6 thứ không thể thiếu nếu đã sống trên đời: Hãy xem bạn đã đủ?
Sau khi vợ bỏ đi mang theo tất cả chỉ để lại một chú
chó, anh chàng này đã nghĩ ra cách làm lại cuộc đời không thể sáng
tạo hơn
Cuộc đời đầy gan dạ của Ashrita Furman, người đàn ông đã
phá hơn 600 Kỷ lục Thế giới Guinness
1. Không thể thiếu chữ "đức"
Con người sống trên đời vốn dĩ đã là mệt mỏi, thiếu gì thì thiếu
cũng không được thiếu chữ "đức", thiếu chữ "lương tâm".
Tâm an vạn sự an
Tâm bình thế giới bình.
Dù đời sóng gió điêu linh
Chữ tâm cứu rỗi hành trình con đi.
Thiên thời bất như địa lợi, đại lợi bất
như nhơn hoà.
Bão tố phong ba mình ta chịu
Huy hoàng sung sướng bạn
bè theo.
Tiệc tùng nhảy múa chỉ là
bạn
Tiệc tàn ngồi lại mới là
thân.
Khói chưa tan sao bỏ quên
tình bạn
Thuốc chưa tàn sao vứt
nghĩa anh em.
Tìm một người bạn thân không
khó…
Nhưng quan trọng nó là Chó
hay là Người…
Chị em cùng khúc ruột rà
Kẻ giàu người khó, họ xa
tám đời
Huynh đệ kiếp này tuy khác
họ
Huynh đệ kiếp sau nguyện
chung nhà.
Cá sông kho với lá rừng
Anh em mình đó xin đừng
quên nhau.
·
Một tiếng cười khan ấm đất trời.
Nếu mình tự có tâm an
Ở đâu cũng thấy như đang ở nhà.
Đời gian khó xin đừng oán hận
Làm bạn ân tình đức nhẫn tại tâm.
Siêng năng quét rác vườn tâm
Cho cây tuệ giác nảy mầm tốt tươi.
Tâm kiêng hẹp hòi
Khí kiêng hung hăng
Tài kiêng bộc lộ.
Sống trong cõi mộng vô thường
Nguồn tâm toả sáng rạng thoát đường
sanh.
Thở vào tâm tĩnh lặng
Thở ra miệng mỉm cười.
Sống với Chết
Sống ao ước muốn mong mọi
thứ
Chết một đồng một chữ
không theo
Thế gian cái sướng, cái
nghèo
Cái danh, cái lợi là điều
mộng mơ
Sống được những phút giây
thoải mái
Kiếp con người được lãi thế
thôi
Bao nhiêu những phút vui
cười
Ấy là phần thưởng mà trời
ban cho
Sống với những buồn lo ngày
tháng
Sống nhọc nhằn với sáng
hôm mai
Nhịn ăn, nhịn mặc, nhịn
chơi
Thật là cuộc sống phí hoài
biết bao
Cái chết kia, ai nào đã
thoát
Số mệnh, trời định đoạt,
ai hay
Được vui, hãy biết hôm nay
Vì đời những cái rủi, may
bất thường
Phúc với họa, đôi đường ai
biết
Tạo điều vui, tiêu diệt
ngàn sầu
Chẳng nên mong quá sang
giàu
Tháng ngày mải miết đâm đầu
đổ đuôi
Cho mệt xác để rồi cũng chết
Lãi trên đời là biết sống
vui
Nghèo mà lòng dạ thảnh
thơi
Còn hơn giàu có suốt đời
lo toan
Chỉ tại bởi lòng tham ra cả
Thành cuộc đời vất vả
quanh năm
Óc đầu suy nghĩ chăm chăm
Đôi tay chỉ muốn quắp năm,
vơ mười
Sao không nghĩ kiếp người
là mấy
Gương thế gian trông thấy
rõ ràng
Sống thời tích trữ bạc,
vàng
Sống thời tay trắng không
mang được gì
Còn được sống, tiêu đi là
lãi
Chết thiệt thòi, vừa dại,
vừa ngu
Bản thân chỉ biết có thu
Chi ra lại sợ không bù được
ngay
Thành cuộc sống tháng ngày
đầy đọa
Miệng có thèm cũng chẳng
dám ăn
Lòng còn đo đắn băn khoăn
Những cân nhắc chán lại dằn
xuống thôi
Sao chả biết con người là
quý
Sống coi tiền như vị thần
linh
Để tiền sai khiến được
mình
Thật là hèn hạ đáng khinh,
đáng cười
Trong vạn vật con người là
quý
Của làm ra còn mất như
chơi
Chỉ duy có một con người
Tan ra là hết muôn đời còn
đâu?
Bị phỉ báng chẳng sân là khó
Tâm thường bình đẳng là khó
Tuỳ duyên độ người là khó
Có thế lực chẳng ỷ lại là khó.
Nhẹ chuông ai điểm đời hư ảo
Đánh thức vầng trăng sáng tự tâm.
Cam lồ ngọt nước lá sen
Vẫy tay buông xả tâm hồn sáng trong.
Niệm trước chẳng sanh tức là tâm
Một Lời Cảm Ơn
Là con người cần có một tấm
lòng
Để trải rộng trao cuộc đời
trước mặt
Để ý chí luôn lớn hơn vật
chất
Để chúng ta sống chân thật
bên nhau
Nếu chẳng may ai hoạn nạn
nơi đâu
Đừng nghĩ rằng tiền sẽ mua
được hết
Đừng mặc cả bán cuộc đời,
cái chết
Hãy nhớ: đồng tiền bạc trắng
hơn vôi
Vật chất nào đổi được tấm
lòng người
Giữa đời thường bon chen
và gấp vội
Cầm bát cháo, khắc lời ông
cha nói
Bước lên bờ lưu luyến bến
đò xưa
Được ai giúp xin đừng quên
gửi thưa
Một lời đáp là ngàn vàng
cao giá
Cùng ánh mắt sẽ thay cho tất
cả
Trước một tấm lòng ta hãy
nhớ: Cảm ơn!
Niệm sau chẳng sinh tức là Phật
Thành tựu tất cả tướng tức là tâm
Rời tất cả trướng tức là Phật
Hoa đầu mùa bao giờ chẳng
đẹp,
Nắng đầu mùa bao giờ chẳng
say,
Mối tình đầu bao giờ chẳng
vậy,
Thật đậm đà và thật đắng
cay.
Tâm bình như thủy lạc tại kỳ trung.
Tâm bình thường tâm thị đạo.
Hữu tâm tất thành tựu
Vô nhẫn bất thành nhân
Đừng Chán Nhé
Đừng chán nhé, Dấu Yêu ơi,
đừng chán
Đừng cho đời là nhạt nhẽo
buông xuôi
Ngước nhìn quanh còn đâu
đó nụ cười
Còn những nụ vui tươi
trong đời sống
Đừng chán nản đừng ngã
lòng thất vọng
Tựa vai anh cùng gắng sức
đi lên
Đọc thơ em anh nhất quyết
vững bền
Khuyến khích mãi dìu nhau
cùng tới đích
Đúng, cuộc sống có rất nhiều
chướng nghịch
Và cuộc tình cũng đầy rẫy
cheo leo
Phải vững tâm vượt qua những
khổ nghèo
Phải hợp ý bền tâm không
chán nản
Đừng chán ngán vì có anh
là bạn
Hay người tình hay tri kỷ,
thân, sơ
Hay người dưng, hay bạn hữu,
chàng thơ
Em chán nản, mời xuống
sông mơ tắm
Có đôi lúc anh cũng buồn
ghê lắm
Muốn buông lời thất vọng đến
bi thương
Nhưng làm sao có thể được,
người thương?
Vì gian khó là lò nung ý
chí!
Cố gắng nhé, người thương
yêu, tri kỷ
Thép đã tôi như thế đấy cổ
kim
Cố gắng lên rèn luyện cả
trái tim
Mặc nước mắt mặc lòng tay rướm máu…
Vạn sự thủy lưu thủy
Bách niên tâm ngữ tâm.
Nhận đời manh áo bát cơm
Trao đời tất cả tấm lòng thanh cao.
Thiện căn ở tại lòng ta
Chữ Tâm kia mới bằng ba chữ Tài.
Nhẹ chuông ai điểm đời hư ảo
Đánh thức vầng trăng sáng tự tâm
Mở rộng tâm ra lòng thanh thản
An vui tự tại đời thong dong
Lắng lòng lại cho thời gian ngưng đọng
Trải lòng ra để mở rộng không gian.
Cuộc Đời Tựa Dòng Sông
Cuộc đời ngẫm tựa dòng
sông
Cũng ghềnh thác, cũng long
đong lở bồi
Khi cuồn cuộn, lúc êm trôi
Bờ em dâu biếc bờ tôi
trăng vàng
Tình ta một dấu chấm than
Chậm chân lỡ chuyến người
sang với người
Giá như lời chẳng sai lời
Hẳn em nên vợ hẳn tôi nên
chồng
Để giờ bên đục bên trong
Biết ai chia sẻ nỗi lòng đầy
vơi
Thôi đành buồm ngược gió
xuôi
Bờ em nắng sớm bờ tôi mưa
chiều
Tâm không hay hờn giận
· Chẳng oán trách thù ai
Lòng khoang dung rộng rãi
Ấy là cảnh bồng lai.
Vội đến, vội yêu, vội ra
đi.
Vội thương, vội nhớ, vội
chia ly.
Em vội, tôi vội, cuộc đời
vội.
Va vấp vào nhau những vội
vàng.
Chữ Tâm độc tự thế mà hay
Thành bại nên hư bởi chữ này
Tuổi trẻ gắng rèn già cố giữ
Cuộc đời gói gọn cả vào đây.
Chân tâm tài tất đáo
Hữu đức phúc tự lai.
Đức trọng, nhân trường thọ.
· Tâm khoan phúc tự lai.
Sự việc tới Tâm vui đón nhận
Việc qua rồi tâm cũng theo qua.
Nhà tranh cửa gỗ đời thanh thoát
Không đúng không sai tự tại thân.
Trăm năm tóc cũng đổi màu
Chữ tâm sáng mãi giữa màu
thời gian
Dòng đời hối hả bon chen
Con người đổi trắng thay
đen mấy hồi
Sống vì danh lợi mà thôi
Đời là danh nghĩa cái nôi
tội tình
Ai ai cũng nghĩ cho mình
Mấy ai bị chửi lặng thinh
hiền từ
Cái tôi cứ giữ khư khư
Thương người đối đãi nhân
từ, mấy ai?
Còn không? người tự biết sai
Ăn năn hối lỗi…mới tài
thánh nhân
Ở đời danh nghĩa người
thân
Đằng sau tính toán bất cần
là ai
Đời là một kiếp đầu thai
Làm người sửa chữa nhưng
ai sẽ làm
Hay là càng lợi càng tham
Hữu danh vô thực tự làm khổ
nhau
Đời là một kiếp thương đau
Đời này nối tiếp đời sau tội
tình.
Sống không giận không hờn không oán
trách
Sống mỉm cười với thử thách chông gai
Sống vươn lên cho kịp ánh
ban mai
Sống chan hòa với những
người chung sống
Sống là động mà không xao
động
Sống là thương mà chẳng vấn
vương
Sống hiên ngang danh lợi
ta coi thường
Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến.
2.
Không thể thiếu chữ "tình", con người sống trên đời cũng là vì một chữ
"tình"
Thuở nhỏ, chúng ta coi trọng tình bạn, bởi vì tình bạn đem lại
cho chúng ta niềm vui; thanh xuân, chúng ta coi trọng tình yêu chân thành, bởi
vì tình yêu đem lại cho chúng ta hạnh phúc; trưởng thành, chúng ta coi trọng
tình thân, bởi vì tình thân là thứ quan trọng nhất đời người.
Vì chữ "tình" đó, chúng ta mới hiểu được ý nghĩa của cuộc sống.
THƠ
Tình nào đẹp bằng tình
bằng hữu
Cùng sẻ chia vui thú-buồn
đau
Nơi nào ta cũng có nhau
Bạn bè ta mãi gởi trao tâm
tình
Bạn cứ gọi! khi mình thổn
thức
Hay khi lòng bứt rứt không
yên
Có ta bên bạn xua phiền
Khắc ghi bạn nhé nỗi niềm
riêng tư
Bạn hãy gọi dẫu từ xa lắm
Ta sẵn sàng khóc đẫm cùng
nhau
Sớt chia bao nỗi nghẹn
ngào
Chỉ cần bạn được vơi bao
khối sầu!
Bạn đừng vội gục đầu than
trách
Bởi cuộc đời thử thách đắng
cay
Bạn buồn tôi sẽ kề vai
Đừng bao giờ để bi ai tủi
hờn
Bạn nhớ nhé…cô đơn ..hãy đến
Những bạn bè là bến yêu
thương
Mãi luôn giúp bạn kiên cường
Xóa tan phiền não, sầu
vương..giã từ!!
Mình không gặp bạn hiền
yêu dấu,
Hai đứa thân, từ thuở lớp
ba.
Bây giờ bạn lấy chồng xa
Con thơ bận quá đôi ta khó
gần.
Tôi khuya sớm chuyên cần
làm việc
Và còn đang học miết bạn
ơi
Về nhà mình chẳng nghỉ
ngơi
Chồng con lo lắng đứng ngồi
không yên.
Nhiều khi muốn hàn huyên một
lúc
Nhưng quá xa bạn thức
khuya cùng
Trên dòng lưu bút mình
dùng
Viết lên nỗi nhớ ngày
chung đến trường.
Kể sao hết tình thương
ngày ấy
Bạn với tôi đều thấy niềm
vui
Nụ cười luôn thắm trên môi
Đi đâu hai đứa sóng đôi
chuyện trò.
Giờ xa bạn muốn cho gần lại
Để gặp nhau nhắc mãi tuổi
thơ
Ngày xưa đôi bạn như mơ
Giờ đây xa cách mịt mờ nhớ
nhung…
Nếu đau buồn bạn dựa
vào vai tôi
Khóc lên đi khóc một hồi
cho nhẹ
Là con người có ai luôn mạnh
mẽ
Nếu có thể bạn hãy kể cho
tôi.
Nỗi buồn nào cũng có thể
phai phôi
Nỗi đau nào trước sau rồi
cũng đỡ
Hãy đứng lên khi ta còn
hơi thở
Đừng vì nó mà cản trở
tương lai.
Con đường đời nhiều cạm bẫy
chông gai
Gặp khó khăn cùng ghé vai
san sẻ
Đừng e ngại mà một mình lặng
lẽ
Vui hay buồn mình không thể
quên nhau.
Là bạn tốt phải sống trước
như sau
Giầu hay nghèo vẫn bền lâu
tình bạn
Sang hay hèn chẳng bao giờ
nghĩa cạn
Để tình bạn được trong
sáng như gương!
Nhớ xưa áo trắng tinh
khôi
Học tan ở lớp sóng đôi đi
về
Đôi bạn hẹn ước cùng thề
Thi vào đại học ta về trường
chung
Sắp ngày đại học trường xa
Bạn xinh nên có người ta hỏi
trầu
Thẹn thùng ngúng nguẩy vài
câu
Rồi bạn cũng phải gật đầu
người ta
Còn tôi tiếp tục học xa
Đến khi về lại bạn đà hai
con
Gặp nhau nước mắt nỉ non
Ôn bao kỷ niệm thời còn
hoa niên
Nhìn cảnh bạn cũng điền
viên
Vui mừng hai đứa triền
miên nói cười
Nhìn bạn lòng tôi bồi hồi
Mỗi người mỗi cảnh một thời
vấn vương.
Tôi luôn nghĩ chúng ta
là bạn
Nên tôi thường mạnh dạn
nói ngay
Việc làm của bạn thế này
Thật là sai trái không hay
chút nào
Tốt cho bạn mà sao chẳng
hiểu
Chơi với nhau từ tiểu học
mà
Khó khăn cứ việc nói ra
Bạn ơi tôi chẳng nề hà điều
chi
Bạn có hiểu những gì tôi
nói ?
Đừng vội vàng đối chọi với
nhau
Hãy nên xét lại từ đầu
Chuyện gì cũng có trước
sau bạn à
Tôi rất muốn chúng ta sẽ
mãi
Ở bên nhau như lái với
thuyền
Dù cho sóng gió truân
chuyên
Đôi ta vẫn cứ vẹn nguyên
thâm tình.
Bài thơ này tôi viết chắc không hay
Nhưng tôi viết vào một
ngày vui nhất
Dòng thơ chảy từ trái tim
chân thật
Bằng lời riêng.. chân chất..
tận đáy lòng.
Ở phương nào..bạn có hiểu
được không?
Từ cái buổi.. chỉ đôi dòng
tin nhắn
Tôi khuyên bạn đừng để
lòng quạnh vắng
Trải lòng mình.. ánh nắng..
sẽ vào tim.
Hai tiếng “hi hi” sao thật
quá êm đềm
Tôi với bạn.. xích gần
thêm một chút
Chia sẻ cùng tôi.. dù chỉ
thêm một phút
Để lòng nhẹ nhàng.. được một
lúc bạn ơi !
Mình mong sao bạn luôn nở
nụ cười
Nụ cười đẹp.. và tươi..
ngày xưa ấy
Nhạc và thơ.. làm cho ta
vui đấy
Nhưng đừng nhốt mình.. những
thứ ấy.. vô tri.
Những lúc buồn bạn vẫn cứ
cười đi
Hay san sẻ.. những gì.. cho
bè bạn
Sầu đau sẽ mờ dần theo năm
tháng
Niềm vui lại tìm đến bên bạn..
bạn ơi!
Bao năm rồi tao mày chẳng
gặp nhau
Thằng bạn thân thuở nào
còn tấm bé
Chắc mày quên..nhưng tao
còn nhớ nhé
Kỷ niệm một thời mãi sẽ
khó quên
Bao năm rồi bởi cuộc sống
lênh đênh
Dù xa nhau..tên mày tao vẫn
gọi
Khi cô đơn giữ thị thành
chật chội
Thằng bạn nghèo nơi mái
ngói làng xưa
Nhớ không mày..ngày ấy những
khi mưa
Đã trần truồn khi trời vừa
rớt hạt
Hai đứa cười lúc mẹ lo và
quác
Mưa đầu mùa chắc bệnh mất
biết không
Bao năm rồi tao luôn vẫn ước
mong
Dù xa xôi có nửa vòng trái
đất
Tao với mày sẽ một lần gặp
mặt
Ngồi chuyện trò lượm nhặt
lại thời gian.
Trong cuộc sống tháng
ngày lo nghĩ
Việc gia đình chăm chỉ áo
cơm
Mong rằng giữ đặng tiếng
thơm
Cùng nhau hòa nhã chớ rờm
rêm tai
Đã kết bạn với ai cố giữ
Trẻ hay già dù nữ hay nam
Nghĩa tình gắn bó mới ham
Hờn kia trách nọ việc làm
không nên
Phải trân trọng người trên
kẻ dưới
Tránh nói câu như lưới bủa
giăng
Hiểu lầm việc nhỏ thành
căng
Lỡ rồi thấy tiếc phải
chăng muộn màng
Nên cởi mở rõ ràng tâm ý
Dành cho nhau từ mỹ nghĩa
hay
Tránh đi lời lẽ đắng cay
Lấy đâu ra chuyện thế này
thế kia
Nói thì dễ khi tia chớp đến
Người yếu lòng mất nến soi
đường
Bổng dưng không được bình
thường
Buông lời nóng nảy khói
hương mịt mù
Là bạn tốt chỉnh tu bình
tĩnh
Kéo bạn mình thủng thỉnh hạ
dần
Ngày xưa Dương Lễ – Lưu
Bình
Tâm giao tri kỷ hiến tình
vì ân
Ngày nay hỏi khắp thế nhân
Tìm đâu hai đứa bạn thân Lễ
– Bình?
Giàu nghèo, cao thấp, nhục
vinh…
Phân chia giai cấp nghĩa
tình bỏ quên
Chạy theo danh vọng hão
huyền
Chạy theo vật chất của tiền
háo danh…
Bề ngoài dáng vẻ cao thanh
Bên trong hoen ố mọc nanh
cáo già
Tiền không thương kẻ thật
thà
Tình không thương kẻ điêu
ngoa dối lòng!
Đã là nghĩa nặng tình thâm
Đã là người phải lấy TÂM
làm đầu
Trọn tình bằng hữu trước
sau
Vẹn toàn giao ước như câu
ăn thề…
Tiểu nhơn, gian dối làm
chi
Cứ nơm nớp sợ, cách ly mọi
người
Thế gian tất cả của trời
Trời không cho hết, không
đòi riêng ai…
Như ta đây sống khoan thai
Có nghèo một tí hỏi ai
khinh nào?
Mang danh hiểu biết học
cao
Lễ ơi! Mày đã quên tao là
Bình ?!
Bạn gần xa một lẵng hoa
tươi
Chúc cho bạn hữu luôn cười
Để quên sầu khổ kiếp người
trần gian.
Ta sẽ mãi nồng nàn thân ái
Tay nắm tay ta mãi yêu
thương
Bên nhau cuộc sống vô thường
Chia bùi sẻ ngọt ta nhường
nhịn nhau.
Ta hãy sống trước sau như
một
Đến với nhau thật tốt chân
tình
Tim hồng phải biết rung
rinh
Đời nên sống phải biết
mình biết ta.
Với bạn hữu chan hoà vui vẻ
Giúp được gì ta sẽ hết
mình
Cố công gìn giữ chữ tình
Lòng thành trời thấu hiển
linh độ trì.
Ngày tình bạn khắc ghi tâm
trí
Mãi bên nhau bền bỉ tâm
giao
Tình ta sẽ mãi dạt dào
Ta trao tình thắm ngọt
ngào cho nhau !
Ta vẫn biết cuộc đời đầy
gió bụi
Bởi còn nghèo nên cặm cụi
đó đây
Quý mến nhau nên tình cảm
luôn đầy
Dù gian khổ vẫn vui vầy
không nản
Một tình cảm mà người
không thể bán
Mối chân thành nào ai cản
được đâu
Quý mến nhau như lúc gặp
ban đầu
Trân trọng mãi với cái câu
tình bạn
Cao quý lắm hãy gìn như di
sản
Dẫu mai nầy có hoạn nạn đừng
xa
Chúng ta đây đang trong
cõi ta bà
Xin giữ mãi mối thiết tha
nầy nhé
Hãy vui lên như lúc ta còn
trẻ
Và chân thành cùng chia sẻ
đau thương
Giữ tay nhau đi hết quản
đường trường
Và cố gắng để tình thương
đẹp mãi.
Tình Thân Hữu..hãy nên
vẹn giữ
Nghĩa Kim Bằng..hai chữ
thâm giao
Dù trời đêm thiếu ánh sao
Hay ngày mất nắng..không
nao núng lòng
Là tri kỷ sẽ không bội
nghĩa
Chữ thân tình..thấm thía
mai sau
Giữ cho mãi mãi đượm màu
Tình như thủ túc..dài lâu
vững bền
Làm bạn tốt..chớ nên chia
rẻ
Sống thuận hoà..vui vẻ
bình yên
Dẫu đời còn lắm truân
chuyên
Đã là Huynh Đệ..ưu phiền sẻ
chia
Rồi nhân thế mai kia nhắc
đến
Mối thâm tình..quý mến thuở
xưa
Bạn bè từ nhỏ tắm mưa
Đến nay đã lớn..vẫn chưa
thấy nhàm.
Thế gian hiếm bạn nhiều
bè
Tìm người tri kỉ sao nghe
xa vời
Bạn thân rất hiếm trên đời
Muốn tìm người bạn chơi
vơi tháng ngày.
Bạn thân thông cảm đắng
cay
Chia bùi sẻ ngọt tương lai
đường dài
Không cần đen trắng giống
ai
Chỉ cần thông cảm bởi hai
tình người.
Trao nhau những chuyện vui
cười
Bên nhau những lúc cuộc đời
khó khăn
Chia nhau giây phút bâng
khuâng
Là người bạn tốt ta cần
cho nhau.
Bạn thân không hỏi tại
sao?
Bạn thân trao hết ngọt
ngào yêu thương
Bạn thân tư tưởng chung đường
Giàu nghèo cũng vậy vẫn
thương bạn mình.
Cùng sẻ chia vui thú-buồn
đau
Nơi nào ta cũng có nhau
Bạn bè ta mãi gởi trao tâm
tình
Tình bạn là lá là hoa
Tình bạn là cả bài ca trên
đời
Tình bạn trong sáng tuyệt
vời
Đẹp hơn tất cả bầu trời
ban đêm.
Tôi gửi đến bạn lời cảm ơn
Hãy bỏ qua đi lúc giận hờn
Tình bạn chúng ta mãi gắn
bó
Càng giận ta càng thân
nhau hơn.
Đời còn vui khi còn cầm bút
Đời hết vui khi bút lìa
tay
Ở đời tình bạn là đẹp nhất
Nở huy hoàng trong lúc
tươi vui.
Tình bạn là vạn bài ca tuyệt
vời
Những bông hoa chưa hẳn là
đẹp nhất
Hoa sẽ tàn còn tình bạn
không phai.
Bạn là linh hồn đọng mãi
trong xác đây
Hai ta như một đứng trước
gió heo may
Bỗng xuân về, hoa cây cười
mở miệng
Tôi và bạn.Vĩnh cửu trái đất
này.
Trong giấc mơ chuyện yêu
đương vô nghĩa
Mình là bạn đừng lạc trong
cơn mộng
Nếu tặng hoa xin đừng tặng
hoa hồng
Ta chẳng gửi lại bài thơ áo trắng
Nỗi buồn ngây ngô cũng hóa
đá lâu rồi
Chỉ còn tán phượng bên đường
hoài đứng đợi.
Những tà áo dài mười tám,
đôi mươi..
Có bạn bè chia sẽ niềm vui
Nếu có bạn mà không có tôi
Thì cuộc đời chẳng còn ý
nghĩa.
Là bạn hữu xin hãy cùng say
Say tình say nghĩa bấy lau
nay
Say thơ say nhạc say bè bạn
Quên cả không gian lẫn
tháng ngày.
3. Không thể thiếu tiền
Có người sẽ cho rằng, có thể thiếu tiền nhưng không thể thiếu
"đức". Tuy nhiên, tiền cũng là thứ không thể thiếu.
Thiếu tiền, điều đó có nghĩa là chúng ta sẽ phải mất đi nhiều thứ;
thiếu tiền, điều đó có nghĩa là trong những tình huống cấp thiết, chúng ta phải
đi vay mượn.
Đời người thiếu tiền, sẽ chẳng có mấy lúc được vui. Tiền, không
cần quá nhiều, đủ tiêu là được nhưng không thể không có.
Trong cuộc sống hôm nay, tiền là thứ không thể thiếu.
Thơ
về : TIỀN
Tiền
Có
nghĩa gì đâu một chữ tiền
Đem
tình nhân loại hóa cuồng điên
Anh
hùng lỡ vận đem lòng thích
Hào
kiệt hám danh thấy cũng ghiền
Kẻ
dưới trao hồn cho ác quỷ
Bề
trên ngậm máu giả thần tiên
Rừng
tham núi vọng còn đeo mãi
Hỏi
lại trần gian mấy kẻ hiền?
Chung
quy cũng tại chữ “TIỀN “
Làm
cho nhân thế, đảo điên quay cuồng
Có
tiền chuyện khó thành suông
Không
tiền, dù có cúi luồn chẳng xong
Có
tiền bè bạn ngóng trông
Không
tiền, thì nhớ, đừng hòng gặp ai?
Có
tiền, nói ít hiểu ngay
Không
tiền, nói mãi cả ngày ai nghe!
Có
tiền được kẻ chở che
Không
tiền, dù ở vỉa hè chẳng thương!
Có
tiền, nhiều kẻ vấn vương
Không
tiền, ai cũng chán chường miệt khinh
Có
tiền, nói bậy vẫn tin
Không
tiền, nói thật, kẻ nhìn người ngơ!
Có
tiền cuộc sống như mơ
Không
tiền, nào được, một giờ thảnh thơi
Có
tiền kẻ đón người mời
Không
tiền, chẳng có một lời hỏi han
Có
tiền “xấu" được nể nang
Không
tiền, ngay thật, đàng hoàng bị chê!
Có
tiền, kẻ đắm người mê
Không
tiền, chỉ có tràn trề nổi đau
Có
tiền, tình nghĩa đổi trao
Không
tiền, thì chớ khát khao ân tình
Có
tiền, ai cũng tôn vinh
Không
tiền, nhận lấy “miệt khinh" người đời
Có
tiền, nhiều kẻ đến chơi
Không
tiền, dù có “thỉnh mời" ai đi?
————
oOo ——————
Ai
ơi! Xin nhớ khắc ghi!
Chuyện
đời là thế, có chi phải buồn?
Chuyện trên đời
Người
hỏi tôi về chuyện nghĩa nhân
Tôi
cười nhạt nhẽo đắng muôn phần
Không
tiền lắm kẻ nhìn coi rẻ
Lắm
bạc muôn người lại kết thân
Người
hỏi tôi về chuyện ái ân
Tôi
cười khổ sở đã bao lần
Thân
nghèo kẻ nỡ đành vong phụ
Chọn
chỗ vinh sang mới thật cần
Người
lại hỏi tôi chuyện ở đời
Tôi
liền nín lặng giọt sầu rơi
Đồng
tiền sức mạnh dời non bể
Có
thể thay ta nói vạn lời
Ngẫm
nghĩ xong rồi hỏi nữa chi
Đã
nên chân lý chẳng đâu kì
Đời
nay thật rõ không bàn cãi
Mãnh
lực kim tiền trải lối đi
Lý
lẽ ngày nay chẳng thấy còn
Vài
đồng đủ sức để dời non
Biển
sâu nếu muốn liền cho cạn
Dạ
vững mà sao cũng phải mòn
Nản
chán nhìn sao bỗng thấy buồn
Đồng
tiền vững mạnh đã thành khuôn
Thân
giàu ngẩn mặt mà lên tiếng
Phận
khó khom lưng để cúi luồn.
Tiền! Tiền! Tiền
Đồng
tiền là cái chi chi?
Nhân
gian địa ngục âm ti cũng cần
Không
có thì gọi là bần
Người
khinh kẻ giễu nói nhằn nói khi
Không
tiền ta chẳng được gì?
Có
tình tình chạy rồi si một mình
Không
tiền ta phải lặng thinh
Mặc
ai ai nói đứng nhìn mà thôi
Không
tiền lệ chảy thành đôi
Bởi
đời vô nghĩa hỡi ôi đồng tiền.
Khổ nhất không có tiền
Ai
mà không muốn có tiền
Đó
là thực vật người điên tâm thần
Bạc
tiền ai cũng phải cần
Bởi
vì cuộc sống mọi phần phải tiêu
Có
tiền ai cũng được yêu
Vua
ban sắc lệnh làm điều ước mơ
Không
tiền cuộc sống bơ phờ
Tiêu
tan sức khỏe... lu mờ tình thân
Anh
em, bè bạn, xa gần
Cô,
gì, chú, bác, cũng dần cách xa
Không
tiền ai hỏi thăm ta
Cái
thằng khố rách ba hoa chích choè
Có
tiền nói phét vẫn nghe
Đi
đâu một bước… có xe đón liền
Bị
khinh cũng bởi không tiền
Cho
dù mình chẳng làm phiền đến ai
Người
xưa đã nói vào tai
Câu
ca thành ngữ đâu sai bao giờ
Không
tiền mọi thứ xác xơ
Cho
nên ta phải... làm thơ về tiền.
Hết tiền
Tác
giả: Huyền Thanh
Hôm
qua họp hội đồng niên
Ngày
mai cỗ cưới triền miên ui trời
Bên
này đám khóc cũng mời
Bên
kia đám giỗ không đời nào tha..
Tiền
bạc kiếm thì chẳng ra
Lại
còn chưa kể việc nhà áo cơm
Con
đóng học cũng hỏi lương
Cha
già mẹ yếu chẳng nhường cho ai
Giang
san đè nặng hai vai
Tiền
bạc được thể ra oai với mình..
Làm
vãi nó chẳng thương tình
Đúng
là giống bạc cũng khinh người nghèo.
Gặp
bụt chỉ ước một điều
Cho
con cả đống tiền tiêu thôi à.
Chém
cha cuộc sống xa hoa
Bao
nhiêu là thứ chẳng tha đồng tiền
Cũng
muốn ăn ở cho hiền
Nhưng
tiền không có thì tiên cũng buồn
Năm
hết tết đến còn luôn
Chỉ
mong năm mới tiền tuôn đầy nhà.
Chúc
cho cô bác ông bà
Gái
trai cùng với trẻ già luôn vui
Năm
mới sắp sửa sang rồi
Tiền
tiêu đầy túi vui rơi đầy nhà.
Tiền
là một thứ rất sắc
Hai mặt đồng tiền
Đồng
tiền hai mặt rõ ràng
Nhưng
một mệnh giá cả làng thấy không
Bởi
vì hai mặt dễ trông
Rõ
ràng từng chữ số không thể lầm
Đồng
tiền cứ thế lặng câm
Khi
dùng đến có mừng thầm chẳng chê
Đồng
tiền là cái bùa mê
Ai
không có nó chẳng hề sướng đâu
Đồng
tiền như có phép mầu
Truyền
tay chẳng chịu sống lâu một nhà
Đồng
tiền hai mặt ấy là
Chỉ
một mệnh giá cho ta dễ dùng
Con
người phức tạp vô cùng
Chỉ
có một mặt nhưng chung một đầu
Ai
dò được chỗ nông sâu
Thay
lòng đổi dạ biết đâu mà lần
Làm
sao nhận biết mà phân
Sống
thành hai mặt yêu gần ghét xa
Mặt
thực tâm mặt gian tà
Trở
mặt cực dễ như là trở tay
Đồng
tiền hai mặt cho hay
Chỉ
một mệnh giá dù mày mặt hai
Thức
lâu mới biết đêm dài
Người
có một mặt sống hai mặt còn.
Tiền bạc là phù du
Ai
ơi tiền bạc phù du
Sống
không nên mãi đánh đu đồng tiền
Cha
dạy con chớ có quên
Nghèo
thì cho sạch mới bền chặt lâu
Đừng
thấy mấy kẻ sang giàu
Dễ
mua hạnh phúc được đâu mà thèm
Sống
mà mỗi lúc về đêm
Phải
lo ngay ngáy ấm êm nỗi gì
Ở
đời cục đất ném đi
Cục
chì ném lại có gì dài lâu
Nghèo
hèn hay rất sang giàu
Khi
chết của có được đâu theo mình
Sống
phải có nghĩa có tình
Nghèo
mà hạnh phúc lòng mình thảnh thơi
Số
phận của mỗi con người
Ông
trời thì đã định rồi chớ than
Phú
quý hay bị cơ hàn
Là
do kiếp trước ở, ăn thế nào.
Suy ngẫm về tiền
Quy
ra cũng bởi đồng tiền
Mà
ta ăn ở ác hiền với nhau
Thế
gian sướng trước khổ sau
Người
thân bè bạn có đâu thương tình
Khi
xưa họ ở bên mình
Bởi
vì kinh tế của mình khá dư
Nghèo
mới hiểu được thực hư
Ai
bè ai bạn ai từ ai tâm
Đời
thì lúc bổng lúc trầm
Khuyên
nên quý trọng người thầm bên ta
Thứ
nhất là mẹ với cha
Thứ
hai nhắc đến ấy là vợ con
Hàng
xóm kẻ mất người còn
Có
khi tốt bụng sánh hơn người nhà
Anh
em lớn cũng rời xa
Bạn
bè đâu thể vì ta cả đời
Tôi
khuyên thật nhé bạn ơi !
Hãy
sống cho tốt ở nơi gia đình
Thương
vợ hiếu với phụ huynh
Làm
tấm gương tốt con mình noi theo
Giàu
sang hay có cơ nghèo
Đừng
quên đức hạnh mang theo đi cùng
Xây
dựng một xã hội chung
Anh
em bốn bể vui cùng hân hoan
Nhân
nghĩa sánh với bạc vàng
Hai
từ “nhân nghĩa” rõ ràng nặng hơn.
Vô địch
Tiền
là tiên là Phật
Là
sức bật của lò xo
Là
thước đo của lòng người
Là
tiếng cười của tuổi trẻ
Là
sức khỏe của tuổi già
Là
cái đà của danh vọng
Là
cái lọng để che thân
Là
cán cân của công lý
Là
triết lý của cuộc đời.
4.
Không thể thiếu chữ "yêu"
Làm người, luôn cần phải biết chữ "yêu". Chúng ta yêu
bản thân bởi trên thế giới này, chỉ có chính ta mới không phản bội lại bản
thân, chỉ có bản thân ta mới thực sự yêu thương chính mình.
Chúng ta cũng cần yêu người khác, yêu không chỉ là tình yêu mà còn là sự quan tâm, yêu thương và chăm sóc.
Thơ :Không Thể Thiếu Em
Mất em rồi anh biết sống
sao đây?
Khi bên anh là những người
xa la.
Cuộc đời này biết bao điều
dối trá
Ai cùng anh chia sẻ ngọt
bùi
Sống sao đây khi đã mất em
rổi ?
Anh cô độc, bơ vơ, buồn da
diết!
Trong sâu thẳm có khi nào
em biết
Cuộc đời anh không thể sống thiếu em!
5.
Không thể thiếu niềm vui
Đời người, thứ mà bất cứ ai cũng mưu cầu, theo đuổi, đó chính là
niềm vui mỗi ngày.
Không có niềm vui, cuộc đời mối người chỉ còn là bóng tôi, không
vui vẻ, cuộc sống của mỗi người sẽ trở nên vô nghĩa.
Con người sống trên đời, không thể thiếu niềm vui, chẳng có gì là quá to tát, hãy cứ nở nụ cười, mọi chuyện sẽ trở nên tốt đẹp.
Ta cứ cười
Khi chào đời khó nhọc mẹ
khai sinh
Lúc song thân tạ thế khuất
ánh nhìn
Rồi sẽ sống vì mình mà nở
nụ
Cười chua chát dù tim nhàu
héo rũ
Cho vui lòng bạn hữu với
anh em
Cười mỉm chi trước kỳ thị
pha dèm
Ngẩng cao đầu mặc ai xem
chướng mắt
Cười khoan dung với những
người không thật
Sống hai lòng ngoài mặt giả
nghĩa nhân
Cười thứ tha cho những kẻ
bất phân
Trộn gia vị mấy lần thêm mắm
muối
Cười cay đắng cho chợ đời
nữa buổi
Nhiều sắc màu đá cuội lẫn
vàng thau
Cười hả hê cho cuộc sống
lao đao
Đem thật giả nặn nhàu sai
đen trắng
Cười chê chán lòng hờn
ghen oán hận
Trước nhu mì sau vạch sẵn
mưu mô
Giấu giận hờn sau làn nước
mắt khô
Ta vẫn cứ trầm trồ cười
nghiêng ngã.
Quên lãng
Hãy rũ bỏ những ngày đau khổ
Đến tương lai rạng rỡ nụ
cười
Bình minh tỏa sáng muôn
nơi
Sống sao cho thỏa ơn trời
ban cho
Khi vấp ngã đừng lo bạn
nhé
Hãy đứng lên bạn sẽ kiên
cường
Nhìn về phía trước yêu
thương
Mênh mông rộng lớn con đường
mở ra
Nếu đã chót sa đà lầm lỗi
Hãy sửa sai khi chuyện vẫn
còn
Bỏ qua không tính thiệt
hơn
Lương tâm thanh thản cô
đơn đẩy lùi
Xin đừng khóc vì sai lầm nữa
Một ngày gần cánh cửa rạng
ngời
Kinh nghiệm ta có trong đời
Những ngày kế tiếp đẹp
tươi muôn phần
Quên quá khứ làm thân hiện
tại
Bao niềm vui sao phải đau
buồn
Nước kia đâu có cạn nguồn
Đời người ta hãy luôn luôn mỉm cười.
Đừng như con bướm đậu bay
vô tình.
Sống sao thật với lòng
mình
Đã hứa hẹn phải đinh ninh
giữ lời.
Đừng đùa bỡn nhé bạn ơi
Lòng tin đâu phải trò chơi
hão huyền
Nó như sợi chỉ nhân duyên
Kết tình bè bạn khắp miền
gần xa.
Dối người người sẽ dối ta
Thế nên hãy sống thật thà
thì hơn
Đừng như con cá thờn bơn
Suốt đời phải chịu tủi hờn đắng cay.
Giản đơn
Nếu có thể đừng than chi số phận
Gạt nỗi buồn vướng bận gió
cuốn đi
Đời ngắn lắm yêu thương
còn chưa đủ
Sao bận lòng cho những
phút sân si
Nếu có thể hãy thả lòng
mình nhé
Sống vị tha mạnh mẽ giữa
cuộc đời
Bởi vẫn biết cho đi là còn
mãi
Tự bằng lòng tâm sẽ được
thảnh thơi
Nếu có thể thả hồn nương
theo gió
Biết bỏ buông mình sẽ có
thật nhiều
Những niềm vui hạnh phúc
dù bé nhỏ
Cuộc đời này thanh thản biết
bao nhiêu
Nếu có thể giữ cho mình những
phút
Khẽ khàng trôi không chút ầm
ào
Giữa chợ đời lặng ru bình
yên ngủ
Thả muộn phiền theo cánh gió lao xao …
Kiếp con người mỏng manh như là gió
Sống trên đời có được mấy
lần vui
Sao phải đau mà không thể
mĩm cười
Gắng buông nỗi ngậm ngùi
nơi quá khứ
Nếu có thể sao ta không
làm thử
Để tâm hồn khắc hai chữ
bình an
Cho đôi chân buớc thanh thản
nhẹ nhàng
Dù hướng đời có muôn ngàn
đá sỏi
Biết nhận sai khi trót gây
lầm lỗi
Người ghét ta cũng chớ vội
oán hờn
Đừng để mình xem nặng nhẹ
thiệt hơn
Thì lệ sẽ chẳng ướt sờn
vai áo
Phải mạnh mẽ đương đầu
cùng giông bão
Sống chỉ cần chốn nương
náo mà thôi
Được cơm no áo ấm cũng vui
rồi
Bởi dòng đời còn lắm người
cơ nhở
Chốn dương gian chẳng qua
là tạm bợ
Tiệc tàn rồi cũng trở lại
hư vô
Hãy giữ gìn trân trọng mến
thuơng nhau
Vì thời gian chẳng thể nào quay lại.
Bởi hững hờ trong chốc lát
mà thôi
Sẽ để ta ân hận cả cuộc đời
Mọi hối tiếc ăn năn thời
vô nghĩa
Sống phải biết quan tâm và
san sẻ
Bỏ ngoài tai lời mai mỉa
khinh thường
Mở tấm lòng cho nhận những
tình thương
Và đứng lên kiêng cường
khi gục ngã
Sống phải biết mình cần
chi vội vã
Chớ nghĩ suy rồi buồn bã
tâm hồn
Chuyện qua rồi hãy cố gắng
vùi chôn
Để nụ cười ung dung cùng
thực tại
Sống phải biết không gì là
e ngại
Cứ thật lòng đừng dối gạt
lừa ai
Sống hôm nay nào biết được
ngày mai
Tuy đời ngắn nhưng nghĩa
dài vô tận
Sống phải biết còn bao người
lận đận
Nên khổ sầu đừng khóc hận
oán than
Chớ so bì người khó kẻ
giàu sang
Không cần cù nào ai mang
ban tặng
Sống phải biết để tâm hồn
bình lặng
Được ấm no là may mắn hơn
người
Hãy mỉm cười thay nước mắt
ai ơi
Nghĩ giản đơn cho cuộc đời
hương vị
6. Không thể thiếu SỨC KHỎE
Khỏe mạnh là tài sản qúy giá nhất cuộc đời mỗi con người, cho dù
AI ĐÓ là ai đi chăng nữa. Khỏe mạnh là tiền đề quan trọng để con người phấn đấu,
là mục tiêu mà con người theo đuổi.
Nếu không có sức khỏe, sở hữu bao nhiêu tiền cũng chẳng để làm
gì; nếu không có sức khỏe, thành công cũng trở nên vô nghĩa.
Sức khỏe không còn, tiền có thừa cũng không mua lại được. Sức khỏe không phải là tất cả nhưng không có sức khỏe sẽ không có tất cả.
SỨC
KHỎE
Loay hoay vào viện, về nhà
Cả tuần liên tục tăng ca…
mệt nhoài
Nhưng em còn cực hơn tôi
Ở trong bệnh viện chẳng rời
con yêu!
Đêm nằm nghĩ ngợi rất nhiều
Thấy rằng sức khỏe là điều
ước mong
Kiếp người quỵ ngã… long
đong
Bệnh dù nhiều ít trong
lòng chẳng an
Chúng ta tích góp hành
trang
Nhưng mà sức khỏe ngày
càng ít đi
Tiền muôn, bạc vạn ích
gì!?
Khi mà cơ thể đến kỳ hư
hao
Hổm rày bệnh viện… ta vào!
Thấy từng hình ảnh đớn
đau, lụy phiền
Trẻ già lăn lóc hàng hiên
Hiểu ra sức khỏe hơn tiền bạc muôn
Không có thứ gì quý bằng sức khỏe.
Khi ốm rồi không dễ thấy mộng
mơ.
Tâm hồn liệt trái tim cũng
bơ phờ.
Chỉ mỗi một điều mong chờ
mau khỏi.
Lúc xuân xanh ta thả mình
sương khói.
Mặc bão giông không trói
được bàn chân.
Luôn phung phí sức lực chẳng
phân vân.
Trước cuộc sống phù vân
không nản chí.
Má hồng phai bỗng giật
mình suy nghĩ.
Ta được gì hay vẫn chỉ tay
không ?
Tình tiền danh vọng những thứ
viển vông.
Ngoài tầm với…ngóng trông
gì trong mộng.
Đổi lại bản thân lắt lay sự
sống.
Sức khỏe ra đi là sẽ trắng
tay.
Còn đâu nữa để vun vén dựng
xây
Hồn vất vưởng qua ngày
trong bệnh tật.
Gần hết cuộc đời ngộ điều
được- mất.
Hãy sống cho mình quên tất khổ đau
ấy là đi bộ mọi người chớ
quên
“Phòng trị huyết áp, mạch
tim”
Giảm được đường huyết tăng
lên trong người
Chắc cơ giảm béo tuyệt vời
Khí sắc tươi trẻ cho đời
đáng yêu
Mỗi ngày hai lượt sớm chiều
Nửa giờ đi bộ là điều thường
xuyên
Đi bộ bác sĩ không tên
Giúp ta sức khoẻ chớ nên hững hờ.
“ 3 PHÚT – 3 NỬA GIỜ”
Nửa phút đứng dậy thế rồi
mới đi
Người già phòng choáng hiểm
nguy
Mỗi lần ngủ dậy vội gì mà
nhanh
Sáng mai đi bộ, dưỡng sinh
Nửa giờ vận động mạch tim
điều hoà
Nửa giờ ngủ trưa để mà
Tinh thần minh mẫn cho ta
khoẻ người
Buổi chiều cũng nhớ dạo
chơi
Nửa giờ đi bộ ai ơi thực hành
“4 NHẤT”
Vận động tốt nhất trên đời
ấy là đi bộ mọi người chớ quên
tâm trạng tốt nhất: bình
yên
Không tức giận, không ưu
phiền, thở than
Vị thuốc tốt nhất: Thời
gian
Nếu sớm điều trị là thang
thần tình
Bác sĩ tốt nhất: Chính
mình
Ăn uống, rèn luyện, giữ
gìn …. Là ta.
Bốn Nền Tảng Lớn Của Sức
Khỏe
Ăn uống hợp lý nhớ cho
Vận động vừa sức chẳng lo
điều gì
Giảm rượu bỏ thuốc ( lá)
đi
Cân bằng tâm lý vậy thì sống
lâu
Mất sức khỏe là mất tất cả….
MƯỜI ĐIỀU VỀ ĂN
Ăn ít nhiều bữa bạn ơi
Là bạn tuổi thọ là lời
khuyên răn
Ăn tạp nhiều loại thức ăn
Nhu cầu cơ thể rất cần bổ
sung
Ăn chậm nhai kỹ nhiều lần
Tăng sức giảm béo rất cần
cho ta
Ăn chay rất tốt đấy mà
Ăn sướng sinh bệnh cũng là
lời khuyên
Ăn nhạt là điều rất nên
Giảm muối, đường, mỡ để
thêm khoẻ người
Ăn sạch cần nhớ ai ơi
Bụi bẩn ô nhiễm nhớ thời
không ăn
Ăn tươi cần phải lưu tâm
Thực phẩm ươn thối, thiu,
bầm bỏ đi
Ăn nhẹ bữa sáng ăn gì?
Cốc sữa, bát cháo duy trì
xưa nay
Nhịn ăn cũng lạ lùng thay
Một bữa một ngày độc tố
bìa đi
Ăn cố định đúng nội quy
Giờ giấc mức độ ăn gì định
ra
Mười cách ăn đó giúp ta
Giảm bệnh, tăng sức cũng là trường sinh.
MƯỜI QUY TẮC TRƯỜNG THỌ
Quy tắc trường thọ người
xưa lưu truyền
Rau nhiều thịt ít chớ quên
Phòng táo bón, phòng mạch
tim, béo phì
Quả nhiều đường ít lo gì
Phòng tiểu đường đó những
khi tuổi già
Nhiều chua ít mặn giúp ta
Huyết áp, phù thũng phòng
ngừa về sau
Ăn ít nhai nhiều nhai lâu
Dễ dàng tiêu hoá, phòng
đau dạ dày
Ngủ nhiều phiền ít thường
ngày
Rủ ưu phiền để thêm say giấc
nồng
Áo ít tắm nhiều nhớ không
Da thịt dễ “thở”để lòng thảnh
thơi
Giận ít cười nhiều ai ơi
Chan hoà thiện cảm cho đời
thêm vui
Đi bộ nhiều xe ít thôi
Sớm chiều hai lượt dạo
chơi mỗi ngày
Nói ít làm nhiều là hay
Càng sống người trọng,
càng ngày người yêu
Ham muốn ít, bố thí nhiều
Tấm lòng từ thiện là liều
trường sinh






































































