Thứ Bảy, 7 tháng 9, 2024

Trang Thơ.

Tự Sự

Dù đục dù trong, con sông vẫn chảy,

Dù cao dù thấp, cây lá vẫn xanh,

Dù người phàm tục hay kẻ tu hành,

Vẫn phải sống từ những điều rất nhỏ.

 

Ai đó chê rằng cuộc đời méo mó,

Sao lại không tròn ngay tự trong tâm,

Đất ấp ôm cho mọi hạt nảy mầm,

Những chồi non tự vươn lên tìm ánh sáng,

Nếu tất cả đường đời đều trơn láng,

Chắc gì ta đã nhận ra ta?!

 

Ai trong đời cũng có thể tiến xa,

Nếu có khả năng tự mình đứng dậy,

Hạnh phúc cũng như bầu trời này vậy,

Không chỉ dành cho một riêng ai!

 

Sống

Sống ta biết trân trọng từng giây phút,

Bởi hững hờ trong chốc lát mà thôi,

Sẽ để ta ân hận cả cuộc đời,

Mọi hối tiếc ăn năn thời vô nghĩa.

 

Sống ta biết quan tâm và san sẻ,

Bỏ ngoài tai lời mai mỉa khinh thường,

Mở tấm lòng cho nhận những tình thương,

Và đứng lên kiêng cường khi gục ngã.

 

Sống ta biết cần chi phải vội vã,

Không nghĩ suy rồi buồn bã tâm hồn,

Chuyện qua rồi hãy cố gắng vùi chôn,

Để nụ cười ung dung cùng thực tại.

 

Sống ta biết không gì là e ngại,

Cứ thật lòng đừng dối gạt lừa ai,

Sống hôm nay nào biết được ngày mai,

Tuy đời ngắn nhưng nghĩa dài vô tận.

 

Sống ta biết còn bao người lận đận,

Nên khổ sầu không khóc hận oán than,

Không so bì người khó kẻ giàu sang,

Không cần cù nào ai mang ban tặng.

 

Sống ta biết để tâm hồn bình lặng,

Được ấm no là may mắn hơn người,

Hãy mỉm cười thay nước mắt Minh ơi,

Nghĩ giản đơn cho cuộc đời hương vị.

 

Tình đời

Tình đời bạc trắng như vôi.

Vừa vui chúc đó, nay thôi thân tình,

Rượu say thì bạn với mình,

Ví như là bóng với hình tâm giao.

Nhất thời bất tuyệt thao thao,

Chữ tình kết nghĩa như sao trên trời…

 

Buồn cho cái chữ tình đời,

Còn tiền lắm kẻ mọc mời bủa vây,

Hết tiền sống chết kệ bây,

Sợ phiền sợ luỵ sợ vay, sợ xù…

Còn tiền tâm sự rì rù

Hết tiền khi cũng thâm thù lẫn nhau.

 

Tình đời thế mới có câu:

Giàu sang lắm kẻ bám bâu đu càng,

Đến khi lỡ vận nghèo nàn,

Dẫu ngồi giữa chợ, ngó ngàng chẳng ai…

Tình đời thắm đó rồi phai,

Cho nên khó đoán…Lòng ai…Đá vàng!!!


 Cuộc sống này

Cuộc sống này có muôn vạn niềm đau,

Đừng so đo cái nào lớn nhất,

Có những điều bạc tiền hay vật chất,

Chẳng sánh bằng khi vĩnh viễn mất đi.

 

Cuộc sống này ai biết trước điều chi,

Cần trân trọng những gì đang tồn tại,

Nếu không muốn nơi tâm hồn ngây dại,

Bởi một ngày phải nói tiếng ăn năn.

 

Cuộc sống này không tự vượt khó khăn,

Thì chớ hỏi sao chẳng bằng thiên hạ,

Nhưng cũng có những mảnh đời nghiệt ngã,

Phải âm thầm buồn bã lẫn đắng cay.

 

Cuộc sống này còn có một ngày mai,

Làm động lực để miệt mài tranh đấu,

Biết cần cù không việc nào là xấu,

Hãy tự mình bước qua những niềm đau.


 học từ cuộc sống

Trong cuộc sống bao buồn vui, cay đắng,

Cám ơn đời! Ta học được chữ khôn,

Để bỗng thấy mình như thêm lớn,

Trong gian nan, vất vả mới sinh tồn.

 

Có thể nhận nhát dao còn ngơ ngác,

Máu nhỏ ròng mới thấy biết mình đau,

Dạy bài học, rằng ta luôn cảnh giác,

Để lần kề, phải trông trước, nhìn sau.

 

Đời nhiều mặt, muôn màu trong cuộc sống,

Dạy cho ta học được ít nhiều điều,

Được và mất, thấy mất nhiều hơn được,

Nên bây giờ chẳng còn được bao nhiêu!

 

Xin cám ơn cuộc đời ta đang sống,

Dạy cho ta học hỏi biết bao điều,

Những vực thẳm và dây kia thòng lọng,

Luôn chực chờ khi đợi bước chân xiêu.

 

yêu đời

Đêm qua mưa thật là to,

Trăng sao ướt hết tối mò buồn ghê,

Sáng nay trời vội trở về,

Chiếu muôn tia nắng đê mê muôn loài,

Bầy chim mừng rỡ hót vang.

Vườn hoa trước ngõ bướm vàng nhởn nhơ,

Ta cùng với vợ uống trà,

Ngắm mây ta hát bài ca yêu đời,

Nắng hòa mưa thuận khắp nơi,

Tata ước mọi người ấm no.


 Dòng Đời

Dòng đời lúc nổi lúc chìm,

Lúc phiêu dạt, lúc có mình không ta,

Lúc đời ngoạn mục thăng hoa,

Lúc cay, lúc đắng, lúc xa, lúc gần,

Lúc thắng, lúc bại, khổ thân!

 

Lại có lúc sáng đúng chiều chiều sai,

Ngày mai lại đúng,

Có lúc nằm mơ mong thoát kiếp dại khờ,

Lại có lúc không biết sống đến mai,

Mà dành củ khoai đến mốt.

 

Khi vinh, khi nhục nên phải biết sống căn cơ,

Như âm dương nghịch cảnh đợi chờ,

Cho nên muốn trọn kiếp người,

Phải tu thân tích đức, phải nuôi chí bền,

Khổ công rèn luyện mới nên.

 

Dòng đời hết đục trong liền mênh mông.

Trôi vào bất tận biển Đông,

Dòng đời sáng mãi trong ngần vinh quang!



 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

TRIẾT LÝ THẦU HIỂU

  1.Bị người khác xúc phạm, cũng không nên nhất thiết phải thể hiện cảm xúc ra ngoài. Người khác sỉ nhục mình cho dù là xuất phát từ mục đí...