Cuộc đời ngắn ngủi
Cuộc
đời ngắn ngủi có là bao
Cội
gốc thương đau cứ vun vào
Mau
mau tỉnh giấc mà Niệm Phật
Để
thoát luân hồi vạn kiếp sau.
|
M |
ỗi một người ưu tú, đều có một quãng đời chìm đắm tăm tối. Quãng đời đó đã bỏ ra bao nỗ lực, đã nhẫn chịu bao nhiêu đơn độc cô tịch, đã bao lần oán trách, bao lần than vãn, bao nhiêu khổ đau, tất cả chỉ riêng mình biết. Thứ xa xỉ nhất của đời người chính là một trái tim trẻ thơ bất lão, một niềm tin sống mãi, một thân thể mạnh khỏe, và một người yêu thương mãi mãi tay trong tay.
Những nỗi khổ lớn
nhất đời người này chưa nếm trải thì khó lòng hiểu được giá trị của hạnh phúc
Đời người tựa như cánh cửa, có người lạc quan khi ở bên trong, có
người lại vui vẻ khi đứng bên ngoài. Kỳ thực, có rất nhiều thứ không biết như
thế nào mới là tốt nhất, chỉ cần con người ta cho là đáng giá thì mới là tốt nhất.
"Đạo không nằm trên bầu trời, đạo nằm
trong tim" và chỉ có người nào nhận thức được về mình thì người đó mới thức
tỉnh.
1. Cô đơn
Kệ Vô thường
Ngày
nay đã qua
Đời
sống ngắn lại
Hãy
nhìn cho kỹ
Ta
đã làm gì?
|
N |
hân sinh vô thường, nào ai biết
ngày mai sẽ ra sao? Việc gì đến, chuyện gì đi, rất khó có thể lường trước được.
Ai cũng sẽ có những lúc cô đơn. Tuy nhiên, học cách yêu và được
yêu sẽ xua tan đi nỗi cô đơn trong cuộc sống.
Ai cũng muốn được phụ thuộc. Khi nhỏ, lệ thuộc vào cha mẹ, đến lớn,
phụ thuộc vào người yêu, về già thì phụ thuộc vào con cái. Tuy nhiên, một cuộc
sống tuyệt vời đòi hỏi con người ta phải làm chủ thế giới của chính mình để có
một trái tim mạnh mẽ.
Cô đơn làm con người ta tỉnh táo nhất, có thể lặng lẽ suy nghĩ,
hoàn thiện bản thân và lắng nghe tiếng nói từ nội tâm của mình. Bên cạnh đó, chỉ
có học cách ở một mình, con người ta mới có thể đối tốt với bản thân. Để lòng
mình bình lặng, con người ta mới có thể tìm ra hướng đi trong cuộc sống, làm chủ
chính mình chứ không phải kẻ hèn nhát.
2. Oán hận
Còn gặp nhau
Còn
gặp nhau thì hãy cứ vui
Chuyện
đời như nước chảy hoa trôi,
Lợi
danh như bóng mây chìm nổi
Chỉ
có tình thương để lại đời.
|
K |
hi chúng ta ra đời thì cũng đã
chẳng có một đồng, khi chết rồi cũng chẳng mang đi được một xu…
Yêu thương và oán hận chính là hai mặt của cuộc sống. Tuy nhiên,
sống một đời, yêu thương chẳng được bao nhiêu còn oán hận thì chồng chất. Vậy
mà chẳng mấy ai hiểu được rằng, oán hận bao nhiêu thì bản thân sẽ tổn thương bấy
nhiêu.
Yêu thương qᴜá cũng khiếп người ta càng trở nên oán hận hơn. Yêu
sâu nặng thì oán hận cũng càng mãnh liệt. Đam mê và dục vọng cũng chính là
nguyên nhân của oán hận.
Do đó, đừng quan tâm quá nhiều, để bản thân quá mệt mỏi. Đừng chất
đầy oán hận trong lòng, để bản thân quá gánh nặng. Bên cạnh đó, hạnh phúc thực
ra rất đơn giản. Hãy thả mình đi, đừng suy nghĩ, đừng phỏng đoán, hãy quên đi
những điều không vui, đừng đắm chìm trong những kỉ niệm buồn.
3. Nuối tiếc
Thời gian thấm thoát
Thời
gian thấm thoát trôi nhanh,
Phù
du kiếp sống mong manh vô thường,
Bao
nhiêu năm tháng tha phương,
Bây
giờ niệm Phật thoát đường tử sinh .
|
Đ |
ời người dẫu hạnh phúc đến mấy
cũng có khuyết thiếu. Đời người dẫu thê lương đến mấy cũng có hạnh phúc.
Hãy để mỗi ngày mới sắp đến đều là ngày không có gì để nuối tiếc
Con người nếu cứ mải miết sống trong những tiếc nuối thì cả đời sẽ
dằn vặt không yên. Đường đời thẳng tắp và có những ngã rẽ. Điều duy nhất không
thể là quay đầu lại. Do đó, đã qua rồi thì thôi, đừng đặt nặng quá khứ.
Đừng vì những chuyện cũ của ngày hôm qua mà ảnh hưởng đến tâm trạng
của ngày hôm nay. Ngày hôm qua chỉ là một cơn mưa, mưa mãi rồi cũng tạnh. Ngày
hôm qua cũng chỉ là cuốn phim, xem qua rồi cũng hết. Còn luyến lưu nghĩa là còn
một ngày day dứt.
Người ta rất dễ bị quá khứ đeo đuổi, nhất là khi nhìn lại những
ngày tươi đẹp từng có. Ta luyến tiếc kỷ niệm dù kỷ niệm chỉ còn như sương khói,
luyến tiếc những điều chưa thể làm dù chẳng còn cơ hội. Ta luyến tiếc danh tiếng,
những tiếng vỗ tay đắc thắng dù nó chỉ là thứ hư vinh.
Rất nhiều khi con người ta phải chấp nhận rằng có những thứ không
thể vãn hồi, có những chuyện không thể thay đổi, có những lời nói ra rồi không
thể thu lại. Mãi luyến tiếc quá khứ chính là phủ một lớp mây mù ảm đạm lên
chính hiện tại và tương lai của mình.
Do vậy, hãy đi về phía trước, đừng nhìn lại. Hãy nhìn về phía trước,
đừng trì hoãn con đường dưới chân. Dù phong cảnh quá khứ có đẹp đến đâu, con
người ta đã qua thì hãy sống tốt ở hiện tại, người trong quá khứ dù có tốt đến
đâu cũng không còn phận và vẫy tay chào tạm biệt.
4. Không buông bỏ
Đại chúng hãy cùng tinh tấn
Thực
tập hết lòng
Sống
cho sâu sắc và thảnh thơi
Hãy
nhớ vô thường
Đừng
để tháng ngày trôi đi oan uổng
|
M |
ỗi lần thương đau là một cột chống đỡ cho trưởng
thành. Mỗi lần bị đả kích là một chiếc khiên che chắn cho sự kiên cường. Cuộc sống
nhất định phải trải qua trắc trở, nhưng chúng ta vẫn cứ kiên cường chiến thắng
từng trắc trở đó, chừng nào ta còn sống thì còn đáng chúc mừng.
Đời người cũng tựa như một căn phòng. Người bi quan nhìn vào thì
thấy bên trong tối om, người trầm lặng thì thấy tĩnh mịch, người ưu sầu thì chỉ
đứng bên ngoài chẳng bước vào. Họ đứng bên ngoài và muốn trải nghiệm cảm giác của
gió tuyết, mưa rơi.
Bất kỳ ai cũng có những nỗi buồn đau ẩn chứa, những nỗi thống khổ
không thể nói nên lời. Chỉ cần người ta luôn nhớ rằng:
Khi lạnh
hãy mặc thêm áo khoác.
Khi
đói hãy mua cho mình một chiếc bánh.
Khi
đau đớn hãy tự cho mình thêm một chút kiên cường.
Khi thất
bại hãy nhìn về phía trước, quãng đường còn xa, gian khó còn nhiều và con người
ta không thể ngừng lại chỉ vì một lần vấp ngã.
Buông bỏ ở đây không phải về vật chất, bạc tiền mà là cái tâm sầu
não, phiền muộn. Nếu con người ta không thể buông bỏ được chúng, những loại
nghi tâm ấy dần dần sẽ đầu độc tâm hồn người ta, khiến mình chẳng có ngày nào
yên bình.
Mấy ai đong đếm được đau khổ trên đời, mấy ai biết được mình bị
bao nhiêu thương tổn? Nếu nước mắt không đọng lại trên gương mặt thì không ai
biết được nó lạnh giá đến chừng nào. Nếu cái đau đớn không nằm trên thân thể
thì chẳng thể biết nó khó chịu ra sao.
Cuộc sống đòi hỏi phải biết buông bỏ. Con người càng vướng mắc,
nó càng đeo bám. Càng quan tâm, càng dằn vặt, càng coi trọng, càng tổn thương.
con người ta càng sớm buông bỏ, họ càng thư thái, họ càng sớm thấy nhẹ nhõm và
càng thanh thản.
5. Chia ly
Duyên Lỡ
Lặng
lẽ sầu thương biển ái tàn
Tâm
hồn lạnh lẽo với trần gian
Chia
dòng mộng hẩm thân buồn chán
Ghép
mảnh duyên bèo phận tủi thân
Hạnh
phúc chia lìa chìm tiếng hát
Tình
yêu rạn vỡ lạc phách đàn
Nhưng
đời bạc bẽo mong nào đến
Muốn
được bình an ước cũng tan.
|
Đ |
ời người thật ngắn ngủi để rồi
thoáng chốc hiểu ra một điều được sống thanh thản hưởng chọn niềm yêu thương là
điều quý giá.
"Cuộc đời này, ngắn thì ngắn mà tình cảm lại
quá dài, tình yêu khiến cho vạn vật tươi đẹp diễm lệ, mà cũng khiến cho sự biệt
ly đau đớn hơn hết thảy mọi thứ trên đời."
Trong cuộc đời, sẽ luôn có những cuộc tụ họp và chia ly. Chỉ có
những người có duyên mới gặp nhau, còn những người không có phận thì mãi mãi ra
đi. Do đó, nếu thuộc về con người ta hãy nắm giữ, còn không phải đừng ép buộc.
Đôi khi thế giới thật rộng lớn. Bao la đến nỗi chỉ cần một lần
chia xa là cả đời không còn cơ hội gặp lại. Nhưng cũng có lúc trái đất bỗng trở
nên giới hạn. Nhỏ bé đến mức vừa chia tay, quay đầu lại đã thấy gương mặt họ
đang tươi cười, rạng rỡ... Cho nên: khi gặp gỡ hãy biết cách trân trọng, lúc
bên nhau nhất định nhớ giữ gìn.
"Giữa điểm đi và điểm đến là quãng đường.
Giữa chia ly và gặp lại là quãng đời."
6. Cầu mà không được
Hồng nhan bạc phận
Bạc
phận cho thân kiếp má hồng
Duyên
đời bạc bẽo mãi long đong
Thân
cô thiếu phụ phương trời lạc
Chọn
chốn huê lầu mặc trắng trong
Số
phận an bài gieo trái đắng
Duyên
kia đã nở hết chờ mong
Tơ
hồng đứt đoạn sầu ai oán
Lỡ
nhịp tình duyên hết ngóng trông.
|
C |
uộc đời có lúc có mất đi mới
trân quý cái đang có, có thất ý mới học được khoan dung, có khuyết thiếu mới hiểu
được hàm nghĩa hoàn mỹ.
Dục vọng của con người giống như một sợi dây cao su kéo căng. Một
khi tìm không được điều mình đang truy cầu thì sẽ bật ngược trở lại, bắn vào
mình tự làm tổn thương, từ đó mà thống khổ.
Càng truy cầu nhiều thì người ta càng thống khổ. Bởi vì những thứ
người ta mong cầu là vô cùng nhiều nhưng những thứ đạt được lại chỉ là hữu hạn.
Người ta không phải cứ muốn mà được, cứ truy cầu rồi có. Tất cả đều
phải dựa vào phúc báo của bản thân mới có được. Nhưng một khi truy cầu không được,
người ta sẽ dám làm nhiều việc xấu để đạt được mục đích. Khi càng bị tổn
thương, người ta càng rơi vào thống khổ.
7. Bị mê lạc bởi những điều thấy được
Phù Sinh
Vẫn
biết cuộc đời là mộng ảo
Phù
sinh một kiếp thoáng qua mau,
Tóc
xanh đang độ thời thơ ấu
Thoảng
chốc thì ra đã bạc đầu…
|
N |
ếu có thể vững vàng đối diện với thực tại, đối
diện với ‘được – mất’, công danh lợi lộc đến và đi cứ thản nhiên đón nhận… ấy mới
thực là người minh trí.
Con người
thường rất dễ bị mê lạc bởi những thứ vật chất, hình tượng, sự vật mà họ nghe
thấy, nhìn thấy, gặp phải, cảm nhận được. Đó chính là ngọn nguồn của sự thống
khổ.
Chính là người ta bị huyễn tượng, giả tướng, những điều hư ảo bề
ngoài mê hoặc. Những biểu hiện bên ngoài ấy vốn không phải bản chất của sự vật,
hiện tượng. Nếu cứ bị hãm sâu vào trong đó, người ta sẽ như chìm vào cõi mê mờ,
không cách nào thoát ra.
8. Không nhìn thấu chính mình
Đã
bao lần tôi chạy trốn bản thân
Nên
vùi sâu trong men ngần đắng chát
Để
tìm quên thói đời màu đen bạc
Khiến
tâm hồn như tan nát tả tơi
Nhiều
lúc buồn muốn đi đến một nơi
Chỉ
mình thôi khóc cười không ai biết
Chẳng
ghét ghanh hay tranh giành thua thiệt
Theo
tháng ngày cứ mãi miết trôi qua
Giờ
chẳng còn gì hi vọng thiết tha
Chỉ
mong sao xót xa đừng dai dẳng
Được
bình yên như dòng sông phẳng lặng
Chút
dịu dàng của giọt nắng ban sơ
Sống
cuộc đời chẳng nghĩ ngợi bâng quơ
Dẫu
lênh đênh bến bờ không định hướng
Vẫn
còn hơn chứa niềm đau ngất ngưỡng
Mãi
kéo dài theo mỗi bước chân đi.
|
L |
úc nào tôi cũng
bay theo hướng bay của người khác. Lần này tôi sẽ bay theo con đường mà tôi đã
lựa chọn.
Không nhìn thấy được bản thân mình lạc trong vòng luẩn quẩn,
không thấy vết thương của mình sau mỗi lần tranh đấu, không nhìn thấy nơi yên
tĩnh ở phía sau sự sầm uất vô vị, chính là một nỗi khổ lớn của đời người.
Người ta cứ tưởng bản thân mình hiểu mình rõ nhất, thực ra là
hoàn toàn trái lại. Nhìn thấu phần sâu thẳm nhất của sinh mệnh cá nhân vốn là
điều khó khăn nhất.
9. Không biết buông bỏ
Ta
thở nhẹ tâm hòa trí rỗng
Những
loạn cuồng vọng động trôi xa
Thấy
vui khi ngắm trăng tà
Thẩn
thơ bên cánh hoa sao dịu dàng.
Truy
nguyên lý ẩn tàng sâu sắc
Chữ
nhàn thôi trong mắt người xưa
Thì
ra tri túc cũng vừa
Lao
tâm nhọc trí sớm trưa làm gì.
Hãy
rũ bõ đeo chi huyễn cảnh
Giữ
trong tâm để lãnh sầu thương
Buông
đi tất cả bên đường
Cho
thân thông thoáng hết vương bụi trần.
Cầu
cho được dự phần siêu thoát
Chút
hòa quang mong toát lên đầu
Vậy
là mơ mộng quá sâu
Chỉ
cần bình ổn quên câu lụy phiền.
“BUÔNG... là cách tốt nhất để ta tránh xa những cám dỗ, những
ưu phiền, nuối tiếc và thậm chí là cả sự thù hận nữa. Có như vậy ta mới hướng đến
được những điều tốt đẹp hơn, tâm an lạc hơn, thư thái hơn và đương nhiên cũng sẽ
hạnh phúc hơn.”
“BUÔNG...là cả một sự quyết tâm và nghị lực chứ không hề đơn giản,
thế nhưng khi người ta đã BUÔNG được, trút bỏ được gánh nặng trong lòng, ta sẽ
cảm thấy thật thoải mái, nhẹ nhàng biết bao, lúc đó có lẽ mình còn nghĩ rằng:
"Đời người sống được bao nhiêu, vậy thì tại sao ta cứ phải tự buộc mình, tự
làm khổ chính mình".
Không buông bỏ được người và sự việc đã đi xa, không vứt bỏ được
những mặc cảm về tội lỗi trong quá khứ sẽ giống như mang theo tảng đá khi đi đường
dài vậy, thật khổ, thật mệt.
Buông bỏ ở đây không phải về vật chất, bạc tiền mà là cái tâm sầu
não, phiền muộn. Nếu người ta không thể buông bỏ được chúng, những loại nghi
tâm ấy dần dần sẽ đầu độc tâm hồn người ta, khiến người ta chẳng có ngày nào
yên bình.
10. Không vượt qua thất bại
Mỗi
khi buồn tôi chỉ muốn lặng im
Giấu
hết nỗi niềm vào tận sâu tâm khảm
Không
muốn người khác thấy tôi với thất bại ảm đạm
Rồi
ngại ngùng, rồi thương cảm, bâng quơ…
Mỗi
khi buồn tôi sẽ viết một bài thơ
Ngồi
lặng bên hiên hàng giờ nhìn mưa đổ
Bóng
nước vỡ tan như ngàn mảnh tình tôi loang lổ
Ghép
lại thế nào cũng lệch lạc, chông chênh.
Mỗi
khi buồn tôi chỉ muốn ở một mình
Mở
nhạc thật to, đắm chìm trong giai điệu
Tôi
không khóc, không cho phép mình mềm yếu
Mình
không thương được mình thì đợi để ai thương?
Mỗi
khi buồn tôi lại muốn xách ba lô và lên đường
Đi
đến những nơi khiến lòng mình thanh thản
Về
với thiên nhiên, với những buổi chiều bảng lảng
Để
tâm hồn gột rửa hết ưu tư.
Mỗi
khi buồn tôi chỉ ước giá như…
Có
thể ngủ say và quên đi tất cả
Sáng
thức giấc lòng không còn vội vã
Không
cuống cuồng tìm kiếm một hình dung.
Mỗi
khi buồn tôi thấy mình thật quá đỗi mông lung…
“Nhiều người ước mơ được thành công. Thành công
chỉ có thể đạt được qua thất bại và sự nội quan liên tục. Thật ra, thành công
thể hiện 1% công việc ta làm – kết quả có được từ 99% cái gọi là thất bại.”
Cuộc sống ai mà chưa từng thất bại, nhưng nếu thất bại mà lại gục
ngã, không thể đứng dậy được thì phần đời còn lại có lẽ chỉ là những lời than
trách mà thôi.
Thất bại là chuyện thường trong đời mỗi người. Ai dám nói mình
chưa từng gục ngã? Những người thành đạt nhất, trái lại chính là những người vấp
ngã nhiều nhất.
Quan trọng là người ta biết cách đứng dậy sau vấp ngã ra sao, đừng
cứ nằm mãi ở nơi đó than thân trách phận, họ đang đợi ai đến dang tay cứu giúp
đây?
Cuộc đời là do chính con người ta tự quyết định, con đường là do
chính mình đi. Nếu không biết đứng dậy thì cũng đừng hy vọng đi cho tốt quãng đời
phía trước vốn đầy hứa hẹn.
11.Mê muội hoang tưởng
Ta
chờ ai một hình hài lộng lẫy?
Đến
cùng ta và chia sẽ đắng cay
Nói
rất nhiều nhưng chỉ có trong thơ
Lời
tâm sự sẽ đi vào muôn thưở
Người
đời hiểu hay một mình ta hiểu
Dăm
ba câu đâu trút cạn niềm yêu
Ôi!
Đau thương day dứt biết chừng nào
Một
ngày sống có bao nhiêu hoài bão
Mơ
làm chi những tơ tình ngốc nghếch
Khi
biết thuyền trên sóng nước lênh đênh
Không
thương phận còn thêm nhiều cay đắng
Cho
cõi lòng thêm sấu hận muôn năm
Ta
sống trong cảnh côi lẽ âm thầm
Chẳng
hay biết có ai thương hay ghét
Tan
vỡ hết những gì ta chưa chắc
Còn
chi đâu trong đáy mắt lệ đầy
Lời
thở than xin gửi đến trăng mây
Thưở
ta sống không còn gì để lại
Đêm
này đây ta kể lại những ngày
Của
sự sống rất mang nhiều hoang tưởng.
“Thà rằng cứ để đầu
óc trên mây và biết mình đang ở đâu... còn hơn hít thở bầu không khí rõ ràng
hơn phía dưới và cứ ngỡ mình đang ở thiên đường.”
Các tín ngưỡng cổ đại đều nói về sự tồn tại của linh hồn, cho rằng
thân thể con người chỉ là nơi trú ngụ tạm thời của linh hồn mà thôi. Bởi vậy có
cách nói rằng: Chúng ta đến cõi đời này với hai bàn tay trắng, khi rời khỏi đây
cũng là hai bàn tay trắng.
Những danh, lợi, tình không thể mang đi được, sao phải vì điều đó
mà đau khổ? Nhưng trong xã hội, điều khiến con người cảm thấy đau khổ nhất thường
là danh, lợi, tình. Đó cũng chính là cái “mê” của con người. Cũng vì danh, lợi,
tình mà người ta hình thành duyên nợ, mãi không thể dứt bụi hồng trần, ở trong
luân hồi mà vô tri.
Người ta nghe thấy, nhìn thấy, gặp phải, cảm nhận được đủ loại
hình tướng trong thế giới thực tại. Nhưng nhà Phật giảng rằng đó đều là mê, đều
khiến bản thân bị mê lạc. Chỉ có trí huệ cao hơn đến từ sự tu luyện mới có thể
vượt thoát khỏi cái “mê” này. Đây chính là điều mà Đạo gia gọi là phản bổn quy
chân, Phật gia gọi là giác ngộ, Kitô giáo gọi là cứu rỗi.
12. Sinh
Khi
tôi sinh ra đất nước đã có rồi
Trang
truyền thống bốn ngàn năm dựng nước
Già
trẻ gái trai cha ông tiếp bước
Miền
núi thôn quê, thành thị bưng biền
Hễ
có giặc là gióng trống, khua chiêng
Chiêu
hồn nước, điểm tô trang truyền thống
Một
dân tộc hai bàn tay trắng
Vùng
lên là chiến thắng thành công
Hết
bình Ngô, dẹp Nguyên, chinh Tống
Lại
đánh Thanh, đuổi Pháp, phá Minh
Rồi
kháng Nhật, đánh Tàu, diệt Mỹ
Trang
lịch sử chói ngời bao chiến tích
Cả
năm châu bốn biển bàng hoàng
Khi
tôi sinh ra đất nước đã có người
Vị
cha già vĩ đại tôn nghiêm
Không
mộng bá vương chỉ quyền uy như mộng
Xoá
vương triều vẫn giữ cung phi
Ba
mốt triệu con chung, còn con riêng giấu kỹ
Viết
chuyện đời mình, mong hậu thế...tôn vinh
Khi
tôi sinh ra Hà Nội chưa hoà bình
Năm
cửa ô rợp cờ hoa biểu ngữ
Những
vĩ nhân làm nên lịch sử
Phủ
lên mình chức vị đế vương
Đài
các, xa hoa, quyền quý, lộng hành
Khi
tôi sinh ra làng xóm còn tiêu điều
Khắp
mặt đất bốc mùi tử khí
Máu
đồng bào đồng chí tang thương
Cả
cộng đồng rên xiết điêu linh
(Con
đấu tố cha, vợ tố cáo chồng)
Khắp
xóm thôn bỗng bừng lửa hận
Thây
xác chất chồng, cúng tế... Mao
Khi
tôi sinh ra đất nước hoá pháp trường
Máu
chảy, đầu rơi, mạng người như sung rụng
Bao
cuộc đời chịu nỗi oan khiên
Chịu
tù đày, giam hãm triền miên
Khi
tôi sinh ra đất nước đã thế rồi
Cả
cộng đồng hoá thân thành bè đảng
Sống
vật vờ như những zôm bi
Không ký ức, trí khôn chỉ biết phục tùng
Thiếu
trái tim, thiếu tình thương nhân loại
Ôi
mạng người giữa thời bị trị
Tay
con người tiêu diệt lẫn nhau
Ngày
lại ngày nhuốm máu hôi tanh
Khi
tôi sinh ra trại lính đã hình thành
Mỗi
người dân một tù nhân dự khuyết
Cúi
dập đầu trước lũ cuồng điên
Sống
kiếp lắt lay, tư tưởng giam cầm
Nhầm
một người còn hơn bỏ sót
Bắt
một kẻ để cả vạn khiếp lây
Giữa
lòng dân, loại chúng sinh thất học
Dẫm
đạp lên trí tuệ dân sinh
Coi
cộng Đồng như một xã hội đen
Quyền
sinh sát bởi cái nhìn, vong bội
Cấm
đoán linh tinh, chỉ trích ồn ào
Biến
gia đình thành ngôi hầm mộ
Gò
mình trong dân chủ tập trung
Trong
cõi bất tri, thăm thẳm khốn cùng
Khi
tôi sinh ra đau xót đã rợn người
Mỗi
Đảng viên một "Sô-lôc-Hôm nội hoá"
Bóng
tối, tội danh phủ chụp xuống đầu
Đòn
hội đồng các cấp thay nhau
Ôi
những quái thai nhân danh cộng sản
Hoài
thai từ Mao ít thối tha
Chủ
nghĩa tự tôn bị cắt cụt đầu
Cùng
phong kiến gông cùm xiềng xích
Bao
thối nát thế gian từng có
Từ
cái thời nô lệ, chủ nô
Vua
chúa tham lam, độc ác bạo hành
"Tàn
phá cả côn trùng, thảo mộc
Coi
mạng người như cái kiến, con sâu
Nướng
dân đen trên ngọn lửa bần hàn
Vùi
con đỏ xuống dưới hầm tai vạ"
Giờ
đọng lại giữa đảng vô song
Khi
tôi sinh ra, đại hội đã ba lần
Lời
ngợi ca như thân cây rỗng ruột
Hoá
cánh diều no gió bay cao
Sáo
rỗng, ồn ào, thay trắng đổi đen
Bao
đồng chí từ người thầy vĩ đại
Hoá
kẻ thù truyền kiếp của nhân dân
Những
vị tiền nhân khai quốc công thần
Chung
chiến hào nay bỗng thành "phản bội"
Thanh
toán cung đình, bắt bớ thủ tiêu
Trước
Mác ba trăm năm đã có Quý Đôn rồi
Lời
phán truyền liệu biến thành sự thực?
(Con
cãi lại cha, trò chống đối thầy
Nạn
hối lộ tham nhũng tràn lan
Tướng
dốt lại kiêu hành binh sĩ nhược
Kẻ
có tài tứ tán tận trời tây
Tầng
lớp sĩ phu cùng nhau ngoảnh mặt)
Giặc
tràn vào xâm lấn biên cương
Thì
vận nước có còn vang dội mãi
Trang
lịch sử khép lại hay lật tiếp
Nước
thịnh dân hưng, hay suy đốn, điêu tàn???
Khi
tôi sinh ra..
“Mỗi chúng ta đều
chính là tác giả của cuộc đời mình.”
Thế giới thực tại là khổ. Chúng ta sống trên thế gian, bản thân
là khổ. Sống-chết là vòng luân hồi khôпg biết lúc nào mới kết thúc. Con người
sinh ra đã phải chịu trầm luân trong bể khổ tưởng như ʋô bờ. Cho nên, khi sinh
ra, lần đầυ tiên cất tiếng chính là tiếng kɦóc.
13. Lão
Cứ
ngỡ là mình mới đôi mươi
Soi
lại dung nhan thấy buồn cười
Người
đấy ta đây xưa khác biệt
Nên
nhận không ra lẽ thường thôi.
Thuở
xưa ta gầy tóc rẽ ngôi
Quần
ống hai mươi, móng tay dài
Da
trắng, râu ít, eo thon gọn
Chưa
hề mơ mộng chuyện tương lai.
Bây
giờ già rồi nghĩ sớm mai
Tỉnh
giấc, đun nước pha ấm trà
Ngồi
đợi cả buổi người quen lại
Chỉ
thấy trẻ con ở xóm xa.
Bạn
nhiều, người thân thì xa quá
Ít
có thời gian gặp gỡ nhau
Ấy
thế lâu lâu mời buổi nhậu
Là
lại xum vầy, đầy, đủ, đông.
Ước
gì tuổi đời mãi xanh trong
Để
thấy cái qua không tiếc ngần
Mắt
ngày một mờ nhưng không cận
Vì
chăm đọc sách và viết thơ.
Lúc
này nhìn lại mới thẫn thờ
Bụng
to, râu bạc, tóc lưa thưa
Da
xấu, giọng nói không trong nữa
Thế
là tuổi già đang đón chờ./.
“Tháng ngày hối hả,
đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân
sinh nhưng chỉ có hiểu đời thì mới sống thanh thản, sống thoải mái.”
Tuổi thanh xuân của mỗi người đều nhanh chóng trôi qua. Có người
ví tuổi thanh xuân như một cơn mưa rào, có người lại ví thanh xuân như một chuyến
tàu không có vé khứ hồi. Một khi chuyến tàu thanh xuân đã rời sân ga là sẽ
không bao giờ trở lại. Bước qua tuổi thanh xuân, ta có những tháng ngày chênh
vênh, ta đã có được rất nhiều thứ và cũng bỏ lỡ rất nhiều thứ khác.
Để rồi ai cũng phải đi qua quãng thời gian đẹp đẽ đó, ai rồi cũng
ρhải già đi tuy mỗi ngày ta khôпg nhìn thấy mình đang lão hóa. Đó là một nỗi khổ
khó nói nên lời. Coп người bình thường khôпg cách nào có thể khống chế điều
пày, mỗi khi nhìn lại thấy thêm một sợi tóc bạc thì trong tâm sẽ phảng phất một
nỗi buồn thương.
14. Bệnh
Khổ
đau tiếp diễn khó mà vui.
Bệnh
tật thường xuyên chẳng dám cười.
Những
tưởng đời mình nhiều thú vị.
Ngờ
đâu số phận lại bùi ngùi.
Quê
nhà kiếm sống nhận điều rủi.
Xứ
lạ làm ăn gặp chuyện xui.
Cuộc
sống ngày ngày như thế đó.
Còn
gì sung sướng để mà vui.
“Có gì cũng được trừ
có bệnh, không có gì cũng được trừ không có tiền, thiếu gì cũng được trừ thiếu
sức khỏe. Sức khỏe không phải là tất cả nhưng không có sức khỏe sẽ chẳng có thứ
gì!”
Người xưa nói, trời khôпg đo được gió và mây, người sớm tối có họa
phúc, khôпg thể dự liệu. Вệnh tật là nỗi khổ lớn của đời người, ai ai cũng sẽ
phải trải qua. Ngày hôm nay khỏe mạпh, nhanh nhẹn nhưng ngày mai có thể đau đớn,
lìa đời chẳng hay.
15. Tử
Thân như bóng chớp
Thân
như bóng chớp có rồi không
Cây
cỏ xanh tươi, thu nhuốm hồng
Mặc
cuộc thịnh suy đừng sợ hãi
Thịnh
suy như cỏ hạt sương đông
|
N |
hân sinh tại thế, muôn nẻo đường đời, người gặp
vô số, việc có vô vàn. Nhưng có một điều chúng ta không muốn đón nhận, đó chính
là sự vô thường của thế gian.
Chết thật ra khôпg đáng sợ như con người vẫn tưởng tượng. Bởi vì
cái chết là khởi đầu của một sinh mạng mới. Luân hồi là để một sinh mệnh mới được
rằng đời. Nhưng chính sự lưu luyến, khôпg muốn rời xa cõi trần của coп người ta
lúc cận kề cái chết mới chính là nỗi đau khổ lớn nhất.
Sống
Với Chết
Sống
ao ước muốn mong mọi thứ
Chết
một đồng một chữ không theo
Thế
gian cái sướng, cái nghèo
Cái
danh, cái lợi là điều mộng mơ.
Sống
được những phút giây thoải mái
Kiếp
con người được lãi thế thôi
Bao
nhiêu những phút vui cười
Ấy
là phần thưởng mà trời ban cho.
Sống
với những buồn lo ngày tháng
Sống
nhọc nhằn với sáng hôm mai
Nhịn
ăn, nhịn mặc, nhịn chơi
Thật
là cuộc sống phí hoài biết bao.
Cái
chết kia, ai nào đã thoát
Số
mệnh, trời định đoạt, ai hay
Được
vui, hãy biết hôm nay
Vì
đời những cái rủi, may bất thường.
Phúc
với họa, đôi đường ai biết
Tạo
điều vui, tiêu diệt ngàn sầu
Chẳng
nên mong quá sang giàu
Tháng
ngày mải miết đâm đầu đổ đuôi.
Cho
mệt xác để rồi cũng chết
Lãi
trên đời là biết sống vui
Nghèo
mà lòng dạ thảnh thơi
Còn
hơn giàu có suốt đời lo toan.
Chỉ
tại bởi lòng tham ra cả
Thành
cuộc đời vất vả quanh năm
Óc
đầu suy nghĩ chăm chăm
Đôi
tay chỉ muốn quắp năm, vơ mười.
Sao
không nghĩ kiếp người là mấy
Gương
thế gian trông thấy rõ ràng
Sống
thời tích trữ bạc, vàng
Sống
thời tay trắng không mang được gì.
Còn
được sống, tiêu đi là lãi
Chết
thiệt thòi, vừa dại, vừa ngu
Bản
thân chỉ biết có thu
Chi
ra lại sợ không bù được ngay.
Thành
cuộc sống tháng ngày đầy đọa
Miệng
có thèm cũng chẳng dám ăn
Lòng
còn đo đắn băn khoăn
Những
cân nhắc chán lại dằn xuống thôi.
Sao
chả biết con người là quý
Sống
coi tiền như vị thần linh
Để
tiền sai khiến được mình
Thật
là hèn hạ đáng khinh, đáng cười.
Trong
vạn vật con người là quý
Của
làm ra còn mất như chơi
Chỉ
duy có một con người
Tan
ra là hết muôn đời còn đâu?
Kết luận
Yêu thương hay ly biệt cũng là việc mà con người ta sẽ thường
xuyên phải đối diện trong cuộc đời này. Thân nhân chia lìa, bạn bè ly biệt đều
là những chuyện khiến con người thống khổ nhưng lại đều là điều hiển nhiên
trong cuộc sống, không sao tránh được. Thế thì chi bằng con người ta hãy biến
khoảng thời gian ở bên nhau trở nên ý nghĩa hơn để sau này không còn phải tiếc
nuối?
"Sinh, lão, bệnh, tử" là quy luật tự
nhiên, mỗi người đều phải trải qua trong đời. Vậy nên chỉ có thể dùng tâm thái
thản nhiên mà tiếp nhận. Khi có thể lạc quan, xả bỏ sự sợ hãi, cuộc sống của
mình sẽ trở nên tốt đẹp hơn rất nhiều.
Cuộc sống của mỗi người đều khó có thể hoàn mỹ nhưng cũng không
phải hoàn toàn là bi thảm. Có thể điều chỉnh tốt tâm thái của mình, vui vẻ sống,
biết rõ điều gì nên giữ, điều gì nên buông chắc chắn rằng cuộc sống của mình sẽ
ý nghĩa hơn rất nhiều!
Sự thanh tịnh nằm ở trong tâm
Cả đời làm việc, đến cuối cùng chỉ muốn bản thân được an nhàn để
hưởng thụ cuộc sống. Người ta luôn muốn tìm kiếm sự thanh tịnh ở bên ngoài
trong khi mình không phát hiện rằng nó là cái mà ai cũng có thể đạt được mà chỉ
cần lấy ra từ trong tâm.
Nếu tâm của mình bớt tham sân si, bớt ganh đua, ghen ghét… thì tự
khắc bản thân sẽ thấy thật thanh thản và thấy đời bỗng nhẹ nhàng làm sao.
Tức giận chỉ là một cục
than hồng có thể làm đau người khác, nhưng người bị bỏng đầu tiên chính là bản
thân mình
Sẽ có lúc người ta cáu gắt với mọi người nhưng mình đâu ngờ điều
đó lại làm hại chính bản thân mình. Đừng bao giờ nói bất kì câu gì khi người ta
tức giận.
Người ta thường nói: “Giận quá mất khôn”. Ngọc Minh nghĩ điều đó
rất đúng, bởi tôi đã từng đánh mất một người bạn của mình chỉ vì nói ra những lời
nặng nề kinh khủng khi bạn đó không làm tôi vừa ý.
Lúc đó, tôi làm tổn thương người ấy để bây giờ tôi đánh mất một
người bạn thân.
Suy nghĩ sẽ định hình con người mình
Chúng ta nghĩ thế nào thì con người chúng ta như thế ấy.
Người ta nghĩ mình vô dụng, chắc chắn người ta sẽ không bao giờ
làm nên trò trống gì vì mình chẳng thèm hành động.
Người ta nghĩ mình thông minh, dĩ nhiên người ta sẽ thông mình vì
tự bản thân sẽ biết cách tạo nên điều đó. Chỉ cần suy nghĩ tích cực thì mọi
chuyện sẽ tốt đẹp thôi!
Do đó, cuộc sống cũng sẽ ít buồn phiền, vì lúc nào người ta cũng
cố biến mọi thứ mình gặp phải trong cuộc sống thành niềm vui riêng cho mình.
Biết người là thông minh, biết mình là sự
giác ngộ
Chiến thắng bản thân còn hơn là chiến thắng cả ngàn trận đánh. Đó
là một bài học sâu sắc mà ai cũng cần biết.
Tự chinh phục tâm chính mình chính là ải lớn nhất mà con người phải
trải qua. Do đó, chúng ta phải tập thiền định để hiểu về chính bản thân mình.
Biết được bản thân thích gì, làm gì để thỏa mãn nó chính là cách để mình sống
vui hơn mỗi ngày.
Đừng tưởng đây là điều dễ thực hiện vì có người đã mất cả đời chỉ
để làm điều này thôi đấy! Chính tôi cũng là người sẽ phải rèn luyện nhiều trong
thời gian tới.
Thay thế đố kị bằng ngưỡng mộ
Còn đố kị thì tâm người ta sẽ còn buồn phiền. Thay vào đó, chúng
ta nên đón nhận sự thành công của người khác bằng sự ngưỡng mộ.
Tâm bình thản rồi lấy cái tốt của người khác để làm gương sẽ khiến
mình dễ dàng phấn đấu mà không có sự căm phẫn.
Đố kị chỉ làm lòng người thêm nhơ bẩn, thậm chí vì đố kị con người
có thể biến chất, trở thành người chuyên làm những hành động xấu xa mà đôi khi
chính bản thân mình cũng không ngờ tới.
Nhân từ với tất thảy mọi
người
Luôn luôn nhẹ nhàng với trẻ con, yêu thương người già, đồng cảm với
người cùng khổ, nhân từ với kẻ yếu thế và người lầm lỗi.
Một lúc nào đó trong đời, người ta sẽ rơi vào những hoàn cảnh đó.
Động lòng trắc ẩn với mọi người, kẻ giàu cũng như người nghèo; ai cũng có nỗi
khổ. Có người chịu khổ nhiều, có người chịu khổ ít.
Nhân từ để yêu thương và đồng cảm với họ. Vì mỗi người có một nỗi
khổ riêng chỉ có họ mới thấu. Bởi vì người ta luôn nhìn người bằng con mắt nhân
từ nên đời mình sẽ luôn đẹp.
Mọi thứ đều hoàn hảo. Tâm can được thanh lọc bởi những hành động
mà người ta dành cho người khác.
Tùy duyên
“Bàn tay ta vun đắp,
thành bại thuộc vào duyên,
Vinh nhục ai
không gặp, có chi phải ưu phiền”
Cái gì của mình thì nó sẽ thuộc về mình, còn cái gì không phải
thì nó mãi mãi sẽ không thuộc về mình. Vì vậy, nếu muốn nắm bắt gì đó, đặc biệt
là tình yêu thì hãy để tùy duyên.
Cả đời này, đừng quan tâm đến được và mất, vì số phận, đừng ép buộc,
hãy đối mặt và trân trọng mọi thứ!
Đời
người ngắn ngủi không dài
Sống
sao có ích, đêm ngày không lo.
Áo
cơm vật chất dày vò
Một
vòng lẩn quẫn, khổ cho kiếp người.
Tham
lam keo kiệt sinh thời
Làm
sao đến được, cõi trời mai sau.
Đam
mê danh lợi sang giàu
Tạo
thêm duyên nghiệp, dấy vào tấm thân.
Mai
này nhắm mắt lìa trần
Hồn
đến địa ngục, mắt dần sáng ra.
Thấy
rồi lòng mới xót xa
Nhận
ra đã muộn, án tra ngục hình.
Làm
thiện được phước theo mình
Kiếp
sau sẽ được, tái sinh sang giàu.
Hồng
Ân Tam Bảo bao la
Pháp
quang soi chiếu, thân ta an lành.
Nhân
lành quả ngọt đầu cành
Làm
thiện được phước, trời xanh thương tình.
Người thân thường
khiến ta đau khổ nhất
“Gia
đình luôn là những điều thiêng liêng và quý giá nhất mà thượng đế muốn ban tặng
chúng ta. Người ta thường nói một giọt máu đào hơn ao nước lã, tình cảm cha mẹ
dành cho con cái là bao la rộng lớn. anh em như thể tay chân và không có gì quý
hơn tình cảm gia đình.”
Hầu hết mọi đau khổ xuất phát từ các mối quan hệ giữa người với
người, đặc biệt trong các mối quan hệ với người thân lại khiến ta đau khổ nhất.
Để tránh nỗi đau khổ này, theo Thiền sư Saydaw U Jotika, chúng ta nên tránh lối
suy nghĩ mình đúng để lắng nghe được người khác, để thấy rằng trong sâu thẳm
tình thương họ dành cho mình...
Thiền sư Saydaw U Jotika người Miến Điện, nổi tiếng với những cuốn
sách như Tuyết giữa mùa hè, Bản đồ hành trình tâm linh... Ngày 13/4, Ngài đã có
chuyến thăm Việt Nam và có buổi gặp gỡ với các Phật tử. Tại buổi gặp gỡ này, một
phật tử Việt Nam hỏi Thiền sư: "Trong một cuốn sách của Ngài có đề cập đến
một vấn đề là: hầu hết sự đau khổ xuất phát từ các mối quan hệ, nhất là với các
mối quan hệ đối với người thân. Làm thế nào để tu tập tâm linh để tránh được nỗi
đau khổ từ các mối quan hệ này?".
Theo thiền sư Saydaw U Jotika, đau khổ trong các mối quan hệ đưa
lại, sâu xa nhất là do mình nghĩ mình đúng, mình nghĩ họ sai và mình muốn thay
đổi họ. Ngài nói:
"Chúng ta nên xác định là con người không
bao giờ hoàn hảo, bản thân mình cũng vậy. Ngay cả tôi trước đây cũng mắc phải
sai lầm này. Nhiều người nghĩ tôi là người có trí tuệ, không bao giờ phạm phải
sai lầm. Nhưng sự thực không phải như thế. Ngay cả bây giờ tôi vẫn gặp sai lầm.”
Mỗi một người lại có những xu hướng tính cách khác nhau. Người có
xu hướng tâm tham thì nhìn cái gì cũng tham. Người sân nhìn cái gì cũng sân,
nhìn cái gì cũng không vừa mắt và muốn sửa. Người ngã mạn lại, rất tự hào về bản
thân mình. Ngay chính bản thân tôi, tôi có cả hai xu hướng tính cách, vừa tham
vừa sân…
Ngọc Minh đọc rất nhiều sách nên từ hồi còn trẻ, tôi không muốn
nghe lời ai hết. Khi họ nói với tôi thì tôi nói biết rồi. Ngay cả khi bác sĩ
nói với tôi, tôi cũng nói với họ là tôi biết cái đó rồi. Xu hướng tính cách này
mãi về sau thì tôi mới nhận ra.
Khi nào có người nào đó sân với
tôi, tôi sẽ đồng thời nghĩ đến tính cách tốt của họ, thứ hai là cố gắng
tìm hiểu tại sao họ sân. Có những người họ sân với tôi, vì họ thương tôi nên mới
sân nên tôi cố gắng lắng nghe, cố gắng hiểu quan điểm của họ.
Cách để không còn bị đau khổ trong các mối quan hệ, đặc biệt là
trong mối quan hệ tình thân là: nên hiểu đã là con người thì không ai hoàn hảo,
mình cũng vậy. Tránh nghĩ mình đúng để lắng nghe họ, để thấy rằng trong sâu thẳm
tình thương họ dành cho mình.
Lắng nghe, kiên nhẫn, yêu thương để cho họ nói hết ra những gì
trong suy nghĩ của họ. Sau khi họ nói ra hết những gì trong lòng họ ra thì tôi
mới bắt đầu nói: “Hãy nghe tôi, tôi không chỉ trích bạn, tôi muốn nói với bạn rằng,
mặc dù không phải chúng ta lúc nào cũng đồng ý với nhau về mọi thứ nhưng mà
chúng ta cũng nên chấp nhận nhau”.
Mở rộng lòng ra, lắng nghe nhau là điều quan trọng để tìm thấy hạnh
phúc trong các mối quan hệ giữa người với người. Tất cả chúng ta ai cũng muốn
mình đúng. Vậy người ta muốn mình hạnh phúc hay mình là người lúc nào cũng
đúng?"
“Gia đình là cái nôi
nuôi dưỡng chúng ta nên người, gia đình là nơi có mẹ, có cha, những con người
yêu thương chúng ta vô điều kiện. Gia đình là những trái tim luôn hòa cùng một
nhịp đập, là điểm tựa cho ta mỗi khi mệt mỏi, về với gia đình, những buồn phiền
của mình sẽ được giải tỏa”
Xuân qua én cũng đi
qua
Niềm vui ở lại với
ta suốt đời
Công thành danh toại
rạng ngời
Gia đình êm ấm ơn trời
riêng ban
Đâu là hạnh phúc thế
gian
Có cha có mẹ muôn
vàn yêu thương
Con cái hiếu thảo bốn
phương
Vui lòng cha mẹ vượt
tường khổ đau
Hạnh phúc ơi đến mau
mau
Và luôn ở lại cho
nhau tiếng cười
Gia đình là lộc bởi
trời
Con cái là lộc trong
người mẹ cha.
Tình yêu là cái
quái gì mà làm người ta đau khổ đến thế?
Sầu nhân thế
Tháng
tháng ngày ngày tựa bèo mây
Thế
gian nán lại được đôi ngày
Nhân
tình bạc bẽo lòng sao đắng
Thế
thái ẩm ương mắt phải cay
Mong
trời đổi sắc nào ai biết
Muốn
đất thay màu mấy kẻ hay
Lòng
tham lắm việc mà không thể
Thế
đấy… vì đâu… giấc mộng gầy.
|
C |
uộc đời là một trường tu hành,
có tôi luyện mới trở nên rắn chắc, có ly biệt mới cảm thấy niềm vui hội ngộ, có
đắng cay mới biết ngọt bùi.
Đối với Ngọc Minh mà nói, tình yêu có cũng được mà không có cũng
chả sao, mình vẫn sống tốt vẫn vui vẻ với lựa chọn của mình là được rồi.
Nhiều lúc tôi tự hỏi, sao nhiều người biết khi yêu một người nào
đó sẽ rất đau khổ, không thể nào đến được với nhau nhưng vẫn cứ đâm đầu vào như
một con thiêu thân, điên cuồng yêu và điên cuồng đau khổ.
Cứ ngỡ một phút chạm nhau sẽ ở bên nhau nhưng không ngờ ta đã lạc
mất nhau ở ngã tư đường, hạnh phúc sẽ chẳng thể nào bền lâu.
Những kinh nghiệm cuộc sống biết càng sớm
càng tốt
Mỗi người trong chúng ta đều chỉ sống một
lần trong đời
Tình yêu như một ly trà, đúng vị đủ hoàn
cảnh mới là trà ngon
Tình yêu là cái quái gì mà làm người ta
đau khổ đến thế?
Tình yêu ấy mà, nó như một phần gia vị trong cuộc sống của mỗi
người, cuộc sống tẻ nhạt bỗng chốc tương sáng lạ thường nhờ một ai đó đã bước
vào cuộc sống của mình, cho ta biết được hương vị chua, cay, ngọt, đắng là như
thế nào nhưng tình yêu không phải là tất cả. Có người chọn tình yêu nhưng có
người lại chọn cuộc sống độc lập và sự nghiệp. Sau cùng nó cũng chỉ là một sự lựa
chọn.
Khi đã chọn thương một người, mình phải hy sinh nhiều lắm, có chịu
được tính cách của người đó không, có cảm thấy hạnh phúc thật sự khi ở bên người
ấy, nhiều khi mình còn không có danh phận khi đứng cạnh người ấy nhưng khi chia
tay, không thể nói dứt là dứt được, bởi con người ai cũng có cảm xúc, chí ít vẫn
còn cảm xúc dành cho nhau, chỉ là không còn như thuở ban đầu nữa.
Tình yêu là cái quái gì mà làm người ta lúc nào cũng phải trằn trọc
suy nghĩ về mối quan hệ của mình?
Tình yêu là cái quái gì mà làm cho người ta ăn không ngon, ngủ
không yên?
Tình yêu là cái quái gì mà làm cho người ta phải đau đầu về nó?
Tình yêu chẳng thể giải thích hết được bằng ngôn từ, nó vô hình
nhưng vẫn làm ta cảm nhận được và biến nó trở thành cái hữu hình, chúng ta có nắm
bắt được nó không thì còn tùy duyên.
Tình yêu của mỗi người là khác nhau, tùy vào cách cảm nhận của
chúng ta về nó, ta có muốn thêm những gia vị cho ngọt ngào và đậm đà hơn hay chỉ
muốn cuộc sống bình yên như trước, không đau khổ và lo lắng bất cứ chuyện gì của
người khác. Yêu hay không yêu cũng chẳng sao, quan trọng là mình có hạnh phúc với
lựa chọn của mình không mà thôi.
Tình yêu là gì mà người ta cứ thích đâm đầu vào vậy nhỉ? Có phải
cứ yêu là cuộc đời của chúng ta sẽ trở nên vui vẻ và hạnh phúc hơn không?
Tình yêu là một thứ gì đó luôn tồn tại trong cuộc sống, nó luôn
hiện hữu ở xung quanh ta mà thôi như mối tình đầy thú vị và trong sáng của đôi
gà bông, là nụ hôn chồng dành tặng vợ mỗi buổi sáng trước khi đi làm… Nhưng có
phải tình yêu là tất cả, nó là thứ bắt buộc khiến mỗi người trong chúng ta phải
trải nghiệm qua hay luôn khiến chúng ta hạnh phúc trong mối quan hệ này?
Không yêu thì chúng ta vẫn có thể sống tốt, đừng vì nhìn thấy nhiều
cặp đôi đi trên đường mà khiến chúng ta buồn phiền vì trong cuộc sống này còn
nhiều việc khiến chúng ta buồn phiền hơn. Có lúc yêu chỉ khiến ta thêm đau khổ
mà thôi, nàng Tô Thị đã bế con chờ chồng trong vô vọng đến khi hóa đá hay chuyện
về cụ bà chín mươi tư tuổi chờ chồng suốt năm mươi hai năm rồi đến khi chồng về
thì dẫn theo vợ mới, thật buồn làm sao.
Tình yêu bây giờ có thể là chỗ dựa để chúng ta nương tựa vào những
lúc chán nản với cuộc đời để có thêm động lực bước tiếp nhưng sau đó có lúc nó
lại vô tình cản bước chúng ta trên con đường tương lai. Vì vậy yêu là một sự lựa
chọn, ta yêu hay không là tùy thuộc vào ta, không ai có thể bắt ép ta làm việc
này trong khi ta không thích được. Chúng ta sau này có thể sẽ không lấy chồng
và nuôi những đứa con bị bố mẹ chúng bỏ rơi và lập nên một ngôi nhà tình thương
thì đó cũng có thể được xem là tình yêu, đâu nhất thiết tình yêu ở đây phải là
nam với nữ, mà nó còn là tình người nữa. Trước khi muốn yêu một ai đó, chúng ta
tốt nhất là nên học cách yêu lấy bản thân mình trước đã vì mình là nguyên bản,
không một ai có thể thay thế mình được và học cách độc lập hơn trong cuộc sống
“không cần thiết gấp gáp tìm người yêu, không cần vội vàng kết hôn. Vì trước
khi làm vợ làm mẹ hãy làm thật tốt chính mình. Vấn đề của mình không giải quyết
sẽ mãi mãi tồn tại, ỷ lại người khác chẳng có tác dụng gì đâu”.
Yêu hay không yêu cuối cùng cũng chỉ là sự lựa chọn.
Và
nhân tiện đây, Ngọc Minh muốn gửi tới mọi người rằng độc thân không đáng sợ, một
mình cũng chẳng sao, mà thứ đáng sợ nhất là ta không có ai để yêu thương, ta
không biết lí do mình đang sống là gì. Đừng lúc nào cũng cứ than thở là mình ế
mãi nữa, hãy để dành sức vào việc khác có ích hơn. Hãy nhớ rằng, thà độc thân
lâu một chút mà tìm thấy hạnh phúc của đời mình thì cũng đáng mà, nhỉ?
Sống
Sống
không giận, không hờn, không óan trách
Sống
mỉm cười với thử thách chông gai
Sống
vươn lên theo kịp ánh ban mai
Sống
an hòa với những người chung sống
Sống
là động nhưng lòng luôn bất động
Sống
là thương nhưng lòng chẳng vấn vương
Sống
yên vui danh lợi mãi coi thuờng
“Tâm
bất biến” giữa dòng đời “vạn biến”
Thương
ghét – trong lòng mãi vấn vương
Hơn
thua được mất – chuốc thêm phiền
Vui
buồn chẳng qua – như gió thoảng
Tốt
xấu khen chê – chi một lời
Quẳng
gánh lo đi – nhẹ cuộc đời
Hành
trang chuẩn bị – kiếp lai sinh
Công
danh tài sắc – như sương khói
Buông
xả đi rồi – sống thảnh thơi
Nhịn
đời để tấm thân yên
Nhịn
sự hơn thua khỏi lụy phiền
Nhịn
kẻ hung hăng lòng độ lượng
Nhịn
lòng háo thắng cõi thần tiên
Nhịn
cha nhịn mẹ con hiếu thảo
Nhịn
vợ nhịn chồng gia đình đầm ấm
Nhịn
anh nhịn chị – anh chị hòa
Nhịn
xóm láng giềng nghĩa tâm giao

