RỒI CÓ LÚC…!
Rồi có lúc, ta cảm thấy :Sự tha thứ và bao dung Là món quà vô giá và cần thiết mà con người có thể trao tặng cho nhau: Không bao giờ đủ và hết.
RỒI CÓ LÚC…!
Ta bỗng thông hiểu tất cả ,mọi quy luật của đất trời: Không gì trường tồn bất biến. Ngược lại, chính nhờ biến đổi ,con người ta mới có được những điều mới mẻ tinh khôi.
RỒI CÓ LÚC…!
Ta cần phải bước ra khỏi cửa :Để ngắm nhìn tất cả sự mênh mông bát ngát của đất trời. Vì ta sống quá lâu trong thành kiến và định kiến hẹp hòi, và thói xấu này cùng chen chân với lòng kiêu ngạo trong ngôi nhà bản ngã.
RỒI CÓ LÚC…!
Ta cảm thấy ngập tràn hạnh phúc không phải vì ta vớt lên được cái gì đó từ dòng nước mà chính là quăng bỏ bớt cho dòng nước cuốn trôi.
RỒI CÓ LÚC…!
Ta cảm nhận được niềm vui khi lòng mình rộng mở và tim mình thắp sáng lên niềm tin yêu vào cuộc sống.
RỒI CÓ LÚC…!
Ta cảm thấy mọi lý luận, ngôn từ đều thừa thãi, thay vào đó chỉ cần một nụ cười, một ánh mắt hoặc một tình thương nồng ấm dẫu chỉ là của người khách qua đường cũng đủ làm cho ta ấm lòng và tươi vui hơn trong cuộc sống.
RỒI CÓ LÚC…!
Ta nhìn lại và cười vào những trò hề do chính mình tạo ra. Và ta trở nên trầm lắng để nghiệm ra tâm hồn cần tĩnh tại dường nào.
RỒI CÓ LÚC…!
Ta chợt nhận thấy quy luật sâu xa của hạnh phúc trong cuộc sống không chỉ là đón nhận mà còn là cho đi.
RỒI CÓ LÚC…!
Ta chợt nhận ra rằng hạnh phúc không phải ở đâu xa mà chính là sự mãn nguyện trong từng phút giây hiện tại.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét