Phần Đời Sau
Ta cứ sống nửa đời sau bình thản
Chẳng
còn ưa quá náo nhiệt ồn ào
Ta xem
nhẹ những danh vọng hư hao
Đời dư
dả hay bần cùng cũng vậy
Miễn
lòng ta bình an không sóng dậy
Biết
cúi mình trầm tĩnh chẳng bon chen
Kệ hơn
thua được mất hay sang hèn
Giữ
tâm trạng của ta dần lắng xuống
Không
phải cứ rạch ròi sai hay đúng
Và chẳng
còn hiếu thắng chuyện trắng đen
Để cho
mình đón mỗi ngày an nhiên
Đơn
thuần sống như lá cây ngọn cỏ
Khi
nào thích lại rong chơi đây đó
Ngắm
mây trời sông nước như gấm hoa
Gặp bạn
bè tán gẫu chuyện gần xa
Cứ tự
tại ung dung cùng năm tháng
Buông
xuống hết những tâm tư trĩu nặng
Chẳng
tính toan, chẳng cố thấu lòng người
Ngờ
nghệch chút , hờ hững chút thế thôi
Có như
vậy ta mới không phiền não
Dành
yêu thương và tấm lòng thơm thảo
Cho
người thân và bạn hữu quanh mình
Cứ
chân tình trọn một kiếp nhân sinh
Ngoảnh
nhìn lại chẳng bao giờ hối tiếc
|
Đ |
iều khiến con người ta bẽ bàng
và kinh hoàng nhất chính là sự im lặng.
Nửa cuộc đời đã
qua Và khoảng thời gian còn lại
Nửa cuộc đời đã qua
Bận tâm chi, tùy duyên mà
sống.
Đừng bao giờ lấy lời người
khác để đánh giá bản thân.
Ta phải chứng minh cho họ
thấy là mình làm được và không hề kém như họ nghĩ...
Nửa cuộc đời đã qua
Nếu như mình làm được thì
không còn ai xem thường mình.
Nếu như cuộc sống không
còn thù hận thì sẽ có bình an.
Và khoảng thời gian còn lại
Sáng nay thức dậy, chợt nhìn lén vào
gương xem dung nhan thế nào. Ôi, không thể nào tin nổi! Một sự thật bất ngờ, một
hình ảnh thể hiện sự già nua của một kiếp người! Ngọc Minh thấy khuôn mặt đã
già đi quá. Những dấu hiệu dễ dàng nhìn thấy đó là tóc bạc, da nhăn, mắt mờ,
tai hơi lãng... Ngọc Minh thấy hơi lo buồn cho mình quá. Rồi đây cuộc đời mình
sẽ ra sao trong kiếp sống phù sinh này.
Hình như ai trong chúng ta cũng đều lo sợ sự già, bệnh, chết cả.
Có lẽ tất cả mọi người trong chúng ta sẽ không tránh khỏi định luật vô thường
này. Ngọc Minh nhớ thời thơ ấu, Minh tôi còn rất trẻ và khỏe mạnh. Một mình tôi
có thể vác một bao lúa nặng khoảng 60-70 kg. Lúc đó, Minh tôi mới có 17 tuổi.
Thời đó, tôi khỏe lắm, làm việc rất hăng say. Còn bây giờ, sao Minh tôi thấy
làm sao đó. Hình như sức khỏe mình bị giảm sút khá nhiều. Chắc có lẽ mình đã
già hơn trước. Hình như tôi đã đi hết nửa đoạn đường của một đời người rồi.
Có ai đã
từng nghe bài hát 60 năm cuộc đời chưa? Nếu chưa nghe thì hãy nghe thử xem. Bài
hát đó cũng có ý nghĩa lắm. Ngọc Minh suy nghĩ đời người sao quá ngắn, chẳng lẽ
có thế thôi sao? 60 năm của một kiếp người, mà mình đã đi hết nửa đoạn đường rồi.
Ôi sao mau quá vậy? Ngọc Minh tự hỏi mình còn nửa đoạn đường nữa mình sẽ đi như
thế nào đây? Tại vì nửa đoạn đường lúc trước tôi gây tạo biết bao nhiêu việc
ác: nào là sát sinh như cá, ếch, gà, vịt nhiều lắm. Còn về trộm cắp thì cũng
có. Nhớ lúc trước đi chơi cùng tụi bạn, đi ngang qua khu vườn nhãn và khu vườn
bưởi, chúng tôi cùng nhau rủ hái trái, vui quá trời quá đất! Giờ nghĩ lại thấy
tội lỗi quá đi. Còn việc tà dâm thì mình không có, nên ngày hôm nay mình được
nhân duyên tốt.
Tiếp
theo là nói dối. Lúc trước, mình cũng có thể gọi là cháu của chú cuội đó nhe,
nói mà không ai biết là mình nói dối luôn. Nhưng từ khi tu là bỏ, không dám nói
vì sợ mang khẩu nghiệp. Còn vấn đề uống rượu. Nhớ lúc trước mình được bạn bè ca
tụng là số một bất khả chiến bại, chỉ có hòa chứ không thua. Uống rượu không cần
ăn mồi cũng được, một cảnh giới có thể nói uống rượu như uống nước, uống bằng
ly cối, uống chết bỏ nên ai cũng sợ. Nhưng từ khi bị bệnh rồi tu thì đã từ bỏ
luôn vì thấy uống vậy là bệnh và tật phát sinh rất nhiều nên giảm và khi phải
dùng thì rất vừa phải.
Trong thời gian mê mải với cuộc sống, Minh
tôi được người chị hướng dẫn vào chùa làm công quả. Ai ngờ, Minh tôi được giác
ngộ về chân lý mà đức Phật chỉ dạy nên tôi từ bỏ việc nói trạng. Lúc này, tôi
đã xác định đi con đường mà đức Phật từng đi, đó là con đường đi tìm hạnh phúc
thật sự, con đường của sự giải thoát và chấm dứt khổ đau, đạt được an vui của
kiếp sống này. Chỉ có 11 năm làm người tốt thì quá ít so với 19 năm ở thế gian
đầy tội lỗi. Vậy là trong 63 năm qua, tôi đã sống và làm việc xấu ác lại nhiều
hơn việc thiện rồi. Ôi uổng quá! Lúc trước sao mình ngu thế không biết nữa! Giờ
nghĩ lại ân hận, xấu hổ quá!
Giờ mình
chỉ còn một cơ hội cuối cùng, đó là khoảng thời gian còn lại thôi. Không biết bao
nhiêu năm này như thế nào nữa, nhưng mình sẽ quyết tâm sống cho thật tốt, làm
nhiều việc thiện, giúp đỡ mọi người, tập yêu thương người, yêu thương vật, yêu
thiên nhiên cây cỏ nữa... Tóm lại, yêu tất cả từ loài hữu tình đến loài vô
tình, yêu thương vô bờ bến. Mong sao những năm còn lại, mình làm được nhiều điều
có ý nghĩa hơn và bổ ích cho cuộc sống này, để bù đắp 63 năm về trước đã sống
không tốt, sống không đẹp với cuộc đời.
Chúng ta thấy cuộc đời này quá ngắn. Phật dạy mạng người chỉ trong hơi thở. Vậy mà chúng ta cứ thờ ơ, ít ai quan tâm để ý. Dù có để ý cũng ít ai chịu tu hành, đến khi ân hận thì lại muộn rồi, than van khóc lóc thì cũng không được gì cả. Cho nên, chúng ta là người thì phải cẩn trọng. Khi biết được đời là bể khổ, sinh già bệnh chết là vô thường, không một ai tránh khỏi, nên phải cố gắng nỗ lực học tập và hành trì không được gián đoạn. Được vậy, một khi vô thường đến, ta chắp tay chào vui vẻ ra đi một cách nhẹ nhàng, thảnh thơi mà không phải kêu la hay đau khổ gì cả.
Nửa đời còn lại,
hãy học cách sống im lặng: Đau không nói, khổ không than, giận đến mấy cũng
không thể hiện ra mặt
Sống trong đời .Chúng ta hãy làm một người điềm tĩnh với tấm lòng
bao dung. Hãy
nhớ khi cuộc đời ném cho mình một bát mắm tôm thì cũng đừng ngại gì mà không
order luôn cho mình một suất bún đậu.
Đau không nói
Ngọc Minh xin vắn tắt nhân
vật :Tương Vân trong Hồng Lâu Mộng vốn xuất thân là một thiên kim tiểu thư
nhưng lại có cuộc sống không mấy êm ả. Bố mẹ mất sớm nên Tương Vân đã ở với chú
thím ngay từ khi còn nhỏ. Tương Vân không có bất cứ quyền hành gì trong nhà. Cô
còn phải làm nghề may vá để kiếm thêm thu nhập. Nhiều khi, cô bận rộn làm việc
đến tận đêm khuya. Mỗi lần bị người khác bắt gặp khi đang giúp Giả Bảo Ngọc may
vá là một lần Tương Vân bị mỉa mai dè bỉu. Khoảng thời gian nghỉ ngơi hiếm hoi là lúc
Tương Vân đi dạo hoa viên, trước khi lại bị chú thím sai đi làm việc khác.
Dù ấm ức đến đâu, Tương Vân cũng chỉ đành
nhẫn nhịn chứ không hề bộc lộ ra bên ngoài. Thật hiếm ai biết được Tương Vân sống
khổ sở thế nào, bởi Tương Vân chưa bao giờ than vãn. Ở bất cứ nơi nào có Tương
Vân, nơi ấy đều trở nên vui vẻ. Có một lần vì quan tâm nên Bảo Thoa có hỏi thăm
Tương Vân mấy câu. Trong khoảnh khắc ấy, Tương Vân đã nghẹn ngào không thốt lên
lời. Nhưng có lẽ cô hiểu, nói ra cũng không giải quyết được gì, nên cô vẫn chọn
im lặng. Đối lập với sự im lặng của Tương Vân chính là cái miệng lúc nào cũng
oang oang kể khổ của Triệu Di Nương. Triệu Di Nương kể nhiều đến mức ai gặp
cũng muốn tránh xa.
Người trưởng thành sẽ không bao giờ kêu khổ ngay cả khi đó là sự
thật. Nói nhiều không giải quyết được vấn đề gì. Việc đem nỗi khổ của mình đi
rêu rao khắp thiên hạ cũng chẳng hay ho gì.
Tốt nhất chúng ta nên nhẫn nhịn và chịu đựng. Đời là bể khổ. Sướng
khổ ra sao chỉ có mình ta biết. Những nỗi khổ hôm nay chỉ mình ta biết, khi
sang đến ngày mai, chúng sẽ chỉ còn là chuyện nhỏ không đáng để nhắc.
Khổ không than
Sau 11 năm khổ luyện, diễn
viên hài Giả Linh đã vụt sáng trở thành một ngôi sao nghệ thuật sân khấu. Trong
suốt ngần ấy năm khó khăn, cô chưa bao giờ cất tiếng kêu than.
Năm 2000, Giả Linh thi đỗ vào khoa nghệ thuật tấu hài – nơi vốn
không có nhiều đất phát triển cho nữ giới. Khi mới vào học, cả lớp chỉ có 10 bạn
nữ. Đến sau này, chỉ còn duy nhất Giả Linh trụ lại với lớp. Không một ai trong
lớp muốn diễn cặp với cô. Ai cũng nghĩ đàn bà con gái như cô kiểu gì cũng sẽ bỏ
nghề. Nhưng cô quyết không chịu thua. Mỗi ngày, cô đều dậy từ sớm để luyện
thanh và học thuộc những bài vè.
Sau khi tốt nghiệp, Giả Linh vẫn tiếp tục sống ở căn phòng nhỏ dưới
tầng hầm mà cô đã thuê. Mùa đông không có lò sưởi, cô chỉ còn biết dán giấy
quanh phòng rồi chui vào túi ngủ cho ấm. Có lần khi trong nhà đã không còn gì
ăn, cô đã phải nhắm mắt bán đi chiếc cát sét yêu quý. Để duy trì cuộc sống, cô
đã không dám nghỉ làm ngay cả khi mình đang sốt cao. Cô chấp nhận đóng các vai
quần chúng chỉ để kiếm được vài đồng cát xê ít ỏi.
Mặc cho cuộc sống cơ cực là vậy, Giả Linh cũng chưa từng than thở
với ai. Khi nói chuyện với người khác, cô cũng chỉ nói đến chuyện vui chứ không
hề nhắc đến chuyện buồn. Sau khi biết được hoàn cảnh của cô, thầy giáo đã quyết
định cho cô đi diễn chung.
Sau bao khó khăn, cuối cùng Giả Linh cũng đã thực hiện được ước
mơ của mình. Có người hỏi Giả Linh: "Lúc đó, cô có thấy mình khổ hay
không?" Cô điềm nhiên trả lời: "Không khổ chút nào. Bởi vì những nỗi
khổ mà tôi từng chịu đều đã được ông trời đền đáp xứng đáng."
Người thực sự khổ sẽ không bao giờ kêu
mình khổ. Người thực sự mệt sẽ không bao giờ than họ mệt. Trưởng thành chính là khi ta biết khóc trong im lặng.
Im lặng ở đây không phải là bạc nhược hay sợ hãi, mà là sự điềm
tĩnh sau khi đã trải qua bao sóng gió. Im lặng để giấu mình chờ thời, để hẹn một
ngày ta trở lại và lợi hại hơn xưa. Chúng ta cần phải biết cách biến khó khăn thành
năng lượng nuôi dưỡng quá trình trưởng thành của bản thân trong im lặng.
Không nổi giận
Ngày tôi chưa nghỉ hưu, Nơi Minh tôi làm có tuyển được một nhân
viên mới với hồ sơ cá nhân nổi bật. Chỉ tiếc là trái với kỳ vọng của sếp, cô đã
trượt ngay từ vòng thử việc.
Nguyên nhân xuất phát từ tính ngựa non háu đá của cô. Sếp giao
cho cô đi đàm phán với khách hàng. Cô gặp phải một vị khách cứ mãi soi xét từng
chi tiết nhỏ của bản hợp đồng. Ban đầu, cô vẫn giữ thái độ kiên nhẫn giải thích
cho khách hàng hiểu. Nhưng sau cùng người này vẫn từ chối ký hợp đồng với doanh
nghiệp chúng tôi. Cô không chấp nhận nhìn mọi nỗ lực bị đổ sông đổ bể. Cô đã tức
giận quát lớn vào mặt khách: "Ông thật chẳng ra gì, đừng tưởng mình là bên
A nên thích làm gì thì làm."
Lúc tức giận, ai cũng muốn chửi cho sướng miệng mà nào có nghĩ đến
hậu quả sau đó. Cái giá đắt mà cô phải trả cho những giây phút đó chính là vị khách
kia đã từ chối hợp tác với mình. Tất nhiên, do cô là người mới nên sếp cũng
không trách cứ cô nhiều. Nhưng sau này, cô vẫn chứng nào tật ấy, sẵn sàng hơn
thua với khách hàng. Sự nghiệp của cô tại nơi làm cũng coi như chấm dứt từ đây.
Đối với con người, tức giận là bản
năng, còn kiềm chế cơn giận là bản lĩnh.
Khi thiết kế lại viện bảo tàng Louvre, kiến trúc sư Ieoh Ming Pei
đã vấp phải làn sóng phản đối dữ dội từ các kiến trúc sư người Pháp. Khi đi
trên đường, ông bị người ta chửi rủa và nhổ nước bọt. Đến cả người phiên dịch
cũng còn cảm thấy tức thay cho ông. Nhưng ông lại chọn cách im lặng, dùng năng
lực để chứng minh cho mọi người thấy. Cho đến nay, tác phẩm của ông đã trở
thành một công trình kiến trúc mang tính biểu tượng của thủ đô Paris hoa lệ.
Cao nhân là người không bao giờ để cảm xúc lấn át lý trí để rồi
làm ra những chuyện đáng tiếc. Cao nhân là người biết khống chế cảm xúc để vươn
lên làm chủ số phận. Trong cuộc sống, ai cũng có những khi phải nổi trận lôi
đình. Nhưng chúng ta cần phải kiềm chế trong lúc này để tránh mất cả chì lẫn
chài.
Tâm trạng ổn định giống như dòng suối nhỏ chảy róc rách và êm đềm.
Tâm trạng bất ổn giống như dòng nước lũ dữ tợn và cuốn trôi mọi thứ. Trong cuộc sống đầy rẫy những khó khăn,
mong mình có thể bình tĩnh mà tu dưỡng bản thân.
Bình tĩnh làm chủ cuộc sống
Chúng ta cần phải làm một
người lớn điềm tĩnh. Không để cảm xúc lấn át lý trí. Không còn sống trong quá
khứ. Không còn hối hận về những điều đã qua. Để ta có thể sống trọn từng khoảnh
khắc.
Người nông nổi vì một phút thỏa mãn mà đánh mất đại cục. Người điềm
tĩnh sẽ biết nhẫn nhịn và bao dung để tránh những sai lầm đáng tiếc. Mỗi người
đều có khả năng tự bảo vệ cho chính mình. Chỉ có tự mình cứu lấy mình, còn lại
dù có thân thiết đến đâu thì người khác cũng không thể làm thay mình được.
Mong mọi người và Minh tôi đều có thể sống một cách bình thản. Chúng ta hãy làm một người điềm tĩnh với tấm lòng bao dung. Hãy nhớ khi cuộc đời ném cho Chúng ta một bát mắm tôm thì cũng đừng ngại gì mà không order luôn cho mình một suất bún đậu.
Trong cuộc sống thường nhật, mỗi người đều
có những sở thích khác nhau, và đương nhiên, đó phải là điều mang cho mình cảm
giác vui vẻ.
Là con người thì ai cũng muốn tránh khổ tìm vui, tìm những gì khiến
mình vui vẻ.
Cổ nhân xưa cho rằng, làm người có sáu việc được cho là vui vẻ nhất
của kiếp người. đó là :
Luận Ngữ viết: “Học nhi thời tập chi, bất cũng duyệt tử” (Nếu có thể thời thời khắc khắc đều ôn tập
lại những kiến thức đã học, như vậy chẳng phải rất vui sao?).
Đối với bất cứ ai, học tập chính là một quá trình dần dần tiến bộ,
không ai có thể một bước lên mây, một ngày mà thành tài, thân đầy trí thức được.
Tri thức là dựa vào việc bản thân không ngừng truy cầu,
không ngừng tích lũy mà có.
Trong quá trình học tập, khó khăn, chán nản đó là điều không
tránh khỏi, tuy nhiên, niềm vui và hạnh phúc cũng từ đó mà sinh ra.
Duy
chỉ có điều, quá trình học tập không thể truy cầu, một sớm một chiều mà có thể
“xóa lớp sương mù, tìm ra chân lý” được.
Chúng
ta đều phải thông qua từ từ tiêu hóa, từ từ lĩnh ngộ, mỗi ngày một chút mới có
thể chuyển hóa được sức mạnh của tri thức thành sức mạnh tự thân, trở thành người
có trí huệ đích thực.
Đến
lúc đó, niềm vui học tập sẽ tràn ngập trong thân và tâm người học, không gì
sánh được.
Luận
Ngữ viết: “Hữu bằng tự viễn phương lai, bất diệc lạc tử” (Có bằng hữu từ phương xa đến thăm chẳng phải là điều rất vui sao?).
Nhà thơ Vương Bột có hai câu thơ rất nổi tiếng rằng: “Hải nội tồn
tri kỷ, thiên nhai nhược tỉ lân” (Khắp trong biển còn người tri kỷ, góc trời xa
mấy cũng thành gần).
Cuộc đời mỗi người, có thể kết giao bằng hữu đó chính là việc
đáng để vui mừng, đây cũng có thể nói là việc đáng tự hào trong trời đất.
Là bằng hữu không nhất thiết phải ngày ngày hội tụ nhưng lại có
thể nhớ về nhau, hiểu về nhau, đây quả là không việc gì trân quý bằng.
Mỗi khi nhắc tới người bằng hữu này, liền có thể khiến cho chúng
ta từ nội tâm cho đến bề ngoài đều hiện ra sự vui vẻ, an ủi.
Nguyên nhân chính là họ hiểu ta và mình cũng lại hiểu họ.
Cao sơn lưu thủy, tri kỷ khó tìm, là con người cần kết giao bằng
hữu rộng khắp mọi nơi .
Luận Ngữ – Thái Bá viết: “Thành vu nhạc” ( Yêu thích âm nhạc).
Âm nhạc -đó là một bộ môn nghệ thuật dùng
chất giọng, âm thanh để diễn đạt các cung bậc cảm xúc, tình cảm của con người.
Âm nhạc gồm hai thể loại chính là thanh nhạc và khí nhạc.
Âm nhạc đem lại cho con người các cảm xúc
về thẩm mỹ và sự tinh tế
Âm nhạc còn có thể tác động lớn đến quá
trình hình thành phát triển của con người.
Âm nhạc có tác dụng phản ánh trí tuệ, tư tưởng, cũng như tác động
mạnh mẽ và sâu sắc đến cảm xúc của con người.
Âm nhạc làm rung động tình cảm lắng đọng trong tâm hồn.
Âm nhạc chắp cánh cho sức tưởng tượng được bay bổng.
Âm nhạc giúp mọi người nhận thức, yêu đời và yêu cuộc sống hơn.
Âm nhạc đem lại cho con người các cảm xúc về thẩm mỹ và sự tinh tế.
Âm nhạc là nguồn hạnh phúc cho tất cả mọi người
Nếu không có âm nhạc, thế giới sẽ rất buồn
tẻ. Âm nhạc có ý nghĩa cực kỳ quan trọng đối với hạnh phúc của con người. Nó
giúp xua tan nỗi đau khổ, mang lại niềm vui sướng, sự tươi trẻ, tràn đầy sức sống.
Thưởng thức những ca khúc yêu thích giúp con người thư thái và có rất nhiều trải
nghiệm thú vị.
Âm nhạc tăng cường trí nhớ, hiệu quả học tập và làm việc
“Âm nhạc
là tiếng vọng của cảm xúc”
Con người không thể nghe, nhìn, ngửi, chạm,
nếm được cảm xúc mà chỉ có thể cảm nhận. Đôi khi, chúng ta yêu thích một ca
khúc nào đó không chỉ vì giai điệu, ca từ mà còn bởi cảm giác mà bài hát đó
mang lại. Chúng ta có thể chìm đắm vào bài hát như kể lại câu chuyện cuộc đời
mà ta đã từng trải qua và tưởng chừng như đã lãng quên.
Hòa mình trong những giai điệu, ca từ của bản nhạc cũng sẽ giúp
xoa dịu được những nỗi thống khổ của mình trong cuộc sống. Đây chính là phương
diện truyền tải cảm xúc trọn vẹn và tuyệt vời nhất. Âm nhạc giúp chúng ta cảm
nhận được từng ngõ ngách sâu thẳm nhất trong tâm hồn.
Âm nhạc có tác dụng tốt đối với sức khỏe
Âm nhạc không chỉ giải trí, tác động vào
cảm xúc mà còn rất tốt đối với sức khỏe. Nghiên cứu của các nhà khoa học, âm nhạc
là thần dược của tâm hồn và sức khỏe của con người. Các bản nhạc có tiết tấu
nhanh như disco, chachacha, pop… giúp chúng ta tỉnh táo, năng động và nhạy bén
hơn. Những bản nhạc không lời, piano, Baroque … còn giúp giảm mệt mỏi, căng thẳng
trong cuộc sống. Đây chính là nguyên nhân khiến con người có nguy cơ cao bị mắc
cách bệnh về tim mạch, huyết áp.
Luận
Ngữ – Thuật Nhi Thiên viết: “Học nhi bất yếm, hối nhan bất quyện” (Khi học thì cảm thấy không thỏa mãn, khi
dạy thì cảm thấy không biết mệt).
Nói tới điều này, có thể có người cảm thấy học
tập là việc vui vẻ, nhưng việc dạy học đôi khi lại nằm ngoài tầm kiểm soát, khiến
người ta phải chùn bước.
Đặc biệt đối với xã hội chúng ta ngày nay, điều này càng phức tạp
hơn.
Tuy nhiên cổ nhân có câu: “Danh sư xuất cao đồ” (Thầy giỏi sẽ dạy
ra trò tài).
Cảm giác của một người thầy khi đào tạo ra được những nhân tài hữu
ích cho xã hội, đó cũng là niềm vui không gì có thể so sánh.
5. Niềm vui sơn thủy
Luận Ngữ – Ung Dã viết: “Tri giả lạc thủy, nhân giả lạc sơn” (Người minh trí thì yêu nước, người nhân
nghĩa thì yêu núi).
Có lẽ những người thích núi non sông nước đều đồng ý với câu nói
này.
Bậc minh trí yêu thích nước cũng là bởi vạn sự trên đời luôn
thiên biến vạn hóa không ngừng, và nước cũng lại như thế, vạn sự tùy duyên, uyển
chuyển thay mình tùy theo thế sự.
Còn bậc nhân nghĩa thích núi chính bởi sự ung dung tĩnh lặng, trầm
lặng của núi.
Khi đối diện với núi sông trùng điệp, cảnh tượng hùng vĩ thì nào
ai có thể không động lòng vui vẻ?
Khi cảm xúc đến từ nội tâm cùng với sự mỹ lệ của tự nhiên cùng phối
ngẫu, chính là lúc mang lại cho con người sự vui vẻ thuần khiết nhất.
Luận
Ngữ – Hương Đảng viết: “Thực bất yếm tinh, khoái bất yếm tế” (Lương thực không ngại chế tác tỉ mỉ, thịt
thì không ngại cắt nhỏ).
Có lẽ nhiều người cho rằng không nên xem trọng việc ăn uống, kỳ
thực, đối với vấn đề ăn uống cổ nhân lại có một nghiên cứu rất công phu.
Cổ nhân cho rằng gia vị nêm nếm không vừa khẩu vị thì không ăn, cắt
thái không đẹp cũng không ăn, thịt để quá ba ngày cũng không ăn…
Không chỉ vậy mà còn có cả quy định: “Khi ăn không nói, khi ngủ
không chuyện”, ăn uống cũng cần phải có hành vi quy phạm.
Cho nên, có người nghiên cứu cho rằng, Cổ nhân khi ăn không chỉ
là ăn thức ăn mà còn thưởng thức được cả sự tinh túy trong đó, hiểu được cách
ăn thế nào mới ngon.
Hậu nhân noi theo giáo điều của Cổ nhân đã lập
thành “Những món ăn Cổ Phủ”
Chúng ta thử nghĩ, đứng trước một bàn ăn đầy những món không những
dậy mùi thơm phức mà còn chế biến tinh xảo đẹp đẽ thì ai lại không vui cho được?
Cho nên quan điểm của Cổ Nhân đối với ẩm thực sớm đã trở thành một
phần của văn hóa, trở thành kim chỉ nam cho sự phát triển ẩm thực Á Đông.
Nửa đời người ta hiểu được
Vô thường – ấy lẽ thường nhiên
Và ta chỉ là chiếc lá
Trong rừng nhân loại vô biên…
Nếu có một điều vĩnh cữu
Thì đó chính là đổi thay
Đổi thay – chẳng hề thay đổi
Đành hanh.. tại thế gian này!
Điều ta cho là Hạnh phúc
Nào phải cứ là bên nhau
Dẫu hai phương trời cách biệt
Vẫn vui ý hợp tâm đầu!
Không phụ thuộc vào năm tháng
Mà đo Sống ít hay nhiều.
Chính là cách mình đã Sống
Mỗi ngày Tỉnh thức bao nhiêu..
Nửa đời trầm tư hiểu được
Bản chất kiếp người lẻ loi
Đã biết nhân sinh hữu hạn
Lấp đầy – vẫn thiếu mà thôi!
Con sóng phủ thềm năm tháng
Xóa nhòa, cuốn nỗi niềm trôi
Chỉ cần nhận ra, trầm tĩnh
Đớn đau nào cũng phai phôi.
Nửa đời người ta học được
Tan hợp, thăng trầm.. bởi duyên
Lúc muôn sự về chốn cũ
Nhẹ nhàng, đâu bận niềm riêng.
Nửa đời người khi tỏ ngộ
Phân trần đen, trắng mà chi!
Thế gian mỉm cười đối diện
Sống với cõi lòng vô vi.
.jpg)




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét