Kiếp con người mỏng manh như là gió
Sống trên đời có được mấy lần vui
Sao phải đau mà không thể mỉm cười
Gắng buông nỗi ngậm ngùi nơi quá khứ
Nếu có thể sao ta không làm thử
Để tâm hồn khắc hai chữ bình an
Cho đôi chân bước thanh thản nhẹ nhàng
Dù hướng đời có muôn ngàn đá sỏi
Biết nhận sai khi trót gây lầm lỗi
Người ghét ta cũng chớ vội oán hờn
Đừng để mình xem nặng nhẹ thiệt hơn
Thì lệ sẽ chẳng ướt sờn vai áo
Phải mạnh mẽ đương đầu cùng giông bão
Sống chỉ cần chốn nương náu mà thôi
Được cơm no áo ấm cũng vui rồi
Bởi dòng đời còn lắm người cơ nhỡ
Chốn dương gian chẳng qua là tạm bợ
Tiệc tàn rồi cũng trở lại hư vô
Hãy giữ gìn trân trọng mến thương nhau
Vì thời gian chẳng thể nào quay lại
“Thế giới vốn không thuộc về ta, vì thế ta không
cần vứt bỏ, cái cần vứt bỏ chính là những tính cố chấp. Vạn vật đều cung ứng
cho ta, nhưng không thuộc về ta.”
Cuộc sống vốn có nhiều thứ cần ngẫm nghĩ đôi khi phải dùng cả đời
để thấu hiểu, để thêm yêu cuộc sống và có niềm vui hạnh phúc.
Cuộc
sống vốn rất ngắn ngủi vậy nên hãy dành sự yêu thương cho những người mà ta
thương yêu trân quý. Tuy nhiên trong cuộc sống đôi khi có sự ngược đời, những
người yêu thương, quan tâm thì ta không yêu thương quý trọng, còn người lạnh
lùng, thờ ơ thì ta lại theo đuổi… cuối cùng người bị tổn thương chính là bản
thân ta.
Đừng bao giờ thay đổi cuộc sống của bản thân vì một người khác. Nếu
họ không thể chấp nhận ta có một vài điểm xấu thì cũng không xứng đáng nhận ở
ta những điểm tốt. Hãy sống theo cách mà ta đã lựa chọn, không nên sống hộ cuộc
sống của người khác, càng không nên nhìn mặt người khác mà sống.
“Ta đừng cố xây dựng hạnh phúc trên sự bất hạnh
của người khác, ta sẽ vướng vào lưới của hận thù.”
Đối với xã hội ta chỉ là một hạt cát nhỏ nhoi không đáng kể,
nhưng với người cha người mẹ, thì ta là cả thế giới của họ. Đừng bao giờ dùng
những lời lẽ cay nghiệt để làm tổn thương đến những người mà ta yêu thương nhất.
Hãy tự nhủ với bản thân mình rằng, bất cứ người khác nhìn mình bằng con mắt thế
nào đi chăng nữa, thì ta vẫn luôn có niềm tin vào chính bản thân mình. Bởi
không có họ ta vẫn có thể sống một cuộc sống tốt đẹp và ngẩng cao đầu nở một nụ
cười thật tươi.
Điều mỗi người cần nhất là có những người bạn tri kỉ, có người bạn
đời trăm năm với tình yêu đích thực đi với ta đến cuối cuộc đời và một mái ấm
gia đình hạnh phúc. Ở những nơi không thể bước vào thì đừng cố chen chân, như vậy
sẽ làm khổ người khác mà mình cũng chẳng được lợi lộc gì.
Sống rộng lượng với mọi người. Buông bỏ được cái gì thì buông bỏ,
để cho đầu óc được thanh thản, tâm hồn sảng khoái. Không nhất thiết đói mới ăn,
khát mới uống, buồn ngủ mới đi ngủ, biết hối hận đúng lúc, đừng để quá muộn.
Hãy khám sức khỏe trước khi chưa có bệnh, đừng để khi có bệnh rồi mới đi khám.
“Khi ta thành thật với chính mình, thế giới sẽ
không ai lừa dối ta.”
Cuộc sống không bao giờ là bế tắc thật sự cả, cánh cửa này đóng lại
thì cánh cửa khác sẽ mở ra, chỉ cần có niềm tin vào cuộc sống thì không có việc
gì là không làm được.
Sống trên cõi đời này chẳng có gì là mất cả, hãy ngẫm mà xem, những
vì sao lặn xuống để rồi mọc lên ở bờ bên kia. Vậy nên làm người đừng chạy theo
những thứ ngoài thân như: Tiền tài, danh vọng… Bởi mỗi con người sinh ra trên
trái đất này ai rồi cũng sẽ tan biến đi như sương, như khói có mang theo được
thứ gì đâu, vậy thì nặng lòng vì nó làm gì.
Sống ở đời đôi khi không cần thiết biết một số chuyện mà hóa ra
hay. Đừng che giấu sự yêu thương đối với những người mà ta yêu thương, hãy nói
với họ rằng ta yêu thương họ rất nhiều bằng những lời lẽ tốt đẹp và ngọt ngào
nhất.
Khó khăn rồi sẽ qua đi như cơn mưa dù có tầm tã đến mấy rồi cũng
sẽ kết thúc, trời sẽ quang, mây sẽ tạnh. Rồi sẽ có một ngày ta sẽ hiểu ra sống
lương thiện khó hơn sự thông minh nhiều, thông minh là thiên phú còn lương thiện
là một sự lựa chọn thuộc lương tâm của mỗi con người.
“Hãy cho đi, ngay cả khi ta chỉ có một chút.”
Cuộc đời này ta sống với ai? Sống thế nào? Sống bao lâu? Đó mới
là điều quan trọng. Có người sống bởi tình yêu, có người vì vật chất, có người
vì sắc đẹp… nhưng khi sống gần hết cuộc đời mới hiểu ra rằng, chỉ cần có tiền đủ
tiêu, ngôi nhà đủ ấm, vợ chồng chung thủy, con cháu thảo hiền. Thế mới biết,
tiêu chuẩn về hạnh phúc đơn giản lắm chỉ cần nụ cười nhiều hơn nước mắt là đã hạnh
phúc rồi.
Dù đục dù trong, con sông vẫn chảy
Dù cao dù thấp, cây lá vẫn xanh
Dù người phàm tục hay kẻ tu hành
Vẫn phải sống từ những điều rất nhỏ
Ta hay chê rằng cuộc đời méo mó
Sao ta không tròn ngay tự trong tâm
Đất ấp ôm cho mọi hạt nảy mầm
Những chồi non tự vươn lê tìm ánh sáng
Nếu tất cả đường đời đều trơn láng
Chắc gì ta đã nhận ra ta
Ai trong đời cũng có thể tiến xa
Nếu có khả năng tự mình đứng dậy
Hạnh phúc cũng như bầu trời này vậy
Không chỉ dành cho một riêng ai.
Những
Sự Thật Của Cuộc Sống Làm Ta Mạnh Mẽ Hơn
Chúng ta dành phần lớn cuộc sống để chờ đợi: chờ đợi một điều gì
đó xảy ra, chờ đợi một chuyện gì đó kết thúc, chờ đợi một cái gì đó để bắt đầu.
Nhưng tại sao chúng ta lại phải tốn thời gian chờ đợi? Đã đến lúc đối diện với
sự thật phũ phàng của cuộc sống và thay đổi bản thân. Chúng ta phải xác định đối
diện với những sự thật phũ phàng của cuộc sống để trở nên mạnh mẽ hơn; từ đó
dành thời gian quý báu của mình để vươn lên một tầm cao mới – điều mà chúng ta
từng nghĩ mình không thể.
“Trả thù không thể hóa giải thù hận, chỉ có
khoan dung mới có thể hóa giải thù hận. Đây là chân lý vĩnh hằng.”
-
Không có ai bận rộn tới mức không thể trả lời tin nhắn của ta
Không có cô nàng hay anh chàng nào quá bận rộn đến nỗi không thể
trả lời tin nhắn của ta. Không một nhà tuyển dụng nào không có thời gian để
liên lạc với ta. Hãy nhớ rằng, mọi người chỉ dành thời gian cho những việc họ
thấy quan trọng.
Nếu ta không nhận được hồi âm từ một người nào đó, có nghĩa là họ
đã cố tình không trả lời ta. Vì vậy, càng sớm rời xa họ, ta sẽ càng có cơ hội gặp
được người thực sự tôn trọng mình.
“Người che đậy khuyết điểm của mình bằng thủ đoạn
tổn thương người khác là kẻ đê tiện.”
-
Mọi người đều đặt lợi ích của bản thân mình lên đầu tiên
Cho dù mọi người có đáng yêu, tốt bụng và quan tâm đến người khác
như thế nào thì họ vẫn sẽ đặt lợi ích cá nhân của mình lên đầu tiên. Trong công
việc, thậm chí, những vị sếp tâm lý nhất cũng không thể tự nhận ra được việc họ
đã vô tình giao quá nhiều công việc nếu ta không lên tiếng.
Hầu hết, mọi người thường yêu cầu nhiều hơn những thứ ta có thể
đáp ứng. Vì vậy, hãy cố gắng thiết lập giới hạn của riêng ta và để những người
xung quanh biết về giới hạn đó. Một người can đảm sẽ không ngần ngại nói
"không" để từ chối hay sẵn sàng lên tiếng khi cần thiết. Họ biết rằng
chỉ có họ mới có thể giúp được bản thân mình và không thể trông đợi ai khác làm
việc đó cho họ.
“Những thứ không đạt được, ta sẽ luôn cho rằng
nó đẹp đẽ, chính vì mình hiểu nó quá ít, ta không có thời gian ở chung với nó.
Nhưng rồi một ngày khi ta hiểu sâu sắc, ta sẽ phát hiện nó vốn không đẹp như
trong tưởng tượng của mình.”
-
Ta không thể nào làm hài lòng tất cả mọi người
Sự thật là ta sẽ không bao giờ làm hài lòng tất cả mọi người. Dĩ
nhiên, ta có thể thử nhưng ta sẽ không bao giờ thành công. Sẽ luôn có một ai đó
không tán thành con đường mà ta đã chọn. Vì vậy, hãy nhớ quyền quyết định là của
chính ta và hãy can đảm theo đuổi những gì bản thân cho là đúng. Nên nhớ rằng,
vị thẩm phán duy nhất ta cần làm hài lòng trong cuộc sống này là chính mình.
“Nếu ta có thể sống qua những ngày vừa qua, thì
đó chính là một phúc phần rồi. Biết bao nhiêu người hôm nay đã không thấy được
vầng thái dương của ngày mai, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành tàn phế,
biết bao nhiêu người hôm nay đã đánh mất tự do, biết bao nhiêu người hôm nay đã
trở thành nước mất nhà tan.”
-
Thế giới không nợ ta điều gì
Ta có thể là người điềm tĩnh nhất, thông minh nhất hay thú vị nhất
trên thế giới nhưng nếu chẳng có ai công nhận những điều đó thì ta cũng không
là gì cả.
Ta đơn thuần chỉ có hai sự lựa chọn có sẵn: hoặc dùng cả cuộc đời
để than trách rằng ta xứng đáng được nhiều hơn những thứ ta đang nhận được, hoặc
bước vào thế giới và cố gắng đạt được những gì mình muốn. Ta nghĩ đâu sẽ là sự
lựa chọn mà những người thành công thường làm?
- Chính ta thường bào chữa cho chính mình
Suốt cuộc đời, ta có thể đổ lỗi cho thế giới hoặc người khác rằng
ta không có đủ thời gian, tiền bạc, năng lượng hay nguồn lực để thực hiện mục
tiêu của mình. Và, ta biết không, một sự thật nghiệt ngã rằng mỗi người trên thế
giới này đều có ít nhất một lý do hoàn hảo để biện minh tại sao họ không sống
như điều họ muốn.
Những người thành công trong cuộc sống không tìm lời bào chữa. Họ
tìm mọi cách để vượt qua những trở ngại thay vì bị đánh gục. Đó là lý do tại
sao họ luôn thành công trong cuộc sống.
“Muốn hiểu một người, chỉ cần xem mục đích đến
và xuất phát điểm của họ có giống nhau hay không thì có thể biết được họ có thật
lòng không.”
-
Hành động mới là thứ quyết định cuộc đời mình, không phải suy nghĩ
Ta có thể ngồi trong nhà cả ngày để suy nghĩ về một thế giới tốt
đẹp hơn cho toàn nhân loại, nhưng chỉ khi thực hiện điều ta suy nghĩ thì mình mới
có thể tạo nên sự khác biệt. Một kế hoạch hay chỉ có ích khi nó được triển khai
bằng hành động, nếu không nó vẫn chỉ là sự ảo tưởng. Hãy nhớ rằng: chúng ta được
đánh giá bởi hành động chứ không phải là theo ý định.
“Nói năng đừng có tính châm chọc, đừng gây
thương tổn, đừng khoe tài cán của mình, đừng phô điều xấu của người, tự nhiên sẽ
hóa địch thành bạn.”
-
Không ai có thể cứu ta khỏi cuộc đời của mình
Trong cuộc sống, chúng ta luôn chờ đợi điều gì đó. Có thể là chờ
đợi gặp được quý nhân hay tri kỷ, chờ đợi giấc mơ trở thành hiện thực hoặc chờ
đợi kết quả phỏng vấn. Khi không hài lòng với cuộc sống hiện tại, chúng ta hy vọng
một cách phi lý rằng có một phép lạ xảy ra giúp chúng ta giải quyết mọi vấn đề.
Nhưng sự thật, cuộc sống không phải như vậy. Rủi ro là yếu tố
không ai có thể lường trước. Do đó, nếu gặp phải khó khăn thì không thể giải
quyết đơn giản bằng một cây đũa thần. Điều quan trọng là ta phải tự lập, tự chủ
cuộc sống với hỗ trợ từ một nền tảng vững chắc để khi đối mặt với thử thách, ta
không cần chờ ai đó tới giúp - chính bản thân có thể tự vượt qua một cách dễ
dàng.
Lời
Phật dạy về cuộc sống
Kẻ thù lớn nhất của đời người là chính
mình
Ngu dốt lớn nhất của đời người là dối
trá
Thất bại lớn nhất của đời người là tự
đại
Bi ai lớn nhất của đời người là ghen tị
Sai lầm lớn nhất của đời người là đánh
mất mình
Tội lỗi lớn nhất của đời người là bất
hiếu
Đáng thương lớn nhất của đời người là
tự ti
Đáng khâm phục lớn nhất của đời người
là vươn lên sau khi ngã
Phá sản lớn nhất của đời người là tuyệt
vọng
Tài sản lớn nhất của đời người là sức
khoẻ, trí tuệ
Món nợ lớn nhất của đời người là tình
cảm
Lễ vật lớn nhất của đời người là khoan
dung
Khiếm khuyết lớn nhất của đời người là
kém hiểu biết
An ủi lớn nhất của đời người là bố thí.
“Không gì ghê gớm hơn thói quen hay nghi hoặc.
Nghi hoặc chia rẽ con người. Nó là chất độc làm gãy đổ tình bạn và làm tan vỡ
những mối quan hệ tốt lành. Nó là cái gai gây phiền toái và gây đau nhức. Nó là
lưỡi gươm gây chết người”
Lời
Phật dạy về 4 nghiệp tránh phạm phải
Bốn
nghiệp mà con người chúng ta tránh phạm phải đó là: Sát sinh, trộm cắp, dâm dật, vọng ngữ.
Những lời khuyên này không chỉ là để áp dụng cho đời sống tâm
linh mà nó còn rất thiết thực trong cuộc sống hàng ngày. Nếu đủ trí hãy cố gắng
tránh phạm thêm những nghiệp trên khiến mình không có cách nào khỏi vòng luân hồi
với những chuyện thế sự đảo điên.
“Mỗi một vết thương đều là một sự trưởng thành.”
Sát sinh ở đây hiểu theo nghĩa không được sát sinh đồng loại (tức
là người giết người) chứ không hẳn là tránh sát sinh mọi vật trên đời.
Không được lấy đồ của người khác khi không được sự cho phép của
chủ nhân, đó là trộm cắp.
Không được cưỡng bức người khác, đó là tránh dâm dật.
Nói lời không hay, không đúng, nói dối đó là vọng ngữ, điều này cần
phải tránh.
Hãy rũ bỏ những ngày đau khổ
Đến tương lai rạng rỡ nụ cười
Bình minh tỏa sáng muôn nơi
Sống sao cho thỏa ơn trời ban cho
Khi vấp ngã đừng lo mình nhé
Hãy đứng lên ta sẽ kiên cường
Nhìn về phía trước yêu thương
Mênh mông rộng lớn con đường mở ra
Nếu đã chót sa đà lầm lỗi
Hãy sửa sai khi chuyện vẫn còn
Bỏ qua không tính thiệt hơn
Lương tâm thanh thản cô đơn đẩy lùi
Xin đừng khóc vì sai lầm nữa
Một ngày gần cánh cửa rạng ngời
Kinh nghiệm ta có trong đời
Những ngày kế tiếp đẹp tươi muôn phần
Quên quá khứ làm thân hiện tại
Bao niềm vui sao phải đau buồn
Nước kia đâu có cạn nguồn
Đời người ta hãy luôn luôn mỉm cười.
“Dứt bỏ nóng giận, diệt trừ tính kiêu căng,
không luyến ái vật chất, không còn ham muốn dục vọng, sẽ giải thoát được mọi sự
ràng buộc và không bao giờ bị phiền não.”
Lời
Phật dạy về 4 điều ác
Bốn điều ác mà bất cứ một người nào cũng nên tránh: Tham dục,
sân hận, sợ hãi, ngu si.
Về
tham dục, không phải cứ tham dục là điều xấu, mà tham dục cần phân biệt
có hai loại, loại tham dục phục vụ ngũ dục (tài, sắc, danh, thực, thùy) khiến
cho tâm trí mê mờ, dẫn đến những vọng tưởng điên đảo, sân hận, sợ hãi và ngu
si… loại tham dục này thì cần phải loại bỏ. Tham dục thứ hai là phục vụ cho
chánh kiến, chánh tư duy, chánh nghiệp… cho sự học hành, phát triển nhân cách,
tinh thông trí tuệ, nâng cao dân trí, sự phồn thịnh xã hội, sự bình an, sự hạnh
phúc… thì cần thực hành và phát huy.
“Không có sự ô nhiễm nào lớn hơn sự thiếu hiểu
biết.”
Về
Sân Hận : “Sân” là nóng giận, “Hận” là sự oán trách bị chấp giữ. Như vậy,
Sân Hận nghĩa là sự nóng giận được gây ra bởi sự bám chấp của tâm oán trách khi
gặp những cảnh trái ý nghịch lòng. Sân Hận thường được ví như như ngọn lửa âm ỉ
thiêu đốt ở trong tâm, phá sạch công đức và các pháp thiện lành. Bởi tâm sanh
tướng nên người sân hận thường hiện tướng mặt mũi xấu, xí khó coi. Bởi là chính
nhân khiến người ta đọa vào cảnh giới của loài A Tu La và Địa ngục, nên sân hận
được đức Phật dạy là một trong tam độc Tham, Sân, Si.
“Nếu có điều gì đáng làm, hãy làm nó bằng tất cả
trái tim.”
Về
sợ hãi là một loại cảm giác không dễ chịu, không làm cho chúng ta hài
lòng. Hay nói cách khác, sợ hãi là một dạng của khổ đau. Và nguyên nhân sâu xa
của sự sợ hãi là do tâm chấp ngã, do nhận thức sai lầm của con người. Vì chấp
ngã, vì nhận thức và tư duy theo đường hướng sai lầm khiến cho lòng vị kỷ, tâm
tham luyến, sân hận càng ngày càng lớn mạnh. Đấy là những chất liệu tiềm tàng,
và là nguyên nhân căn bản gây nên sợ hãi và làm cho lòng sợ hãi càng ngày càng
nhiều và càng sâu nặng thêm. Tại sao như vậy? Tại vì cuộc sống là vô thường, tất
cả mọi sự vật hiện tượng trong thế giới này đều luôn luôn vận động và biến đổi
không ngừng. Con người không thể nào kiểm soát và làm chủ hết được trong tất cả
các tình huống, hoàn cảnh sống. Chính vì không làm chủ được, không kiểm soát được,
lại không muốn mất đi những gì người ta quý mến, yêu thích, những gì người ta
đang sở hữu, và không muốn cái ngã của mình bị tổn thương cho nên sợ hãi.
“Khi nào ta thật sự buông xuống thì lúc ấy mình
sẽ hết phiền não.”
Về ngu si : Người ngu làm những việc mà họ không nhận thức được lợi hại, có khi như một kẻ mất trí, không biết mình đang làm gì. Hiểu đơn giản, ngu si nghĩa là mê mờ, là không sáng, đồng nghĩa với vô minh. Vô minh là không sáng. Sinh tử là sống chết, sống chết ở đây chỉ cho sự sống chết luân hồi trong Lục đạo. Tại sao ngu si lại bị sinh tử? Vì ngu si nên mới điên đảo vọng tưởng. Vọng tưởng nghĩa là suy nghĩ sai lầm, điên đảo là lộn ngược. Điên đảo vọng tưởng là suy nghĩ sai lầm lộn ngược. Thế nào là suy nghĩ sai lầm lộn ngược? Như thế gian là vô thường chúng ta cho là thường, thân người vô ngã chúng ta cho là ngã. Nhân sinh là khổ chúng ta cho là vui. Suy nghĩ đó là sai lầm lộn ngược, nên gọi là điên đảo vọng tưởng.
Làm người phải sống thẳng ngay
Đừng như con bướm đậu bay vô tình.
Sống sao thật với lòng mình
Đã hứa hẹn phải đinh ninh giữ lời.
Đừng đùa bỡn nhé mình ơi
Lòng tin đâu phải trò chơi hão huyền
Nó như sợi chỉ nhân duyên
Kết tình bè bạn khắp miền gần xa.
Dối người người sẽ dối ta
Thế nên hãy sống thật thà thì hơn
Đừng như con cá thờn bơn
Suốt đời phải chịu tủi hờn đắng cay.
“Ác khẩu, mãi mãi đừng để nó thốt ra từ miệng mình,
cho dù người ta có xấu bao nhiêu, có ác bao nhiêu. Ta càng nguyền rủa họ, tâm
trạng ta càng bị nhiễm ô. Ta hãy nghĩ, họ chính là thiện tri thức của mình.”
Lời
Phật dạy về 6 nghiệp hao tổn tài sản
1. Đam mê rượu chè
2. Cờ bạc
3. Phóng đãng
4. Đam mê kỹ nhạc
5. Kết bạn người ác
6. Biếng lười
Như vậy, Phật dạy người nào tránh được bốn nghiệp kết, bốn việc
ác, sáu nghiệp hao tổn tài sản thì không những đời này đẹp và cả đời sau cũng
được hưởng những quả tốt đẹp. Cần từ bỏ ý niệm xấu xa sâu thẳm trong tâm hồn của
mỗi con người thì mới mang lại điều phước lành, sự an nhàn trong cuộc sống.
Tu để đời này có duyên lành và đời sau cũng có duyên lành, trong
hiện tại được người ngợi khen, xã hội ngợi khen, gia đình ngợi khen và trên hết
phương ấy được an ổn, xã hội ấy được tốt đẹp, không lo sợ…
“Làm việc không cần người người đều thấu hiểu,
chỉ cần dốc lòng hết sức. Làm người không cần ai ai cũng yêu mến, chỉ cần thẳng
thắn rộng lượng. Cũng là môt kiếp con người. Sống sao cho khỏi thẹn lòng hổ
danh.”
Lời Phật dạy tránh kết bạn với người xấu hoặc tránh làm điều xấu
Trong cuộc sống ai cũng cần có bạn, tình bạn kiểu Bá Nha – Tử Kỳ hay Lưu Bình
Dương Lễ thuộc dạng xưa nay hiếm, nhưng cũng cần phải lựa bạn tốt mà chơi, nếu
giao du với bạn xấu sẽ thấy có một trong sáu lỗi như sau:
1. Tìm cách lừa dối bạn
2. Ưa chỗ thầm kín
3. Dụ dỗ vợ người
4. Mưu đồ chiếm đoạt tài sản của người
5. Xoay tài lợi về mình
6. Hay phanh phui lỗi người
Đó là 6 tai hại về bạn xấu mà ta cần tránh hoặc mình không nên
làm theo. Nếu chúng ta làm bạn với kẻ ác mãi thì gia sản mỗi ngày mỗi tiêu tán.
Lời
Phật dạy về tu thân
Một kiếp không tu muôn kiếp khổ
Một điều không hiểu vạn điều sầu
Tất bật hơn thua rồi cũng bỏ
Thong dong tự tại vậy mà vui.
Mơ mộng làm chi lắm khổ sầu
Cuộc đời dâu bể lắm thương đau
Khổ vui được mất sang giàu đó
Có gì còn mãi với ta đâu?
Thôi giờ không mộng sẽ không đau
Cuộc sống nhân gian huyễn một màu
Buông lòng tỉnh mộng cùng vui sống
Không buồn không giận sống bên nhau
Trên đời bao kẻ thích hơn nhau
Nhưng lẽ hơn thua mãi thêm sầu
Chỉ buông không chấp không tranh đấu
Không sầu không hận sống không đau.
Cuộc đời này ngắn lắm
Đừng bận lời thị phi
Thấy điều gì có ích
Lặng lẽ làm, rồi đi.
Ai gieo mầm san sẻ
Gặt hái về yêu thương
Người gieo nhân ích kỷ
Quả chín, buồn cô đơn.
Cứ ôm hoài sầu hận
Chỉ khiến mình ta đau,
Người vẫn cười hể hả
Còn ta tóc bạc màu.
Lá thời gian rớt vội
Tháng ngày như bóng mây
Trách chi ai lầm lỗi
Phiền gì, đời đổi thay.
Cuộc đời này buồn lắm
Đừng tiết kiệm nụ cười
Sống chan hòa, cởi mở
Đón thanh bình muôn nơi.
Cuộc đời này đẹp lắm
Tiếc gì ngày đã qua
Hiện tại luôn tươi thắm
Với cõi lòng bao la..
Cẩn thận cái miệng mình
Cái thân làm tội cái đời
Cái miệng nói lắm…thành lời hại thân
Bao nhiêu cái họa đường trần
Đều do cái miệng… mới cần phải tu.
Kẻ mà hay mắng người ngu
Chứng tỏ kẻ ấy…vốn ngu hơn người
Kẻ hay nhích mép chê cười
Thử nhìn mình lại xem đời ra sao.
Dù là miệng sắc như dao
Cũng đừng vàng vội lao vào tim nhau
Mỗi ngày bớt nói một câu
Tự dưng rồi cũng bớt đau lòng người.
“Mong người đem lòng từ bi và thái độ ôn hòa để
bày tỏ những nỗi oan ức và bất mãn của mình, có như vậy người khác mới khả dĩ
tiếp nhận.”
Người khác hạnh phúc, vui sướng là do họ đã từng tạo nhiều phúc đức,
ít tạo ác nghiệp. Ta muốn được như họ thì hãy tu nhân, tích đức, gieo nhiều
nhân tốt lành. Xin đừng tốn thời gian sân si vì đố kỵ với họ, chỉ làm tổn phước
của mình mà thôi. Vì thế, trong cuộc đời này:
– Lấy bệnh khổ làm thuốc thần
– Lấy hoạn nạn làm giải thoát
– Lấy khúc mắc làm niềm vui
– Lấy ma quân làm bạn đạo
– Lấy khó khăn làm thích thú
– Lấy kẻ tệ bạc làm người giúp đỡ
– Lấy người chống đối làm nơi giao du
– Coi sự thi ân như đôi dép bỏ đi
– Lấy sự xả lợi làm vinh hoa
– Lấy oan ức làm cửa ngõ đạo hạnh.
“Mỗi người ai cũng có mạng sống, nhưng không phải ai cũng hiểu được điều đó, thậm chí trân quý mạng sống của mình hơn. Người không hiểu được mạng sống thì mạng sống đối với họ mà nói chính là một sự trừng phạt.”






Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét