Thơ Tự Sự
Dù đục
dù trong, con sông vẫn chảy
Dù cao
dù thấp, cây lá vẫn xanh
Dù người
phàm tục hay kẻ tu hành
Vẫn phải
sống từ những điều rất nhỏ
Ta hay
chê rằng cuộc đời méo mó
Sao ta
không tròn ngay tự trong tâm
Đất ấp
ôm cho mọi hạt nảy mầm
Những
chồi non tự vươn lên tìm ánh sáng
Nếu tất
cả đường đời đều trơn láng
Chắc
gì ta đã nhận ra ta
Ai
trong đời cũng có thể tiến xa
Nếu có
khả năng tự mình đứng dậy
Hạnh
phúc cũng như bầu trời này vậy
Không chỉ dành cho một
riêng ai!
Nguyễn Quang Vũ
Người thông minh là người
có thể che dấu đi sự thông minh của mình.
Cuộc sống
vẫn thế, mây vẫn bay, nước vẫn chảy, chim vẫn hót, hoa vẫn nở... Con người cũng
thế, dẫu hạnh phúc ngọt ngào hay khổ đau cay đắng ta đều phải bước tiếp. Vậy, cớ
sao phải buồn, phải tiếc nuối những gì đã qua. Hãy coi thất bại của ngày hôm
qua là bài học, là động lực để thành công vào ngày mai.
Đường
đời đâu phải đều trơn láng nên ta cần học cách tự đứng lên sau mỗi lần vấp ngã.
Hạnh phúc rộng lớn như bầu trời, có phần dành cho mình, dành cho tôi nên hãy biết
cách nắm giữ.
đời có nhiều thứ không thể thay đổi được,
mà chỉ có thể lựa chọn đón nhận
hay không
Vì cuộc đời là những
chuyến đi
Cuộc đời là một
hành trình lớn mà giữa những quãng đời được kết nối bằng những chuyến đi. Chuyến
đi đầu tiên của mỗi chúng ta bắt đầu tại thời điểm mà ta ý thức được niềm khát
khao được vùng vẫy, được vươn tay ra chạm vào và khám phá thế giới rộng lớn bên
ngoài.
Cuộc đời là những
chuyến đi là gì? “Chuyến
đi” ở đây có thể hiểu theo nhiều tầng nghĩa. Đó có thể là sự xê dịch đến vùng đất
mới, cũng có thể là hành trình tìm đến những sở thích, đam mê độc lạ, đôi khi
là những cuộc cách mạng trong tâm tưởng, nhận thức.
Đó còn có thể là
những giai đoạn trong quá trình hình thành và phát triển của con người. Trái Đất quay miệt mài như muốn thúc đẩy
con người vận động nhiều hơn, tránh dậm chân tại chỗ, tránh thụt lùi. Những chuyến
đi rải đều, rải đều trên quỹ thời gian của mình. Đôi khi số phận buộc ta phải
đi, đôi khi ta tự mình dấn thân vào những trải nghiệm mới mẻ. Sau cùng, bài học
được đúc kết từ những chuyến đi vẫn quan trọng hơn cả.
Ta học được cách
tôi luyện bản thân, trưởng thành, mạnh mẽ hơn trong hành động bởi những kinh
nghiệm xương máu tích nhặt được. Ta biết thêm nhiều điều thú vị, hay ho từ thế giới bên ngoài,
khám phá ra những tri thức vô tận của nhân loại, bởi “đi một ngày đàng, học một
sàng khôn”.
Đặc biệt hơn, qua
mỗi chuyến đi, ta có thể biết thế mạnh-điểm yếu của bản thân, hiểu rõ hơn về
chính mình. Đi đường
dài có thể gian nan, hành trang cho đầy đủ để tránh vấp ngã là điều không tưởng.
Người ta thường ngại những vấp ngã đó nên chỉ khoanh tay đứng nhìn, mặc cho bản
thân bị thụt lùi phía sau. Người ta không biết rằng chính những vấp ngã, sai lầm
mới làm nên giá trị thật của những chuyến đi. Và có những chuyến đi vô giá mới
hoàn thiện nên cuộc sống này.
Cuộc đời như cánh hạc bay
Ngọn tre hay bờ
trúc thì cũng chỉ là một khoảng để dừng chân. Hạc muốn bay cao thì đời phải thanh
thoát, muốn bay mãi thì cuộc sống phải nhẹ thêm. Đã là gai thì gai nào cũng nhọn,
đã là xích thì xích nào chẳng gian nan. Mắt xích trói buộc con người lại với đời,
gai nhọn đâm thủng những niềm vui của cuộc sống.
Để được bay cao
phải biết đề kháng trước những mối âu lo, để được đi xa phải biết cảm nghiệm niềm
vui nơi người khác. Khả
năng đề kháng trước những mối âu lo là biết lắng nghe tiếng nói phát xuất từ
đáy lòng rồi từ đó mang ra áp dụng. Khả năng cảm nghiệm niềm vui của người khác
là biết thưởng thức những nốt nhạc khác nhau của cuộc sống, để từ đó cảm thấy đời
vẫn đẹp, vẫn đáng yêu dù cho cuộc đời mình đầy sóng gió. Niềm vui của một nhà
giáo dục khi nhìn thấy lớp học nghèo nàn vì biết các em đang được học hành. Niềm
vui của người nghèo vì thấy gia đình mình đang hạnh phúc.
Trẻ em được giáo
dục rồi một ngày sẽ có những lớp học tiện nghi. Gia đình hạnh phúc thì cửa ngõ giàu sang
sẽ mở. Cứ chôn chặt đời mình vào một định kiến nào đó thì cuộc sống sẽ khổ, cư
bám víu vào một niềm vui duy nhất thì đời sẽ buồn tênh. Vì thế, phải thanh
thoát để bay cao thì mới thấy cuộc đời vẫn đẹp, biết tận hưởng niềm vui của người
khác mới thấy cuộc sống vẫn hạnh phúc.
Cuộc đời là những chuyến phiêu
lưu trong đó con người là những người du hành không biết mệt mỏi.
Để trở thành những
người du hành thông thái có
vốn tri thức và hiểu biết phong phú thì sao ta cần không ngừng cố gắng, vươn
lên, thành quả của mọi nỗ lực là những trải nghiệm đáng quý nhất.
Trải nghiệm là tổng
hợp những tri thức, kĩ
năng hoặc những quan sát được tích lũy thông qua việc tham gia hoặc tiếp xúc với
những sự vật, sự kiện. Trong cuộc sống, trải nghiệm được hình thành qua những
hoạt động, sự kiện mà con người đã tham gia. Trải nghiệm là thành quả giá trị
không chỉ để ta học tập mà còn là những khám phá thú vị để ta trưởng thành hơn,
bản lĩnh hơn trong cuộc sống.
Trải nghiệm không
chỉ là việc khám phá một mảnh đất mới, thưởng ngoạn một danh thắng mà còn là cơ hội để ta học tập,
tích lũy thêm những kinh nghiệm, rèn luyện những kĩ năng cần thiết và cũng là
cách để con người bộc lộ được những tiềm năng; là cơ hội để con người hiểu hơn
về giá trị của chính bản thân mình.
Tích cực tham gia
vào một hoạt động nào đó,
thực hiện một mục tiêu nào đó không phải bao giờ ta cũng sẽ đạt được thành công
nhưng chắc chắn ta sẽ có thêm những trải nghiệm ý nghĩa, có những cảm xúc thật
và bài học kinh nghiệm rút ra từ thực tiễn chứ không phải chỉ là lí thuyết trên
sách vở nữa. Bàn về ý nghĩa của trải nghiệm, nhà thơ Robert Frost từng viết: “Trong
rừng có nhiều lối đi, và tôi chọn lối đi không có dấu chân người”. Trải nghiệm là thái độ sống tích cực,
chủ động cần có và nên có ở những con người hiện đại. Đó là cách tạo nên những
giá trị mới, khẳng định dấu ấn cá nhân.
Để có trải nghiệm
ta đừng ngại gian khổ,
ngại hi sinh, thất bại bởi sau tất cả những khó khăn, thử thách trong hoạt động
khám phá, dù không thành công ta cũng đã tự tích lũy cho mình một vốn hiểu biết
thật phong phú rồi. Trải nghiệm giúp con người luôn bình tĩnh, mạnh mẽ trong cuộc
sống bởi họ đã có trải nghiệm và họ biết mình cần làm như thế nào. Đây cũng là
lí do vì sao những người lớn tuổi, những người ham học hỏi thường điềm đạm,
giàu kinh nghiệm và vững vàng để làm chủ cuộc sống của chính mình.
Để có những trải
nghiệm, ta hãy hành động,
tự mình tham gia để cảm nhận được những thành quả từ những hoạt động ấy. Đừng sống
lãng phí, hạn hẹp như con ếch ngồi đáy giếng, cũng đừng sống dựa trên những trải
nghiệm của người khác mà hãy sẵn sàng học tập, hoạt động để có những trải nghiệm.
Trải nghiệm có ý
nghĩa to lớn đối với sự trưởng thành và phát triển của con người. Vì vậy đừng
ngại những hoạt động, hãy xách ba lô đi để trải nghiệm, phát triển bản thân
mình.
Hãy đi để biết
Hãy đi để biết tuổi
trẻ không phải chỉ là mùa của những yêu thương mà còn là mùa của những hành trình, khám
phá nên có, cần có trong đời, để tầm nhìn và lý tưởng trước cuộc đời được cất
cánh bay cao, bay xa hơn, vững vàng hòa vào biển lớn mà không ngại gió giông
vùi lấp…
Mỗi
mùa thu đến và đi, Ngọc Minh đều tự hỏi mình đã đi được xa đến đâu trong cuộc đời
này. “Đi xa” với mỗi người sẽ mang những ý nghĩa rất riêng: tiến xa đến đâu
trong sự nghiệp, thành đạt đến đâu trong cuộc sống, đạt được bao nhiêu niềm hạnh
phú. Với mình, đơn giản “đi xa” chỉ là đi xa. Hôm nay Minh tôi nhận ra rằng
mình đang cần hơn bao giờ hết một hành trình với rất nhiều thứ không: không lịch
trình, không nhiều tiền, không điểm đến cố định.
Mùa thu tới, Minh
tôi chắc chắn sẽ bước đi trên những chiếc lá thu phai màu thời gian ấy. Giấc mơ rồi sẽ trở thành hiện thực. Có
đôi lần Minh tôi nghĩ đến cái khoảnh khắc ấy và muốn trì hoãn nó thêm một chút.
Ta có thể đuổi theo hạnh phúc cả đời, nhưng khi đối diện với niềm hạnh phúc quá
lớn lao, có thể mình sẽ không đủ can đảm nắm lấy nó. Bởi vì chẳng có điều gì,
dù là hạnh phúc, sẽ kéo dài mãi mãi, sẽ ở bên mình suốt đời. Nhưng, chính vì hạnh
phúc không kéo dài mãi, cho nên hãy tận hưởng nó từng phút từng giây. Cuộc sống
cũng vậy, không kéo dài mãi mãi, nên điều quan trọng là ta sống ra sao, chứ
không phải sống được bao nhiêu ngày. Ngọc Minh nhớ năm 10 tuổi, Minh tôi đã tự
hỏi mình “Đến khi nào thì mình chạm vào những viên gạch của kim tự tháp? Bao giờ
thì mình sẽ thấy Mặt Trời mọc lên sa mạc?” Bởi vì Ta xứng đáng sống một cuộc sống
tuyệt vời, ta chứ không ai khác chính là người xứng đáng nhất để biến những ước
mơ của mình thành hiện thực. Cảm giác khi mình hoàn thành giấc mơ của cuộc đời,
chuyến đi của đời người như thế nào? Giống như leo lên đến đỉnh của một ngọn
núi và thấy những ngọn núi khác cao hơn. Bao nhiêu dặm đường, bao nhiêu chuyến
xe bus, bao nhiêu con người mình đã gặp trên những hành trình bất tận sẽ không
bao giờ là đủ. Bởi mình biết, niềm đam mê xê dịch của mình sẽ không bao giờ dừng
lại. Ta sẽ mãi như người bộ hành giữa sa mạc và mong chờ một ngụm nước. Không
bao giờ là đủ. Hãy đi, đi khi mình cảm thấy đôi chân đã chờn, khi ta biết mình
thèm khát cái cảm giác gió táp vào mặt lúc phóng xe leo lên một con đèo, hay
khi mình nhớ vị mặn của biển, hay đơn giản là lúc ta nhớ cái vẻ sặc sỡ huy
hoàng của một đụn cát giữa sa mạc. Cuộc đời là một hành trình lớn mà giữa những
quãng đời được kết nối bằng những chuyến đi. Chuyến đi đầu tiên của mỗi chúng
ta bắt đầu tại thời điểm mà ta ý thức được niềm khát khao được vùng vẫy, được
vươn tay ra chạm vào và khám phá thế giới rộng lớn bên ngoài.
Có những
chuyến đi đưa ta đến những miền đất mới, gặp gỡ những con người mới, trải nghiệm
những cảm xúc mới. Có những chuyến đi lại đưa ta trở về với nơi chốn thân quen
và những con người cũ. Mỗi chuyến đi lại mang một thông điệp riêng, một ý nghĩa
riêng mà mỗi người phải tự khám phá và giải đáp. Ước mơ của Minh tôi là được đi
– những chuyến đi không êm ả, không dễ dàng mà đầy rẫy khó khăn, thử thách,
chông gai, để Minh tôi biết được rằng cuộc đời không phải như câu chuyện cổ
tích, và mỗi người phải học cách tự đứng lên trên đôi chân của chính mình. Ước
mơ của Minh tôi là được đi – những chuyến đi vượt khỏi mọi giới hạn, rào cản
tâm lý của bản thân, để thỏa mãn bầu nhiệt huyết của tuổi trẻ, để tìm kiếm những
mảnh “cái tôi” đang còn lẩn trốn ở đâu đó. Ước mơ của tôi là được đi – những
chuyến đi xa và dài, để biết mong ngóng, thao thức, chờ đợi chuyến đi trở về với
gia đình bè bạn, với nơi chốn thân quen và yên ổn, với vòng tay ấm áp và an
toàn.
Vì cuộc đời là
chuỗi những hành trình,
dù ai hiểu theo bất cứ nghĩa nào.Và ai xứng đáng có những hành trình của cuộc đời.
Nhưng lông bông thì sao ? Ta không thấy rằng, Ta còn quá trẻ để mình biết thế
giới này lớn rộng ra sao à? Ta không nhận ra mình chỉ đang ở độ tuổi đẹp nhất của
thời thanh xuân, và đây là lúc ta tận hưởng cuộc đời của chính mình à? Tại sao mình
có thể quay đi ngay khi đã đứng trước con đường thực hiện giấc mơ của chính
mình? Tại sao ta lại phải suy nghĩ, tính toán, hành động như một kẻ ngoài 30,
40 thậm chí 50? Ta còn trẻ, tại sao không suy nghĩ non nớt như một người trẻ? Tại
sao không hành động, dù là hành động của một người chưa già? Ta còn trẻ, tại
sao mình không có quyền mắc sai lầm? Hãy sai và hãy học tất cả những gì có thể
từ những sai lầm ấy. Vì ta còn quá trẻ, mình ạ. Ngọc Minh chỉ cần một ngày bình
thường, sống cuộc sống thật bình thường, ở một nơi xa lạ. Cuộc sống, tại sao phải
vội?
Tại
sao phải vội khi người ta có đủ thời gian để mơ những giấc mơ nhuốm mùi bụi đường?
Tại sao phải vội nếu người ta có đủ thời gian, bước từng bước, thực hiện ước mơ
của mình? Đâu có ai đánh thuế giấc mơ của mình đâu?
Cuộc hành trình
cuộc đời chưa bao giờ là một chuyến hành trình êm ả, rồi cuộc đời sẽ cho ta nếm trải đủ cay
đắng ngọt bùi, sẽ đưa ta qua những khó khăn thử thách, sẽ nhấn chìm ta trong
vui buồn sướng khổ, để rồi bỡ ngỡ nhận ra cuộc đời chưa từng là một chuyến đi cổ
tích như ta vẫn mong ngóng được thấy hàng đêm trong giấc mộng. Rồi sẽ rất mau
chóng ta ao ước được quay về, núp dưới sự bảo bọc che chở của cha mẹ nơi mà ta
từng mong muốn rời bỏ, khao khát tìm về chốn yên ổn, thân quen.
Bởi vì, nếu cuộc
đời là những chuyến đi thì có khó gì đâu nếu ta vấp ngã, hãy đứng lên và tiếp tục bước tới, nếu
muốn làm một điều hoang đường nhưng thú vị hãy cứ làm như thế. Suy cho cùng,
hành trình cuộc đời chẳng phải là hành trình tìm kiếm bản thân hay sao? Suy cho
cùng, tuổi trẻ để làm gì nếu không phải là dành cho thử thách và trải nghiệm.
Hãy cứ làm những
gì mình muốn, hãy cứ
loay hoay tìm kiếm và đánh thức con người tuyệt diệu còn đang ngủ say trong mình
bao lâu tùy thích, hãy cứ yêu và tìm kiếm tình yêu, hãy tận hưởng cuộc đời bằng
cách thi vị nhất ta có thể làm được. Không gì tuyệt vời hơn việc tô điểm cho
chuyến đi của mình và lấp đầy chúng bằng nguồn năng lượng từ niềm vui và tình
yêu mà mình luôn có thể cho đi và đồng thời nhận lại được.
Bởi lẽ ta còn trẻ, ta có đủ đam mê và liều lĩnh để bắt đầu
một hành trình gian nan nhưng thú vị, ta có đủ ý chí và sức mạnh để vượt qua những
thử thách khó khăn , ta có đủ thời gian và sự lạc quan để bắt đầu lại sau những
lần vấp ngã. Bởi lẽ, tuổi trẻ là để làm gì nếu không phải là khám phá và trải
nghiệm, tuổi trẻ là để làm gì nếu không phải là để biến những thứ “không thể”
thành những điều “có thể”? Bởi lẽ, cuộc đời hoặc là một chuyến hành trình vĩ đại
và tuyệt diệu, hoặc là không gì cả. Vì cuộc đời là chuỗi những hành trình, dù ai
hiểu theo bất cứ nghĩa nào?
ĐẾN VỚI MIỀN ĐẤT LẠ
Trong giấc mơ có
bao giờ ta nghĩ đến những vùng đất mới lạ, có bao giờ mình chờ đón được đặt chân lên những mảnh đất
mới, không khí và không gian khác biệt với những điều mà ở nơi mình ở chưa bao
giờ mình được tận hưởng. Cuộc đời, ai cũng có một lần tuổi trẻ, trôi qua rồi đừng
tiếc nuối trong trí tưởng tượng mà cần phải nhanh chân hơn nữa, nỗ lực hơn nữa
để bắt đầu đường đua mới chứ không phải mãi sống một cuộc sống bình thường và
nhàm chán.
Nếu không có cơ hội
thì hãy tự tạo ra cơ hội để được thay đổi không gian sống của mình dù chỉ một lần.
Không ai bắt ta phải sống
và đi xa , đi ra ngoài một đất nước mới lạ nào hết. Mà đi và hành trình của mình
khi đã vượt ra khỏi mảnh đất của mình đã là một hành trình mới mà mình chưa từng
biết. Bước chân đến một mảnh đất khác ta học được bao nhiêu thứ. Trải nghiệm chỉ
là một trong số những điều nhỏ nhoi mà mình được đón nhận từ chuyến đi của mình
mà thôi. Điều quan trọng hơn chính là thích nghi và học được những kĩ năng sống
mà ta chưa bao giờ hiểu được nó quan trọng đến nhường nào cho tới khi mình phải
vận dụng những kĩ năng ấy trong cuộc sống của mình.
Chuyến đi mang đến
cho ta những điều kì thú. Điều
đầu tiên, ta hãy hà hít không khí buổi sớm mai ở một nơi xa một nơi có thể mình
chưa từng đặt chân đến. CÓ bao giờ mình háo hức đến mức không thể ngủ được cho
chuyến đi của mình. CÓ những người gọi đến những vùng đất mới có thể là tham
quan mà cũng có thể là du lịch nghĩ dưỡng. Tới những vùng đất xinh đẹp con người
ta muốn khám phá những điều mới lạ, ăn những món ngon, trải nghiệm văn hóa và lễ
hội ở đó. Đi cũng là một cách để mở rộng mối quan hệ bạn bè, được giao lưu và học
hỏi những điều hay lẽ phải từ mọi người.
Những kĩ năng sống
và thích nghi được phát huy một cách cao nhất có thể. Khi ta phải ở một nơi xa xôi và mới lạ
điều đầu tiên chính là làm sao để tự lập và xử lí mọi tình huống một cách êm đẹp
và linh hoạt nhất. Cũng đừng bao giờ khiến mình mệt mỏi và lạc lõng khi đắm
chìm giữa dòng người rộng lớn. Hóa ra đi cũng là một cách để biết được mình mạnh
mẽ bản lĩnh và mạo hiểm khám phá thế giới bên ngoài như thế nào.
Chuyến đi dạy ta
điều gì? Một người tự
tin, năng động , được đến những nơi mình thích chính là chinh phục được những
khát khao và tham vọng của chính bản thân mình. Bản thân không làm được những
điều vĩ đại thì hãy làm những điều bình thường bằng một cách phi thường nhất.
Đi để biết được trong cuộc sống này mình vẫn còn nhỏ bé lắm, những vùng đất mới
hóa tâm hồn để con người về rồi lại nhớ lại khắc khoải những khoảnh khắc chẳng
thể nào quên được. Ta có thể quên ta gặp bao nhiêu trên đường nhưng không thể
quên được rằng ta đã tiếp xúc và nói chuyện cười đùa cùng bao nhiêu người. Đấy
là điều mà khiến cho con người ta muốn đi và muốn trải nghiệm cuộc đời mình nhất.
Thế giới này rộng
lớn lắm, làm sao con
người ta có thể đi hết được, nhưng đến khi vẫn còn hơi thở, hãy tự hà hít và trải
nghiệm một vùng đất mới ta sẽ thấy thú vị biết nhường nào và ước có nhiều thời
gian hơn để có thể đi đến bất cứ nơi đâu của quả địa cầu này. Nó cũng giống như
bí mật, càng khám phá càng bị nghiện, càng đam mê.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét