Thứ Ba, 13 tháng 10, 2020

TÂM TƯ CỦA NGƯỜI CÓ TÝ TUỔI

 

KHÔNG CHỊU ĐƯỢC ÁP LỰC THÌ ĐỪNG MONG TIẾN THÂN

 + “Trứng gà, đập vỡ từ bên ngoài là thức ăn, đập vỡ từ bên trong là sinh mạng. Đời người cũng thế, đập vỡ từ bên ngoài là áp lực, đập vỡ từ bên trong là trưởng thành”.

Nếu ta đợi người khác đập vỡ mình từ bên ngoài, vậy thì ta đã định sẽ trở thành thức ăn của người khác.

Nếu có thể tự đập vỡ từ bên trong, vậy ta sẽ phát hiện sự trưởng thành của mình cũng giống như một lần trùng sinh.

+ “Một người thấy con bướm non đang cố gắng vươn mình ra khỏi chiếc kén. Vì muốn giúp con bướm kia, người ấy đã tách đôi cái kén cho nó chui ra. Nhưng ngờ đâu, con bướm không chui ra được và mãi là con sâu”.

 Quá trình nỗ lực trải qua gian khó, dùng hết sức mà tách đôi chiếc kén là để con sâu giải phóng chất độc, từ đó hoá bướm.

Nếu ta cho nó sự thoải mái ban đầu, nhưng lại khiến nó mất đi sức mạnh đối diện với thử thách lớn nhất đời.

 Con người cũng vậy, nếu muốn đạt được hạnh phúc, thành tựu đời người, chúng ta cũng cần quá trình tự lột xác từ trong chiếc kén của chính mình để bước ra.

 Dựa vào sự giúp đỡ của bất kỳ ai, ta sẽ chết như bướm.

+ “Than đá vốn xấu xi xù xì và rẻ tiền, nhưng nếu nó được mài dưới áp lực cực mạnh, nó sẽ biến thành thứ đáng giá và tuyệt đẹp nhất trên trần thế - Kim Cương”. Tất cả chúng ta đều là “than đá” cần được mài dũa, kinh qua những khổ đau và áp lực.

 Nhưng nếu chịu đựng chưa đủ thì than đá vẫn là than đá. Chỉ khi gồng mình bước qua áp lực mạnh nhất, ta mới trở thành “kim cương”. Khoảng cách từ “xó bếp” đến “tủ kính” đôi khi chỉ cách nhau 1% nỗ lực mỗi ngày.

+ “Không có ngọn cây nào vươn cao đến tận thiên đường mà không cắm rễ sâu xuống tận địa ngục.

Không có cung tên nào chạm tới hồng tâm mà không bị kéo căng về phía sau”.

 Khi bạn thất bại chạm đáy thì hãy vui mừng vì bạn sắp lên đỉnh vinh quang.

Cuộc đời con người phải có lúc “lên voi xuống chó”, nếu bằng phẳng quá, thì hãy tá toả vì bạn chưa thực sự hết mình vì điều gì.”

“Thế gian này về cơ bản không tồn tại sự công bằng. Làm sao có thể công bằng khi con của Bill Gates được sinh ra trong dinh thự nhà ông ấy, còn chúng ta thì sinh ra ở một vùng nông thôn?”


điều duy nhất công bằng với tất cả mọi người có lẽ là thời gian.

Bill Gates có 24 giờ mỗi ngày và mọi người cũng vậy, tất cả chúng ta đều vậy. Thông thường, 24 tiếng này sẽ được chia đều để thực hiện 3 công việc chính:

- Thứ nhất: 8 tiếng chúng ta dành đi trên đường hay trong một chiếc xe bus chật chội. Về cơ bản 8 tiếng này chúng ta hầu như không biết bản thân mình đang làm cái gì, vì vậy chúng ta tự khuyên mình nên tìm được một người bạn tốt.

 - Thứ hai: 8 tiếng nữa chúng ta  dành để ngủ, chúng ta cũng không biết bản thân mình đang làm gì và lúc này điều cần nhất với mình có lẽ là một chiếc giường thật êm ái.

 - Thứ ba: 8 tiếng còn lại chúng ta  biết mình đang làm gì, bởi ta đang làm việc. Chính vì vậy, nếu như công việc mà ta  đang làm chẳng vui vẻ gì, nếu như chúng ta căm ghét nó, hãy từ bỏ và mạnh dạn thay đổi.

Chúng ta phải nhận ra rằng, cố làm một công việc mà mình không thích thì chẳng có ý nghĩa gì cả.

Rõ ràng thế giới này không công bằng ở điều kiện xuất thân của mỗi người. Tuy nhiên, ai cũng có quyền và có cơ hội để được hạnh phúc, hạnh phúc là do bản thân mình tìm kiếm.

Giữa những người công nhân lên thành phố làm thuê với một doanh nhân điều hành công ty tỷ đô, chẳng có gì khác biệt. Chỉ đơn giản là mỗi người chọn cho mình những con đường đi khác nhau mà thôi.

Điều quan trọng là ai cũng cảm thấy vui và hài lòng với những gì mình đang làm. Đôi khi hạnh phúc rất dễ tìm kiếm. Với riêng những người trẻ tuổi, đừng chỉ biết trách tại sao người kia giàu, oán tại sao người này có nhiều tiền hơn mình.

Điều chúng ta cần làm là trả lời câu hỏi làm sao để thay đổi được chính mình. Hạnh phúc thật sự là khi ta biết được bản thân đang làm gì và mình làm được gì cho người khác. Vì vậy, hãy thôi oán thán và suy nghĩ xem mình có thể giải quyết được vấn đề gì cho tương lai của chính mình và xã hội.

Những người như thế mới thật sự thành công. Không ai sinh ra hoàn mỹ cả, bản thân thế giới này cũng không hoàn mỹ bởi nó được tạo nên bởi tất cả những con người không hoàn mỹ.

 Trách nhiệm của mỗi chúng ta là hãy chăm chỉ hơn người khác một chút, nỗ lực hơn một chút, có lý tưởng hơn một chút, như vậy thế giới mới có thể trở nên tốt đẹp hơn được.

 Người xưa đã dạy rằng: Trước thành nhân, sau thành tài. Chúng ta lớn lên với những chữ Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín.

Chữ Nhân đứng đầu : Là vì Đạo đức sáng, đức tốt đẹp của con người, đổi mới khiến lòng người bỏ cũ theo mới, bỏ ác theo thiện, khiến mọi người đạt đến mức độ đạo đức hoàn thiện nhất. Có hiểu được phải đạt đến mức độ đạo đức hoàn thiện nhất thì mới kiên định chí hướng. Chí hướng kiên định rồi, tâm mới yên tĩnh. Tâm yên tĩnh rồi, lòng mới ổn định. Lòng ổn định rồi, suy nghĩ sự việc mới có thể chu toàn. Suy nghĩ sự việc chu toàn rồi, mới có thể xử lý, giải quyết công việc được thỏa đáng. Vạn vật đều có đầu có đuôi, có gốc có ngọn. Vạn sự đều có bắt đầu và kết thúc. Biết làm cái gì trước cái gì sau, tức là đã tiếp cận nguyên tắc của đạo rồi

Hiểu một cách thoáng thì: Nghĩa, Lễ, Trí là kiến thức và nguyên tắc sống để thành nhân.

-Trí :để biết sống thế nào là đúng.

-Lễ : để biết cách sống thế nào để làm giàu cái tình, cái nghĩa.

-Nghĩa : tạo nên cái tín.

- Tín : là điều kiện cần để các mối quan hệ xã hội đạt hiệu quả tối ưu, từ tình cảm cá nhân đến kinh tế, chính trị.

Như vậy, sống trung thực là một giá trị đạo đức bất di bất dịch.

Sống không trung thực, thì ở bất cứ văn hóa nào cũng đều đúng lễ, sinh ra bất nghĩa, bất tín, bất nhân.

Chính vì thế, mới có câu nói: "Làm việc để Thành công và đừng quên Làm người để Thành nhân."

 

Hai tấm gương để chúng ta lĩnh hội trọn vẹn cả đạo đức và tài năng lớn từ thời xưa chính là cái đức của Khổng Tử và cái tài của Tào Tháo.


 Thứ NHẤT làm người học Khổng Tử .

1. Phép tắc làm người của Thánh nhân:

- Thành tín: Lời nói phải có chữ tín.

- Hiếu thảo: Trăm việc thiện, việc Hiếu quan trọng nhất.

- Hối lỗi: Biết sai phải sửa.

- Chí hướng: Người sống nhất định phải có chí, không chí chỉ là kẻ thất phu.

- Bạn bè: Gìn giữ các mối quan hệ vừa đủ.

- Khoan dung: Đây là một cảnh giới của tâm hồn.

2. Đạo đối nhân xử thế của Thánh nhân:

- Lắng nghe lời nói nhưng cũng quan sát cả hành động.

- Linh hoạt trong hành xử, không độc tài và kiêu ngạo.

- Chí hướng khác biệt, không dành cho nhau.

- Với người nghèo hay giàu đều giữ lòng bình thản, đối xử ngang hàng.

- Giữ thái độ trung dung, tức là giữ cho ý nghĩ và việc làm luôn luôn ở mức trung hòa, không thái quá, không bất cập.

3. Lời nói và hành động của Thánh nhân:

- Lời đồn chỉ dừng lại ở người khôn ngoan.

- Đã nói là làm chứ không nói suông.

- Dục tốc bất đạt, đừng vì tham món lợi nhỏ mà đánh mất giá trị lớn.

- Giữ lòng trung thành trong mọi hoàn cảnh.

- Soi xét mình trước khi soi xét người khác.

4. Làm người vui vẻ, cuộc sống hạnh phúc.

- Giữ tâm tính hiền hòa như nước, vững vàng như núi.

- Biết tìm ngon ngọt trong đắng cay.

-Thay đổi hoàn cảnh không bằng thay đổi bản thân.

- Hạnh phúc nằm trong sự lựa chọn của chính mình

- Không biết lo xa ắt sẽ phải nghĩ gần.

5. Tu thân dưỡng tính mới là gốc rễ để làm người.

- Gặp chuyện không hay thì đừng xen vào để giữ ấn tượng tốt.

- Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng.

- Trải qua khó khăn mới biết quý tháng ngày an lành.

- Hãy là một chuyên gia trong lĩnh vực của riêng mình.

6. Có cả đức lẫn tài mới giành được lòng người khác.

- Học cách biết ơn trước người khác.

- Thắng nhỏ bằng trí tuệ nhưng thắng lớn phải dựa vào phẩm đức.

- Quân tử giúp người khác là tốt, thấy mà mặc kệ không giúp chính là ác.

- Càng học tập rèn luyện thì càng có cơ hội thành công.

- Sống đến già thì càng phải học tới già.

- Nói ít làm nhiều, sống đời khiêm tốn.

- Đã làm phải biết kiên trì mới có ngày nhận được thành quả.



Thứ HAI :làm việc học Tào Tháo


1. Có thể uốn lưng cong gối, không đắc chí nhất thời.

-Chỉ xưng Vương chứ quyết không xưng Đế, không quan tâm đến danh tiếng nhất thời.

-Biết co biết duỗi, giỏi thích nghi với mọi thời cuộc.

-Làm chủ tình hình, tiến lùi hợp lý và thỏa hiệp có chừng mực.

-Hiểu rõ "cách cúi đầu" cũng là một loại trí tuệ.


2. Táo bạo liều lĩnh nhưng cũng cẩn thận tỉ mỉ, dám nghĩ dám làm mới thành nên nghiệp lớn.

-Không hành động rập khuôn sẵn có mà tự xây dựng điểm đột phá riêng.

-Giỏi bộc lộ bản thân chính là cách biểu hiện năng lực cạnh tranh.

-Hành động tích cực ứng với suy nghĩ của mình.

-Sống có đam mê và lý tưởng mãnh liệt.

3. Rèn luyện sức mạnh bên trong đầy đủ mới có thể bộc phát năng lực mạnh mẽ bên ngoài.

-Luôn có đủ tự tin và khí thế trước vạn sự trong thiên hạ.

-Tự hoàn thành con đường của bản thân.

-Tự giữ kỷ luật nghiêm túc, lấy bản thân làm gương sáng cho người khác.

- Gặp nguy hiểm cũng không rối loạn, xử lý biến cố cũng không bàng hoàng.

4. Giỏi mượn tay người khác làm việc của mình.

- Dựa vào sự ủng hộ, trợ giúp của cả đội nhóm, nâng cao tinh thần hợp tác của tất cả thành viên.

-Coi trọng năng lực, biết quản lý người tài bất kể xuất thân.

-Kết giao rộng lớn, tận dụng mọi mối quan hệ khắp nơi.

- Đối xử tốt đẹp, tử tế hết mực để thu hút lòng trung thành của người khác.

5. Nhìn xa trông rộng nhưng không bỏ quên tiểu tiết.

- Chuyện lớn thì quyết đoán, chuyện nhỏ thì tinh tế.

- Nhìn xa trông rộng, biết chọn người kế vị.

- Hiểu rõ đạo lý: Muốn nhận được cái gì, trước hết phải cho đi.

- Để đạt được mục đích có thể bất chấp thủ đoạn và mưu kế.

6. Lãnh đạo là một môn học vấn "khó xơi".

- Không được phép mềm lòng trước bất kỳ yếu tố nào gây bất lợi đến sự phát triển của tổ chức.

- Thưởng - phạt phải được xác định rõ ràng.

- Phong cách quản lý linh hoạt và đa dạng.

- Luôn giữ lòng đa nghi, nghi người nhưng vẫn dùng.

7. Tính trước kỹ càng, không bao giờ đầu hàng thất bại.

- Muốn chơi với sói, trước tiên phải biến mình thành sói.

- Làm việc có đầu có cuối, không để lại hậu hoạn về sau.

- Dám từ chối, dám nói "Không".

- Gặp khó khăn vẫn thản nhiên đối mặt, không bao giờ bỏ cuộc.


 Nghịch lý cuộc đời !

1. Cha mẹ chỉ biết cho, chẳng biết đòi. Con cái thích vòi mà không biết trả.

2. Cha mẹ dạy điều hay, kêu lắm lời. Bước chân vào đời ngớ nga ngớ ngẩn.

3. Cha nỡ coi khinh, mẹ dám coi thường. Bước chân ra đường phi trộm thì cướp.

4. Cha mẹ ngồi đấy không hỏi, không han. Bước vào cơ quan cúi chào thủ trưởng.

5. Con trai chào trăm câu không bằng nàng dâu một lời thăm hỏi.

6. Khôn …đừng cãi người già, chớ có dại mà chửi nhau với trẻ.

7. Mỗi cây mỗi hoa, đừng trách mẹ cha nghèo tiền nghèo của.

8. Cái gì cũng cho con tất cả, coi chừng ra mả mà cười.

9. Đồng tiền trên nghĩa, trên tình, mái ấm gia đình trở thành mái lạnh.

10. Gian nhà, hòn đất, mất cả anh em. Mái ấm bỗng nhiên trở thành mái nóng.

11. Bố mẹ không có của ăn của để, con rể khinh luôn.

12. Ngồi bên bia rượu hàng giờ, dễ hơn đợi chờ nửa giây đèn đỏ.

13. Củi mục khó đun, chồng cùn sống bậy, con cái mất dạy, phí cả một đời.

14. Hay thì ở, dở ra tòa, chia của chia nhà, con vào xóm “bụi”.

15. Ngồi cùng thiên hạ, trăm việc khoe hay. Mẹ ốm bảy ngày không lời thăm hỏi.

16. Bài hát Tây Tàu hát hay mọi nhẽ. Lời ru của mẹ chẳng thuộc câu nào.

17. Khấn Phật, cầu Trời, lễ bái khắp nơi, nhưng quên ngày giỗ Tổ.

18. Vào quán thịt cầy, trăm ngàn coi nhẹ, góp giỗ cha mẹ suy tị từng đồng.

19. Giỗ cha coi nhẹ, nuôi mẹ thì không. Cả vợ lẫn chồng đi làm từ thiện.

20. Một miếng ngọt bùi khi còn cha mẹ, một miếng bánh đa hơn mười ba mâm báo hiếu.

21. Cha mẹ còn thơm thảo bát canh rau. Đừng để mai sau xây mồ to, mả đẹp.

22. Bảy mươi còn phải học bảy mốt. Mới nhảy vài bước chớ vội khoe tài.

23. Đi chùa công đức vài trăm không tiếc, tiếc từng hào phụng dưỡng mẹ cha




 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

TRIẾT LÝ THẦU HIỂU

  1.Bị người khác xúc phạm, cũng không nên nhất thiết phải thể hiện cảm xúc ra ngoài. Người khác sỉ nhục mình cho dù là xuất phát từ mục đí...