Thơ Về Chữ Nhẫn
Nhịn được sỉ nhục:Tấm thân yên
Nhịn được hơn thua: Tránh lụy phiền
Nhịn kẻ tiểu nhân: Lòng độ lượng
Nhịn tham sân si: Đắc đạo luôn
Một Điều Nhịn Là: Chín Điều Lành
Nhịn
Nhịn đi cho cuộc sống yên
Hơn thua được mất, ưu phiền tiêu tan
Nhịn đi khắc chế hung tàn
Lấy nhân lấy đức phục hàn chúng sinh.
Nhịn đi cuộc sống tươi xanh
Sân si thù hận không hành đời ta
Nhịn đi tức giận của mình
Đó là chiến thắng quang Vinh nhất đời
Nhịn đi sẽ thấy nụ cười
Tâm tư thư thái, con người sẽ vui
Nhịn đi cái ác đẩy lùi
Mọi người bình đẳng cùng vui an lành
Nhịn đi hờn giận trong ta
Quên luôn sân hận tâm là sáng trong
Nhịn đi trời rộng bao la
Ta lùi một bước, tiến ba dặm trường.
Nhịn đi nào phải thấp hèn
Là đức tính tốt, được khen ở đời
Nhịn đi sẽ thấy biển trời
Bao la rộng lớn, cuộc đời hanh thông
Nhịn đi tuổi thọ thêm hồng
Kiềm cơn nóng giận, trong lòng an vui.
Chữ Nhẫn
NHẪN nén tâm bình dịu nỗi đau
MỘT lời nóng giận lỗi lầm sau
CHÚT hoà hoãn đẹp tình hoàn hảo
SÓNG dịu an lành nghĩa kết giao
YÊN ấm gia đình xua áo não
GIÓ êm tổ quốc rạng tươi màu
LẶNG nghe sáo trổi nhàn cư dạo
LÙI MỘT BƯỚC TRỜI RỘNG NÚI CAO
CHỮ NHẪN HÀNG ĐẦU
Mình ơi chữ nhẫn đặt hàng đầu
Muốn nói dùng lời phải nghĩ sâu
Dạ tạc kêu ca là hoạ rước
Lòng ghi nóng giận chỉ thêm rầu
Xa rời cốt nhục càng thương nhớ
Đánh mất niềm tin ắt khổ sầu
Cùng nhau nhẫn nhịn là rất tốt
Mình ơi chữ nhẫn đặt hàng đầu.
Nhẫn nhịn nhau
Nếu mà biết nhẫn nhịn nhau
Gia đình hoà thuận nhịp cầu yêu thương
Cho dù vạn lí, thập phương
Gia đình xum họp, vạn đường như mơ
Tiếng cười, con trẻ bé thơ
Bên cha bên mẹ một bờ yên vui
Chữ nhẫn số một người ơi
Cho nhau cuộc sống thảnh thơi nghĩa tình
Cho con cho cả đôi mình
Cho nhau hạnh phúc hoà bình muôn năm!
Nhẫn đi
Nhẫn đi, cuộc sống mới bình yên
Tranh cãi nhau chi, tự chuốc phiền
Bình tâm an lạc, vui vẻ sống
Thế sự cuộc đời…hãy thản nhiên.
Nhẫn đi, sẽ thấy được bình an
Ai thời tranh đoạt, ta chẳng màng
Ganh nhau được gì, trong lời nói
Nóng giận sân nhau cảnh tương tàn.
Nhẫn đi cuộc sống mới an bình
Đúng sai thật giả chuyện nhân sinh
Tự thân quán chiếu đời đen trắng
Bản ngã không còn mới anh minh.
Nhẫn đi, nào phải ta thấp hèn
Nhẫn là đức tính, chẳng bon chen
Cuộc sống ganh đua được và mất
Nóng giận sân đời chỉ hại thân.
Nhẫn đi sẽ tránh được lỗi lầm
Tức thời nóng giận tâm sân tâm
Lửa lòng thiêu rụi rừng công đức
Sân hận nhau chi để bước lầm.
Nhẫn đi tất cả sẽ bình yên
Lấy đức phục sinh đạo thánh hiền
Nhân tâm lẽ sống cần nên có
Cuộc đời nên lấy nhẫn đầu tiên.
Học Nhẫn
Đâu dễ gì hiểu rành chữ nhẫn
Học từ nhân nghiêng ngã lắm phần
Bắt từ nhờ ẩn hiện nghĩa ân
Nhờ biết ẩn học dần mới hiểu.
Một đời người buồn vui đâu thiếu
Những trái lòng khó chịu tràn lan
Chút oán than hay chút ngang tàng
Hãy giới hạn chuyển sang chữ nhẫn.
Học một đời cho thêm bớt nhận
Học từng giờ một tấn ngàn lui
Học thành công là quyết không lùi
Nhưng nhẫn nhục ngược xuôi đúng lúc.
Học chữ nhẫn
Nhẫn một chút trời yên biển lặng
To hóa nhỏ sao có chiến tranh
Nhẫn một chút đổi lấy an lành
Lùi một bước trời cao biển rộng.
Trên trời cao phải đâu dễ sống
Bao gió to mưa bão hiểm nguy
Thiếu chữ nhẫn gian khó tức thì
Thêm chữ nhẫn thịnh suy giải tỏa.
Nhẫn thời nào cũng cần biến hóa
Biết cương nhu ứng xử đúng nơi
Bằng trí tuệ năng lực tuyệt vời
Biến không thể trở thành có thể.
Ai cũng biết rằng nên như thế
Nhưng mấy khi làm tốt được đâu
Bao trái ngang giằng xé trong đầu
Để chữ Nhẫn bay đi đâu mất.
Lục bát chữ nhẫn
Nhẫn rồi khắc chế hung tàn
Nhẫn rồi sẽ thấy nhẹ nhàn cõi tâm
Nhẫn rồi thanh tịnh gieo mầm
Nhẫn rồi sẽ thấy lỗi lầm rời xa.
Nhẫn rồi nhân phẩm toả ra
Nhẫn rồi đạo đức vang xa rạng ngời
Nhẫn rồi sẽ thấy mặt trời
Nhẫn rồi sẽ tránh những lời đau thương.
Nhẫn rồi thoát hoạ tai ương
Nhẫn rồi sẽ thấy con đường dễ đi
Nhẫn rồi để tránh chia ly
Nhẫn rồi sẽ thấy từ bi cõi lòng.
Nhẫn rồi chuyện dữ hoá không
Nhẫn rồi sẽ thấy trong lòng an vui
Nhẫn rồi tâm ác đẩy lùi
Nhẫn rồi sẽ thấy niềm vui cuộc đời.
Nhẫn
Khi mà tức giận nổi khùng điên
Hậu quả về sau sẽ rất phiền
Trí đoản hành vi thành nhiễu sự
Tâm thần động thái chẳng bình yên
Ngàn xưa vẫn trọng người nhân đức
Vạn thế thường yêu kẻ nghĩa hiền
Nhẫn nhịn luôn là cao phẩm hạnh
Ta rèn để được sống hồn nhiên.
Suy chữ nhẫn
Chữ nhẫn đem ra ngẫm mỗi lần
Hiểu sao cho đúng cũng phân vân
Nhẫn mà vụ lợi sao nên nhẫn
Chân dụng vu thời chẳng phải chân
Đừng sống xun xoe tìm lấy phận
Phải nhìn cẩn thận giữ cho thân
Trong đời chỉ đẹp khi hưng phấn
Mạnh đức, đủ tài sáng nghĩa nhân.
Nhẫn
Đừng nên mở miệng nhiếc ngu đần
Nếu lỡ sai rồi biết phải phân
Chớ cậy nhà to hàng chục nấc
Đừng khoe cảnh rộng đến trăm lần
Dung hòa để giữ ngời câu đẹp
Nhượng bộ nên còn sáng dạ chân
Nhẫn nhịn tâm bình thì sẽ thấy
Dù cho kiếp nạn cũng thôi vần.
Chữ nhẫn
Chữ Nhẫn bao giờ luyện mới xong
Sao cho khỏi thẹn ở trong lòng
Bia đời tiếng tốt truyền con hưởng
Miệng thế danh thơm gửi bạn trông
Bạc nén nào mang về địa phủ
Vàng thoi chẳng giữ lại âm cung
Rèn Tâm giũa Thiện hằng vui sống
Trọn giấc trăm năm rực sắc hồng.
Chữ nhẫn
Nhẫn chẳng nhục mà ta lùi bước
Nhẫn cho rồi “thua-được” mà chi
Nhẫn chờ khảo thí kịp kỳ
Nhẫn rồi thấy dạ từ bi tỏ tường.
Nhẫn mới được ngoạn vườn Tiên cảnh
Nhẫn làm nền, trí đánh vô minh
Nhẫn là phải biết hạ mình
Nhẫn xong sẽ đặng tâm bình tái lai.
Nhẫn hướng thiện miệt mài tầm lối,
Nhẫn gìn tâm chuộc tội oan khiên
Nhẫn là báu đức người hiền
Nhẫn tròn hai chữ đài liên sẵn dành.
Chữ Tâm ! Chữ Nhẫn !
Chữ TÂM Chữ NHẪN Ở đời
Nếu ai học được ắt thời tâm an
Cuộc đời dẫu có gian nan
Chữ Tâm nếu có an nhàn bên ta
Cuộc đời dẫu có phong ba
Chữ tâm sẵn có thì ta ngại gì
Ai mà biết sống cho đi
Sẻ chia giúp đỡ được thì phúc to
Cuộc đời lắm lúc đắn đo
Chia cho kẻ khác hay cho riêng mình
Nếu ai sống có nghĩa tình
Cho đi sẽ thấy lòng mình vui hơn
Không cần phải được đền ơn
Chỉ cần kẻ nhận vui hơn là mừng
Không cần tiếng tốt danh lừng
Chỉ cần hạnh phúc chớ đừng thương đâu
Chữ nhẫn từ đó theo sau
Nhẫn thì ta được bên nhau thuận hoà
Nhẫn thì mọi chuyện xuề xoà
Không ăn thua đủ bất hòa giao tranh
Nhẫn thì cuộc sống tươi xanh
Không còn thù hận năm canh thở dài
Nhẫn Cho cuộc sống dẻo dai
Kiềm cơn nóng giận khôi hài tặng nhau
Chữ Tâm chữ nhẫn khắc sâu
Chữ Tâm được ghép dưới đầu chữ Đao
Tạo nên chữ nhẫn thanh cao
Chữ Tâm, chữ nhẫn như sao sáng ngời
Đã may mắn sống trên đời
Chữ Tâm chữ nhẫn ta thời khắc ghi.
“Nhẫn nhất thời phong bình lãng tĩnh
Thoái nhất bộ hải khoát thiên không.”
(Nhịn được cái nóng nhất thời thì gió lặng sóng yên;
Lùi lại một bước nhường người thì biển trời bát ngát)
“Nhẫn đắc nhất thời chi khí
Miễn đắc bách nhật chi ưu”
(Nhịn được cơn giận một lúc,
Tránh được lo lắng trăm ngày).
“Chư Phật-tử! Thế nào là đại Bồ-Tát vô-sanh-pháp nhẫn?
Ðại Bồ-Tát nầy chẳng thấy có chút pháp nào sanh, cũng chẳng thấy có chút pháp nào diệt.
Tại sao vậy? Vì nếu đã vô-sanh thời vô-diệt.
Nếu đã vô-diệt thì vô-tận.
Nếu vô-tận thời ly-cấu.
Nếu ly-cấu thời vô-sai-biệt.
Nếu vô-sai-biệt thời vô-xứ-sở.
Nếu vô-xứ-sở thời tịch-tịnh.
Nếu tịch-tịnh thời ly-dục.
Nếu ly-dục thời vô-tác.
Nếu vô-tác thời vô-nguyện.
Nếu vô-nguyện thời vô trụ.
Nếu vô-trụ thời vô-khứ vô-lai.
Ðây gọi là thứ ba, vô-sanh-pháp-nhẫn của đại Bồ-Tát.”
“Học pháp nhẫn chẳng sinh oan trái
Giữ tâm không khỏi phải lụy phiền
Sống cõi đời thong thả bình yên
Hướng nẽo đạo diệu huyền trực chỉ”
Nhẫn nhịn nhường
Nhẫn là mình biết mình thương
Nhịn là ta biết ta thương lấy mình
Nhường cho trọn vẹn nghĩa tình
Biết nhẫn biết nhịn biết nhường mới hay
Nhẫn nhường đâu phải dễ đâu
Nếu không trí dũng dễ đâu nhẫn nhường
Nhẫn nhường những việc khó thương
Lòng từ không lớn dễ đâu nhẫn nhường
Hiểu được thấu, thương được sâu
Thì câu nhẫn nhịn mới âu vẹn toàn
Nhẫn hơn vàng ngọc của đời
Là nguồn xây đắp nên người của ta
Có khi NHẪN để yêu thương
Có khi NHẪN để tìm đường tiến thân
Có khi NHẪN để chuyển vần
Thiên thời, địa lợi, nhân tâm hiệp hòa
Có khi NHẪN để vị tha
Có khi NHẪN để thêm ta bớt thù
Có khi NHẪN tỉnh giả ngu
Hơn hơn thiệt thiệt đường tu ai tường
Có khi NHẪN để vô thường
Không không sắc sắc đoạn trường trần ai
Có khi NHẪN để tăng tài
Khôn khôn dại dại nào ai tránh vòng
Có khi NHẪN để khoan dung
Ta vui người cũng vui cùng có khi
Có khi NHẪN để tăng uy
Có khi NHẪN để kiên trì bền gan
Có khi NHẪN để an toàn
Có khi NHẪN để rõ ràng đúng sai
Bạn bè giao thiệp kết giao
Có khi NHẪN để bang giao với đời
Kể ra cũng khó đó mà
Chữ TÂM, chữ NHẪN, xem ra cũng gần.
Đắc nhẫn thành công.
Bách nhẫn thành kim.
Nhẫn để đạt đạo.
Nhẫn để thành công.
Tiểu sự nhẫn đại sự thành.
An nhiên như thể chưa hề long đong
Khởi đầu với kiên nhẫn sẽ kết thúc với niềm vui.
Kiên nhẫn là yếu tố cần thiết của thiên tài.
Nhẫn nhất thời phong bình lãng tĩnh
Thoái nhất bộ hải hoạt thiên không.
Nhẫn một chút sóng yên gió lặng
Lùi một bước biển rộng trời cao.
Lắng lòng nhẫn một chút thôi
Sẽ nghe trời đất mở lời yêu thương.
Nhẫn nại ôn hoà khi tức giận
Bình tĩnh sáng suốt lúc gian nan.
Chữ Nhẫn là chữ tượng vàng
Ai mà nhẫn được đời càng hiển vinh.
Nhẫn thì biển lặng gió yên
Nhẫn thì nóng giận ưu phiền nở hoa.
Có khi nhẫn để bình an
Có khi nhẫn để thênh thang cõi lòng.
Nhịn điều sỉ nhục tấm thân yên
Nhịn được hơn thua tránh lụy phiền
Nhịn kẻ thiểu căn lòng đai độ
Nhịn mầm dục vọng đắc thần tiên.
Có khi nhẫn để yêu thương
Có khi nhẫn để tìm đường lo toan
Có khi nhẫn để vẹn toàn
Có khi nhẫn để tránh tàn hại nhau.
Nhẫn việc đời mới gọi là hiền
Nhẫn mà thận trọng giữ minh tiên
Nhẫn trong gia tộc ôn hoà điệu
Nhẫn giữa tương lân hiếu thuận duyên.
Nhẫn
Một chữ NHẪN để nhìn trời tươi sáng
Thoả trong lòng được thanh thản bình an
Chẳng mơ màng những ước vọng cao sang
Vượt gian khó khỏi đeo mang cảnh khổ.
Một chữ NHẪN tinh thần luôn quyết cố
Người chê ta chẳng sụp đổ chi lời
Đường ta đi có trắc trở dòng đời
Giữ ý chí chẳng buông lơi sầu nản.
Một chữ NHẪN không hề chi buồn chán
Nếu hại người sẽ mắc nạn về sau
Bạn giúp mình luôn ghi nhớ đậm sâu
Ơn khắc đáp ấy là câu lẽ phải.
Một chữ NHẪN tránh việc làm sai trái
Tạo tâm hồn yên ổn mãi bình an
Sống dằn lòng giữ NHẪN để lạc quan
Khi nhắm mắt được muôn vàn thương tiếc.
Kiên nhẫn
Ở đời kiên nhẫn quý thay
Tự thân nhẫn được đắng cay qua liền
Gia đình nhẫn được bình yên
Xã hội nhẫn được xóm giềng yên thân
Nhìn ra thế giới xa gần
Biết dùng chữ nhẫn chiến tranh đẩy lùi
Nhân loại đoàn kết thương yêu
Hòa bình hạnh phúc thỏa điều ước mơ.
Hãy nhẫn nghe mình
Mình ơi : hãy NHẪN nghe mình!
Nếu không NHẪN được, bất bình, khổ đau !
Chữ NHẪN thực hiện đến đâu!
Mọi điều ngang trái sẽ mau tan dần!
Chữ NHẪN nhớ để ở gần!
Việc lớn việc bé khi cần có ngay!
Trời xui tính khí xưa nay!
Ai thường nóng dận chịu đầy lâm nguy!
Răn mình : Nóng để làm chi
Đến nay tôi NHẪN bớt đi buồn rầu
Chữ NHẪN tôi để trên đầu
Trước trăm ngàn việc thỉnh cầu có ngay.
NHẪN trong muôn sự sẽ may
Khó khăn dần gỡ đêm ngày được yên
Vợ chồng Hạnh phúc Tình duyên
Nếu cùng NHẪN nhịn chẳng phiền đến ai
Anh em làng xóm trong ngoài
Nếu ta NHẪN được không phai nhạt tình
Đồng tiền câu chuyện chưa minh
Cũng cần chữ NHẪN nhẹ linh tỏ tường.
Hai ta trên một cung đường
Cùng chung hạnh phúc vẫn nhường nhịn nhau
NHẪN cho đến tận kiếp sau
Ta đây, mình đó ước cầu nối duyên
MÌNH ƠI NHẪN NHÉ CHỚ QUÊN …!!!
CHO LÒNG THANH THẢN, CHO YÊN MỌI BỀ….
ĐẤT TRỜI LẠI ĐƯỢC ĐỀ HUỀ…
CÂY ĐỜI XANH LẠI NỞ HOA TRĨU CÀNH!.
Nhịn cái tức một lúc
Tránh mối lo trăm ngày
Cái khó của trăm nết
Nết nhẫn nhịn là cao
Muốn hoà thuận trên dưới
Nhẫn nhịn đứng hàng đầu
Cha con nhẫn nhịn nhau
Giữ vẹn được đạo lý
Vợ chồng nhẫn nhịn nhau
Con cái khỏi bơ vơ
Anh em nhường nhịn nhau
Trong nhà êm ấm cả
Bạn bè nhẫn nhịn nhau
Tình cảm không phai mờ
Tự mình nhẫn nhịn đi
Ai ai đều yêu mến
Người mà chưa biết nhẫn
Chưa phải là người hay.
Lắng lòng nhẫn một chút thôi, sẽ nghe trời đất mở lời yêu thương.
Lòng kiên nhẫn và thời gian làm được nhiều hơn là sức mạnh hay nhiệt huyết.
Tôi không có nhiều kiên nhẫn với vật đẹp đẽ cần phải giải thích mới hiểu được. Nếu nó cần thêm diễn giải từ ai khác ngoài người tạo ra nó, thì tôi tự hỏi liệu nó đã làm trọn mục đích của nó chưa?
Lòng kiên nhẫn bị lạm dụng sẽ trở thành giận dữ.
Người có lòng kiên nhẫn có thể đạt được điều mình muốn.
Không biết đã bao nhiêu lần con người buông tay từ bỏ khi mà chỉ một chút nỗ lực, một chút kiên trì nữa thôi là anh ta sẽ đạt được thành công.
Chúng ta không bao giờ có thể học được sự can đảm và kiên nhẫn nếu chỉ có niềm vui trên thế gian này.
Bạch đầu giai lão thực ra chẳng liên quan gì đến tình yêu, chỉ đơn giản là nhẫn nại… Thế nhưng, nhẫn nại cũng chính là một loại tình yêu. Vì thế, người thực sự yêu bạn, thực chất chính là người luôn tỏ ra nhẫn nại với bạn.
Giới hạn cao nhất của lòng kiên nhẫn là: không nói, không cáu, không giận.
Thường khi giây phút không nhẫn, mà sinh ra tai vạ rất to.
Vương An Thạch
Chữ Nhân Chữ Nhẫn Ở Đời
Ở đâu cũng vậy thôi mà
Đời người ai chẳng thiết tha sang giàu
Học hành nghiên cứu chuyên sâu
Lấy đức làm gốc trước sau vẹn toàn
Chữ nào trái nghĩa gạch ngang
Nhân nào quả lấy Oán than được gì
Học rồi mà chẳng thực thi
Thêm sân si nữa lấy chi yên lành
Chữ phúc vốn dĩ để dành
Nhẫn nhục gầy dựng ngọn ngành mai sau
Muôn đời cứ thế dài lâu
Phần phúc mới có chứ đâu phải tìm
Bình tâm rộng mở đường xuân
An vui hạnh phúc muôn phần sáng tươi.
Nhẫn
Học cần cù dưỡng tu tâm tính
Nhẫn nhường người mới chính anh tài
Ta sẽ tránh được mọi tai họa
Xây hạnh phúc tương lai cuộc đời.
Bình minh chiếu rạng ngời chân lý
An khang là thứ con người mong
Học sâu hiểu rộng càng thư thái
Nhẫn nhịn một chút càng ấm êm.
Là ta đã tăng thêm ý chí
Để thấy đời ý vị yêu thương
Xóa sạch hết bất hạnh tai ương
Tan u ám gió sương mịt mù.
Hận bỏ buông cho dù còn bực
Thù hãy quên phúc đức ngập tràn
Ta học nhẫn là để bình an
Nhẫn nhịn là xóa tan hận thù.
Nhẫn Nhịn Nhau
Nếu mà biết nhẫn nhịn nhau
Gia đình hoà thuận nhịp cầu yêu thương
Cho dù vạn lí, thập phương
Gia đình xum họp, vạn đường như mơ
Tiếng cười, con trẻ bé thơ
Bên cha bên mẹ bến bờ yên vui
Chữ nhẫn số một người ơi
Cho nhau cuộc sống thảnh thơi nghĩa tình
Cho con cho cả đôi mình
Cho nhau hạnh phúc hoà bình muôn năm!
Nhẫn
Khi mà tức giận nổi khùng điên
Hậu quả về sau sẽ rất phiền
Trí đoản hành vi thành nhiễu sự
Tâm thần động thái chẳng bình yên
Ở đâu cũng trọng người nhân đức
Nhân thế thường yêu kẻ nghĩa hiền
Nhẫn nhịn luôn là cao phẩm hạnh
Ta rèn để được sống hồn nhiên.
Nhẫn Nhịn
Một nhẫn nhịn cho lòng thanh thản
Sống tham tàn đời sẽ diệt thôi
Rồi mai đây nỗi khổ cận kề
Mới thấy rõ lầm mê lạc lối.
Hai nhẫn nhịn tránh gây tội lỗi
Cứ mỉm cười chớ vội sân si
Bởi mai đây còn giữ được gì
Về cát bụi có chi để giữ.
Ba nhẫn nhịn tránh lòng hung dữ
Cõi trần luân mọi thứ khó phân
Bà con xa so láng giềng gần
Biết thân cận tương lân tương ái.
Bốn nhẫn nhịn để không oan trái
Ngậm máu rồi cũng phải phun ra
Chưa trúng ai miệng dính đầy mà
Nên phải sống thật thà lương thiện.
Cứ nhẫn nhịn ưu phiền tan biến
Ngày qua ngày tiếp diễn nối nhau
Hết mưa dông rồi nắng tươi màu
Nên đừng có làm đau người khác.
Sống Nhẫn Nhịn
Nhẫn nhịn cho lòng thoải mái
Chữ nhẫn bỏ qua tự ái lòng người
Nhẫn nhịn mặc ai chê cười
Đừng sống trở thành con người xấu xa.
Để chết sẽ thành hồn ma
Tập sống nhẫn nhịn bỏ qua tất cả
Bực tức mình cứ buông thả
Sẽ thấy nhẹ nhõm như quả bóng bay.
CỨ BÌNH THƯỜNG ĐI
Dù ai có phụ bạc ta
Cứ sống thanh thản cho qua mọi điều
Gieo nhân thì sẽ gặt quả
Có vay thì đời có trả mà thôi.
Nhẹ lòng như áng mây trôi
Bình thản bình tĩnh mà coi sự đời
Nhẫn nhịn nhường sống kiên cường
Sẽ thấy cuộc sống vô thường biết bao.
Ta Cần Nhẫn Nhịn Một Chút Thôi
Lùi về dĩ vãng ngày xưa
Một thời ai chẳng nắng mưa phong trần
Bước đi nếp nghĩ tinh thần
Là phải bền chí ngại ngần sao đang.
Biển yên sóng vỗ nhẹ nhàng
Rộng dài xa tít tận hàng chân mây
Trời cho hạnh phúc sum vầy
Cao sang mấy lúc vui say với đời.
Nhẫn nhịn mình mới thảnh thơi
Vì đời còn lắm thị phi buồn phiền
Chút thôi đã thấy được rồi
Ta càng trải nghiệm cuộc đời càng vui.
Sóng đời bể rộng sông sâu
Yên vui ai muốn bể dâu vô thường
Gió kia dầu tỏa muôn phương
Lặng lẽ ta cứ vững đường ta đi
Nhịn nhau lời nói đôi khi
Một lần thức tỉnh thị phi đẩy lùi
Lỡ giận lỡ nóng vội vàng
Là mình cảm thấy bẽ bàng âu lo
Bình tâm suy nghĩ trước sau
Yên vui mới đến không đau không phiền.
Nhẫn Nhịn
Yêu thương nhẫn nhịn cho qua
Hay la cho thỏa rầy rà tới luôn
Ghê thay nóng giận nổi cơn
Như lửa thiêu đốt chẳng còn thứ chi.
Gây nên cảnh ngộ sầu bi
Sao không bình tĩnh đường đi rộng dài
Thời gian sẽ rõ mọi điều
Cho nhau cơ hội cho nhiều cơ duyên.
Cho dù gặp cảnh chòng chành
Quan tâm chia sẻ hoàn thành ước mơ
Đời chưa đẹp đẽ như thơ
Nâng niu trân trọng đợi chờ vững tâm
CẦN LẮM NHẪN ƠI
Ta nhẫn nhịn, không phải là ta sợ
Một điều nhịn là bằng chín sự lành
Đã của mình thì không phải tranh dành
Nếu đã đi không thể nào níu kéo
Cây xanh tươi cũng có khi tàn héo
Đừng bao giờ tính toán chuyện hơn thua
Chuyện người khác mình đừng có nhiều chuyện
Lửa đã đỏ đừng đổ dầu vào nữa .
Cuộc đời này ai biết sống bao lâu
Nếu mình muốn cuộc sống luôn vui vẻ
Chớ gieo thêm những ân oán buồn rầu
Nhìn đời buồn mình có vui đâu nhỉ!
Để người thân trở thành người xa lạ
Lời nói ngông cuồng lấy lại làm sao
Đừng nghĩ rằng qua cầu rồi rút ván
Để cho mình thêm thù hận bớt bạn.
Nhẫn
Nhẫn không nhục mà ta lùi bước
Nhẫn cho rồi “thua-được” mà chi
Nhẫn là chờ khảo thí kịp kỳ
Nhẫn thấy dạ từ bi tỏ tường!
Nhẫn mới được ngoạn vườn tiên cảnh
Nhẫn làm nền,trí đảnh cương cường
Nhẫn là phải biết hạ chính mình
Nhẫn thấy tâm tính mình tốt tươi.
Nhẫn hướng thiện miệt mài dẫn lối,
Nhẫn gìn tâm chuộc tội oan khiên
Nhẫn là đức là tâm người hiền
Nhẫn tròn đạo thành người ta mong!
Nhẫn
Chữ nhẫn đời nay học hỏi nhiều
Lòng nhân nóng tính, nhẫn người yêu
Kinh doanh nhẫn nại, kiên trì có
Lối sống tâm thành, nhẫn nhịn chiêu
Xã hội gian tà thân lắng nhẫn
Gia đình bất thuận nhẫn trừ tiêu
Anh em nhẫn khí thôn thanh đẹp
Bạn hữu dung hòa đức nhẫn xiêu
Nhẫn
Nhẫn nhịn nhường nhau ấy mới khôn
Tranh giành rốt cuộc vẫn tay trơn
Sân si cố chấp tăng thù hận
Hỷ xả buông tha bớt giận hờn
Một kiếp tính tròn (ba vạn sáu)
Luân hồi sinh tử (vẫn cô đơn)
Nào đâu vĩnh viễn mà ngoan cố
Chẳng chịu dằng tâm lại nỗi cơn
Nhẫn
Nhẫn nhịn đời ta khỏi vướng phiền
Tâm từ hỉ sự sống hồn nhiên
Nhân tình bạc bẽo lời thô thiển
Thế sự gian hùng cõi đảo điên.
Nghĩa phận vong thề thay đổi biến
Tài danh cưỡng đoạt bán mua tiền
Vô thường kiếp tạm luân hồi chuyển
Diệt bỏ mê lầm vững chí kiên.
Nhẫn
Nhẫn tiếng hơn thua có hại gì
Nhẫn là sửa tính diệt sân si
Nhẫn trau tâm đạo cho bền chí
Nhẫn ấy cũng là mức cử thi.
Nhẫn Nhịn
Yêu thương nhẫn nhịn yên nhà
Nổi cơn thịnh nộ hét la ích gì
Để rồi phải nói từ ly
Đến khi tỉnh ngộ khắc ghi càng buồn.
Cuộc đời cánh mỏng chuồn chuồn
Hợp tan khó đoán mạch nguồn phải thông
Hơn thua dẫn đến bão giông
Chi bằng bình tĩnh mở lòng khoan dung
Nhẫn
Nhẫn đi cho sóng biển yên
Hơn thua được mất, ưu phiền nặng mang
Nhẫn đi khắc chế hung tàn
Lấy nhân lấy đức, phục hàn chúng sinh.
Nhẫn đi cuộc sống tươi xanh
Sân si thù hận năm canh thở dài
Nhẫn đi tức giận sẽ mất
Đó là chiến thắng mới thật vẻ vang
Nhẫn đi sẽ thấy nụ cười
Tâm tư thư thái, con người sẽ vui
Nhẫn đi cái ác đẩy lùi
Mọi người cùng hưởng cùng vui hòa bình
Nhẫn đi hờn giận sẽ tan
Không có sân hận tương tàn lùi xa
Nhẫn đi trời rộng bao la
Ta lùi một bước, tiến ba dặm trường.
Nhẫn đi nào phải thấp hèn
Là đức tính tốt được khen ở đời
Nhẫn đi sẽ thấy biển trời
Bao la rộng lớn cuộc đời hanh thông
Nhẫn đi tuổi thọ thêm hồng
Kiềm cơn nóng giận trong lòng an vui.
Nhẫn Đi
Nhẫn đi, cuộc sống mới bình yên
Tranh cãi nhau chi tự chuốc phiền
Bình tâm an lạc vui vẻ sống
Thế sự cuộc đời hãy thản nhiên.
Nhẫn đi sẽ thấy được bình an
Ai thời tranh đoạt ta chẳng màng
Ganh nhau được gì trong lời nói
Nóng giận sân nhau cảnh tương tàn.
Nhẫn đi cuộc sống mới an bình
Đúng sai thật giả chuyện nhân sinh
Tự thân ta quản đời mình trước
Bản ngã không còn mới anh minh.
Nhẫn đi, nào phải ta thấp hèn
Nhẫn là đức tính chẳng bon chen
Cuộc sống ganh đua được và mất
Nóng giận sân đời chẳng ai khen.
Nhẫn đi sẽ tránh được lỗi lầm
Tức thời nóng giận tâm sân tâm
Lửa lòng thiêu rụi rừng công đức
Sân hận nhau chi để lỗi lầm.
Nhẫn đi, tất cả sẽ bình yên
Lấy đức phục sinh đạo thánh hiền
Nhân tâm lẽ sống cần nên có
Cuộc đời nên lấy nhẫn trước tiên.
Đức Phật Dạy Ta Chữ Nhẫn
Nhịn được cái tức một lúc,
Tránh được mối lo trăm ngày..
Muốn hoà thuận trên dưới,
Nhẫn nhịn được đứng hàng đầu
Nết nhẫn nhịn là cao.
Cha con nhẫn nhịn nhau,
Vẹn toàn đạo lý
Vợ chồng nhẫn nhịn nhau,
Con cái khỏi bơ vơ.
Anh em nhẫn nhịn nhau,
Trong nhà thường yên ấm
Bạn bè nhẫn nhịn nhau
Tình nghĩa chẳng phai mờ
Tự mình nhẫn nhịn được
Ai ai cũng mến yêu
Người mà chưa biết nhẫn
Chưa phải là người hay.
12 chữ nhẫn mỗi ngày
Nhẫn cho hạnh phúc vợ chồng
Nhẫn cho muôn sự yên lòng mẹ cha
Nhẫn cho bạn bè gần xa
Nhẫn cho tình cảm đậm đà anh em
Nhẫn cho trong ấm ngoài êm
Nhẫn cho tính nết ngày thêm dịu hiền
Nhẫn cho lòng hết ưu phiền
Nhẫn cho không để bạc tiền làm hư
Nhẫn cho trí bớt dại ngu
Nhẫn cho tránh mối hận thù khoét sâu
Nhẫn cho trọn trước vẹn sau
Nhẫn cho đủ mười hai câu mỗi ngày
Chữ Nhẫn Của Phật
Nhẫn đi khắc chế hung tàn
Nhẫn đi sẽ thấy nhẹ nhàn cõi tâm
Nhẫn đi thanh tịnh gieo mầm
Nhẫn đi sẽ thấy lỗi lầm rời xa
Nhẫn đi nhân phẩm toả ra
Nhẫn đi đạo đức vang xa rạng ngời
Nhẫn đi sẽ thấy mặt trời
Nhẫn đi sẽ tránh những lời đau thương
Nhẫn đi thoát hoạ tai ương
Nhẫn đi sẽ thấy con đường dễ đi
Nhẫn đi để tránh chia ly
Nhẫn đi sẽ thấy từ bi cõi lòng
Nhẫn đi chuyện dữ hoá không
Nhẫn đi sẽ thấy trong lòng an vui
Nhẫn đi tâm ác đẩy lùi
Nhẫn đi sẽ thấy niềm vui cuộc đời.
Chữ Nhẫn
Nhẫn là quý báu xưa nay,
Nếu muốn học đạo phải hay thường hành.
Loạn đời, kiếp sống mỏng manh,
Khéo tu nhẫn nhục mới sinh tâm hiền.
Nhẫn hòa thì đạo mới nên,
Cứ trì cho chắc, không nên quản gì.
Trăm năm pháp sử tạc ghi,
Lòng kiên nhẫn ấy không chi sánh bằng.
Ngàn kiếp cũng mãi lưu danh,
Nhẫn tài như thế tiếng lành thơm lâu.
Nhẫn hòa vẫn sáng đạo mầu.
Khuyên người hãy nhẫn, đừng sai chí mòn!
Học Chữ Nhẫn
Nhẫn một chút…trời yên biển lặng
To hóa nhỏ sao có chiến tranh
Nhẫn một chút đổi lấy an lành
Lùi một bước phía sau biển rộng.
Trên trời cao đâu nào dễ sống
Bao gió to mưa bão hiểm nguy
Thiếu chữ nhẫn gian khó tức thì
Thêm chữ nhẫn thịnh suy giải tỏa.
Nhẫn thời nào cũng cần biến hóa
Biết cương nhu ứng xử đúng nơi
Bằng trí tuệ năng lực tuyệt vời
Biến không thể trở thành có thể.
Nhẫn Là Để
NHẪN là ta để yêu thương
NHẪN là ta để tìm đường tiến thân
NHẪN là ta để chuyển tầm
Thiên thời, địa lợi, nhân tâm quyện hòa
NHẪN là ta để vị tha
NHẪN là ta để thêm ta bớt thù
NHẪN là ta tỉnh cái ngu
Hơn hơn thiệt thiệt đường tu chưa tường
NHẪN là ta để vô thường
Không không sắc sắc đoạn trường trần gian
NHẪN là ta để tăng tài
Rèn tâm tu đức miệt mài hăng xay
NHẪN là ta để khoan dung
Ta vui người cũng vui cùng vui hơn
NHẪN là để tăng uy tín
NHẪN là ta để niềm tin sáng ngời
NHẪN là ta để an toàn
NHẪN là ta để loại hoàn đúng sai
Bạn bè giao thiệp rất cần
NHẪN là ta để kính ân trọng người
Kể ra cũng khó đó mà
Chữ TÂM, chữ NHẪN, xem ra cũng gần.
Lòng kiên nhẫn và thời gian làm được nhiều hơn là sức mạnh hay nhiệt huyết.
Chúng ta không bao giờ có thể học được sự can đảm và kiên nhẫn nếu chỉ có niềm vui trên thế gian này.
Giới hạn cao nhất của lòng kiên nhẫn là: không nói, không cáu, không giận.
Bạch đầu giai lão thực ra chẳng liên quan gì đến tình yêu, chỉ đơn giản là nhẫn nại… Thế nhưng, nhẫn nại cũng chính là một loại tình yêu. Vì thế, người thực sự yêu bạn, thực chất chính là người luôn tỏ ra nhẫn nại với bạn.
Nhẫn là hành vi của người mạnh, là phương thức của người thành công và là sách lược của người chiến thắng. Trong cuộc sống và công việc “ Chữ Nhẫn” sẽ tạo cho chúng ta cơ hội
Nhẫn không có ý là hèn nhát, cũng không phải là bất tài. Nó không thể thiếu trong trí tuệ loài người, nó là tấm lòng, một sự biết điều.
Nhẫn là hành vi của người mạnh, là phương thức của người thành công và là sách lược của người chiến thắng. Trong cuộc sống và công việc “ Chữ Nhẫn” sẽ tạo cho chúng ta cơ hội
Có đôi khi, cuộc sống chính là như vậy, muốn bức ép bản thân ta trở thành những người hờ hững, nhẫn nhịn chịu đựng.
Những chuyện không còn thay đổi được, thôi chớ trách móc làm gì, hãy nhẫn nhịn cho qua để làm người tự thắng
Nhẫn không phải là nhục, đó là khả năng kiềm chế bản thân thoát khỏi sự nóng nảy, vội vàng. Đó là tố chất đáng quý mà không phải ai cũng làm được.
Nhẫn nại và khoan dung một chút sẽ chiếm được sự nể phục, tôn trọng từ đối phương, hơn hết có thể là tình cảm quý mến, đó chính là bản lĩnh tuyệt vời của con người.
Hãy kiên nhẫn làm bổn phận của mình và giữ thinh lặng, đó là câu trả lời tốt nhất cho sự vu khống
Nhẫn nhục là giữ thái độ hòa hiếu, hóa giải những phiền não do sự sân giận đem lại, và khi sân giận mang lại hầu như không có kết quả tốt đẹp như câu ngạn ngữ “giận quá mất khôn” mà chúng ta từng nghe.
Nếu không biết nhẫn thì trong tâm hồn luôn có một ngọn lữa, chờ gió nhẹ thổi tới là bùng cháy
Điều thú vị nhất trên thế gian là một người biết suy ngẫm, chịu đựng đau khổ và đặt ra những câu hỏi làm phiền mình đến tận những ngày cuối đời, biết rằng mình sẽ không bao giờ tìm được câu trả lời.
Hãy cảm ơn ngọn đèn vì ánh sáng của nó. Nhưng chớ quên người cầm đèn kiên nhẫn đứng trong đêm.
Sự kiên nhẫn của ngày hôm nay có thể biến những nản lòng của ngày hôm qua thành khám phá của ngày mai. Những mục đích của ngày hôm nay có thể biến những thất bại của ngày hôm qua thành quyết tâm của ngày mai.
Tôi càng sống lâu, đọc nhiều, kiên nhẫn hơn và lo lắng tìm hiểu nhiều hơn, tôi dường như càng biết ít đi… Hãy biết vừa phải. Có lòng khoan dung. Sống nhún nhường. Như thế là đủ.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét