Tương tự: Nhẫn nại,nhẫn nhục,nhẫn
Nhẫn nhịn (nhẫn nại) là một mỹ từ cao đẹp mà con người
luôn không ngừng rèn luyện để cuộc sống trở nên hạnh phúc. Đặc biệt, trong công
việc sự nhẫn nhịn giúp cho chúng ta tránh được xung đột không cần thiết và còn
nhiều lợi ích khác.
Theo Từ điển tiếng Việt, trang 648 thì thì Nhẫn nại là sự
kiên trì, bền bỉ chịu đựng những khó khăn, vất vả nào đó để làm việc gì
Lợi ích của nhẫn nhịn
Lợi ích thứ nhất của nhẫn nhục là giúp ta tránh được mọi
ảnh hưởng xấu của sân hận. Sân hận có thể khiến ta ứng xử một cách dại dột và
gây ra mọi điều tội lỗi. Sân hận cũng làm mất đi mọi ý niệm tốt đẹp của ta.
Trong cơn giận, khó có ai còn có thể nghĩ đến sự cảm thông, tha thứ hay thương
yêu người khác. Khi ấy ta chỉ còn nghĩ đến một điều duy nhất là làm sao để bộc
lộ cơn giận của mình, biến nó thành hành động cụ thể gây hại cho kẻ mà ta đang
tức giận. Khi chưa làm được điều đó, ta như bị thiêu đốt trong một ngọn lửa
nóng. Vì thế mà có cách gọi rất hình tượng là “lửa giận”.
Sự thực hành nhẫn nhục giúp ta dập tắt cơn giận ngay từ
khi nó vừa chớm sinh khởi, nhờ đó có thể vô hiệu hóa mọi tác hại của nó.
Lợi ích thứ hai của nhẫn nhục là tạo ra một môi trường sống an lành quanh ta. Vì thực hành nhẫn nhục giúp ta hạn chế mọi sự đối kháng, mâu thuẫn và xung đột, đồng thời hóa giải được những oán hận, hiềm khích, nên điều tất nhiên là mọi sự giao tiếp giữa ta với người chung quanh đều sẽ trở nên hòa hoãn, ít căng thẳng hơn. Mặt khác, khi có bất cứ mâu thuẫn nào phát sinh cũng đều sẽ được giải quyết theo hướng ôn hòa, hạn chế tối đa mọi sự xung đột giữa đôi bên.
Cũng giống như khoảng sân được thường xuyên quét dọn sẽ
không có nhiều rác bẩn, môi trường sống quanh ta khi thường xuyên được soi rọi
dưới ánh sáng của hạnh nhẫn nhục sẽ không còn nhiều những mâu thuẫn, hiềm khích
hay oán hận. Nhờ đó mà chắc chắn sẽ trở nên an lành hơn, hòa hợp hơn.
Lợi ích thứ ba của nhẫn nhục là giúp ta rèn luyện một khả năng chịu đựng ngày càng
tốt hơn, bền bỉ hơn. Như đã nói đến trong một phần trước, thế giới này của chúng ta được gọi là thế giới của sự nhẫn chịu, vì sự thật là chúng ta luôn phải tiếp nối chịu đựng những nỗi khổ đau, những sự bất toàn, như là những thành phần tất yếu của đời sống. Trong một thế giới như thế, điều tốt nhất mà chúng ta có thể làm là phải tự rèn luyện cho mình một khả năng chịu đựng, thích nghi với mọi sự khổ đau, thay vì là bực tức hay than phiền về chúng. Và việc thực hành nhẫn nhục có thể giúp ta làm được điều đó.
Ngọc Minh có mấy người em sống ở Đà Lạt. Thỉnh thoảng, khi các em có dịp ghé thăm Minh tôi, tôi luôn nhận ra sự khó chịu, bực dọc của chúng vì thời tiết nóng bức. Ngọc Minh nghĩ, nếu sự khó chịu ấy mà kéo dài thì quả thật là... khó chịu! May thay, chúng thường chỉ ghé chơi khoảng một hai hôm mà thôi. Thế nhưng, đối với chúng tôi, những người phải thường xuyên sống ở “xứ nóng” thì điều tốt hơn là phải biết làm quen, phải biết chịu đựng sự nóng bức thay vì là bực tức, khó chịu. Sự thật, hầu hết cư dân xứ nóng đều đã làm như vậy. Họ trở nên quen thuộc và chấp nhận sự nóng bức chứ không ai cảm thấy khó chịu và bực tức với sự thật này.
Chúng ta cũng cần phải làm như vậy đối với những khổ đau
trong cuộc sống. Có quá nhiều những nỗi khổ niềm đau luôn nối tiếp nhau xảy đến
cho ta. Vì không có cách nào để tránh né những điều ấy, nên cách tốt nhất là ta
cần phải rèn luyện cho mình một khả năng chịu đựng.
Việc thực hành nhẫn nhục chính là một bài tập rèn luyện dài ngày cho tất cả chúng ta.
Khi bắt đầu thực hành, Chúng ta có thể luyện tập khả năng chịu đựng những sự đau đớn hay khó chịu nhỏ nhặt hằng ngày với tâm bình thản, nhưng dần dần khả năng ấy sẽ phát triển đến mức Chúng ta có thể trải qua những cơn đau đáng kể mà vẫn giữ được tâm bình thản. Càng thực hành lâu ngày, khả năng ấy càng phát triển, và chúng ta sẽ có được một tâm thức luôn an ổn, vững chãi trong mọi hoàn cảnh bất lợi. Đây chính là tiền đề quan trọng để chúng ta có được sự an vui, thanh thản trong đời sống.Lợi ích thứ tư của nhẫn nhục là giúp ta hoàn thiện đời
sống tinh thần về mọi mặt. Thực hành nhẫn nhục là nền tảng quan trọng tạo điều
kiện thuận lợi để nuôi dưỡng đức khiêm hạ, tâm từ bi, cũng như phát triển trí
tuệ, định lực và vô số những pháp lành khác nữa. Khi ta tu tập hạnh nhẫn nhục
thì mọi điều lành đều dễ dàng sinh khởi, mọi điều ác đều dễ dàng bị ngăn chặn,
do đó mà tâm ta chắc chắn sẽ ngày càng hoàn thiện hơn, tiến gần hơn đến sự an
vui và giải thoát.
Tuy nhiên, việc kể ra những lợi ích của nhẫn nhục như
trên chỉ là một việc làm gượng ép, nhằm tạm giới thiệu với những ai chưa thực
sự tiếp xúc, thực hành phương pháp ứng xử nhiệm mầu này. Với những ai đã có sự
thực hành nhẫn nhục, chắc chắn sẽ thấy những mô tả trên đây là rất giới hạn vì
không thể nói lên hết những lợi ích lớn lao của sự thực hành nhẫn nhục.
Quyền năng của chữ nhẫn
Từ những kinh nghiệm xương máu của thực tế cuộc sống mà
người Hán đã sáng tạo ra cách viết chữ nhẫn: chữ đao (con dao) ở trên và chữ
tâm (con tim) ở dưới. Lưỡi dao ấy ở ngay trên tâm, và nếu như gặp chuyện mà
không biết nhẫn nhịn thì tránh sao khỏi đau đớn, có nhẫn nhịn mới chuyển nguy
thành yên, bại thành thắng, dữ thành lành…
Trong kinh điển, người biết nhẫn nhục, chính là người
mạnh nhất. Còn theo thánh Gandhi: Nhẫn nhục ví như không khí, chẳng biết chống
trả, nhưng có khả năng vô hiệu hóa những quả đấm của kẻ bạo tàn!
Vì thế mà người xưa đã tốn rất nhiều giấy mực để viết về
nó, đã răn dạy rất nhiều những lợi ích và tác hại xung quanh chữ nhẫn này. Thời
hiện đại ngày nay thì sao?
Nhẫn, không phải là sự cam chịu tiêu cực.
Đúng vậy, chẳng phải ngẫu nhiên mà chữ nhẫn lại có bộ đao
phía trên như biểu hiện của những nỗi thống khổ sâu sắc như dao nhọn, chúng có
thể khía vào trong tâm trí, trong con tim ta, làm cho ta đau đớn, tủi nhục và
khó chịu.
Nhưng, nhẫn, đừng nên hiểu một cách tiêu cực, là phải
gồng mình cam chịu ôm nhục, là luồn cúi để đạt được mục đích. Nếu có chuyện
không hay, hãy dùng trí tuệ để thấy đúng lẽ thật, buông xả mọi hơn thua với
người ta và không cố chấp phiền hận.
Người “chửi” mình, nếu đúng thì nhận, nếu không phải thì
xả bỏ. Chứ nếu nhớ hoài suốt đời, thì tự mình chuốc lấy cái khổ cho mình và còn
làm cho người khác khổ lây.
Tóm lại: Chữ nhẫn ngoài sự chịu đựng điềm tĩnh còn cần phải có sự tha thứ, phải có từ – bi – hỷ – xả. Nhẫn là độ lượng, khoan dung, nhận đúng bản chất mà kiên tâm nhẫn nại… Nhẫn, chính là thể hiện bản lĩnh của con người.
Khổng Tử xưa đã nói: “Tiểu bất nhẫn, tắc loạn đại mưu”
(Việc nhỏ mà không nhẫn được, thì việc lớn ắt sẽ hỏng).
Nhiều gia đình thường treo chữ nhẫn trong nhà, như tự răn
mình để giữ được hòa khí trong gia đình. Ôi chao, nhịn đi có một sự, đổi lại
được những chín điều lành cơ mà.
Vậy nên, anh em có tranh nhau tí đất đai, vợ chồng có nổi
cơn tam bành, ta có “hận” sếp, có xích mích gì với hàng xóm, có bị ai “đì” đi
nữa, thôi thì nhẫn đi.
Con tim nhức nhối lắm, khi thấy mình phải chịu đựng thua
thiệt, phải kém chị kém em, thành ra hậm hực, tức tối nổ con ngươi con mắt chỉ
vì những thứ nhỏ nhặt.
Người ta có cái ví đầm hàng hiệu xịn hơn, thế là phải đua
đòi chẳng kém cạnh gì, kẻo mang tiếng “quê”! Hoặc người ta xe nọ xe kia, nếu
mình không có, thì đau buồn mà bi luỵ trách móc số sao mãi chả giàu để được
làm… đại gia.
Mẹ chồng hủ lậu, lắm lời… cẩn thận đấy! Ra đường, nhẫn á,
nhịn á, ganh nhau đến từng chỗ đỗ xe trước đèn xanh đèn đỏ, còi bấm cứ là nhức
cả óc. Tông xe vào nhau, là gầm gừ như chuẩn bị xuống cắn xé nhau ngay!
Đến cái chuyện quyền lợi hay tiền nong, ai mà động chạm,
thì cứ liệu hồn. Tốt nhất là nên việc ai người đấy làm, tiền ai người ấy hưởng,
chứ ức chế quá, là xử lý nhau ngay.
Nhẹ thì bằng bom thư, cao hơn nữa, sẽ được chọn làm đối
tượng để buôn dưa lê, nặng thì đơn kiện nặc danh, tệ hơn là thuê xã hội đen dằn
mặt…
Thuở phong kiến, chồng có là nông dân thì vợ cũng phải
hầu như hầu ông chủ; thời này, chồng mà lười biếng, lại mắc tính loăng quăng bồ
bịch, cờ bạc thì dè chừng! Vợ mà đỏng đảnh, hay “không biết đẻ”, hay nọ kia, lơ
mơ là ông quăng quần áo ra ngoài đường.
Cho nên, kết hôn cũng nhanh, mà chia tay, ly dị cũng quá
lẹ. Chẳng có vấn đề gì phải kéo dài những mấy chục năm. Thời này, chữ nhẫn là chữ
gì mà đòi hỏi phải mất thời gian đến vậy?
Nhẫn, cũng không phải là nhục một cách hèn nhát
Thời xưa, vua Câu Tiễn nằm gai nếm mật, nuốt mọi tủi nhục
chỉ để chờ thời cơ làm nên chuyện lớn. Như vậy, cái chữ nhẫn nhục trở thành
động cơ sống, thành quái chiêu của một số người nhằm đạt đến mục tiêu cần thiết
của họ.
Ngược lại, chữ nhẫn như trái tim bồ tát của Quan Âm Thị
Kính khi bị “vu oan” mọi bề, lay động thân tâm của con người, đó là:
“Chữ rằng nhẫn nhục nhiệm hòa/ Nhẫn điều khó nhẫn mới là
chân tu…”
Nhục, bởi vì sợ quyền thế, nhục vì đang nằm trong hoàn
cảnh bất lợi chưa thể trả thù được, nhục để mong cầu có người khen, hay được
chức trọng, quyền cao, nhẫn nhục vì khinh bỉ đối thủ, hay tự cho mình cao hơn
người, không thèm chấp nê, phản đối.
“Tránh voi chẳng xấu mặt nào…”, nhiều khi thấy cái sự bất
bình ra đấy, nhưng chẳng liên quan đến ta, thì ta “mackeno”. Cái sự nhịn ấy,
xem phần nó cũng mang tính AQ, rằng thôi, nhịn đi một tí, chết ai!
Hiểu sai chữ nhẫn nhất là khi ghép chữ nhẫn với chữ tâm,
để trở thành nhẫn tâm, ác độc. Cũng như hiểu chữ nhẫn với thói quen chịu đựng
đến mức hèn yếu, bạc nhược hết ngày này, qua tháng khác, và cơ đồ sự nghiệp,
thành quả chăíng thấy đâu, chỉ thấy con người ngày càng èo uột đi, thảm hại,
nhưng họ vẫn tự ru mình là ta đang… nhẫn một cách chính đáng.
Nhẫn nhục một cách hèn
nhát, là mềm yếu, cam chịu vô ích, rồi tự mình chìm trong cái cõi mịt mờ của
mình, sẽ thành kẻ chui sâu vào vỏ ốc, và điều này sẽ làm suy thoái xã hội, đạo
đức con người, làm cho cái ác, cái tham, cái xấu có mầm mống và nguy cơ phát
triển.
Nhẫn nhục như thế, theo
thuyết nhà Phật, là nhẫn nhục chấp tướng vì vẫn còn do dục vọng và lòng tham
thúc đẩy chứ không phải nhẫn bà la mật.
Nhưng nếu không biết nhẫn, chúng ta sẽ có một khuôn mặt… xấu xí
Nếu Chúng ta không biết giữ được cho mình
một chữ nhẫn, lúc nào đầu óc mình cũng căng ra, như một chảo
lửa, chúng ta có thể phản ứng ngay tức khắc các vấn đề vừa xảy ra một cách
nông nổi, thiếu suy nghĩ…
Gặp chuyện khó chịu,
không may, tức khắc lửa giận nổi lên, nếu nhẹ thì chỉ bộc lộ ra sắc mặt, hành
động nóng nảy, nhưng nặng và đáng sợ hơn nữa, đó là để chất chứa trong lòng.
Chúng
ta biết
không, những cơn nóng giận ấy khiến cho khuôn mặt con người bỗng chẳng dễ coi
chút nào và trở nên rất xấu. Đôi khi, chẳng những chúng ta không giải quyết
được việc gì, mà còn tự tạo thêm những hành động nông nổi, gây thêm bực bội
đúng như các cụ đã nói: “Tâm oán giận, mạnh hơn lửa dữ”.
Thật vậy, chỉ một phút nổi nóng, không tự kìm chế được
mình mà không dằn được cơn tức giận, nghĩa vợ chồng phải phân rẽ, bạn bè trở
thành kẻ oán thù, và mâu thuẫn dẫn đến xung đột (đánh đập vợ con đến tàn tật,
vợ giết chồng, con giết cha, đốt phá nhà cửa, tự hủy hoại thân thể mình…)
Ngọc Minh còn nhớ câu chuyện của một
chị, nói rằng, thời mà anh chị chưa ly hôn, chị đi “đánh” ghen anh. Đêm hôm,
không thấy anh về, trong một đêm mùa đông giá rét, chị quyết định lôi con nhỏ
mới hai tuổi, đặt lên đằng sau xe đạp, đèo con đến nhà nhân tình của chồng, và
căm phẫn đập cửa ầm ầm…
Sau này, chị tự nhận ra rằng, chẳng phải vì thương con
không có cha, chẳng phải lý do gì, ngoài lòng ích kỷ và hận thù nên chị quyết
không ly dị. Cũng chỉ vì chị không nhẫn được, cơn nóng bốc lên đầu và chỉ còn
nỗi căm hận.
Cho dù đã bao lần, chị tự dặn mình rằng, đừng để con cái
nghe thấy tiếng của hai vợ chồng cãi nhau. Nhưng biết sao được, khi cơn sân hận
dâng lên, tiếng chì chiết, cãi vã, lẫn xỏ xiên, thậm chí thượng cẳng chân, hạ
cẳng tay ngay trước mắt con cái, vô tình anh chị không biết rằng họ chính là
một bằng chứng xấu xí của hôn nhân.
Và nếu trước kia, chị nhất quyết không ký đơn ly dị để
“hành hạ”, trả hận với chồng mình, thì sau khi đã hiểu ra: nhẫn không phải là
chịu đựng, mà nhẫn còn là xả bỏ những nỗi nhọc nhằn uất hận, những đau buồn tủi
nhục, để cuộc sống dễ chịu hơn, chị đã ký đơn ly dị, nhằm giải thoát cho cả gia
đình thoát khỏi cảnh “địa ngục trần gian”.
Chữ nhẫn, giống như vàng
Chúng ta hãy đọc kỹ những câu răn về
chữ nhẫn, chúng ta sẽ thấy, muôn màu cuộc sống bày ra trong sức mạnh của
chữ nhẫn. Chữ nhẫn ẩn chứa những phương kế sống của một đời người.
“… Có khi nhẫn để xoay vần/ Thiên thời, địa lợi, nhân tâm
hiệp hòa/ Có khi nhẫn để vị tha/ Có khi nhẫn để thêm ta, bớt thù/ Có khi nhẫn:
tỉnh giả ngu/ Hơn hơn, thiệt thiệt đường tu khó lường/ Có khi nhẫn để vô
thường/Không không, sắc sắc đoạn trường trần ai/ Có khi nhẫn để lắng tai/ Khôn
khôn, dại dại nào ai tránh vòng/ Có khi nhẫn để bao dung/ Ta vui người cũng vui
cùng có khi/ Có khi nhẫn để tăng uy/ Có khi nhẫn để kiên trì bền gan…”
Việc lấy đức nhẫn làm sức mạnh (dĩ nhẫn vi lực) cho thấy
lợi ích cũng như quyền năng biến hóa, nội lực mạnh mẽ của chữ nhẫn.
Trong cuốn “Luận về chữ nhẫn” của Mạnh Chiêu Quân có
viết: “Bạn chớ nên cáu gắt, cáu gắt sẽ làm tổn thương hòa khí; Bạn chớ nên tức
giận, tức giận sẽ làm hủy hoại nguyên khí; Bạn chớ nên đùa giỡn, đùa giỡn sẽ
làm hỏng tài khí; Bạn phải nhẫn nhịn, nhẫn nhịn sẽ được thần khí”…
Cũng như câu tục ngữ
của Việt Nam ta: “Chữ nhẫn là chữ tương vàng, ai mà nhẫn được, thì càng sống
lâu”. Tự tìm được cho mình một chữ nhẫn thích hợp sẽ giúp ích cho cuộc sống của
mình,
và nếu biết sử dụng chữ nhẫn sao cho đúng cách, sẽ mang lại cho con người một
sức mạnh vô cùng!
Nhẫn nhịn trong công việc
Nhẫn nhịn ! Đây là từ ngữ chỉ sự
chịu nhịn trước mọi việc xảy đến mà dằn lòng, không nổi nóng và làm chủ được
bản thân. Chẳng hạn, trong môi trường công sở sự nhẫn nhịn được thấy rõ nhất
khi chúng ta đứng giữa sự đấu đá, cạnh trạnh, nói xấu lẫn nhau. Lúc này nếu một
người có tính cách nhẫn nhịn sẽ có khả năng chịu đựng và đứng vững trước những
thị phi.
Chúng ta biết được lùi một bước
để tiến ba bước vì không phải lúc nào cũng tranh luận và hơn thua. Sự nóng giận
nhất thời, không kiềm chế rất dễ khiến người xấu “xỏ mũi” và lợi dụng, khiêu
khích mình tranh cãi với một người nào đó. Vì thế, trước khi ta nhìn thấu được
tâm can của một người thì đừng vội phán xét và bực tức mà hãy bình tĩnh xem xét
tình hình, chịu nhịn để quan sát.
Tuy nhiên, sự nhẫn nhịn không
đồng nghĩa với sự chịu nhục mà là chúng ta cần chờ đợi thời cơ để phản pháo vào
một thời điểm thích hợp. Thay vì nổi nóng, chửi bới thậm tệ thì người thông
minh và văn minh sẽ dùng những lời lẽ sắc bén để nói một cách lịch nhất có thể.
Nhưng tuyệt nhiên mọi người cần làm tốt công việc của mình trước và không tham
gia vào những việc của người khác, trừ khi được sự nhờ cậy chính đáng.
Trong cuộc sống, chúng ta cần
nhẫn nhịn với những ai? Đó là người thân, bạn bè. Bởi đa phần những mâu thuẫn
cũng thường đến từ những người thân thiết. Đôi khi có những điều vụn vặt lại
gây nên những khúc mắc lớn. Cũng từ đây mỗi người phải học chữ “nhịn”. Bởi khi ta
coi trọng tình thân, tình bạn và không muốn sứt mẻ thì việc nhịn sẽ trở nên dễ
dàng hơn.
Nhưng thực tế, nhẫn nhịn không hề
đơn giản mà là cả một nghệ thuật ứng xử. Không hẳn thiên về đức tính được hình
thành bẩm sinh mà trong đó cần có sự tính toán khôn ngoan. Kiểu suy tính và sắp
xếp để biết được thời điểm nào nên nói và thời điểm nào cần sự im lặng. Đây
cũng là đức tính cần phải học nếu muốn đạt được thành công bởi trước đó chúng
ta thường phải kìm nén và chờ đợi để hái quả ngọt.
Nhưng nhiều người lại cho cho
rằng “nhịn” là “nhục”, là sự ngu dốt, hèn nhác và rất dễ bị người khác bắt nạt.
Nhưng thực tế có phải vậy hay không? Đặc biệt, đối với những người có tính cách
ngang bướng, mạnh mẽ thì việc ‘nhịn” đối với họ là một việc làm khó khăn. Nhưng
chúng ta nên nhớ câu nói rằng: “Nhẫn một chút sóng yên gió lặng/Lùi một bước
biển rộng trời cao”.
Việc kiềm chế cảm xúc mang lại
lợi ích lớn cho công việc lẫn cuộc sống. Là bài học đầu tiên để rèn luyện những
đức tính khác, cải thiện bản thân, xây dựng những mối quan hệ tốt đẹp. Vì cốt
lỗi của vấn đề nhịn để tránh cãi vã với mọi người, khi chúng ta làm được điều
này thì tự khắc sẽ gìn giữ được những mối quan hệ tốt đẹp.
Vậy chúng ta rèn luyện như thế
nào? Trước tiên là để tinh thần thoải mái, sống khỏe và sống vui mỗi ngày. Tập
ngủ sớm và dậy sớm để tập thể dục, ăn uống điều độ, tránh xa các chất kích
thích có hại cho cơ thể. Khi sức khỏe và tinh thần ở trạng thái cân bằng thì
đầu óc của mình có thể bình tĩnh để phân tích và phản ứng thông minh trước mọi
việc xảy đến.
Khi gặp những vấn đề lớn nhỏ khiến mình sắp phá vỡ ranh giới giữa sự phản kháng và chịu “nhịn”. Lúc này, chúng ta cần im lặng và dành một ít phút để hít thở thật sâu. Hoặc tạm thời bỏ qua mà tìm đến các hoạt động khác để thư giãn tinh thần, có thể bật một bản nhạc, xem một video thú vị nào đó để quên đi chuyện vừa rồi.
Ngọc Minh xin kết bài viết bằng các ý thơ sau:
Nhịn được cái tức một lúc
Tránh được mối lo trăm ngày
Muốn hòa thuận trên dưới
Nhẫn nhịn đứng hàng đầu
Cái gốc trăm nết
Nết nhẫn nhịn là cao
Cha con nhẫn nhịn nhau
Vẹn toàn đạo lý
Vợ chồng nhẫn nhịn nhau
Con cái khỏi bơ vơ
Anh em nhẫn nhịn nhau
Trong nhà thường yên ấm
Bạn bè nhẫn nhịn nhau
Tình nghĩa chẳng phai mờ
Tự mình nhẫn nhịn được
Ai ai cũng mến yêu
Người mà chưa biết nhẫn
Chưa phải là người hay
















