Nằm trong
sự buông bỏ là sự thông hiểu điều bất định... nằm trong thông hiểu điều bất định
là tự do thoát khỏi quá khứ chúng ta, thoát khỏi những điều đã biết, vốn là nơi
giam cầm những thân phận quá khứ. Và khi tự nguyện bước vào những điều chưa biết,
trường của mọi khả năng, chúng ta hiến mình cho trí tuệ sáng tạo đã dàn dựng
nên vũ điệu của vũ trụ.
Cũng giống
như hai chú chim vàng đậu trên cùng một cây, như những người bạn quen thân, bản
ngã và Cái Tôi cư ngụ trong cùng cơ thể. Bản ngã ăn trải ngọt và trái chua cay
cuộc sống, trong khi Cái Tôi quan sát trong buông bỏ.— Mundaka Upanishad
Quy luật
tinh thần thứ sáu của thành công là Quy luật Buông bỏ. Quy luật này cho rằng để
đạt được bất cư thứ gì trong vũ trụ vật chất này, chúng ta phải từ bỏ sự quan
tâm tới nó. Điều này không có nghĩa chúng ta phải từ bỏ mục đích để tạo ra khát
vọng. Chúng ta không từ bỏ mục đích, và mình không từ bỏ khát vọng. Chúng ta từ
bỏ sự tham đắm vào kết quả.
Đây là điều
có tác động lớn cần phải làm. Thời điểm ta ngừng tham đắm vào kết quả, đồng thời
kết hợp mục đích hướngvề-một-điểm với sự buông bỏ, chúng ta sẽ có được điều
mình khao khát.
Bất cứ thứ
gì mình muốn đều có thể đạt được thông qua sự buông bỏ, bởi buông bỏ dựa trên
niềm tin trọn vẹn vào sức mạnh của Cái Tôi đích thực của mình.
Mặt khác,
tham đắm hình thành trên nỗi sợ hãi và cảm giác không an toàn - và nhu cầu được
an toàn hình thành trên cơ sở chưa nhận thức được Cái Tôi đích thực. Ngọn nguồn
của thịnh vượng, giàu có hay bất cứ thứ gì trong thế giới vật chất đều là Cái
Tôi; đó là ý thức về việc làm sao để đáp ứng mọi nhu cầu. Mọi thứ khác đều là biểu
tượng: xe hơi, nhà cửa, tiền bạc, quần áo, máy bay. Những biểu tượng này chỉ là
phù du; chúng đến rồi đi. Theo đuổi những biểu tượng này cũng giống như việc chấp
nhận tấm bản đồ thay vì lãnh thổ có thực. Nó gây ra trạng thái lo lắng; và cuối
cùng nó khiến mình cảm thấy hụt hẫng và trống rỗng tự bên trong, bởi mình đã
đánh đổi Cái Tôi của mình để lấy những biểu tượng của Cái Tôi ấy. Sự tham đắm
xuất phát từ ý thức nghèo khó, bới nó luôn hướng tới những biểu tượng. Sự buông
bỏ đồng nghĩa với ý thức về sự giàu có, bởi cùng với sự buông bỏ ta sẽ có tự do
để sáng tạo. Chỉ qua sự tham dự một cách không tham đắm, người ta mới có thể có
được niềm vui và tiếng cười vang. Như thế những biểu tượng của sự giàu có được
tạo ra một cách tự nhiên và dễ dàng. Nếu không có sự buông bỏ, chúng ta chỉ là
tù nhân của sự vô dụng, vô vọng, những nhu cầu trần tục những mối quan tâm nhỏ
nhặt, nỗi tuyệt vọng lặng lẽ và những sự việc nghiêm trọng - những đặc trưng của
ý thức về sự nghèo khó và sự tồn tại tầm thường hàng ngày.
Ý thức về
giàu có đích thực là khả năng có được bất cứ thứ gì mình muốn, bất cứ lúc nào
mình muốn và chỉ với nỗ lực tối thiểu. Để chiêm nghiệm điều này, chúng ta phải
được truyền thụ khả năng thông hiểu điều bất định. Trong bất định, chúng ta sẽ
tìm thấy tự do để tạo ra những thứ mình muốn.
Con người
không ngừng tìm kiếm cảm giác an toàn, và mình sẽ nhận ra rằng tìm kiếm cảm
giác an toàn thực ra chỉ là một điều phù du. Ngay cả ham muốn tiền bạc cũng là
dấu hiệu của cảm giác không an toàn. Có thể ta sẽ nói rằng, “Khi tôi có X triệu
đôla, tôi sẽ an toàn. Như thế tôi sẽ chẳng phải lo lắng về tiền bạc và tôi sẽ
nghỉ hưu. Sau đó tôi sẽ làm tất cả những gì mình thực sự mong muốn.”
Tuy nhiên
điều này không bao giờ xảy ra - không bao giờ xảy ra. Có những người tìm kiếm cảm
giác an toàn, dành cả cuộc đời theo đuổi nó nhưng không bao giờ tìm thấy. Nó vẫn
chỉ là ảo vọng phù du, bởi an toàn không bao giờ chỉ đến từ riêng tiền bạc. Ham
muốn tiền bạc sẽ luôn mang đến cảm giác bất an bất kể chúng ta có bao nhiêu tiền
trong ngân hàng. Thực tế, một số người có nhiều tiền nhất cũng chính là những
người ít an toàn nhất.
Tìm kiếm
cảm giác an toàn chỉ là ảo tưởng. Theo những truyền thống minh triết cổ xưa, giải
pháp cho toàn bộ vướng mắc này nằm ở sự thông hiểu về những điều không an toàn,
hay thông hiểu về sự bất định. Điều này có nghĩa kiếm tìm cảm giác an toàn và bất
định thực ra là một mối liên hệ với điều đã biết. Và điều đã biết là gì? Điều đã
biết là quá khứ của chúng ta. Điều đã biết không gì khác chính là nơi giam giữ
thân phận quá khứ. Trong nhà giam ấy không tồn tại thứ tiến hóa nào - hoàn toàn
không một chút nào. Và khi không có sự tiến hóa, sẽ chỉ còn sự trì trệ, hỗn loạn,
mất trật tự và hư hoại.
Mặt khác,
bất định là mảnh đất màu mỡ cho Sự sáng tạo thuần khiết và tự do. Bất định có
nghĩa bước vào thế giới của những điều chưa biết tại mỗi khoảnh khắc tồn tại của
chúng ta. Điều chưa biết là trường của mọi khả năng, luôn tươi mới, luôn mở ngỏ
để tạo ra những hiện thân mới mẻ. Nếu không có những điều bất định và
những điều
chưa biết, cuộc sống chỉ là sự lặp đi lặp lại nhàm chán của những ký ức cũ mèm.
Chúng ta trở thành nạn nhân của quá khứ, và kẻ hành hạ mình ngày hôm nay chính
là bản thân mình sót lại từ ngày hôm qua.
Thôi tham
đắm vào điều đã biết, bước vào thế giới của những điều chưa biết, rồi thì ta sẽ
bước vào trường của mọi khả năng. Khi sẵn sàng đến với những điều chưa biết,
chúng ta sẽ có được khả năng thông hiểu sự bất định. Điều này có nghĩa, trong từng
khoảnh khắc cuộc sống, chúng ta sẽ thấy hào hứng, bất ngờ và bí ẩn. Chúng ta sẽ
trải nghiệm những niềm vui trong cuộc sống - điều kỳ diệu, hạnh phúc
và niềm
hân hoan của chính tinh thần mình.
Mỗi ngày chúng
ta có thể tìm kiếm cảm giác thích thú trong điều có thể xảy ra trong trường của
mọi khả năng. Khi chúng ta trải nghiệm cảm giác bất định, thế nghĩa là ta đang
đi đúng hướng - do vậy đừng từ bỏ nó. Chúng ta không cần phải có một ý tưởng
hoàn chỉnh và chính xác về điều mình sẽ làm trong tuần tới hay trong năm tới, bởi
nếu mình có một ý tưởng rất rõ ràng về điều sẽ xảy ra và mình gắn chặt vào ý tưởng
đó, chúng ta sẽ đóng sập toàn bộ mọi khả năng lại.
Một đặc
điểm của trường mọi khả năng là mối tương quan vô hạn. Trường này có thể sắp đặt
vô số sự việc trong không gian-thời gian để mang lại kết quả mong muốn. Nhưng khi
chúng ta gắn chặt vào nó, mục đích của mình sẽ bị đóng chốt vào một tâm thế cố
hữu cứng nhắc và mình sẽ mất đi tính linh động, óc sáng tạo và tính tự nhiên vốn
có của trường này. Khi gắn chặt vào nó, chúng ta sẽ đóng băng khát vọng của
mình, bắt nó tách khỏi sự linh động và linh hoạt vô hạn mà ép vào một khuôn khổ
cứng nhắc cản trở toàn bộ quá trình sáng tạo.
Quy luật
Buông bỏ không can thiệp vào Quy luật Mục đích và Khát vọng - về cách đặt mục
tiêu. Chúng ta vẫn có ý định đi theo một hướng nhất định, chúng ta vẫn có mục
đích. Tuy nhiên, giữa điểm A và điểm B là những khả năng vô hạn. Khi đã thông
hiểu sự bất định, chúng ta có thể chuyển hướng tại bất cứ thời điểm nào nếu
mình tìm thấy một lý tưởng cao cả hơn, hay nếu mình tìm thấy điều gì đó thú vị
hơn.Ít có khả năng chúng ta sẽ áp đặt giải pháp lên mỗi vấn đề, điều đó giúp
chúng ta tỉnh giác và nhạy bén trước các cơ hội.
Quy luật
Buông bỏ thúc đẩy toàn bộ quá trình tiến hóa. Khi hiểu được quy luật này, chúng
ta sẽ không cảm thấy bị hối thúc phải áp đặt giải pháp lên các vấn đề. Khi
chúng ta áp đặt giải pháp lên các vấn đề, ta chỉ tạo ra những khó khăn mới mà
thôi. Nhưng khi chúng ta chú ý đến sự bất định, và quan sát sự bất định ấy
trong khi mong mỏi chờ đợi giải pháp xuất hiện từ trong tình trạng hỗn loạn và
lộn xộn này, thì điều xuất hiện sẽ rất tuyệt diệu và thú vị.
Trạng
thái tỉnh giác này - sự sẵn sàng của mình trong hiện tại, trong trường bất định
- phù hợp với mục tiêu và mục đích của mình, cho phép mình nắm bắt cơ hội. Vậy
thì cơ hội đó là gì? Nó nằm ngay trong từng khó khăn mà mình gặp phải trong cuộc
sống. Mỗi vấn đề mà mình phải đối mặt trong cuộc sống đều chính là hạt giống cơ
hội cho lợi ích nào đó lớn hơn. Một khi chúng ta nhận thức được điều đó, chúng
ta sẽ mở mình ra cho vô số khả năng - và điều này giữ cho điều bí ẩn, kỳ diệu,
thích thú và mạo hiểm luôn hiện hữu và sống động.
Chúng ta
có thể nhìn nhận mỗi khó khăn mà mình gặp phải trong cuộc sống như một cơ hội để
có được lợi ích nào đó lớn hơn. Chúng ta có thể tỉnh giác và nhạy bén trước các
cơ hội bởi mình dựa chắc trên khả năng thông hiểu điều bất định. Khi sự chuẩn bị
của mình gặp cơ hội thì giải pháp sẽ tự đến. Cái sinh ra từ đó thường được gọi
là "may mắn”. May mắn chính là khi sự chuẩn bị và cơ hội xuất hiện cùng
lúc. Khi hai yếu tố này đi liền với sự tỉnh giác phân định cái hỗn mang, thì giải
pháp xuất hiện sẽ trở thành lợi ích mang tính tích cực đối với mình và tất cả
những người
mà mình tiếp xúc. Đây là công thức hoàn hảo của thành công, và nó dựa trên Quy
luật Buông bỏ.
ÁP DỤNG QUY LUẬT BUÔNG BỎ
Tôi sẽ thực hiện Quy luật Buông bỏ bằng cách cam kết tuân theo các bước sau:
1. Hôm
nay tôi cam kết với chính mình sẽ thực hiện buông bỏ. Tôi sẽ cho phép mình và
những người xung quanh được tự do là chính họ. Tôi sẽ không cứng nhắc áp đặt ý kiến
của mình rằng mọi thứ nên như thế nào. Tôi sẽ không áp đặt giải pháp lên các vấn
đề, bởi như thế sẽ tạo ra những vấn đề mới. Tôi sẽ tham gia vào mọi việc với
thái độ khách quan.
2. Ngày
hôm nay tôi sẽ coi bất định như một phần tất yếu trong trải nghiệm của mình.
Khi sẵn sàng chấp nhận bất định, giải pháp sẽ tự nảy sinh từ các vấn đề, từ
tình trạng bối rối, lộn xộn và hỗn loạn. Mọi thứ càng có vẻ bất định thì tôi sẽ
càng cảm thấy an toàn, bởi sự bất định là con đường dẫn tôi tới tự do. Thông
qua hiểu biết về bất định, tôi sẽ tìm thấy sự an toàn cho mình.
3. Tôi sẽ
bước vào trường của mọi khả năng và chờ đợi điều lý thú có thể đến trong khi mở
lòng trước vô số sự lựa chọn. Khi bước vào trường của mọi khả năng, tôi sẽ được
trải nghiệm tất thảy mọi niềm vui, phiêu lưu, bí ẩn và điều huyền bí của cuộc sống.


.jpg)