Ta chào ta buổi sáng
Bỗng thấy chiều thênh thang
Ta chào ánh trăng thanh
Ngàn mảnh trăng vụn vỡ
Ta chào cơn mưa đổ
Bỗng về lại trời quang
Đưa tay đón thu vàng
Lạnh mùa đông đã ngự
Tiễn đưa đời lữ thứ
Chợt về nỗi cô đơn
Ước vọng giấc ngủ ngon
Sao vẫn còn ác mộng
Ta chào con sóng động
Bỗng sông nước yên vui
Buồn ngủ bên góc núi
Thức dậy giữa đại dương
Người
ăn chơi đua đòi là :
-Sống xa đọa, xa hoa và xài những thứ xa xỉ
-Mua sắm phung phí
-Chơi bời không lo làm ăn chính đáng không lo tu học tu hành, bỏ
học
-Xài những thứ không hợp với bản thân mình
-Thấy người khác có gì mình cũng có cho bằng được
-Luôn đua theo dù bản thân hay gia đình cha mẹ không có
Biểu
hiện của thói ăn chơi đua đòi:
-Học đòi người nổi tiếng ăn mặc sexy, hàng hiệu
-Tập tành ăn chơi đi bar, đi bia rượu
-Ăn mặc phong phanh ra đường
-Quần áo ngắn cũn cỡn
-Tập tành trang điểm, son phấn
-Học đòi hàng hiệu, xe xịn,nhà to đẹp
Tác
hại của thói ăn chơi đua đòi:
-Không hợp hoàn cảnh, mọi người xa lánh cười chê
-Xã hội không ổn định
-Mất cân bằng xã hội
-Phí thời gian, tiền của
-Bị người khác coi là dị thường
-Ảnh hưởng xấu đến môi trường xã hội và cuộc sống
Biện
pháp phòng tránh thói ăn chơi đua đòi:
-Bản thân có trách nhiệm hiểu những gì hợp với mình
-Gia đình nhà trường pháp luật cần quan tâm đúng mức
Nếu cuộc sống xưa mọi người chỉ mơ ước “ăn no mặc ấm” thì với xu
thế phát triển ngày nay, mọi người ngày càng hướng tới “ăn ngon mặc đẹp”. Nhưng
mặt trái của điều này là lối sống ăn chơi đua đòi của một bộ phận không nhỏ nhất
là giới trẻ hiện nay.
Ăn chơi đua đòi là lối sống xa hoa, phung phí chạy theo thời đại,
theo xu thế, theo những cái mới mẻ của xã hội. Người ăn chơi đua đòi không có lập
trường riêng của bản thân mà chỉ luôn chạy theo, bắt chước xu hướng, phong cách
của người khác.
Biểu hiện của sự ăn chơi đua đòi là ngay cả khi kinh tế gia đình
không cho phép nhưng họ vẫn chơi bời, mua sắm quần áo, giày dép hàng hiệu.
Thích vào những hàng, quán đắt tiền để thể hiện bản thân với bạn bè. Thích đua
đòi, bạn bè có gì mình cũng phải có để “bằng bạn bằng bè”. Một số người còn học
đòi người nổi tiếng ăn mặc sexy ra đường, trang điểm “mắt xanh môi đỏ” khi đi ra
đường, họ nghĩ như vậy là nổi bật, là phong cách hơn người.
Thói đua đòi ngày nay không chỉ xuất hiện ở những người sống
trong cuộc sống giàu có mà ngay cả những người nghèo cũng đòi đua theo thời đại,
vòi vĩnh, lừa lọc, ăn cắp , lừa gạt người khác để có tiền đua đòi ăn chơi .Thậm
trí họ còn lấy cả tiền mà bố mẹ dành dụm để nuôi họ ăn học để thỏa thích nhu cầu
đớn hèn của mình.
Nguyên nhân của việc này là do thiếu hiểu biết thích được thể hiện bản thân, đẳng cấp của
riêng mình nhưng họ hiểu sai cách để thể hiện bản thân nên đã đi vào con đường
chơi bời, đua đòi. Một phần nguyên nhân khác xuất phát từ sự thiếu quan tâm, chỉ
bảo của ông bà, cha mẹ thầy cô và pháp luật cho nên họ không được quản lí đã
lêu lổng với lũ bạn xấu và nhiễm thói xấu.
Thói đua đòi ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống của xã hội. Họ mải
mê chơi bời, ganh đua với người khác mà quên đi việc tu học tu hành, thường
xuyên trộm cắp ,lừa gạt , bỏ tu học tu hành. Học sinh vì ăn chơi mà vay nặng
lãi để rồi mang về cho bố mẹ một số nợ khổng lồ khó có thể trả. Thiếu tiền, họ
bắt đầu đi cướp giật, trộm cắp,…
Vay lãi nặng để ăn chơi đang trở thành một thực trạng đáng buồn xảy
ra ở giới trẻ, kể cả một số sinh viên. Điều đáng nói là, không ít người trong số đó từng khá ngoan, nhưng khi đã dấn
thân thì sẵn sàng nhắm mắt vay tiền của “tín dụng đen” và kết cục là bị xiết nợ
bằng bạo lực.
Cha mẹ vất vả thành quen
Nhọc nhằn gồng gánh lo toan gia đình
Các con gắng học thông minh
Sống sao vuông nghĩa,tròn tình trước sau.
Những lời mẹ dặn nông sâu
Bởi vì trong mẹ lo âu quá nhiều
Bây giờ xã hội bao nhiêu
Cạm bẫy,cám dỗ muôn điều bủa vây.
Mong là cuộc sống mai đây
Các con của mẹ có ngày thành công
Công cha sức mẹ vun trồng
Con ơi! đừng có chơi ngông đua đòi.
Đừng than phận số thiệt thòi
Thua bè,kém bạn nhớ lời mẹ cha
Thế gian còn lắm nhiều là…
Những người khốn khó mẹ cha không còn.
Còn bao đứa trẻ thiếu cơm
Ngô,khoai,mì sắn trừ cơn đói lòng
Thấy người như vậy mẹ mong
Con đừng ngạo nghễ và không chê cười.
Mai sau khôn lớn thành người
Tiếng cha,lời mẹ muôn đời đừng quên
Anh em tình nghĩa vững bền
Keo sơn,gắn bó mẹ thêm vui lòng.
Thiếu tiền chơi thì đi vay
Hiện nay không thiếu những “tấm gương” những người vướng vào vũng
lầy ăn chơi để đến nỗi sa ngã, rơi vào vòng lao lý. Thế nhưng những bài học
cũng không khiến những kẻ đi sau tỉnh ngộ. Vẫn có hàng trăm người, đặc biệt là
giới trẻ, vì thiếu tiền chi tiêu hoặc đua đòi mua sắm, chơi bời nên tiếp tục sập
bẫy “tín dụng đen”. Người thì cầm cố thẻ sinh viên, người cầm máy tính, xe máy.
Điều đáng nói là các quỹ “tín dụng đen” thực chất được lập bởi những
người cho vay lãi nặng, với mức độ ưu
đãi khá “thoáng” là không cần thế chấp. Thế nhưng như một thanh niên từng đi
vay lãi nặng cho hay: “Họ không đòi hỏi người vay thế chấp vì họ biết không thể
chạy được. Họ có đường dây “xã hội đen” đòi nợ, sẵn sàng đánh đập con nợ”. Một
“khổ chủ” của nạn vay nóng cho biết.
Nguyễn Lê Huy, một sinh viên Trường Đại học đã viết những lời tâm
sự gây xôn xao mạng xã hội với lời nhắn
nhủ chân thành tới các bạn đồng trang lứa rằng đừng rơi vào vũng lầy ăn chơi sa
đọa như cậu đã từng.
Huy mồ côi bố, sống với bà nội và ao ước được lập thân bằng con
đường học hành. Nhưng ở môi trường mới, bị bè bạn xấu rủ rê cậu đã sa ngã, vay
tiền, cầm đồ để đổ vào cờ bạc, rượu chè.
Khi rơi vào cảnh nợ nần chồng chất thì không ai khác chính gia
đình là người phải giúp Huy trả nợ. Giật mình tỉnh ngộ, Huy tâm sự: “Đời sinh
viên mỗi chúng ta chỉ vài năm, bảo ngắn không ngắn, dài không dài nhưng đừng
làm việc dại dột, hãy sống thật có ích, xứng đáng với những hi sinh và kỳ vọng
của gia đình”.
Có những đêm buồn chợt lẻ loi
Nghèo xơ lại cũng muốn đua đòi
Nhà sau chị ấy chồng thôi hẳn
Hẻm giữa cô nàng mẹ chết toi
Khổ nỗi người thương chờ tiếng gọi
Buồn thay kẻ nhớ đợi rung còi
Tôi thì lưỡng lự nhìn hai phía
Quả thật bên nào cũng muốn moi
Kết
cục đau lòng được báo trước
Không chỉ sinh viên tỉnh lẻ lên phố sập bẫy các trò ăn chơi mà tại
những vùng ven các thành phố lớn như :Hà Nội, Hải Phòng , Hồ Chí Minh, Cần Thơ,
Đà Nẵng… cũng có nhiều người vấp ngã khi làn sóng “tín dụng đen” tràn tới. Nhiều
ông bố, bà mẹ vất vả làm ăn, tích cóp để nuôi con cái ăn học, bỗng một ngày bị
dúi vào tay tờ giấy vay nợ, do con mình ký với số tiền hàng trăm triệu đồng.
Tiêu biểu cho trường hợp này là Nguyễn Đức Khôi và bạn là Nguyễn
Văn Mạnh , bố Khôi cho biết: “Con trai tôi vốn hiền lành, ham học, vậy mà chẳng
hiểu sao đi vay số tiền lớn như vậy để ăn chơi, cờ bạc rồi hư hỏng. Thật không
thể hiểu nổi. Cả đời tôi chưa bao giờ dám nghĩ đến chuyện động trời như thế”.
Ông T. đã tự tử vì bi kịch gia đình như thế.
Qua tìm hiểu, Khôi và Mạnh đã vay lãi số tiền 150 triệu đồng và
300 triệu đồng của Hoàng Quốc Anh với lãi suất 2.000 đồng/triệu/ngày. Số tiền
có được cả hai dồn vào các phi vụ chơi bời, không hề nghĩ đến hậu quả.
Khi không đòi được nợ, chủ nợ đã bắt và đánh đập Khôi và Mạnh.
Ông T. đã phải chứng kiến các đối tượng cho vay lãi nặng đánh đập con trai ông
và bắt ông viết giấy nhận nợ.
Phòng Cảnh sát Hình sự Công an của các tỉnh thành đã tiếp nhận
nhiều vụ việc và xử lý nhiều đối tượng liên quan đến “tín dụng đen”. Các cơ
quan chức năng đã cảnh báo về những kết cục nếu chạm tay tới những gói tín dụng
không an toàn.
Ngay tại những hiệu cầm đồ, các sinh viên đến cầm cố đồ đều được
nói đến mức giá cao.
Thí dụ một sinh viên cắm thẻ lấy 8 triệu đồng, với mức lãi suất
7.000 đồng/1 triệu/ngày thì một ngày số tiền lãi phải trả cho chủ hiệu là
56.000 đồng. Nếu không có tiền chuộc thẻ nhanh, trong vòng một tháng số tiền
lãi đã lên tới 1,68 triệu đồng. Chỉ hai tháng thôi, số tiền lãi đã lên đến hơn
3 triệu đồng.
Nhiều chuyên gia xã hội đã chỉ ra, vì việc quản lý bị buông lỏng
khiến cho kiểu cho vay lãi nặng tràn về, bủa vây người nghèo và đối tượng sinh
viên. Các chiêu trò quảng cáo được đăng tải, in giấy dán khắp các hang cùng ngõ
hẻm.
Chủ nợ cũng biết cách “chọn mặt gửi vàng” khi nhắm tới con nợ là con một, được nuông
chiều hoặc có đất đai, nhà cửa rộng rãi.
Trung tá Trần Hải Quân - Phó Trưởng Công an của một huyện cho rằng,
không ít chủ nợ đã cộng tác với con nợ để uy hiếp gia đình, khi sự việc vỡ lở
thì hậu quả đã ở mức nghiêm trọng.
Làm sao để giảm bớt những mối họa xảy đến với sinh viên, các bạn
trẻ và người nghèo, rất cần sự nỗ lực quản lý của các cơ quan chức năng, đặc biệt
là công an. Bên cạnh đó, các gia đình cũng cần quản lý con chặt chẽ hơn, tránh
vay nợ, trở thành đối tượng làm ăn của những kẻ cho vay lãi nặng và trục lợi bằng
bi kịch và nỗi đau của người khác.
Sống trên đời phải biết mình là ai
Đừng vì "sỹ diện" mà làm khổ cha mẹ
Đừng vì "tiền bạc" mà bán rẻ lương
tâm
Đừng vì "hư danh" mà khinh mạt người
đời
Đừng nghĩ mình "khôn ngoan" mà lọc lừa dối trá…
Cho Bằng Bạn Bằng Bè
Cuộc sống hiện đại, nhiều nhu cầu về vật chất nảy sinh tác động
không nhỏ đến tâm tư, lối sống của con người, nhất là người trẻ. Và nhiều người
dù điều kiện gia đình không khá giả vẫn cố chạy đua theo những giá trị ảo cho bằng
“con nhà người ta”.
Tuy làm nghề nông nhưng vợ chồng chị Lộc rất chăm lo việc học
hành cho con cái. Đứa con gái lớn đang học một trường cao đẳng được anh chị chu
cấp đầy đủ. Dù vất vả nhưng anh chị vẫn cố gắng chỉ với mong muốn duy nhất là
con học hành chăm chỉ, ra trường có tấm bằng để không phải vất vả như bố mẹ.
Thế nhưng, N.G. (con gái anh chị) lại tỏ ra ăn chơi, đua đòi.
Nhìn N.G. lúc nào cũng xúng xính trong những bộ quần áo hợp mốt, trên tay cầm
điện thoại đắt tiền, thường xuyên ngồi ở những quán cà phê sang chảnh, ít ai
nghĩ cô là con nhà nghèo. Những đồng tiền mồ hôi, nước mắt của anh chị cứ đều đặn
được cô con gái mang đi tiêu xài hoang phí hàng tháng. Ngoài những khoản chính
như tiền học phí, tiền ăn, thuê phòng trọ, thì N.G. còn nghĩ ra đủ các khoản để
xin thêm. Và những món đồ dùng xa xỉ, những cuộc vui tới bến với bạn bè cũng từ
đó mà ra.
Nhiều người dù gia đình không khá giả vẫn cố đua đòi chạy theo những
giá trị ảo cho bằng "con nhà người ta".
Dù nhà ở thành phố nhưng gia đình chị Thanh lại đông con. Chồng
chị là công nhân vệ sinh, chị không có công việc ổn định nên thường xin làm phụ
tại các quán ăn sáng. Hai vợ chồng phải chật vật lắm mới nuôi nổi các con ăn học.
Đứa con trai thứ 2 của anh chị năm nay lớp 8 đã nằng nặc đòi mẹ mua cho chiếc
smartphone “cho giống các bạn”. Vì thương con mà đôi khi những yêu cầu của con,
chị Thanh đã đáp ứng một cách vô điều kiện. Đã không ít lần, con trai ghé chỗ
làm của chị xin tiền để đi chơi cùng bạn.
Không có tiền, chị lại ứng của chủ quán để đưa cho con dù số tiền
đó có khi còn nhiều hơn tiền công cả một ngày làm việc vất vả của chị. Trước
ánh nhìn ái ngại của chủ, chị lại chép miệng: “Thôi thì cho nó đi chơi với bạn
bè cho thoải mái, mình chịu khổ tí cho con bằng bạn bằng bè”. Gần cuối cấp
nhưng con trai chị không lo học hành mà thường xuyên trốn học đi chơi cùng một
nhóm bạn trường khác. Năm học vừa rồi, cô giáo chủ nhiệm phải mấy lần gọi chị
Thanh lên để nhắc nhở nhưng chị vẫn lén lút cho con tiền đi chơi.
Với suy nghĩ tất cả vì con, nhiều cha mẹ đã không lường trước được
việc con mình trở thành những đứa trẻ thích hưởng thụ, không biết trân trọng
công sức của bố mẹ. Dù có nhiều nguyên nhân tác động nhưng những đứa trẻ “con
nhà lính” mà “tính nhà quan” vẫn thường xuất phát từ việc được bố mẹ nuông chiều
quá mức. Khi yêu cầu dễ dàng được đáp ứng, những đứa trẻ sẽ nảy sinh thói hư tật
xấu, sống ích kỷ, lười lao động. “Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng”, những biểu
hiện tính cách tiêu cực đó sẽ càng có cơ hội bộc lộ nếu bọn trẻ giao du cùng
nhóm bạn ăn chơi, đua đòi.
Chính vì vậy, trước tiên, bố mẹ cần phải thay đổi suy nghĩ và điều
chỉnh cách ứng xử, chỉ cho con những gì con cần chứ đừng cho những gì con muốn.
Bởi không phải cứ đáp ứng, cung phụng mọi nhu cầu của con mới là yêu thương.
Bên cạnh đó, cũng phải dành thời gian quan tâm việc học hành, những mối quan hệ
bạn bè để kịp thời điều chỉnh, định hướng cho con.
Cầu mong mọi người biết thương nhau
Chia sẻ niềm vui lẫn nỗi đau
Giàu nghèo mai kia rồi vẫn chết
Danh quyền mốt nọ cũng qua mau
Sao không phấn khởi mà vui sống
Lại cứ đua đòi để khổ tâm
Đã biết nhân chi sơ bổn thiện
Xin đời nhân ái đến cho nhau..!..
Cô vợ nhà nghèo học đòi làm
sang...
Đã bao lần Quân được phen muối mặt vì thói đua đòi của vợ, nhưng
vợ anh đâu có hay. Nghèo thì chẳng ai ghét cả, nhưng nghèo mà học đòi làm sang
người ta mới ghét, vì thấy quá lố bịch.
Quân quê ở Bắc Giang, My người Hải Dương, Quân vào Vũng tàu học rồi
chọn lập nghiệp luôn ở Vũng Tàu, trong một chuyến đi làm từ thiện, Quân gặp My.
My khi đó vẫn là cô sinh viên của một trường cao đẳng ở Đồng nai, tiếng sét ái
tình khiến hai người cảm mến nhau ngay từ lần gặp đầu tiên. Họ kết hôn ngay sau
đó 5 tháng, khi My cũng vừa kịp hoàn thành kì thì tốt nghiệp cao đẳng, và lúc
đó thì My cũng đã có bầu 2 tháng.
Sau khi kết hôn lại bầu bí luôn, cộng với việc năng lực cũng hạn
chế, nên My không xin được việc, Quân hơn My 5 tuổi có công việc ổn định, nhưng
vẫn phải đi thuê nhà ở Hà Nội. Kết hôn xong My cũng chuyển lên Hà Nội sống với
chồng luôn, gia đình hai bên cũng chẳng có gì là khá giả nên không giúp gì được
hai vợ chồng, một mình Quân lúc trước chỉ việc làm nuôi một mình mình thì cũng
xông xênh tiền bạc, nhưng kết hôn rồi, nuôi vợ bầu bí chuẩn bị cho đứa con ra đời
bao nhiêu khoản phải lo, trong khi Quân nghĩ đủ mọi cách kiếm tiền, làm ngày
làm đêm, làm việc ở công ty lại mang việc bên ngoài về làm thêm, thì My vợ Quân
lại tỏ ra là một người ăn chơi sành điệu nhất Vịnh Bắc Bộ. Đến nỗi bạn bè của
Quân nhìn vào ai cũng cảm thấy khó chịu, khinh thường My. Họ đồng thời cũng
thương cho Quân, có cô vợ ăn chơi trác táng không biết nghĩ cho chồng.
Ở nhà đi thuê 2 triệu một tháng nhưng My sẵn sàng bỏ tiền ra mua
cái đồng hồ 6 triệu mà chẳng cần phải lăn tăn. Trên mạng xã hội My luôn tỏ ra
là một người sành điệu có gu thẩm mỹ, túi xách đã không dùng thì thôi cũng phải
dùng cái vài triệu trở lên. My giống như một cô gái nhà quê choáng ngợp trước
cuộc sống thị thành, thấy người ta có cái gì về nằng nặc đòi chồng có cái đấy.
Quân thương vợ đang bầu bí nên cũng rất chiều, có lắm hôm anh phải
đi vay đi ứng trước tiền lương để kịp mua cho My một bộ váy hàng hiệu đang sale
30% mà My thích. Bộ váy tuy là giảm giá rồi nhưng giá vẫn cao bằng nửa tháng
lương của Quân. Quân đi xe máy, nhưng vợ anh thì cứ ra đường là phải đi Uber xe
riêng hạng sang mới chịu. Ăn uống trong gia đình My cũng không có ý thức tiết
kiệm, vun vén, cô không thích nấu nướng, lúc nào cũng chỉ thích ra ngoài ăn
hàng.
Sắm quần áo cho trẻ sơ sinh, cô tuyên bố không dùng hàng tàu vớ vẩn
sợ ảnh hưởng tới con. Cô vào vào trung tâm thương mại, phải đặt toàn bộ đồ từ
Pháp, Mỹ, Anh về cho con cô dùng. Nếu như gia đình có điều kiện thì chắc cũng
chẳng ai nói gì, đằng này vợ chồng thì đều là người nhà quê, tháng nào chồng My
cũng phải méo mặt chạy ăn từng đồng. Nhưng My "vô tư" đến mức chẳng
thèm để tâm. Cô cho rằng sống được bao lâu đâu mà phải tiết kiệm làm gì. Tiền mừng
cưới được một món bảo để dành tới lúc sinh con thì dùng, mà chưa sinh con đã
tiêu hết cả tiền mừng cưới.
Lúc My sinh con, Quân muốn cô về quê sinh con rồi ở quê để có bố
mẹ chăm sóc, mà chi phí sinh hoạt cũng đỡ. Nhưng My không chịu, cô nói chồng ở
đâu thì vợ con phải ở đó. My nói như thế thì Quân còn biết ý kiến gì, thế là
Quân vẫn cứ nai lưng ra làm kiếm tiền, nhìn Quân gầy còm và sơ sác tiều tụy đi
cả chục tuổi. My thì vẫn vô lo vô nghĩ, ở nhà chăm con, ngày ngày chẳng biết
làm gì hơn chỉ biết lên mạng đặt hàng, shopping online, cô cứ vô tư đặt rồi dặn
shipper mang thẳng qua cơ quan chồng.
Có chồng trả tiền, không biết bao nhiêu lần Quân phải chạy đi vay
tiền khắp nơi trong cơ quan để trả tiền hàng cho vợ. Góp ý với vợ thì cô giận dỗi,
kể công kể nói, nói là cô hi sinh ở nhà chăm con đẻ cái cho anh, mà có mấy món
đồ anh cũng tiếc. Chưa hả lòng hả dạ, Mi lại lên mạng viết hàng mấy chục cái
status than vãn buồn phiền, sợ vợ bị căng thẳng sẽ dẫn tới chứng trầm cảm sau
sinh Quân lại phải xin lỗi.
Nhưng My có biết đấy là đâu, bạn bè đồng nghiệp của Quân ai còn lạ
gì hoàn cảnh gia đình Quân, thật sự có 10 người bạn thì tới 8 người là Quân
đang vay nợ tiền của họ về cho vợ ăn tiêu. Vậy nhưng mỗi lần đi gặp bạn bè của
Quân, hoặc là đi ăn liên hoan với cơ quan Quân thì My diện như một bà Hoàng.
My nhất định phải tỏ ra mình sang trọng sành điệu hơn người My mới
chịu. Ngồi với đồng nghiệp nữ của Quân, My khoe mới mua thỏi son có giá vài triệu,
quần áo toàn hàng hiệu mặc hai ba lần chán lại bỏ. Thậm chí My còn tỏ ra hào sảng
tới mức, đề nghị cho lại đồ cũ, đồ thừa cô và con cô không dùng tới cho mấy chị
đồng nghiệp của Quân. Đồng nghiệp của Quân mới đầu còn nhịn, còn nể Quân, sau rồi
họ nói mỉa mai với Quân: "Quân này chị người nhà quê không quen dùng hàng
hiệu sang chảnh như vợ em nên không dám dùng đồ thừa của vợ em, nhưng tiền em
vay chị để mua váy cho vợ em từ tháng trước, bao giờ em giả chị đấy".
Quân nghe thấy nói vậy mà muối mặt đến nỗi chỉ muốn chui xuống lỗ
để trốn. Quân yêu vợ thương vợ lắm, bao nhiêu lần góp ý nói cho My biết tình cảnh
gia đình mình chưa khá giả tới mức để My xa xỉ như vậy. Nhưng My dường như quá
trẻ con và không hề biết nghĩ, mỗi lần Quân góp ý My đều khóc lóc giận dỗi, ra
cái điều anh tiếc cô không muốn cho cô ăn diện.
Thậm chí đến nước Quân phải khai thật là anh đang vay nợ bạn bè đồng
nghiệp mấy chục triệu, toàn là vay để cho My ăn diện, lúc trước anh giấu vì
không muốn vợ suy nghĩ, giờ anh phải nói để vợ tỉnh ngộ. Ai ngờ My vợ Quân lu
loa lên nói anh là cái thứ đàn ông bất tài, có nuôi vợ nuôi con cũng chẳng
xong. Chồng người ta còn nào là mua nhà mua xe cho vợ con, anh bắt vợ con ở cái
xóm trọ lụp xụp này, mà cũng chẳng xong thì còn đáng mặt đàn ông không?
Lu loa với chồng xong My ôm con bỏ về nhà mẹ đẻ, tuyên bố li dị với
người chồng "bất tài".
Đừng ăn chơi ! khi Mẹ còn cực khổ
Đừng đua đòi ! khi Cha đổ mồ hôi
Đừng vô tâm ! sống chỉ biết mình thôi !
Đừng mê muội ! mà mộng điều hư ảo
Đừng xa hoa ! khi Mẹ già tần tảo
Đừng hảo huyền ! gây phiền nảo Cha yêu
Đừng ra đường ! với nét mặt tự kiêu
Đừng cao ngạo ! mà chê bai kẻ yếu
Đừng phung phí ! khi gia đình túng thiếu
Đừng vì tiền ! mà bất hiếu song thân
Đừng cải lời ! khi Cha Mẹ khuyên răn
Đừng vội vã ! phân chia sai lối sống
Đừng quá lời ! khi lòng đang nổi nóng
Đừng bỏ nhà ! khi Cha Mẹ ngóng trông
Đừng dại khờ ! với suy nghĩ chưa thông
Đừng kêu ngạo ! khi mình còn dốt nát…
Chỉ vì đua đòi
Sinh ra trong một gia đình nhà nông nghèo, đông anh em nhưng Phạm
Văn Tuẫn không chăm chỉ làm ăn mà ham chơi, đua đòi theo bạn bè xấu. Cưới vợ,
có con nhưng bản tính của Tuẫn vẫn không thay đổi mà còn dấn thân vào con đường
ma túy.
Khoảng 10h40 ngày 24-11, đang làm nhiệm vụ tại khu vực đường
Phùng Hưng, các trinh sát cùng người dân phát hiện một nam thanh niên có hành
vi trộm cắp chiếc xe máy Wear S màu đen BKS 33R4-3492 đang dựng trước cửa nhà.
Trong lúc đối tượng đang phá khóa điện chiếc xe máy thì bị lực lượng công an và
người dân bắt giữ.
Tại Công an phường ,qua đấu tranh khai thác, đối tượng khai tên
là Phạm Văn Tuẫn, SN 1983, HKTT tại xã Hải Tân, huyện Hải Hậu, tỉnh Nam Định và
đã thừa nhận hành vi trộm cắp xe máy của mình.
Sinh ra trong một gia đình nhà nông nghèo, đông anh em nhưng Phạm
Văn Tuẫn không chăm chỉ làm ăn mà ham chơi, đua đòi theo bạn bè xấu. Cưới vợ,
có con nhưng bản tính của Tuẫn vẫn không thay đổi mà còn dấn thân vào con đường
ma túy.
Ngày 23-11, Phạm Văn Tuẫn đi xe buýt đến chỗ làm của anh trai. Đến
sáng 24-11, thèm “thuốc”, Phạm Văn Tuẫn mượn xe máy BKS 29L-1051 của anh trai
nói là đi công chuyện nhưng thực chất là đi tìm sơ hở của người dân để trộm cắp
lấy tiền mua heroin. Đi đến trước cửa phòng khám, phát hiện xe máy để trên vỉa
hè không có người trông giữ nên Phạm Văn Tuẫn dựng xe máy của anh trai bên này
đường đi sang phá khóa trộm cắp. Hành vi phạm tội của Phạm Văn Tuẫn đã bị Công
an phường Phúc La và người dân phát hiện bắt giữ.
Ăn
chơi đua đòi là một hiện tượng ta thường bắt gặp trong cuộc sống; nó đã và đang
diễn ra quanh ta, nhất là trong lớp trẻ. Nó đã trở thành “thói” rất đáng chê
trách.
“Thói” nghĩa là lối, cách sống hay hoạt động thường không tốt,
được lặp lại lâu ngày thành quen. Ta thường nói: “thói hư, tật xấu; do thói du
côn đầu bò; mãi mới bỏ được thói hút xách nghiện ngập; thói ăn chơi đua đòi”. Tục
ngữ có câu: Đất có lề quê có thói”, hoặc “Thói đời trâu buộc ghét trâu ăn”.
Thói ăn chơi đua đòi là cách sống của một số người bắt chước
nhau, đua đòi nhau về cách sống, cách xài sang, thích trưng diện, chạy theo “mốt”.Đó
là những người khoe sang, khoe giàu, ăn tiêu như phá. Xe máy, xe ô tô thích
dùng loại “xịn”. Từ bộ váy, bộ vét, chiếc áo khoác đến đôi giày, chiếc cờ-ra-vét,
đồng hồ, túi xách… phải là hàng Nhật, hàng Ý, hàng Mĩ… mua bằng đô-la trong các
siêu thị mới oách!
Ăn thì đặc sản, uống thì rượu Tây, mỗi cuộc nhậu phải chi vài
“vé”. Chơi thì quán nhảy, vũ trường, karaokê thâu canh suốt sáng, dập dìu gái đẹp
trước sau. Họ vênh váo vênh vang lắm!
Hiện tượng “mắt xanh môi đỏ”,
nhuộm tóc vàng, móng chân móng tay nhuộm đỏ, tai đeo khuyên tai… ta thường thấy
trong một số học sinh hư.
Là quý tử, tiểu thư, con ông này bà nọ, chức trọng quyền cao, bạc
vàng đầy két…. đua đòi ăn chơi còn có nhẽ. Ta thường nghe họ nói: “Chết cũng chẳng
mang theo được của nả sang thế giới bên kia! Có tiền thì ăn chơi rồi mua sắm
cho sướng!”. Nghe họ nói mà buồn cười.
Có một số kẻ, tiền bạc chẳng có nhiều thế mà cũng ăn chơi đua
đòi, lười lao động, trốn học bỏ học. Có kẻ vì ăn chơi đua đòi mà sa ngã như trộm
cắp, hút chích, cờ bạc, mại dâm, v.v… Có nhiều gia đình con cái ăn chơi đua đòi
rồi nghiện ngập, trộm cắp, tù tội… mà bố mẹ mang tiếng xấu xa ê chề!
Nhân gian là chiếc võng đưa
Đời ta nhân quả vẫn chưa thoát trần
Gió ru rồi để mầu hồng
Cho ta thiêm thiếp mặn nồng làm chi ?
Tóc xanh một thuở đã qua
Bây giờ tóc bạc làm quà ...tặng nhau
Trở về tìm bến sông sâu
Con đò thuở ấy còn đâu đợi mình
Trắng tay ta đứng một mình
Chờ lim dim dại, vô tình buông rơi
Nghìn xưa vẫn một chữ Tình
Ta thì ta cứ một mình lênh đênh
Cuộc đời như chiếc võng đưa
Nỗi buồn làm đám mây mưa kiếp trần
Và ta cứ thế dần dần
Một lần mơ thực, một lần mất đi ...
Đua đòi sắm xế hộp : Vênh mặt
vài tháng, buốt ruột vài năm
Thu nhập chỉ đủ sống, nhiều cặp vợ chồng vẫn muốn mua bằng được ô
tô để thỏa mãn thú chơi và giải quyết khâu oai. Tuy nhiên, chi phí “nuôi” xe
hàng tháng quá tốn buộc họ phải bán tống bán tháo cho rảnh nợ.
Vênh mặt với cả làng
Trong
một lần đi chơi xa bằng ô tô với bạn bè, tuy chưa có bằng lái, anh Nguyễn Mạnh
Hà vẫn được bạn bè cho cầm vô lăng tập lái những chỗ vắng người. Thấy lái xe
thú vị, anh Hà đăng ký đi học để lấy bằng ngay.
Sau 3 tháng học, anh Hà rất phấn chấn khi được cấp giấy phép lái
xe. Buổi đầu tiên có bằng, anh thuê xe tự lái chở vợ con đi chơi một vòng phố
phường. Nhưng thuê xe nhiều và thấy tốn kém, anh bàn với vợ mua ô tô riêng để
gia đình đi lại chủ động.
Mặc dù rất đắn đo với mức thu nhập 10 triệu đồng/tháng của cả hai
vợ chồng, nhưng được vợ cổ vũ, anh vẫn nhất quyết mua xe riêng, bằng mọi giá.
Có xe, anh được lái, vợ thì giải quyết được "khâu oai" với bạn bè. Vì
thế, khi tài sản tích cóp của hai vợ chồng chỉ đủ mua nửa chiếc xe giá gần 400
triệu, vợ chồng anh hỏi vay bạn bè, bố mẹ, người thân, quyết mua bằng được.
Nói đến độ "máu" sở hữu ô tô riêng phải kể đến vợ chồng
anh N.Q.Đạt và chị N.T.Hằng. Hai vợ chồng đang ở nhà thuê cùng với cậu con trai
3 tuổi. Mệt mỏi với cảnh chen chúc trên xe khách mỗi lần về quê, nhất là khi có
con nhỏ vất vả, chuyện mua xe 4 bánh bắt đầu được bàn tới.
Với thu nhập 15 triệu đồng/tháng của hai vợ chồng, số tiền tiết
kiệm được sau hơn năm năm chi tiêu chắt bóp cũng khó đủ để mua chiếc xe
"cà tàng", huống chi là xe tiền tỷ. Nhưng được sự đồng thuận của vợ, anh
Đạt quyết định vay 300 triệu để mua chiếc Kia Morning, bất chấp sự phản đối của
bố mẹ đẻ.
Anh Nguyên Văn Chuyên, một giáo viên dạy lái xe, cho biết, nhiều
người đi học lái ô tô cũng chỉ theo phong trào, cho vui, đề phòng nếu có đi đâu
xa thì thuê xe tự lái. Học xong rồi, tấm bằng cất trong ví thì lại muốn có xe
riêng chứ không thích thuê."Tâm lý lần đầu ngồi cầm vô lăng làm cho người
ta rất dễ nghiện, rồi trở nên yêu xe và muốn được sở hữu nó. Họ tham gia vào
các chuyến đi chơi xa, thuê xe tự lái, sau đó về đòi gia đình mua xe bằng được",
anh Chuyên cho biết.
Anh Hà và anh Đạt là hai trường hợp điển hình trong số rất nhiều
"khổ chủ" sở hữu ô tô riêng. Trong đó, không ít người chưa thể lường
trước được khoản phí khổng lồ để nuôi xe, đành phải tống "của nợ" đi
để "giải phóng" khỏi cảnh nợ nần.
Hàng cây đợi bóng ái nhân
Dòng sông đợi tiếng người thân gọi đò
Mây bay chậm chậm đợi chờ
Nắng khoe đôi mắt hững hờ đợi mưa
Mười giờ bắt bướm đợi trưa
Bằng lăng đợi gió cũng vừa múa reo
Chợ trưa đợi tiếng hò reo
Phố đêm đợi ánh trăng trèo qua mây.
Bán rẻ chạy nợ
Sau
khi thỏa mãn cơn thèm được ngồi vô lăng, nhiều người mới nghĩ đến bài toán kinh
tế khi mà hàng tháng phải trả khoản tiền đáng kể để duy trì xe.
Va
chạm khi giao thông hay xe ô tô bị hỏng thì việc sửa chữa cũng tốn kém một khoản
không nhỏ
Anh Dương Ngọc Minh đang than ngắn thở dài về chiếc xe hàng tháng
ngốn của vợ chồng anh đống tiền. "Tôi đang muốn tống quách nó đi, rẻ cũng
bán, chứ để nằm đây thì phải đắp bao nhiêu tiền vào nuôi nó. Ban đầu mua xe chỉ
tính việc đi chơi, sĩ diện với bạn bè. Thôi, sau 3 tháng, hai vợ chồng gồng
mình kiếm thêm để bù vào khoản xăng xe mỗi khi đi đâu", anh Minh kể.
"Trước kia chưa có
xe hơi, cả nhà thỉnh thoảng đi ăn nhà hàng. Từ khi có nó, gia đình hầu như
không được ra ngoài ăn nữa. Mặc dù có xe, đi thì không nhiều, nhưng tính ra như
phải nuôi thêm một thành viên mới, rất tốn kém", anh Minh nói thêm.
Còn
vợ chồng anh Trần Thanh Bình , sở hữu xe Deawoo Lacetti cũng lâm vào cảnh phải
bán xe cho rảnh nợ khi mỗi tháng phải chi gần 10 triệu nuôi xe. "Nhà mình ở
chung cư cũ, phải thuê chỗ gửi xe, tính ra hết 1-1,5 triệu đồng/tháng. Tiền
xăng xe đi lại ít cũng mất 2-3 triệu; rồi tiền sửa xe, tiền mua bảo hiểm, phí
đăng kiểm... Chưa kể, thỉnh thoảng bị mấy chú công an gọi vào phạt cũng phải mất
đôi triệu nếu vi phạm giao thông. Khoản thu nhập 15 triệu đồng của hai vợ chồng
tháng nào cũng hết sạch", anh Bình tâm sự.
Theo
một số chuyên gia xe hơi, khi sở hữu một chiếc xe gia đình, nhiều "khổ chủ"
không lường được chi phí trong quá trình vận hành xe. Thông thường, cứ 10 người
thì có tới 7 người không quan tâm nhiều đến điều đó, cuối tháng mới ngã ngửa vì
tốn kém, buộc phải "bỏ của chạy lấy người", rao bán với giá chỉ bằng
20-50% giá trị lúc mua vào.
Vợ
chồng anh Hùng, chị Hương , vừa thoát được "của nợ" là chiếc Kia
Morning đời 2008, kể cả khi việc bán xe lỗ gần 20 triệu đồng, nhưng anh chị thấy
như trú được một gánh nặng. "Từ nay chi tiêu sẽ thoải mái hơn, nếu có đi
đâu thuê xe tự lái rẻ hoặc đi taxi, vẫn rẻ hơn nhiều so với có xe riêng",
chị Hương đúc kết.
Một
chuyên gia tư vấn tài chính cho rằng, với dòng xe phân khúc thấp nhất hiện nay
như Kia Morning, Daewoo Gentra, Spark... có giá từ 300-350 triệu đồng, nếu muốn
sở hữu thì thu nhập cả gia đình ít nhất cũng phải trên 20 triệu đồng/tháng mới
nên mua.
Con đừng nên suy nghĩ nhiều về chỗ đứng
Nên suy nghĩ về cách đứng thế nào
Đứng thẳng người chỗ thấp thành cao
Đứng khom lưng trên cao thành thấp!
Biết sống đủ luôn thấy mình hạnh phúc
Sống tham lam giàu có hoá ra nghèo
Con đừng làm cái bóng ăn theo
Biết gieo cấy để vui ngày gặt hái!
Đời là biển khổ con đừng ái ngại
Phải vươn lên để biết làm người
Hạnh phúc ở đời tỉ số những buồn vui
Phải cóp nhặt những niềm vui nhỏ nhất!
Vui thanh thản là niềm vui có thật
Vui hư danh là trò ảo ở đời
Một kiếp người ngắn lắm con ơi
Biết sống đẹp là điều không phải dễ!
Chạy theo tiêu chuẩn của người
khác giống như đeo gông vào cổ
Con người ngày nay ngộ lắm: Nếu những người xung quanh mình nghèo
khổ như mình hiện tại, ngay cả khi chúng ta sống trong một ngôi nhà cũ kĩ và dột
nát, chúng ta vẫn cảm thấy hài lòng và hạnh phúc. Nhưng nếu có một người tốt
hơn chúng ta một chút, ngay cả khi chúng ta đang có một gia đình thoải mái và đủ
ăn đủ mặc, chúng ta sẽ có cảm giác bất hạnh vô cùng
Choáng ngợp với biệt thự gần 700 tỷ đồng như "mê cung":
Bể bơi hơn 11 tỷ, nội thất xa hoa, không gian lộng lẫy đúng đẳng cấp siêu giàu
Trong chương trình truyền hình, Đậu Văn Đào đã kể một câu chuyện
như thế này: Anh ta biết một chàng trai
trẻ có mẹ làm kinh doanh nhưng gần đây làm ăn thất bát và mẹ anh ta lỗ khoản tiền
lớn. Mỗi tháng, anh ta phải giúp mẹ trả nợ cho chủ nợ bên nước ngoài. Gia cảnh
đã như vậy mà chàng trai trẻ vẫn cứ vung tiền qua cửa sổ. Một lần, anh ta đã
chi hơn 32,5 triệu đồng để mua một chiếc áo khoác. Vào thời điểm đó, Văn Đào đã
bị sốc khi biết giá và thốt lên: "Trời ơi, xót tiền quá!"
Khi Văn Đào nói điều này, anh ta đã có một thương hiệu trà sữa 5
năm trước. Những người không đủ khả năng mua chiếc áo như anh chàng này thì cho
rằng anh này thật hào phóng, còn những người đủ hoặc dư tiền mua thì lại cảm thấy
giá của chiếc áo rất "chát". Trên thực tế, cậu bé này chỉ là nạn nhân
của một vụ "chạy đua đồ hiệu" với người khác, với họ thì chiếc áo gió
32,5 triệu đồng không là gì cả, đó chỉ là yêu cầu cơ bản thôi. Điều này không
quá xa xỉ, mà là một điều kiện để anh trụ vững trong giới con nhà giàu này.
Ngày nay, nhu cầu của con người ngày càng cao, nên họ đòi hỏi những
dịch vụ chất lượng cao. Nhiều gia đình muốn con mình học giỏi hơn con người ta
nên tuyển giáo viên ngoài và đạt chuẩn để dạy con họ, đó là gia sư, giáo viên
nước ngoài… Tiêu chuẩn của phụ nữ là phải có Lamer, Dior và LV. Tiêu chuẩn của
nam là mức lương hàng tháng là 8 chữ số, có nhà, có xe… Tiêu chuẩn cho người
cao tuổi là các sản phẩm chăm sóc sức khỏe chất lượng và đi du lịch. Trên thực
tế, hầu hết đây chỉ là kết quả tiếp thị của nhiều thương nhân. Nếu công chúng
không quan tâm, không có gì sai. Nhưng điều đáng sợ là những kiểu này bắt chúng
ta làm nô lệ cho chúng.
Đồng nghiệp Minh tôi thường nói rằng chị ấy sẽ cảm thấy cực kì lo
lắng mỗi khi chị ấy livestream. Cho dù đó là một ứng dụng chia sẻ về làm đẹp, một
vlog hay các clip hỏi gì đáp nấy của chị, vẫn có những người tốt hơn chị ấy mười
hoặc thậm chí 100 lần. Họ không chỉ đẹp, họ còn rất giàu có và tự do. Họ đeo những
chiếc túi xách phiên bản giới hạn, sống trong một ngôi biệt thự cao sang, có thể
bay tới Paris chỉ để nuôi chim bồ câu… Mỗi lần nhìn thấy cuộc sống hào nhoáng của
họ, đồng nghiệp Minh tôi lại có một cảm giác mất mát và thất vọng lớn. Trong thời
đại phổ biến thông tin như hiện nay, ngồi lướt facebook chúng ta có thể thấy
quá nhiều câu chuyện như thế này.
Một khi dân văn phòng nhắc đến Lamborghini, họ sẽ nghĩ người ngồi
bên trong to béo hoặc lịch lãm, mặc vest bước ra, hay cựu học sinh của trường
được nhận vào Đại học Stanford, họ sẽ nghĩ là con nhà giàu hay con ông cháu
cha, hoặc sinh ra từ vạch đích… Những câu chuyện này đầy trên mạng Internet có
thể đưa chúng ta đến ảo tưởng rằng những người này đang sống cuộc sống lý tưởng,
đáng mơ ước trong mắt chúng ta. Tuy nhiên, đây không phải là trường hợp phổ biến.
Họ là thiểu số trong đám đông, bằng sự nỗ lực hơn nhiều người khác mới có được
chứ không phải ai muốn cũng làm được.
Đừng bị ảnh hưởng quá nhiều bởi những người phi thường trên
internet mà ép bản thân phải leo thang nhanh chóng, hãy học tập họ hoặc lấy họ
làm động lực để cố gắng từng bước. Ngay cả khi chúng ta có cùng điện thoại di động,
túi xách và giày, chúng ta vẫn là người dân, không phải là Pharaoh trong kim tự
tháp.
Một số tiêu chuẩn trên internet gây ra sự ảo tưởng cho người xem
vì nó phi lý. Những người rất giàu có, có sắc đẹp, có xe hơi, đồ hiệu… nhưng
chưa hẳn là do anh ấy hay cô ấy dùng tiền của chính mình để mua. Nếu ai đó cảm
thấy rằng mình không đủ điều kiện như đám bạn của mình, ta cũng có thể chi một
ít tiền để mua hàng nhái cao cấp hoặc thuê một món đồ xa xỉ để không "bị
quê" trước đám bạn. Dù chi phí này cao hơn một chút, nhưng ít nhất giữ thể
diện cho mình trong chốc lát. Từ giày, túi xách, đồng hồ, hoa tai, vòng đeo
tay, dây chuyền, quần áo… giống như thật đến hoàn hảo. Ngay cả người bán cũng
tuyên bố rằng bề ngoài giống hệt nhau.
Một điều nữa chúng ta cũng đừng ngạc nhiên, đó là hình trên mạng
xã hội ai cũng đẹp nhưng khi ở ngoài đời thì chưa chắc đẹp như hình. Đây là lợi
ích của các app chụp ảnh vi diệu. Nhờ các app này, chúng ta có thể biến màu đen
thành màu trắng, biến xấu xí thành xinh đẹp và biến nam thành nữ.
Chỉ cần chúng ta muốn, các app này có thể biến 10 điểm thành 100
điểm. 100 điểm này được tạo ra chỉ đơn giản là một ảo ảnh. Nhìn vào ảnh chụp bằng
app, không ít người sẽ ngưỡng mộ rằng sao cô ấy hay anh ấy đẹp quá và chạy theo
họ nhưng chúng ta không cần phải theo đuổi những điều này. Chỉ cần chúng ta có
một chiếc điện thoại cài app chụp hình ảo là được thôi, quan trọng là nhân cách
của chúng ta có đẹp không, có tốt không chứ không phải những tấm ảnh nghìn like
trên mạng xã hội.
Đừng nghĩ rằng thế giới này cái gì cũng xấu, tiêu cực nhất, còn mình
là kém cỏi, thua thiệt nhất. Trong thực tế, những người được gọi là đàn ông và
phụ nữ xuất sắc, có thể không tốt bằng mình. Tiêu chuẩn là do mỗi người đặt ra
khi nhìn vào một hiện tượng nào đó và sẽ không bao giờ kết thúc.
Tại
sao chúng ta không nên chạy theo các tiêu chuẩn này một cách mù quáng?
Lý do rất đơn giản. Không có tiêu chuẩn nào là bất biến. Khi
chúng ta theo đuổi nó, chúng ta có thể vô tình trở thành nô lệ của chúng.
Trước đây, ở Nhật Bản đã có hiện tượng người dân đã chạy theo golf
rất mù quáng. Vào thời điểm đó, golf rất phổ biến ở Nhật Bản, là biểu tượng của
bản sắc và địa vị của người thuộc giới thượng lưu. Để có được coi là người
thành công, mọi người bắt đầu mua gậy đánh golf. Những người không có tiền sẽ
không ngần ngại mua nó dù cho có đi vay nặng lãi. Tất nhiên, hầu hết mọi người
chỉ mua để trưng, để những người không mua được trầm trồ, khen ngợi thậm chí là
đồn thổi. Bản thân người sở hữu bộ dụng cụ đánh golf thậm chí chả bao giờ đến
sân golf. Nhưng đối với họ, như thế là đủ, bởi vì trong mắt họ, giá trị của cái
mác sành điệu lớn hơn nhiều so với giá trị thực tế của bộ dụng cụ đánh golf.
Tuy nhiên, điều trớ trêu là, sau khi chi một khoản tiền lớn cho
việc mua gậy golf, thì tiêu chuẩn lại thay đổi.
Lần này, họ không chỉ đánh giá xem có câu lạc bộ golf tốt hay
không, mà còn là vật liệu và thương hiệu của gậy chơi golf có nổi tiếng không.
Sau khi mọi người đã cay đắng đốt tiền vào cuộc đua này, ngưỡng tiêu chuẩn lại
thay đổi. Lần này nhắm vào túi nào đựng đồ chơi bộ môn này, đôi giày nào mang
khi chơi golf, quần áo, v.v … Trong quá trình không ngừng nâng cấp tiêu chuẩn,
người không may nhất là người bình thường. Họ luôn nghĩ rằng họ có thể thành
người thuộc giới thượng lưu, nhưng họ đã bị cuốn vào một cái hố đốt tiền không
đáy. Vật giá thì leo thang, những món đồ vốn đã xa xỉ nay lại càng xa xỉ hơn,
tiền mượn ngày một nhiều hơn dẫn đến nợ nần nhiều hơn.
Cho đến cuối cùng, cái mà họ cho đó là hợp thời đại, đúng mốt,
sành điệu hóa ra lại chẳng phải là sự đàng hoàng và nhân phẩm, mà chỉ là đốt một
khoản tiền lớn mua những thứ không mấy vần thiết hàng ngày và đôi khi là những
thứ cả đời không bao giờ sử dụng.
Thực tế thật kỳ lạ, khi chúng ta cố gắng hết sức để theo đuổi cái
gọi là tiêu chuẩn, kể từ phút giây đó, chúng ta đã cam tâm tình nguyện trở
thành nạn nhân của cuộc chạy đua. Chúng ta không chỉ không thể bắt kịp xu thế,
mà ngay cả trong cuộc rượt đuổi này, những mất mát cũng nặng nề và khó giải quyết
hơn.
Con có biết đời không như giấc mộng
Nhiều vui buồn quanh cuộc sống chúng ta
Con thấy không các em nhỏ không nhà
Và nhiều lắm các cụ già đơn độc
Vì nghèo khó chưa một lần đi học
Theo mẹ cha lăn lóc giữa chợ đời
Con đủ đầy sao thấu được con ơi
Nên cha dạy mấy lời mong con hiểu
Khi vật lạ, món ngon mình không thiếu
Thì ăn xài phải liệu trước lo sau
Ai cũng ham có cuộc sống sang giàu
Chứ đâu muốn rơi vào nơi khốn khổ
Con may mắn được mẹ cha dạy dỗ
Tính khoan dung đức độ học làm đầu
Làm việc gì phải trọn vẹn trước sau
Khi đối thoại nên tròn câu minh bạch
Lỗi người khác đừng móc moi quở trách
Với bạn bè phải học cách thứ tha
Với anh em giữ hai chữ thuận hòa
Nên lễ phép với người già quen, lạ
Sống chân thật không học điều dối trá
Biết ăn năn nếu đã trót lạc lầm
Lòng thương người, mến vật ấy từ tâm
Lời cha mẹ ươm mầm tương lai đẹp
Hãy nghe cha dù chỉ là gượng ép
Học cho quen nề nếp tự bây giờ
Học thương người đơn độc kẻ bơ vơ
Biết san sẻ đừng chờ ai nhắc nhở
Con có thấy nơi đầu đường xó chợ
Kẻ lang thang cơ nhỡ sống không nhà
Vì cảnh nghèo phải xa mẹ xa cha
Đêm đỡ giấc sương nhòa trên áo cũ
Con may mắn sống cuộc đời đầy đủ
Khi bao người phải chịu cảnh khó khăn
Sáng trưa chiều con bưng bát cơm ăn
Khi cha mẹ phải nhọc nhằn tần tảo
Con yêu ạ… Ngồi sát đây ta bảo
Này manh quần tấm áo mặc hôm nay
Người thợ kia đổ công sức đêm ngày
Chứ đâu phải tự nhiên mà có được
Trong cuộc sống ai cũng từng mơ ước
Tương lai mình chỉ một bước lên mây
Nhưng con à…nền móng chẳng khéo xây
Thì chỗ đứng sau này e khó vững
Lúc còn bé mới tập ngồi, tập đứng
Mẹ dạy con chập chững bước đầu đời
Dạy con bằng những câu hát à ơi
Nay dốc hết những lời từ tim mẹ.
Tính đua đòi, hợm hĩnh ở một số
người Việt
Một số khá đông người Việt chúng ta có lối sống phù phiếm là hay
đua đòi, bắt chước. Thấy người khác có, ta cũng phải có, mà phải có nhiều hơn,
đẹp hơn mới oách. Xét qua các câu tục ngữ: “Con gà tức nhau tiếng gáy” hay “Có
ăn có chọi mới gọi là trâu” chứng tỏ tính đua đòi đã ăn sâu vào tâm khảm người
Việt chúng ta từ lâu.
Hàng xóm xây 3 gian nhà ngói người ta cũng cố nhịn ăn nhịn mặc,
vay mượn mà làm, làm 5 gian cho lớn hơn. Ngày xưa người ta mua Nhiêu, mua Hội,
mua Tổng, mua Lý để được hơn thiên hạ. “Miếng giữa làng bằng một sàng xó bếp”,
như vậy mới cảm thấy vẻ vang, hãnh diện dù phải bán nhà cửa, ruộng vườn, có khi
bán cả vợ cả con để có tiền mua chức tước và khao dân làng ăn uống linh đình.
Trong đời sống văn minh ngày nay đầu óc chúng ta hình như không
những không thay đổi mà còn nặng nề hơn, phù phiếm hơn dù đang sống ở những quốc
gia có nền văn minh cao. Đàn bà thì đua đòi cái váy, cái áo; đàn ông cái
cravate (tie), bộ veste (suit) nhà cửa, xe cộ…
Đặc biệt trong việc cưới xin, cách nay vài chục năm đám cưới nào
mời trên 200 khách ăn đã được coi là khá lớn. Bây giờ con số ấy bị coi là nhỏ,
bị chê cười. Những đám cưới thông thường thời nay khoảng 4 hay 500 người ăn, có
những đám 7, 8 thậm chí hàng nghìn trăm quan khách.
Sao người ta mời nhiều thế? Đơn giản là khoe khoang đua đòi để lấy
tiếng, thứ đến quà mừng bây giờ không bằng vật kỷ niệm như trước mà bằng tiền,
tổ chức lớn có thiệt gì đâu mà lại được tiếng. Nên hễ quen ai thì mời hết, từ
ông bác sĩ gia đình, ông thợ sửa xe, bà bán nữ trang, thợ làm tóc, thợ trang điểm
cô dâu… đều được mời tới cùng với bà con, bạn bè, quen biết từ gần đến xa. Những
người làm ăn bấm bụng đi vì không đi sợ mất khách; những người quen biết cố gắng
đi, dù chẳng vui vẻ gì, để mai mốt cưới con mình sẽ mời bắt trả nợ!
Báo chí cách nay lâu lâu đăng tin con gái Tổng thống George
w.Bush, cô Jenna, làm lễ cưới với số thực khách là 200 gồm bà con, bạn bè thân
thiết. Sao đám cưới của con gái một ông Tổng Thống mà tổ chức nhỏ thế? Chẳng lẽ
Tổng Thống của một cường quốc giàu mạnh nhất thế giới không có được vài trăm bạn
bè thân thuộc? Chẳng lẽ gia đình ông không giàu sang, không “bảnh” bằng những
gia đình người Việt?
Chúng
ta thích phô trương hay còn vì lý do nào khác nữa?
Có lẽ lệ mừng tiền bây giờ gây nên sự lợi dụng, người ta mời thật
nhiều để lấy lời. Mới đến cửa nhà hàng đã thấy cái bàn “nhận tiền mừng” đặt
ngay lối vào như nhắc nhở, như đòi nợ. Việt kiều ở ngoại quốc thì thế, ở trong
nước tình trạng lợi dụng đi đến chỗ tồi tệ hơn. Người ta cho khách ăn qua loa để
“có lời” nên khi đi ăn cưới nhiều người mang theo 2, 3 loại phong bì: cỗ bàn tử
tế mừng nhiều, bày biện qua loa để lợi dụng thì đưa phong bì ít tiền thôi (vỏ
quít dày có móng tay nhọn).
Ý
nghĩa tốt đẹp của bữa tiệc vui không còn nữa!
Trái với chúng ta, người Mỹ tổ chức đám cưới rất trang trọng ở
nhà thờ hay ở nhà, sau đó là buổi tiệc nhẹ mục đích để gia đình hai bên và bạn
bè chung vui, chúc mừng, tặng quà kỷ niệm cho cô dâu, chú rể - ít khi tặng tiền
- giống như tổ chức cưới hỏi của chúng ta xưa kia. Một khía cạnh tiêu cực khác
chúng ta cũng thấy khá phổ biến là tính kênh kiệu, hợm hĩnh.
Nguyên nghĩa của kênh là lệch, không thăng bằng, kiệu là nâng lên
cao. Kênh kiệu là làm cao, làm phách. Hợm là lên mặt, làm bộ như hợm của (lên mặt
vì giàu), hợm người (cậy đông con hay có thân nhân quyền thế). Người ta hay
dùng chữ “hĩnh” sau chữ hợm - hợm hĩnh - để cho nghĩa mạnh hơn và cũng mang ý
nghĩa kỳ quặc, khó thương.
Chẳng ai ưa người kênh kiệu, hợm hĩnh nhưng lại có nhiều người mắc
phải. Bạn bè đang chơi thân với nhau nhưng được lên chức hay trở nên giàu có tức
thì xa lánh, quên đi người bạn cũ.
Những người giàu có hay có chức có quyền thường lên mặt khinh
khi, hách dịch với người nghèo hay cấp dưới, nhất là một số nhà gốc quan lại,
vua chúa dù có những người trong số họ tư cách tầm thường, tài năng không có mà
cũng xử sự như vậy.
Nhân viên nhà nước được cử đi công tác phải đi bằng “xe con” chứ
không đi bằng xe đò hay taxi. Đi như thế cơ quan đối tác sẽ coi thường không tiếp,
không thể làm việc được! (ngày xưa thì phải hút thuốc ngoại có đầu lọc hay gọi
là “có cán”). Cũng tình đồng chí đấy nhưng đồng chí cấp dưới vẫn phải một câu
thưa anh, hai câu thưa anh hay thưa đồng chí Giám đốc, thưa đồng chí Tổng Giám
đốc!
Những người Việt bỏ hết tài sản, cha mẹ, ông bà ra nước ngoài
sinh sống nhưng lại quên không bỏ lại cái tính hợm hĩnh, kênh kiệu ở bên Việt
Nam. Cùng bán sống bán chết vượt biên, tỵ nạn ăn cơm hẩm cá mắm với nhau nhưng
người được sang trước gặp người sang sau vờ quên, tránh mặt, chào không thèm trả
lời. Người ta bảo người sang trước có quyền khinh người sang sau! Không biết
cái quyền này đã được đem ghi vào Hiến Pháp nước Mỹ chưa?!
Chưa đủ, nhiều người may mắn có chút bằng cấp hay cửa hàng cửa họ
khá giả thì muốn lấp liếm ngay cái quá khứ nghèo hèn của mình ngày xưa bằng
cách xa lánh, phủ nhận tất cả những người quen mục đích làm như họ vốn gốc giàu
có, sang trọng để rồi lên mặt kênh kiệu với những người khác.
Thành phố Minh tôi đang sống có cái chợ nhỏ bán hàng thực phẩm do
một người Việt làm chủ. Cả kích thước lẫn hàng hoá chỉ bằng 1 phần 10, 1 phần
20 những chợ khác trong khu vực, nhưng ông bà chủ mặt lúc nào cũng kênh kênh,
cô thu ngân người nhà lạnh như băng cả mấy năm Minh tôi chưa thấy môi cô nở một
nụ cười. Có lần Minh tôi dẫn người bạn cũ sau hơn 30 năm mới gặp vào chợ, sau
khi tính tiền xong ra cửa anh ta hỏi tôi: “Sao cô ấy lạnh lùng thế?”
Đầu óc chúng ta nhỏ quá, thiển cận quá, một ngôi chợ nhỏ đáng gì
so với người ta mà đã hợm hĩnh. Những gia đình nhà Wall Mart, Mc Donald… có
hàng ngàn cửa hàng trên khắp thế giới, giàu bạc tỉ người ta vẫn quí trọng khách
hàng, lấy đó làm nguyên tắc, huấn luyện và bắt nhân viên phải tuân theo.
Vào những cửa hàng của người nước ngoài, dù nhỏ dù lớn, ở đâu
nhân viên bán hàng cũng lịch sự tiếp đón khách đến và đi bằng những câu chào hỏi
dù chúng ta có mua hàng của họ hay không.
Ngôi chợ của ông bà chủ này mở mười mấy năm không phát triển được
vì người mua ngại tới. Cách nay vài tháng một ngôi chợ thực phẩm mới được mở
ra, mọi người tới đó mua vì được tiếp đón tử tế. Ông bà chủ và cô thu ngân đã đổi
thái độ nhưng bà con hình như chưa quên vẻ mặt lạnh lùng, kênh kiệu của họ để
quay trở lại ngôi chợ cũ. Không biết sự kinh doanh của họ còn tồn tại được lâu
không.
Âm
bản của tính kênh kiệu, hợm hĩnh là mặc cảm tự ti. Người kênh kiệu nhiều thì tự
ti càng nhiều vì nghĩ người khác cũng như mình (hay kiêu kỳ, lên mặt) nên thấy
ai hơn mình là lảng đi rồi tìm cách bôi lọ, nói xấu.
Dù đục dù trong, con sông vẫn chảy
Dù cao dù thấp, cây lá vẫn xanh
Dù người phàm tục hay kẻ tu hành
Vẫn phải sống từ những điều rất nhỏ
Ta hay chê rằng cuộc đời méo mó
Sao ta không tròn ngay tự trong tâm
Đất ấp ôm cho mọi hạt nảy mầm
Những chồi non tự vươn lê tìm ánh sáng
Nếu tất cả đường đời đều trơn láng
Chắc gì ta đã nhận ra ta
Ai trong đời cũng có thể tiến xa
Nếu có khả năng tự mình đứng dậy
Hạnh phúc cũng như bầu trời này vậy
Không chỉ dành cho một riêng ai.
Người
xưa hơn chúng ta nhiều về đức tính và cách xử thế.
Cụ Nguyễn Khuyến, một bậc đại khoa - ba lần đậu khôi nguyên, một
thi sĩ nổi tiếng, một vị Tổng Đốc cởi áo từ quan trở về làng cũ sống hoà mình với
xóm làng. Cụ sẵn sàng nặng lời mạt sát ngay cả những người quyền cao chức trọng
thời đó như Hoàng Cao Khải, Phó vương cai trị Bắc kỳ hay Vũ văn Báo, Tổng đốc
Nam Định, nhưng cụ lại không một chút xa cách, phân biệt với những người cùng
đinh, nghèo khó như ông Tư quét chợ, chú mõ Đáo bên làng: “Chú Đáo bên làng lên
với tớ/ông Tư xóm chợ lại cùng ta”.
Người ta kể lại khi đến dự lễ thượng thọ 80 của cụ Nhiêu Chuồi
(nhiêu là một chức nhỏ nhất trong làng), cụ khấu đầu làm lễ. Thấy thế người ta
cản lại, đỡ cụ dậy. Cụ nói: “Tôi lễ cái tuổi và cái phúc trời ban cho cụ Nhiêu,
các ông không thể cản tôi được”. Nói xong cụ lễ 2 lễ. Lối sống bình dị và đức độ
của cụ còn được truyền tụng đến ngày nay.
Nếu cuộc sống xưa làm mọi người chỉ mơ ước “ăn no mặc ấm” thì với
xu thế phát triển ngày nay, mọi người ngày càng hướng tới “ăn ngon mặc đẹp”.
Nhưng mặt trái của điều này là lối sống ăn chơi đua đòi của một bộ phận người
không nhỏ hiện nay.
Ăn chơi đua đòi là lối sống xa hoa, phung phí chạy theo thời đại,
theo xu thế, theo những cái mới mẻ của xã hội. Người ăn chơi đua đòi không có lập
trường riêng của bản thân mà chỉ luôn chạy theo, bắt chước xu hướng, phong cách
của người khác.
Biểu hiện của sự ăn chơi đua đòi là ngay cả khi kinh tế gia đình
không cho phép nhưng họ vẫn chơi bời, mua sắm quần áo, giày dép hàng hiệu.
Thích vào những hàng, quán đắt tiền để thể hiện bản thân với bạn bè. Thích đua
đòi, bạn bè có gì mình cũng phải có để “bằng bạn bằng bè”. Một số học sinh còn
học đòi người nổi tiếng ăn mặc sexy ra đường, trang điểm “mắt xanh môi đỏ” khi
đi học, họ nghĩ như vậy là nổi bật, là phong cách hơn người.
Thói ăn chơi đua đòi dường như đã ngấm vào trong tâm hồn của rất
nhiều người trong đó đáng kể là giới trẻ, khiến cho họ đánh mất đi lý tưởng sống
đúng đắn của riêng mình. Họ không hiểu rõ được giá trị cuộc sống năm ở đâu mà
luôn đánh giá con người qua vẻ bên ngoài của người khác. Thấy một người ăn mặc
đẹp có điện thoại đắt tiền, có xe đẹp là ngay lập tức về nhà đòi bố mẹ mua sắm
cho mình, mà không hiểu được hoàn cảnh gia đình mình. Nhiều ông bố bà mẹ vô
cùng thương con làm mọi thứ chỉ mong con cái của mình bằng bạn bằng bè, khiến
cho con cái của họ trở nên hư hỏng, quen thói đua đòi và hay đòi hỏi bắt cha mẹ
phải chiều theo ý của mình. Nhiều bạn trẻ còn đang ngồi trên ghế nhà trường
chưa hề làm ra tiền nhưng luôn sử dụng những món hàng đồ dùng đắt tiền, đầu tóc
thì nhuộm nhiều màu quần áo, rách te tua, khuyên tai, khuyên mũi… họ tưởng như
vậy là đẳng cấp, là biết ăn chơi, hưởng thụ cuộc sống còn những người ăn mặc giản
dị, chăm chỉ học hành là những kẻ nghèo hèn, cù lần dốt nát.
Nhiều người cho đó là mốt và thường chạy theo mốt một cách lố
lăng mà không biết nó có hợp với mình hay không. Họ chưa làm ra tiền chỉ quen
dùng tiền của cha mẹ, mà cha mẹ họ kiếm tiền cũng đâu có dễ dàng gì, đáng lẽ
làm phận con ,họ phải biết thương bố mẹ chia sẻ những khó khăn với cha mẹ của
mình. Nhưng họ lại không thấu hiểu những nhọc nhằn mà cha mẹ phải gánh nặng
trên đôi vai. Họ thường trốn học rủ nhau đi ăn chơi, đua xe, chơi game…
Thói đua đòi ngày nay không chỉ xuất hiện ở những người trẻ sống
trong cuộc sống giàu có mà ngay cả những học sinh nghèo cũng đòi đua theo thời
đại, vòi vĩnh, lừa lọc, ăn cắp số tiền mà bố mẹ dành dụm để nuôi họ ăn học.
Nguyên nhân của việc này là do ở độ tuổi đó các bạn trẻ thích được
thể hiện bản thân, đẳng cấp của riêng mình nhưng họ hiểu sai cách để thể hiện bản
thân nên đã đi vào con đường chơi bời, đua đòi. Một phần nguyên nhân khác xuất
phát từ sự thiếu quan tâm, chỉ bảo của ông bà, cha mẹ cho nên các bạn trẻ không
được quản lí đã lêu lổng với lũ bạn xấu và nhiễm thói xấu.
Thói đua đòi ảnh hưởng rất lớn đến học tập và cuộc sống của các
thế hệ. Họ mải mê chơi bời, ganh đua với người khác mà quên đi học tập, thường
xuyên trốn học, bỏ học. Họ vì ăn chơi mà vay nặng lãi để rồi mang về cho bố mẹ
một số nợ khổng lồ khó có thể trả. Thiếu tiền, họ bắt đầu đi cướp giật, trộm cắp,…
Đất nước ta đang theo hướng công nghiệp hóa, hiện đại hóa, mọi thứ
đều hiện đại, đều hội nhập. Con người ngày càng có nhiều cơ hội giao lưu và học
hỏi nhau hơn. Bên cạnh những điều tốt đẹp tiếp thu, thì là những điều không
hay, nhất là giới trẻ vì muốn mình được như người ta mà đua đòi, không cần biết
đến hậu quả.
Thói đua đòi là lối sống phung phí, dùng tiền của vào mục đích ăn
diện và chơi bời để theo kịp thời thế và không thua kém ai. Đó là cách sống a
dua, thiếu lập trường, bắt chước trong việc phô trương về hình thức. Chỉ thích
theo kiểu này kiểu kia, chạy theo những cái mới mẻ, thích thay đổi bản thân đến
mức chẳng giống ai. Hay những người muốn bản thân nổi trội hơn người bằng vẻ
ngoài bóng loáng hay quái dị.
Thói quen ăn chơi đua đòi chính là một đức tính xấu cần phải loại
bỏ ra khỏi cuộc sống của thế hệ trẻ chúng ta. Chúng ta cần phải sống có ý
nghĩa, sống đẹp sống có ích sống có ước mơ hoài bão như những gì ông bà ta đã dạy
dỗ con cháu mình cần phải biết chia sẻ với những người có hoàn cảnh khó khăn
trong cuộc sống, lá lành biết đùm lá rách, những trái tim nhân hậu luôn làm nên
yêu thương cho cuộc sống tạo nên những bản tình ca đẹp giữa cuộc đời.
Khi chúng ta học một thói quen tốt nó sẽ làm cho cuộc sống của
chúng ta trở nên tốt đẹp hơn, còn khi chúng ta học một thói quen xấu thì nó sẽ
giết chết tâm hồn và nhân cách của chúng ta. Mỗi con người đừng nên sống hoài sống
phí bởi mỗi người chỉ có thể sống có một lần mà thôi.
Kiếp con người mỏng manh như là gió
Sống trên đời có được mấy lần vui
Sao phải đau mà không thể mỉm cười
Gắng buông nỗi ngậm ngùi nơi quá khứ
Nếu có thể sao ta không làm thử
Để tâm hồn khắc hai chữ bình an
Cho đôi chân bước thanh thản nhẹ nhàng
Dù hướng đời có muôn ngàn đá sỏi
Biết nhận sai khi trót gây lầm lỗi
Người ghét ta cũng chớ vội oán hờn
Đừng để mình xem nặng nhẹ thiệt hơn
Thì lệ sẽ chẳng ướt sờn vai áo
Phải mạnh mẽ đương đầu cùng giông bão
Sống chỉ cần chốn nương náu mà thôi
Được cơm no áo ấm cũng vui rồi
Bởi dòng đời còn lắm người cơ nhỡ
Chốn dương gian chẳng qua là tạm bợ
Tiệc tàn rồi cũng trở lại hư vô
Hãy giữ gìn trân trọng mến thương nhau
Vì thời gian chẳng thể nào quay lại











