào cùng đều là cho và nhận. Cho sinh nhận, và nhận sinh cho. Thứ gì
lên cao ắt sẽ hạ xuống; thứ gì ra đi ắt sẽ quay lại. Trên thực tế, nhận cũng giống
như cho, bởi cho và nhận là các mặt khác nhau của cùng một dòng năng lượng
trong vũ trụ.
Nếu mình
chặn dòng chảy của một trong hai thứ đó thì có nghĩa chúng ta đã can thiệp vào
trí tuệ tự nhiên.
Trong mỗi
hạt giống là tương lai của hàng ngàn cánh rừng. Nhưng hạt giống đó không phải để
cất đi; nó phải mang sức sống của mình đến với mảnh đất màu mỡ. Bằng cách ấy,
nguồn năng lượng vô hình của nó sẽ tuôn chảy để hiển lộ thành vật chất hữu hình.
Càng cho
đi, chúng ta sẽ càng nhận lại được nhiều bởi mình sẽ giữ được sự giàu có của vũ
trụ luôn vận động trong cuộc sống của mình.
Trên thực
tế, bất cứ thứ gì có giá trị trong cuộc sống chỉ càng nhân lên khi nó được cho
đi. Cái không được nhân lên khi đem cho thì không đáng cho cũng không đáng nhận.
Nếu cho đi, chúng ta cảm thấy mất một thứ gì đó thì rõ ràng món quà ấy chưa thực
sự được cho và sẽ không được nhân lên. Nếu chúng ta cho đi một cách miễn cường,
thì chẳng có chút năng lượng nào đằng sau hành động đem cho.
Như vậy,
chính chủ ý đằng sau hành động cho đi và nhận lại của mình là điều quan trọng
nhất. Nó phải luôn mang lại hạnh phúc cho cả người cho và người nhận, bởi hạnh
phúc là nhân tố hỗ-trợ-cuộc-sống và duy-trì-cuộc-sống, do vậy sẽ tạo ra sự gia
tăng về giá trị. Khi hành động cho đi là vô điều kiện và xuất phát từ trái tim,
những gì nhận lại sẽ tỷ lệ thuận với những gì đã cho đi. Đó là lý do tại sao
hành động cho đi phải vui vẻ - ta phải cảm nhận được niềm vui sướng từ tâm trí
mình trong chính hành động cho đi. Có như thế, năng lượng ẩn sau việc cho đi mới
nhân lên nhiều lần.
Thực ra,
việc thực hiện Quy luật: Cho rất đơn giản: nếu mình muốn có niềm vui, hãy mang
niềm vui đến cho người khác; nếu mình muốn được yêu thương, hãy học cách yêu
thương người khác; nếu chúng ta muốn được quan tâm và thấu hiểu, hãy học cách
quan tâm và thấu hiểu người khác; nếu mình muốn được giàu có về vật chất, hãy giúp
người khác trở nên giàu có về vật chất. Thực tế, cách dễ dàng nhất để đạt được những
gì mình muốn là giúp người khác đạt được
những gì họ muốn. Nguyên tắc này đúng với mọi cá nhân, tổ chức, xã hội và quốc
gia. Nếu chúng ta muốn được ai đó cầu cho mình mọi điều tốt lành trong cuộc sống,
hãy học cách lặng lẽ cầu những điều tốt lành trong cuộc sống cho mọi người.
Thậm chí
ý nghĩ cho đi, ý định cầu chúc hay một lời cầu nguyện giản đơn lại có sức mạnh
tác động đến người khác. Có điều này là bởi khi quy về trạng thái bản chất, cơ
thể chúng ta là một bó năng lượng và thông tin khu biệt trong một vũ trụ năng
lượng và thông tin. chúng ta là những bó ý thức khu biệt trong một vũ trụ ý thức.
Từ “ý thức” không chỉ hàm ý năng lượng và thông tin mà còn hàm ý năng lượng và
thông tin cũng sống động như tư duy. Do vậy, chúng ta là những bó tư duy trong
một vũ trụ tư duy. Và tư duy thì có khả năng chuyển đổi.
Cuộc sống
là vũ điệu bất tử của ý thức, ý thức lại tự bộc lộ bản thân nó là sự trao đổi
năng lượng động của những xung năng giữa thế giới vi mô và thế giới vĩ mô, giữa
cơ thể con người và cơ thể vũ trụ, giữa tâm trí con người và tâm trí vũ trụ.
Khi học
cách cho đi thứ mình tìm kiếm, chúng ta sẽ khởi nguồn và dàn dựng một vũ điệu với
những bước nhảy đầy tinh tế, mạnh mẽ và sinh động tạo nên nhịp đập bất tử cho
cuộc sống.
Cách tốt
nhất để thực hiện Quy luật Cho - để khởi động toàn bộ quá trình luân chuyển -
là hãy quyết định mang đến một thứ gì đó cho bất cứ ai mà ta gặp vào bất kỳ lúc
nào. Món quà đó không nhất thiết phải có giá trị vật chất; nó có thể là một
bông hoa, một lời chúc hay một lời nguyện cầu.
Thực tế,
những món quà cho đi có giá trị nhất chính là những thứ phi vật chất. Quan tâm,
chăm sóc, quý mến, thấu hiểu và thương yêu là những món quà quý giá nhất ta có
thể cho đi mà chúng không lấy đi thứ gì ở mình. Khi chúng ta gặp một ai đó,
chúng ta có thể thầm gửi cho họ một lời cầu chúc hạnh phúc, mong cho họ đầy niềm
vui và tiếng cười. Cách cho đi lặng lẽ như thế có rất nhiều sức mạnh.
Một trong
những điều tôi được dạy khi còn bé, và chính tôi dạy lại con cái mình là không
bao giờ được đến nhà ai mà không mang theo thứ gì đó - không bao giờ tới thăm
ai mà không mang cho họ chút quà. Có thể ai đó sẽ nói, “Làm sao tôi có thể cho
họ trong khi còn chưa đủ cho chính bản thân mình?” Chúng ta có thể mang một
bông hoa. Một bông hoa thôi. Chúng ta có thể mang một mẩu giấy hay tấm
thiệp thể
hiện tình cảm của mình đối với người mà mình đang đến thăm. Chúng ta có thể
mang theo một lời khen. Chúng ta có thể mang theo một lời cầu nguyện.
Với bất cứ
nơi nào chúng ta đến, bất cứ ai chúng ta gặp, hãy quyết định cho. Nếu cho đi,
chúng ta sẽ được nhận lại. Theo tác động kỳ diệu của quy luật này chúng ta càng
cho đi, chúng ta sẽ càng nhận được lòng tin. Và bởi chúng ta nhận được nhiều
hơn nên chúng ta cũng sẽ có thể cho đi nhiều hơn.
Bản chất
thực sự của chúng ta là bản chất của sự giàu có và dư dả; khi sinh ra, chúng ta
đã giàu có bởi tự nhiên đáp ứng cho chúng ta mọi nhu cầu và khát vọng. Chúng ta
không thiếu thứ gì bởi bản chất vốn có của chúng ta thuộc tiềm năng thuần khiết
và khả năng vô hạn. Do vậy, chúng ta phải hiểu rằng mình vốn đã giàu có rồi, bất
kể chúng ta có nhiều tiền hay ít, bởi ngọn nguồn của mọi sự giàu có là tiềm năng
thuần khiết - đó là nhận thức được làm thế nào để thực hiện được mọi nhu cầu, kể
cả niềm vui, tình yêu thương, nụ cười, hòa bình, hòa hợp và tri thức. Nếu chúng
ta tìm kiếm những điều này trước - không chỉ cho chính bản thân mình, mà cho cả
người khác - thì tất cả những điều khác cũng sẽ tự nhiên đến với mình.
ÁP DỤNG QUY LUẬT CHO
Tôi sẽ thực hiện Quy luật Cho bằng cách cam kết tuân theo các bước sau:
1. Bất cứ
nơi nào tôi đến và bất cứ người nào tôi gặp, tôi đều sẽ tặng họ một món quà.
Món quà đó có thể là một lời khen ngợi, một đóa hoa hay một lời cầu nguyện.
Ngày hôm nay, tôi sẽ tặng quà cho những người tôi gặp, và như vậy tôi sẽ bắt đầu
quá trình luân chuyền niềm vui, sự giàu có và dư dả trong cuộc sống của mình
cũng như trong cuộc sống của những người khác.
2. Hôm
nay, tôi sẽ vô cùng biết ơn khi nhận được tất cả những món quà mà cuộc sống
mang lại cho tôi. Tôi sẽ nhận những món quà từ thiên nhiên: ánh mặt trời và tiếng
chim hót hay mưa xuân hoặc tuyết đầu mùa. Tôi cũng sẽ mở rộng lòng mình để nhận
từ những người khác, dù đó là món quà vật chất, tiền bạc, hay một lời khen, một
lời cầu nguyện.
3. Tôi sẽ cam kết luôn giữ cho sự giàu có luân chuyển trong cuộc sống của mình bằng cách cho đi và nhận lại những món quà quý giá nhất: sự quan tâm, chăm sóc, thấu hiểu và yêu thương. Mỗi lần gặp ai đó, tôi sẽ thầm chúc cho họ hạnh phúc, tràn ngập niềm vui và tiếng cười.


