Thứ Hai, 26 tháng 10, 2020

THƯ NGỎ GỬI CÁC CON CÁC CHÁU

THÀNH CÔNG HAY THẤT BẠI TÙY THUỘC VÀO MỖI CHÚNG TA

Các Con Cháu của ta Thân mến  !

 

Trước những biến đỗi của xã hội diễn ra xung quanh ta xảy ra gần đây có nhiều tính đột biến bột phát , và trong thời gian gần theo nhận định của ta cuộc sống có rất nhiều biến động bất lợi ,nếu không bình tĩnh xét suy nó sẽ rất có thể làm phương hại trực tiếp đến đời sống của mỗi cá nhân ,gia đình , dòng họ .

Tuy chỉ là nhận định của cá nhân ta thôi ,nhưng với trách nhiệm là bậc Cha Chú ta thấy mình có trách nhiệm phải trao đổi với các con cháu mình .

Trong phạm vi bài viết này nội dung ta đề cập có 02 mảng

Xét suy gần

 -Một số việc : Chưa nên làm , Không nên làm … khi các con cháu ta chưa đủ độ chín ( nói như  thế không có nghĩa ta coi các con cháu ta còn nhỏ dại . Thực tế chứng minh điều đó hoàn toàn đúng với những người có kinh nghiệm trải đời , ta lấy ví dụ : khả năng con người có thể sinh con : đối với nam giới là từ 12-13 tuổi ,với nữ giới từ 10-12 tuổi . Nhưng người Cha Mẹ có chút hiểu biết  bao giờ cũng khuyên can con mình nếu muốn có con ít nhất cũng phải đạt tuổi từ 18 trở lên)

Ta vào vấn đề nhé các con :

Ta có câu này :

-  Người trưởng thành, có bản lĩnh : không nóng nảy;

-  Người khá trưởng thành, có bản lĩnh : hơi nóng nảy;

-   Người chưa trưởng thành, không bản lĩnh:quá nóng nảy.

 

Các con cháu của ta !


Nhiều người thường muốn biết, sự nghiệp tương lai của mình có cao không, gia đình có thuận hòa không, con cái có ngoan ngoãn không, nhân duyên có tốt đẹp không…

Thực chất, để trả lời những câu hỏi này, theo ta chỉ cần tự làm rõ đáp án của câu hỏi: Tính khí của người đó có tốt không?

Muốn trở nên bản lĩnh, trước hết, người ta phải học làm người, học cả đời không hết, học mãi không đến ngày tốt nghiệp. Cho dù ai đi nữa đã thành công hay đang thất bại, là người giàu có hay không có gì trong tay, là đàn ông hay phụ nữ, thì ai cũng vẫn phải không ngừng học tập để tiến bộ, từ đó vươn tới những thành công cao hơn.

Đặc biệt, với điều sau đây, chỉ những ai có tính cầu tiến  cao mới có thể thực hành thành thạo. Những người chưa đạt được cần không ngừng rèn luyện chính mình trong từng hoàn cảnh cuộc sống, từ đó nâng cao nhận thức cá nhân, trở thành một con người hoàn thiện và bản lĩnh hơn.

 

Thứ nhất, học cách thừa nhận sai lầm

Về tâm lý, không ai thích thừa nhận rằng mình là người làm sai. Bởi lẽ, đó là một trải nghiệm khó chịu về mặt cảm xúc đối với tất cả chúng ta. Mọi người thường không chịu thừa nhận sai lầm của mình, coi mọi vấn đề xảy ra đều là lỗi lầm của người khác tạo ra, chỉ có mình mình là vô tội.

Hành động đổ lỗi, viện cớ cũng không giúp chúng ta thoát khỏi mớ bòng bong rắc rối đã gây ra. Đó chỉ là cách tạm thời cá nhân vô thức làm ra để bảo vệ lòng tự trọng dễ bị tổn thương của mình.

Người có thể trạng tâm lý yếu đuối không dám nhận sai về mình vì chấp nhận sự thật đã xảy ra có thể khiến họ suy sụp tinh thần. Cơ chế tự vệ khiến họ bất tri bất giác tư duy theo hướng đổ lỗi cho người khác, bóp méo nhận thức của mình về thực tế, đẩy trách nhiệm lên một cá nhân khác, khiến sự việc bớt đáng sợ hơn.

Kỳ thực, bản chất của hành động chối bỏ sai lầm chính là sai lầm lớn nhất. Khi chúng ta nhận lỗi với đúng việc, đúng người, chẳng những chúng ta không kém đi, mà còn trở nên trưởng thành hơn cả về lý trí lẫn tinh thần.

 

Thứ hai, học cách sống ôn hòa

Răng cứng đến mấy cũng có ngày rụng, đầu lưỡi mềm mại lại đi cùng ta đến ngày hóa thành cát bụi. Cho nên, muốn nhân sinh dài lâu, chúng ta càng phải học cách “mềm hóa” chính mình.

Cứng quá thì dễ gãy. Người nói chuyện quá thẳng thắn dễ đắc tội, làm mất lòng người khác. Người sống quá cố chấp dễ phạm sai lầm, tự chui đầu vào những ngõ cụt mà không thể thoát ra. Cứ như cành liễu mềm mại, dù chịu gió mưa bão bùng vùi dập vẫn có thể trụ vững, lại vươn mình đứng thẳng khi gian khổ đi qua.

Người sống ôn hòa là người trong cương có nhu. Họ mềm dẻo như dòng nước, thoạt nhìn có vẻ yếu ớt, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh to lớn của người trí tuệ ở đẳng cấp cao.


Thứ ba là, thấu hiểu về sự kiên nhẫn

Sống trên đời mà không hiểu đạo lý “Lùi một bước biển rộng trời cao; nhẫn một chút sóng yên gió lặng” thì rất khó có thể làm nên thành tựu to lớn.

Giận thì dễ, nhẫn mới khó. Chữ “Nhẫn” chính là trí tuệ, là năng lực, là bản lĩnh có thể hóa giải mọi chuyện. Biết nhẫn nhịn đúng cách, chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không. Biết kiên nhẫn, tinh thần chúng ta mới trở nên điềm tĩnh, dọn đường cảm xúc để lý trí xử lý vấn đề. Đây mới là trí tuệ của một người khôn ngoan,hiểu biết.

Người ta có câu: “Thiên tài có thể đặt nền móng, nhưng hoàn tất công việc phải là lao động kiên nhẫn.”

Nếu không có sự kiên nhẫn, Einstein sẽ không thể tạo ra bóng đèn sau hàng ngàn lần thất bại, cũng như Steve Jobs không biến iPhone trở thành chiếc điện thoại thông minh nổi tiếng toàn cầu sau khi bị đuổi việc thảm hại tại chính công ty mình thành lập.

Cho nên mới nói, “Nhẫn” chính là sự thể hiện của một người đứng vững trước mọi thử thách, khó khăn, chờ cơ hội vượt qua và phát triển.


Thứ tư, học cách giao tiếp

Thiếu khả năng giao tiếp sẽ dẫn chúng ta  đến những cuộc tranh chấp và hiểu lầm không đáng có. Nếu không có sự hiểu biết, thông cảm và giúp đỡ lẫn nhau, mọi mối quan hệ đều không thể gắn bó hay kéo dài. Nếu không giao tiếp một cách khéo léo, chúng ta  đang tự đẩy quyền lợi và thành công của mình vào tay kẻ khác.

Hãy nhớ rằng, nếu chúng ta đúng, chúng ta không cần tranh cãi. Nếu chúng ta  không đúng, chúng ta  không có tư cách để tranh cãi.

Có một câu chuyện kể rằng, một cô gái lên tàu, nhìn thấy người đàn ông ngồi nhầm chỗ của mình. Cô lịch sự nói: “Có phải ông ngồi nhầm hay không?”

Người đàn ông lấy vé ra và hét lên: “Mở mắt ra mà nhìn cho rõ! Không thấy số ghế à? Mù à?”

Cô gái nhận lấy vé của ông ta, nhìn xong thì trả lại và đứng yên một bên.

Sau một lúc, khi tàu bắt đầu chạy, cô mới cúi đầu nói với người đàn ông: “Ông này, đúng là ông không ngồi nhầm ghế, nhưng ông đi nhầm tàu!"

Nếu to tiếng có thể biến đúng thành sai thì tại sao chúng ta phải chọn cách giao tiếp vừa kém hiệu quả, vừa gây ấn tượng xấu cho người khác như vậy?

 Thứ năm, học cách buông bỏ

Cuộc sống giống như một chiếc vali, khi cần thì chúng ta nhấc lên, không cần hãy buông tay. Ở thời điểm nên buông mà không buông cũng giống như đeo lên người một gánh nặng không cần thiết, làm cách nào cũng chẳng được thoải mái tự nhiên.

Đời người ngắn ngủi, sinh mệnh vô thường. Càng cố chấp, càng so bì thì nhân sinh càng phiền lòng thêm. Đời người sợ nhất là cái gì cũng đều so đo, cả ngày toan tính, khiến tâm trạng khó được an định, không thể tự tại. Học được cách đối diện với được mất thì tâm thái mới tỉnh táo và trưởng thành hơn.

Thứ sáu, cảm nhận sự thiện lương

Thấy vui mừng khi bạn bè , người thân được lợi, thấy cảm động khi chuyện tốt đẹp đang diễn ra, đó là khi tâm tínhchúng ta cảm nhận sự thiện lương ở đời. Mà đã là thiện lương thì dù cử chỉ lớn hay nhỏ, gia trị to hay không, đều là một tấm lòng.

Trước hết, chúng ta phải cảm nhận được cái tốt thì hành động của chúng ta mới hướng tới cái tốt. Nếu chỉ dửng dưng vô cảm trước thị phi, đúng sai, chúng ta  rất dễ lạc lối rồi đánh mất chính mình.

Thứ bảy, hiểu cách sinh tồn

Để tồn tại, chúng ta phải nhớ được tầm quan trọng của việc duy trì sức khỏe. Đó không chỉ là lợi ích cho mỗi cá nhân, mà còn là món quà tuyệt vời cho bạn bè và người thân, giúp họ sống an vui và thanh thản, không phải nơm nớp lo sợ gánh nặng tinh thần và tài chính khi bệnh tật ập đến với chính mình và người thân thuộc của minh.

 

chưa nên làm 4 điều tốn công vô ích này:

Số 1 chính là không "nhúng mũi" vào chuyện của người khác


Trước tiên chúng ta hãy hiểu, đừng tham lam những thứ miễn phí. Cũng đừng làm những điều miễn phí, nếu không chỉ tốn công vô ích mà chuốc thêm phiền phức vào người.

Có một bình luận trên mạng, được nhiều người đồng tình và tán dương như này: “Hầu hết mọi người đều nghĩ rằng có công có quả, có trả giá sẽ có đền đáp. Nhưng họ không nghĩ rằng lòng tốt cũng có thể nuôi ong tay áo, nuôi cáo trong nhà. Đến cuối cùng mất cả người lẫn của”.

Lòng tốt cũng chia dăm bảy loại. Có những loại trong số đó cần thêm đôi phần sắc sảo, đôi phần tinh tế để thực sự trở nên hữu ích với cả đôi bên, chứ không tốn công vô ích, thậm chí gây ra tác dụng ngược.

Cũng giống như trong công việc, chúng ta thấy đồng nghiệp gặp khó khăn. Trước khi được hỏi nhờ giúp đỡ thì ai đó đã xung phong lao lên và giải quyết thay người kia. Nhưng liệu đối phương có đánh giá cao hành động đó hay không, có thực sự cần chúng ta  giúp đỡ hay không thì không ai biết được.

Do đó, khi gặp phải những điều này, tốt nhất là nên suy nghĩ cẩn trọng trước khi đưa ra sự trợ giúp kẻo lãng phí công sức cũng như tiền tài của chính mình.


1. Chuyện không liên quan đến bản thân, đừng quản

Có câu nói rằng: “Bệnh từ miệng vào, họa từ miệng ra”.

Thị phi và rắc rối trên đời chủ yếu xuất hiện do lời nói không kiểm soát. Khi gặp chuyện không liên quan đến bản thân, chúng ta càng dây dưa thì chúng càng như một đống rác rưởi bủa vây lấy mình, phải chịu đựng sự hôi hám, nhếch nhác từ rắc rối của người khác.

Hầu hết, hành vi “quản chuyện thiên hạ” đều đơn thuần xuất phát từ tính tò mò của con người. Khi chúng ta nảy sinh hiếu kỳ, dù biết là không nên, chúng ta vẫn vô tình chú ý tới những sự vật, sự việc tương quan. Sau đó, khi chúng ta cho rằng mình đã hiểu được một phần câu chuyện, tự dưng sẽ nảy sinh tâm lý muốn “lo chuyện bao đồng”.

Ví dụ như, nghe thấy vợ chồng hàng xóm to tiếng với nhau, ai đó sẽ tò mò lý do họ cự cãi. Tìm hiểu được tranh chấp giữa hai vợ chồng, rồi luôn có thể nảy sinh kiểu suy nghĩ “Đáng lẽ họ phải như thế này”, “Vợ chồng họ nên thế kia”... Thậm chí là biến những suy nghĩ đấy thành hành động, rồi trực tiếp tìm đối phương để khuyên nhủ.

Hậu quả để lại là gì? Chẳng những không được cảm ơn, mà còn nhận về tai họa. Bởi vì chuyện này vốn không liên quan, bản thân chúng ta cũng không hiểu đầu đuôi sự việc cũng như bản chất vấn đề. Sự can thiệp của chúng ta không biết có giúp họ giải quyết sự việc hay không, nhưng chắc chắn sẽ gây mích lòng người khác.

Sau lưng, người ta đều đang nói chúng ta là “đồ rỗi hơi”, “kẻ thích xía vào chuyện người khác”. Vừa tốn công vô ích, vừa đem tiếng xấu cho mình.


2. Chuyện liên quan tới vay nợ, đừng mong chờ

Đối với việc "vay tiền", hãy chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất.

Có người nói rằng: “Tiền đã cho vay như bát nước hắt đi, đòi lại được thì là may mắn, không đòi được chính là định mệnh cuộc đời”.

Ta đã từng là người cho vay? Ta đã từng bị người “bùng nợ”? Ta đã từng bị khất nợ hết lần này tới lần khác, mất sức “chín trâu hai bò” mới lấy lại được số tiền ban đầu?”

Trên thực tế, chúng ta đều đã từng gặp phải những chuyện như vậy, thậm chí còn gặp rất nhiều lần. Bởi vì đại đa số mọi người đều có lòng tốt bụng muốn giúp đỡ, cũng không giỏi trong việc từ chối người khác. Họ rất sợ lời từ chối của mình sẽ làm hỏng mối quan hệ hiện tại, cho nên, dù trong lòng ức chế, nhiều khi vẫn tặc lưỡi chấp nhận.

Thế nhưng, học được cách từ chối hôm nay cũng đồng nghĩa với việc mỗi cá nhân chúng ta chấp nhận được lời từ chối của đối phương trong tương lai. Không nên ban phát sự “nhân hậu” bừa bãi, càng không nên tiếp nhận lòng tốt của người khác một cách ỷ lại.

Hãy tiếp thu cả những trường hợp xấu nhất. Như vậy,mỗi chúng ta mới ngày một trưởng thành và đủ bình tĩnh, thong dong để đối mặt với biến cố bất ngờ trong cuộc sống.

3. Chuyện vi phạm đạo đức, đừng làm

Dù chỉ một lần cũng đừng bao giờ làm ra những chuyện không xứng với đạo đức, nguyên tắc làm người của bản thân. Có lần một sẽ có lần hai, sẽ trở thành mầm mống tạo ra những thói quen tiêu cực.

Người xưa có câu: “Đức không xứng vị, tất có tai ương.”

Tức là, đức hạnh và địa vị của một người phải luôn tương xứng với nhau, nếu có sự chênh lệch ắt sẽ dẫn tới tai họa.

Bản lĩnh lớn đến đâu, tài hoa cao đến mấy, thì một người cũng phải có giá trị và nguyên tắc tương xứng với vị trí của người đó. Có đức mà không có tài, làm việc gì cũng khó. Ngược lại, có tài mà không có đức thì chỉ là người vô dụng.

Một người có tài nhưng luôn hãm hại người khác để lấy phần lợi về mình sẽ không được mọi người tin tưởng. Một người giàu có nhưng nghèo khó về tình người sẽ bị mọi người xa lánh, luôn sống trong cô đơn. Tài năng không đi đôi với đạo đức thì cũng "cháy rụi" theo thời gian, thậm chí còn để lại tai ương cho cả bản thân và cộng đồng.

4. Chuyện không đủ năng lực, đừng cố

Tập sách "GS Nguyễn Xiển", tuyển tập thành ngữ - tục ngữ - ngạn ngữ, có câu: “Sức hèn chớ vác nặng nhiều, nói không trọng lượng chớ điều khuyên ai.”

Khi khả năng của mỗi chúng ta còn quá nhỏ bé, đừng nhận nhiệm vụ quá lớn lao. Khi lời nói củamỗi chúng ta  không đủ trọng lượng, xin đừng lãng phí để thuyết phục người khác. Bởi vì trong mắt đối phương, lời khuyên của mỗi chúng ta  vô nghĩa và không đem tới giá trị thiết thực.

Lấy một ví dụ, một doanh nhân thành công tới hội thảo chia sẻ bí quyết làm giàu. Tất cả mọi người vỗ tay khen hay cho mọi lời anh ta nói. Nhưng nếu thay thế vị trí diễn giả đó bằng một người nghèo khó, dù cùng nói một nội dung tương tự, anh ta cũng rất khó gây dựng được lòng tin của mọi người.

Đây chính là một điển hình phũ nhưng rất thật. Khi mỗi chúng ta không đủ bản lĩnh, dù nói hay đến mấy cũng chỉ là lời sáo rỗng mà thôi.

Kiểu so sánh này khiến mỗi chúng ta hiểu rằng nếu khả năng không đủ thì đừng cố gánh vác. Bởi vì mỗi chúng ta không nên có "sự tự tin" đó. Bất kể thế nào, điều mà người khác nhìn vào đầu tiên là hành động và thực tiễn, chứ nói thì bao giờ cũng dễ hơn làm.

Người xưa có câu: “Anh không phải cá, sao biết niềm vui của cá?”

Rắc rối hay khó khăn của đối phương, người ngoài cũng không thể tỏ tường. Mỗi người đều có ý nghĩ và lựa chọn của riêng mình, tại sao bạn lại cho rằng, mình có quyền khoa tay múa chân ở đây?

Một khi đã như vậy, hà tất phải làm những điều tốn công vô ích, vừa không được biết ơn, lại rước thêm tai họa cho mình.

 

Trên đây là những lời rất tâm của ta đó , mong các con rất , rất lưu ý lưu tâm trong cuộc sống của mình .

Ta cũng nói với các con cháu ta thế này : đây không phải là tất cả , ta biết ở đâu đó ta chưa là gì trong mắt của ai đó trong chúng ta . Với ta trách nhiệm làm cha làm chú ,làm cậu , làm bác vân vân là đã trao đổi là đã xong còn ai nghe hay không thì tùy ta không có quyền đó và hơn nữa đó không phải tập tính của ta

Chúc con cháu ta : an toàn +phát triển bền vững + hạnh phúc






 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

TRIẾT LÝ THẦU HIỂU

  1.Bị người khác xúc phạm, cũng không nên nhất thiết phải thể hiện cảm xúc ra ngoài. Người khác sỉ nhục mình cho dù là xuất phát từ mục đí...