Nội dung bài viết:
- Không
có ai bận rộn tới mức không thể trả lời tin nhắn của ta
- Mọi người đều đặt lợi ích của bản thân
lên đầu tiên
- Ta không thể nào làm hài lòng tất cả mọi
người
- Thế giới không nợ ta điều gì
- Ta thường bào chữa cho chính mình
- Hành động mới là thứ quyết định cuộc đời
mình, không phải suy nghĩ
- Không ai có thể cứu ta khỏi cuộc đời của mình
1. Không có ai bận rộn tới mức không thể trả lời tin nhắn của ta.
Không có cô nàng hay anh chàng nào quá bận
rộn đến nỗi không thể trả lời tin nhắn của ta. Không một nhà tuyển dụng nào
không có thời gian để liên lạc với ta. Hãy nhớ rằng: “Mọi người chỉ dành thời gian cho những việc họ thấy quan trọng”.
Nếu ta không nhận được hồi âm từ một người
nào đó, có nghĩa là họ đã cố tình không trả lời mình. Vì vậy, càng sớm rời xa họ,
ta sẽ càng có cơ hội gặp được người thực sự tôn trọng mình.
Cho dù mọi người có đáng yêu, tốt bụng
và quan tâm đến người khác như thế nào thì họ vẫn sẽ đặt lợi ích cá nhân của
mình lên đầu tiên. Trong công việc, thậm chí, những vị sếp tâm lý nhất cũng
không thể tự nhận ra được việc họ đã vô tình giao quá nhiều công việc nếu chúng
ta không lên tiếng.
Hầu hết, mọi người thường yêu cầu nhiều hơn những thứ ta có thể đáp ứng. Vì vậy, hãy cố gắng thiết lập giới hạn của riêng mình và để những người xung quanh biết về giới hạn đó. Một người can đảm sẽ không ngần ngại nói "không" để từ chối hay sẵn sàng lên tiếng khi cần thiết. Họ biết rằng chỉ có họ mới có thể giúp được bản thân mình và không thể trông đợi ai khác làm việc đó cho họ.
Sự
thật là ta sẽ không bao giờ làm hài lòng tất cả mọi người. Dĩ nhiên, ta có thể
thử nhưng ta sẽ không bao giờ thành công. Sẽ luôn có một ai đó không tán thành
con đường mà ta đã chọn. Vì vậy, hãy nhớ quyền quyết định là của chính ta và
hãy can đảm theo đuổi những gì bản thân cho là đúng. Nên nhớ rằng: “Vị thẩm phán duy nhất ta cần làm hài lòng
trong cuộc sống này là chính mình”.
“Ta có thể là người điềm tĩnh nhất, thông
minh nhất hay thú vị nhất trên thế giới nhưng nếu chẳng có ai công nhận những
điều đó thì ta cũng không là gì cả”.
Ta
đơn thuần chỉ có hai sự lựa chọn : “Có sẵn:
hoặc dùng cả cuộc đời để than trách rằng Ta xứng đáng được nhiều hơn những thứ mình
đang nhận được, hoặc bước vào thế giới và cố gắng đạt được những gì mình muốn”.
Chúng ta nghĩ đâu sẽ là sự lựa chọn mà những người thành công thường làm?
Suốt
cuộc đời, ta có thể đổ lỗi cho thế giới hoặc người khác rằng mình không có đủ
thời gian, tiền bạc, năng lượng hay nguồn lực để thực hiện mục tiêu của mình.
Và, ta phải biết : “Một sự thật nghiệt
ngã rằng mỗi người trên thế giới này đều có ít nhất một lý do hoàn hảo để biện
minh tại sao họ không sống như điều họ muốn”.
Những người thành công trong cuộc sống
không tìm lời bào chữa. Họ tìm mọi
cách để vượt qua những trở ngại thay vì bị đánh gục. Đó là lý do tại sao họ
luôn thành công trong cuộc sống.
Ta có thể ngồi trong nhà cả ngày để suy nghĩ về
một thế giới tốt đẹp hơn cho toàn nhân loại, nhưng chỉ khi thực hiện điều mình
suy nghĩ thì ta mới có thể tạo nên sự khác biệt. “Một kế hoạch hay chỉ có ích khi nó được triển khai bằng hành động, nếu
không nó vẫn chỉ là sự ảo tưởng”. Hãy nhớ rằng: “Chúng ta được đánh giá bởi hành động chứ không phải là theo ý định”.
Trong
cuộc sống, chúng ta luôn chờ đợi điều gì đó. Có thể là chờ đợi gặp được quý
nhân hay tri kỷ, chờ đợi giấc mơ trở thành hiện thực hoặc chờ đợi kết quả phỏng
vấn. Khi không hài lòng với cuộc sống hiện tại, chúng ta hy vọng một cách phi
lý rằng có một phép lạ xảy ra giúp chúng ta giải quyết mọi vấn đề.
Nhưng sự thật, cuộc sống không phải như vậy. Rủi ro là yếu tố không ai có thể lường trước. Do đó, nếu gặp phải khó khăn thì không thể giải quyết đơn giản bằng một cây đũa thần. Điều quan trọng là bạn phải tự lập, tự chủ cuộc sống với hỗ trợ từ một nền tảng vững chắc để khi đối mặt với thử thách, bạn không cần chờ ai đó tới giúp - chính bản thân có thể tự vượt qua một cách dễ dàng.
Cuộc
đời con người có lúc thăng, lúc trầm, lúc thế này, lúc thế kia giống như những
bài thơ hay về cuộc sống, nhưng cốt cách của con người lúc nào cũng có, Chúng
ta phải có trách nhiệm hoàn thành kiếp nhân sinh của mình, mà người Nga gọi là
bạn phải tự cho thấy bạn là loại thép nào, xứng với “Thép đã tôi thế đấy” không.?.
SỐNG TRONG CUỘC ĐỜI
Ta hãy nghĩ cuộc đời như rặng núi
Biết bao đèo, bao dốc lớn phải qua
Từ tinh mơ cho tới lúc chiều tà
Trong bụi gai hoa tỏa hương khoe sắc!
Con đường đó bắt đầu từ tiếng khóc
Đau của Mẹ, vui sướng của người thân
Dù người thường hay các bậc vĩ nhân
Đều bò lê, vấp ngã - Mới đứng lên được
Đừng nghĩ mình là người thông minh nhất
Cũng đừng lầm là mẹ của muôn loài
Cuộc đời này vuông tròn là quá ít
Qua dông tố, cây còn - Cây cứng cáp
Cuộc đời này ta sống trong chừng mực
Với căng tràn tư chất tự vươn lên
Còn hơn làm lũ lươn chạch nhớp nhúa
Cứ chui rúc, ăn no - Lầm là sướng
Đại dương rộng vẫn có bờ có bến
Có sóng cồn, có mặt biển soi gương
Hãy buồn vui trong cảm xúc đời thường
Đừng ảo tưởng ngóng núi này núi nọ
Hãy đi lên bằng đôi chân mình có
Vượt đường xa, ta lội suối băng rừng
Đạp tầm thường lũ giả dối bon chen
Ta vững bước...
Đường mở ra phía trước...















