Nôi dung bài viết
Lời giới thiệu
1 Quy luật tiềm năng thuần khiết
2 Quy luật cho
3 Quy luật nghiệp quả hay nguyên nhân và hệ quả
4 Quy luật nỗ lực tối thiểu
5 Quy luật mục đích và khát vọng
6 Quy luật buôn bỏ
7 Quy luật “DHARMA” hay mục đích cuộc đời
LỜI GIỚI THIỆU
Bài viết Bảy Quy luật Tinh thần của Cuộc sống, bởi đây đều là những quy luật mà tự nhiên dùng để tạo ra mọi thứ tồn tại ở dạng vật chất - những thứ chúng ta có thể nhìn thấy, nghe, ngửi, nếm và chạm được vào.
Trong cuốn
Tạo ra sự Giàu có: Ý thức về sự Giàu có trong Trường Mọi Khả năng của mình, tác
giả đã vạch ra những bước đi hướng tới ý thức về sự giàu có dựa trên sự hiểu biết
đúng đắn về cách thức vận hành của tự nhiên. Cuốn Bảy Quy luật Tinh thần của cuộc
sống làm nên điều cốt tủy của bài học này. Khi hiểu biết này hòa nhập vào ý thức
của mình, nó sẽ giúp chúng ta có khả năng tạo ra sự giàu có vô biên mà không cần
quá nhiều cô gắng, và trải nghiệm thành công trong mọi nỗ lực của mình.
Thành
công trong cuộc sống có thể định nghĩa là niềm hạnh phúc không ngừng được tăng
lên và những mục tiêu đáng trọng không ngừng được thực hiện. Thành công là khả
năng hiện thực hóa những khát vọng của mình mà không cần quá nhiều cố gắng. Thế
mà thành công, bao gồm việc tạo ra sự giàu có, vẫn luôn được coi là một quá
trình đòi hỏi sự lao lực, và người ta hay cho rằng để có được thành công thì phải
đánh đổi những thứ khác. Chúng ta cần phải có cách tiếp cận mang tính tinh thần
hơn đối với thành công và sự giàu có, những thứ sẽ mang lại vô số điều tốt lành
cho mình. Khi đã hiểu biết về các quy luật tinh thần và thực hành nó, chúng ta
tự đặt chính mình trong mối liên hệ hài hòa với tự nhiên và tạo ra sự giàu có bằng
sự thảnh thơi, niềm vui và tình yêu.
Thành
công có rất nhiều khía cạnh; giàu có về vật chất chỉ là một trong số đó. Hơn nữa,
thành công là cuộc hành trình, chứ không phải là điểm đến. Do vậy, dư dả về vật
chất, dù biểu hiện dưới hình thức nào chăng nữa, cũng lại là một trong những yếu
tố khiến cuộc hành trình đó trở nên thú vị hơn. Tuy nhiên, nói đến thành công
còn có nghĩa sức khỏe tốt, sinh lực tràn đầy và lòng nhiệt tình đối với cuộc sống,
hoàn thiện các mối quan hệ, tự do sáng tạo, sự ổn định về tình cảm và tâm lý, hạnh
phúc và thanh thản trong tâm hồn. Thậm chí khi trải nghiệm tất cả những điều
đó, chúng ta vẫn có cảm giác chưa thực sự thỏa mãn nếu chúng ta không nuôi dưỡng
hạt giống của sự thần thánh bên trong chúng ta. Trên thực tế, chúng ta chính là
thần thánh ngụy trang, và Trời Phật phôi thai trong chúng ta đang đòi hỏi được
hiện nguyên hình. Do vậy, thành công đích thực là sự trải nghiệm điều kỳ diệu.
Đó là sự bộc lộ tính thần thánh bên trong chúng ta. Đó là khả năng nhận thức được
sự thần thánh ở bất cứ nơi đâu chúng ta đến, trong bất cứ điều gì chúng ta lĩnh
hội - trong đôi mắt của trẻ thơ, trong vẻ đẹp của bông hoa, trong cái chao lượn
của cánh chim. Khi chúng ta bắt đầu trải nghiệm cuộc sống như là biểu hiện diệu
kỳ của sự thần thánh - không phải thỉnh thoảng, mà là luôn luôn - thì chúng ta
sẽ hiểu được ý nghĩa thực sự của thành công.
Trước khi
đi vào định nghĩa Bảy Quy luật Tinh thần, chúng ta hãy cùng tìm hiểu khái niệm
quy luật. Quy luật là quá trình mà qua đó những điều không hiển lộ trở nên hiển
lộ; là quá trình người quan sát trở thành cái được quan sát; là quá trình người
ngắm cảnh trở thành cảnh vật; là quá trình mà qua đó người mơ mộng, hiện
thực hóa
giác mơ. Mọi tạo vật, mọi thứ tồn tại trong thế giới vật chất này đều là
kết quả của
quá trình cái không hiển lộ tự chuyển đổi thành hiển lộ. Mọi thứ chúng ta nhìn
thấy đều đến từ những thứ ta chưa từng biết. Cơ thể vật chất của chúng ta, vũ
trụ vật chất - bất cứ thứ gì và tất cả những gì mà chúng ta nhận biết được
thông qua các giác quan - đều là sự chuyển đổi từ cái không hiển lộ, chưa biết
và vô hình sang cái hiển lộ, đã biết và hữu hình.
Vũ trụ vật
chất chẳng khác gì cái Tôi uốn ngược trở lại ngay bên trong Bản thân nó để được
trải nghiệm chính Bản thân nó dưới dạng tinh thần, tâm trí và vật chất. Nói
cách khác, mọi quá trình sáng tạo đều là những quá trình mà thông qua đó Cái
Tôi hay tính thần thánh tự bộc lộ Bản thân nó. Ý thức trong sự vận động tự bộc
lộ chính nó như những khách thể của vũ trụ trong vũ điệu vĩnh hằng của sự sống.
Nguồn cảm
hứng cho mọi sáng tạo chính là cái thần thánh (hay tinh thần); quá trình sáng tạo
là cái thần thánh trong vận động (hay tâm trí); và đối tượng sáng tạo là vũ trụ
vật chất (bao gồm cơ thể con người). Cả ba yếu tố này của thực tại - tinh thần,
tâm trí và cơ thể, hay người quan sát, quá trình quan sát và đối tượng được quan
sát - về bản chất là một. Tất cả đều đến từ cùng một nơi: trường tiềm năng thuần
khiết vốn thuần túy không hiển lộ.
Những quy
luật vật chất của vũ trụ thực ra là toàn bộ quá trình cái thần thánh trong vận
động, hay ý thức trong vận động. Khi hiểu được những quy luật này và áp dụng
chúng vào cuộc sống, chúng ta có thể tạo ra bất cứ thứ gì chúng ta muốn, bởi
chính những quy luật mà tự nhiên dùng để tạo ra cánh rừng, dải ngân hà, ngôi
sao hay cơ thể con người cũng có thể giúp chúng ta thực hiện được những khát khao
sâu kín nhất của mình.
Vậy thì
hãy cùng đến với Bảy Quy luật Tinh thần của cuộc sống để xem chúng ta có thể vận
dụng chúng vào cuộc sống như thế nào.
1-QUY LUẬT TIỀM NĂNG THUẦN KHIẾT
Nguồn gốc của mọi sáng tạo là ý thức thuần khiết... tiềm năng thuần khiết tìm kiếm biểu hiện từ những điều chưa hiển lộ cho đến những điều hiển lộ.Và khi nhận ra Cái Tôi đích thực của chúng ta là một trong những tiềm năng thuần khiết, chúng ta trở nên ngang hàng với thứ sức mạnh có khả năng khiến vạn vật trong vũ trụ trở nên hiển lộ.
Thuở ban
đầu
Chẳng có
tồn tại hay không tồn tại,
Toàn bộ
thế giới này chỉ là năng lượng không hiển lộ...
Người thở,
mà không có hơi thở, với nội lực của chính mình
Chẳng có
gì khác trong đó...
----Tụng
ca Sáng tạo-Kinh Vệ đà ---
Quy luật tinh
thần đầu tiên của thành công là Quy luật Tiềm năng Thuần khiết. Quy luật này dựa
trên thực tế là chúng ta, về bản chất, đều là ý thức thuần khiết. Ý thức thuần
khiết là tiềm năng thuần khiết; nó là trường của mọi khả năng và của tính sáng
tạo bất tận. Ý thức thuần khiết là cốt tủy tinh thần của chúng ta. Bất tận và không
ranh giới, nó cũng chính là niềm vui thuần khiết. Các thuộc tính khác của ý thức
bao gồm kiến thức thuần khiết, im lặng vô hạn, cân bằng hoàn hảo, ý chí không gục
ngã, sự giản đơn và sự toàn phúc. Đó là bản chất cốt yếu của chúng ta. Và bản
chất cốt yếu ấy là bản chất của tiềm năng thuần khiết.
Khi chúng
ta khám phá ra bản chất cốt yếu của mình và biết rõ mình thực sự là ai, trong sự tự nhận thức ấy
là khả năng thực hiện được bất cứ ước mơ nào của mình, bởi mình cũng là khả
năng vĩnh cửu, là tiềm năng vô hạn của tất cả những điều đã, đang và sẽ là. Quy
luật Tiềm năng Thuần khiết cũng có thể gọi là Quy luật Đồng nhất bởi bên dưới sự
đa dạng bất tận của cuộc sống này là sự thống nhất của một tinh thần lan tỏa khắp
nơi. Không có sự cách biệt nào giữa mình và trường năng lượng này. Trường tiềm năng thuần
khiết là Cái Tôi của chính mình. Và càng trải nghiệm bản chất đích thực của
mình, chúng ta sẽ càng tiến gần hơn tới trường tiềm năng thuần khiết.
Việc trải
nghiệm Cái Tôi, hay còn gọi là “hướng-tới-cái-tôi”, có nghĩa điểm tham chiếu nội
tại của chúng ta chính là tinh thần chúng ta chứ không phải các đối tượng của sự
trải nghiệm đó. Trái ngược với hướng-tới-cái-tôi là hướng-tới-khách-thể. Trong
hướng tới khách thể, chúng ta luôn bị tác động bới những yếu tố khách quan
bên ngoài
Cái Tôi, bao gồm các hoàn cảnh, tình huống, con người và sự vật. Trong hướng-tới-khách-thể,
chúng ta không ngừng tìm kiếm sự ủng hộ từ những người khác. Suy nghĩ và hành
vi của chúng ta luôn trong trạng thái lường trước một phản ứng nào đó. Do vậy
mà nó thường dựa trên sợ hãi.
Trong hướng-tới-khách-thể,
chúng ta còn luôn cảm thấy nhu cầu khẩn thiết muốn kiểm soát mọi thứ. Chúng ta
cảm thấy nhu cầu khẩn thiết có được sức mạnh bên ngoài. Nhu cầu được ủng hộ,
nhu cầu kiểm soát mọi thứ và nhu cầu có được ngoại lực là những nhu cầu dựa
trên sự sợ hãi. Kiểu sức mạnh này không phải là sức mạnh của tiềm năng thuần
khiết, hay sức mạnh của Cái Tôi, hay thứ sức mạnh thực sự. Một khi chúng ta có
được sức mạnh của Cái Tôi thì sẽ không còn chỗ cho sự sợ hãi, không còn nỗi
thôi thúc muốn kiểm soát, và không còn phải đấu tranh để được ủng hộ hay để có
ngoại lực.
Trong hướng-tới-khách-thể,
điểm quy chiếu nội tại của mình là bản ngã hướng ngoại. Bản ngã hướng ngoại ấy,
tuy vậy, không phải là con người thực sự của mình. Nó là sự tự nhận thức về
chính mình; nó là thứ mặt nạ mình mang
vào khi sống ngoài xã hội; nó là vai trò mà mình đang có. Mặt nạ xã hội của
mình phát triển nhờ vào sự ủng hộ. Nó muốn kiểm soát, và nó được duy trì bởi sức
mạnh, vì nó tồn tại trong sợ hãi.
Cái Tôi
đích thực của mình, vốn là tinh thần của mình, là tâm hồn của mình, hoàn toàn
không chịu tác động bởi những thứ đó. Nó miễn nhiễm với mọi sự chỉ trích, nó
không sợ bất cứ thử thách nào và nó không cảm thấy thấp kém trước bất kỳ ai. Vậy
nhưng nó cũng nhún nhường và không cảm thấy ưu việt hơn ai, bởi nó nhận ra rằng
bất cứ ai cũng đều có Cái Tôi như thế, có thứ tinh thần như thế - chỉ là chúng
nằm trong những dáng vẻ ngụy trang khác nhau mà thôi.
Đó là sự
khác biệt mang tính bản chất giữa hướng-tới-khách thể và hướng-tới-cái-tôi.
Trong hướng-tới-cái-tôi, chúng ta sống với con người đích thực của mình, không
sợ hãi trước bất cứ thứ thách nào, tôn trọng tất cả mọi người và không cảm thấy
thấp kém trước bất kỳ ai. Do vậy, sức-mạnh-cái-tôi là sức mạnh đích thực.
Trong khi
đó, sức mạnh trên cơ sở hướng-tới-khách-thể lại là sức mạnh giả tạo. Thứ sức mạnh
dựa vào bản ngã hướng ngoại này thường chỉ tồn tại khi yếu tố khách thể đó vẫn
còn tồn tại. Nếu chúng ta có một chức danh nhất định - chẳng hạn, nếu mình là
Chủ tịch nước hay Chủ tịch một tập đoàn - hoặc nếu mình có nhiều tiền thì thứ sức
mạnh mà mình được hướng gắn liền với chức danh, với công việc và với tiền bạc.
Sức mạnh dựa vào bản ngã hướng ngoại chỉ kéo dài trong thời gian những thứ đó vẫn
còn hiện hữu. Nếu chức danh, công việc và tiền bạc biến mất thì sức mạnh đó
cũng không còn.
Mặt khác,
sức-mạnh-cái-tôi là vĩnh cửu bởi nó dựa trên sự hiểu biết về Cái Tôi. Và sức-mạnh-cái-tôi
có một số đặc trưng nhất định.
Nó lôi
kéo mọi người về phía mình và đồng thời
lôi kéo theo cả những thứ mình muốn về phía mình. Nó hút lấy mọi người, những điều kiện và
cảnh huống để giúp ta thực hiện khát vọng của mình. Điều này còn được gọi là sự
hỗ trợ từ các quy luật tự nhiên. Đó là sự hỗ trợ của thần thánh; là sự hỗ trợ
mang tính ơn phúc. Sức mạnh của mình là thứ sức mạnh mình gắn kết với mọi người; và mọi người cũng
gắn kết với mình. Sức mạnh của mình là sức mạnh của sự gắn kết - sự gắn kết bắt
nguồn từ tình yêu đích thực.
Vậy làm
thế nào có thể áp dụng Quy luật Tiềm năng Thuần khiết, trường của mọi khả năng,
vào cuộc sống chúng ta? Nếu mình muốn được hưởng những lợi ích từ tiềm năng thuần
khiết, nếu mình muốn tận dụng mọi khả năng sáng tạo gắn kết với ý thức thuần
khiết thì mình phải tiếp cận được nó. Và
một cách để tiếp cận nó là luyện tập hàng ngày: giữ im lặng, tham thiền và
không-phán-xét. Dành thời gian hòa mình vào tự nhiên cũng sẽ giúp ta tiếp cận
được những đặc tính gắn liền với trường này: sáng tạo, tự do và hạnh phúc vô hạn.
Luyện tập
im lặng đồng nghĩa với việc lập cam kết dành ra một khoảng thời gian nhất định
để đơn giản là Sống. Trải nghiệm sự im lặng có nghĩa mình sẽ định kỳ rút khỏi hoạt động giao tiếp bằng
lời.
Đồng thời,
nó còn có nghĩa mình sẽ không xem tivi,
nghe radio hay đọc sách trong những khoảng thời gian định kỳ. Nếu chúng ta
không bao giờ tự mang đến cho mình cơ hội trải nghiệm sự im lặng, điều này sẽ dẫn
đến sự xáo trộn trong đối thoại nội tâm bên trong con người mình.
Đôi khi
hãy dành ra một chút thời gian để trải nghiệm sự im lặng. Hay đơn giản chỉ là
cam kết giữ im lặng trong một khoảng thời gian nhất định mỗi ngày. Chúng ta có
thể im lặng trong hai giờ đồng hồ, hoặc nếu như thế có vẻ quá nhiều, hãy giữ im
lặng trong khoảng một giờ đồng hồ thôi. Rồi dần dần kéo dài thời gian trải nghiệm
sự im lặng, chẳng hạn trong một ngày, hoặc hai ngày, hoặc thậm chí cả một tuần.
Điều gì xảy
ra khi chúng ta bước vào sự trải nghiệm im lặng này?
Ban đầu,
đối thoại nội tâm bên trong con người mình thậm chí trở nên xáo trộn hơn. Chúng
ta cảm thấy nhu cầu cấp thiết được nói. Tôi có biết những người hoàn toàn phát
điên trong một hoặc hai ngày đầu khi họ tự cam kết kéo dài thời gian im lặng. Cảm
giác bức thiết và lo lắng đột nhiên choán lấy họ. Nhưng khi họ tiếp tục giữ im
lặng, đối thoại nội tâm bắt đầu lắng xuống. Và không lâu sau, im lặng trở nên sâu
xa. Đó là do, sau một khoảng thời gian, tâm trí đầu hàng; nó nhận ra rằng chẳng
ích gì khi cứ nổi loạn như thế nếu mình - Cái Tôi, tinh thần, người lựa chọn -
vẫn sẽ không nói. Sau đó, khi đối thoại nội tâm lắng xuống, chúng ta bắt đầu trải
nghiệm sự im lặng thuộc trường tiềm năng thuần khiết.
Luyện tập
giữ im lặng theo thời gian định kỳ khi thuận tiện cho mình là một cách để trải
nghiệm Quy luật Tiềm năng Thuần khiết.
Một cách
khác là dành thời gian tham thiền mỗi ngày. Tốt nhất, chúng ta nên thiền ít nhất
ba mươi phút vào mỗi buổi sáng, ba mươi phút vào mỗi buổi tối. Thông qua ngồi
thiền, chúng ta sẽ biết cách trải nghiệm trong im lặng thuần khiết và ý thức
thuần khiết. Bên trong trường im lặng thuần khiết này là trường tương quan vô hạn,
trường quyền năng tổ chức vô hạn, nền tảng tối hậu của sáng tạo nơi vạn vật được
gắn kết với nhau không thể tách rời.
Trong quy
luật tinh thần thứ năm, Quy luật Mục đích và Khát vọng, chúng ta sẽ thấy có thể
bắt đầu đưa ra một mục đích mờ nhạt trong trường này như thế nào, và việc hình
thành những khát vọng của mình sẽ xảy đến một cách tự nhiên ra sao. Nhưng trước
hết, chúng ta phải trải nghiệm sự tĩnh lặng. Tĩnh lặng là yêu cầu đầu tiên để
hiện thực hóa những khát vọng của mình, bởi trong tĩnh lặng ta được kết nối với
trường tiềm năng thuần khiết vốn có khả năng sắp đặt vô vàn những chi tiết cho
mình.
Hãy tưởng
tượng chúng ta ném một viên đá nhỏ xuống mặt hồ phẳng lặng và quan sát mặt hồ gợn
sóng. Một lát sau, khi những gợn sóng đó lặn đi, có thể ta mới ném hòn tiếp
theo. Đó chính xác là điều ta làm khi đi vào trường im lặng thuần khiết và đưa
ra mục đích của mình. Trong sự tĩnh lặng này, ngay cả mục đích mờ nhạt nhất
cũng sẽ gợn sóng qua tầng đáy của ý thức vũ trụ, nơi kết nối vạn vật với nhau.
Nhưng, nếu mình không trải nghiệm sự tĩnh lặng trong ý thức, nếu tâm trí mình
giống như một đại dương đầy biến động, thì ta có thể ném cả Tòa nhà 25 tầng vào
nó mà không nhận thấy điều gì. Trong Kinh Thánh có viết, “Hãy yên lặng và biết rằng
Ta là Chúa Trời.” Điều này chỉ có thể đạt được qua việc ngồi thiền.
Một cách
khác tiếp cận trường tiềm năng thuần khiết là qua việc luyện tập
không-phán-xét. Phán xét là không ngừng đánh giá sự việc theo chiều hướng đúng
hay sai, tốt hay xấu. Khi liên tiếp đưa ra những đánh giá, phân loại, xếp hạng,
phân tích, chúng ta sẽ tạo ra vô số những xáo trộn trong đối thoại nội tâm. Sự
xáo trộn này cản trở dòng chảy năng lượng giữa mình với trường tiềm năng thuần khiết.
Do vậy,
việc không-phán-xét sẽ giúp ta thu hẹp được “khoảng trống” giữa những ý tưởng.
Khoảng trống
là mối liên hệ của mình với trường tiềm năng thuần khiết. Đó là trạng thái ý thức
thuần khiết, là khoảng lặng giữa những ý tưởng, là sự tĩnh lặng bên trong kết nối
mình với sức mạnh thực sự. Và khi chúng ta siết hẹp khoảng trống, có nghĩa là
ta siết chặt mối liên hệ giữa mình với
trường tiềm năng thuần khiết và sáng tạo vô tận.
Trong cuốn
Một khoá học về phép màu có một lời cầu nguyện rằng, “Ngày hôm nay tôi sẽ không
phán xét bất cứ điều gì xảy ra.”
Không-
phán-xét tạo ra sự tĩnh lặng trong tâm trí. Do vậy, sẽ là một ý tưởng hay nếu bắt
đầu một ngày mới với câu nói đó. Và trong cả ngày hôm ấy, hãy tự nhắc mình nhớ
đến lời cầu nguyện đó mỗi khi ta bắt gặp chính mình đang phán xét. Nếu làm vậy
suốt cả ngày có vẻ như quá khó khăn, chúng ta có thể chỉ đơn giản là tự nhắc
mình rằng, “Trong hai giờ tới, mình sẽ không phán xét điều gì cả,” hoặc “Mình sẽ
không đưa ra bất kỳ phán xét nào trong một giờ tiếp theo.” Sau đó ta có thể dần
dần kéo dài thời gian không-phán-xét.
Thông qua
phương pháp im lặng, Ngồi thiền và không-phánxét, chúng ta sẽ tiếp cận được quy
luật đầu tiên, Quy luật Tiềm năng Thuần khiết. Khi bắt đầu thực hiện điều đó,
chúng ta có thể bổ sung thêm phương pháp luyện tập thứ tư, đó là ta đều đặn
dành thời gian trực tiếp giao hòa với thiên nhiên. Dành thời gian sống với
thiên
nhiên sẽ giúp
ta cảm nhận được sự giao hòa của mọi nhân tố và các lực cấu thành nên cuộc sống,
mang lại cho mình cảm giác hòa hợp với mọi thành phần của cuộc sống. Bất kể đó
là dòng suối, cánh rừng, ngọn núi, là ao hồ hay bãi biển thì mối liên hệ với
trí tuệ tự nhiên cũng sẽ giúp ta tiếp cận được trường tiềm năng thuần khiết.
Chúng ta
phải học cách chạm đến bản chất sâu thẳm nhất trong con người mình. Bản chất
đích thực này vượt ra ngoài bản ngã. Nó đầy dũng khí; nó tự do; nó miễn nhiễm với
mọi chỉ trích; nó không sợ bất cứ thử thách nào. Nó không thấp kém hơn ai, cũng
chẳng đứng trên ai, và nó đầy ma lực, kỳ bí và lôi cuốn.
Tiếp cận
bản chất đích thực cũng sẽ giúp ta nhìn thấu được tấm gương của các mối quan hệ,
bởi tất cả các mối quan hệ đều là sự phản chiếu quan hệ của mình với chính bản
thân mình. Chẳng hạn, nếu mình thấy có lỗi, sợ hãi và bất an về tiền bạc, thành
công hay bất cứ điều gì khác thì đó là những phản chiếu về tội lỗi, nỗi sợ hãi
và cảm giác bất an như những khía cạnh cơ bản của tính cách con người mình. Chẳng
có khoản tiền hay thành công nào có thể giải quyết được những vấn đề căn bản của
sự tồn tại; chỉ có việc thấu rõ Cái Tôi mới có thể đem lại sự hàn gắn đích thực.
Và khi chúng ta đã quá thấu hiểu về Cái Tôi đích thực - khi chúng ta thực sự hiểu
được bản chất đích thực của mình - Ta sẽ không bao giờ có cảm giác tội lỗi, sợ
hãi hay bất an về tiền bạc, của cải hay việc thực hiện những khát vọng của
mình, bởi mình sẽ nhận ra rằng bản chất của mọi giàu có vật chất chính là năng lượng
cuộc sống, đó là tiềm năng thuần khiết. Và tiềm năng thuần khiết là bản chất
bên trong của mình.
Khi chúng
ta càng tiếp cận gần hơn tới bản chất đích thực của mình, chúng ta sẽ có được
những ý tưởng sáng tạo một cách tự nhiên, bởi trường tiềm năng thuần khiết cũng
là trường của sáng tạo vô hạn và kiến thức thuần khiết. Franz Kaa, nhà triết học
và là nhà thơ người Áo, từng nói: “Bạn không cần phải rời căn phòng của mình.
Hãy cứ ngồi tại chỗ mà lắng nghe. Thậm chí bạn không cần phải lắng nghe,
chỉ cần
chờ đợi. Chúng ta thậm chí chẳng cần phải chờ đợi, chỉ cần học cách trở nên im
lặng, trầm mặc, và cô tịch. Thế giới sẽ tự dâng nó cho mình và mở ra trước mắt mình.
Nó không có lựa chọn nào khác; nó sẽ lăn mình trong nhập định dưới chân bạn.”
Sự giàu
có của vũ trụ - sự phô bày phong phú và tràn đầy của vũ trụ - là một biểu hiện
của tâm trí tự nhiên đầy sáng tạo. Càng hòa nhập sâu vào tâm trí tự nhiên,
chúng ta càng đến gần hơn với sức sáng tạo vô tận và không giới hạn của nó.
Nhưng trước hết, chúng ta phải vượt qua sự xáo trộn trong đối thoại nội tâm của
mình để kết nối với tâm trí tràn đầy, giàu có, vô hạn và đầy sáng tạo đó. Tiếp
đó ta tạo cho mình khả năng hoạt động năng nổ, đồng thời vẫn mang trong mình sự
tĩnh lặng của tâm trí vĩnh cửu, không giới hạn và đầy sáng tạo. Sự kết hợp mật
thiết giữa một tâm trí tĩnh lặng, không giới hạn và vô tận với một tâm trí năng
động, có giới hạn và cá biệt là sự cân bằng hoàn hảo cùng lúc của sự tĩnh lặng
với sự vận động có thể tạo ra bất cứ thứ gì mình muốn. Sự tồn tại song song đồng
thời của những nhân tố đối nghịch nhau - sự tĩnh lặng và năng động - khiến ta
không phải phụ thuộc vào hoàn cảnh, tình huống, con người và sự vật.
Khi thanh
thản nhận thức được sự tồn tại song song mật thiết của những nhân tố đối lập
này, chúng ta gắn kết bản thân mình với thế giới năng lượng - hỗn hợp lượng tử,
phi-vật-chất phi-chất- liệu vốn là nguồn gốc của thế giới vật chất. Thế giới
năng lượng này không tĩnh lặng, co giãn, dễ biến đổi, đầy năng động và luôn vận
động.
Nhưng đồng
thời nó cũng không thay đổi, tĩnh lặng, yên ắng, vĩnh cửu và thanh tịch.
Bản thân tĩnh
lặng là tiềm năng sáng tạo; bản thân vận động là sự sáng tạo được giới hạn vào
một khía cạnh biểu hiện nhất định của nó. Tuy nhiên, sự kết hợp giữa vận động
và tĩnh lặng giúp ta phát huy sức sáng tạo của mình trên tất cả mọi hướng - bất
cứ nơi nào sức mạnh của sự chú ý đưa mình tới.
Dù ta đi
tới bất cứ đâu trong sự vận động và hoạt động, hãy luôn mang theo sự tĩnh lặng
trong con người mình. Để rồi sự vận động hỗn loạn quanh mình sẽ không bao giờ
làm lu mờ được con đường đưa ta đến với nguồn sáng tạo, trường tiềm năng thuần khiết.
ÁP DỤNG QUY LUẬT TIỀM NĂNG THUẦN KHIẾT
Tôi sẽ thực hiện Quy luật Tiềm năng Thuần khiết bằng cách cam kết tuân theo các bước sau:
1. Tôi sẽ
tiếp cận trường tiềm năng thuần khiết bằng cách mỗi ngày dành ra một khoảng thời
gian để im lặng, để chỉ Hiện hữu. Tôi cũng sẽ ngồi thiền một mình trong im lặng
ít nhất hai lần một ngày với khoảng ba mươi phút vào buổi sáng và ba mươi phút
vào buổi tối.
2. Mỗi
ngày tôi sẽ dành thời gian giao hòa với thiên nhiên và lặng lẽ nhận thức khả
năng vốn có bên trong mỗi sinh linh.
Tôi sẽ lặng
lẽ ngồi ngắm mặt trời lặn, hay lắng nghe âm thanh của đại dương hay dòng suối,
hoặc đơn giản chỉ là ngửi mùi hoa. Trong trạng thái nhập định tĩnh lặng của riêng
mình, và bằng cách giao hòa với tự nhiên, tôi sẽ tận hưởng được nhịp đập của
các thời đại, trường tiềm năng thuần khiết và sáng tạo vô biên.
3. Tôi sẽ thực hiện phương pháp không-phán-xét. Tôi sẽ bắt đầu một ngày mới của mình với câu nói, “Ngày hôm nay, tôi sẽ không phán xét bất kỳ điều gì xảy ra,” và suốt cả ngày, tôi sẽ tự nhắc mình không được phán xét.
.jpg)


.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét