Đến một tuổi nào đó
Người ta sẽ hiểu ra
Phải chấp nhận thực tại
Những khuyết hao thiếu hụt.
Biết vừa đủ mới hay
Bớt tham lam ham muốn
Tu dưỡng mình hàng ngày
Trân trọng mỗi phút giây.
Còn là cái gì đâu
Mà tỏ vẻ ta đây
Ta cứ sống giản đơn
Hòa đồng và vui vẻ.
Ta mở lòng lắng nghe
Với yêu thương san sė
Để cuộc đời của mình
Luôn ấm áp nở hoa.
Đời đã dạy cho ta
Học lại cách nhìn người
Biết ai là dối gian
Ai chân thành thẳng thật.
Đời đã dạy cho ta
Khi tận cùng khổ nhất
Biết ai là người tốt
Đưa tay lúc sa cơ.
Đời đã dạy cho ta
Vui vẻ thì khỏe liền
Buồn phiền thì sinh bệnh
Nhường nhịn thì bình an
Đời đã dạy cho ta
Bi quan là tư sát
Đa mưu thì đa oán
Buông bỏ thì hết phiền
Đời đã dạy cho ta
Nhiều tiền thì lắm bạc
Gieo gió thì gặp bão
Gian xảo thì đa nghi
Đời đã dạy cho ta
Từ bi là cội phúc
Làm ác thì gặp ác
Có thân thì tự lo
Đời đã dạy cho ta
Nhường nhịn sẽ bình yên
Không có gì tự nhiên
Trên cuộc đời này cả
Đời đã dạy cho ta
Gắn kết người với người
Bến vững đến trường tồn
Đó là lòng nhân ái.
TÀI SẢN RỒI BỎ LẠI
CHỈ CÓ TỘI ĐEM THE0
THAM LAM RÔI BẤT AN
SỐNG TÂM MỚI HẠNH PHÚC

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét