Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2024

TỰ RĂN MÌNH


 

1.  Nghĩ đến thân thể thì đừng cầu không bệnh khổ, vì không bệnh khổ thì dục vọng dễ sinh.

2. Ở đời đừng cầu không hoạn nạn, vì không hoạn nạn thì kiêu căng nổi dậy.

3. Cứu xét tâm tính thì đừng cầu không khúc mắc, vì không khúc mắc thì sở học không thấu đáo.

4. Việc đã làm thì đừng cầu mong dễ thành công, vì việc dễ thành công thì lòng mình thường kiêu ngạo.

5. Khi giao tiếp thì đừng cầu lợi cho mình, vì cầu lợi cho mình thì sẽ mất đạo nghĩa.

6. Nguồn gốc mọi đau khổ của con người chính là luyến ái.

7. Dứt bỏ nóng giận, diệt trừ tính kiêu căng, không luyến ái vật chất, không còn ham muốn dục vọng, sẽ giải thoát được mọi sự ràng buộc và không bao giờ bị phiền não.

8. Trong sạch và nhơ bẩn cũng đều tùy thuộc nơi mình. Không ai có thể làm cho người khác trong sạch hay ô nhiễm.

9. Cuộc sống của ta được định hình bởi chính tâm trí của mình. Ta sẽ trở thành những gì mình nghĩ.

10. Người chinh phục chính mình còn vĩ đại hơn một nghìn lần người chinh phục ngàn người trên chiến trường.

11. Sở dĩ người ta đau khổ chính vì mãi đeo đuổi những thứ sai lầm.

12. Nếu ta không muốn rước phiền não vào mình, thì người khác cũng không cách nào gây phiền não cho ta. Vì chính tâm ta không buông xuống nổi.

13. Ta hãy luôn cảm ơn những ai đem đến nghịch cảnh cho mình.

14. Ta phải luôn mở lòng khoan dung lượng thứ cho chúng sinh, cho dù họ xấu bao nhiêu, thậm chí họ đã làm tổn thương mình, ta phải buông bỏ, mới có được niềm vui đích thực.

15. Khi ta vui, phải nghĩ rằng niềm vui này không phải là vĩnh hằng. Khi ta đau khổ, ta hãy nghĩ rằng nỗi đau này cũng không trường tồn.

16. Tâm tính của ta không cố định, thường xuyên thay đổi. Gặp cảnh thuận lòng vừa ý, tâm trạng của ta vui tươi, hồ hởi. Gặp cảnh trái tai gai mắt, tâm trạng của ta dễ nổi sóng gió, nhẹ thì còn giữ được trong lòng, nặng thì phun ra miệng những cơn bực dọc, tức tối, những điều khó nghe, cay nghiệt. Gặp đối phương biết nhẫn nhịn, thì mọi việc còn có thể êm xuôi, qua chuyện. Nhưng gặp đối phương ngoan cố thì khó có thể đoán trước được sự việc.

17. Ma chướng ở đây là những sóng gió của cuộc đời, những chuyện phiền não khổ đau, những chuyện thị phi, những chuyện bất trắc bất như ý, những chuyện lăng xăng lộn xộn hằng ngày. Thông suốt được như vậy, chí nguyện của ta mới kiên cường, không thoái chuyển, khi gặp lời khen hay tiếng chê, danh thơm hay tiếng xấu, khi gặp bát phong của cuộc đời, và tâm trí của ta mới không bị dao động.

18. Trong cuộc sống, vì những lợi ích dù lớn hay nhỏ, con người ta sẵn sàng tử bỏ luân lý, đạo nghĩa để chiếm lấy, giành giật. Con đánh cha, chồng đánh vợ, ... Làm theo lời Đức Phật, hãy bỏ đi mưu cầu tư lợi, cuộc sống sẽ tươi đẹp biết bao.

19. Xã hội luôn tồn tại người này, người khác. Không một ai có thể dung hòa cả thế giới này. Một khi tất cả thuận theo ý mình, lòng kiểu ngạo lại nổi lên. Vì vậy, tại sao mình lại không thuận theo ý người khác? Con người vì sự cố chấp, chấp chặt như vậy cho nên phiền não và khổ đau lâu dài!

20. Sự chấp trước của ngày hôm nay sẽ là niềm hối hận cho ngày mai.

21. Ta có thể có tình yêu nhưng đừng nên dính mắc, vì chia ly là lẽ tất nhiên.

22. Đừng lãng phí sinh mạng của mình trong những chốn mà nhất định ta sẽ ân hận.

23. Khi nào ta thật sự buông xuống thì lúc ấy ta sẽ hết phiền não.

24. Mỗi một vết thương đều là một sự trưởng thành.

25. Ta đừng có thái độ bất mãn người ta hoài, ta phải quay về kiểm điểm chính mình mới đúng. Bất mãn người khác là chuốc khổ cho chính ta.

26. Một người nếu tự đáy lòng không thể tha thứ cho kẻ khác, thì lòng họ sẽ không bao giờ được thanh thản.

27. Người mà trong tâm chứa đầy cách nghĩ và cách nhìn của mình thì sẽ không bao giờ nghe được tiếng lòng người khác.

28. Hủy diệt người chỉ cần một câu, xây dựng người lại mất ngàn lời, xin mình “Đa khẩu hạ lưu tình”.

29. Những thứ không đạt được, ta sẽ luôn cho rằng nó đẹp đẽ, chính vì ta hiểu nó quá ít, ta không có thời gian ở chung với nó. Nhưng rồi một ngày nào đó khi ta hiểu sâu sắc, ta sẽ phát hiện nó vốn không đẹp như trong tưởng tượng của mình.

30. Sống một ngày là có diễm phúc của một ngày, nên phải trân quý. Khi ta khóc, ta không có dép để mang thì ta lại phát hiện có người không có chân.

31. Mỗi người ai cũng có mạng sống, nhưng không phải ai cũng hiểu được điều đó, thậm chí trân quý mạng sống của mình hơn. Người không hiểu được mạng sống thì mạng sống đối với họ mà nói chính là một sự trừng phạt.

32. Bình yên đến từ bên trong. Đừng tìm nó bên ngoài.

33. Đừng cố xây dựng hạnh phúc trên sự bất hạnh của người khác,ta sẽ vướng vào lưới của hận thù.

34. Không ai có thể cứu ta ngoại trừ chính mình. Không ai có thể và không ai sẽ làm thế. Ta phải đi trên con đường của chính mình.

34. Thiền định mang lại sự thông tuệ, không thiền định sẽ dẫn đến vô minh. Hiểu rõ những gì dẫn dắt mình hướng về phía trước, những gì cản trở ta và lựa chọn con đường dẫn đến sự thông tuệ.

35. Nếu ta quên niềm vui của cuộc sống và bị mắc kẹt trong những thú vui của thế gian, ta sẽ ghen tị với những người đặt thiền định làm đầu.

36. Mỗi một vết thương đều là một sự trưởng thành.

37. Mong mình đem lòng từ bi và thái độ ôn hòa để bày tỏ những nỗi oan ức và bất mãn của mình, có như vậy người khác mới khả dĩ tiếp nhận.

38. Đừng gắng sức suy đoán cách nghĩ của người khác, nếu ta không phán đoán chính xác bằng trí huệ và kinh nghiệm thì mắc phải nhầm lẫn là lẽ thường tình.

39. Muốn hiểu một người, chỉ cần xem mục đích đến và xuất phát điểm của họ có giống nhau không, thì có thể biết được họ có thật lòng không.

40. Người không tắm rửa thì càng xức nước hoa càng thấy thối. Danh tiếng và tôn quý đến từ sự chân tài thực học. Có đức tự nhiên thơm.

41. Người luôn e dè với thiện ý của người khác thì hết thuốc cứu chữa.

42. Có lòng thương yêu vô tư thì sẽ có tất cả.

43. Đến là ngẫu nhiên, đi là tất nhiên. Cho nên mình cần phải “Tùy duyên mà hằng bất biến, bất biến mà hằng tùy duyên”.

44. Từ bi là vũ khí tốt nhất của chính ta.

45. Chỉ cần đối diện với hiện thực, ta mới vượt qua hiện thực.

46. Lương tâm là tòa án công bằng nhất của mỗi người, ta dối người khác được nhưng không bao giờ dối nổi lương tâm mình.

47. Có lúc ta muốn thầm hỏi mình, ta đang đeo đuổi cái gì? Ta sống vì cái gì?

48. Cảm ơn đời với những gì ta đã có, cảm ơn đời những gì ta không có.

49. Nói năng đừng có tính châm chọc, đừng gây thương tổn, đừng khoe tài cán của mình, đừng phô điều xấu của người, tự nhiên sẽ hóa địch thành bạn.

50. Nhân quả không nợ ta thứ gì, cho nên xin đừng oán trách nó.

51. Đa số người cả đời chỉ làm được ba việc: Dối mình, dối người, và bị người dối.

52. Quảng kết chúng duyên, chính là không làm tổn thương bất cứ người nào.

53. Nếu ta có thể sống qua những ngày Bình An, thì đó chính là một phúc phần rồi. Biết bao nhiêu người hôm nay đã không thấy được vầng thái dương của ngày mai, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành tàn phế, biết bao nhiêu người hôm nay đã đánh mất tự do, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành nước mất nhà tan.

54. Người khác có thể làm trái nhân quả, người khác có thể tổn hại ta, đánh ta, hủy báng ta. Nhưng  ta đừng vì thế mà oán hận họ, vì sao? Vì  ta nhất định phải giữ một bản tính hoàn chỉnh và một tâm hồn thanh tịnh.

55. Bởi  ta không thể thay đổi được thế giới xung quanh, nên  ta đành phải sửa đổi chính mình, đối diện với tất cả bằng lòng từ bi và tâm trí huệ.

56. Cuộc đời này không khó, chỉ có con người làm khó nhau. Vì vậy là con người với nhau  ta nên bao dung và tha thứ cho nhau để cùng nhau sống thật hạnh phúc hết kiếp người.

57. Người thiện thì có hào quang trắng sáng. Người ác thì có khí đen đúa hắc ám. Do đó làm thiện làm ác đều tự nhiên hiện ra nơi hình tướng. Ta có thể che mắt người, nhưng không thể che mắt Phật Bồ Tát và quỷ thần.

58. Đạo không nằm trên bầu trời. Đạo nằm trong tim.

59. ừng dễ dàng tin vào bất kì điều gì bởi vì mình đã nghe thấy. Đừng dễ dàng tin vào bất kì điều gì bởi vì nó đã được nhiều người truyền miệng. Đừng dễ dàng tin vào điều gì bởi vì nó được ghi chép trong những cuốn sách giáo điều. Đừng dễ dàng tin tưởng điều gì vì chúng là lời của những bậc tiền bối và của Thầy ta. Đừng dễ dàng tin vào truyền thống bởi vì nó đã được trao truyền trong rất nhiều thế hệ. Nhưng sau những gì quan sát và phân tích, khi ta thấy chúng phù hợp với lí lẽ, đưa đến điều tốt lành, đem lợi ích cho chúng sinh, thì hãy chấp nhận và sống vì nó.

60. Cái ta đang là ,là kết quả của những gì ta nghĩ. Cái ta nghĩ nằm trong niệm và chính cái ta nghĩ làm nên niệm. Nếu một người nói và hành động bởi một niệm ác thì nỗi khổ bám theo người ấy như cái bánh xe bị con thú kéo đi. Nếu một người nói và hành động với một niệm lành thì hạnh phúc sẽ đến với người ấy như bóng với hình, chẳng bao giờ tách rời.

61. Để có được một sức khỏe tốt, để có thể đem hạnh phúc cho gia đình nào đó, để đem bình an cho tất cả, thì người đó đầu tiên phải có nghị lực và phải làm chủ được suy nghĩ của mình. Nếu một người có thể làm chủ suy nghĩ, người đó có thể tìm thấy con đường giác ngộ; trí tuệ và đức hạnh sẽ tự nhiên hiển lộ nơi người ấy.

62. Không gì ghê gớm hơn thói quen hay nghi hoặc. Nghi hoặc chia rẽ con người. Nó là chất độc làm gãy đổ tình bạn và làm tan vỡ những mối quan hệ tốt lành. Nó là cái gai gây phiền toái và gây đau nhức; nó là lưỡi gươm gây chết người.

63. Đừng ganh tỵ với những phẩm chất tốt của người, nhưng hãy chấp nhận chúng bằng sự khâm phục của mình.

64. Để sống đúng một cuộc sống vô vị lợi, ta không cần phải xem ta tích trữ được những gì giữa cuộc sống vật chất phồn hoa.

65. Một người bạn gian trá và xấu tính thì đáng sợ hơn cả một con thú hoang; con thú hoang chỉ có thể làm tổn thương thân thể ta, nhưng một người bạn như vậy sẽ làm tổn thương cả tâm trí.

66. Không có đường đến hạnh phúc: hạnh phúc là con đường.

67. Trên bầu trời thì không thể phân biệt được đâu là hướng Tây, đâu là hướng Đông. Con người tạo ra những sự chia chẻ trong tâm trí của mình và tin rằng những điều ấy là đúng.

68. Sau cùng, đây là những vấn đề quan trọng: Ta đã yêu chân thành như thế nào? Ta đã sống trọn vẹn ra làm sao? Ta đã thả cho bay nhiều đến chừng nào?


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

TRIẾT LÝ THẦU HIỂU

  1.Bị người khác xúc phạm, cũng không nên nhất thiết phải thể hiện cảm xúc ra ngoài. Người khác sỉ nhục mình cho dù là xuất phát từ mục đí...