Ta được sinh ra,
Gốc là ái tình.
Ái là mầm tình,
Tình là hạt ái.
Bởi hay biết ái,
Mới gọi rằng nhân.
Ta với song thân,
Với anh với em.
Với già với trẻ,
Đều phải thương yêu.
Máu đỏ da vàng,
Con Lạc cháu Tiên,
Nòi giống thương nhau,
Ngày càng thân thiết.
Cổ nhân đã dậy
Thiệt trước lợi sau.
Ta biết thương ta,
Phải thương người với.
Ái tự một nhà,
Suy ra một nước.
Kìa tên tàn ngược,
Là giống súc sinh.
Ta quý tấm lòng,
Nhất là nhân ái.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét