Phật xưa hiếu thảo kể hằng hà sa
Đến kiếp hiện nay cũng rất đậm đà
Con đi từ Vũng tàu về viếng Mẹ
Gần bốn mươi năm con đã vắng Cha
Khom lưng đảnh lễ trước hai phần mộ
Khép mắt cho hồn con thăng tiến tìm
Đến tháp đền ơn con mong được gặp
Soi cùng chữ hiếu để sửa thân mình.
……
…….
Con sinh ra từ vùng quê nghèo khó
Đất Cầu Quan mê mải cánh buồm nâu
Mùa đông lạnh cha không manh áo ấm
Dưới nắng hè Mẹ mồ hôi ướt đẫm
Bao nhọc nhằn cũng vì đàn con thơ
Bởi thương con nên Mẹ phải tảo tần
Đôi chân đất nhuốm màu vàng năm tháng
Một nắng hai sương đội trời mưa nắng
Níu mặt trời để đêm đen chậm tới
Cha cả đời vẫn cái áo nhuộm nâu
Nào có kể ruộng sâu hay đồng cạn
Hạ vừa hết thu vội vàng đã vãn
Đi cày bừa trong giá lạnh mùa đông
Con lớn lên trong tay Mẹ bế bồng
Cha chăm bẵm chẳng quản công khó nhọc
Nhìn con ốm.. thương quá nên Mẹ khóc
Cha nén lòng …mái tóc bạc quay đi
Khi lớn khôn con hiểu được những gì
Cha Mẹ đã phải hy sinh nhiều thế
Nên muốn gom hết dòng đời dâu bể
Để Mẹ Cha vơi bớt nỗi nhọc nhằn.
Mùa Vu Lan con viết tâm sự này
Trên ngực áo không bông hồng màu trắng
Mà ướt đẫm bởi lòng đầy ân hận
Trên trời cao Cha Mẹ đoái nhìn con.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét