Sống chậm lại
Sống chậm lại chớ vội vàng hối hả
Buớc lạc đuờng sẽ buồn bã thiên thu
Không là bạn cũng đừng hoá kẻ thù
Vì cuộc đời vốn phù du cát bụi
Sống chậm lại để nhận ra lầm lỗi
Rồi quay đầu tìm cơ hội sửa sai
Đừng so bì với bất cứ một ai
Hãy vì mình và tương lai phía trước
Sống chậm lại nhưng chớ nên chùng bước
Bởi kiếp nguời tồn tại được bao lâu
Mà âm thầm trong dằn xé cơn đau
Sao không thử chôn sâu vào đáy vực
Sống chậm lại cùng tháng ngày hiện thực
Sẽ thấy rằng những tổn thất đã qua
Dần ngoai ngoai tựa như ánh trăng tà
Hay hoàng hôn lúc chiều tà buông xuống
Sống chậm lại bởi đường còn vạn hướng
Đời lụy phiền vui sướng tại trong tâm
Muốn an nhiên không mắc những sai lầm
Tự nhủ rằng chỉ cần mình sống chậm
Tùng Trần
|
C |
uộc đời có lúc có mất đi mới trân quý cái đang có, có thất ý mới học được khoan dung, có khuyết thiếu mới hiểu được hàm nghĩa hoàn mỹ.
Cuộc sống không chỉ cần con người nỗ lực cống hiến trí tuệ, của cải mà cũng rất cần sự yêu thương giữa người với người. Chính vì thế, con người ta cần sống chậm lại, nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn. Sống chậm là sống bình tâm, không suy nghĩ và làm mọi việc một cách nhanh chóng, hấp tấp, cần suy nghĩ cặn kẽ để tránh những sai lầm cho bản thân và gây tổn thương người khác. Nghĩ khác đi là việc con người không ôm khư khư suy nghĩ của bản thân cho rằng mình đúng mà cần phải học hỏi, tiếp thu những ý kiến, quan điểm của người khác. Bài thơ khuyên nhủ con người suy nghĩ thật kĩ trước khi làm việc, biết tiếp thu và học hỏi ý kiến, quan điểm của người khác và sống với một trái tim yêu thương, nhân hậu. Việc sống chậm giúp con người cảm nhận những điều tốt đẹp trong cuộc sống, để nghĩ về cuộc sống và người xung quanh nhiều hơn. Việc sống chậm sẽ cho ta khoảng lặng để rút ra kinh nghiệm từ những thất bại và chuẩn bị hành trang kĩ lưỡng nhất để bước vào tương lai và giúp tâm hồn mỗi người trẻ tuổi trở nên thâm trầm, sâu sắc, chín chắn và trưởng thành hơn. Bên cạnh đó, con người ta cần biết cách nhìn nhận, đánh giá, thực tiễn để lựa chọn những lối đi riêng cho mình, vượt lên trên hoàn cảnh khó khăn để không rơi vào chán nản tuyệt vọng. Ngoài ra, ta cũng cần biết sống yêu thương, biết quan tâm chăm sóc và hướng tới người khác nhiều hơn, biến mình trở thành người nhân hậu, cao cả, lớn lao hơn; biết sống vị tha, bao dung, sẻ chia và làm cho cuộc sống tốt đẹp. Tuy nhiên, sống chậm không có nghĩa là chậm chạp, lạc hậu. Suy nghĩ khác không phải là những cách suy nghĩ, cách nhìn lập dị, quái đản và cần phê phán lối sống thực dụng, cá nhân, cơ hội, sống thử, sống gấp, thờ ơ, vô cảm trong một bộ phận tuổi trẻ hiện nay. Bài thơ mang ý nghĩa sâu xa giúp con người nhận biết được thực trạng bản thân mình và cố gắng sửa đổi để có được cuộc sống tốt đẹp hơn.
Nghĩ quá nhiều không biết đủ không trân trong hiện tại
đời còn khổ
Triết
gia nổi tiếng người Trung Quốc Vương Dương Minh từng nói, đa số con người ta đều
mắc phải căn bệnh “suy nghĩ quá nhiều”.
Bởi vậy, cuộc sống vốn tươi đẹp bỗng chốc biến thành một chuỗi ngày dài mệt mỏi,
khiến con người ta kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần. Nhưng đó mới chỉ là 1
trong 3 căn bệnh ta cần gỡ bỏ.
Cuộc
sống hiện đại ngày nay có quá nhiều thứ khiến con người ta phải không ngừng lo
nghĩ và suy tính: Tiết kiệm bao nhiêu tiền mới có thể nghỉ hưu? Cho con học trường
nào mới tốt? Làm sao để thăng tiến trong công việc? Cứ thế, con người ta bị cuốn
vào guồng quay của cuộc sống xô bồ và tất bật, chẳng còn một phút giây nào ngơi
nghỉ để tĩnh tâm và nhìn lại những gì mình đã trải qua.
Đến
một ngày, con người ta kiệt sức nhưng rồi vẫn phải kéo thân xác rệu rã tiếp tục
lê bước, chẳng còn cảm nhận được chút nào dư vị của hạnh phúc, của sự vui vẻ và
thanh thản nữa. Ai muốn sống một cuộc sống như vậy chăng? Nếu không muốn bản
thân rơi vào cảnh ngộ đó, nếu muốn bản thân có cuộc sống an nhàn thì ngay lúc
này, hãy luôn khắc ghi và làm theo ba điều sau.
1.
Đừng nghĩ quá nhiều, sống và trân trọng
từng phút giây ở hiện tại
Vương Dương Minh vốn
chuộng nhân ái, yêu dân, không thích sát sinh nhưng cuối cùng khi Ninh Vương
làm phản, ông lại phải dùng hỏa công để có thể dẹp yên ba vạn quân phản loạn.
Sát hại hàng vạn người, dù chỉ là quân phản loạn, nhưng nhiều ngày sau, ông vẫn
luôn thấy dằn vặt trong tâm, cơm nuốt không trôi.
Tuy vậy, Vương Dương
Minh cũng hiểu một điều rằng đây là việc ông buộc phải làm bởi nếu để Ninh
Vương phản loạn thành công thì trong tương lai không biết có bao nhiêu người sẽ
phải lưu lạc, không nhà không cửa. Vì lẽ đó, ông nhanh chóng lấy lại tâm thế,
trấn an người dân, tiêu diệt thế lực tàn dư và khôi phục lại trật tự vốn có.
Ông nói: "Giữ tâm mình ở
hiện tại đã là học rồi. Chuyện quá khứ, tương lai, lo nghĩ cũng đâu có ích gì?
Chỉ là làm việc vô nghĩa mà thôi". Từ đây, triết gia muốn khuyên con người
ta hãy thuận theo tự nhiên, thấy đói thì ăn, làm mệt thì nghỉ, việc nào thiết
thực thì làm. Đó mới là sống cho thực tại.
Quá khứ là chuyện đã
qua, tương lai là chuyện chưa tới, ta có hối hận hay lo lắng đến mấy cũng không
thể làm gì. Vì vậy, hãy biết chấp nhận sự không chắc chắn của tương lai và để
quá khứ ngủ yên, bởi mình sẽ chẳng thể vui vẻ và hạnh phúc nếu cứ sống ở một
nơi, một khoảnh khắc nào đó không phải là hiện tại đâu.
2.
Đừng nghĩ quá nhiều, làm trước nói sau
Thấy một thanh niên
cứ nấn ná mãi mà không bắt đầu gieo trồng, một người cao niên mới hỏi nguyên
do. Người thanh niên đáp lại: "Nếu
hạt giống không tốt thì phải làm sao? Trồng xong, cây lại bị sâu bệnh thì làm
thế nào? Gặp thiên tai thì phải làm thế nào? Khó khăn nhiều như vậy đều cần phải
giải quyết. Tốt nhất là cứ chuẩn bị kỹ lưỡng rồi tính tiếp". Nhưng khi
anh ta chuẩn bị đầy đủ mọi thứ cũng là lúc mùa vụ đã trôi qua.
Con người ta vẫn luôn được khuyên làm việc gì cũng phải suy nghĩ
cẩn thận, chớ vội vàng, hấp tấp mà hỏng chuyện, nhưng cũng đừng suy nghĩ quá
nhiều. Theo Khổng Tử, có nhiều việc con người ta không cần nghĩ nhiều, chỉ nghĩ
kỹ hai lần là đủ.
Vương Dương Minh
cũng thường nói: "Học phải đi đôi với
hành. Biết là biết, thực tiễn là thực tiễn. Muốn hiểu rõ nhất định phải thực
hành. Trước khi làm, suy nghĩ ba lần, những người suy nghĩ quá nhiều phần lớn đều
xa rời thực tế".
Ai
đó thử ngẫm mà xem, cầm trên tay một trái táo, muốn biết táo có ngọt hay không
thì phải cắn thử mới biết. Giống như con người ta nhiều khi phải bắt tay vào
làm trước, sau đó mới có thể phát hiện và giải quyết vấn đề xảy ra trong thực
tiễn, rồi cứ thế từng bước, từng bước tiến về phía trước.
Bởi vậy, có thể nói
suy xét một việc cả nghìn lần cũng không bằng thử làm một lần nên hãy bỏ qua
tâm lý sợ sai mà bắt đầu làm điều mình muốn ngay hôm nay. Nghĩ thử đi, nếu cứ sợ gặp khó khăn, trở ngại
mà không làm thử thì làm sao mình biết việc đó có thuận lợi và thành công hay
không? Điều đó cũng đồng nghĩa với việc ta đã bỏ qua cơ hội để tiến tới cái
đích cuối cùng của đời mình rồi đó!
3.
Đừng nghĩ quá nhiều, biết đủ mới hạnh
phúc
Con người ta trong
cuộc sống có nhiều lúc cảm thấy không thỏa mãn bởi ham muốn vô hạn của bản
thân: muốn nhà đẹp, muốn xe hơi, muốn giàu có,... Chính vì muốn quá nhiều và
không biết đủ mà lúc nào con người ta cũng phải lo lắng và suy nghĩ. Tới khi
không đạt được ham muốn của bản thân, họ bắt đầu quay sang oán thán, trách móc,
họ trách ông trời bất công, trách sao họ không được sinh ra trong gia đình giàu
có, trách sao họ chẳng may mắn như ai kia.
Thế nhưng kỳ thực,
điều quyết định việc chúng ta sống có an nhàn, vui vẻ hay không nằm ở phần giảm
đi mà không phải ở phần tăng lên. Điều này có nghĩa lý gì? Đó là con người ta chỉ
khi vứt bỏ được những gánh nặng, những ưu phiền của cuộc sống ngoài kia mới có
thể sống thật thanh thản và hạnh phúc.
Vương Dương Minh từng chia sẻ: "Người
ở thế hệ chúng tôi rất dụng công. Không mong gì ngày một tăng lên, chỉ mong
ngày một giảm đi. Bớt đi một chút ham muốn chính là hiểu được một phần lẽ trời,
nhẹ nhàng vui sướng và giản dị biết bao!". Trong Đạo Đức Kinh cũng viết:
"Biết đủ không nhục, biết dừng
không nguy".
Như thế, con người sống trên đời cần phải có giới hạn, phải "biết đủ", biết hài lòng và
trân trọng những gì mình đang có. Bởi lẽ người "biết đủ" sẽ luôn mỉm cười đối mặt với mọi chuyện xảy đến,
điềm nhiên đứng ngoài mọi sự tranh giành, ganh đua tầm thường.
Cũng vì "biết đủ",
luôn đặt ra cho mình một giới hạn nhất định nên họ hiểu rõ bản thân cần làm gì
và không được làm gì. Do đó, những người "biết
đủ" sẽ luôn tìm được cho bản thân con đường đi phù hợp nhất, luôn thấy
đủ đầy, thỏa mãn, và cũng luôn giữ được cho mình một tâm thế cân bằng để sống
thật an nhiên và tự tại.
Sống
chậm
Ta là tỷ phú… thời gian
Bước chân thư thả đi ngang cuộc đời.
Một dòng tất bật ngược xuôi
Ta riêng ngồi lại với hơi thở mình.
Một dòng nhộn nhịp sắc thinh
Ta xin lắng đọng.. hoà mình thiên
nhiên…
Sáng ra, ngắm nụ hoa hiền
Chuyện trò cây lá bình yên sau vườn,
Hỏi thầm khe khẽ giọt sương
Này ai có biết vô thường sắc, không?
Chiều về, bát ngát mênh mông
Trầm hương một nén, trải lòng nơi nơi…
Trăng non một mảnh lưng trời
Kinh đêm ta tụng là lời yêu thương..
Trăm năm giấc mộng huỳnh hương
Rộn ràng chi lắm cố hương xa vời.
Có ai tỉnh thức giữa đời
Về đây ta sẽ chia đôi gia tài
Cuộc đời đó, vốn không dài
Hãy cho hồn được thoát thai mây ngàn!.
Ta là tỷ phú thời gian
Vì không nô lệ lòng tham chính mình.
Thích
Tánh Tuệ
|
C |
uộc đời như một dòng nước chảy, bắt nguồn từ
nơi nào, chảy qua chốn nao, đổ về chỗ nào, đều không tự chủ được. Vậy nên bất kể
tốt xấu hãy thản nhiên đối diện, đón nhận hết thảy.
Có
một người hỏi vị thiền sư: “Thưa thầy, trên đời cái đáng sợ nhất là gì ạ?”.
Thiền
sư nói: “Dục vọng”.
Người
kia vẻ mặt vẫn tràn đầy nghi hoặc.
Thiền
sư nói: “Hãy nghe ta kể những câu chuyện sau nhé!”.
Câu
chuyện thứ nhất: Vàng thật là đáng sợ.
Một vị tăng nhân hoảng hốt
từ trong rừng chạy ra, vừa khéo lại gặp được hai người bạn vô cùng thân thiết
đang tản bộ bên rừng. Họ hỏi vị tăng nhân: “Chuyện gì mà ông hốt hoảng quá vậy?”.
Vị tăng nhân nói: “Thật là đáng sợ, tôi đào được một đống vàng ở
trong rừng!”.
Hai người bạn, lòng
không nhịn nổi mà nói: “Thật đúng là tên đại ngốc! Đào được vàng, việc tốt như
thế mà ông lại cho là đáng sợ, thật là không thể hiểu nổi!”.
Thế là họ lại hỏi vị
tăng nhân kia, “Ông đào được vàng ở đâu? Nói cho chúng tôi biết với!”.
Vị tăng nhân nói:
“Thứ ghê gớm như vậy, mà các ông không sợ sao? Nó có thể nuốt chửng con người đấy!”.
Hai người gạt phăng
đi và nói: “Chúng tôi đây không sợ, ông mau mau chỉ chỗ cho chúng tôi xem
nào!”.
Vị tăng nhân nói: “Chính là bên dưới cái cây ở bìa rừng phía tây”.
Hai người bạn liền lập
tức tìm đến chỗ vị tăng nhân vừa chỉ, quả nhiên phát hiện được số vàng đó. Người
này liền nói với người kia rằng: “Tên hòa thượng đó đúng là ngốc thật, vàng bạc
mà ai ai cũng đều khao khát thì trong mắt
ông ta lại trở thành quái vật ăn thịt người”. Người kia cũng gật đầu đồng tình.
Rồi
họ bàn với nhau làm thế nào để chuyển số vàng này về nhà. Một người trong đó
nói:“Ban ngày mà đem nó về thật không an toàn cho lắm, hay là đêm đến lấy về
thì sẽ hay hơn. Tôi ở lại đây canh chừng, ông hãy về mang chút cơm rau trở lại,
chúng ta ăn cơm rồi đợi đến trời tối mới chuyển số vàng này về nhà”.
Người kia liền làm
theo người bạn nói. Người ở lại nghĩ : “Nếu như số vàng này đều thuộc về sở hữu
của mình ta thì hay biết mấy! Đợi ông ta quay lại, ta hãy dùng cây gậy gỗ đánh
chết ông ta vậy thì toàn bộ số vàng này là của ta hết rồi”.
Người về nhà lấy cơm cũng nghĩ: “Mình trở về sẽ ăn no trước, sau đó
sẽ cho một ít độc dược vào phần cơm của ông ta, ông ta chết rồi thì tất cả số
vàng đó sẽ là của mình!”
Kết quả là khi người bạn đem cơm rau đến khu rừng, người kia liền từ
phía sau lưng dùng gậy gỗ đánh mạnh vào đầu khiến ông ta chết ngay tại chỗ, sau
còn nói rằng: “Bằng hữu hỡi, chính là số vàng này buộc tôi phải làm như vậy”.
Rồi ông ta vớ lấy thức
ăn mà người bạn mang đến, ăn ngấu nghiến. Chưa được bao lâu, người này cảm thấy
rất khó chịu, trong bụng giống như bị ngọn lửa thiêu đốt. Khi đó, ông ta mới biết
rằng mình đã bị trúng độc. Trước lúc chết, ông mới nói rằng: “Lời của vị tăng
nhân đó nói quả thật không sai!”.
Điều này thực sự đúng với câu ngạn ngữ: “Nhân vi tài tử, điểu vi
thực vong!” (Người chết vì tiền, chim chết vì mồi!) đều là vì lòng tham mà dẫn
đến họa, vì dục vọng mà đem bạn bè thân thiết của mình trở thành kẻ thù không đội
trời chung.
Câu
chuyện thứ hai: Người nông dân mua đất.
Có một anh nông dân muốn mua một miếng đất, nghe nói ở một địa
phương nọ có người muốn bán đất, anh ta liền quyết định đến đó hỏi thăm một
chút. Kết quả là người có miếng đất kia bảo với anh ta rằng: “Anh chỉ cần đưa
trước cho tôi một nghìn lượng bạc, tôi cho anh thời gian là một ngày, từ lúc mặt
trời mọc đến lúc mặt trời lặn, anh có thể bước chân vòng quanh được bao nhiêu
mét đất, thì số đất ấy sẽ là của anh, nhưng nếu như anh không thể kịp quay trở
lại nơi xuất phát ban đầu, thì một tấc đất anh cũng không có”.
Người nông dân kia
thầm nghĩ: “Nếu như hôm nay mình vất vả một chút, bước đi nhiều một chút, chẳng
phải là đi một vòng rất lớn thì số đất giành được cũng rất lớn sao? Vụ mua bán
này xem ra thật là quá có lợi rồi!” Vậy là anh ta ký kết hợp đồng với người sở
hữu mảnh đất đó.
Ngay khi mặt trời vừa
mới ló ra từ chân trời xa, anh ta đã mau chóng bước đi thật nhanh về phía trước,
đến trưa rồi mà bước chân của anh ta vẫn không chịu dừng lại chút nào, cứ một mực
bước về phía trước, trong lòng nghĩ: “Cố gắng nhẫn chịu một ngày, sau này sẽ được
hưởng thụ từ sự vất vả của ngày hôm nay đem lại”.
Anh ta lại hướng về
phía trước bước trên con đường đã rất xa rồi, khi mắt đã nhìn thấy mặt trời sắp
xuống núi rồi mới bắt đầu quay trở lại, trong lòng vô cùng lo lắng, bởi vì nếu
như không kịp quay trở về chỗ ban đầu, thì một tấc đất cũng không có được, thế
là anh ta đi tắt về điểm xuất phát. Thế nhưng mà mặt trời đã như sắp hạ xuống rồi,
anh ta đành phải liều mạng mà chạy thật nhanh, cuối cùng, chỉ còn hai bước nữa
là về đến điểm xuất phát, nhưng anh ta đã kiệt sức mà gục ngã xuống ngay tại chỗ
đó.
Cái rãnh rộng lớn giữa
hiện thực và dục vọng của con người vĩnh viễn không có cách nào vượt qua, bởi
vì người tham lam vĩnh viễn không có chừng mực, không có bờ bến để dừng lại,
vĩnh viễn cũng sẽ không thấy thỏa mãn, đây là chỗ thiếu sót đáng tiếc nhất
trong tính cách của con người.
Câu
chuyện thứ ba: Phật và ma quỷ
Có một họa sĩ rất nổi
tiếng, ông ta muốn vẽ tranh Phật và ma quỷ, nhưng mà ông ta không tìm thấy
trong thực tế hình mẫu của hai nhân vật này. Trong đầu ông ta nghĩ thế nào cũng
không thể tưởng tượng ra hình dạng của Phật và ma quỷ, cho nên rất sốt ruột lo
lắng.
Thế rồi có một cơ hội
rất vô tình, anh ta đã đi chùa bái lễ, trong lúc đó đã vô tình phát hiện ra một
vị hòa thượng, các loại khí chất trên thân thể vị hòa thượng kia đã hấp dẫn vị
họa sĩ một cách sâu sắc, thế là anh ta liền đi tìm vị hòa thượng đó, nguyện ý
trả cho vị hòa thượng này một số tiền lớn, với điều kiện là vị hòa thượng sẽ
dành một ngày làm mẫu để họa sĩ kia vẽ.
Sau
này, tác phẩm của vị họa sĩ hoàn thành đã gây ra chấn động rất lớn tại địa
phương. Họa sĩ nói: “Đó là bức tranh mà tôi hài lòng nhất, bởi vì vị hòa thượng
làm mẫu cho tôi vẽ kia khiến tôi nghĩ rằng nhất định ông chính là một vị phật,
những khí chất thanh tịnh và thư thái ông mang trên mình có thể gây cảm động đến
mọi người”. Vị họa sĩ cuối cùng đã thực hiện lời hứa của mình, trả cho vị hòa
thượng kia rất nhiều tiền.
Cũng bởi vì bức
tranh này, mọi người đã không gọi ông ta là họa sĩ nữa mà gọi là “Họa Thánh”.
Một thời gian ngắn
sau, họa sĩ chuẩn bị bắt tay vào vẽ ma quỷ, nhưng điều này lại trở thành một vấn
đề khó khăn cho ông, đi đâu mà tìm được hình dáng của ma quỷ đây? Ông ta tìm hỏi
qua rất nhiều địa phương, tìm rất nhiều người hung ác bên ngoài, nhưng không có
ai thỏa mãn cả.
Cuối cùng, ông ta
tìm đến một nhà tù, vị họa sĩ cực kỳ vui mừng, bởi vì thực sự tìm một người giống
ma quỷ quả là quá khó khăn. Thời điểm mà ông họa sĩ đối mặt với tên phạm nhân
kia, tên phạm nhân đã ở ngay trước mặt ông ta mà khóc lóc thảm thiết.
Vị họa sĩ thấy vô
cùng kỳ lạ, bèn hỏi tên phạm nhân kia có chuyện quan trọng gì vậy?”.
Tên phạm nhân kia nói:
“Tại sao ông lần trước vẽ Phật cũng tìm tôi mà lần này vẽ ma quỷ cũng lại tìm
tôi?
Vị
họa sĩ giật mình, nhìn tên phạm nhân rất kỹ rồi nói: “Tại sao lại có thể thế được?
Lúc tôi vẽ Phật tôi tìm người kia có khí chất phi phàm, còn ngươi thoạt nhìn đã
thấy ngay là hình tượng ma quỷ rồi, tại sao lại là cùng một người được? Thật là
quá kỳ lạ! Quả thực là khiến cho không ai có thể lý giải nổi”
Tên phạm nhân kia
đau buồn nói: “Chính là ông đã biến tôi từ Phật thành ma quỷ”.
Vị họa sĩ nói:
“Ngươi tại sao lại nói như thế? Ta không có làm gì ngươi cả”.
Tên phạm nhân nói: “Từ sau khi ông trả cho tôi tiền, tôi đã ăn chơi
hoan lạc, đi tìm mua vui, mặc sức tiêu xài. Sau này khi đã tiêu hết tiền, mà
tôi lại quen với cuộc sống như vậy rồi, dục vọng đã phát ra mà không thể vãn hồi
lại được, thế nên tôi đi cướp tiền của người khác, còn giết cả người, chỉ cần
có thể kiếm được tiền, việc xấu thế nào tôi cũng có thể làm, kết quả là trở
thành như bộ dạng của ngày hôm nay”.
Vị
họa sĩ nghe tên phạm nhân kia nói xong, vô cùng xúc động, ông cảm thấy sợ hãi
khi mà nhân tính chỉ vì dục vọng lại có thể chuyển biến nhanh đến như vậy, con
người lại yếu ớt như thế. Vậy nên ông đau đớn quẳng bút vẽ đi, từ đó về sau
không bao giờ vẽ tranh nữa.
Con người một khi
rơi vào cái bẫy “truy trục vật dục” (theo đuổi ham muốn hưởng thụ vật chất), sẽ
rất dễ dàng đánh mất phương hướng của bản thân, muốn rút ra là một việc vô cùng
khó khăn, cho nên nhân tính là không thể đi cùng với lòng tham.
Vị
thiền sư kể xong mấy câu chuyện, liền nhắm mắt lại không nói gì, nhưng người hỏi
kia đã từ mấy câu chuyện mà có được lời giải đáp. Hóa ra thứ đáng sợ nhất trên
đời này chính là dục vọng của con người, dục vọng của con người càng nhiều,
càng thấy chưa đủ, càng thấy không vui vẻ và phiền não cũng càng nhiều.
Cho nên vị thiền sư đã nói cho chúng ta thấy: Tiền như gông xiềng, tham lam là phần mộ, truy danh trục lợi cuối cùng cũng chỉ là công dã tràng, chỉ có xóa bỏ đi những dục vọng trong lòng, buông bỏ lòng tham, quay trở về với bản tính thật thà lương thiện, mới có thể nhìn thấu mọi vinh hoa phú quý trong thế gian này chỉ như mây khói thoảng qua, suy cho cùng cũng chỉ là những thứ vô thường, mới có thể trải nghiệm được niềm vui vô tận của cuộc đời.
Điều đáng sợ nhất
trên đời là gì? Đó là một câu hỏi quan trọng, vì câu trả lời sẽ ảnh hưởng tới mọi
quyết định của con người trong cuộc sống. Đó cũng là một câu hỏi không đơn giản,
vì câu trả lời sẽ thay đổi theo thời gian, giống như cơn bão bất ngờ thổi con
thuyền cuộc đời người sang hướng khác.
Có người nói điều
đáng sợ nhất là chết. Cũng không hẳn, đằng nào ai cũng chết, nên đâu có gì phải
sợ? Có người nói điều đáng sợ nhất là khổ, cũng không hẳn, vì cuộc sống là một
vòng tuần hoàn của cảm xúc, sau vui sẽ là khổ, sau khổ sẽ là vui, nếu người ta
đang khổ lúc này, có nghĩa là điều gì đang chờ người ta phía trước? Còn gì khác hơn ngoài niềm vui.
Điều đáng sợ nhất là
gì? Liệu có phải là sự giàu có với đủ đầy mọi thứ trong tay?
Nghe thật lạ, song thật sự
là có những người mà điều đáng sợ nhất với họ là sự giàu có. Họ như chú sói cô
đơn, đứng trên núi tiền khổng lồ, hú liên hồi mà chỉ có ánh trăng làm bạn. Lúc ấy,
tiền bạc chỉ giống như những tờ giấy, ngày càng làm đỉnh núi cô đơn trong họ
cao lên. Hơn nữa, việc có tất cả mọi thứ khiến họ cảm thấy mình chẳng muốn có
thêm thứ gì cả.
Chuyện kể về một
thương gia giàu có và tốt bụng, khi nghe tin có một bậc giác ngộ sắp tới vương
quốc mình, ông quyết tâm tìm một nơi để ngài có thể tổ chức các khóa học giúp mọi
người thoát khỏi mọi nỗi sợ, và đạt được hạnh phúc. Tìm mãi cũng thấy một nơi
phù hợp, nhưng đó lại là một khu vườn của hoàng tử.
“Thưa
hoàng tử,” vị thương gia nói. “Tôi muốn mượn mảnh đất của ngài bằng bất cứ giá
nào.”“Bất cứ giá nào ư?” hoàng tử cười, và tỏ ý khước từ. “Đó là khu vườn ta sẽ
hẹn hò với vị hôn thê của mình, muốn sử dụng nó thì nhà ngươi phải dát vàng
toàn bộ mảnh đất.”Vị thương gia nhìn hoàng tử với ánh mắt đầy quả quyết. “Tôi đồng
ý.”
Sáng hôm sau vị
thương gia cho xe chở đầy vàng tới. Hoàng tử tưởng ông ta đùa, nhưng khi thấy một
nửa khu vườn đã được dát vàng, anh ta rất đỗi ngạc nhiên.
“Này,” hoàng tử hỏi. “Khu
vườn đó có gì đặc biệt mà ngươi lại đánh đổi toàn bộ gia tài của mình như vậy?
Liệu có đáng không?” (Hay là mấy cục vàng rải trên sân sẽ mọc thành cây vàng nhỉ???)
“Sao lại không chứ? Đó sẽ
là nơi mà bậc giác ngộ sẽ giúp cho rất nhiều người thoát khỏi mọi khổ đau, và đạt
được hạnh phúc thực sự. So với số tài sản của tôi, thì đó chẳng là gì cả.”
Thế đấy, có những
người suy nghĩ khác, dù sinh ra trong giàu có hay tự mình vươn lên, họ đều trân
trọng cơ hội ấy, và tìm mọi cách để cho đi. Khi ấy, sự giàu có, tiền bạc trở
thành phương tiện để họ kết nối, sẻ chia, giúp đỡ mọi người. Họ không chỉ giàu
có, mà còn hạnh phúc. Do đó, điều đáng sợ nhất có lẽ không phải là sự giàu có.
Điều đáng sợ nhất là
gì? Liệu có phải là sự nghèo khó hay khổ đau tột cùng?
Nếu
như điều đáng sợ nhất không phải là giàu có, thì chắc hẳn nó phải là sự nghèo
khó? Về logic thì đúng là như vậy, hầu hết mọi người chẳng ai thích sống trong
nghèo khó, khổ đau. Thật khó để mà nghĩ tới những ước mơ cao đẹp, khi mà mỗi
ngày phải lo toan tính toán xem hôm nay sẽ ngủ ở đâu, ăn gì, hay phải tắm mình
trong nỗi khổ bao lâu nữa.
Về vị thương gia lúc
nãy, sau khi dát vàng toàn bộ khu vườn, ông vẫn tiếp tục góp tiền để tổ chức
khóa học giúp mọi người hạnh phúc. Đến một lúc, công việc làm ăn trở nên khó
khăn, tài sản của ông cạn kiệt, người vợ đã phản bội ông đi theo người khác,
ông trở nên nghèo khó, khổ đau tột cùng.
Sau một khóa học, đứng trước cổng khu vườn, ông thấy có một mầm non
đang gắng gượng trồi lên từ mặt đất. Một phần lá đã héo úa. Ông chợt nghĩ tới bản
thân mình giờ cũng giống như mầm non đó, trên tay chẳng còn gì, xung quanh ông
chẳng có ai, ngoài đất đá khô cằn của khó khăn, trở ngại.
Một ý tưởng lóe lên,
ông lấy đất mầu mỡ ở sau khu vườn và bón cho cây, với một lời nguyện cho ai đó
có thể hưởng được bóng mát của cái cây này khi nó lớn lên. Sau đó nhờ áp dụng
bài học từ mầm non đó, ông nhìn ra những cơ hội kinh doanh mới, và dần dần trở
lên thậm chí giàu, hạnh phúc hơn xưa.
Thế đấy, có những
người suy nghĩ khác, dù sinh ra trong nghèo khó, hoặc vì một lý do gì đó mà từ
giàu có trở nên nghèo khó, đau khổ, họ đều trân trọng cơ hội ấy, và tận dụng nó
làm động lực mạnh mẽ để tìm cơ hội và vươn lên. Do vậy, điều đáng sợ nhất có lẽ
không phải là sự nghèo khó, hay đau khổ.
Vậy điều đáng sợ nhất
là gì, nếu không phải là giàu có hạnh phúc, cũng chẳng phải là nghèo khó hay
đau khổ?
Nếu điều đáng sợ nhất
không phải là đỉnh cao của giàu có hạnh phúc, và cũng chẳng phải là tột cùng của
nghèo khó khổ đau, thì chắc chắn nó phải nằm đâu đó ở giữa hai thái cực này.
Đúng vậy, cho dù người ta có sinh ra như thế nào, hay hiện tại người ta có ra
sao, thì sớm muộn người ta cũng sẽ nhận ra, điều đáng sợ nhất khi sống trên cuộc
đời này, đó là: Cho phép mình mắc kẹt
mãi ở một chỗ.
Mắc kẹt một chỗ thật
đáng sợ, vì chẳng có gì tồn tại mãi. Những thứ từng khiến người ta thoải mái ở
đó, sớm muộn sẽ tiêu tan, và đem lại cảm giác khó chịu dai dẳng. Dù người ta có
mắt kẹt ở đỉnh cao của thành công, hay dưới đáy của thất bại, thì vẫn là mắc kẹt.
Dù người ta có mắc kẹt ở trên ngọn cây hạnh phúc hay ở gốc rễ khổ đau, thì vẫn
là mắc kẹt.
Điều đáng sợ nhất là cho phép mình mắc kẹt ở một chỗ
Do
đó, dù người ta có đang thế nào, đừng bao giờ cho phép mình mắc kẹt tại đó, đừng
bao giờ để trì hoãn trở thành thói quen. Nếu người ta nghèo khó, khổ đau, hãy
coi đó là cơ hội để vươn lên. Giống như bất cứ một hạt giống nào, đều phải được
chôn chặt dưới bóng tối của đất đá, trước khi vươn lên trở thành mầm non.
Nếu như người ta đang lơ lửng ở giữa, thì đừng có đứng yên một chỗ.
Giống như bất cứ một mầm non nào, chẳng bao giờ tự mãn rằng mình đã trở thành mầm
non, và kết thúc sự sinh trưởng của mình tại đó cả, nó phải tiếp tục vươn lên,
vươn cao để đón ánh mặt trời, và tỏa bóng mát.
Nếu người ta đang giàu có, hạnh phúc, hãy coi đó là cơ hội để người
ta chia sẻ, cho đi. Giống như một mầm non khi lớn lên thành một cây đại thụ,
không chỉ tỏa bóng mát cho muôn người, mà nó tiếp tục sinh trưởng, cho ra hoa
trái, và hoa trái đó tiếp tục trở thành mầm non khác, tiếp tục sinh trưởng.
Một món quà nhỏ giúp người ta khơi dậy đam mê, lấy lại động lực, vượt qua trì hoãn. Một lần nữa, hãy nhớ rằng, điều đáng sợ nhất trong cuộc sống là cho phép mình mắc kẹt một chỗ! Hãy hành động!
Sống
chậm để yêu thương
Những cơn mưa vô tình vội vàng trên phố
thị
Những tiếng rao buồn phá vỡ giữa màn
đêm
Những chuyến xe chiều … con về với
bình yên
Những chữ vội trên vai … muộn phiền
còn vương mãi….
Ngược nắng ngược gió ta tìm về khoảng
lặng
Những khoảnh khắc đời thường thật đẹp
chẳng xa xôi
Những nẻo yêu thương còn đọng lại
trong đời
Đừng để đời người rụng rơi như chiếc
lá ….
Đừng lướt qua nhau trong vô tình vội
vã
Chỉ biết quay cuồng trong lốc xoáy thời
gian
Được mất thắng thua rồi cũng sẽ dần
tan
Những vết hằn sâu trọn đời không xóa
được
Sống chậm để yêu thương với nụ cười
thân thiện
Để sưởi ấm lòng … lây lất mảnh đời côi
Đừng đánh mất đi dòng máu đỏ thắm tươi
Vội rảo bước nhanh … tìm cái vòng danh
lợi
Một ngày nhận ra … cuộc đời sao mờ tối
Đã lỡ mất rồi .. tiếng gọi của con tim
Chẳng thể quay về khoảng lặng giữa màn
đêm
Tìm lại chính mình trong muôn ngàn chữ
vội ….
Phú Sĩ
|
C |
uộc đời như những chuyến xe. Người lên, người xuống, người về, người đi. Lúc hội ngộ, lúc phân ly, nụ cười , tiếng khóc có khi lặng buồn.







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét