Các bậc
hiền đức thời xưa đều có tín niệm kiên định phi thường, không bởi vì lâm vào
nghịch cảnh, không bởi vì đối mặt với sinh tử, không bởi vì cám dỗ trước công
danh lợi lộc mà vứt bỏ tiết tháo, phẩm chất, nhân nghĩa của mình. Họ, nam có,
nữ có, đã ở trong các hoàn cảnh khác nhau mà đặt định cho hậu thế nội hàm bao
la của chữ “Nghĩa”, trở thành những tấm gương trung trinh, liệt nghĩa cho người
đời sau.
Chữ “Nghĩa” ở dạng phồn thể bao gồm chữ “ngã”
ở dưới chữ “dương”. Vào thời xưa, “dương” hay con dê là con vật dùng để tế
Trời, thể hiện sự hiến dâng. Còn chữ “ngã” là ta, là “cái tôi”. Chữ “ngã” đặt ở
dưới chữ “dương” mang hàm nghĩa rằng con người ta có thể quên đi bản thân mà
hiến dâng cho điều cao quý, cho chính đạo trong Trời đất.
Xưa kia, khi bị áp giải đến Yên Kinh vì chống
quân Nguyên Mông, Văn Thiên Tường đã từng viết:
Nhân
sinh tự cổ thùy vô tử,
Lưu thủ
đan tâm chiếu hãn thanh.
“Đời người xưa nay ai không chết? Lưu lại
lòng son rọi sử xanh”, hai câu này đã trở thành một áng thơ tuyệt mỹ để tỏ
bày lòng tin chính nghĩa không thể lu mờ. Nhìn lại dòng sông dài lịch sử, những
cá nhân cao quý như vậy không thời nào là không có.
Hơn 100 năm trước, cụ Phan Thanh Giản vì
không giữ được thành Vĩnh Long mà vào một chòi tranh,
tuyệt thực suốt 17 ngày,
rồi uống á phiện với dấm thanh để tự vẫn trong sự van xin của con cháu.
Cụ Hoàng Kế Viêm là phò mã nhà Nguyễn, bác
dượng vua Tự Đức, thế mà chống lệnh triều đình, nhiều năm dẫn quân chống Pháp,
lại ngầm giúp đỡ các cuộc khởi nghĩa, khiến người Pháp phải kính sợ.
Hơn 200 năm trước, tướng Võ Tánh và Ngô Tùng
Châu không giữ nổi thành Bình Định, một người tự thiêu, một người uống thuốc
độc tự sát, để khỏi liên lụy binh lính toàn thành.
Đôi vợ chồng Bùi Thị Xuân, Trần Quang Diệu
kiên tâm chống giữ nhà Tây Sơn. Đến khi bị bắt, được vua Gia Long gia ân mà
Trần Quang Diệu vẫn tạ từ: “Nhận chức quan của triều đại mới thì không phải là
trượng phu”, để rồi bị giết.
Hơn 600 năm trước, Lê Lai mặc áo vàng, dẫn
hai con voi và 500 quân tới trại giặc khiêu chiến, dũng cảm đánh cho đến khi bị
bắt, bị xử cực hình cực ác, vậy mà chưa từng hé răng. Tất cả chỉ vì để Lê Lợi
thoát đi, sau này đánh bại quân Minh, lập ra triều đại quân chủ thịnh thế nhất
trong lịch sử đất nước.
Hơn 700 năm trước, Trần Tử Đức dẫn quân Ngũ
Yên tinh nhuệ chặn giặc Nguyên Mông, phía sau lưng ông, vua Trần rút lui tổ
chức quân đội, dân chúng thành Thăng Long khẩn trương di tản. Sau hơn 10 ngày
chặn giặc làm tròn nhiệm vụ, bị giặc vây, ông tuẫn quốc. Phu nhân của ông là
Bùi Thiệu Hoa dẫn quân đến nơi an toàn, làm lễ tế chồng, rồi tự tử chết theo.
…
Trên bình diện cá nhân mà nói, con người khi
sinh ra chỉ có một tấm thân trần, khi chết đi cũng chỉ có hai bàn tay trắng.
Dẫu đứng trên đỉnh cao của tiền tài, danh vọng, phú quý, tới khi nhắm mắt xuôi
tay hết thảy đều về không. Điều có thể lưu lại chính là tấm lòng nhân nghĩa.
Thời cổ đại, các cuộc chinh chiến, thảo phạt,
dẫu là dùng bạo lực và đánh giết làm phương tiện, cũng vẫn phải lấy điều kiện
tiên quyết là “Nghĩa”. Bởi vậy Mạnh Tử nói: “Ta nghe Chu Vũ Vương có giết một
kẻ thất phu tên là Trụ chớ chưa hề nghe nói giết vua bao giờ”. Chu Vũ Vương là
vị vua sáng lập triều Chu trong lịch sử. Trụ Vương là vị vua cuối cùng của nhà
Thương. Chu Vũ Vương khởi binh đánh vua Trụ vô đạo, sau đó lên ngôi vua. Mạnh
Tử cho rằng vì Trụ Vương vô đạo, nên không còn được coi là vua nữa, người có
đức hạnh lên thay là hợp với đạo Trời, chính là “Nghĩa” vậy.
Các tác phẩm của cổ nhân không phải tác phẩm
nào cũng có thể lấy tên là “diễn nghĩa”. “Phong thần diễn nghĩa”, “Tam Quốc
diễn nghĩa”, “Tùy Đường diễn nghĩa”, những tác phẩm này được xưng là “diễn
nghĩa”. “Tây Du Ký” chỉ có thể được gọi là “ký”, “Thủy Hử truyện” cũng chỉ có
thể được gọi là “truyện”.
Vì sao lại được gọi là “diễn nghĩa”? Chính là
làm rõ hàm ý của chữ “Nghĩa” này. “Phong thần diễn nghĩa” mô tả việc Khương Tử
Nha phò tá Chu Văn Vương thảo phạt nhà Thương, đem lại chính nghĩa cho thế
gian. “Tam Quốc diễn nghĩa” mô tả cách hành xử chí tình của các cá nhân kiệt
xuất tại Ngụy, Thục, Ngô trong thời loạn thế Tam Quốc. “Tùy Đường diễn nghĩa”
cũng là lấy lòng yêu thương dân chúng của Lý Thế Dân làm nền tảng chủ đạo.
Lương Sơn anh hùng của “Thủy Hử truyện” mặc dù tự xưng là thay Trời hành đạo
nhưng lại là một nhóm cường đạo, không thuộc về chính nghĩa, nên chỉ là
“truyện”. “Tây Du Ký” mặc dù là ngay chính nhưng không có ý đồ làm rõ nội hàm
của chữ “Nghĩa” này nên mới xưng là “ký”.
Có thể thấy rằng trong lý niệm của cổ nhân,
dẫu là ở phương diện cá nhân hay ở phương diện xã hội thì “Nghĩa” là sự vô tư
vô ngã, phù hợp với chính đạo, phù hợp với Thiên đạo. Bởi vì “Nghĩa” là thể
hiện của thiên đạo, cho nên xưa nay con người luôn tin tưởng vững chắc rằng
chính nghĩa nhất định sẽ chiến thắng tà ác. Bảo vệ chính nghĩa cũng là trách
nhiệm của mỗi người.
Ngày nay, người ta thường nghĩ rằng: Ta sống
tốt, ta cũng không hại ai hết, ta là người lương thiện. Nhưng như thế nào mới
là thiện lương đây? Thời điểm giao tranh giữa cái thiện và cái ác, cái chính và
cái tà, cái đúng và cái sai, nếu như ai im lặng trước chính nghĩa thì cũng bằng
như ủng hộ cái phi nghĩa. Mỗi người không thể thờ ơ trước lựa chọn của bản
thân, bởi đó chính là lựa chọn tương lai, là đang tự “diễn nghĩa” cho chính
mình.