Trưởng Thành
Sau vấp ngã ta được chững chặc hơn
Biết đắn đo trước điều mình sắp quyết
Chắc có lẽ qua những lần thua thiệt
Đời dạy ta phải tự biết trưởng thành
Có những chuyện dù thời gian trôi
nhanh
Vẫn không dễ vì thế mà xao nhãng
Biết rằng sống phải học quên dĩ vãng
Nhưng đôi khi cố nhớ để dặn lòng
Trưởng thành rồi đừng suy nghĩ viễn
vong
Đừng phán xét bốc đồng như còn trẻ
Mọi tình huống phải biết phân nặng nhẹ
Biết lắng nghe những góp ý chân tình
Nhiều người khổ vì một phút bất minh
Khi nhận ra đã không còn kịp nữa
Đâu phải ai cũng có cơ hội sửa
Những sai lầm mà mình đã gây ra
Sau vấp ngã tự nhiên biết nhìn xa
Biết lo sợ những điều không đúng đắn
Biết chấp nhận không than dài thở ngắn
Biết tự mình chiến thắng chính bản thân
“Trưởng thành
không phải bên ngoài mà ở bên trong,
Trưởng thành
không phải già đi mà ở tỉnh thức.”
Tổng thể nói chung những đặc
điểm tâm lí ổn định trong cách xử sự của một người, biểu hiện thái độ điển hình
của người đó trong những hoàn cảnh điển hình. Mỗi người một tính cách riêng. Tính cách là những tác phong cư xử
và đáp trả tự nhiên, thông thường của con người trên thế giới. Phạm vi rộng lớn
của tính cách giúp chúng ta lý giải được tính đa dạng trong cách cư xử, đối đãi
và sự sắp đặt. Tính cách không điều khiển xem một đứa trẻ sẽ làm gì, nhưng nó
giúp trẻ hiểu rằng làm cách nào để thực hiện điều đó. Nhân cách là những nét đặc
trưng tiêu biểu của con người, được hình thành trong sự kết hợp giữa hiệu quả
giáo dục và môi trường (tự nhiên). Nhân cách bị ảnh hưởng bởi nhiều nhân tố,
bao gồm tính khí, ngày sinh, yếu tố gia đình, những tác động trong môi trường sống,
những căn bệnh nguy hiểm, nỗi ám ảnh về cái chết, chuyển nhà, địa vị kinh tế,
giới tính, trí thông minh, tuổi tác, sức khoẻ và việc nuôi dạy con cái... Thực
tế cho thấy:
+ Tính cách mà trẻ biểu lộ khi còn nhỏ sẽ tương tự như tính cách
của chúng khi trưởng thành. Mặc dù tính cách có sự bền vững, nhưng đó không phải
là một dự báo hoàn toàn chính xác về nhân cách, sự thành công hay thất bại như
một người trưởng thành, và tính cách có thể thay đổi tùy theo từng hoàn cảnh sống.
+ Thông thường, cách đối xử với trẻ em ở một độ tuổi và một giai
đoạn phát triển nào đó thường gây nên những nhận định lệch lạc về tính cách. Trẻ
có thể cư xử đúng mực với người khác theo một phương thức thích hợp, tốt hơn là
khi trẻ bị thách thức.
+ Cách cư xử bị ảnh hưởng qua việc đứa trẻ cảm thấy thế nào. Những
cảm giác vật chất của trẻ rất đa dạng. Những đứa trẻ hay cảm thấy bị áp đảo, tức
tối, hoặc không thoải mái với những cảm giác (nhận thức, tiếp xúc, thính giác,
thị giác, khướu giác) quanh chúng có thể cư xử bằng những phương thức liều lĩnh
hơn.
+ Những chiêu bài như ngượng ngùng, dễ dàng, khó khăn, lớn tiếng
hay bốc đồng có thể gây tổn thương lòng tự trọng của người khác. Chúng tạo nên
những dự đoán cho trẻ hành động theo một cách chắc chắn, và ngăn cản trẻ không
thể mở rộng cảm giác. Những chiêu bài này có thể kéo dài đến khi trẻ trưởng
thành thực sự.
+ Tính khí gây ảnh hưởng mối quan hệ trong gia đình, sức khoẻ của
trẻ và cách đối đãi, nó cũng đồng thời chi phối cách người lớn đối xử với trẻ.
Vì những sự khác biệt về tính khí, hai đứa trẻ trong cùng một gia đình có thể
phản ứng theo hai cách riêng biệt: đứa cởi mở, dễ thích nghi có thể đòi hỏi và
nhận được nhiều tình cảm hơn đứa thận trọng hay thích nghi chậm.
+ Ở trẻ em, những đặc điểm về tính khí dường như thật khó để lý
giải, như cố chấp, thường là những đặc điểm quan trọng khi trưởng thành.
+ Việc nuôi dạy con cái không tốt chưa hẳn là nguyên nhân tất yếu
khi trẻ phát sinh ra những vấn đề về cách cư xử hay phô bày thái độ khó chịu. Một
vài cách cư xử thách thức còn do môi trường sống của trẻ không đồng nhất với
nhân cách và tính khí của nó.
+ Tính khí của trẻ con có thể có hiệu quả dựa trên việc ba mẹ
xét đoán chúng thế nào và kỹ năng nuôi dạy con cái của họ. Những ông bố, bà mẹ
dễ tính thường cảm thấy thành công trong khi nh ững bậc cha mẹ ưa thử thách,
sinh động, hay nghiêm khắc thường hướng trẻ tới cảm giác bơ vơ và ít thành công
hơn.
+ Việc hiểu tính khí và nhân phẩm có thể thúc đẩy mối quan hệ giữa
cha mẹ và con cái. Những bậc cha mẹ hiểu tính khí và nhân phẩm của con mình thường
nhận thấy những khả năng độc đáo của con họ và sự hoà thuận trong gia đình hơn.
Cách thức ba mẹ tiếp xúc với trẻ có một hiệu quả bền vững dựa trên nhân phẩm của
họ. Một vài phương pháp khác:
“ Sự cô đơn thôi thúc ta trưởng thành, những
khi trưởng thành ta mới hiểu rằng, nhiều khi cô dơn cũng chính là bình yên.”
Hãy nhận ra nhiều thuộc
tính khác của con mình. Tránh những chiêu bài không tốt vì nhiều lý do:
+ Những chiêu bài không thể mang lại phản ứng đúng đắn từ con mình:
Gán cho con mình như một đặc điểm về tính khí có thể không phù hợp với độ tuổi,
giai đoạn phát triển, sức khoẻ hay nhân phẩm của con bé. Một đứa trẻ có thể bị
gán cho là hay gắt gỏng khi thực sự là có thể con bé đang mệt. Một đứa bé còn
có thể bị liệt vào loại người ích kỷ khi nó phô bày sự thận trọng thông thường
vì không nói ra tuổi tác của mình.
+ Gán danh hiệu cho con mình có thể khiến con bé tin tưởng hành
động theo kiểu: thậm chí một danh hiệu có vẻ xác thực như "Smiley" có
thể cho một đứa trẻ cảm giác rằng nó đang vui vẻ và không thể thể hiện nỗi buồn
hay sự giận dữ của nó.
+ Những danh hiệu có thể tách mình ra khỏi các cảm giác khác của
con mà mình có thể cảm nhận được. Con mình thậm chí không mang một đặc điểm
nào. Một đứa trẻ chậm phát triển cũng có thể thích nghi, bền bỉ, quy cũ và nghị
lực. Thậm chí những việc tưởng chừng như khó khăn trong cuộc sống trên những đặc
điểm về tính khí có thể được xem như tài sản quý giá nếu nhìn theo một hướng
tích cực. Một đứa trẻ bị gán cho một biệt danh mang tính phủ định như
"Slowpoke" thật sự có thể bền bỉ và chu đáo. Một đứa trẻ trông có vẻ
ngượng ngùng hay chậm tiếp thu những tình huống mới có thể một lần trở thành
hoa khôi của buổi tiệc nếu cô bé vượt qua được những phản ứng ban đầu.
+ Con mình đang dần trưởng thành và một nhận định có vẻ đúng hôm
nay chưa chắc đã hoàn toàn chính xác ngày hôm sau. Những danh hiệu có thể không
quan tâm đến sự lớn lên và trưởng thành mà con mình đang cố gắng để nhận thấy cách
nhìn nhận của mình về con bé theo một cách nào đó. Hãy nhìn vào những phẩm chất
và thuộc tính của con mình. Ta có thể không thay đổi được tính khí của con
mình, nhưng mình có thể thay đổi quan điểm của mình về nó và nghĩ theo một hướng
tích cực
“ Trưởng thành không phải là khi ta nói những
chuyện lớn lao mà là khi ta hiểu được những điều nhỏ bé.”
NGƯỜI CÀNG TRƯỞNG THÀNH THÌ TÂM TÍNH CÀNG ÔN HÒA VÀ TĨNH LẶNG
Người ôn hòa:Dễ tiếp thu,
khiến người khác cảm thấy yên lòng. Họ thích hòa bình, hòa hợp và những mối
liên hệ tích cực, không thích xung đột, căng thẳng và các ý định xấu xa. Điểm yếu
là dễ cam chịu và đôi khi tự mãn.
Người ôn hòa là những người
ổn định, cởi mở và đáng tin cậy. Họ thường rất sáng tạo, lạc quan và thông cảm
với người khác, đồng thời, sẵn sàng thỏa hiệp với mọi người để giữ hòa khí.
Họ muốn mọi thứ được vận hành một cách mượt mà và luôn như vậy mà
không xảy ra mâu thuẫn nhưng điều này có thể khiến họ có xu hướng tự thỏa mãn,
hài lòng, đơn giản hóa vấn đề và tối thiểu hóa các tình huống gây lo lắng.
Vấn đề họ gặp phải đó chính là không chịu thay đổi và bướng bỉnh.
Động lực cốt lõi: Muốn tạo ra sự hài hòa trong mọi thứ, tránh mâu
thuẫn, căng thẳng, không muốn thay đổi những thứ vốn dĩ đã như vậy, kháng cự lại
bất cứ điều gì gây lo lắng hoặc làm phiền.
“Thành công” đối với một người mà nói là điều không quá khó
nhưng “thành thục” (trưởng thành) lại là điều rất khó có người làm được và sự
trưởng thành trong tâm lại càng khó hơn.
Thành công khiến một người
tự tin nhưng quá nhiều thành công sẽ khiến một người dễ dàng tự phụ. “Thành thục”
(trưởng thành) thì không như vậy. Người trưởng thành không quá để tâm vào được
mất, hơn thua, lý trí mà không mất đi sự nhiệt huyết, bình tĩnh với tâm thái
thong dong. Họ có thể bình tĩnh đối mặt với thất bại trước mắt và thản nhiên
khi đối mặt với sinh tử.
Một người có trưởng thành
(thành thục, chín chắn) hay không thực ra không phụ thuộc vào độ tuổi của người
ấy là lớn hay nhỏ. Có những người tuổi đã cao nhưng cách hành xử và những suy
nghĩ trong tâm của người ấy vẫn hời hợt, thậm chí trống rỗng. Nhưng có những
người tuy còn trẻ tuổi nhưng lại rất chín chắn, suy nghĩ cân nhắc thấu đáo, kỹ
càng.
Sự trưởng thành, sự hoàn
thiện của tâm tính không phải được quyết định bởi người đó gặp bao nhiêu sự
tình mà nó được thể hiện ra ở thái độ và cách mà người ấy đối đãi với sự tình
ra sao.
“Trưởng thành là khi ta đã đủ mạnh mẽ để trở
thành điểm tựa cho một ai đó kể cả đó là chính bản thân mình.”
Trưởng thành là một quá
trình dài lâu chứ không phải chuyện một sớm một chiều. Nó chịu ảnh hưởng rất lớn
từ sự tu dưỡng tâm linh của người ấy. Điều đó cũng là lý do lý giải vì sao những
người càng trưởng thành (thành thục, chín chắn) thì thường càng ôn hòa và tĩnh
lặng. Một người có thể tu dưỡng được bốn phẩm chất dưới đây thì đã là một người
trưởng thành:
1.Biết kiểm
soát bản thân
Người xưa có câu: “Nổi giận
là bản năng, kiểm soát nóng giận là bản lĩnh”. Con người ở vào lúc nóng giận sẽ
không có lý trí, nói những lời làm tổn thương người khác, nhẹ thì làm tổn
thương hòa khí hai bên, nặng thì sẽ mang đến điều bất hạnh.
Một người có cảm xúc ổn định
thì vẻ mặt thường sẽ ôn hòa khiến người khác dễ chịu giống như được một cơn gió
mát thổi qua, giúp mọi người xích lại gần nhau hơn. Trái lại, một người động một
chút là nổi giận thì sẽ giống như cơn giông tố, ai ai vừa gặp cũng đều trốn
tránh. Đây là biểu hiện dễ thấy nhất ở người chưa trưởng thành.
Người có tư tưởng bi quan
thì tinh thần sẽ sa sút, nhìn vấn đề sẽ luôn nhìn thấy mặt không tốt, nghĩ sự
việc gì cũng nghĩ đến mặt không thành công, thường tự cảm thấy bản thân không bằng
người khác. Đây cũng là một dạng tâm thái của người chưa trưởng thành.
Người trưởng thành hiểu rằng,
ông trời sinh ra ai thì người đó tất sẽ có hữu dụng. Mỗi người đều có ưu điểm nổi
trội của riêng mình. Phát huy ưu điểm của bản thân, thực sự đặt tâm vào làm những
việc mình có khả năng, sau một thời gian sẽ có thể thành công.
“ Trưởng thành không phải là khi ta nói về những
chuyện lớn lao, mà là khi ta hiểu được những điều nhỏ bé.”
2.Biết
khoan dung và hiểu người khác
Có lẽ chỉ có người đã từng
trải qua những thương tổn mới có thể thực sự trưởng thành, hiểu và khoan dung
người khác. Một người trưởng thành sẽ không bao giờ tùy tiện phán xét người
khác. Họ luôn hiểu được rằng mỗi một người đều không hề đơn giản như những gì
thể hiện ra ở bề mặt, hơn nữa ai cũng có ưu khuyết điểm riêng.
Một người khi càng thành thục họ sẽ càng hiểu hơn rằng, sống trên
đời cần khoan dung bản thân, khoan dung người khác, thậm chí khoan dung với cả
kẻ thù của mình. “Biển có thể thu nạp trăm sông, dung chứa được nên mới thành
ra to lớn”, khoan dung với lỗi lầm của người khác thực ra cũng là giải thoát
cho chính mình.
“ Cùng với sự trưởng thành ta sẽ chẳng mất đi
người bạn nào cả, ta chỉ học được rằng: Ai mới là bạn thật sự.”
3.Biết sống
lý trí và nhiệt tình
Một người trưởng thành ngay
cả khi đã nhìn rõ “bộ mặt thật” của thế giới, của xã hội, cuộc sống nhưng vẫn
nhiệt tình yêu cuộc sống. Đó là bởi vì họ đã thấu hiểu thế nào là lý tính và và
cảm tính.
Con người sống trong xã hội
thông thường đều là có nhận thức cảm tính. Họ dễ dàng bị tình cảm chi phối, họ
chỉ nhìn hình tượng của sự vật mà không nhìn bản chất của sự vật. Người như vậy
rất dễ bị hình tượng bên ngoài của sự vật làm mê mờ, từ đó sinh ra rất nhiều thống
khổ và phiền não.
Bởi vậy, con người cần có
năng lực nhìn thấu bản chất của sự vật, hiện tượng. Loại năng lực này là dựa
vào sự lý trí của mỗi người. Người trưởng thành nhất định sẽ có lý tính (lý
trí). Tuy nhiên, một người không thể lý trí quá độ, bởi vì như vậy sẽ sinh ra
ích kỷ và tuyệt tình. Cho nên, con người cũng cần phải duy trì sự nhiệt tình đối
với cuộc sống. Sự kết hợp giữa lý trí và sự nhiệt tình giúp một người thực sự
trưởng thành.
“ Càng trưởng thành sẽ có lúc mình nhận ra rằng
tranh luận đúng sai, hơn thua với người khác đôi khi không còn trở nên quan trọng
nữa. Quan trọng hơn cả là chỉ muốn bình yên.”
4.Biết buông bỏ và quý trọng
Có câu nói rất hay rằng:
“Con người sống đều là đang “vác nặng” mà tiến về phía trước.” Con người khi đến
một độ tuổi nhất định cần phải học được cách buông bỏ những gì cần buông bỏ và
giữ lấy những gì nên quý trọng.
Người trưởng thành cần phải
“ném bỏ” một số loại “đồ vật” trên hành trang của mình, như những người bạn “hư
tình giả ý”, những “thú vui” rượu chè vô nghĩa, những câu chuyện phiếm vô dụng…
Thay vào đó, phải biết nắm giữ và trân quý sự tự tin, tấm lòng lương thiện,
khiêm tốn, giản dị…
Trưởng thành, chín chắn là
một loại yêu cầu và hoàn thiện đối với tự bản thân mỗi người. Nó cũng là một loại
thể nghiệm và suy ngẫm lại đối với bản thân mỗi người. Đồng thời nó cũng là một
loại trạng thái của sinh mệnh. Trong quá trình đi đến trưởng thành, mỗi người đều
sẽ phải trải qua rất nhiều điều, nhưng cũng sẽ học được rất nhiều điều. Cho dù
con đường ấy xa bao nhiêu, nhiều chông gai thế nào chỉ cần mỗi bước đi chúng ta
đều trưởng thành hơn thì đã là thành công rồi.
“ Trí tuệ của con người trưởng thành trong tĩnh
lặng, còn tính cách trưởng thành trong bão táp.”
trưởng thành
Ta trưởng thành từ vị của cô đơn
Học vực dậy sau bao lần vấp ngã
Tim yếu mềm hóa dần nên sắc đá
Vẫn lặng cười dù buồn bã suy tư !
Ta trưởng thành chập chững nỗi niềm ưu
Hạ cái "tôi" tập quen đời
trách mắng
Cơm ba bữa vẫn luôn là gánh nặng
Nắng trên đầu nhưng mưa đặng trong tim
!
Ta bắt đầu vội vã để kiếm tìm
Miền ký ức thơ ngây ngày bé dại
Bên gia đình vô ưu và thoải mái
Để nhẹ lòng khi trải những niềm âu !
Ta bắt đầu nghĩ cho những ngày sau
Môi nhẹ cười thôi khơi sầu dĩ vãng
Sống vui tươi ngày qua ngày lại tháng
Bình yên là giai đoạn chẳng lo toan
Ta trưởng thành chỉ mong ước bình an
Đời vui vẻ chẳng cầu toàn, vị kỷ...
Sống mua vui bên cung sầu thi vị
Gửi cho đời một tí nỗi niềm "Thơ" !
“ Khi trưởng thành, tôi ngày càng ít quan tâm đến
những gì mọi người nói. Tôi chỉ xem những gì họ làm được.”
.jpg)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét