Đời người một kiếp bể dâu
Gây
chi phiền muộn để nhau đau lòng
Ai mà
chẳng có long đong
Ghét
thương - oán hận trong vòng sân si
Người
thì đến kẻ thì đi
Nay
còn nồng ấm mai khi xa dời
Ngàn đời
mây vẫn của trời
Hèn
sang cũng một kiếp người truân chuyên
Ai người
không muốn bình yên
Ai người
mà muốn não phiền bủa vây
Sống
sao cho thẳng cho ngay
Sống
sao vẹn nghĩa tròn đầy tình thân
Mai về
với cõi phù Vân
An yên
nhẹ bước Phúc phần đời sau
Người
quyền cao - kẻ cơ cầu
Về nơi
cõi tịnh còn đâu giàu - nghèo?
Chỉ
còn Phước báo mang theo
Bạc
vàng - danh lợi cùng chiều gió bay
Thiện
lương gieo trọn kiếp này
Nguyện
cầu tất cả tháng ngày bình an!
Đ |
ĐỜI
NGƯỜI NGẮN NGỦI, ĐIỀU GÌ MỚI LÀ QUÝ GIÁ NHẤT?
Có người
cho là có được tiền tài vô tận, có người cho là tướng mạo xuất chúng, lại có
người cho là quyền lực chí cao vô thượng…
Nhưng
tài sản rồi sẽ tiêu tán, tướng mạo sẽ tàn phai, quyền lực rồi cũng mất. Chỉ có
nhân phẩm tốt đẹp mới vĩnh viễn không suy bại. Vì nhân phẩm là vinh dự của một
đời người. Giữ vững nhân phẩm mới giữ được tài sản lớn nhất, mới giữ được giá
trị lớn nhất của con người.
1. Đối nhân xử thế, thành tín đứng đầu
Chúng
ta kết giao với một người thường bắt đầu từ niềm tin vào nhân phẩm của người
đó. Một người nếu không thể khiến người khác tin tưởng nhân phẩm của mình, thì
dù họ có năng lực lớn đến đâu cũng khó đạt được nhiều thành tựu to lớn.
Có một
công ty lớn cần thuê trợ lý kế toán, người này sẽ được chuyên viên nhân sự phỏng
vấn và sàng lọc. Mỗi ngày, có rất nhiều người đến phỏng vấn. Sau nhiều lần lựa
chọn, chỉ còn lại 3 người. Tuy nhiên, năng lực của ba người này gần như tương
đương, khiến chuyên viên nhân sự rất đau đầu không biết chọn ai, đành xin chỉ
thị của ông chủ. Ông chủ chỉ hỏi họ vỏn vẹn một câu: “Bạn làm thế nào để giúp
công ty trốn khoản thuế 500.000 nhân dân tệ?”
Lúc
đó, người thứ nhất và người thứ hai đều nói họ có thể tạo tài khoản giả. Ông chủ
gật đầu, nhưng không nói gì, chỉ bảo họ chờ thông báo. Đến lượt cô gái cuối
cùng. Ban đầu, cô sửng sốt giây lát, sau đó im lặng một lúc lâu mới hỏi: “Ngài
nhất định phải làm vậy sao?” Ông chủ gật đầu. Cô gái liền cáo từ bước ra từ bỏ
buổi phỏng vấn.
Lúc
này, ông chủ đột nhiên đứng lên, cười với cô và nói: “Cô ơi, xin vui lòng đợi,
cô là người trung thực và có nguyên tắc nhất trong số những ứng viên này. Chúc
mừng cô đã vượt qua buổi phỏng vấn!” Sau một thời gian làm việc, cô gái trẻ này
đã được thăng chức thành một tổng thanh tra kế toán đáng tôn trọng.
Trong
‘Lễ Ký’ có nói: “Đức giả, đắc dã” , nghĩa là: Người có đức ắt sẽ đắc được. Nhân
phẩm là thứ hữu hiệu nhất để thử lòng người, đó cũng là sự thành tín và là ranh
giới cuối cùng của việc đối nhân xử thế cơ bản.
Có một câu chuyện ngụ ngôn thú vị như
sau:
Thượng
đế có một chiếc cân, chuyên cân sức nặng của nhân phẩm. Ngài bỏ một quả cân vào
một bên của cái cân để làm tiêu chuẩn, trọng lượng vượt quá quả cân này thì là
người thượng phẩm (người có nhân phẩm cao) còn trọng lượng nhẹ hơn quả cân này
thì là người hạ phẩm (người có nhân phẩm thấp).
Một
hôm, một người nghèo nàn tới, không mặc gì nhảy lên cân, sức nặng thật to lớn
vượt qua quả cân. Thượng đế khen: “Được! Là thượng phẩm”. Lại có một phú ông đi
tới, ông sợ mình không đủ sức nặng sẽ bị liệt vào hạ phẩm, nên vấn một cái đai
lưng bằng vàng rất dày ở ngang hông, rồi tràn đầy lòng tin bước lên cân. Quả
nhiên vừa lên cân, phú ông nặng hơn quả cân. Nhưng Thượng đế lại lắc đầu nói:
“Là hạ phẩm!” .
Phú
ông tức giận, hướng về phía Thượng đế hỏi: “Cái cân này không chuẩn! Tên nghèo
hèn kia cái gì cũng không có, ta người mang muôn vàng châu báu, sao sức nặng lại
không bằng hắn!”
Thượng
đế đáp: “Cái cân này không cân giàu nghèo, mà chuyên cân nhân phẩm. Nếu không
có gì khác, xương của người đàn ông nghèo hèn kia nặng hơn nhiều so với ngươi.
Không tính vàng thì xương của ngươi gần như không có trọng lượng!”
Thứ
trân quý nhất của đời người không phải là tiền tài nhiều bao nhiêu, mà là thành
công trong việc làm người thành tín. Phẩm đức tốt chính là danh thiếp tốt nhất
của một người, và cũng là phong thủy tốt nhất của đời người.
Một
ngày nọ, có tiếng ồn ào từ cổng một trường học. Hóa ra một phụ nữ đang la mắng
bảo vệ của trường. Người phụ nữ đến gặp một người bạn làm việc trong trường
này, nhờ bảo vệ mở cửa giúp và cho biết hồi sáng sớm đã đưa vé thông hành cho bảo
vệ. Nhưng người bảo vệ vẫn làm theo thông lệ, đề nghị cô đăng ký. Người phụ nữ
cho rằng không cần thiết phải phiền phức như vậy nên đã mắng bảo vệ: “Không phải
ông chỉ là bảo vệ thôi sao? Có tư cách gì mà yêu cầu tôi!”. Bảo vệ cũng có chút
tức giận, lớn tiếng đáp: “Đây là trường học. Muốn bảo vệ an toàn cho bọn trẻ
thì phải làm vậy”.
Không
ngờ, người phụ nữ này ấm ức khóc lớn để mọi người vào xem phân xử. Cô còn nói
phải đưa người bảo vệ này khiếu nại đến phòng hiệu trưởng. Thật may sau đó bạn
của cô chạy đến, cô gái này là người hiểu chuyện nên vội xin lỗi người bảo vệ,
nhờ đó cuộc cãi vã mới lắng xuống. Người đến xem đều cảm thấy người phụ nữ này
quá không có giáo dục, không biết tôn trọng người khác nên mới tạo ra sự việc
náo nhiệt làm trò cười như vậy.
Kỳ thực,
bất luận là người gác cửa hay nhân viên vệ sinh, mỗi công việc hay mỗi một người
đều cần được tôn trọng. Cảm thông, thấu hiểu, bao dung với người khác không phải
điều dễ dàng, nhưng là điều cơ bản nhất mà một người cần dày công tu dưỡng.
Giữa
người và người sống chung với nhau, có lúc rất giống chiếc gương. Ta cười với
người, thì người cũng cười với mình. Nếu ta lịch sự với người khác, thì họ cũng
sẽ đối xử lịch sự với mình, và ngược lại. Đạo đức có thể bù đắp khuyết điểm về
tài năng, nhưng tài năng không bao giờ có thể bù đắp khuyết điểm về đạo đức.
Tôn trọng người khác thực chất là tôn trọng chính mình.
Khi
còn bé, cha mẹ và giáo viên thường dạy trẻ phải có một trái tim nhân hậu, thiện
lương. Bởi người tôn quý nhất trên đời chính là người giữ vững được sự thiện
lương của mình.
Có câu
chuyện xúc động kể rằng: Một người đàn ông Mỹ tên Aaron đã cố gắng tìm việc để
đứa con 2 tuổi của anh không bị đói. Một ngày nọ, cuối cùng anh cũng nhận được
một cuộc phỏng vấn. Anh đã rất hào hứng chuẩn bị từ rất lâu. Sáng sớm hôm đó,
trong túi chỉ còn 2 đô la, anh lên xe buýt đến công ty xin việc.
Trên
đường đi phỏng vấn gặp tai nạn giao thông, xe buýt chở anh dừng lại, nhưng
không ai sẵn sàng xuống giúp. Aaron bảo tài xế mở cửa chờ anh đến cứu người bị
thương, nhưng tài xế nói: “Xe buýt không đợi người. Tôi sẽ lái xe đi nếu anh xuống”.
Sau một
lát đấu tranh tư tưởng, Aaron vẫn lựa chọn xuống xe cứu người, từ bỏ buổi phỏng
vấn quý giá kia. Cuối cùng, bệnh nhân bị thương nhanh chóng được đưa đến bệnh
viện điều trị kịp thời. Aaron chia sẻ: “Tôi đã bỏ qua cơ hội việc làm đó, bởi
công việc có thể có lại, nhưng mạng người chỉ có một mà thôi. Lúc đó trong đầu
tôi chỉ có suy nghĩ cứu người”.
May mắn
thay, nhờ sự tử tế của mình, anh đã được nhiều phương tiện truyền thông đưa
tin. Sau đó, anh nhận được nhiều lời mời làm việc, trong đó có cả công ty không
cần phỏng vấn mà nhận làm ngay. Và cuộc sống nghèo khổ của anh cũng được cải thiện
rất nhiều nhờ sự chung tay, góp sức của những người hảo tâm.
Thiện
lương giống như một vòng tròn, nếu ta biết cảm ơn và sống thiện lương thì một
ngày nào đó, tất cả những việc tốt ta đã làm sẽ được đền đáp theo những cách
khác nhau. Như một nhà văn từng viết trong một bài báo: “Đôi khi, lòng tốt
không báo đáp ta ngay lập tức, nhưng nó sẽ mang đến cho ta những điều bất ngờ.
Đôi khi, lòng tốt sẽ đến theo một cách khác, để mình cảm nhận được sự rộng lớn
và phong phú của nó”.
“Ngàn
học vạn học, phải học làm người”. Đó là một câu nói của nhà giáo dục nổi tiếng
Đào Hành Tri.
Trên
đường đời này, chúng ta phải học cách có trách nhiệm với bản thân và đối xử
chân thành với người khác. Học cách khoan dung, tôn trọng người khác, có thể
suy nghĩ từ quan điểm của người khác. Học cách cảm ơn cuộc sống, tồn giữ thiện
lương, và đối xử tử tế với hết thảy mọi người.
Một đời
làm người nhất định phải lấy nhân phẩm làm nền tảng. Bởi nhân phẩm là thước đo
đánh giá tốt hay xấu của một con người, cũng là mấu chốt quyết định thành công
hay thất bại của một người, và là chỗ dựa đắc lực nhất của người đó.
Có
nhân phẩm tốt mới là vốn liếng lớn nhất của con người!
|
N |
hững thứ mất đi rồi thì rất
khó để lấy lại được, đặc biệt là thời gian. Vì vậy, cuộc sống ngắn ngủi vô thường,
chúng ta hãy luôn trân trọng những phút giây còn được ở bên nhau.
.jpg)