Ta học hạnh của ĐẤT
Chấp nhận và thứ tha.
Ta học hạnh của GIÓ
Mang mùi hương đi xa.
Ta học hạnh của NƯỚC
Cuốn trôi đi tất cả.
Ta học hạnh của MƯA
Gieo những hạt hài hòa.
Ta học hạnh của LỬA
Ôm vào lòng chuyển hóa.
Ta học hạnh của MÂY
Chẳng nơi đâu là nhà.
Đừng nghĩ về chỗ đứng
Ta xem đứng thế nào
Đứng thẳng :Thẩp thành Cao
Đứng khom :Cao thành Thấp.
Biết ĐỦ :Ta sung túc
Nếu THAM : GIÀU hóa NGHÈO
THANH THẢN sống mỗi ngày
Đừng dối trá gian manh
Đừng hư danh trò ảo
Sống NHÂN sẽ gặp THIỆN
KHÓ KHĂN mới là SỐNG
Phải vươn lên làm NGƯỜI
HẠNH PHÚC là BUỒN VUI
Ta chịu khó góp nhặt
Những niềm vui nho nhỏ
Gặp nghịch cảnh đừng sợ
Ngược lại phải cảm ơn
Vì đời nhiều nghịch cảnh
Nhờ đó ta lớn khôn
Đừng bao giờ đòi hỏi
Sự hoàn mỹ trong đời
Bởi chính bản thân ta
Đã khi nào HOÀN HẢO
Hãy thương mình trước tiên
Mới thương người khác được
Kiếp người ngắn không dài
SỐNG CHO ĐÚNG LÀ NGƯỜI.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét