GIÁ TRỊ SỐNG CỦA GIA ĐÌNH CẦN PHẦN ĐẦU.
1. Tôn trọng
2. Hòa Hợp
3. Yêu thương (Thân-Gia-Quốc) luôn sống (Nhân- Lễ -Nghĩa- Trí - Tín)
4. Sức khỏe
5. Học tập
6. Khoan dung
7. Trung thực
8. Khiêm tốn
9. Hợp tác
10. Mục đích
11. Chia sẻ
12. Trách nhiệm
13.Giản dị
14.Biết ơn
15. Đoàn kết
16.Tự do .
Ý nghĩa cuộc sống
Cuộc sống của ta cần:
Có bề dày ‘’phong phú,
Sống cần có ý nghĩa,
Không phải là trò chơi”.
Ta làm việc ý nghĩa,
Cho cuộc sống của mình.
Tham lam kia tạm thời
Mang lại hại lợi thôi.
Ta cần sống hiền hòa,
Khắp nơi đều phải thế.
Cuộc sống ta sẽ đẹp ,
Như kiệt tác thiên nhiên.
Ta cần phải tránh xa ,
Những thứ đời phù phiếm,
Ta không nên theo đuổi ,
Sự giàu có xa đà,
Và hưởng thụ vô độ
Niềm vui của cuộc sống ,
Tinh khôi và rạng ngời,
Ghi dấu ấn vinh quang ,
Ý nghĩa trong hành trình,
Ý thức nhân văn đó,
Được truyền dạy bao đời,
Qua bao đời lâu dài,
Tình cảm và nhân ái,
Là trọng tâm đời ta.
Hồn Tự Do
Dù là một con sông ,
Chảy qua bao ghềnh thác,
Dù là cây là lá,
Cao thấp có khác nhau,
Vẫn giữ vẻ xanh tươi.
Không quan trọng là ai,
Từ những người phàm tục ,
Hay đến người tu hành,
Sống phải nên chú trọng ,
Từ điều tốt nhỏ nhất.
Thường người ta than trách,
Cuộc đời quá méo mó,
Họ không nhìn vào mình,
Có gì là tròn ngay?
Đất ôm chặt từng hạt,
Tạo đời sống phong phú,
Những búp non tự mình,
Mọc lên tìm ánh sáng.
Nếu trên mọi con đường ,
Đều bằng phẳng chơn chu,
Điều chắc chắn sẽ là,
Chúng ta không bao giờ,
Nhận ra bản thân mình.
Ai cũng có khả năng,
Tiến xa trong cuộc sống.
Nếu mà biết đứng dậy,
Mỗi khi gặp khó khăn.
Hạnh phúc thật đơn giản,
Giống như bầu trời này
Nó không giữ cho riêng ,
Một mình ai nào cả,
Mà của chung tất cả,
Của mọi người chúng ta!
Đừng Ai Cả
Mỗi người đều ẩn chứa,
Nỗi lòng đầy thầm kín,
Giữ nó ở trong tim,
Đó là điều bí mật,
Không thể thốt lên lời.
Tâm hồn người chân thành,
Thường lạc lõng cô đơn,
Nụ cười thường che giấu,
Nỗi buồn hay nước mắt,
Như là sự thay thế,
Cho rất nhiều cảm xúc.
Không ai thấu hiểu hết,
Những nỗi đau âm thầm.
Những vết thương hằn sâu,
Như dao đâm vào lòng.
Những ước mơ bất ngờ,
Trở nên hao mòn hết,
Vết thương thật lạnh lẽo,
Khi giấc mơ tan vỡ.
Không phải là tất cả,
Mọi người đều trải qua,
Cuộc sống như hoa nở.
Người đẹp tỏa hương thơm,
Trong khi người tan vỡ,
Mất đi bao sắc màu.
Mỗi bước trên đường đời,
Đều gặp đầy sóng gió,
Biết bao nhiêu thách thức,
Không ai có biệt tài,
Để thấu hiểu hoàn toàn,
Nếu chưa phải trải qua .
Hãy giữ trái tim mình,
Mở cửa để đón nhận,
Đừng bao giờ trách móc,
Bất luận là sự gì!
Bởi trong từng con người,
Đều ẩn chứa vết thương.
Mỗi người có mỗi ngả,
Đều có con đường riêng,
Đều hướng về bình minh,
Trong bóng tối lặng lẽ.
Hãy giữ trái tim mình,
Luôn luôn phải mở cửa,
Đừng phê phán điều gì,
Vì không ai có thể,
Hiểu hết được nỗi đau,
Thử thách của người khác.
Cuộc Sống
Sống phải có ý nghĩa,
Sống để mà đóng góp,
Sống phải có lương tâm,
Để cuộc sống của mình,
Trở nên ý nghĩa hơn.
Sống phải có đạo đức,
Phải tôn trọng người khác,
Sống nhớ ơn đất nước,
Để đất nước phồn thịnh.
Sống phải biết lắng nghe,
Cộng đồng thế giới sống,
Sống để nhìn cho thấu,
Với đôi mắt tinh tế,
Sống không chỉ vì mình,
Mà còn vì cộng đồng,
Sống phải để tạo ra,
Những dấu ấn bền vững,
Trong hồn ta, hồn người.
Nhìn Nhận Cuộc Sống
Trở thành người thẳng thắn,
Chân thành và bao dung,
Không giống như con bướm,
Lạc lõng bay điều cuồng.
Chân thật với bản thân,
Cam kết giữ lời hứa,
Vững vàng sống trong đời,
Tránh xa trò lừa dối,
Lòng tin không phải là
Trò chơi của ai đó,
Nó giống như sợi chỉ ,
Liên kết những tâm hồn,
Tạo nên trong tình người ,
Chân thành và bền vững.
Nói dối sẽ đưa đến,
Sự dối trá quay lại,
Hại chính cuộc đời ta,
Đó vậy, sống chân thành,
Đừng giống cá thờn bơn,
Sẽ tránh được nỗi đau ,
Cùng hối hận suốt đời.
Nếu Có Thể
Nếu ta có khả năng,
Hãy mở lòng tha thứ,
Những sai lầm quá khứ,
Hãy để nó trôi đi,
Bởi cảm xúc buồn bã,
Đau đớn và khóc lóc ,
Hận thù cũng sẽ qua ,
Mở rộng tâm hồn ta,
Đừng để nó ủy mị,
Hãy kín đáo rằn lòng.
Cuộc sống trên đời này,
Không chỉ của riêng ta,
Nó tràn ngập thử thách
Ngang trái và chông gai,
Nếu còn sống ta phải,
Chấp nhận để vượt qua,
Nhìn nhận mọi khía cạnh,
Thì tại sao không vượt,
Ta không nuôi hận thù .
Ta phải luôn biết rằng,
Trong thời khắc đau khổ,
Nước mắt và giận dữ,
Sẽ tràn ngập trong lòng
Nhưng dù mọi đau thương ,
Không thể diễn đạt hết,
Và tất cả sẽ qua đi,
Không còn gì tồn tại.
Nếu một ngày có thể,
Thả bỏ hết đau thương ,
Cho tâm hồn thanh thản
Xóa đi mọi nỗi buồn ,
Của những kỷ niệm xưa,
Tự tặng cho bản thân,
Chút sắc màu cuộc sống.
Cuộc Sống và Cái Chết
Sống với ước mơ và mong chờ mọi thứ
Còn chết chỉ là việc đơn giản, không cầu kỳ
Trong thế giới này, sự hạnh phúc, sự nghèo đó là những ước mơ mộng
Danh vọng và lợi ích là những điều khó lường.
Sống để trải nghiệm những khoảnh khắc thoải mái
Kiếp con người có lợi thế đơn giản thôi
Bất kỳ phút giây nào của niềm vui và tiếng cười
Đó là phần thưởng mà trời ban tặng.
Sống giữa những lo âu của thời gian
Sống kiên trì chờ đón bình minh mai
Kiên nhẫn với cảnh đời khó khăn
Thực sự cuộc sống không đáng bỏ lỡ.
Cái chết, ai có thể tránh khỏi
Số phận là quyết định không ngờ
Hãy trân trọng mỗi ngày sống
Vì cuộc đời đầy bất ngờ và thách thức.
Hạnh phúc và khốn khổ, ai đều trải qua
Tạo ra niềm vui và hủy diệt nỗi buồn
Đừng mơ ước quá nhiều về giàu có
Sống mỗi ngày, không quên niềm vui đơn giản.
Hãy đầu tư cho trải nghiệm cuộc sống
Nghèo đói nhưng tâm hồn thảnh thơi
Chấp nhận đời sống vui vẻ với ít hơn
Hơn là giàu có nhưng luôn lo toan và căng thẳng.
Do lòng tham gieo rắc những vấn đề
Cả cuộc đời quặn quẹo, vất vả suốt năm
Tâm hồn chìm đắm trong suy nghĩ tham lam
Chỉ muốn gom góp hết mọi thứ cho bản thân.
Cuộc sống chỉ thực sự lãi lợi khi chúng ta sống có ý nghĩa
Chết không phải là thất bại mà là sự dại dột và ngu ngốc
Sống không chỉ để tích trữ của cải
Mà còn để tạo dấu ấn ý nghĩa trong mỗi hành động.
Tháng ngày trôi qua, cuộc sống đầy thách thức
Khao khát nhưng không dám hành động
Trăn trở và băn khoăn về những lựa chọn
Cuộc sống trở nên mệt mỏi và u ám.
Con người có giá trị không phải bằng tiền bạc
Sống không nên coi tiền là thượng đế
Đừng để tiền bản lĩnh và kiểm soát cuộc sống
Hãy giữ cho trái tim mình luôn cao thượng và tốt lành.
Giữa vô vàn sự sống, con người là giá trị cao quý
Sinh ra và mất đi nhưng không phải là trò chơi
Mỗi người chỉ có một cuộc sống duy nhất
Và khi tan biến, không còn gì tồn tại mãi mãi.
Trong cuộc sống tạm bợ này
Hãy sống trung thực và tôn trọng lẫn nhau
Nếu sống giữa thế gian phù phiếm
Hãy giữ trái tim bình an và tha thứ.
Vì cuộc đời chỉ là một chặng đường tạm bợ
Nên hãy sống với nhau một cách chân thành
Nếu thời gian trôi qua nhanh chóng
Hãy dừng lại và giải quyết oán trái.
Vì không có gì là vĩnh cửu
Hãy vượt qua giận hờn và bỏ qua
Nếu lòng của bạn đủ nhân ái
Mọi nỗi sầu sẽ tan biến.
Vì không có gì giữ lại mãi mãi
Hãy sống mê đắm hiện tại
Nếu có ngày và đêm trôi qua
Hãy nhận ra và trải qua sự thay đổi.
Vì giấc mộng dễ vỡ tan
Hãy trân trọng ngày hôm nay
Nếu cuộc đời xoay chuyển
Hãy ngồi yên và chấp nhận.
Vì lòng người sâu sắc
Hãy không ngừng trao đi lòng nhân ái
Nếu cuộc sống đưa đẩy gánh nặng
Hãy buông bỏ và nhìn về phía trước.
Vì tham lam chỉ dẫn đường tới hủy hoại
Hãy chấp nhận sự vô thường của cuộc sống
Nếu ai đó còn chưa tỉnh thức
Hãy nhắc nhở họ về nguồn gốc của mình.
Vì ai đó chưa tìm thấy con đường
Hãy nhớ giữ lại những câu chuyện xưa
Nếu bạn bước đi giữa cơn mưa
Đời sẽ thấm đẫm những khoảnh khắc khó khăn.
Vì tình yêu tồn tại giữa bão tố
Hãy hiểu rằng tình cảm đôi khi đảo lộn
Nếu bạn đối mặt với 'Sắc tức thị Không'
Thì... không mong đợi, không niệm.
Thanh Thản
Cuộc sống con người kéo dài bao lâu?
Tùy thuộc vào thời gian sống lo âu làm gì
Nỗi đau khổ và phiền não có ý nghĩa gì?
Để tâm hồn trở nên thanh thản, nhẹ nhàng.
Dù là người xinh đẹp, phú quý
Hay là người xấu xí, đầy đau khổ
Mặc dù hoàn cảnh khác nhau
Nhưng tâm hồn đừng bao giờ chấp nhận sự giàu có mới là tuyệt vời.
Sự giàu có dễ dàng khiến con người mê say
Còn sựnghèo nàn, sống qua ngày cũng trở nên dễ dàng
Để trở thành con người thực sự
Cần phải sống thong thả, yên bình, và tự tại từ tấm lòng cao quý.
Cuộc đời là như làn sóng gió, ba đào
Tâm hồn không nên bị ảnh hưởng bởi bất kỳ biến động nào
Thắng bại, hạnh phúc, thất bại hàng ngày
Thị phi và danh lợi chỉ là những chuyện thường tình.
Thế giới cần có tình thương và sự chia sẻ
Đừng bao giờ tỏ ra ỷ thế và làm chủ đường phố
Tầm nhìn mở rộng và cao lớn
Tình thương và trí tuệ là chìa khóa mở cánh cửa hòa bình cho con người.
Hãy sống với đầy đủ ý nghĩa và tình thương
Không gieo mầm oan trái hay bất bình với người khác
Mỗi người đều có những lúc sai lầm
Nghiệp lớn, đức nhỏ, tài chưa được thực sự sâu sắc.
Cuộc sống không bền lâu, không thể dựa vào
Sự không chắc chắn, không biết trước được điều gì
Thăng trầm, vinh nhục như những tia sáng ban mai
Hãy giữ tâm hồn bình thản, không để chìm đắm trong nỗi khổ sầu.
Chúng ta đều là con người, không khác biệt gì cả
Hãy hiểu và cảm thông với mọi người, mong muốn họ có cuộc sống an lành
Tránh xa những hành động ác độc, hãy trở nên tốt bụng
Để tâm hồn trở nên trong sáng, không bị phiền não và tham lam.
Sự giản đơn là một giá trị không thể thiếu
Biết khi nào đủ, không ham muốn vô độ
Tiền bạc và vật chất không quan trọng bằng những điều
Nếu biết khi nào đủ, cuộc sống sẽ trở nên hạnh phúc.
Hãy tránh lạc lõng trong sự mê đắm
Không nên quá lưu luyến, không cần so sánh
Chìm đắm trong niềm vui tạm thời làm gì?
Chúng ta không sở hữu gì cả, vậy thì cái gì là của chúng ta?
Mọi quan hệ sinh ra do duyên số
Và khi duyên số kết thúc, không còn gì là của chúng ta.
Không nên mang theo khổ đau và buồn bã
Thảnh thơi buông bỏ, không cầu hỏi, không mong đợi
Luôn giữ lòng thanh tịnh, không bị quấy rối bởi những thách thức của cuộc sống
Đôi khi, sự giải thoát nằm ở việc nhẹ nhàng buông tay.
Một lời cảm ơn
Là con người, chúng ta cần có một trái tim rộng lớn
Để mở rộng tình yêu và sự chia sẻ trong cuộc sống
Để ý chí và lòng nhân ái lớn hơn những thứ vật chất
Để chúng ta có thể sống một cuộc sống chân thật và gần gũi với nhau.
Nếu rơi vào hoàn cảnh khó khăn ở bất cứ đâu
Đừng nghĩ rằng tiền bạc có thể giải quyết mọi vấn đề
Đừng đánh đổi cuộc sống bằng cả cái chết
Hãy nhớ: giá trị của đồng tiền không bằng tấm lòng trắng trải
Vật chất không thể thay đổi tấm lòng con người
Trong cuộc sống, sự bon chen và gấp gáp thường xuyên
Giữ cho bát cháo và khắc sâu lời của ông cha
Bước đi trên con đường, đừng quên nhìn lại bến đò quen thuộc
Nếu nhận được sự giúp đỡ, hãy tỏ lòng biết ơn
Mỗi lời cảm ơn là như vàng, có giá trị cao
Ánh mắt và tình cảm có thể thay thế mọi thứ
Đối diện với một trái tim lương thiện, hãy nhớ nói: Cảm ơn!
Danh Lợi
Danh lợi đến và rồi lại đi
Khao chiếm không giữ được nhất hay nhì
Bên cạnh đèn trường, tâm hồn thao thức
Hơn thua và tranh chấp là công việc vô ích.
Đừng để oán thù làm đau lòng chúng ta
Nghiệp xưa là gánh nặng không cần mang theo
Trong những kiếp này và kiếp sau, luân phiên mãi mãi
Những nợ nần và khổ đau đều là những điều không cần thiết.
Lắng nghe lời dạy của Phật và hành trì nhanh chóng
Giữ tâm hồn trong sạch để khi chúng ta ra đi
Mắt nhắm lại, hồn sẽ trở nên thanh thản
Không còn những lo âu và phiền não.
Chúng ta hãy đoàn kết và cùng nhau xây dựng
Một thế giới tươi đẹp và phong phú
Nơi tình thương và sự hiểu biết mở rộng như biển lớn
Không còn nhìn thấy những cảnh đau khổ nữa.
Từ Bỏ
Hãy từ bỏ những thói quen vội vàng
Đừng nói hay hành động mà thiếu sự cẩn trọng
Thiếu đi sự suy xét kỹ lưỡng, không đầu tư
Hối hận và ân hận sẽ đến muộn màng.
Từ bỏ những thói quen mê say
Mê mải vào ăn uống, say ngủ và vô tâm với sự nghiệp
Chìm đắm trong tình yêu, rượu bia và sự khao khát danh vọng
Đừng để bản thân mình chìm đắm trong nỗi đau suốt tháng ngày.
Hãy từ bỏ những thói quen dối gian
Trở thành người chân thật và sống một cuộc sống đàng hoàng
Dù có ai giả dối, hãy giữ vững chân lý của bản thân
Thiện ác đều sẽ nhận được hậu quả xứng đáng.
Hãy từ bỏ thói quen giận dữ và tức giận
Tránh việc chỉ trách móc và phê phán
Chiến tranh lời nói có thể đe dọa
Biết sống hòa thuận và chân thành là quan trọng.
Hãy từ bỏ thói quen than trách và tự ti
Không cần phải than phiền về những điều không quan trọng
Đừng làm mệt mỏi người nghe bằng cách thở than
Hãy chấp nhận và tiếp tục, sự hài lòng sẽ đến.
Hãy từ bỏ thói quen kiêu ngạo và tự cao
Cuộc sống luôn biến đổi, không thể yên bình mãi mãi
Sự biến đổi là điều không thể tránh khỏi
Hãy sống khiêm tốn và hòa mình với sự thay đổi.
Hãy từ bỏ thói quen tự ti và lo lắng
Không để buồn bã và tự ti làm tăng thêm nỗi đau
Tự tin là chìa khóa để bắt đầu lại từ những điều tích cực
Đừng giữ lại những ta không cần mang theo.
Dòng đời
Cuộc sống luôn thăng trầm, không ngừng chuyển động
Malanh lúc tự do, lúc giam giữ không tận
Khi đời trải qua những khoảnh khắc đẹp và cao quý
Hay những thử thách đau khổ, xa cách và gần nhau
Khi thành công và thất bại xen kẽ
Khổ sầu và niềm vui luân phiên nhau
Ngày mai sẽ đến đúng với hiện tại.
Có những lúc mơ ước thoát khỏi cuộc sống khó khăn
Và có những lúc mất hứng thú với ngày mai
Nhưng hãy giữ củ khoai cho tương lai
Khi gặt hái thành công và đối mặt với thất bại
Thăng trầm như âm dương tương phản
Chờ đợi trong sự nghịch cảnh.
Để trải nghiệm một cuộc đời trọn vẹn
Hãy rèn luyện tâm hồn và tích đức
Không ngần ngại khó khăn và công bền
Chỉ khi đối mặt với thử thách, cuộc đời mới thực sự sáng lên
Chảy vào biển Đông vô tận
Dòng đời luôn chiếu sáng trong vẻ vinh quang không ngừng!
Đạo Phật
Hãy sống không nên giận dữ, không hờn thù, không oán trách
Hãy mỉm cười đối diện với những thách thức và chông gai
Sống để vươn lên, bắt kịp ánh ban mai tươi sáng
Và hãy sống trong sự hòa hợp với những người chung sống...
Cuộc sống là một hành trình đầy biến động, nhưng tâm hồn luôn giữ vững và bất động
Cuộc sống là một quá trình thương yêu, nhưng trái tim không bao giờ rơi vào những vấn đề phiền muộn
Sống với lòng kiên định, không để danh lợi và thành công làm mất đi giá trị thực sự
Tâm hồn vững bền giữa những biến động không ngừng của cuộc sống.
Cuộc sống
Cuộc sống ơi, mỗi ngày ta trưởng thành
Yêu thương đời mãnh liệt, đắm chìm trong niềm say mê
Hôm nay ta sống với niềm tin vào ngày mai
Đời rực rỡ, ta ca ngợi bằng giọng hát của mình.
Hãy vươn lên, đạt tới những đỉnh cao vinh quang
Thanh xuân tươi đẹp, ta trân trọng không ngừng
Yêu thương cuộc sống với lòng tin bất tận
Trong gian khó, ta bước đi với sự kiên nhẫn.
Cuộc sống ơi, như màu xanh của bức tranh
Hồn ta hân hoan, đắm chìm trong những ước mơ
Trong niềm hy vọng, khao khát những ngày tươi sáng
Tình yêu này, ta giữ trọn trong đời.
Một Mình
Đêm đã khuya, lòng ta mơ mộng và hồi hộp
Gió đêm thổi lạnh, lòng bắt đầu cảm thấy se lạnh
Nhớ về ai trong đêm dài, ta thức trắng đêm
Lòng buồn rơi vào trăn trở, năm canh khuya vẫn trôi.
Ta tỉnh giấc, đứng một mình trên sân
Nhìn ánh trăng tỏa sáng, làm lung linh bóng đêm
Trăng hạnh phúc, mặc dù vẫn thức thì
Sao vẫn lấp lánh, đứng đằng cạnh mình.
Người ơi, hãy nói rằng ta đã yêu người rất nhiều
Nhưng ta vẫn cảm thấy hơi trống vắng và lạnh lùng
Trong đêm mênh mông, ta cảm thấy cô đơn và lạc lõng
Mong chờ sự ấm áp từ vòng tay người.
Đêm không ngủ trở nên dài và bất tận
Một mình, ta cảm thấy nhớ mong ai đó
Chút tình cảm của ta bay vào hư vô, giữa đêm tĩnh lặng
Nguyện ước đưa chút tình cảm đến với người ta yêu thương.
Đời Vốn Vô Thường
Cuộc sống tự nhiên trôi đi không ngừng
Người có giàu có nghèo đều về bàn tay trắng khi chết đi
Quý trọng ấm no, giữ gìn bình yên là điều may mắn
Tránh gượng ép, để tự nhiên làm chủ đạo.
Được sống trong sự ấm no là một phúc lành
Hãy giữ cho cuộc sống bình lặng và êm đềm
Không cần ép buộc, để tự nhiên biến đổi
Tránh xa xa hoa, không để mê muội làm phiền muộn.
Đáng hay không phụ thuộc vào tâm hồn, không phải xa hoa bề ngoài
Đừng tự làm mình rơi vào vực sâu của lòng tham
Nếu tâm hồn không muốn bị bủa vây bởi lo âu
Hãy tránh cầu kỳ và mê muội không cần thiết.
Biết lắng nghe và nhìn nhận sai lầm
Tâm hồn luôn sẵn sàng tự chỉnh đốn
Dù vật chất cần thiết cho cuộc sống
Đừng để tình thân trở nên giằng xé.
Luật tự nhiên quy định sự san sinh và tàn lụi
Đời sống thay đổi không ngừng, điều chân lý không thể phủ nhận
Mỗi con người đều độc đáo và đặc biệt
Và cuối cùng, chúng ta đều trở về thành tro bụi.
Ta Cứ Cười
Trên thế gian này, ta chỉ khóc hai lần
Khi mới ra đời, cuộc sống bắt đầu khó khăn
Nhìn thấy cái chết, thân thể tan thành cát
Nhưng sau đó, ta sống vì bản thân, nở một nụ cười.
Cười đắng cay, tim như héo rũ
Vui lòng bạn bè, hòa mình với đồng đội
Cười mỉm chi trước kỳ thị pha dèm
Ngẩng đầu cao, mặc kệ ánh nhìn chướng ngại.
Cười khoan dung với những người không chân thành
Sống đúng lòng, che giấu lòng giả nghĩa
Cười thứ tha cho những kẻ bất phân biệt
Trộn gia vị mấy lần thêm mắm muối.
Cười cay đắng trước chợ đời nửa buổi
Nhiều màu sắc đá cuội, vàng thau lẫn nhau
Cười hả hê trước cuộc sống lao đao
Thật giả lẫn nhau như nén đen và trắng.
Cười chê chán lòng đầy oán hận
Trước nhu mì, sau vạch sẵn mưu mô
Giấu giận hờn sau đóa lệ đã khô
Chìm đắm trong nụ cười, lòng nghiêng ngả.
Cuộc Sống Chân Thật
Bởi cuộc đời vốn đầy sóng gió
Chớ trách ai, hãy hiểu lòng người
Nếu chưa trải đắng, chẳng lẽ nên
Đánh giá cuộc sống qua nỗi buồn.
Làm sao biết mình chưa gặp khó khăn
Khi hạnh phúc tràn ngập cuộc sống
Nỗi đau của người đêm đêm thao thức
Chẳng phải mình đau đớn cũng đủ.
Hồn hoa nở rộ mỗi khi gặp ánh sáng
Khắp nơi đều lan tỏa niềm vui
Chẳng còn chút buồn trong hạnh phúc
Cuộc sống đẹp như tranh mộng mơ.
Chê người thì chớ nên quá vội
Hãy xem lại bản thân mình trước
Lời nói dễ dàng, đánh giá khó
Chậm rãi nghĩ, hãy để lòng nhẹ.
Đời đan xen nhiều trắc trở
Luật trả thù luôn tồn tại
Nếu lừa dối, chế ngự lời nói
Ngày nào đó, đắng cay quay về.
Không khen chê, không oán trách
Giữ lòng bình tâm, tự nhìn lại
Đừng miệt thị, đừng châm chọc
Chân tình cuộc sống là chìa khóa.
Hạt bụi vô thường, đâu biết trước
Mọi sự biến đổi nhưng đều tạm thời
Chấp nhận thôi, đừng hoài nghi
Trong thế giới vô thường, lòng an nhàn.
Ngồi lắng nghe hạt bụi vô thường
Chạm vào nhau trên đường đời... nhẹ nhàng
Hạt nào vướng, đau thương nhẹ lướt qua
Hạt nào lấp lánh, sắc màu huyền bí!
Có lẽ ta hiểu sai điều gì!?
Ngồi đây, ôm trọn suy tư mình
Vui buồn, giữa cuộc sống hối hả
Cố giữ an bình giữa biển đời sóng gió.
Nhìn cuộc sống trải rộng và huyền bí
Thời gian là dòng chảy của những kí ức
Ta như đứa trẻ mơ mộng
Đang trở về những ký ức xa vời!
Giữ chân mình, mãi mãi là chính mình
Bước đi trên con đường chân tình
Trần gian đầy sắc màu, hình ảnh
Chỉ mong hạnh phúc, an bình để vui!
Hành Trình Cuộc Đời
Cuộc đời là những hành trình
Hợp nhau… rồi lại chia xa nơi đâu
Người vui vẻ bước qua cầu
Người buồn thầm lặng dòng sầu chảy rộng.
Khi khó khăn nhưng còn hy vọng
Mơ ước về những thăng trầm tận cùng
Dù cho muôn ngã đường dẫn về
Vẫn tìm niềm tin, tình thương đầy hòa mình.
Cuộc đời ta trải qua như một bức tranh
Đưa ta về phía trước, không phai màu sắc
Có những khi lòng nát nhưng ta vẫn đi
Trên con đường đã mất dấu chân ngày xưa.
Cuộc sống khôn lường như bể biển sâu
Mất nhau mới thấu đớn lòng luyến thương
Chuỗi ngày dâu đen vẫn không đo lường
Ý chung thủy thành vương, lòng mãi ghi sâu.
Dòng đời xoay chuyển như sóng biển lớn
Cho ta trải nghiệm một vòng cuộc sống.
Đời Người Đầy Mấy Khoảnh Khắc Vui
Cuộc sống như là gió thoảng nhẹ mây trắng
Mỗi khoảnh khắc đều là một lần vui
Đừng để đau thương làm mờ đi nụ cười
Giải phóng nỗi buồn, hãy hướng về tương lai.
Thử làm điều đó, đôi chân nhẹ bước
Trong tâm hồn khắc sâu chữ bình an
Nhẹ nhàng, thanh thản như tiếng rì rào
Dù cuộc đời trải đầy gai đá.
Nhận lỗi, giữ trái tim không oán hờn
Người ghét mình, chớ đặt quá nặng lòng
Đừng xem nhẹ, nhưng hãy đánh giá nhẹ
Lệ sẽ không ướt sờn áo.
Đương đầu giông bão, mạnh mẽ bản thân
Chốn nương náu chỉ cần áo ấm là đủ
Cơm no, cuộc sống trở nên vui vẻ
Trong dòng đời nhiều bất ngờ.
Dương gian tạm bợ, chỉ là điều thoáng qua
Đừng quên giữ trân trọng tình thương
Thời gian không quay lại, hãy sống hiện tại
Giữ những khoảnh khắc trọn vẹn.
Tinh tế
Nếu được, đừng phiền não về số phận
Cho gió cuốn đi nỗi buồn vương vấn
Đời ngắn ngủi, hãy tận hưởng yêu thương
Đừng để tâm hồn mê muội những lúc đơn côi.
Nếu có khả năng, hãy thảnh thơi trái tim
Sống lòng vị tha, mạnh mẽ giữa cuộc sống
Vì biết rằng, khi cho đi, ta nhận lại nhiều
Hãy làm nhẹ nhàng bước đi bằng tâm hồn.
Nếu có thể, hãy để hồn mình theo dòng gió
Học cách buông bỏ để đón nhận hạnh phúc
Những niềm vui bé nhỏ cũng là quý giá
Cuộc đời trở nên thanh thản và tĩnh lặng.
Nếu có thể, giữ cho bản thân nhẹ nhàng
Trôi bình yên giữa sóng ồn cuộc đời
Giữa thị trấn ồn ào, hãy giữ cho tâm hồn nhẹ nhõm
Thả hết những lo âu theo cơn gió nhẹ nhàng...
Lạc Quan
Hãy quên đi những tháng ngày đau buồn
Chào đón tương lai rực rỡ nụ cười
Bình minh sáng ngời khắp nơi
Sống để hòa mình vào niềm vui ban tặng.
Khi gặp chông gai, đừng lo lắng nhé
Đứng dậy, bởi sức mạnh kiên cường trong bạn
Hướng về phía trước với trái tim đầy yêu thương
Mênh mông là con đường rộng lớn mở ra.
Nếu đã bị lỡ lầm, hãy quay đầu sửa sai
Không đáng buồn bã, tâm hồn thanh thản
Thấu hiểu lẽ sống, bỏ qua hơn là giữ lại
Chân thành và sạch sẽ, lòng thanh thản không gì bằng.
Hãy chấp nhận và không còn nước mắt cho lỗi lầm
Một cánh cửa mới sẽ mở ra trong tương lai
Kinh nghiệm là bài học, bước tiếp với niềm tin
Những ngày tiếp theo sẽ tràn đầy hạnh phúc.
Quên đi quá khứ, hãy sống hiện tại thật sự
Đừng để nỗi buồn trở thành điều thường ngày
Nguồn nước tình thương không bao giờ cạn kiệt
Cuộc sống là một chuỗi niềm vui, hãy mỉm cười.
Biết Ơn
Là con người, hãy nuôi một trái tim rộng lớn
Cho cuộc sống trở nên ý nghĩa hơn bao giờ hết
Hiểu rõ rằng ý chí có giá trị hơn vật chất
Sống chân thật, hòa mình trong tình bạn và tình người.
Nếu khó khăn đến với bất kỳ ai
Đừng nghĩ rằng tiền bạc có thể giải quyết mọi vấn đề
Đừng mua bán cuộc sống, đặt giá trị vào cái chết
Nhớ rằng, đôi khi lòng nhân ái quan trọng hơn vàng bạc.
Vật chất không thay đổi được bản chất con người
Trong xã hội đầy bon chen và cuộc sống hối hả
Hãy nhớ lời khuyên của ông cha thông thái
Giữ bát cháo, nhớ đến quê hương và truyền thống.
Nếu được sự giúp đỡ, hãy nhớ biết ơn
Một lời cảm ơn có thể đắng ngắn nhưng có giá trị vô song
Bằng cả trái tim và ánh nhìn tri ân
Trước tấm lòng nhân ái, hãy nhớ: Cảm ơn!
Thay Đổi Lòng Người
Thời buổi này làm sao phân biệt thật giả
Khi lòng người thường quá đa dạng
Lúc nào cũng nói dối, giấu giếm sự thật
Mặc dù thế giới thay đổi, lòng người vẫn như xưa.
Những điều chân thành nhưng rồi thành hư không
Khi kim ngọc tiền quá mạnh mẽ
Những hứa hẹn ngọt ngào, giờ trở thành cay đắng
Rồi quên lãng và bước đi không hề hối tiếc.
Có phải chăng sống chân tình là điều ngu ngốc
Cớ sao chúng ta không học theo người khác
Thì môi cay đắng đâu sẽ biến mất
Và cuộc sống trở nên đẹp hơn, không u hoài da diết.
28. Bài Học Cuộc Sống - Minh Hiếu
Hiện tại mới nhận ra đôi khi dại khờ
Quá mê đắm, quá tin tưởng mà quên
Đừng để thất vọng làm đổ mưa lòng
Hoặc đêm tối vắng lặng trở nên u tối.
Thời kỳ này làm sao phân địch thực giả
Nơi tình người thường lẫn lộn không rõ ràng.
Bởi vì cuộc sống vô thường, xoay vần không ngừng
Đời không bao giờ giống như trong những giấc mơ
Mối quan hệ, đôi khi lại phức tạp và khó lường
Những trải nghiệm đắng ngắt luôn đến bất ngờ.
Học Cuộc Đời
Không nên mang theo quá nhiều quan niệm cứng nhắc
Đời sống thực tế là một kịch bản đặc sắc
Chỉ khi trải qua, chúng ta mới hiểu rõ từng chặng đường
Đời không giống như những giấc mơ ảo tưởng.
Có những lúc trái tim cảm thấy hụt hẫng
Như một cuộc tình đẹp đẽ bỗng chốc kết thúc
Thậm chí trong sự thắm thiết, ta cũng xa lạ
Chấm dứt bằng câu tạ biệt là ta mãi mãi xa nhau.
Hãy chấp nhận hiện thực, không mơ mộng quá nhiều
Sống đơn giản lại mang lại hạnh phúc tốt hơn
Đời dạy ta học cách kiểm soát cảm xúc
Ánh sáng luôn tỏa sáng trong bóng tối, đừng bao giờ quên điều đó.
Cuộc Sống
Dòng cuộc đời chảy mãi vô tận
Con người trôi theo dòng thay đổi không ngừng
Sống vì lòng tham, đổi trắng thành đen
Đời là tấm gương phản ánh tội lỗi.
Ai cũng tự hình dung bản thân là tốt
Nhưng bao nhiêu người đánh mất giấc nhìn
Giữ cho cái tôi, không biết dung tha
Thương người, đối đãi nhân từ, chẳng phải ai cũng làm được.
Nếu không, hãy tự nhìn nhận lỗi lầm
Thừa nhận và hối lỗi mới là đức hiện thực
Trong cuộc sống, danh nghĩa thường chỉ là vỏ bọc
Đằng sau sự tính toán thường ẩn chứa những âm mưu.
Kiếp Đầu Thai
Cuộc đời như một vòng lặp đau thương
Làm người, sửa chữa ai sẽ đảm nhận?
Tham lợi càng cao, càng lợi thế hơn
Mỗi người tự làm mình khổ sở.
Thương Đau
Ôi, kiếp con người phức tạp biến động
Thế thái đời, thói quen điêu ngoa
Bè bạn đâu phải chỉ là ai kết nghĩa
Chia sẻ đắng cay mới là tình thân.
Nghĩ Làm Sao
Đến lúc nợ nần vướng chân bước
Ví nhẹ túi rỗ, nhờ họ quên mau!
Bè bạn như ánh đèn mắt lấp lánh
Vui vẻ, buồn bã, cao thấp, thấp hèn.
Phô trương vẻ giàu có, tự kiêu
Ngậm đắng nuốt cay, đau khổ ai hay?
Sông có bề dày, có chỗ cạn kềnh
Biển hùng vĩ, lòng người chẳng đo lường.
Có tiền khen ngợi, kẻ nịnh bợ
Hết tiền, tình bạn tan, mình côi lẻ
Bè phút thì đầy, giời tức thì ít
Còn mình, nhìn đời, im lặng và hiểu.
Lẽ sống
Lẽ sống tình đời sống khắp nơi
Sống đời có ích tệ sống chơi
Ai làm trăm sự cho ta sống
Cớ sao tham sống chỉ hại đời.
Lẽ sống tình đời sống khắp nơi
Sống đẹp xem ai quyết xây đời
Tự tránh xa hoa nơi đàng điếm
Trần thế không nên sống ham chơi
Vui sao sống đẹp mãi sáng ngời
Ghi dấu sáng danh nghĩa tình đời
Nhân văn ghi chép thiên niên kỷ
Nghĩa tình cao cả với con người.
Tác giả: Đặng Hải
Bài thơ 2: Một lời cảm ơn
Là con người cần có một tấm lòng
Để trải rộng trao cuộc đời trước mặt
Để ý chí luôn lớn hơn vật chất
Để chúng ta sống chân thật bên nhau
Nếu chẳng may ai hoạn nạn nơi đâu
Đừng nghĩ rằng tiền sẽ mua được hết
Đừng mặc cả bán cuộc đời, cái chết
Hãy nhớ: đồng tiền bạc trắng hơn vôi
Vật chất nào đổi được tấm lòng người
Giữa đời thường bon chen và gấp vội
Cầm bát cháo, khắc lời ông cha nói
Bước lên bờ lưu luyến bến đò xưa
Được ai giúp xin đừng quên gửi thưa
Một lời đáp là ngàn vàng cao giá
Cùng ánh mắt sẽ thay cho tất cả
Trước một tấm lòng ta hãy nhớ: Cảm ơn!
Thơ: Sưu tầm
Bài thơ 3: Sống
Sống mà vô dụng, sống làm chi
Sống chẳng lương tâm, sống ích gì?
Sống trái đạo người, người thêm tủi
Sống quên ơn nước, nước càng khi.
Sống tai như điếc, lòng đâm thẹn
Sống mắt dường đui, dạ thấy kỳ
Sống sao nên phải, cho nên sống
Sống để muôn đời, sử tạc ghi.
Thơ: Sưu tầm
Bài thơ 4: Đời người đâu mấy lần vui
Dù đục dù trong, con sông vẫn chảy
Dù cao dù thấp, cây lá vẫn xanh
Dù người phàm tục hay kẻ tu hành
Vẫn phải sống từ những điều rất nhỏ
Ta hay chê rằng cuộc đời méo mó
Sao ta không tròn ngay tự trong tâm
Đất ấp ôm cho mọi hạt nảy mầm
Những chồi non tự vươn lê tìm ánh sáng
Nếu tất cả đường đời đều trơn láng
Chắc gì ta đã nhận ra ta
Ai trong đời cũng có thể tiến xa
Nếu có khả năng tự mình đứng dậy
Hạnh phúc cũng như bầu trời này vậy
Không chỉ dành cho một riêng ai.
Tác giả: Tùng Trần
Bài thơ 5: Suy ngẫm
Làm người phải sống thẳng ngay
Đừng như con bướm đậu bay vô tình.
Sống sao thật với lòng mình
Đã hứa hẹn phải đinh ninh giữ lời.
Đừng đùa bỡn nhé bạn ơi
Lòng tin đâu phải trò chơi hão huyền
Nó như sợi chỉ nhân duyên
Kết tình bè bạn khắp miền gần xa.
Dối người người sẽ dối ta
Thế nên hãy sống thật thà thì hơn
Đừng như con cá thờn bơn
Suốt đời phải chịu tủi hờn đắng cay.
Bài thơ 6: Dòng đời
Dòng đời lúc nổi lúc chìm
Lúc phiêu dạt, lúc có mình không ta
Lúc đời ngoạn mục thăng hoa
Lúc cay, lúc đắng, lúc xa, lúc gần
Lúc thắng, lúc bại, khổ thân!
Lại có lúc sang đúng chiều chiều sai
Ngày mai lại đúng
Có lúc nằm mơ mong thoát kiếp dại khờ
Lại có lúc không biết sống đến mai
Mà dành củ khoai đến mốt
Khi vinh, khi nhục nên phải biết sống căn cơ
Như âm dương nghịch cảnh đợi chờ
Cho nên muốn trọn kiếp người
Phải tu thân tích đức, phải nuôi chí bền
Khổ công rèn luyện mới nên
Dòng đời hết đục trong liền mênh mông.
Trôi vào bất tận biển Đông
Dòng đời sáng mãi trong ngần vinh quang!
Tác giả: Đinh Văn Nhã
Bài thơ 7: Sống chậm lại
Sống chậm lại chớ vội vàng hối hả
Buớc lạc đuờng sẽ buồn bã thiên thu
Không là bạn cũng đừng hoá kẻ thù
Vì cuộc đời vốn phù du cát bụi
Sống chậm lại để nhận ra lầm lỗi
Rồi quay đầu tìm cơ hội sửa sai
Đừng so bì với bất cứ một ai
Hãy vì mình và tương lai phía trước
Sống chậm lại nhưng chớ nên chùng bước
Bởi kiếp nguời tồn tại được bao lâu
Mà âm thầm trong dằn xé cơn đau
Sao không thử chôn sâu vào đáy vực
Sống chậm lại cùng tháng ngày hiện thực
Sẽ thấy rằng những tổn thất đã qua
Dần ngoai ngoai tựa như ánh trăng tà
Hay hoàng hôn lúc chiều tà buông xuống
Sống chậm lại bởi đường còn vạn hướng
Đời lụy phiền vui sướng tại trong tâm
Muốn an nhiên không mắc những sai lầm
Tự nhủ rằng chỉ cần mình sống chậm.
Tác giả: Tùng Trần
Bài thơ 8: Sống
Sống vì chính nghĩa nên ráng sống
Sống bao lâu không uổng công sinh
Sống làm đất nước thanh bình
Sống vì dân tộc quên mình lợi danh
Sống như thế sống thành muôn tuổi
Sống thơm danh, thác gọi anh hùng
Không tham nghìn tứ muôn chung
Sống nghèo, sống cực mà lòng thanh cao
Sống để nói những câu đạo đức
An ủi người cơ cực lầm than
Văn chương tô điểm giang san
Chết rồi vẫn sống muôn ngàn năm sau
Nhưng có kẻ sống thừa sống thải
Sống mà không đường lối lập trường
Sống vì tiền của bất lương
Sống trên vật chất phô trương lợi quyền
Sống ngu dốt cầu yên nương tựa
Sống làm thân trâu ngựa cho người
Sống vì danh lợi… ôi thôi!
Sống chi nhục nhã muôn đời chúng khinh.
Tác giả: Long Giang Tử
Bài thơ 9: Ngẫm Đời
Lăn lóc mấy mùa với gió sương
Tuổi xuân đâu phải kiếp hoang đường
Càng nhiều ước vọng càng gian khổ
Càng lắm nhân tình lắm tiếc thương
Đã biết thói đời, đen đổi trắng
Cho hay thế sự, sắc thay hương
Mặc, ta cứ bước đi đi mãi
Chấp trọn đời này với gió sương.
Khuyết danh
Bài thơ 10: Ngẫm Sự Đời
Ta mải miết
Giữa dòng người chật chội
Lắm đau thương mà nói
Chẳng thành lời
Trái tim hồng
Năm tháng vẫn chơi vơi
Ôm cay đắng mong đời
Luôn mãi đẹp.
Ôi nhân thế
Làm sao mà nhỏ hẹp
Toàn hơn thua đè bẹp
Cả thâm tình
Huyễn cảnh trần
Trông thấy thật đáng khinh
Nhiều lúc chán bất bình
Đành im lặng.
Riêng ta vẫn
Lẻ loi hoài quạnh vắng
Bước lang thang sầu lắng
Quấn quanh mình.
Tác giả: Yêu thoáng qua
Thơ triết lý về tình yêu
Bài thơ 1: Thời Gian - Khoảng Cách
Yêu em lắm tuy xa khoảng cách
Cho lòng buồn thử thách thời gian
Một mình suy nghĩ miên man
Nhìn đêm buông xuống ngắm màn sương rơi
Anh vẫn biết ở nơi xa đó
Em hàng đêm lệ nhỏ sầu bi
Gửi vào đêm vắng những gì
Để nhờ làn gió mang đi tới nàng
Nhìn ánh mắt mơ màng nơi ấy
Anh nơi này cũng thấy buồn sao
Con tim thầm nhủ ước ao
Tình mình đẹp lắm lẽ nào chia hai
Ngày mới đến ban mai rực nắng
Mình bên nhau trao tặng yêu thương
Hoa tình yêu nở ngát hương
Vòng tay ân ái môi hường trao duyên
Thời gian sẽ đưa thuyền cặp bến
Rồi niềm vui sẽ đến mọi nhà
Xuân về rạng rõ sắc hoa
Tình đôi mình mãi đậm đà thủy chung.
Thơ: Sưu Tầm
Bài thơ 2: Quên
Bỏ qua những ngày đau khổ
Hướng tới tương lai tươi sáng với nụ cười
Bình minh tỏa sáng khắp mọi nơi
Hãy sống làm sao để thỏa mãn ơn Chúa
Khi bạn vấp ngã, đừng lo lắng
Hãy đứng lên và bạn sẽ mạnh mẽ
Mong tình yêu
Rộng lớn và rộng lớn, con đường mở ra
Nếu bạn đã mắc sai lầm,
Hãy sửa nó trong khi nó vẫn đang xảy ra
Bỏ qua không được tính cho thiệt hại nhiều hơn
Lương tâm đẩy lùi sự thanh thản và cô đơn
Xin đừng khóc vì những sai lầm nữa
Một ngày gần cửa sáng
Kinh nghiệm chúng ta có trong cuộc sống
Những ngày tiếp theo rất đẹp
Quên quá khứ và trở thành hiện tại
Vui bao nhiêu thì buồn bấy nhiêu.
Nước kia vẫn chưa hết nguồn
Hãy luôn mỉm cười trong cuộc sống.
Bài thơ 3: Có bao nhiêu thời gian hạnh phúc trong cuộc sống của con người
Đời người mong manh như cơn gió
Bạn hạnh phúc bao nhiêu lần trong đời?
Tại sao bạn không thể mỉm cười khi nó đau
Cố gắng buông bỏ những tiếc nuối trong quá khứ
Nếu có thể, tại sao chúng ta không thử?
Để tâm hồn khắc ghi hai chữ bình yên
Hãy để đôi chân của bạn bước đi bình yên
Dù có muôn ngàn viên đá hướng về cuộc đời,
Biết khi mắc lỗi khi mắc lỗi
Những người ghét chúng tôi đừng vội oán giận chúng tôi
Đừng để tôi coi trọng nó
Rồi nước mắt sẽ không ướt đôi vai
Phải mạnh mẽ đối mặt với sóng gió
Sống chỉ cần một nơi nương tựa
Bữa no cơm no áo ấm cũng vui
Vì trong cuộc đời có rất nhiều người có cơ hội
Nơi thế gian chỉ là tạm thời
Bữa tiệc kết thúc rồi trở về cõi hư vô
Hãy trân trọng và yêu thương nhau
Vì thời gian không thể quay ngược lại.
Tác giả: Tùng Trần
Bài thơ 4: Bình Yên
Thời khắc đang đi nhịp thái bình
Dịu dàng gió nhạt thổi mây xanh
Hàng cây mở ngọn kêu chim đến
Hạnh phúc xem như chuyện đã đành
Lẩn cụm hoa trời rơi dáng bướm
Nỡ chen hoa lá tiếng vành khuyên
Ngoài đường buổi sáng thơm hương mới
Thú sống thơm mùi cỏ mới lên
Kia treo trái mộng trĩu cây đời
Ngang với tầm tay ngắn của người
Nhưng múa vu vơ tay đã mỏi
Ê chề đời thoảng vị cơm ôi…
Ta đối xử với người,
Tốt, xấu như thế nào,
Thì họ cũng đối xử ,
Với ta cũng như vậy.
Hôm nay phụ nghĩa mẹ cha,
Ngày mai nghiệp chướng ắt ra thôi mà.
Hôm nay bất hiếu mẹ cha,
Ngày mai con bạn xót xa chăm mình.
Đừng phàn nàn về cách
Người khác đối với mình.
Hãy xem cách đối xử
Của mình với người ta.
Bản chất của một người,
Không nằm ở khuôn mặt,
Mà người ta bộc lộ,
Nó nằm ở những chỗ,
Người ta chưa bao giờ,
Bộc lộ với chúng ta,
Khi ta còn hữu dụng.
Muốn người khác giúp mình,
Thì bản thân mình phải,
Giúp người khác trước đã.
Nếu ta muốn ai đó,
Cười vui với mình trước,
Ta cười trước với họ .
Nếu ta muốn mọi người,
Đối xử tốt với mình,
Ta hãy tử tế trước.
Đừng để lầm tưởng mình,
Là cái rốn vũ trụ,
Muốn làm gì thì làm.
Mỗi sớm mai thức dậy,
Biết mình vẫn còn sống
Ta cảm ơn cuộc đời,
Cho ta thêm ngày nữa,
Sống để mình yêu thương.
Khi bị đời trách mắng,
Ta nên nhìn lại mình.
Không cần phải phá hủy
Hình ảnh của bản thân,
Nếu điều đó không đúng.
Trong hành động của mình,
Hãy tự đặt mình vào ,
Vị trí của người khác,
Và lắng nghe cảm xúc,
Vui - buồn hay thoải mái,
Đó là việc hiểu rằng ,
Những gì làm tổn thương,
Những gì là hạnh phúc
Ta sẽ hiểu được rằng:
Giúp đỡ hay hại họ.
Một ngày ta làm ác
Phúc báo liền giảm mất.
Một ngày ta làm thiện,
Họa tự nhiên lìa xa.
Khi ta ý thức rằng,
Mình là người khiêm tốn,
Có nghĩa là ta không,
Khiêm tốn chút nào nữa.
Chỉ vì không hoàn hảo,
Không có nghĩa tất cả ,
Mọi người đều giống ta.
Bớt tự an ủi mình,
Bắt đầu tuyệt vọng đi.
Cứ mỗi phút tức giận,
Là ta vĩnh viễn mất ,
Sáu mươi giây hạnh phúc.
Lòng tham của con người,
Thường không đáy vô tận,
Chỉ cần bản thân ta,
Biết dừng lại khi đủ.
Người có thể ăn bậy,
Và ngủ cũng bậy luôn,
Nhưng tuyệt đối không thể:
Nói bậy và làm bậy,
Vì đôi khi tự làm:
Tổn thương bản thân mình,
Bằng những điều không hay.
Nếu ta muốn người khác,
Quan tâm nhắc nhở mình,
Thì ta phải tự mình,
Quan tâm tới mình trước.
Nói về cái tâm con người
Hãy trân trọng mọi người ,
Như không có ngày mai.
Nếu một ngày nào đó,
Ta về với cát bụi,
Ta không còn luyến tiếc.
Nếu có người tiếp tục,
Làm tổn thương tới ta,
Đừng có nên hoảng sợ,
Hãy chấp nhận nó thôi.
Vì nỗi đau làm ta :
Khôn hơn và trưởng thành,
Còn kẻ thù của ta,
Là những tờ giấy nhám,
Mà tạo hóa ban tặng,
Để ta tỏa sáng thêm,
Cuối cùng ta phải vứt,
Tờ giấy nhám đó đi.
Tôi không biết chìa khóa,
Thành công là cái gì?
Nhưng tôi biết chìa khoá,
Của mọi sự thất bại :
Là nỗ lực cố gắng
Làm hài lòng mọi người.
Ta hãy tự cao giọng,
Nếu ta có những từ,
Mạnh mẽ và quyết liệt.
Nếu không, hãy im lặng.
Đừng ném bùn người khác.
Ta có thể trật tay ,
Chắc chắn là tay ta,
Sẽ bị bẩn trước nhất.
Đừng bao giờ ép buộc,
Ai đó làm điều gì ?
Mà họ không muốn làm.
Vì với ta cũng thế.
Bớt nghe, bớt nói, bớt nhìn.
Giữ tâm thanh tịnh mới là thảnh thơi.
Xã hội có thể xô ngã ta.
Tình yêu có thể rời bỏ ta.
Bạn bè có thể rời bỏ ta.
Duy nhất chỉ có cha với mẹ.
Ở bên ta mãi mãi mà thôi.
Ta với lại mọi người,
Khác nhau không phải là ,
Gày dép hay quần áo,
Thân hình hay diện mạo
Mà là ở cái đầu.
Sáng mọc chiều lặn là mặt trời,
Sáng tối ngày đêm chuyện của trời,
Đã là con người phải thay đổi.
Đời người: sướng khổ tùy vào ta,
Chỉ có chính ta tạo mọi chuyện,
Không thể dựa ai! Ngoài chính mình.
Đừng so sánh cuộc sống
Của mình với người khác,
Cuộc sống của mỗi người,
Là hoàn toàn khác nhau.
Bầu trời trong mắt mỗi người,
Là màu sắc khác nhau...
Nếu chưa từng nếm thử
Nước mắt của người khác
Làm sao mà biết được,
Ai mặn ngọt hơn ai?
Đã là một con người,
Chúng ta đều phải học,
Cách vượt qua dối trá,
Chống lại lời xuyên tạc,
Chịu đựng sự lừa dối,
Quên đi những lời hứa,
Của người đời hôm nay.
Đừng kể những rắc rối,
Của mình với người khác
Vì họ không quan tâm,
Họ còn rất vui vẻ
Khi mình gặp sự cố.
Trong cuộc sống hôm nay,
Có rất nhiều người xấu,
Rất ít người biết điều.
Ta hãy nhớ điều này,
Đồng tiền dù rách nát,
Còn có giá để tiêu,
Nhân cách đã rách nát,
Chỉ là vứt đi thôi!
Sống trong cuộc đời này,
Thà có một vài bạn,
Khi hữu sự có nhau
Còn hơn nhiều bạn bè,
Không thể thấy khi cần!
Nói về giá trị con người
Tiền không phải tất cả,
Không phải nó là gì.
Quan trọng là nhân cách
Nhân cách bán ai mua?
Ta đừng nên cố gắng,
Để thành người thành công,
Hãy cố gắng trở nên
Con người có giá trị.
Ngày không có nụ cười
Là một ngày lãng phí.
Ăn ngủ làm mình vui,
Mọi người cùng vui theo,
Đó là điều may mắn.
Ăn ngủ làm mình vui,
Người khác lại phải khóc,
Đó gọi là nghiệp chướng.
Khi ta đã hiểu được
Tính cách của bản thân,
Lúc đó ta hãy mong ,
Người khác chấp nhận mình.
Cuộc sống trớ trêu thay,
Nếu ta không mạo hiểm
Bất cứ là điều gì,
Ta mất nhiều hơn thế.
Trong đời sống đôi khi,
Ta phải thừa nhận rằng
Củ cải là quả lê,
Con tôm thành con tép.
Xin đừng nói với gió
Dù chỉ một bí mật,
Vì gió sẽ thổi nó ,
Đi khắp mọi khu rừng.
Ta chỉ tin một nửa,
Những gì ta tận mắt ,
Chứ không phải những gì,
Ta mới chỉ nghe thấy.
Không có gì nguy hiểm ,
Hơn lời khuyên rất tốt ,
Đi kèm với gương xấu.
Lời khuyên thay tức giận,
Nụ cười thay khinh thường.
Lòng người như suối lạnh,
Càng nhạt lại càng trong.
Một lời nói khôn ngoan
Còn hơn tài hùng biện.
Nếu ta mà nghe thấy,
Ai đó nói điều gì,
Không tốt nói về mình ,
Chỉ cần ta bỏ qua nó.
Sống sao cho người ta,
Thấy mình không giống vậy.
Sông sâu càng tĩnh lặng,
Người sâu lắng thông minh.
Nói hay về con người 2 mặt
Đã là người trưởng thành,
Nhìn một phải thấu mười.
Vì bên trong con người,
Không hẳn là tử tế ,
Như người ta nói đâu.
Cách đây mười năm trước,
Mọi người xung quanh ta,
Đều dựa vào thu nhập,
Của chính bố mẹ mình,
Để đối đãi với ta !
Mười năm nữa người ta
Sẽ dựa vào thu nhập,
Của chính con người ta
Để đối đãi cha mẹ ta!
Đồng tiền có hai mặt,
Nhưng chúng một mệnh giá.
Con người có một mặt,
Nhưng lại có hai lòng?
Trên thực tế cuộc sống,
Nhiều kẻ nhiều lòng dạ,
Ta không thể biết được.!
Trong xã hội ngày nay,
Con người càng ưa chuộng,
Những thứ nhiều giả tạo ,
Mà không thích sự thật.
Người thực tế biết làm ,
Không bằng kẻ biết nói,
Kẻ biết nói không bằng ,
Kẻ chỉ biết giả bộ.
Trong đời sống đôi khi,
Không phải người thay đổi,
Mà mặt nạ người đó,
Đã rơi xuống mất rồi.
Đi chơi với người tốt ,
Giống như vào hàng hoa,
Mùi hương sẽ đọng lại .
Chơi với người xấu tính,
Giống như vào hàng cá,
Mùi tanh vương vào mình,
Ta chẳng biết mình tanh.
Đừng đánh giá cuộc sống ,
Ba từ "nhìn là biết".
Con mắt ta bình thường ,
Chưa đủ để đánh giá ,
Đâu là sự “giả tạo”.
Vẽ mặt vẽ người, khó vẽ xương,
Biết người biết mặt, khó biết lòng.
Chân thành quá mức, là một cái tội,
Tin tưởng quá mức ,là một cái ngu.
Sống trong đời này,
Điều đáng sợ nhất ,
Chính là miệng đời.
Đổi không thành có ,
Đổi trắng thành đen.
Đáy biển dù sâu ,
Có thể đo được.
Tâm trí con người,
Dù có hời hợt,
Nhưng mà khó đo.
Nói về cuộc sống đơn giản
Sống trong cuộc đời này,
Ai rồi cũng sẽ gặp,
Những gió mưa bão bùng,
Ai rồi cũng có lúc ,
Thấy đời rất chênh vênh,
Thấy đời rất tăm tối.
Khi ấy, đừng vội trách,
Mong ai đó bản lĩnh ,
Đủ mạnh để vượt qua .
Những chuyện đã xảy ra,
Dù muốn hay dù không,
Nó cũng đã xảy ra,
Chấp nhận và im lặng,
Cố gắng không gục ngã,
Bởi không có che chắn,
Không ai làm điểm tựa.
Không thể làm hài lòng ,
Cho tất cả mọi người,
Nên hãy chọn cách sống ,
Mà bản thân cảm thấy ,
Hài lòng và vui vẻ .
Được mất trên đời này,
Đều có sự an bài ,
Của số phận mình thôi,
Dù nó có ra sao ,
Cũng bình thản đón nhận,
Dù trời mưa hay nắng ,
Thì ta vẫn phải sống,
Cuộc sống vẫn diễn ra .
Sống phải có kế hoạch,
Mục tiêu phải rõ ràng.
Đừng ậm ờ may rủi
Thế nào rồi cũng được.
Khi có kế hoạch rồi,
Mục tiêu đã rõ ràng,
Thì ta phải hành động,
Đừng chần chừ, trì hoãn.
Đừng mãi ăn bánh vẽ ,
Lâu dần mình cũng chán,
Chứ đừng nói người khác.
Đã nói thì phải làm,
Sai ,đúng ta cũng làm,
Phải làm mới rút ra,
Được nhiều điều kinh nghiệm.
Còn cứ ngồi sợ hãi ,
Thì đến cơ hội sai ,
Cũng không đến phần mình.
Google gần như có thể,
Giải đáp mọi thắc mắc,
Nó MIỄN PHÍ thôi mà,
Ta cần phải tận dụng .
Đừng suốt ngày up ảnh,
Up status sống ảo nữa,
Nó không khiến bụng ta
Đói là cái chắc chắn.
Tắt up ảnh ảo đi
Làm viêc để kiếm tiền,
Hoặc làm thứ bổ ích.
Biết mình không thông minh,
Thì lấy sự cần cù ,
Bù vào lỗ hổng đó.
Người ta đọc một tháng,
Chỉ được một quyển sách,
Thì ta cần phải đọc
Ít nhất ba cuốn sách.
Với mạng xã hội,
Ta ngưng theo dõi
Những thứ xàm xí .
Mà hãy theo dõi ,
Người truyền cảm hứng,
Những người thành công,
Người luôn mang đến,
Cho ta năng lượng .
Đừng bao giờ lãng phí,
Dù thời gian có dảnh ,
Lướt xem mạng xã hội,
Một cách vô thức nhất,
Hãy để dành thời gian,
Để học luyện ngoại ngữ,
Trau dồi thêm kỹ năng ,
Ta còn thiếu còn yếu.
Ta đừng bao giờ để ,
Bản thân mình rơi vào ,
Trạng thái người trống rỗng,
Không biết mình muốn gì,
Nên làm cái gì trước?
Mà ta phải luôn luôn ,
Đẩy bản thân mình vào ,
Guồng hoàn thiện bản thân.
Khi gặp vấn đề gì,
Tìm hướng giải quyết ngay,
Đừng có ỉm nó đi...
Nếu không muốn điều đó ,
Là tiền đề thất bại.
Khi ta muốn hội nhập ,
Phải biết một ngoại ngữ.
Muốn gì thì ta muốn,
Ngoài tiếng mẹ đẻ ra,
Nhất định phải học thêm,
Ít nhất vài ngoại ngữ.
Khi ta đã trưởng thành,
Ta phải biết chọn bạn ,
Phải nhìn cho thật rõ ,
Đâu là bạn, là bè,
Đâu là người tin tưởng,
Đâu kẻ để xã giao.
Thị phi đời nhiều lắm,
Đừng để cho bản thân,
Bị cuốn vào những chuyện,
Tào lao và lãng phí .
Phải là người có tài,
Vừa là người có đức,
Biết nhiều hay biết ít ,
Nhất định phải BIẾT ĐIỀU.
Tuyệt đối không lãng phí,
Vào người/việc không đáng.
Ví dụ như đau khổ,
Hay dằn vặt bản thân,
Khi ta bị từ chối,
Hoặc là khi chia tay,
Hoặc làm việc gì đó
Thất bại không hoàn thành,
TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐAU KHỔ.
Thời gian đau khổ đó,
Thời gian dằn vặt đó ,
Hãy dành dụm để làm,
Để đối tốt với mình,
Với những người xứng đáng.
Hãy bung hết sức mình ,
Làm việc, làm quyết liệt...
Nếu ta không thành công,
Thì ta cũng thành nhân!
Thông điệp về nhân cách
Sống trong đời phải nhớ,
Có một ngàn mối thương ,
Không bằng một mối hận.
Không có tốt hay xấu.
Chỉ có suy nghĩ mình,
Biến nó thành như vậy.
Đừng để cơ thể ta,
Điều khiển tâm trí mình,
Đừng để tâm trí mình,
Chế ngự cơ thể ta.
Đừng tập trung vào lỗi ,
Sai của người nào đó.
Để mà ta xem xét ,
Những gì ta đã làm ,
Những gì mình chưa làm.
Đừng phán xét đổ lỗi ,
Khi không biết tại sao ,
Nó lại đã xảy ra ,
Hoặc hậu quả ra sao.
Và ta hãy nhớ rằng,
Những gì ta lên án
Nó sẽ lên án mình,
Về những gì phán xét ,
Nó sẽ đến với ta,
Vào một ngày nào đó.
Nói về lòng dạ con người
Nếu chỉ nhìn bề ngoài ,
Mà đoán được một người ,
Thì trên đời không có ,
Hai chữ là “bất ngờ”.
Người giàu chưa chắc sang,
Người nghèo chưa hẳn hèn.
Tất cả phụ thuộc vào
"Nhân Cách" của mỗi người.
Hành vi là “Lương Thiện”
Là hành động hướng đến ,
Nhân Cách của con người.
Một nhân cách vĩ đại ,
Làm nên những nghĩa cử,
Cao đẹp và cao quý.
Họ không sống vì mình ,
Cũng không chết vì mình.
Nhân cách như mặt nạ
Của một diễn viên vậy,
Nó không làm đại diện,
Cho bản chất của ai .
Bản chất của một người ,
Không nằm ở khuôn mặt
Mà họ đã bộc lộ ,
Với ta và với người.
Họ cũng chưa bao giờ
Nói ra với mọi người.
Tính cách được hình thành ,
Bằng ý chí, nỗ lực,
Kiên trì và nhân nghĩa,
Chứ không phải tưởng tượng,
Mà hình thành nên được.
Chân lý của cuộc sống :
Đừng tin thứ có miệng,
Đừng chờ đợi thứ có chân,
Đừng yêu thứ lấp lánh.
Giữa con người với nhau,
Càng đồng cảm càng tốt,
Càng ít sự hiểu lầm.
Đừng dùng con mắt mình,
Cùng đó là hiểu biết ,
Của ta để nhận xét ,
Người khác làm đúng sai.
Trong đời ta hãy nhớ,
Hoa thơm là nhờ nhụy,
Người quý nhờ đạo đức.
Trên đời có hai thứ ,
Không thể nhìn thẳng vào.
Một là ‘mặt trời’ soi,
Hai là ‘trái tim’ người.
Trong cuộc sống con người,
Cần có lòng nhân ái ,
Đối với những người già,
Lòng khoan dung nhân ái,
Đối với người lầm lỗi,
Lòng trắc ẩn vị tha,
Đối với người hoạn nạn.
Bởi vì trong cuộc sống ,
Có những lúc thấy mình ,
Vào hoàn cảnh như thế .
Tiền không quan trọng nhất,
Nhưng không phải là gì!
Tình nghĩa rất quan trọng,
Nhưng đời đôi lúc thấy
“Không tiền” tình nghĩa trôi .
Ta không nên tự nguyện
Cho người khác đến xem ,
Vết thương kia của mình.
Vì trong xã hội này,
Không biết ai bôi thuốc
Hay xát muối vết thương .
Tiền là thứ rất sắc ,
Có thể cắt đứt được,
Những thứ như Dao Kéo
Không thể cắt đứt được
Đó là tình cha mẹ,
Đó là tình anh em,
Đó là tình bạn bè,
Đó là tình con cái,
Đó là tình chung thủy,
Tình yêu và tình khác…!
Quá khứ, hiện tại và tương lai mang đến cho con ngươi rất nhiều chiêm nghiệm trong cuộc sống, công việc cũng như cuộc đời. Do đó, để giúp người ta có thêm nhiều chiêm nghiệm hay động lực, sức mạnh cho cuộc sống.
1. Những câu nói về quá khứ
Quá khứ là những điều đã qua. Tuy nhiên, quá khứ chính là động lực, là hành trang để chúng ta vững bước vào đời.
- Đừng đánh mất quá khứ
Bởi vì từ quá khứ ,
Ta xây dựng tương lai.
- Tương lai con người ta,
Chi phối và ảnh hưởng,
Bởi rất nhiều yếu tố.
Nhưng yếu tố chính nhất,
Chính con người của ta.
- Ngày mai chính là ngày,
Của những kẻ lười biếng,
Và chính là cái ngày,
Kẻ ngu ngốc thay đổi.
- Quá khứ là tro tàn,
Gỗ sẽ là tương lai,
Chỉ có lửa chói lòa,
Mới là ngày hôm nay.
- Di sản của quá khứ,
Được coi là nỗi buồn,
Nỗi đau của ký ức,
Chính là sự tiếc nuối.
- Trên con đường cao tốc,
Của cuộc đời người ta,
Hạnh phúc của chúng ta,
Nó sẽ được nhận ra,
Từ chính gương chiếu hậu.
- Con người nhiều mâu thuẫn.
Có lúc họ muốn quên,
Toàn bộ những chuyện cũ,
Để bước sang trang mới.
Thế nhưng có lúc lại,
Tự tra tấn bản thân,
Vì luyến tiếc quá khứ.
- Mực có thể tẩy hết,
Nhưng thời gian trôi đi,
Ký ức vẫn còn mãi,
Nó vẫn là ký ức,
Không ai có thể xóa .
- Quá khứ là của mình,
Ta không nên nhắc lại.
Thế nhưng, ta hoàn toàn
Có thể thay đổi được,
Tương lai bằng hôm nay.
- Sẽ tốt biết bao nhiêu,
Khi ta đã đi qua,
Có điều để nhớ lại.
Thế nhưng sẽ tốt hơn,
Nếu như những thứ ta,
Nhớ lại không có gì,
Để ta phải cố quên .
- Nơi ta đây học được,
Những bài học thật hay,
Chính là từ quá khứ.
Còn ta sẽ áp dụng,
Bài học đó thế nào!
Vào tương lai của mình.
Vì thế, muốn áp dụng,
Thật tốt và hiệu quả ,
Thì ta đừng bao giờ,
Bỏ cuộc ở giữa chừng.
- Ta sẽ lấy lại gì ?
Gọi là miền ký ức ,
Nếu như ngay cả nơi,
Lòng mình không giữ lại,
Khi lòng được hư không,
Thì cũng rất tự nhiên,
Sẽ thật là trong sáng,
Chẳng cần phải nhọc sức.
- Tóm tắt của trí khôn,
Chính là nhờ quá khứ.
Thế nhưng lời hứa hẹn,
Tương lai là cái đẹp.
- Học từ ngày hôm qua,
Sống cho ngày hôm nay,
Ngày mai là hi vọng.
Điều quan trọng chính nhất,
Là không ngừng học hỏi.
-Nguy hiểm của quá khứ,
Chính là con người mình,
Trở thành tên nô lệ.
Còn con người của ta,
Có trở thành rô bốt ,
Chính là mối nguy hiểm,
Của tương lai chính ta.
2. Những điều về hiện tại
Hiện tại là thứ ta đang đối mặt và sẽ trải qua. Vì thế, ta có thể tiếp thêm sức mạnh và nghị lực cho hiện tại
- Ngày hôm nay có được,
Sự kiên nhẫn thế nào?
Giúp ta biến chán nản ,
Của những ngày hôm qua,
Thành những điều khám phá,
Của ta ở ngày mai.
- Ngày hôm nay ta có ,
Mục đích và lẽ sống,
Mục đích lẽ sống ấy,
Có thể sẽ trở thành,
Hoài bão và quyết tâm,
Để biến những thất bại,
Của những ngày hôm qua,
Được thành sự ý chí,
Quyết tâm của ngày mai.
-Ngày hôm nay nếu tôi,
Sẽ làm với những việc
Mà người khác không dám.
Để rồi, vào ngày mai ,
Tôi hoàn thành xuất sắc
Và thành công rực rỡ,
Ở tất cả những việc ,
Mà người khác không thể.
- Hãy trân trọng hôm nay.
Bởi một ngày hôm nay,
Đáng giá gấp bao ngày,
Bao ngày ở ngày mai.
- Quá khứ thứ đã qua,
Nếu nó chỉ mang đến,
Nỗi buồn đầy nước mắt.
Thì ta đừng bao giờ,
Nghĩ và nhớ về nó.
Nếu tương lai mang lại,
Cho ta những lo sợ,
Ta đừng nghĩ về nó.
Thay vào đó ta nên,
Sống tốt ở hiện tại ,
Bằng tất cả niềm tin,
Nụ cười nở trên môi.
Như vậy sẽ giúp ta
Đón nhận nhiều niềm vui,
Và thành công hơn nữa,
Ở hiện tại hôm nay.
- Hôm nay nếu có buồn ,
Thì ta hãy buồn đi,
Bởi ngày mai sẽ là ,
Một ngày mới tươi đẹp,
Sẽ khác nhiều hôm nay.
- Quá khứ hay hiện tại,
Hiện tại hay tương lai ,
Có chung một đặc điểm,
Đều có hai âm tiết.
Thế nhưng, nếu ta đếm,
Số lượng ký tự từ,
Thì có sự khác nhau.
Theo đó, số ký tự ,
Của tương lai nhiều nhất,
Tiếp đến là hiện tại ,
Sau cùng là quá khứ.
Thế nên, con người ta,
Cần phải biết giữ lại,
Những cái nào đáng hơn,
Còn không hãy mạnh dạn,
Vứt đi thứ không giá .
- Tôi sống trong hiện tại,
Tôi không thể biết được,
Điều gì sẽ chờ đợi,
Sẽ mang đến cho tôi,
Trong tương lai sắp tới.
Bởi điều tôi biết được,
Chỉ là ngày hôm nay.
Thế nên, những điều này,
Ngày hôm nay tôi có,
Luôn hướng tới để tôi,
Phụng sự và phụng sự ,
Với tất cả những gì,
Rõ ràng, chân thật nhất.
- Một điều rất tự nhiên,
Con người luôn đối mặt ,
Chính là nỗi sợ hãi ,
Thứ không tên cụ thể,
Mang tên chung “ngày mai”.
Thế nhưng,ngày hôm nay,
Chúng ta mà phí phạm ,
Đó chính là hèn nhát,
Là điều ngớ ngẩn nhất,
Trong cuộc đời con người.
- Cần có một sức mạnh,
Không phải tôi không muốn,
Nhưng điều đó chưa làm,
Cho tôi được hạnh phúc ,
Ở ngày này hôm nay.
Mà điều quan trọng nhất,
Chính là tôi sẽ chọn,
Cụ thể nó như thế ?
Ngày hôm qua đã là ,
Thuộc về thời quá khứ,
Ngày mai còn chưa tới.
Thế nên tôi chỉ có,
Đó là ngày hôm nay,
Vì thế tôi sẽ sống,
Thật hạnh phúc hôm nay.
- Tôi là của ngày mai ,
Hay của ngày tương lai,
Thì đều được chính tôi ,
Thiết lập từ hôm nay.
Tôi là ngày hôm nay ,
Đều do tôi thiết lập ,
Từ những ngày hôm qua,
Những ngày tôi đã qua.
- Đừng ngốc nghếch chìm đắm,
Trong quá khứ đã qua.
Cũng đừng mà dại khờ,
Chìm đắm vì sai lầm,
Lỗi lầm của quá khứ,
Cũng đừng quá lo lắng,
Về chuyện của tương lai,
Để cuộc đời của mình,
Trôi đi thật vô nghĩa.
Thay vào đó hãy sống,
Bằng nhiệt huyết con tim,
Cho giây phút hiện tại,
Cho được trọn vẹn nhất.
3. Những điều về tương lai .
Tương lai là điều mà '’ta sẽ cố gắng hướng đến”.
- Tương lai của người ta,
Hoàn toàn phụ thuộc vào,
Nó được quyết định bởi,
Việc làm trong hiện tại.
- Quá khứ và hiện tại,
Hiện tại và tương lai ,
Chỉ có sự khác biệt ,
Lớn nhất đó chính là,
“Ảo tương” đến ngoan cố.
- Những gì ta đã mất ,
Thì ta đừng đếm lại.
Thay vào đó quý trọng,
Những gì ta đang có,
Và ta lên kế hoạch,
Cho tương lai của mình.
Bởi quá khứ dù tiếc ,
Không bao giờ trở lại,
Thế nhưng ta có thể ,
Bù đắp sự mất mát ,
Xảy ra trong quá khứ
Là ở thì tương lai.
- Đời có rất nhiều tên ,
Để chỉ về tương lai.
Đối với kẻ yếu đuối,
Tương lai chẳng là gì,
Là điều không đạt được.
Còn đối với những người,
Rất sợ hoặc sợ hãi,
Tương lai điều chưa biết.
Với những người dũng cảm,
Thì tương lai của mình,
Đó chính là cơ hội.
- Tinh thần mà khỏe khoắn ,
Sẽ giúp con người ta,
Luôn giữ được cơ thể,
Khỏe mạnh và sảng khoái.
Để nhận lấy tư tưởng,
Của nay và mai sau.
Ngày hôm qua, đi qua,
Giải phóng tư tưởng cũ.
Còn đối với ngày mai,
Cân nhắc và lựa chọn,
Dành thời gian nghị lực,
Để khi nó trở thành,
Đúng là ngày hôm nay
Thật sự ý nghĩa nhất.
- Tương lai có tươi đẹp,
Phụ thuộc vào rất nhiều,
Biết tin và biết yêu,
Biết ước mơ, hoài bão,
Phấn đấu vì cái đẹp.
-Ta hãy sống thật tốt,
Ước mơ và hoài bão ,
Như thể ta sẽ chết,
Vào đúng ngày hôm mai.
Hãy mơ như thực tại,
Ta sẽ sống mãi mãi.
- Tương lai là điều tôi ,
Chẳng bao giờ nghĩ tới ,
Bởi nó luôn ở bên,
Nó luôn đến đủ sớm.
- Sự thờ ơ chính là,
Mối đe dọa lớn nhất,
Ta hướng tới tương lai.
- Chính ta không ai khác,
Là người sẽ quyết định ,
Tương lai của chính mình ,
Tươi sáng hay mù mịt.
- Hãy dùng ngày hôm nay,
Để thắp sáng ngày mai.
Vì thế, để ngày mai,
Tươi đẹp và ý nghĩa,
Ta hãy luôn cố gắng ,
Cho chính ngày hôm nay.
- Hiện thực của hôm nay,
Hay bất cứ thứ gì ,
Ngày hôm nay ta tin ,
Ngày mai sẽ trở thành,
Đều là những ảo tưởng.
Những ảo tưởng ngày mai,
Chính là những hiện thực,
Của những ngày hôm qua.
- Hôm qua và hiện tại,
Ta học rất nhiều điều ,
Chuẩn bị cho tương lai.
- Cuộc sống của người ta,
Chia làm ba chặng thì,
Đó là :từng, hiện, sẽ.
Thế nên, ta từng học ,
Nhiều điều trong quá khứ ,
Để ta hưởng thành quả.
Và với thời hiện tại,
Ta hãy sống tốt đẹp ,
Để tương lai luôn đón,
Nhận nhiều điều tuyệt vời .
- Chỉ những kẻ ngu ngốc,
Hèn nhát và lười biếng,
Thấy tương lai mù mịt.
- Đừng có phải bận tâm,
Vì hôm nay người ta,
Không hiểu mình ra sao,
Và kể cả ngày mai,
Hoặc ngày kia đi nữa,
Chắc gì đã hiểu được.
Thế nhưng, chỉ cần ta,
Ta vẫn ta là ta,
Vẫn là người cố gắng,
Cho tương lai của mình,
Thì tự khắc ta sẽ:
Thấy mọi điều tốt đẹp.
- Tương lai muốn tươi đẹp,
Thì hôm qua, hôn nay,
Quá khứ và hiện tại ,
Đều không có vết chân,
Của những sự sai lầm.
- Tương lai chỉ trao thưởng,
Cho những ai thường biết,
Mạnh mẽ để vươn lên,
Luôn tiến về phía trước.
Thế nên, ta không thể,
Có thời gian tiếc nuối ,
Cho những gì đã qua,
Và chẳng có thời gian,
Để mà ta phàn nàn.
Điều quan trọng của ta,
Luôn tiến về phía trước.
- Nếu như đời để tôi ,
Hiện tại không chỗ đứng,
Tôi sẽ lựa chọn bước
Đi thẳng đến tương lai.
- Mọi sự trên đời này,
Đều thay đổi từng ngày
Thì sao bản thân ta
Lại không có thay đổi,
Tiến bộ hay nỗi thời ,
Ở mỗi giờ,mỗi ngày,
Đều do ta tất cả.
- Nếu ai đó hỏi tôi,
Dự định gì tương lai ?
Của mình là những gì?
Tôi sẽ nói người biết:
Tôi sẽ luôn cố gắng,
Phấn đấu cho hiện tại.
- Phía sau lưng chúng ta,
Là nơi tương lai mình
Nơi chúng đang lẩn trốn.
Nếu ta muốn lót đường,
Cho tương lai tiến bước,
Thì ta hãy cố gắng ,
Hoàn thành mọi công việc,
Ở ngay thời hiện tại.
- Quá khứ và tương lai ,
Hai thứ đều tranh giành ,
Để lọt qua hiện tại.
Quá khứ vẫn tiếp tục,
Khi ta mắc sai lầm.
Còn nếu như ta biết,
Giải quyết mọi vấn đề
Thông minh và sáng tạo,
Thì tương lai sẽ qua.
HIỂU ĐỜI - TÂM SỰ TUỔI GIÀ
Năm tháng ngày hối hả,
Đời người rất ngắn ngủi,
Chưa ngẩng mặt nhìn trời,
Thế mà ta đã già.
Ta chẳng dám biết hết ,
Mọi lẽ sống nhân sinh,
Nhưng nếu ta hiểu đời,
Ta sống thật thanh thản.
Ta sống qua một ngày,
Là ta mất một ngày,
Nếu qua một ngày vui,
Là ta lãi một ngày.
Cuộc sống là của mình,
Ta sống cho chính mình,
Hạnh phúc hay khổ hạnh,
Đều do mình tạo ra.
Vui sướng là mục tiêu,
Cuối cùng của đời người,
Niềm vui đang ẩn chứa,
Trong những việc vụn vặt.
Nhỏ to trong đời sống,
Ta phải tự tìm lấy,
Không ai tìm cho ta,
Tự thân ta vận động.
Hạnh phúc và vui sướng,
Là cảm giác ,cảm nhận,
Điều quan trọng nhất là,
Ở trong tâm trạng mình.
Tiền không phải tất cả ,
Nhưng không phải là gì;
Đừng quá trọng đồng tiền,
Càng không quá so đo.
Mặc dù làm ra tiền,
Không phải là chuyện dễ,
Khi quản được đồng tiền,
Chuyện lại càng khó hơn.
Ở một mức nào đó,
Nên hiểu ra thì thấy,
Tiền là thứ ngoại thân,
Khi ra đời chẳng có,
Khi chết chẳng mang đi.
Khi ta đã đủ tiền,
Nếu thấy nguời cần giúp,
Rộng lòng mở hầu bao,
Đó là niềm vui lớn.
Nếu dùng tiền mua được,
Sức khỏe và niềm vui
Thì tại sao không mua!
Nên mua lắm phái không?
Nếu dùng tiền mua được,
Sự an nhàn tự tại,
Thì thật đáng lắm chứ!
Phải mua ngay cho mình.
Người khôn biết kiếm tiền,
Biết tiêu tiền không dễ,
Hãy làm chủ đồng tiền,
Đừng làm tớ cho nó.
"Quãng đời ta càng ngắn,
Ta phải làm cho nó ,
Càng thêm phần phong phú".
Người già phải thay đổi ,
Quan niệm cũ của mình.
Ta nhanh hãy chia tay,
Với "ông sư khổ hạnh".
Ta hãy khấn chương làm
"Con chim trời bay lượn".
Cần ăn thì cứ ăn,
Cần mặc thì cứ mặc,
Cần chơi thì cứ chơi,
Luôn nâng cao cuộc sống.
Hưởng thụ những thành quả ,
Của công nghệ đỉnh cao,
Đó mới là ý nghĩa,
Của cái tuổi là già .
TIỀN BẠC LÀ CỦA CON
ĐỊA VỊ LÀ TẠM THỜI,
VẺ VANG LÀ QUÁ KHỨ,
SỨC KHỎE LÀ CỦA MÌNH.
CHA MẸ LUÔN YÊU CON,
LÀ VÔ CÙNG VÔ HẠN,
CON CÁI YÊU CHA MẸ ,
LÀ CÓ HẠN CÓ CHỪNG,
CON ỐM CHA MẸ LO,
CHA MẸ ỐM CON NHÒM ,
TỐT CHỈ HỎI VÀI CÂU ,
THẾ LÀ THẤY ĐỦ RỒI!
CON TIÊU TIỀN CHA MẸ ,
THOẢI MÁI VÀ VÔ TƯ,
CHA MẸ TIÊU TIỀN CON ,
CHẲNG DỄ MỘT CHÚT NÀO!
NHÀ NÀY CỦA CHA MẸ,
ĐÓ LÀ CỦA NHÀ CON;
NHÀ MÀ LÀ CỦA CON ,
KHÔNG PHẢI NHÀ CHA MẸ!
Khác nhau rõ là thế,
Người hiểu đời coi việc,
Lo liệu cho con mình,
Nghĩa vụ và niềm vui,
Không mong được báo đáp.
Nếu ta chờ báo đáp,
Là tự làm khổ mình.
Ốm đau trông cậy ai?
Trông cậy con cái ư?
Nếu ta ốm dai dẳng ,
Thì chẳng có đứa nào?
Hiếu thảo bên giường đâu.
Trông vào bạn đời ư?
Người ta cũng yếu rồi,
Họ lo cho bản thân,
Còn chưa xong được nữa,
Nếu có muốn đỡ đần,
Cũng không làm nổi nữa.
Trông cậy vào tiền ư?
Chỉ có còn cách ấy.
Cái được người ta thường,
Chẳng hay mà để ý,
Cái không được người ta,
Nghĩ là nó to lắm,
Nghĩ là nó đẹp lắm.
Thực ra sự sung sướng,
Hạnh phúc trong cuộc đời,
Tùy thuộc vào người ta,
Tự thưởng thức ra sao.
Người hiểu đời quý trọng,
Biết thưởng thức những gì?
Mình đã có,sẽ có,
Không ngừng phát hiện thêm.
Ý nghĩa của thứ đó,
Làm cho cuộc sống mình,
Vui hơn, ý nghĩa hơn.
Cần tấm lòng rộng mở,
Yêu cuộc sống mình hơn,
Và thưởng thức cuộc sống,
Cuộc đời của mình mà.
Trông lên chẳng bằng ai,
Trông xuống chẳng ai bằng,
Biết đủ thì lúc nào,
Cũng vui và hạnh phúc .
Tập cho mình nhiều thứ,
Đam mê thật lành mạnh,
Để ta vui với chúng,
Ta chơi không biết mệt,
Ta tự tìm niềm vui.
Tốt bụng với mọi người,
Vui vì làm việc thiện,
Lấy việc giúp đỡ người,
Là niềm vui quý nhất.
Vốn con người sinh ra,
Không phân biệt giàu nghèo,
Không lưu tâm sang hèn,
Không quân tâm chức vụ.
Người ta bận tâm nhất,
Việc làm và làm việc,
Công việc sinh ra tiền,
Coi như có cống hiến.
Người ta sẽ yên lòng,
Có công ăn, việc làm,
Không hổ thẹn với đời,
Lương tâm thấy là được.
Con người ta sinh ra,
Ai cũng mong hạnh phúc,
Xong số phận con người,
Không phải ai giống ai.
Thế giới tám tý người,
Vân tay người mỗi khác,
Cuối cùng là trở về ,
Với những gì tự nhiên.
Thực ra ngồi ghế cao ,
Chẳng bằng tuổi thọ cao,
Tuổi thọ cao chẳng bằng,
Có niềm vui thanh cao.
Quá nửa đời người ta,
Dành nhiều cho sự nghiệp,
Cho gia đình, con cái,
Ít nghĩ đến thân mình.
Bây giờ thời gian còn,
Chẳng có là bao nhiêu ,
Ta nên dành cho mình,
Nên quan tâm bản thân.
Sống thế nào cho vui,
Sống thế nào cho khỏe,
Việc gì mình muốn nhất,
Thích làm thì ta làm.
Ai nói sao mặc kệ,
Vì mình đâu phải sống,
Người khác thích hay không ,
Ta sống thật với mình.
Ta sống ở trên đời ,
Không thể nào như ý,
Khiếm khuyết vốn là thường ,
Nếu chăm chăm cầu toàn ,
Làm cho ta khổ sở.
Không nên phải cầu toàn,
Ta cứ việc thản nhiên ,
Đối mặt với hiện thực,
Thế nào rồi cũng xong.
Tuổi già tâm không già,
Thế là ta không già,
Tuổi già mà tâm già,
Thế là già rồi đó.
Nhưng khi phải xử lý ,
Một vấn đề gì đó,
Vượt sức mình khi đó,
Thì nên nghe người già.
Sống phải năng hoạt động ,
Nhưng ta đừng quá mức,
Ăn uống quá thanh đạm ,
Thì không đủ chất bổ.
Ăn quá nhiều thịt cá ,
Thì không hấp thụ được,
Quá nhàn rỗi thì buồn ,
Quá ồn ào khó chịu.
Mọi thứ đều "Vừa phải".
Phải lưu tâm rằng là
Mình đây”đã có tuổi”
Mọi việc phải từ từ.
NGƯỜI NGU TỰ GÂY BỆNH
(HÚT THUỐC, SAY RƯỢU, THAM ĂN, THAM UỐNG...)
NGƯỜI DỐT THÌ CHỜ BỆNH
(ỐM ĐAU RỒI MỚI ĐI KHÁM CHỮA BỆNH)
NGƯỜI KHÔN THÌ PHÒNG BỆNH, CHĂM SÓC CHO BẢN THÂN,
CHĂM SÓC CUỘC SỐNG MÌNH.
Không nên khát mới uống,
Không nên đói mới ăn,
Không nên mệt mới nghỉ,
Không nên thức quá khuya.
Thèm ngủ mới đi ngủ,
Thèm chơi mới đi chơi,
Ốm mới đi khám bệnh,
Như thế đều là muộn.
Cuộc sống cần chất lượng ,
Người già cần như vậy,
Chất lượng cao hay thấp,
Người già đơn giản thôi.
Chủ yếu phụ thuộc vào,
Cách người ta tư duy,
Tư duy mà hướng lợi ,
Là hữu ích nhất rồi.
Là bất cứ việc gì,
Từ việc to đến nhỏ,
Chúng ta đều cân nhắc,
Đều xét theo có lợi.
Dùng tư duy hướng lợi,
Để thiết kế cuộc sống ,
Sẽ làm cho tuổi già,
Đầy sức sống sáng ngời.
Sự tự tin luôn có,
Cuộc sống đầy hương vị;
Nếu tư duy hướng hại ,
Là tư duy tiêu cực.
Sống qua ngày đoạn tháng,
Với tâm lý bi quan,
Sống như vậy chóng già,
Sống như vậy chóng chết.
Chơi là một nhu cầu,
Cơ bản của tuổi già,
Hãy dùng trái tim trẻ,
Để đi tìm cho mình,
Một trò chơi yêu thích.
Trong khi ta vui chơi,
Hãy thể nghiệm niềm vui,
Của người chơi chiến thắng,
Khi ta thua không cay,
Xác định chơi là đùa.
Về tâm và sinh lý,
Người già ta cũng cần,
Kích thích và hưng phấn,
Để tạo ra tuần hoàn,
Lành mạnh và có lợi.
Khi “Hoàn toàn khỏe mạnh”
Đó là nơi thân thể,
Khỏe mạnh và cường tráng,
Tâm lý luôn khỏe mạnh,
Đạo đức luôn khỏe mạnh.
Tâm lý khỏe mạnh là,
Biết chịu đựng, biết chờ,
Biết tự chủ sáng tạo,
Biết giao thiệp thông minh.
Đạo đức khỏe mạnh là,
Có tình thương, tình yêu,
Sẵn lòng giúp đỡ người,
Có tấm lòng khoan dung,
Người chăm làm điều thiện,
Tuổi già sẽ sống lâu.
Con người chúng ta là,
Con người của xã hội,
Không thể sống biệt lập,
Không thể tự bưng tai,
Không thể tự bịt mắt,
Nên chủ động tham gia,
Các hoạt động công ích,
Để hoàn thiện bản thân,
Trong hoạt động xã hội,
Thể hiện giá trị mình,
Đó là cách phải làm,
Cách sống rất lành mạnh.
Cuộc sống của tuổi già,
Nên đa tầng, đa nguyên,
Cần có nhiều màu sắc.
Cần có nhiều bạn tốt,
Một,hai thì chưa đủ,
Nên có nhóm bạn già,
Tình bạn làm đẹp thêm,
Cuộc sống của tuổi già,
Làm cuộc sống của ta,
Có nhiều hương nhiều vị,
Có thêm nhiều màu sắc.
Con người ta chịu đựng,
Hóa giải và xua tan,
Nỗi đau và buồn chán,
Không thể nào ai khác,
Chỉ có thể dựa vào,
Chính mình thôi đó nhé.
Thời gian là vị thuốc,
Tốt nhất và giỏi nhất,
Quan trọng là khi đau,
Chọn cách sống thế nào.
Tại sao khi về già,
Người ta hay hoài cựu,
(hay nhớ lại chuyện xa xưa)?
Đến những năm cuối đời,
Người ta thường đã đi,
Đến cuối cùng con đường,
Của sự nghiệp, công danh,
Vinh quang đã trở thành,
Mây khói thật xa vời,
Đã đứng sân ga cuối,
Tâm linh cần trong lành,
Tinh thần cần thăng hoa,
Người ta muốn tìm lại,
Những tình cảm chân thành.
Ta về lại chốn xưa,
Gặp lại những người thân,
Cùng nhắc lại ước mơ,
Của một thời một thuở,
Cùng bạn học nhớ lại,
Bao chuyện thời trai trẻ,
Như vậy mới tìm lại,
Cảm giác của một thời,
Đầy sức sống vô tư.
Đấy là tình rất đẹp,
Quý trọng và nâng lưu,
Người già được đắm mình,
Trong những tình cảm đó,
Chân thành và vô hưu,
Là một niềm vui lớn,
Của tuổi đã cập kê.
Nếu ta đã cố gắng,
Bằng cả sức và lực,
Mà vẫn không thay đổi,
Được tình trạng, tình hình,
Ta không thể hài lòng,
Thì mặc kệ nó đi!
Đó là sự giải thoát.
Chẳng việc gì phải cố ,
Mà cố cũng không được!
Ta đã nghe câu ca,
“Quả ngắt vội không ngọt”.
Đời”Sinh lão bệnh tử”
Là quy luật ở đời,
Không ai chống lại được.
Khi thần chết đã gọi,
Thì thanh thản ra đi.
Cốt sao sống ngay thẳng,
Không hổ thẹn với đời,
Lương tâm ta thanh thản,
Cuối cùng đặt cho mình,
Dấu chấm hết thật tròn./.
Tuổi già cần biết, để mà vui:
Ngày tháng qua nhanh, đến “cõi” thôi!
Cứ một ngày vui, là có lãi!
Một ngày qua, mất một ngày rồi!
Hạnh phúc hay không? Tự tạo ra:
Kẻ chê, người trách,...hãy cho qua!
Cầu toàn, lo nghĩ,...mau già lắm!
Hãy sống cho mình, vui tối đa.
Điều độ, cân bằng,... mới khoẻ lâu!
Luyện rèn, gìn giữ, động viên nhau;
Vị tha, đại lượng, lòng nhân ái;
Đừng để bận tâm chuyện nhức đầu.
Tiêu tiền, cần biết, mới nên khôn:
Tiền của mẹ cha là của con;
Làm chủ đồng tiền, không lệ thuộc;
Tiêu pha sòng phẳng, mới không buồn.
Đừng nghĩ: của con là của mình!
Suốt đời lo lắng, gắng hy sinh,
Mong cho con cháu làm nên đấy!
Nhưng chớ trông mong chúng nặng tình.
Cha mẹ ốm đau, con đến thăm;
Cho dù vội vã, một đôi lần...
Thấy con thành đạt là vui lắm!
Nước mắt chảy xuôi, chẳng nợ nần.
Đâu chắc: bạn đời sẽ giúp ta?
Bởi sao: người ấy cũng đang già!
Thuê người giúp việc, cần tiền lắm!
Khi chết, ai mang theo được mà?
Quá khứ gian chuân, lắm tự hào!
Tuổi già ôn lại, ngẫm xem sao?
Biết bao biến động trong đời ấy;
Mình đã làm gì cho mai sau?
Sống sao không thẹn với lương tâm!
Thành bại, rủi may,...có phúc phần;
Làm được ít nhiều, đều đáng quý!
Ra đi thanh thản, chẳng băn khoăn.
NHÂN SINH
Hình hài Cha Mẹ ban cho
Thân hình tráng kiệt là do luyện rèn .
Thông minh vốn sẵn tính trời
Trí khôn đời dạy cùng do học hành
Sang hèn trong kiếp nhân sinh
Buồn vui sướng khổ , Đói no tự mình
Không hơn ...
Hãy cố gắng bằng người
Cho thiên hạ khỏi ai cười ai khinh
Có chí thì ham học
Bất chí thì ham chơi
Trí khôn tạo nên người
Đức nhân tìm ra bạn
Thành đạt nhờ tôi luyện
Đủ đầy nhờ Thân động
Gái ngoan nhờ đức hạnh
Trai mạnh bởi lực cường
Dễ thích nghi thì sống
Biết năng động thì nên
Đủ tài trí làm nên
Đủ sức bền thì thắng
Biết mình khi hoạn nạn
Hiểu bạn lúc gian nguy
Nghèo hèn bởi tự ti
Ngu si vì tự phụ
Tài đức cao hơn phú
Hạnh phúc đủ hơn giàu
Sống trung tín bền lâu
Nghĩa tình sâu bền vững
Đủ tài thì đỡ cực
Đủ sức thì đỡ nghèo
Dốt nát hay làm theo
Hiểu biết nhiều thì lợi
Hỏng việc bởi hấp tấp
Va vấp bởi vội vàng
Cảnh giác với lời khen
Bình tâm nghe lời trách
Quá nghiêm thì ít bạn
Dễ dãi bạn khinh nhờn
Không hứa hão là khôn
Không tin xằng ít vạ
Làm ơn đừng mong trả
Được ơn nhớ đừng quên
Nhu nhược bị ép trèn
Quá cương thì bị gãy
Cái quý thì khó thấy
Dễ lấy thường của tồi
Của rẻ là của ôi
Dùng người tồi sinh vạ
Đẹp lòng hơn tốt mã
Nền nã hơn kiểu kì
Thận trọng từng bước đi
Xét suy khi hành động
Hiểu biết nhiều dễ sống
Luôn chủ động dễ thành
thận trọng trước lợi danh
Giữ mình đừng buông thả
Tránh xa phường trí trá
Tại vạ bởi nể nang
Tài giỏi chớ khoe khoang
Giàu sang đừng kênh kiệu
Học bao nhiêu vẫn thiếu
Hiểu bao nhiêu chẳng thừa
Nhân đức chớ bán mua
Được thua không nản trí
Đủ dũng khí chẳng hàng
Có vợ đảm thì quý
Có bạn vàng thì quý
Đói nghèo vì bệnh sĩ
Quẫn trí dễ làm liều
Tỉnh táo với tình yêu
Biết điều khi yếu thế
Lo việc nhà chớ kể
Ân nghĩa chớ đếm đong
Người phúc lộc nhờ nguồn
Sống bất nghĩa tai ương
Sống bất lương tù ngục
Sống thực mới thành danh
Phải cầu xin là nhục
Phải khuất phục là hèn
Hay đố kị nhỏ nhen
Hay ép chèn độc ác
Lắm gian truân càng tinh
Với mình phải nghiêm minh
Với chúng sinh thân ái
Phải kính trên nhường dưới
Đang thắng , phòng khi bại
Gắt hái , phòng mất mùa
Thói quen thường khó chừa
Say sưa thường khó tỉnh
Sống ỉ lại ăn sẵn
Dễ bạc phận tán minh
Sống dựa dẫm ngu đần
Sống bất cần phá sản
Hay đua đòi hoạn nạn
Quá nể bạn thì tai ương
Gia đình trong yêu thương
Sống nhịn nhường hỉ hả
Thiếu tình thương man trá
Gắn vàng đá cũng tan
Biết day dỗ con ngoan
Chiu bảo ban con giỏi
Tinh thông nhờ học hỏi
Cứng cỏi nhờ luyện rèn
Sống vì nhau dễ bền
Sống vì tiền đổ vỡ
Rèn con từ mới nở
Khuyên vợ lúc mới về
Muốn hiểu cần lắng nghe
Khốn nạn quên Cha Mẹ
Tốt đẹp hãy bày ra
Xấu xa nên đậy lại
Có ích thì tồn tại
Có hại thì diệt vong
Nhiều tham vọng long đong
Lắm ước mong lận đận
Hay vội vàng hối hận
Quá cẩn thận lỗi thời
Biết được người là sáng
Hiểu được bạn là khôn
Khiêm tốn là tự tôn
Kiêu căng là tự sát
Hứa trước thì khó đạt
Hèn nhát thì khó thành
Thù hận bởi lợi danh
Tranh giành vì chức vị
Giàu sang hay đố kị
Tham quyền thì độc ác
Vì tiền thì dễ bạc
Vì tình nghĩa bền lâu
Người hiểu nói trọn câu
Người dốt tâu phách lối
Có quyền thì hám lợi
Có tội thường xum xoe
Khờ dai hay bị lừa
Nó bừa hay vạ miệng
Đa ngôn thì tai tiếng
ngậm miệng dễ được tin
Hám danh thưởng phét lác
Hám lợi hay cầu xin
Hám quyền hay xu nịnh
Hám tiền hay thiêu thân .
Thật thà hay oan trái
Thắng thắn hay bị hại
Thông thái hay bị ngờ
Thông minh đừng mất dạy
Chiều con quá con hư
Tiền của dư con hỏng
Giàu mạnh thường thao túng
Nghèo vụng dễ theo đuôi
Người tài giỏi khó hại
Kẻ trây lười khó sài
Thành tâm thì đắc đạo
Mạnh bạo việc dễ thành
Quân tử thì trọng danh
Tiểu nhân thì trọng lợi
Bất tài hay đòi hỏi
Lọc lõi khó khiêm nhường
Tình nghĩa thường khó quyên
Nợ nhân duyên khó trả
Khó thuần phục kẻ sĩ
Khó phòng bị tướng tài
Biết chấp nhận thảnh thơi
Hay hận đời đau khổ
Của quý thì khó giữ
Con cầu tự khó nuôi
Nhà đông con bạc cạn
Nghèo khó dễ tự ty
Dễ nổi danh kị hiền
Dễ kiếm tiền khó giữ
Kiếp người là duyên nợ
Lành vỡ lẽ thường tình
Bại thành từ lực trí
Thời gian đừng uổng phí
Biết suy nghĩ sâu xa.
Việc ta việc thiên hạ
Trong tương tác nhân sinh
Buồn vui ấy tại mình .
ST
Đối nhân xử thế
Người biết xin lỗi truớc
Không phải vì họ sai
Họ hiểu được thế nào
Đâu là sự Trân Trọng!
Nguời biết Nhường lợi ích
Không phải họ là ngu
Mà họ hiểu thế nào
Đâu là sự Chia Sẻ.
Người chủ động làm nhiều
Không phải họ là ngốc
Mà họ đã hiểu được
Thế nào là Trách Nhiệm.
Nguời chủ động thanh toán
Không phải họ lắm tiền
Mà vì họ coi trọng
Tình bạn hơn Tiền bạc.
Người cho ta vay tiền
Không phải họ thừa tiền
Mà chỉ đơn giản là
Họ thật Quý mến ta.
Trên đây là những người
Rất cần cho đời sống
Ta mà gặp được họ
Là phúc báu của trời.
Ta sống càng thật thà
Đời ta càng thanh thản
Ta Sống càng đơn giản
Đời ta càng sống vui
Ta sống càng yêu đời
Đời ta càng hạnh phúc
Người nào đó hỏi ta
Bạn có bận gì không?
Hãy trả lời là bận!
Vì nếu ta nói không.
90% khả năng đối phương
Sẽ khiến ta phải bận.
Trừ khi người đã sống
Sống cuộc đời của tôi,
Thì có quyền phán xét
Bằng không để tôi yên.
Cách đánh giá một người!
Không xác định được họ
Là người như thế nào?
Đó là câu xác định
Bạn là người thế nào!
Hãy sống thật bận rộn
Để cải thiện bản thân
Đến mức hết thời gian
Soi xét, chỉ trích người .
Khi chỉ trích người khác
Rẻ tiền hay gì đó
Đâu có làm người ta
Đúng như là chỉ trích
Ta đâu đắt giá hơn,
Chê bai người khác ngu
Đánh giá họ là hèn
Họ không như ta nói
Chỉ làm ta kém hơn.
Con ong không phí sức
Giải thích với con ruồi
Rằng mật hoa hơn cứt.
Người đời hiểu hết mà.
Đừng bao giờ nói lời xin lỗi bằng một cái cớ
Cách tốt nhất giữ lời
Là đừng hứa gì cả.
Ta nên nhớ nguyên tắc
Không cãi với kẻ ngu,
Vì chúng sẽ kéo ta ,
Xuống cùng trình độ chúng,
Thắng ta bằng kinh nghiệm.
Ta hãy đối xử tốt ,
Với những người đang lên,
Vì ta có thể gặp ,
Khi ta bị tuột dốc.
Trưởng thành là khi ta,
Biết nhưng ta im lặng,
Còn có sức mạnh hơn ,
Nói ra lời cuối cùng.
Ta có thể không nói
Tất cả gì mình biết,
Nhưng chắc chắn phải biết
Tất cả điều mình nói.
Ta không thích gì đó,
Ta hãy thay đổi nó.
Nếu không thể thay đổi ,
Hãy thay đổi chính mình.
Đừng lãng phí thời gian
Giải thích việc mình làm,
Người ta chỉ thường nghe
Những gì họ muốn nghe.
Tin tưởng bạn là sự lựa chọn của ta,
Còn phản bội ta là sự lựa chọn của người,
Hy vọng chúng ta đều không chọn sai.
Quan hệ người với người
Cũng như một bông hoa,
Nếu ta không chăm sóc ,
Thì tự khắc lụi tàn.
Người ta thường hay nói
Những lời nói khó nghe.
Việc của ta chính là
Chọn tin như thế nào?
Vào tai, vào mắt mình,
Hay lời của người khác.
Khi một người bạn tốt,
Bị đối xử tệ hại
Bởi một người bạn thân
Thì nay cần tự hỏi
Bản thân họ là gì?
Kẻ thích cười đều nói
Rằng vận mệnh không tệ,
Kẻ bất hạnh làm sao
Nở nụ cười cho được.
Chỉ vì họ có thể,
Không có nghĩa họ làm.
Một người bắt nạt một người,
Đó là kẻ mạnh bắt nạt kẻ yếu.
100 người bắt nạt một người,
Đó là ỷ đông hiếp yếu.
Nếu 1000 người bắt nạt 1 người,
Đó thực là chính nghĩa.
Trừ bản thân ta ra ,
Đừng đối với người khác,
Đặt quá nhiều hy vọng.
Tìm nước uống trong mương
Thì đừng chê nước hôi.
Chơi với đám lưu manh
Hỏi sao không trộm cướp.
Cuộc sống vốn đơn giản,
Chính con người chúng ta
Làm cho nó phức tạp
Bằng cách luôn cố gắng
Làm hài lòng người khác.
Một người rất tử tế,
Lịch sự và đàng hoàng
Khi họ giúp đỡ mình
Không có nghĩa là họ
Rất là yêu thích mình.
Đơn giản là vì họ ,
Được giáo dục rất tốt.
Khi mà ta tức giận,
Người duy nhất khó chịu,
Chính là bản thân ta,
Còn người khiến ta tức,
Họ không biết điều đó ,
Nên họ không quan tâm.
Khi ném bùn người khác
Tay ta bẩn đầu tiên.
Người bị ném có bẩn,
Chuyện đó còn để sau.
Tha thứ cho người khác ,
Không phải họ xứng đáng,
Sẽ được ta tha thứ,
Mà vì ta xứng đáng
Được sống trong bình yên.
Khi người ta chỉ trích
Quá khứ của chúng ta,
Khi họ bị đe dọa,
Bởi sức mạnh hiện tại
Của bản thân chúng ta.
Ta hãy thật cẩn thận ,
Khi ta tin người khác.
Vì ác quỷ vốn từng ,
Là thiên thần sa ngã.
Người nói xấu sau lưng ,
Luôn sau lưng ta thôi.
Nếu ai đó xem thường,
Sự hiện diện của ta,
Hãy làm cho họ hiểu,
Sự vắng mặt của ta.
Người ngu ngốc:Không tha thứ cũng Không quên;
Người ngây thơ :Tha thứ và quên;
Người khôn ngoan: Tha thứ nhưng Không quên.
Mọi người rất nghi ngờ ,
Tất cả điều tốt đẹp ,
Mà họ đã nghe được.
Nhưng lại hay tin tưởng
Tất cả điều tồi tệ
Mà không cần suy nghĩ.
Đừng sống quá lương thiện,
Bởi số kẻ thực dụng,
Đó là thứ cặn bã,
Không phải là con người.
Ta muốn sống thanh thản,
Hãy coi rằng mọi người ,
Về cơ bản là tốt.
Còn nếu ai đó không tốt ,
Hãy coi nó cơ bản
Họ không phải là người.
Cuộc sống là phép trừ,
Ta sống mỗi một ngày ,
Là bớt đi một ngày,
Gặp nhau mỗi một lần
Là bớt đi lần gặp,
Vậy hãy sống làm sao ?
Cho cuộc đời ý nghĩa,
Đối xử với nhau sao?
Sau này không hối tiếc.
Con người còn đáng sợ ,
Hơn cả ma và quỷ.
Xanh xanh và đỏ đỏ,
Sai sai và đúng đúng.
Xanh thành đỏ mù màu,
Đúng thành sai mù quáng.
Nếu chân thành đổi được
Chân tình của người khác,
Thì cục đá vô tri
Có giá bằng cục vàng.
Vạn vật trên đời này,
Không có đúng và sai,
Chỉ lòng người thay đổi ,
Lúc thì cảm thấy đúng
Lúc lại bảo rằng sai.
Vậy nên ta chỉ cần,
Sống đúng và làm việc
Không hổ thẹn với lòng
Như thế đã là được.
Một đời ta tu luyện,
Chưa chắc thành chính quả.
Một lần ta ngu rốt,
Bao hậu quả xảy ra.
Nếu ta không thể sống ,
Để được mọi người thương,
Thì ta cũng phải sống ,
Cho kẻ xem thường mình ,
Không được hả lòng dạ.
Mặc dù nhiều nhược điểm,
Vẫn có người yêu thương .
Mặc dù ưu tú tốt ,
Vẫn có kẻ không ưa .
Cây đến mùa thay lá,
Người rồi cũng thay lòng.
Nếu ta đủ nhẫn tâm,
Đối đãi với muôn loài
Không bằng cả cầm thú,
Thì chắc chắn rằng là
Chuyện gì có xảy ra
Ta không phải đau lòng.
Người đầu tiên xin lỗi,
Là người dũng cảm nhất.
Người đầu tiên tha thứ,
Là người mạnh mẽ nhất.
Người đầu tiên quên đi,
Là người hạnh phúc nhất.
Ta có thể lựa chọn ,
Không làm một người xấu,
Bởi ta có ranh giới .
Ta cũng có thể lựa ,
Không làm việc là tốt,
Bởi quyền đó của ta.
Đàn ông thường hay yêu,
Nhưng họ yêu rất ít.
Đàn bà rất ít yêu,
Nhưng lại yêu rất nhiều.
Đừng bao giờ tự hào,
Khi nhiều người theo đuổi.
Mà phải nên nhớ rằng:
Những thứ giá thường thấp
Thường những thứ rẻ tiền,
Có nhiều người muốn mua.
Nếu như ta tán được,
Người đang có người yêu,
Đừng tự hào điều đó,
Vì ta chỉ tìm được,
Kẻ phản bội mà thôi!
Đừng nói lý với kẻ say.
Đừng bắt tay với kẻ xấu.
Đừng chiến đấu với kẻ liều.
Đừng nói nhiều với kẻ ngu.
Đừng hứa hẹn khi ta hạnh phúc.
Đừng trả lời khi ta tức giận.
Đừng quyết định khi ta buồn phiền.
Đừng nói hết những gì mình biết
Đừng tin hết những điều mình nghe
Đừng làm hết những việc ta có thể
Đừng đặt niềm tin tuyệt đối vào bất kỳ ai
Đừng để trứng hết vào một giỏ
Đừng nói nhiều mà làm ít
Đừng nói trước khi làm
Đừng nói nhiều hơn nghe
Đừng sống cuộc đời của người khác
Đừng quên quản lý tiền
Đừng ghi hận trong lòng
Đừng thù gét một ai
Đừng khi khó khăn mới nhớ tới bạn
Đừng quên học tập
Đừng quên sức khỏe của mình
Đừng quá tiết kiệm
Đừng quên tự thưởng cho mình
Đừng say sưa với chiến thắng
Đừng lản khi thất bại
Đừng làm hại bất kể ai
ĐỪNG ....
-Đừng bình phẩm người khác tốt xấu,
Vì họ không hề ảnh hưởng đến chén cơm của mình
-Đừng thảo luận đạo đức người khác cao thấp,
Vì chưa chắc mình đã cao thượng hơn họ.
-Đừng đánh giá gia đình người ta,
Vì nó chẳng liên quan gì đến mình cả.
-Đừng phán xét học vấn kẻ khác,
Vì trên đời này, cái ai cũng thiếu chính là kiến thức.
-Đừng tiêu xài hoang phí,
Vì có thể ngày mai mình có thể không kiểm được Tiền.
-Đừng kiêu căng ngạo mạn,
Vì có thể tương lai mình sẽ thất thế.
-Bất luận ngày hôm nay
Xảy ra là chuyện gì?
Tồi tệ hay tốt đẹp ,
Ta cũng đừng bao giờ ,
Thất vọng về cuộc sống ,
Vì vẫn còn ngày mai .
-Đời người tưởng dài ,
Mà thực ra rất ngắn ,
Chớp mắt một cái thôi ,
Là đi hết cuộc đời .
Có những người cứ đi ,
Tìm kiếm mãi từ "phúc"
Mà không biết chuyện "phúc"
Ở ngay bên cạnh mình.
Khi ta yêu ai đó,
Chưa chắc đã được yêu,
Nhưng nếu ta đã chửi ,
Ai đó chỉ một lời,
Chắc chắn họ sẽ chửi,
Thậm chí còn cao hơn.
Đàn ông có thể không nam tính,
Phụ nữ có thể không nữ tính,
Nhưng khi đã là một con người ,
Thì đừng để mình mất đi nhân tính.
Đất mềm làm ngựa khuỵ chân,
Lời ngon ngọt dễ làm người té ngã.
Cuộc sống này có vay sẽ có trả.
Luật nhân quả chẳng bỏ sót một ai!
Đừng tưởng cứ núi là cao.
Cứ sông là chảy, cứ ao là tù.
Đừng tưởng cứ dưới là ngu.
Cứ trên là sáng, cứ tu là hiền.
Đừng tưởng cứ đẹp là tiên.
Cứ nhiều là được, cứ tiền là xong.
Đừng tưởng không nói là câm.
Không nghe là điếc, không trông là mù.
Đừng tưởng cứ trọc là sư.
Cứ vâng là chịu, cứ ừ là ngoan.
Đừng tưởng có của đã sang.
Cứ im lặng tưởng là vàng nguyên cây.
Đừng tưởng cứ uống là say.
Cứ chân là bước, cứ tay là sờ.
Đừng tưởng cứ đợi là chờ.
Cứ âm là nhạc, cứ thơ là vần.
Đừng tưởng cứ mới là tân.
Cứ hứa là chắc, cứ ân là tình.
Đừng tưởng cứ thấp là khinh.
Cứ chùa là tĩnh, cứ đình là to.
Đừng tưởng cứ quyết là nên.
Cứ mạnh là thắng, cứ mềm là thua.
Đừng tưởng cứ lớn là khôn,
Cứ bé là dại, cứ hôn… là chồng !
Đừng tưởng giàu hết cô đơn.
Cao sang hết ốm, tham gian hết nghèo.
Đừng tưởng cứ gió là mưa.
Bao nhiêu khô khát trong trưa nắng hè.
Đừng tưởng cứ hạ là ve,
Sân trường vắng quá ai khe khẽ buồn…
Đừng tưởng thu lá sẽ tuôn,
Bao nhiêu khao khát con đường tình yêu…
Đừng tưởng cứ thích là yêu,
Nhiều khi nhầm tưởng bao điều chẳng hay…
Đừng tưởng trong lưỡi có đường,
Nói lời ngon ngọt mười phương chết người.
Đừng tưởng cứ chọc là cười,
Nhiều khi nói móc biết cười làm sao ?
Đừng tưởng khó nhọc gian lao,
Vượt qua thử thách tự hào lắm thay !
Đừng tưởng cứ giỏi là hay,
Nhiều khi thất bại đắng cay muôn phần.
Đừng tưởng nắng gió êm đềm,
Là đời tươi sáng hóa ra đường cùng.
Đừng tưởng góp sức là chung,
Chỉ là lợi dụng lòng tin của người.
Đừng tưởng cứ tiến là lên,
Cứ lui là xuống, cứ yên là nằm.
Đừng tưởng rằm sẽ có trăng,
Trời giăng mây xám mà lên đỉnh đầu.
Đừng tưởng cứ khóc là sầu,
Nhiều khi nhỏ lệ mà vui trong lòng.
Đừng tưởng cứ nghèo là hèn,
Cứ sang là trọng, cứ tiền là xong.
Đừng tưởng quan chức là rồng,
Đừng tưởng dân chúng là không biết gì.
Đời người lúc thịnh, lúc suy,
Lúc khỏe, lúc yếu, lúc đi, lúc dừng.
Bên nhau chua ngọt đã từng,
Gừng cay, muối mặn, xin đừng quên nhau.
Ở đời nhân nghĩa làm đầu,
Thủy chung sau trước, tình sâu, nghĩa bền.
Ai ơi, nhớ lấy đừng quên…
Đừng tưởng gần nhau suốt cuộc đời
Bèo mây hội ngộ chút rồi trôi
Mai người đi, ở ai nào biết
Giận mà chi, cười tha thứ thôi!
Đừng tưởng bình minh mãi nắng hồng
Bất ngờ ập tới bão cùng dông
Chớ vội bi quan dù thất bại
Cũng đừng tự mãn dẫu thành công
Đừng tưởng mùa Xuân sẽ rất dài
Trong màu Mai thắm ẩn tàn phai
Hời hợt, chỉ trau dồi dáng vẻ
Sâu sắc, điểm trang đức lẫn tài
Đừng tưởng người ta sẽ tốt hoài
Lòng người mưa nắng, một rồi hai
Khôn khéo dặn lòng tin một nửa
Nếu đổi thay, mình không đắng cay
Đừng tưởng tình yêu sẽ vĩnh hằng
Vui chưa tròn vẹn đã băn khoăn
Duyên phận vô thường ai nói được
Nên tập mở lòng yêu thế nhân
Đừng tưởng mình đây sẽ sống đời
Miệt mài tranh chấp mãi không ngơi
Đời này kiếp tới trong hơi thở.
Về, lặng nghe chuông... nhẹ mỉm cười...
Trọc đầu đừng tưởng là sư
Có khi là kẻ giống như bụi đời,
“Dạ thưa” đừng tưởng vâng lời
Có khi trong dạ rối bời mưu mô,
Túi dày đừng tưởng nhiều đô
Có khi giấy nợ một lô hoảng hồn,
Ngất ngây đừng tưởng uống cồn
Biết đâu trăng gió nước dồn qua khe,
Gật đầu đừng tưởng đã nghe
Chỉ là ngủ gật trưa hè lớp êm,
Khiêm nhu đừng tưởng yếu mềm
Biết đâu nhân đức nên kềm chế thôi,
Đẩy xe đừng tưởng bán xôi
Chiếc xe chở cả cuộc đời hy sinh,
Quay lưng đừng tưởng bạc tình
Có khi nhận lấy một mình nỗi đau,
Đại dương đừng tưởng là sâu
Ngẫm điều tội phúc đêm thâu hãi hùng,
Cho đi đừng tưởng là khùng
Mà là hạnh phúc vô cùng mai sau,
Ăn chay đừng tưởng ăn rau
Mà xây cả một tinh cầu yên vui,
Không trăng đừng tưởng tối thui
Không tu dưỡng mới chôn vùi tương lai,
Lạ lùng đừng tưởng đã sai
Biết đâu sáng kiến vượt ngoài thế nhân,
Nắm tay đừng tưởng đã thân
Nghìn năm chưa chắc đã gần hay xa,
Mỉm cười đừng tưởng thứ tha
Có khi để đó chờ qua tháng ngày,
Bên nhau đừng tưởng sum vầy
Vô thường ai biết vơi đầy ra sao,
Quyền uy đừng tưởng trên cao
Đến khi phước cạn chỗ nào dung thân,
Ngồi yên đừng tưởng ngu đần
Lắng tâm thiền định vạn lần thông minh,
Nói hoài đừng tưởng linh tinh
Mà cho nhau chút ân tình vui vui…
Thận Trọng
Trong cái Đúng-Sai,
Đúng chưa chắc đúng,
Sai chưa chắc sai,
Cái đúng - Cái sai,
Tùy theo hoàn cảnh.
Tùy theo con người.
Cái đúng có thể
Ẩn chứa cái sai.
Cái sai hôm nay ,
Có thể lại là
Cái đúng ngày mai.
Trong cái Dở -Hay,
Hoàn toàn có thể :
Ta tưởng rằng Hay,
Nhưng thực lại Dở,
Điều tưởng là Xấu ,
Nhưng thực lại Tốt…
Điều đó tạo nên ,
Sự "vi diệu" sống,
Đúng -sai,xấu -tốt
Thành ngữ đời thôi.
Đúng sáng -Chiều sai
Ngày mai lại đúng
Hay giờ -chút Dở
Chuyện thường mà thôi.
Đừng tưởng không nói,
Người đó là Câm,
Không nghe là Điếc,
Không cần là Ngu.
Đừng tưởng không rõ
Người đó đui mù?
Không (nghe -nói -nhìn)!
Mới là thần tiên!
Đừng tưởng ví dày,
Rằng là lắm tiền,
Có khi trong đó,
Toàn là linh tinh.
Đừng tưởng cứ núi
Là sẽ rất cao..
Cứ sông là chảy,
Cứ ao là tù.
Đừng tưởng cấp dưới
Là ngu là đần..
Cứ trên là sáng ,
Cứ tu là hiền.
Đừng tưởng cứ đẹp
Rằng đó là tiên..
Cứ nhiều là được,
Cứ tiền là xong,
Đừng tưởng cứ trọc là sư
Cứ vâng là chịu, cứ ừ là ngoan
Đừng tưởng có của đã sang
Cứ im lặng tưởng là vàng nguyên cây
Đừng tưởng cứ uống là say
Cứ chân là bước cứ tay là sờ
Đừng tưởng cứ đợi là chờ
Cứ âm là nhạc cứ thơ là vần
Đừng tưởng cứ mới là tân
Cứ hứa là chắc cứ ân là tình
Đừng tưởng cứ thấp là khinh
Cứ chùa là tĩnh cứ đình là to
Đừng tưởng cứ quyết là nên
Cứ mạnh là thắng cứ mềm là thua
Đừng tưởng cứ lớn là khôn
Cứ bé là dại, cứ hôn… là chồng
Đừng tưởng giàu hết cô đơn
Cao sang hết ốm, tham gian hết nghèo
Đừng tưởng cứ gió là mưa
Bao nhiêu khô khát trong trưa nắng hè
Đừng tưởng cứ hạ là ve
Sân trường vắng quá ai khe khẽ buồn
Đừng tưởng thu lá sẽ tuôn
Bao nhiêu khao khát con đường tình yêu
Đừng tưởng cứ thích là liều
Nhiều khi nhầm tưởng bao điều bớt thêm
Đừng tưởng đời mãi êm đềm
Nhiều khi dậy sóng, khó kiềm bản thân
Đừng tưởng cười nói ân cần
Nhiều khi hiểm độc, dần người tan xương.
Đừng tưởng trong lưỡi có đường
Nói lời ngon ngọt mười phương chết người
Đừng tưởng cứ chọc là cười
Nhiều khi nói móc biết lòi thấp cao
Đừng tưởng khó nhọc gian lao
Vượt qua thử thách tự hào lắm thay
Đừng tưởng cứ giỏi là hay
Nhiều khi thất bại đắng cay muôn phần
Đừng tưởng nắng gió êm đềm
Là đời tươi sáng trở nên đường cùng
Đừng tưởng góp sức là chung
Chỉ là lợi dụng mánh mung làm nền
Đừng tưởng cứ tiến là lên
Cứ lui là xuống, cứ yên là nằm
Đừng tưởng rằm sẽ có trăng
Trời giăng mây xám tối băng đỉnh đầu
Đừng tưởng cứ khóc là sầu
Nhiều khi nhỏ lệ mà vui trong lòng
Đừng tưởng cứ nghèo là hèn
Cứ sang là trọng, cứ tiền là xong
Đừng tưởng có chức là rồng
Đừng tưởng dân chúng là không biết gì
Đời người lúc thịnh, lúc suy
Lúc khỏe, lúc yếu, lúc đi, lúc dừng
Bên nhau chua ngọt đã từng
Gừng cay, muối mặn, xin đừng quên nhau
Ở đời nhân nghĩa làm đầu
Thủy chung sau trước, tình sâu, nghĩa bền
Ai ơi nhớ lấy đừng quên…!



















