CHƯA GIÀ TA MỚI LÀ ZAI TƠ
Ta tự hỏi mình đã già chưa?
Nhớ nhớ quên quên thật là phiền.
Kính đeo trên mắt tìm khắp chốn.
Tuột tay bát vỡ cứ ngẩn ngơ.
Đặt nồi lên bếp đi quét nhà
Lan man nghĩ ngợi chuyện gần xa.
Thôi rồi! Trứng luộc tung tóe hết.
Nước cạn sạch nồi bốc khói đen.
Hỏi đã già chưa những bước chân!
Ngày đi vệ sinh bao nhiêu lần?
Gối mỏi chân trùng hai tay vịn.
Nhủ thầm trong bụng: vẫn zai tân!
Chưa phải già đâu mới zai tơ.
Bạn bè tới thăm ra mở cổng
Tay cầm chìa khóa cứ tìm quanh
Hồn nhiên ta bảo chờ đôi chút
Chìa khóa để đâu chưa tìm ra!
Chưa phải già đâu chỉ là nhầm
Mấy đôi dép nhựa màu thâm thâm
Xỏ dép hai chân hai loại dép.
Lại bảo đứa nào đi dép ông!
Ta cứ nhủ thầm đã già đâu!
Những chuyện ngày xưa ở trong đầu.
Vẫn nhớ như in trong trang sách.
Còn chuyện bây giờ bay đi đâu!
Zai Tơ Ta :Đừng đếm số tuổi.
Zai Tơ Ta: Hãy đếm niềm vui.
Zai Tơ Ta:Đừng đếm nỗi đau.
Zai Tơ Ta:Hãy đếm nụ cười!
Viết chuyện Zai Tơ vui thế thôi!
Có ai tránh được những sự đời!
Nhớ nhớ quên quên là quy luật!
Ta tự chúc ta: Sống khỏe vui.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét