Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2024

TRANG THƠ TRẦN NGUYÊN NGỌC MINH


 

TA CỨ LÀ TA

Đã lâu rồi Ta hiểu ra nhiều sự

Phải chấp nhận khiếm khuyết của bản thân

Biết vừa đủ bỏ tham lam ham muốn

Ta vui với những gì mình đang có

Tu dưỡng mình trân trọng mỗi phút giây

Ta chẳng là gì.Ta cứ là ta

Cứ sống giản đơn hòa đồng vui vẻ

Tôn trọng lắng nghe yêu thuơng chia sẻ

Để cuộc đời luôn ấm áp nở hoa.



NGẪM NĂM 2023.

Xoay qua xoay lại hết năm rồi

Lạnh ở phương này quê xứ ơi!

Nhìn bóng sương chiều giăng ngõ nhỏ

Nhớ dòng sông cũ lượn chân trời.

 

Lại một năm nữa đã đi qua

Ta hỏi bản thân làm được gì?

Bao nhiêu mơ ức hằng ấp ủ

Niên tàn chẳng đạt nổi thứ chi.

 

Trộm nghĩ chẳng riêng mình như vậy

Khi mà quanh ta biết bao người

Thân tâm rồn hết cho sự nghiệp

Nhận về đâu phải toàn niềm vui.

 

Một năm kinh tế nhiều biến động

Lòng kẻ bôn ba thêm nặng sầu

Hàng ngàn chi phí cần trang trải

Làm hoài mà chẳng thấy dư đâu.

 

Ngước lên mình chưa bằng ai cả

Ngó xuống thấy bao người khóc thầm

Nhận ra hạnh phúc đơn giản quá

Chi cần biết đủ vậy thôi mà .

 

Sống một ngày diễm phúc một ngày

Đừng nên oán hận với sầu cay

Bằng lòng với những gì đang có

Hạnh phúc trong ta sẽ đong đây.



Thời Thì Thế

Còn duyên kẻ đón người đưa
Hết duyên đi sớm: Về trưa một mình.
Cuộc đời nhiều chuyện trái ngang
Đó là quy luật: Từ ngàn đời nay.
Nhiều tiền cuộc sống như tiên
Hết tiền đói rách: Ai mà để tâm.
Cuộc sống không khỏi sai lầm
Khi ta thức tỉnh: Lặng câm nghẹn ngào.
Có tiền không sống vì nhau
Hết tiền mới thấy: Trước sau một mình.
Có tiền thì rất tự tin
Cạn tiền tâm trạng: buồn ơi là buồn.
Sống thì không chịu giúp ai
Vợ vét cất giữ: Cho đầy túi tham.
Cha Mẹ Thân tộc chẳng cần
Trời cao lấy lại: Dần dần hết thôi.
Trách chi số phận cuộc đời
Làm thiện được phúc: Được đời ban cho.
Tiền Bạc hai chữ sánh đôi
Dùng sao cho khéo:Kẻo đời đổi ngôi.

Sống Trên Đời

Sống nên biết mình là ai
Đừng làm ra vẻ: Cho oai - là khùng.
Sống cần có nhận có cho
Người cho người nhận: Nào lo thiệt thòi.
Sống nên bỏ thói đua đòi
Chạy theo vật chất: Chỉ nòi cái ngu.
Sống phải tạo đức tạo nhân
Cho con cho cháu: Nghĩa ân vững bền.
Thấy người yếu thế không may

Ra tay giúp đỡ: Đời này ghi công

Sống thời phải biết yêu người
Tâm luôn hướng thiện: Cuộc đời vinh hoa.
Sống thời rộng lượng nhân từ
Vị tha tất cả: Thói hư người đời.
Sống thời đạp đất đội trời
Hiên ngang khí phách: Một đời sạch trong.
Sống nên ăn ở một lòng
Ăn ngay nói thẳng: Chẳng vòng chẳng vo.
Sống nên phân biệt chính tà
Tránh xa người xấu: Mới là khôn ngoan.
Nói năng tiếng đủ vừa nghe
Đừng nên to tiếng: Làm le hại mình.
Sống thì có làm có ngơi
Đừng vì mê mải: Chơi bời hại thân.


Oán Trách vô luân

Người ta sống ở trên đời
Miệng hay trách móc: Đất trời không thương.
Tai ương xui rủi đường đời
Đau thương buồn khổ: Trách trời than thân.
Tạo hóa vốn rất công bằng
Người mà làm ác: Nghiệp mang phải đền.
Lệ rơi máu chảy trách ai
Thân làm muôn việc: Tội gây do mình.
Miệng thì oán trách thần linh
Chẳng thương chẳng giúp: Cho mình an vui.
Luân thường nhân quả tiến lùi
Tự mình tạo nghiệp: Thân vùi phải mang.
Cớ sao oán trách lầm than
Thánh thần Đức Phật: Vô can chuyện đời.
Tự mình gieo nghiệp không rời
Ắt chịu hậu quả: Luật trời không dung



Sắc Không

Kiếp người là phải long đong
Nghiệp duyên vay trả: Theo dòng thời gian.
Trần gian đau khổ mọi bề
Đâu như bến mộng: Tràn trề yêu thương.
Đau thương khắp chốn khắp đường
Lệ rơi mặm đắng: Buồn vương kiếp người.
Cảnh đời oan trái thị phi
Không ai biết trước: Nên thì giữ thân.
Tình đời phổ biến thờ ơ
Ngày đêm vọng tưởng: Ước mơ sang giàu.
Hận thù ganh ghét hại nhau
Một vòng lẩn quẩn: Làm đau hại mình.
Giúp người thoát cảnh tai ương
Dựng xây công đức: Vạn trường thiện duyên.
Rồi sẽ có ngày về thiên
Hồn ta dạo bước: Cõi tiên tang bồng.
Đời này sắc sắc không không
Chỉ là cõi tạm: Nặng mang của mình.
Mai rồi cất bước ra đi
Có mang theo được: Của gì thế gian.



Con Người Ta

Con người hai phần rõ ràng

Phần con đứng trước:Mới mang tính người.

Người đời ai chẳng tò mò
Người ta nói chuyện: Thập thò lắng nghe.
Người đời tính thích lấy le
Thường hay sĩ diện: Thích khoe thích giàu.
Người đời ích kỷ giống nhau
Lợi mình giành trước: Lợi sau phần người.
Người đời hay tỏ vui cười
Nhưng ai nào biết: Lòng người buồn đau.
Người đời tham lam giống nhau
Lòng tham không đáy: Trước sau chẳng dời.
Người đời hay tính lỗ lời
Chẳng ai chịu thiệt: Cả đời tính toan.
Người đời có tính quá kinh
Của người thì lấy: của mình giấu đi.
Người đời ai cũng sân si
Hơn thua ganh ghét: Lễ nghi chẳng màng.
Người đời ưa thích cao sang
Đạp nhau để sống: Chẳng màng tiếc thương.
Người đời chẳng thích nghĩa nhân
Khi gặp hoạn nạn: Mới ân oán đời.
Người đời hay tính xa xăm
Ngày đêm toan tính: Trăm năm kiếp người.
Người đời có tính lả lơi
Trêu hoa ghẹo bướm: Chẳng ngơi ngắm nhìn.
Người đời ham dục sắc tình
Thoả cơn dục vọng: Đắm mình si mê.
Người đời thích hứa thích thề
Chỉ là miệng lưỡi: Bên lề cuộc vui.
Người đời thấy xấu là vùi
Chê bai trên dưới: Miệng vui cười đùa.
Người đời bản tính hay hùa
Ăn theo thêu chuyện: Được mùa số đông.
Người đời chẳng thích cho không
Có qua có lại: Mới đồng mới vui.
Người đời bản tính trước sau
Đa phần là giống: Khác nhau tuỳ người.

Làm người cuộc sống tự lo
Không ai giúp được: Đói no tự mình.



Bất Hiếu

Học cao hiểu rộng mà chi
Để rồi chữ hiếu:Vứt đi chẳng màng.
Uy quyền chức tước giàu sang
Mặc cho cha mẹ: Lang thang chợ đời.
Sinh thời cơm áo không rời
Mẹ cha chăm sóc: Cho đời ấm no.
Học hành thi cử chạy lo
Miếng cơm manh áo: Dày vò tấm thân.
Nuôi con khôn lớn tảo tần
Mưa giông nắng cháy: Vai trần trơ xương.
Cuộc đời vật vã gió sương
Mong con thành đạt: Tương lai sáng ngời.
Giờ đây phú quý sinh thời
Sao vội quên mất: Cuộc đời mẹ cha.
Mẹ cha nào có trách ta
Dù ta bất hiếu: Cũng là đứa con.
Làm con chữ hiếu nên tròn
Bất nhân bất nghĩa: Con mình noi theo.
Cuộc đời là sợi dây leo
Nhân nào quả nấy: Chớ gieo ở đời.



Hãy Là Chính Mình

Biết rằng cuộc sống phũ phàng
Đâu như giấc mộng: Đêm vàng như mơ.
Cuộc đời như sóng xô bờ
Đâu như mộng đẹp: Lời thơ ngọt ngào.
Cuộc đời là những nỗi đau
Lệ rơi máu chảy: Vì đâu nhói lòng.
Mênh mông là biển cuộc đời
Nông sâu ai biết: Lòng người ai hay.
Cuộc đời như ớt cay cay
Buồn nhiều vui ít: Lệ say đắng lòng.
Đời là ảo mộng hư không
Thật tâm ta sống: Cho lòng nhẹ vơi.
Mặc cho sóng gió biển trời
Mình hãy là mình: Dù đời ra sao.



TÂM CON NGƯỜI

Ẩn ở trong mỗi người ta

Có cả con vật: Sau ra con người

Người ta có hai cái tâm
Tâm thú tâm người: Gieo mầm trong ta.
Tâm thú nghĩ việc xấu xa
Luôn nghĩ làm ác: Gây ra tội tình.
Khiến ta làm việc không tình
Tay nhơ nhuốc tội: Nhuốm mình gian manh.
Hại người thân thuộc xung quanh
Chỉ vì ích kỷ: Tham sinh ham giàu.
Tâm ác giết hại lẫn nhau
Không tình không nghĩa: Làm đau lòng người.
Tâm ác làm chuyện bất lương
Hại người hại bạn: Theo đường quỷ ma.
Tâm người rộng lượng bao la
Không sân không hận: Thứ tha mọi điều.
Tâm người làm thiện từ bi
Bao dung hỷ xả: Sân si không màng.
Tâm người khắc chế hung tàn
Đấu tranh chế ngự: Làm tan khổ sầu.
Con người làm thiện từ bi
Tâm thú tan biến:  Phật trời độ cho.
Ai mà làm ác sẽ là

Thành ma thành quỷ: Chính là hại thân.
Làm người nên hướng chữ ân
Giữ mình chính niệm: Để tâm sáng ngời
Tâm vật tan biến dần dần
Tu học tu hành: Phúc phần tăng lên.
Làm thiện sẽ được đáp đền
Nhân nào quả đó: Gắng bền đường tu.

Hóa Giải Ngục Hình

Tạo nhiều công đức ở đời
Giúp người đã khuất, xa rời nỗi đau.
Âm ti sâu thẳm ngục lao
Là nơi giam giữ, biển đao ngục hình.
Ông bà cha mẹ vong linh
Sinh thời làm ác, nhuốm mình nơi đây.
Ngục đày án phạt tội gây
Ngày đêm chịu phạt, thân gầy chịu mang.
Tiếng kêu tiếng khóc tiếng than
Nỗi đau thể xác, trăm ngàn vết đau.
Làm con làm cháu thì sao
Làm nhiều việc thiện, giảm lao án hình.
Ngày đêm sớm tối đọc kinh
Nguyện cầu Địa Tạng, thương tình giúp cho.
Án hình không phải dày vò
Sớm được siêu thoát, được cho luân hồi.



Vô Tư

Đời người sống được bao niên
Thật tâm ta sống, không phiền không than.
Đời người dù ngắn hay dài
Đâu cần phải diễn, nhập vai làm gì.
Đời này lắm chuyện bi hài
Người vui kẻ khóc, chuyện dài thế gian.
Vui buồn rồi cũng chóng tàn
Buồn nhiều vui ít, vô vàn khổ đau.
Thật lòng ta sống cùng nhau
Kẻ cho người nhận, trao nhau tấm lòng.
Dù đời dòng chảy không suôi
Khổ cũng phải sống, ta cười tốt hơn.




HÀNH TRANG VÔ THƯỜNG
Cuộc đời cứ ngỡ giấc mơ
Đến khi nhìn lại, một đời phù vân
Trần gian nơi chốn nợ nần
Nợ tình nợ nghĩa, bao lần trả vay
Sinh ra tay trắng bàn tay
Đến khi khuất bóng, chẳng thay đổi dời
Ngỡ rằng đời giống trò chơi
Thắng thua thành bại, một thời đã qua
Bỗng nhiên ta gặp lại ta
Chỉ là chiếc bóng, chiều tà thế gian
Đời người hết hợp lại tan
Lợi danh quyền tước, hành trang
vô thường
Cuộc đời đừng mãi vấn vương
Trả về cho đất, đoạn trường bi ai.



Quá Khứ!

Nếu đã là quá khứ
Hãy tha thứ cho nhau
Tất cả những niềm đau
Hãy cho vào quên lãng

Niềm đau thời dĩ vãng
Là vật cản đường đời
Cuộc đời muốn thảnh thơi
Hãy xa rời quá khứ

Cuộc đời là phép thử
Ta phải tự đi qua
Không ai thay ta cả
Thành bại ở nơi ta

Ta hãy cứ vị tha
Đau khổ sẽ rời xa
Yêu thương lấy tất cả
Hạnh phúc sẽ nở hoa.

Không ai cho thành công,

Ta phải tự tìm lấy,

Tự nắm lấy cơ hội.

Đó là cái lý do,

Vì sao ta đứng dậy ,

Để chế ngự chinh phục:

Ta trước-thế giới sau.



VỢ & CHỒNG

Chuyện vợ chồng có bùi, ngọt, đắng, cay

Bởi cuộc sống cũng từng ngày biến động

Nhưng như thế mới thật là sự sống

Buồn hay vui cũng lắm mộng nhiều mơ

Vẫn biết rằng mỗi tối ta đợi chờ

Được đón nhận một vòng tay ân ái

Vợ và chồng đều phải người từng trải

Nếu vì nhau ta hãy loại chuyện buồn

Đón niềm vui nhận điều tốt sẻ suôn

Xua hết thảy những cội nguồn rắc rối

Có những lúc cả hai người có lỗi

Nên vị tha để gỡ rối cùng nhau

Hãy vì tình, đừng để lũ con đau

Chúng vô tội điều đó là sự thật

Bởi vì chúng chưa hiểu gì được mất

Để phân trần chuyện cha mẹ trong nhà

Muốn bình yên khi mỗi sáng ngày ra

Thấy cha mẹ tươi như hoa, tạm biệt

Rồi ngày ngày cảnh ân tình thân thiết

Bên mâm cơm rứu rít những tình thân

Hãy ngẫm mình bớt đi nỗi nhọc nhằn

Nén trở trăn sống vì tình chồng vợ

Nếu không duyên thì vẫn còn chút nợ

Nghĩa luân hồi đừng ai nỡ vô tình

Cứ hạ mình để lòng dạ sáng minh

Rồi suy xét cho thấu tình đạt lí

Đừng kiêu căng mỗi người riêng một ý

Mang theo mình những ích kỉ vô tâm

Sống và yêu cho hạnh phúc Gia Đình

Khi phán quyết đừng để nhầm lí trí



CON SINH RA

Tôi sinh ra từ vùng quê nghèo khó

Mùa đông lạnh cha không manh áo ấm

Dưới nắng hạ mẹ mồ hôi ướt đẫm

Bao nhọc nhằn cũng vì đàn con thơ

 

Bởi thương con nên mẹ phải tảo tần

Đôi chân đất nhuốm màu vàng năm tháng

Một nắng hai sương đội trời mưa nắng

Níu mặt trời để đêm đen chậm tới

 

Cha cả đời vẫn cái áo nhuộm nâu

Nào có kể ruộng sâu hay đồng cạn

Hạ vừa hết thu vội vàng đã vãn

Đi cày bừa trong giá lạnh mùa đông

 

Con lớn lên trong tay mẹ bế bồng

Cha chăm bẵm chẳng quản công khó nhọc

Nhìn con ốm.. thương quá nên mẹ khóc

Cha nén lòng …mái tóc bạc quay đi

 

Khi lớn khôn con hiểu hết những gì

Cha mẹ đã phải hy sinh nhiều thế

Nên muốn gom hết dòng đời dâu bể

Để mẹ cha vơi bao nỗi nhọc nhằn.



 

TA CÓ.

Ta có hai con mắt,

Ta có hai cái tai,

Ta có hai lỗ mũi,

Ta có hai bàn tay,

Ta có hai cái chân.

 

Nhưng chỉ có một cái đầu,

Nhưng chỉ có một cái miệng

Và ta có một trái tim.

Tạo hóa đã sinh ra thế ,

Thiên tạo hình hài là thế.

 

Ta có hai con mắt,

Bởi cuộc sống muốn ta ,

Nhìn, quan sát nhiều hơn ,

Biết trân trọng những gì ,

Ta đang có và không có .

 

Ta có hai cái tai,

Bởi cần phải lắng nghe ,

Nhiều hơn những âm thanh ,

Cuộc sống muốn gửi đến,

Cuộc đời muốn ta nghe.

 

Ta có hai lỗ mũi,

Để hít thở nhiều hơn ,

Hít sâu và thở chậm,

Cảm ơn cuộc đời này,

Đã ban tặng vui buồn .

 

Ta có hai cái tay,

Để làm việc hăng say ,

Xây dựng cuộc đời mình,

Cầm nắm và trao tặng ,

Yêu thương cho mọi người.

 

Ta có hai cái chân,

Để bước đi nhiều hơn,

Đến những nơi ta muốn,

Những bước chân cho biết ?

Bến đỗ cuộc đời mình.

 

Ta có một cái đầu?

Vì ta cần gom lại ,

Những gì mắt đã thấy,

Những gì tai đã nghe,

Những gì tay đã làm,

Những gì chân đã đi,

Quy về trong suy nghĩ ,

Để soi xét phân minh,

Dưới ánh sáng niềm tin.

 

Ta có một cái miệng,

Chẳng phải chỉ để ăn,

Chẳng cần phải nói nhiều,

Ta cần nói ít lại ,

Không than vãn, trách móc,

Vì than vãn, trách móc,

Làm niềm tin mòn, rỉ,

Làm hại thân ta thôi.

 

Ta có một trái tim

Đó chính là cái "kho"

Chứa đựng của tâm hồn,

Nơi niềm tin cư ngự

Nơi Nhân Tâm toả sáng,

Nơi che chắn đạo tà,

Nơi khởi sự cuộc sống,

Nơi vĩnh hằng từ đây!



VỀ HƯU

Về nghỉ hưu là ta đã có tuổi

Về làm dân, sống cuộc đời còn lại

Khúc quân hành vẫn theo ta mãi mãi

Đồng nghiệp ơi ta mong đợi gặp nhau

 

Ta nghỉ hưu có nhiều cái chưa nghỉ

Vì thế cho nên nhiều cái lệch pha

Sáng thể dục , chiều đi bộ rèn thêm

Coi sóc gia đình, trông chừng con cái

 

Về nghỉ hưu, vẫn có những việc cần

Vẫn lạc quan vẫn yêu đời sôi nổi

Hướng  cháu con làm việc nhà việc nghĩa

Giúp cho đời, sống có ích có nhân

 

 

Về nghỉ hưu, vẫn dân vận ba cùng

Ta cùng sống, cùng làm và cùng ngủ

Lương hàng tháng, vẫn duy trì nộp đủ

Khi tối về, không quên ngủ với dân

 

Về nghỉ hưu, có những lúc hồi xuân

Thấy phụ nữ đẹp, cũng đôi lần ao ước

Nhưng nếu có cũng không làm chi được

Bởi hưu rồi, trên bảo dưới không nghe .

 

Về nghỉ hưu, hàng năm  ghé thăm quê

Lúc hiếu hỷ, lúc việc làng việc họ

Thấy quê mình vẫn còn nghèo còn khó

Muốn giúp lắm mà lực bất tòng tâm

 

Vể nghỉ hưu, ngồi ngẫm nghĩ  chuyện đời

Thấy tất cả, nhưng đó là quy luật

Không so đo giữa cái được và cái mất

Để tâm hồn thanh thản chốn nhân gian !



ĐÃ LÀ ZAI TƠ RỒI

Đã là zai tơ rồi nên hãy thật bình tâm

Đừng nóng vội khi hiểu lầm chợt đến

Đừng dại mà làm vơi đi thương mến

Sống chân thành, đoàn kết sẽ đẹp hơn!

 

Ta mỉm cười và ta nói cảm ơn

Ta cảm thông, quyên oán hờn giận giữ

Đừng có giữ trong lòng mọi thứ

Ta cứ hài hòa, ta biết đủ là vui!

 

Đã là zai tơ rồi quên chuyện cũ  thôi

Người ta ghét mình lâu rồi chắc giờ cũng mệt

Thời gian trôi, thật, giả, đúng sai tự người ta đều biết

Kẻ tiểu nhân cố tình, ta thua thiệt có làm sao?

 

Đã là zai tơ rồi chẳng quan trọng thấp, cao

Chẳng quan tâm ai thế nào nhiều nữa

Sáng thức dậy, thấy bình minh ở cửa

Thấy người thân yêu mạnh khỏe là vui rồi!

 

Đã là zai tơ rồi, ta cứ là mình vậy thôi!





 



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

TRIẾT LÝ THẦU HIỂU

  1.Bị người khác xúc phạm, cũng không nên nhất thiết phải thể hiện cảm xúc ra ngoài. Người khác sỉ nhục mình cho dù là xuất phát từ mục đí...