Ngọc Minh tôi đã chia sẻ: KHÔN CŨNG CHẾT , DẠI CŨNG CHẾT . BIẾT THÌ SỐNG
Ngọc Minh : CHẲNG LÀ GÌ CẢ . Với mong muốn nghiên cứu, xem xét ,nhìn nhận xã hội con người nhằm : CHO MÌNH SỐNG ,và viết để con,cháu mình cùng với những ai quan tâm BIẾT để vận dụng vào trong đời sống của mình .THẾ THÔI .
NHẬN ĐỊNH ĐÁNH GIÁ CON NGƯỜI VIỆT NAM
1. Một số giá trị tích cực của nhân sinh quan truyền thống người Việt
Với góc nhìn trên tổng thể của Ngọc Minh : xã hội, nhân
sinh quan truyền thống của người Việt có nhiều điểm tích cực cần được tiếp tục
duy trì và phát huy:
Một là,tinh
thần hiếu học là một trong những giá trị truyền thống quý báu được hình thành
và hun đúc từ dòng chảy lịch sử ngàn đời của dân tộc Việt Nam. Đó chính là tinh
thần quả quyết, tính kiên trì, nhẫn nại và ham học hỏi. Sự hiếu học ấy đã tạo
điều kiện sản sinh nhiều bậc anh tài, các trung thần, những anh hùng dân tộc,…
góp phần quan trọng cho sự nghiệp giải phóng và kiến thiết nước nhà.
Hơn nữa, hiếu học không phải chỉ để được vinh thân mà hiếu học là để có cơ hội tham gia vào việc nước. Người có học được gọi là “sĩ”, chữ “sĩ” (viết theo Hán tự) được diễn tả như một người đứng bằng chân trên mặt đất, đầu đội trời, dang rộng hai tay, gánh vác việc đời, việc nước. “Làm trai vì nước quên nhà/Nước kia có vẹn thì nhà mới yên”- đấy chính là mục đích của sự học. Như vậy, sự hiếu học của người Việt cũng là sự thể hiện tinh thần yêu nước, tinh thần vì cộng đồng.
Hai là,lối sống cần cù, tiết kiệm của người Việt đã được coi là một trong những đức tính điển hình, nói như cố giáo sư Trần Văn Giàu “cần cù đến mức anh hùng tột bậc”1.Từ xưa đến nay, người Việt vẫn coi trọng đức tính cần cù, tiết kiệm, đề cao nó đến độ “cần cù bù thông minh”, “năng nhặt chặt bị”, “tích cốc phòng cơ”, “buôn tầu bán bè không bằng ăn dè hà tiện”. Lối sống tiết kiệm góp phần ổn định đời sống kinh tế gia đình, xã hội trong điều kiện đất nước còn khó khăn, rèn luyện cách sống biết quý trọng sức lao động, chống lối sống xa hoa, lãng phí theo kiểu “bóc ngắn cắn dài”, “vung tay quá trán”, “ném tiền qua cửa sổ”,...
Trong những năm gần đây, do điều kiện kinh tế của người dân được cải thiện, thậm chí đồng tiền kiếm được một cách quá nhanh chóng, dễ dàng, dẫn đến xu hướng hưởng thụ, sống gấp, lười lao động, tìm mọi cách để kiếm tiền phục vụ nhu cầu ăn chơi, hưởng thụ, kể cả vi phạm đạo đức và pháp luật. Trầm trọng hơn, hiện tượng tham nhũng, tiêu “tiền chùa” đang trở thành quốc nạn của nhiều nước, trong đó có Việt Nam. Về vấn đề này, Đảng Cộng sản Việt Nam đã nhận định: Nước ta còn nghèo và kém phát triển, chúng ta lại chưa thực sự thực hiện tốt cần kiệm trong sản xuất, tiết kiệm trong tiêu dùng, dồn vốn cho đầu tư phát triển,2 vì vậy, trong điều kiện hiện nay, chúng ta nhất thiết phải cần kiệm để công nghiệp hóa, phải khắc phục xu hướng chạy theo xã hội tiêu thụ, lối sống xa hoa lãng phí, đó là những nhân tố quyết định sự thành công của chúng ta...
Như vậy, lối sống cần cù, tiết kiệm luôn là lối sống truyền thống tích cực cần phát huy trong cả thời đại công nghiệp hóa, hiện đại hóa ngày nay.
Ba là, lối sống đề cao tính tập thể, cộng đồng của người Việt có mặt tích cực là coi trọng tình làng nghĩa xóm, đề cao tinh thần đoàn kết, hòa thuận, tương thân tương ái, lá lành đùm lá rách, không chấp nhận lối sống hờ hững, vô trách nhiệm. Lối sống cộng đồng này góp phần kìm hãm và hạn chế những biểu hiện của bệnh vô cảm, của sự cạnh tranh một cách ghẻ lạnh trong bối cảnh của nền kinh tế thị trường hiện nay, đồng thời tạo nên sức mạnh của sự thống nhất cùng nhau xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Ý nghĩa của sức mạnh đoàn kết, của tính cộng đồng đã được Chủ tịchHồ Chí Minh khái quát lại trong một nhận định về người Việt Nam như sau: “Dân ta có một lòng nồng nàn yêu nước. Đó là truyền thống quý báu của ta. Từ xưa đến nay, mỗi khi Tổ quốc bị xâm lăng thì tinh thần ấy lại sôi nổi, nó kết thành một làn sóng vô cùng mạnh mẽ, to lớn, nó lướt qua mọi sự nguy hiểm, khó khăn, nó nhấn chìm tất cả lũ bán nước và lũ cướp nước”
Bốn là,trong
đời sống tinh thần xã hội, người Việt truyền thống coi trọng chữ “Tình”, đề cao
ân nghĩa,... đôi khi, chữ “Tình”đã vượt lên trên cả lý lẽ, luật pháp. Hiện nay,
khi nền kinh tế thị trường phát triển, đặc biệt, khi chúng ta hội nhập kinh tế
quốc tế, giao thương với các nền kinh tế tư bản, lúc này “Lý” sẽ áp đảo “Tình”.
Trong điều kiện đó, truyền thống coi trọng “Tình” có vẻ không còn phù hợp nữa,
nhưng chúng ta vẫn cần phải dung hòa,làm cho “Lý” không trở thành thái quá để
dẫn đến “vô tình, vô cảm”, thành con người “duy ngã”, ích kỷ; làm cho chữ
“Tình” trong thời hiện đại không yếm thế, biến con người thành yếu đuối, nhu
nhược, ba phải. Việc thiên về “Lý”hướng đến sự phát triển; còn “Tình”sẽ làm cho
sự phát triển diễn ra hài hòa, bền vững. Như vậy, chúng ta vẫn duy trì và giữ
gìn được bản sắc và “làm mới, hiện đại hóa” nó cho phù hợp với điều kiện, hoàn
cảnh.
Thêm nữa, việc coi trọng
“Tình”sẽ làm cho việc áp dụng luật pháp uyển chuyển, linh hoạt theo từng địa
phương, từng vùng. Luật pháp, dù được xây dựng trên đời sống thực tế, nhưng nó
vẫn là “từ ngoài vào, từ trên xuống” áp đặt người dân phải theo, nó vẫn có tính
chất lý trí, cứng nhắc, máy móc, không uyển chuyển và nhiều khi không tương
thích với những hoàn cảnh riêng của từng người dân, từng địa phương. Do đó,
người Việt truyền thống đã điều hòa luật pháp của nhà nước (triều đình) bằng
Hương ước, bằng tục lệ của làng để có cuộc sống phong lưu, thoải mái và tự tại
hơn. Tục “phép vua thua lệ làng” xưa và nay, không có nghĩa là coi thường kỷ
cương, phép nước mà phép nước ấy, luật pháp ấy cần phải uyển chuyển, linh hoạt
và phù hợp với tâm lý, lối sống của con người. Có như vậy, luật pháp ấy, chủ
trương ấy mới đi vào cuộc sống một cách dễ dàng, khả thi hơn, bằng không, nó sẽ
gặp phải sự kháng cự mãnh liệt, rốt cục, sẽ trở thành không khả thi, không đi
được vào đời sống xã hội và người dân.
Thiết nghĩ, truyền thống duy tình/trọng tình của người Việt vẫn có những mặt tích cực của nó trong mọi mối quan hệ xã hội, dù xã hội phải vận hành theo hướng duy lý, song vẫn rất cần xem xét đến yếu tố tình cảm để con người và xã hội không trở thành một cỗ máy biết nói, biết tư duy. Và duy “Tình”, duy “Tâm” sẽ là nhân tố cơ bản đánh thức thế giới nội tâm, thế giới vô thức trong mỗi con người để họ không trở nên vô cảm trước tha nhân (cả giới tự nhiên và cuộc sống cộng đồng), không đánh mất nhân tính.
Năm là,trong
lịch sử, người Việt vốn rất gắn bó với thiên nhiên, yêu quý, tôn trọng thiên
nhiên. Triết lý sống “hài hòa” với giới tự nhiên khiến người Việt trở nên gần
gũi, thích nghi với sự biến thiên thất thường của thiên nhiên và duy trì nền
nông nghiệp lúa nước khá thịnh vượng, phát triển. Khi người Việt đã biết thích
ứng với tự nhiên, chinh phục, cải tạo đến một mức độ nhất định đối với tự
nhiên, người Việt trở nên kiên cường hơn, tính cách linh hoạt, lối sống năng
động hơn trước những biến đổi của thiên nhiên, biết khắc phục và kìm hãm thiên
tai, lựa theo tự nhiên mà sản xuất và mưu sống.
Lối sống hài hòa với giới tự nhiên cũng tạo cho người Việt truyền thống những đức tính ôn hòa, nhã nhặn, khiêm nhường.Dân tộc Việt được xem là một dân tộc biết lấy khiêm nhu làm hậu thuẫn, thắng mà không kiêu căng, đó là nghệ thuật ôn nhu khôn khéo của nước nhỏ đối với nước lớn, biết làm chiến thuật Tâm công (đánh vào lòng người, không chiến trận mà địch vẫn thua). Lối sống ấy khiến chocha ông chúng ta qua các triều đại đều rất coi trọng chữ “Hòa”trong kế sách trị quốc và ngoại giao. Trong ba yếu tố Thiên thời, Địa lợi, Nhân hòa,đạo trị quốc, trước hết, phải lấy việc Nhân hòa làm đầu, dân là gốc của nước, có dân tâm, sĩ khí, ắt thay đổi được thời cuộc.
Tất cả những giá trị tích cực
trong nhân sinh quan truyền thống của người Việt, cho đến nay, vẫn là những giá
trị chung của cộng đồng, làm nên cái gọi là bản sắc văn hóa của dân tộc Việt,
người Việt.
Người Việt hiện nay không bằng lòng với cái nghèo, với sự thanh nhàn, an phận, không tự thỏa mãn với lối sống hữu danh vô thực, họ bắt đầu chú trọng đến lợi ích vật chất, biết vươn lên làm giàu, đề cao tính cá nhân, sự tự do,…Hiện nay, từ cách thức lao động sản xuất, cách thức tư duy, cách thức ứng xử, hưởng thụ, thỏa mãn nhu cầu sống của người Việt đã ít nhiều khác xa các thế hệ cha ông ngày trước. Trong đời sống hiện tại, người Việt đang cố gắng khắc phục những biểu hiện của nếp sống cũ: tác phong lề mề, thủ công, trì trệ, làm ăn nhỏ, manh mún,... xây dựng các giá trị mới như trọng lý, trọng khoa học, trọng hiệu quả, đề cao tự do cá nhân (đặc biệt rõ nét trong lối sống của tầng lớp thanh niên thành thị, trí thức, doanh nhân).
Nhân sinh quan mới của con người Việt Nam hiện nay không chỉ là sự kế thừa và phát huy nhân sinh quan truyền thống. Dân tộc Việt Nam đã trải qua hàng ngàn năm lịch sử, đã hình thành nhiều phong tục, tập quán tốt đẹp, sự tồn tại của chúng trong lối sống hiện đại thể hiện tính liên tục của nhân sinh quan và bản sắc văn hóa của con người Việt Nam. Hơn nữa, trong lối sống của con người Việt Nam mà chúng ta xây dựng để đáp ứng yêu cầu đổi mới và hội nhập phải là: dân tộc, hiện đại, văn minh. Để làm được điều đó, chúng ta phải biết khơi dậy và phát huy hiệu quả những giá trị tích cực của nhân sinh quan truyền thống như: truyền thống hiếu học, tinh thần đoàn kết, tương thân tương ái, trọng tình trọng nghĩa, lối sống cần cù, tiết kiệm,...
- Bệnh tham lam, lười biếng, ba hoa, bè phái, địa phương chủ nghĩa, ham danh vị, quân phiệt, quan liêu, xa rời quần chúng, hẹp hòi, chuộng hình thức, lối làm việc bàn giấy, vô kỷ luật, ích kỷ, hủ hóa
- Biết
có thân mình nhà mình mà không biết có nước.
- Cần
cù lao động song dễ thỏa mãn.
- Chỉ
biết lợi mình mà không biết hợp quần.
- Chỉ
khi thấy mình thua kém người xung quanh quá nhiều thì mới cố gắng, nhưng ngay
khi thấy mình đã như mọi người rồi thì lại làm việc cầm chừng.
- Chưa
hiểu đúng mặt tích cực của kinh tế thị trường, nhưng lại chịu những ảnh hưởng xấu
của kinh tế thị trường.
- Có
tinh thần đoàn kết, tương thân, tương ái, song hầu như chỉ trong những hoàn cảnh,
trường hợp khó khăn, bần hàn, còn trong điều kiện sống tốt hơn, giàu có hơn thì
tinh thần này rất ít xuất hiện.
- Có tính tinh vặt, cũng có khi quỷ quyệt, và
hay bài bác chế nhạo.
- Có tư duy sản xuất nhỏ: tự phát, chủ yếu dựa vào kinh nghiệm, nghiêng về tình, yếu về lý, tư duy kinh tế mang tính thiển cận, thực dụng; tư duy tiểu nông vốn chỉ phù hợp với điều kiện sản xuất nông nghiệp nhỏ.
- Dân
được cường thịnh là nhờ có sự nghiệp công ích. Nay những việc đó, người nước ta
đều không thể làm được.Hỏi vì sao không làm được, thì nói là vì không có tiền của.
Sở dĩ không có tiền của là vì đã tiêu phí vào những việc vô ích xa hoa rồi.
- Ham
học hỏi, có khả năng tiếp thu nhanh, song ít khi học đến nơi đến chốn nên kiến
thức không hệ thống, mất cơ bản.
- Ham tiền, hiếu danh, coi thường danh dự, vô cảm
và hèn nhát, coi nhẹ ý nghĩa "đồng bào.
- Hay
nghi kỵ lẫn nhau, không làm nên việc gì cả.
- Hay
xin những thứ mình thấy đẹp (dù người có không muốn cho).
- Hiếu
khách song không bền.
- Học
đối với người Việt không phải để thỏa mãn một khát khao trí tuệ, mà chính là để
làm kế mưu sinh.
- Học tập không phải chỉ vì kiến thức (nhỏ học vì gia đình, lớn lên học vì sĩ diện, vì kiếm công ăn việc làm, ít vì đam mê).
- Khéo
léo, song không duy trì đến cùng (ít quan tâm đến sự hoàn thiện cuối cùng của sản
phẩm).
- Khi
người khác chê mình hợp lý, cũng thấy khó nghe,
- Không
chân thật và không có cảm xúc mạnh.
- Làm kinh tế bằng tư duy chiến tranh "bất chấp quy luật miễn là được việc; chỉ lo hiệu quả, còn cái giá của nó thì không cần biết.
- Lòng
tham đẩy lùi nhân cách, làm xấu đi các mối quan hệ xã hội. Bên cạnh đó là sự hiếu
danh, sính bằng cấp, đặc biệt là quan chức nhà nước. Coi nặng tiền tài hơn giáo
dục.
- Mặc
cảm tự ti từ đó sinh ra tâm lý tự huyễn hoặc "không có cái phần hơn hẳn
thiên hạ nhưng mình lại có cái khác".
- Mỗi cái nhân thời thế, địa vị của nó mà phát hiện, rồi trong khi phát hiện lại đều đi tới cực đoan, lại khi đã tới cực đoan, mỗi cái đều giữ lý do, chuyên cậy vào tập quán, lợi hại đều bị che lấp không thấy .
- Nặng
óc hư danh, tâm lý mang nhiều ảo tưởng, chỉ thích được người khác khen.
- Nặng
về bản năng và tự phát, ít lý trí, suy nghĩ, tầm nhìn của người Việt rất ngắn hạn,
chỉ biết trước mắt, hiện tại.
- Người
Việt phần đông thường ranh vặt, quỷ quyệt, bộ tịch lễ phép mà hay khinh khi nhạo
báng. Tâm địa nông nổi, khoác lác, hiếu danh.
- Nóng
tính
- Sự
độc lập cá nhân trong tư duy, lối sống, cách hành xử... chưa cao.
- Tâm lý sĩ diện trong đời sống dẫn tới tính khoa trương, trọng hình thức.
- Tâm
lý và cách tư duy của người Việt mang tính tiểu nông; người Việt còn có một
thói xấu là thiếu chính xác trong mọi thứ, thiếu khoa học, thiếu nghiên cứu, sống
rất bộc phát hồn nhiên.
- Thích
tụ tập, nhưng lại thiếu tính liên kết để tạo ra sức mạnh (cùng một việc, một
người làm thì tốt, ba người làm thì kém, bảy người làm thì hỏng).
- Thiếu
khả năng sáng tạo.
- Thói
quen dựa dẫm, ỷ lại tập thể, vào số đông. Có tâm lý cào bằng, đố kỵ, không muốn
ai hơn mình.
- Thông
minh, sáng tạo, song chỉ có tính chất đối phó, thiếu tầm tư duy dài hạn, chủ động.
- Thường
thì nhút nhát, hay khiếp sợ và muốn có sự hòa bình, nhưng mà đã đi trận mạc thì
cũng có can đảm, biết giữ kỷ luật.
- Thương
tiếc của riêng, không tưởng đến việc ích chung, đó là điều rất ngu thứ tư.
- Tiết kiệm, song nhiều khi hoang phí vì những mục tiêu vô bổ (sĩ diện, khoe khoang, thích hơn đời).
- Tính
bài ngoại và ỷ ngoại.
- Tinh
thần đoàn kết, tương thân, tương ái của con người chỉ xuất hiện trong những
hoàn cảnh khó khăn, bần hàn còn trong điều kiện sống tốt hơn, giàu có hơn thì rất
ít xuất hiện.
- Tính
tôn ti trật tự dòng tộc đã dẫn tới mặt trái: tính gia trưởng, trọng nam khinh nữ,
đặc biệt là tâm lý địa phương, cục bộ.
- Tính
tùy tiện, manh mún.
- Tính ỷ lại, tính ăn gian nói dối, thói ăn uống thành nợ miệng, tính bán tín bán nghi, thói đồng bóng, tính vay mượn kém sáng tạo, tính cơ hội đục nước béo cò, thói "gì cũng cười", tệ cờ bạc
- Tôn
sùng những điều xa hoa vô ích, bỏ bễ những sự nghiệp đáng làm,
- Tt
có nhu cầu phản tỉnh, thường quanh co bịa ra lý do để chống chế vì thế càng khiến
sai lầm, thói xấu nhiễm sâu hơn vào đời sống xã hội.
- Tự hạ thấp vị trí của mình xuống, việc gì cũng phải xin xỏ, cầu cạnh, không dám công khái tố cáo các hành động sai trái của những người có chức có quyền, biến mình thành hèn hạ, chịu khuất phục, làm ngơ trước mọi sai trái, mọi diễn biến xấu trong xã hội do đời sống xã hội thiếu dân chủ khiến cái xấu không được chỉ đích danh,mắc căn bệnh "cuồng địa vị". Điều này gắn liền với sự thiếu gương mẫu và thoái hoá của quan chức nhà nước các cấp do bộ máy nhà nước thiếu tin tưởng và ít trọng dụng người tài.
Tự
tôn và tự ti.
- Tùy
tiện, thiếu khả năng hợp tác, ít có khả năng đặt mình vào vị trí người khác,
kiêu ngạo, "thấy mình là trung tâm". thiếu kinh nghiệm quan hệ với thế
giới bên ngoài, quen sống co lại, ít có khao khát ra thế giới, tìm hiểu thế giới
, học nhanh nhưng hời hợt, dễ dãi chứ không phải tiếp nhận ở bề sâu văn hóa.
- Vừa
đoàn kết vừa ích kỷ, thường phát huy tác dụng tốt trong chiến tranh, và thể hiện
mặt trái trong hòa bình .
- Vừa
thực tế, vừa mơ mộng, song lại không có ý thức nâng lên thành lý luận.
- Yêu hòa bình, nhẫn nhịn, song nhiều khi lại hiếu thắng vì những lý do tự ái, lặt vặt, để tiểu cục làm mất đại cục.
Trên đường tìm hiểu thói hư tật xấu người Việt
Theo tôi, “tìm hiểu thói hư tật xấu người Việt” đang là một nhu cầu của xã hội. Rút kinh nghiệm của các nhà nghiên cứu đàn anh, và cũng là tự lượng sức mình, ngay khi xác định đề tài, tôi sớm đi vào sưu tầm tài liệu, tuyển chọn những khái quát, những nhận xét của lớp người đi trước, là các trí thức Việt Nam nửa đầu thế kỷ XX. Đây là thời gian đất nước vẫn do người Pháp cai quản; nhưng ý thức dân tộc, nhất là phần tự ý thức về bản thân mình, có dịp nẩy nở hoàn chỉnh hơn bao giờ hết. Tôi nói hoàn chỉnh với nghĩa tinh thần tự phê phán khá rõ
Các nhà lịch sử khi nhắc đến Nguyễn Trường Tộ, thường chỉ nhắc đến những điều trần của ông, tức là những kế sách của ông trong việc cứu nước. Nhưng theo tôi, ông là người Việt Nam đầu tiên nhìn dân tộc một cách khách quan theo nghĩa tương đối, xem xét và đánh giá cộng đồng theo những tiêu chuẩn thế giới.
Sau Nguyễn Trường Tộ, từ các nhà nho trong tới các trí thức tây học, tức là từ Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh, Ngô Đức Kế, Phan Khôi, Ngô Tất Tố, Tản Đà, v.v. tới Trần Trọng Kim, Phạm Quỳnh, Nguyễn Văn Vĩnh, Trần Huy Liệu, Đào Duy Anh, Nguyễn Văn Huyên,… người nào cũng có đóng góp vào việc cảnh tỉnh, tức là việc vạch ra những thói hư tật xấu, để đưa cộng đồng bước vào giai đoạn lịch sử hiện đại.
Những phát biểu bao quanh chủ đề thói hư tật xấu, hoặc nói theo một danh từ đang trở nên thời thượng, những cố gắng dựng lại chân dung người Việt xấu xí mà tôi thu thập được trải rộng ra trên đủ mọi phương diện. Sau khi giới thiệu các đoạn này trên báo chí và các mạng, tôi tạm tổng hợp lại và chia thành một số cụm ý kiến như sau:
- Ăn ở luộm thuộm, ăn xổi ở thì, vụng nói chuyện, nếp sống buông tuồng tùy tiện, a dua làm bậy, thị hiếu tầm thường, ham cờ bạc. Dễ tin nhảm, lòng tin sơ sài, biến thành mê muội. Quan niệm nông nổi về cuộc sống.
- Bảo thủ ngại thay đổi, cam chịu, đầu hàng hoàn cảnh, khiếp nhược trước những giáo điều ngoại nhập, suy đồi thoái hóa, hư vô trống rỗng. Bịp nhau chọe nhau, hay diễn trò, đạo đức giả, nhìn hàng xóm như kẻ thù, với người nước ngoài không thật lòng và đầy nghi kỵ.
- Sống rời rạc đèn nhà ai nhà nấy rạng, kém ý thức pháp luật, đặt quyền lợi riêng lên trên cái chung. Tinh tướng khôn vặt “ăn cỗ đi trước lội nước đi sau”, thực dụng vụ lợi vặt vãnh. Không trọng chữ tín. Không có khả năng đặt mình vào địa vị người khác. Quan hệ với thiên nhiên cẩu thả, thiếu tinh thần hướng thượng và óc lãng mạn chân chính .
- Đời sống tinh thần nghèo nàn, dễ thỏa mãn, không chuyên chú học hỏi nghiên cứu; học không biết cách, chỉ giỏi học lỏm. Nội dung văn chương học thuật phù phiếm. Bằng lòng với tình trạng tự phát, không đặt trí óc vào công việc.
- Tầm nhìn hẹp, không có nhu cầu hoàn thiện, không cái gì đi tới cùng. Tình trạng phi chuẩn kéo dài, không có khả năng tự sàng lọc, không hình thành nổi bộ phận tinh hoa, dìm dập níu kéo nhau trong tình trạng bảo thủ trì trệ.
- Sau nữa là sĩ diện, che giấu, dễ dãi với bản thân, không lo tự hoàn thiện mà chỉ sợ người ta biết thói xấu của mình.
Thoạt đầu tôi cũng chỉ nghĩ thử đi tìm một số thói hư tật xấu thông thường, chuyện trong nhà chúng ta bảo nhau ngay được. Đọc kỹ vào những dòng chữ mà các bậc tiền bối đã viết bằng cả tình yêu và tâm huyết, thấy có lẽ phải đặt vấn đề một cách nghiêm chỉnh hơn. Nhiều nhược điểm nêu lên quá nghiêm trọng. Phải chăng đây là những nhận xét tổng quát có liên quan tới trình độ sống, trình độ làm người của dân ta, chính nó là nguyên nhân hạn chế chúng ta trên đường phát triển?! Có một số nhược điểm cản trở nước ta gia nhập vào thế giới hiện đại .
Tuy nhiên chúng ta sẽ bình tâm hơn nếu biết rằng hầu như tất cả các dân tộc trên thế giới đều qua giai đoạn tự nhận thức như thế này. Và họ thường nói về họ hết sức nghiêm khắc. Như với một nước gần với chúng ta là Trung Quốc. Lâu nay chỉ nghe nói đến cuốn Người Trung quốc xấu xí của Bá Dương. Nhưng nên biết là trước đó, dân tộc tính của người Trung Quốc đã được các nhà chính trị, các nhà văn hóa, các trí thức hàng đầu đất nước này đề cập tới. Lương Khải Siêu bảo dân Tàu quen óc nô lệ chỉ biết vì mình, các thói xấu như ngu muội nhút nhát lừa đảo, võ đoán giả dối… không gì là không có. Với Tôn Trung Sơn, người Trung Quốc trình độ kiến thức thấp, xã hội giống như một chậu cát rời. Lâm Ngữ Đường còn nói thẳng là đồng bào của ông xảo quyệt. Hiện nay tài liệu Trung văn có liên quan tới người Trung quốc xấu xí tất nhiều, cả các cuốn sách các bài báo của các tác giả phương Tây cũng được giới thiệu đầy đủ, để người trong nước cùng nghĩ .
Nghĩa là không nên hoảng sợ khi thử tìm cách gọi ra một số phẩm chất tiêu cực. Tất cả đều nên coi là những giả thiết để làm việc, nếu sau khi thảo luận chúng ta thấy rằng một số nhận xét nêu ra là không đúng, ta sẽ phải tìm một công thức khác để diễn đạt, cốt sao nắm bắt chính xác đặc tính dân tộc.
Cái chính là đằng sau mỗi “nhãn hiệu” , người ta phải tìm ra nội dung cụ thể của nó . Ví dụ gần đây qua cuốn sách Việt Nam và Nhật Bản – Giao lưu văn hóa của Vĩnh Sính, tôi được biết là nhiều người Nhật cho là người Việt có mắc căn bệnh dạ lang tự đại. Đây là một ẩn dụ, bắt đầu từ câu chuyện có thật về một nước nhỏ thời Hán, trong giao thiệp với thiên hạ mắc bệnh hoang tưởng, từng tranh luận với các sứ giả quanh chủ đề “nước Dạ Lang so với Trung Quốc bên nào lớn bên nào nhỏ”. Và đấy là dấu hiệu của một tình trạng tư duy ấu trĩ. Thế nhưng trong 17 điểm mà chính Tôn Trung Sơn đã từng khái quát về người Trung quốc thì điểm thứ 9 cũng là dạ lang tự đại (Dẫn theo Bản đồ tính cách người phương Đông, bản Trung văn của Sơn Đông họa báo xuất bản xã, 2005, tr 151) . Vậy thì vấn đề đặt ra với người nghiên cứu là nội dung cụ thể của bệnh tự cao tự đại ở từng nước. Cũng bệnh ấy, nhưng ở ta nó sâu sắc, nặng nề và… buồn cười đến đâu, triển vọng sắp tới có chữa được không.
CÁCH ĐÁNH GIÁ CON NGƯỜI
Từ xưa Cha Ông ta đã dạy, khi kết giao bạn bè hay hợp tác làm ăn với người khác đều phải hiểu rõ về họ, xem họ là người như thế nào.?
Dưới đây là những cách để nhận biết phẩm chất đạo đức của một người Ngọc Minh đã rất nhiều năm nghiên cứu và trải nghiệm
1“Khoảng cách”giúp nhìn ra độ trung
thành
Để nhận biết một người có trung thành với mình hay không, có thể dùng cách “xa lánh” một cự ly thích hợp là sẽ biết rõ. Khoảng cách là thước đo mối quan hệ tốt xấu của hai người, có thể giúp hiểu nhau hơn. Nếu như tình cảm giữa hai người đủ mạnh, có cùng mục tiêu và sự giống nhau về lý tưởng thì mối quan hệ giữa hai người sẽ không bị trói buộc bởi khoảng cách và thời gian.
Ngược lại, nếu như mối quan hệ giữa hai người duy trì dựa vào lợi ích và địa vị thì lâu dần, khoảng cách sẽ kéo họ ra xa nhau, mối quan hệ cũng tự nhiên trở nên không thân thiết nữa.
2“Thân cận”giúp nhìn ra giáo dục và tu dưỡng
Cố ý tiếp cận gần gũi và quan sát có thể thấy một người có phải là có giáo dục và tu rèn hay không. Điều mà người ta gọi là “lâu ngày mới biết được lòng người” chính là hai người ở cùng một chỗ lâu ngày sẽ hiểu hết về ưu điểm, khuyết điểm và cách giáo dưỡng tu rèn của đối phương. Ngay cả trong cách nói chuyện có thể quan sát lời nói của người đó có thô tục, cử động bất nhã, có lễ phép hay không sẽ biết được người đó có giáo dục hay không.
Hai người kết giao nhiều năm, mối quan hệ sẽ trở nên
ngang hàng bình đẳng. Trong mối quan hệ bình đẳng, lễ phép, tu dưỡng, kiến thức
của một người có thể càng hiện rõ ra trước mặt đối phương. Nếu như trong kết
giao nhiều năm, một người luôn cung kính, luôn khiêm tốn đối đãi với mọi người
thì người đó đáng giá để kết bạn!
3“Sự vụ phức tạp”giúp nhìn ra năng lực
Dùng sự vụ phức tạp có thể nhìn ra năng lực của đối phương. Cách này phù hợp áp dụng cho người trên cần xem xét, đánh giá người dưới. Có thể đem một công việc phức tạp nào đó giao cho người mình cần đánh giá xem người này có giải quyết hợp tình hợp lý được không, có sắp xếp được ngay ngắn rõ ràng không, từ đó đánh giá được năng lực của họ.( Năng lực = Kiến Thức +Kỹ năng+Thái độ )
Đột nhiên ta hỏi một sự tình nào đó sẽ giúp nhìn ra khả năng mưu trí của đối phương. Vấn đề này không cần phải quá bén nhọn, hóc búa, cũng không phải quá nhạy cảm chỉ cần khi đang nói chuyện, lập tức chuyển sang vấn đề khác để hỏi họ là có thể đủ nhận biết được người đó có phải là linh hoạt, nhanh trí hay không.
“Vấn đề bất ngờ” ngoài việc giúp nhìn ra trình độ trí lực của một người mà còn giúp nhìn ra tốc độ phản ứng và khả năng khống chế cảm xúc của người đó. Câu trả lời của đối phương trong tình trạng tiếp nhận “vấn đề bất ngờ” cũng không nhất thiết chú trọng vào đúng sai mà mấu chốt là người đó phản ứng kịp thời, đưa ra được đáp án phù hợp là được.
5 “Đề nghị giúp đỡ gấp”giúp nhìn ra lòng
tín nghĩa và danh dự
Sự tình xảy ra sẽ luôn khiến mọi người vội vàng không kịp chuẩn bị, lúc này đừng ngại hỏi bạn bè để đề nghị được giúp đỡ. Từ đó xem họ có thể đồng ý hay không, và xem họ có làm được như lời hứa hay không. Cách này chủ yếu để khảo sát trong hai trường hợp, một là việc đó phải nằm trong khả năng của họ, hai là ta phải có chỗ đứng tương đối quan trọng trong lòng họ.
6 “Tiền bạc”giúp nhìn ra nhân nghĩa
Tiền tài là cách trực tiếp để khảo nghiệm năng lực ý chí và phẩm hạnh của một người. Đồng thời cũng là khâu thường xuyên xảy ra vấn đề nhất trong quan hệ giữa con người với con người. Không ít bạn bè tốt bởi vì vay tiền trường kỳ không trả hoặc không có khả năng hoàn lại mà dẫn đến tuyệt giao.
Tiền tài tuy là vật ngoài thân nhưng lại là vật đảm
bảo cuộc sống yên ổn căn bản của mỗi người. Cho nên, dù là bạn bè tốt thì tiền
tài vẫn phải tính toán rõ ràng.
Đời người có lúc lên lúc xuống. Ở vào lúc hoạn nạn đừng ngại tâm sự chia sẻ với bạn bè. Nếu là người bạn chân chính, họ sẽ lắng nghe và cho ta ý kiến mang tính xây dựng, đề nghị giúp đỡ thật lòng chứ không bắt đầu xa lánh ta.
Người ta nói, có hoạn nạn mới thấy chân tình. Một người lúc ở trên đỉnh vinh quang sẽ có vô số người ở bên cạnh mình, nhưng ở vào thời khắc hoạn nạn mới biết đâu là người chân tình. Đây cũng là người bạn tốt, có tiết tháo.
8 “Rượu”,giúp nhìn ra lễ nghi và tư thái
Một người khi uống rượu vào sẽ khiến năng lực kiểm
soát bị giảm xuống. Mỗi người sau khi uống rượu sẽ có những biểu hiện không
giống nhau. Vì vậy, dùng rượu có thể nhìn ra suy nghĩ và phẩm đức của đối
phương.
9 Từ “nơi gặp gỡ”có thể nhìn ra cách đối nhân xử thế
Khi tiếp xúc với một người có thể không cùng giới tính, không cùng chức nghiệp, thân phận sẽ giúp nhìn ra cách đối nhân xử thế của họ. Giao lưu, tiếp xúc với một người chính là thể hiện năng lực cơ bản của đối nhân xử thế. Có thể xử lý tốt hay không, không chỉ là vấn đề năng lực cá nhân mà còn là có quan hệ mật thiết với cách đối đãi của họ. Ví dụ, cùng họ ngồi ăn cơm, chỉ cần nhìn cách ăn uống, tư thái dáng vẻ ngồi là có thể hiểu đôi phần về cách đối nhân xử thế của họ.
Phần 1
Cách để Nhận biết một người bạn thực sự
2. Tình bạn cũng như triết học, như nghệ thuật… nó không có giá trị để sống sót, nhưng nó lại là một trong những điều tạo ra giá trị cho sự sống.
3. Một người bạn đáng tin cậy là chỗ tựa cho một tâm hồn dễ chao đảo, chiếu rọi những tia nắng ấm áp cho một ngày u ám, và ban an lành cho nơi trú ngụ.
4. Một người bạn là người mỉm cười khi chúng ta cười, vui khi chúng ta vui, nhưng không khóc khi chúng Ta khóc, vì khi ấy họ còn phải nắm tay và ôm lấy chúng ta.
5. Một người bạn thật sự luôn yêu mến chúng ta cho dù chúng ta là ai và chúng ta có bao nhiêu tính xấu như thế nào.
6. Bất cứ ai cũng có thể làm cho chúng ta cười hoặc khóc, nhưng chỉ có những người “đặc biệt” mới có thể khiến chúng ta cười khi chúng ta đang khóc.
7. Khi chúng ta lớn lên và trưởng thành hơn, chúng ta nhận ra rằng, việc có nhiều bạn về số lượng không quan trọng bằng việc có những người bạn thật sự chất lượng.
8. Bạn là một người hiểu về quá khứ của chúng ta, tin tưởng vào tương lai của chúng ta và chấp nhận chúng ta ở thời điểm hiện tại như chính con người của chúng ta .
9. Bạn bè sẽ dạy cho chúng ta những điều chúng ta muốn biết. Kẻ thù sẽ dạy cho chúng ta những điều chúng ta cần biết.
10. Bất cứ ai cũng có thể làm cho chúng ta cười hoặc khóc, nhưng chỉ có những người “đặc biệt” mới có thể khiến chúng ta cười khi chúng ta đang khóc.
GIÀU VÌ BẠN SANG VÌ VỢ.
đó là điều cổ nhân đã nhắc ta từ xưa.
Trong bài viết này: Người bạn thực sự nói chuyện như thế nào Người bạn thực sự cư xử như thế nào Người bạn thực sự khiến chúng ta có cảm giác gì ?
Ngọc Minh lần lượt trao đổi như sau :
Khi chúng ta phải băn khoăn tự hỏi liệu bạn mình có thực sự là bạn không ? thì có lẽ là mối quan hệ này đang ở bên bờ vực thẳm. Bạn bè có thể nhiều vô số, nhưng một người bạn thực sự thì hiếm có và đáng giá hơn nhiều. May mắn là chúng ta có thể dễ dàng nhận ra những người bạn như vậy.
CÓ MỘT ĐỨA BẠN THÂN CHÚNG TA PHẢI …!
Có được
một người bạn thực sự thân trong cuộc đời không phải là việc dễ
dàng. Và để giữ được tình bạn ấy bền lâu lại càng cần nhiều nỗ
lực hơn rất nhiều.
1. Không có gì quan trọng hay giá trị bằng
việc để mất đi một người bạn thật sự.
2. Không bao giờ nói xấu với người khác về
bạn của mình. Hãy nói những điều tốt đẹp.
3. Hãy thực sự hạnh phúc với thành công của bạn.
4. Đừng bao giờ thất hứa và làm bạn thất
vọng.
5. Luôn luôn đáp lại. Điều quan trọng hơn cả
không phải là chúng ta nhận được gì mà chúng ta đã cho đi những gì.
6. Hãy nói những điều chúng ta nghĩ là tốt cho bạn mình, đồng thời cũng nên biết lắng nghe bạn.
7. Hãy thường xuyên nói với mình về ý nghĩa
của họ đối với cuộc đời chúng ta.
8. Hãy khen bạn thật nhiều nhưng hãy suy nghĩ
đủ lâu trước khi phê bình bạn.
9. Hãy tập trung và lắng nghe. Đừng chỉ biết
nói về mình mà không cho bạn cơ hội nói lên suy nghĩ của mình.
10. Đừng đem đến sự tức giận hay thù hận.
Phần 2
Người bạn thực sự nói chuyện như thế nào ?

Nếu bạn ấy nói với chúng ta những lời khen thật lòng về mọi thứ, từ bộ trang phục mới của chúng ta cho đến những việc ta làm, thì đó là một dấu hiệu tốt.
Sự khích lệ, ngay cả trong những điều nhỏ nhặt cũng
là một dấu hiệu đáng tin cậy cho cả hai bên.
Để ý xem người đó có phải là “người cổ vũ” không.
Mặc dù không phải bạn ấy làm chúng ta vui vào mọi lúc, nhưng nếu là người bạn tốt,
họ sẽ luôn là “fan hâm mộ” và cổ vũ cho thành công của chúng ta.
Nếu người đó luôn phủ nhận thành công của chúng ta hoặc
luôn cố vượt mặt chúng ta (“Bài kiểm tra của cậu được 8 điểm à? Hay đấy, tớ được 9
điểm cơ”), hạ thấp chúng ta và/hoặc không tin vào những điều chúng Ta đã đạt được, vậy
thì họ không phải là người bạn thực sự - dập tắt ngay hành vi xấu đó của họ là
điều chúng ta nên làm.
Một người bạn thực sự luôn lắng nghe. Có đôi lúc chúng ta chỉ cần ai đó lặng lẽ ngồi bên cạnh để nghe chúng ta trút bầu tâm sự. Một người bạn thực sự luôn biết yên lặng và lắng nghe nếu chúng ta cũng làm như vậy với họ. Họ nhìn vào mắt chúng ta khi nói chuyện, nhớ những điều chúng ta vừa nói và hỏi han một cách chân tình. Chú ý xem ai là người chiếm phần lớn trong cuộc trò chuyện. Tình bạn lý tưởng là khi thời gian nói và nghe của cả hai bên là tương đương. Nếu chúng ta cảm thấy như mình luôn luôn là người lắng nghe bạn mình kể lể thì nghĩa là chúng ta không được hưởng sự công bằng trong tình bạn.
Nếu người đó cứ nhìn lơ đãng quanh phòng và chốc
chốc nhìn điện thoại mỗi khi chúng ta nói chuyện, hoặc chẳng thèm nhớ là chúng ta đã nói
rằng tôi vừa nộp hồ sơ thi vào trường luật, vậy thì có lẽ họ chỉ là người bạn
giả tạo và không xứng đáng để chúng ta bỏ thời gian trò chuyện.
Những người bạn tốt có thể thoải mái trò chuyện với nhau. Với những người bạn thực sự, chủng ta có thể thổ lộ những chuyện thầm kín hoặc khó nói, và họ cũng chia sẻ những câu chuyện của mình. Họ dễ dàng nhận biết tâm trạng của chúng ta mà không cần chúng ta phải thể hiện. Có thể khi một cô bạn nói, "Sao thế anh bạn , có chuyện gì vậy?” thì đó là một cách khéo léo để người ấy thể hiện sự đồng cảm với mình , nhưng đó vẫn là một dấu hiệu tốt của tình bạn. Người ấy quan tâm đến chúng ta đấy. Khi có chuyện không vui, những người bạn thực sự không nói bóng gió vòng vo, họ sẽ nói chuyện một cách chín chắn, trung thực để đi thẳng vào vấn đề.
Nếu chúng ta biết cách nói chuyện như những người trưởng
thành khi có chuyện không hài lòng thì nghĩa là chúng ta có sự giao tiếp tốt. Nếu chúng ta và người đó có thể thoải mái nói với nhau những câu như, "Này cậu, tớ
rất buồn khi cậu không đến dự tiệc của tớ hôm nọ”, vậy thì chúng ta đã tìm được một tình bạn xứng đáng để giữ gìn.
Nếu chúng ta có cảm giác phải giấu giếm người ấy điều gì đó, chúng ta không dám thổ lộ Những bí mật hoặc những chuyện lớn xảy ra với mình ,chúng ta cảm thấy như họ không cởi mở với chúng ta về cuộc sống của họ có lẽ là chúng ta đang đối diện với một người chưa-phải-là- bạn- thực-sự.
Xác định xem người bạn này có trung thực không. Trung thực là nền tảng cho một tình bạn thật sự. Nếu người bạn này cởi mở và trung thực với chúng ta thì đó là một dấu hiệu tốt. Nếu họ nói dối, dù là những điều nhỏ nhặt hay lớn lao, có khả năng là họ không có một tình bạn chân thật.
Bạn bè tốt phải tránh xa những người ngồi lê đôi mách. Nếu người mà chúng ta gọi là bạn ấy là kẻ "nhiều chuyện" thì có thể họ cũng sẽ nói xấu chúng ta những khi chúng ta không có mặt. Ai cũng thích thỉnh thoảng tán gẫu với nhau về những câu chuyện lý thú; nhưng nếu chúng ta cảm thấy như người đó luôn bàn tán về người khác hoặc nói xấu sau lưng mọi người thì có khả năng là bạn của chúng ta không chóng thì chầy cũng sẽ đối xử với chúng ta như vậy khi chúng ta vừa quay lưng đi. Sau đây là vài cách để biết thói quen ngồi lê đôi mách của người đó có vượt ngoài tầm kiểm soát hay không:
-Nếu người đó nói xấu người khác ngay khi họ rời khỏi
phòng, vậy thì người đó quả là đáng sợ.
-Nếu người đó có thói quen bàn tán về những người mà
họ bảo là bạn thân nhất của họ, vậy thì họ cũng sẽ nói về chúng ta y như vậy với
những người "bạn thân" khác của họ.
-Nếu người đó chuyên nói những điều tiêu cực về những người vắng mặt thì chắc chắn họ không phải là người bạn
Người bạn thực sự cư xử như thế nào ?
Một người bạn tốt sẵn sàng dành thời gian cho chúng ta.
Cuộc sống ngày nay thường quay cuồng tất bật, chẳng đủ thì giờ mà ăn uống, nghỉ
ngơi, làm việc, huống hồ là bù khú với bạn bè. Nhưng một người bạn thực sự sẽ
luôn dành thời gian cho chúng ta. Nếu họ không thể tìm được thời gian nào để đi chơi
hoặc nói chuyện với chúng ta qua điện thoại thì sao có thể gọi là bạn bè được?
Nếu người đó khéo sắp xếp những cuộc trò chuyện qua điện thoại, những buổi cùng đi ăn trưa hoặc ăn tối với chúng ta và luôn giữ được thói quen đó, vậy thì xin chúc mừng! Chúng ta đang có một người bạn thực sự. Tất nhiên là chúng ta cũng nên nhớ đáp lại như vậy và dành thời gian cho bạn mình.
Nếu người đó không bao giờ dành thời gian cho chúng ta,
luôn than phiền rằng cuộc sống "bận tối mắt tối mũi," và chỉ muốn ta xoay xung quanh thời gian biểu của họ thì có lẽ chúng ta gặp vấn đề rồi đó. Đặc biệt
là nếu họ dành nhiều thời gian ở bên những người quan trọng khác hoặc bạn bè
khác của họ. Ai mà chẳng bận rộn, nhưng đâu phải ai cũng lỡ hẹn.
Bạn bè thật sự thường giữ mọi thứ cân bằng. Trong một tình bạn lý tưởng, công sức đóng góp vào mối quan hệ của cả hai bên là ngang nhau, dù là trong giao tiếp, dành thời gian thư giãn hoặc mời nhau những ly rượu. Đó là sự cho và nhận, vì vậy chúng ta đừng chỉ cho đi nếu người đó chỉ biết nhận. Thường thì chúng ta có thể cảm nhận được điều này – những tối cùng nhau xem phim toàn diễn ra ở nhà mình,chúng ta luôn là người gọi điện trước, người kia thì cứ tự nhiên mượn đồ dùng của ta mà chẳng bao giờ hỏi, v.v… Nếu chúng ta cảm thấy điều này đang diễn ra, hãy cắt đứt đi thôi! Bạn bè thực sự bao giờ cũng đáp lại lòng tốt của bạn mình mà không cần suy nghĩ.
Cả hai bên đều sẵn sàng biểu hiện tình cảm. Không
phải ai cũng thích ôm, nhưng ai cũng có cách để thể hiện sự quan tâm.
Giữ cân bằng không nhất thiết phải là hai bên phải
bỏ ra một số tiền bằng nhau – tình bạn là không thể mua bán. Đó chỉ là cảm giác
được bạn mình tôn trọng và quan tâm, cho dù họ thể hiện bằng bất cứ cách nào.
Đừng để người đó chỉ đến với chúng ta những khi cần nhờ vả hoặc kêu gọi trợ giúp, nhưng đến lúc chúng ta cần thì họ lại luôn “bận rộn”. Cả hai cùng phải chủ động đến với nhau vào lúc này hay lúc khác, không chỉ để nhờ vả mà còn để ngỏ ý giúp đỡ.
Bạn bè thực sự phải giữ lời. Người hay thất hứa
không phải là bạn. Nếu người đó dường như chẳng bao giờ thực hiện những gì họ
hứa, bỏ mặc chúng Ta , quên kế hoạch mà chúng ta đã dự tính, vậy thì chúng ta đang chơi với một
người chuyên thất hứa mà không phải là bạn thực sự. Chúng ta ai cũng có lúc
phải hủy bỏ kế hoạch hoặc đổi ý vào phút cuối cùng, nhưng nếu người đó có vẻ
như không bao giờ làm những điều mà họ nói là sẽ làm thì họ không xứng đáng với
thời gian và tình cảm của chúng ta. Một người bạn tốt phải "nói là làm."
Nếu người đó hay thất hẹn với chúng ta, hờ hững với việc lên kế hoạch hoặc không đến những cuộc hẹn quan trọng, thì họ chính là kẻ không giữ lời. Chúng ta nên lờ người đó đi và gạt họ ra khỏi thời gian biểu của mình.
Bạn bè tốt không có động cơ gì khác khi chơi với bạn. Hiểu được lòng người quả là không dễ dàng nhưng lại là điều quan trọng. Chúng ta hãy ngẫm nghĩ xem tại sao người đó lại thích đi chơi với mình. Nhiều khả năng chỉ là vì chúng ta là người bạn tốt, và phần còn lại của "lợi ích" này chỉ đến một cách tự nhiên. Có một số lý do “kinh điển” để một người bạn giả tạo tìm đến mình, nhưng thông thường ta sẽ thấy vài dấu hiệu cảnh báo nếu họ không phải là bạn bè thực sự. Tuy nhiên ta vẫn nên lưu ý đến những người muốn bám lấy những thứ chúng ta có vì các lý do sau:
Sự nổi tiếng. Ai đã xem bộ phim Những cô nàng lắm
chiêu đều nhận ra rằng bạn bè thật sự sẽ luôn ở bên mình cho dù chúng ta có nổi tiếng
hay không. Sự nổi tiếng có lúc thăng lúc trầm, nhưng bất kể thế nào thì nó cũng
không thể thay đổi một tình bạn thực sự.
Sự giàu có. Chắc chắn rồi – có một người bạn giàu
quả là thú vị. chúng ta có thể được hưởng những thứ mà bản thân chúng ta không bao giờ
trả nổi! Nhưng nếu chúng ta được bạn bè yêu quý chỉ vì có tiền, thì rất có thể họ sẽ
ra đi khi chúng ta không còn đồng xu dính túi.
Sự tiện lợi. Có phải ta thường cho họ đi nhờ xe đến
văn phòng hoặc cho họ chép bài tập về nhà? Họ có cho lại mình điều gì không?
Buồn chán. Đang là kỳ nghỉ hè, và người hàng xóm
bỗng nhiên thân mật với chúng ta. Nhưng khi năm học mới bắt đầu thì họ biến mất tăm.
Những người gọi là "bạn bè" này sẽ lờ ta đi ngay khi họ tìm được
nhóm bạn mới hoặc một chàng trai/cô gái khác mới đến.
Nhận ra nếu họ trông đợi chúng ta củng cố lòng tự trọng của họ. Dù bạn bè nên ủng hộ và khuyến khích nhau nhưng một số người có thể quá đeo bám. Nếu người bạn này tìm tới ta để liên tục cảm thấy tốt hơn về bản thân, có lẽ họ đang lợi dụng ta.
Người bạn thực sự khiến ta có cảm giác gì ?
Bạn bè thực sự sẽ khiến chúng ta cảm thấy hài lòng về bản
thân. Người đó không nhất thiết phải đồng tình với chúng ta về mọi điều chúng ta làm,
nhưng tình bạn đó phải giúp chúng ta cảm thấy hạnh phúc khi là chính mình. Họ khiến
cho thời gian dường như trôi thật nhanh và chúng ta có thể chinh phục cả thế giới!
Nếu sau những lần cùng bạn đi chơi về mà chúng ta cảm thấy tràn đầy sức sống, vui vẻ
hoặc cười khúc khích khi nhớ đến những chuyện vui cùng trải qua với bạn mình,
vậy thì chúng ta đang có một người bạn thật sự.
Nếu mỗi lần gặp bạn bè để lại cho chúng ta cảm giác như đã làm điều gì đó lầm lỗi, chúng ta lo lắng rằng đã làm bạn mình bực bội hoặc cảm thấy bản thân tồi tệ, vậy thì chúng ta đang gặp vấn đề rồi đó. Nếu người đó hạ thấp chúng ta để nâng cao bản thân họ thì cũng không ổn chút nào. Nếu người đó khiến chúng ta buồn phiền vì những lời bình luận ác ý về ngoại hình, cân nặng, điểm số, v.v… thì chúng ta đã thấy rõ rồi đấy.
Bạn bè tốt sẽ khiến chúng ta cảm thấy mình có giá trị.
Nếu việc chơi với người "bạn" đó khiến chúng ta bất an về chỗ đứng của mình trong cuộc đời của họ, vậy thì họ cũng không thể là người quan trọng trong cuộc
đời chúng ta. Mặc dù bạn bè không nên tâng bốc nhau bằng những lời nói dối, nhưng
một người bạn thực sự luôn khiến cho chúng ta cảm thấy mình có ích, quan trọng và
không thể thiếu. Họ hỏi ý kiến chúng ta và lắng nghe lời khuyên của mình. Họ không bỏ
chúng ta lại phía sau khi một người bạn"tuyệt hảo" khác bước vào phòng.
Không ai có thời gian cho những trò chơi dại như vậy – chúng ta hãy tìm một người
bạn xứng đáng với tình bạn của mình.
Bạn bè giả tạo hoặc vô tình có thể khiến chúng ta rất vui khi chỉ có hai người, nhưng trong các buổi tiệc hoặc giữa đám đông thì họ làm như không biết đến sự tồn tại của chúng ta. Họ không màng đến lời khuyên hoặc các suy nghĩ của chúng ta và gạt chúng ta ra khỏi kế hoạch của cả nhóm.
Bạn bè thực sự sẽ khiến chúng ta vui vẻ. Nghe có vẻ đơn
giản và rõ ràng quá phải không? Vì vậy đó chính là điều quan trọng mà chúng ta cần
nhớ. Nói một cách dễ hiểu, bạn bè tốt là những người khiến chúng ta thấy vui khi ở
bên cạnh họ. Nếu chúng ta cảm thấy đi chơi với người đó không thoải mái bằng ở một
mình, vậy thì điều đó có nghĩa là người đó đã hủy hoại niềm vui của chúng ta.
Ai cũng có những thời khắc khó khăn vào lúc này hay
lúc khác. Tuy nhiên nếu chúng ta cảm thấy như người đó luôn luôn chìm trong khủng
hoảng và chúng ta không thể tận hưởng cuộc sống riêng vì cứ phải dọn dẹp hậu quả cho
bạn mình thì nghĩa là chúng ta đang vướng vào rắc rối. Bạn là bạn bè, không phải là
hộp khăn giấy để lau nước mắt.
Nếu chúng ta không mong ngóng đi chơi với người đó, không
muốn họ gặp gỡ gia đình chúng ta và những người bạn khác hoặc cảm thấy nặng nề khi ở
bên họ, vậy thì họ không thực sự là bạn bè. Trường hợp này thì tùy mỗi người tìm cách
lịch sự nào đó để rút lui.
Tuân theo trực giác để tìm bạn bè tốt. Nếu chúng ta cảm thấy có điều gì đó không ổn, có lẽ nó đúng là như vậy. Đừng làm theo lý lẽ của những bộ phim kinh dị: phớt lờ linh cảm xấu và sau đó phải nhận lãnh hậu quả. Nếu chúng ta cảm thấy không vui khi ở bên ai đó, không cảm thấy được ủng hộ và yêu thương, hoặc không thể tin tưởng họ, vậy thì đừng làm bạn với người đó. Bạn bè tốt không dễ tìm, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta phải chuốc vào mình mối quan hệ với một người đối xử với mình chẳng ra gì. Hãy lùi lại một bước và tự hỏi mình, liệu chúng ta có thực sự nghĩ rằng họ là bạn tốt không, hay đó chỉ là mong muốn của bản thân chúng ta?
Thậm chí nếu chúng ta cứ luôn “lăn tăn” trong lòng rằng liệu bạn mình có phải là bạn thực sự không, thì rất có khả năng là mối quan hệ của chúng ta đang có vấn đề lớn. Không có tình bạn nào là hoàn hảo, và thỉnh thoảng xảy ra khúc mắc là điều khó tránh. Nhưng những vật cản đó không thể hủy hoại một tình bạn thực sự.
Lời khuyên
Một người bạn thực sự sẽ chấp nhận TA như bản chất
bạn vốn thế.
Bạn bè thực sự luôn luôn ủng hộ TA. Họ luôn hỗ trợ
TA trong những tình huống khó khăn và sẵn sàng làm chỗ dựa cho TA.
Đừng lấy những cử chỉ tốt để bù trừ cho những hành vi xấu. Một người bạn tốt sẽ không làm những việc như nói xấu sau lưng TA, lấy đồ của TA hoặc nói dối TA – cho dù anh ta/cô ta có vẻ như rất ngọt ngào với TA.
Nếu là bạn thực sự, người đó sẽ không ghen tỵ nếu
TA chơi cả với những người khác.
Nói với bạn mình về những nghi ngại của TA, nhưng
đừng buộc tội họ về bất cứ chuyện gì.
Luôn luôn đặt mình vào địa vị của người đó để thông
cảm cho hoàn cảnh của họ.
Luôn tìm cách giúp đỡ bạn mình tìm giải pháp để giải quyết vấn đề.
Bạn bè chân tình không nói sau lưng mà sẽ nói trực
tiếp với TA.
Nếu người đó gạt TA ra khỏi các hoạt động của họ
thì đó không phải là bạn thực sự.
Một người bạn thực sự luôn tôn trọng TA.
Bạn bè tốt sẽ luôn đứng lên bảo vệ TA khi TA bị
bắt nạt hoặc bị chọc ghẹo, họ cũng sẽ luôn luôn ủng hộ TA dù có xảy ra bất cứ
điều gì.
Nếu ai đó chỉ khiến TA buồn bã thì họ không phải là bạn thực sự.
Phần 2
Những dấu hiệu nhận biết người chỉ tốt một cách giả tạo ta nên tránh xa
Trong cuộc sống việc giao lưu, kết bạn là việc không
thể thiếu đối với mỗi chúng ta. Con người chúng ta không thể sống đơn độc một
mình mãi, chúng ta cần có bạn bè bên cạnh để giúp cho cuộc sống trở nên vui vẻ
và có ý nghĩa hơn. Từ bạn bè chốn công sở, hay bạn trên giảng đường, đối tác
công việc... Đều là những người chúng ta luôn tiếp xúc và tạo mối quan hệ.
Nhưng trong số đó, không phải ai cũng đối xử tốt với chúng ta. Có những người bên
ngoài thì luôn vui vẻ, đối xử tốt với chúng ta, nhưng bên trong thì lại chứa những
điều xấu. Vậy làm sao để CHÚNG TA có thể phân biệt được ai là người chân thân, ai là
người giả tạo? Ngọc Minh xin gửi những ai quan tâm những dấu hiệu
để nhận biết những người chỉ giả vờ tốt mà chúng ta nên tránh hoặc ít nhất cũng là
hạn chế tiếp xúc.
1. Người chân thành sẽ tôn trọng tất cả mọi người
Để có thể nhận biết được người sống giả tạo và người sống chân thật, thì chúng ta cần tiếp xúc với họ một khoảng thời gian thì mới có thể biết được. Những người sống chân thật thường tôn trọng tất cả mọi người xung quanh, dù hoàn cảnh hay chức vị của người kia ra sao. Con những kẻ sống giả tạo thì chỉ tôn trọng người có quyền lực, nịnh hót họ để có lợi nhất cho bản thân, không quan tâm tới người khác.
2. Người chân thành không có xu hướng nịnh hót lấy lòng người khác, luôn luôn sống thật với chính mình
Với những người sống chân thật, mộc mạc họ thường sống theo đúng kiểu của mình, không cần cố gắng làm người khác thích mình, yêu quý mình. Còn ngược lại, những con người sống giả tạo thường cố gắng làm người khác thích mình, quý mình bằng mọi giá, kể cả thủ đoạn.
3. Người chân thành không để ý người khác có quan
tâm mình hay không, mà chỉ tập trung vào cuộc sống của chính mình
Người chân thật không cần tìm kiếm mọi sự chú ý từ mọi người xung quanh, họ sống cảm thấy vui vẻ là được. Còn những người sống giả dối tìm mọi cách để người khác để ý đến mình, luôn khao khát sự quan tâm từ người khác, luôn muốn trở thành tâm điểm của thế giới.
4. Người chân thành sống thực tế, không tự tâng bốc
mình
Những người chân thật sống không khoe khoang, có sao sống vậy, thật với lòng người. Còn những kẻ giả tạo luôn cố gắng thể hiện bản thân với mọi người để tạo cho mình một "vỏ bọc", che mắt thiên hạ.
5. Người chân thành muốn mặt đối mặt trình bày quan
điểm của họ. Dù bất đồng ý kiến họ vẫn sẵn sàng đối diện
Luôn công khai bày tỏ quan điểm, ý kiến của bản thân với tất cả mọi người, có chứng kiến riêng của bản thân là những đức tính của người thật là. Còn những người sống giả dối dù lòng họ không hề quý mến chúng ta, nhưng họ luôn tạo được nơi chúng ta cảm giác chúng ta được họ quý mến. Ngoài miệng, họ không ngớt lời khen chúng ta tốt đẹp, nhưng trong lòng họ lại nghĩ chúng ta xấu xí chẳng kém gì đồ tồi. Đối với bất cứ ý tưởng nào mà chúng ta nêu ra, họ luôn gật gù, tỏ ý hoàn toàn ủng hộ chúng ta. Lúc nào họ cũng tỏ vẻ thân thiện với chúng ta, nhưng bên trong họ có thể có những mưu đồ ngấm ngầm làm hại ta.
6. Người chân thành luôn luôn giữ lời hứa, và cố
gắng để hoàn thành những gì đã hứa
Kẻ đạo đức giả dễ dàng hứa hẹn, nhưng lại không bao giờ đi thực hiện.
7. Người chân thành nhìn thấy điểm mạnh và ca ngợi
những người khác
Những người chân thành luôn trân trọng và thừa nhận thành quả của người khác, chúc mừng thực lòng và lấy đó để học hỏi. Còn người giả tạo, nếu không phải là chỉ trích người khác để nâng mình lên thì lời chúc mừng của họ chưa chắc đã đáng tin.
8. Người chân thành sẵn sàng giúp đỡ người khác
Người sống chân thật không màng đến vụ lợi, luôn tử tế giúp đỡ người khác mà không cần nghĩ đến việc người ta sẽ trả ơn mình. Còn với những người giả tạo lại phải suy xét và luôn nghĩ đến những lợi ích của bản thân đầu tiên.
Tóm lại, những dối trá, lọc lừa khiến cho cuộc sống thêm phức tạp, hỗn loạn. Tránh được thói giả dối nhiều chừng nào thì xã hội sẽ trở nên tốt đẹp hơn chừng nấy. Chúng ta hãy thử hình dung một xã hội mà ở đó con người ta đến với nhau bằng một thái độ cởi mở, chân thành, bằng khiếu hài hước, trí thông minh hóm hỉnh... thì xã hội sẽ thanh bình, yên ổn, đẹp đẽ và vui tươi hơn biết bao! Không có mưu mẹo xảo trá, không có dối gạt, không có khoe khoang, tự phụ, giả vờ... Khi đó, những chiếc "mặt nạ" sẽ bị cởi bỏ hết, và con người sẽ được sống chân thành, giản dị như chính những gì bản thân mình đang có.
THÁI ĐỘ TIÊU CỰC VÀU71NG XỬ !
1. Hay hằn học: sự oán hận và thù hằn là một trở
ngại cho hạnh phúc.
2. Phàn nàn: thay vào đó, chúng ta hãy sử dụng thời gian
và năng lượng để làm một cái gì để thay đổi nó.
3. Luôn bắt người khác phải cố đoán ý nghĩ của mình: người khác vốn không thể đọc được suy nghĩ trong đầu của chúng ta mà.
4. Nghĩ mình là trung tâm của sự chú ý: thế giới
xoay quanh mặt trời, không phải là chúng ta.
5. Hay nói dối: về lâu dài, sự thật được tiết lộ.
6. Đổ lỗi: đổ lỗi cho người khác hoàn thành không được gì, chính chúng ta đang phủ nhận trách nhiệm của minh.
7. Hoài nghi: nếu chúng ta nghĩ rằng mình không thể đạt
được điều đó, có lẽ chúng ta nói đúng. Nhưng đừng để sự nghi ngờ của mình bóp chết
ước mơ của người khác. Hãy nhớ rằng, "Bản thân mình không thể được làm được điều đó
thì đừng nên cản trở người khác khi họ đang làm."
8. Nói xấu: mối quan hệ bền vững dựa trên tương tác
cộng đồng tốt.
9. Ích kỷ: Hãy biết chia sẻ, sự ích kỉ chỉ khiến bạn trở nên xấu tính
10. Hay đánh giá người khác: tất cả mọi người đều
đang chiến đấu với những khó khăn của riêng mình. Chúng ta không phải là họ thế nên
mình không biết những gì họ đang trải qua và ngược lại.
11. Cố chấp: một thực tế mà ai cũng biết là mỗi
người một quan điểm khác nhau, vì thế không có nghĩa quan điểm của ai đúng ai
sai. Hãy luôn cởi mở. Chỉ như vậy bản thân mới có thể khám phá những điều tuyệt vời
khác.
12. So sánh người này với người khác: không ai giống ai cả chúng ta biết điều đó mà. Mỗi người có một điểm mạnh riêng của chính họ.
13. Chờ đợi một người hoàn hảo: Chúng ta biết không sự
hoàn hảo là kẻ thù của những điều tốt. Genuine đã nói rằng "lòng tốt"
mới là thứ khó để tìm thấy trong thế giới này.
14. Làm quá lên về những điều nhỏ nhặt: Có một cách
để kiểm tra xem có thể đuổi được những suy tiêu cực này bằng cách đặt câu hỏi
rằng: "Liệu vấn đề này có nằm trong 5 điều quan trọng nhất với tôi
không?" Nếu câu trả lời là KHÔNG, thì chúng ta đâu cần phải lo lắng phải không
nào.
15. Cố gây ấn tượng: Nếu chúng ta cố gắng để gây ấn tượng với người khác một cách thái quá, bởi vì như vậy cũng đồng nghĩa là bản thân không tin vào cá tính của riêng mình.
Trong cuộc đời mỗi người, ai ai cũng có rất nhiều
lựa chọn. Đứng trước mỗi lựa chọn, chúng ta lại phân vân đắn đo xem chọn cái
nào mới đúng? Phía dưới là điều mà chúng ta cần nhớ kỹ để không phải phạm sai lầm
quá lớn trong cuộc đời.
1. THÀ RẰNG GIẢ NGỐC, CŨNG ĐỪNG CHO LÀ MÌNH THÔNG
MINH
Trong cuộc sống, những sự việc khách quan là quá
phức tạp, hơn nữa lại biến hóa quá nhanh.
Cho dù chỉ số thông minh của bản thân là bao nhiêu thì
cũng rất khó để nhận thức đúng đắn một vấn đề nào đó.
Những gì chúng ta biết là quá bé nhỏ so với biển
rộng mênh mông của hiện thực.
Bởi vậy, nếu bản thân đem tri thức hiện tại của mình để
nhận thức vấn đề thì chỉ trong thoáng chốc nó lại phát sinh biến hóa, thậm chí
sự biến hóa này là không ngừng nghỉ.
Thực tế cũng chỉ ra rằng, không ai muốn làm bạn với
những người luôn tự cho mình là thông minh cả.
Cho nên hãy bảo trì thái độ khiêm tốn, can đảm nhận mình là người ngốc nghếch trước đấng tạo hóa!
2. THÀ RẰNG GIẢ NGHÈO, CŨNG ĐỪNG KHOE CỦA
Ngạn ngữ Nga có câu: "Nếu tự khoe khoang về cái gì, bạn sẽ thất bại về cái ấy."
Quả thật, kẻ thực sự có tiền sẽ không chủ động thể hiện về sự giàu có của mình. Tỷ phú giàu nhất Hong Kong Lý Gia Thành từng khuyên rằng: Khi bạn còn nghèo đừng chỉ ru rú ở nhà, hãy đi ra bên ngoài để gặp gỡ, tìm hiểu cơ hội cho mình; khi giàu có rồi thì hãy làm ngược lại.
Phải nhớ rằng, cuộc sống càng giản đơn thì càng thanh thản. Sự phô trương hay khoe khoang hào nhoáng thường kéo theo nhiều mầm mống tai họa, thu hút nhiều kẻ tiểu nhân, kẻ nham hiểm thâm độc và ganh ghét bạn nhiều hơn.
Nghệ thuật sống của người thực sự thông minh là học được cách nhường nhịn và khiêm tốn. Nên nhớ rằng, hoa có thơm, ong bướm ắt tự tìm đến mà không cần quảng cáo rùm beng.
3. THÀ THUA MỘT CÁCH VINH QUANG, CHỨ ĐỪNG CHỈ LUÔN
THẮNG MÃI
Đặc biệt là trên phương diện tranh luận không cần thiết, Chúng ta giả thua để giữ lợi ích cho đôi bên, đó là một sự buông bỏ, là người hiểu đạo lý!
4. THÀ RẰNG CHỊU THIỆT, CÒN HƠN CHIẾM MÓN LỢI NHỎ
Đa số con người đều ham lợi, đều muốn chiếm được
phần lợi nhưng lại không muốn chịu thiệt dù chỉ một chút.
Chúng ta phải biết rằng: “Có hại chịu thiệt là phúc”, tất
nhiên phải phân biệt rõ chịu thiệt và chịu bị lừa đảo.
Dù cho có bị lừa đảo bạn cũng đừng lo, hãy tin tưởng vào quy luật của tự nhiên và xã hội, không cần bạn phải nghĩ mưu tính kế để “trả thù”.
5. THÀ RẰNG VẤT VẢ, CŨNG ĐỪNG HAM MUỐN HƯỞNG LẠC
Bởi vì ham muốn hưởng lạc sẽ sinh ra các loại “ma
tính”, “ma ý chí”, chúng sẽ ăn mòn tâm linh của chúng ta
Có thể vất vả cần cù, chịu khó chịu khổ mới có thể rèn luyện ý chí của mình.
6. THÀ RẰNG LÀ NGƯỜI BÌNH THƯỜNG, CŨNG ĐỪNG “MUA
DANH CHUỘC TIẾNG”
Một điều mà không mấy ai để ý, đó chính là: “bình
thường là hạnh phúc!”
Lừa gạt, mua danh, chuộc tiếng sẽ khiến thể xác và linh hồn bạn mệt
7. THÀ RẰNG TỰ TIN, CŨNG ĐỪNG MÙ QUÁNG BI QUAN
Tự tin chính là một loại sức mạnh!
Cho dù sự tự tin của chúng ta có chút mù quáng thì cũng
sẽ không ảnh hưởng đến đại cục.
Chúng ta có thể ở trong thực tiễn mà điều chỉnh, mà tìm
đúng vị trí của mình.
Nếu như mù quáng tự ti, chúng ta tự nhiên sẽ mất đi tất cả.
8. THÀ ĐƯỢC KHỎE MẠNH, CŨNG KHÔNG CẦN ĐẾN “CÔNG DANH
LỢI LỘC”.
Bởi vì, sức khỏe là vốn liếng quan trọng nhất trong
cuộc đời của mỗi người.
Không có “công danh lợi lộc” nhưng khỏe mạnh là chúng ta đã đang sống tốt.
Nhưng nếu có “công danh lợi lộc” mà mất đi sức khỏe
thì chính là chúng ta đã đang mất đi tất cả rồi.
Ai muốn sống một cuộc sống như thế nào là tùy thuộc
ở bản thân mình.
Cuộc đời đừng chỉ biết hưởng thụ và lãng phí, cần
phải suy nghĩ và lựa chọn.
Chỉ có xác định được bản thân mình muốn thứ gì nhất, thứ gì là quan trọng nhất với mình thì cuộc đời của bạn mới trôi qua một cách ý nghĩa.
9. LÀM NGƯỜI ĐỪNG QUÁ RANH MA, BỞI KHÔNG PHẢI AI
CŨNG ĐỀU NGỐC CẢ!
Cảnh giới của sinh mệnh, tương lai của sinh mệnh,
nói là đang ở trong mê, thật ra cũng rất đơn giản.
Nó chỉ nằm trong sự lựa chọn của chính bản thân mình, chỉ xem
trong tâm của mình dung chứa điều gì.
Trong tâm dung chứa điều gì, thì sẽ kết duyên với điều đó, nói một cách đơn giản chính là “tướng do tâm sinh”.
Trong tâm dung chứa hạt giống thù hận, hạt giống này
sẽ bén rễ đâm chồi trong thời không sinh mệnh của bạn, lớn lên kết quả, sau đó,
nó sẽ nuốt chửng lòng khoan dung, cảm ân và ánh mặt trời sáng rực vốn tồn tại
trong mình, mỗi chúng ta sẽ không ngừng tự tiêu hao sinh mệnh quý báu của mình trong bóng
tối.
Trong lòng chứa đựng đố kỵ, mưu mô, tham lam, bản thân mình chính là không bước ra khỏi bóng đen của lòng dạ hẹp hòi, xấu xa bỉ ổi, tự tư
ích kỷ.
Trong cái khung hạn hẹp tự cho là đúng ấy mà oán
trời trách đất, tự trói buộc mình, lãng phí biết bao thời gian quý báu của sinh
mệnh.
Còn như trong lòng chứa đựng những điều không tốt của người khác, chính chúng ta sẽ lấy “những điều không tốt của người khác” một cách ngu xuẩn đặt vào trong sinh mệnh của mình, cứ thế không ngừng giày vò làm khổ bản thân.
Trong lòng chứa đựng “địa vị, tiền bạc, nhà cửa”,
thế thì cuộc đời của Ta sẽ cứ lẩn quẩn bôn ba trong thế giới vật chất “địa vị,
tiền bạc, nhà cửa”.
Khi những thứ này đều dồn dập kéo đến, dục vọng của
mình sẽ thúc đẩy bản thân theo đuổi các thứ nhiều hơn, nhiều hơn nữa, thậm chí bản
tính hoàn toàn bị mê lạc.
Đợi đến khi đứng trước ngưỡng cửa kết thúc cuộc đời, vất vả lao lực cả một đời lại chỉ có thể mang theo hai bàn tay trắng mà rời đi.
Trái lại, nếu như trong lòng dung chứa thiện lương,
khoan dung, chân thành với lòng cảm ân, bản thân sẽ nhận thấy được rằng, trong sinh
mệnh của mình xác thực đã chứa đầy ánh mặt trời.
Chúng ta sẽ thể nghiệm được cảnh giới giải thoát sau khi
buông xuống thì ra lại mỹ diệu đến như vậy.
Gặp phải bất kể mâu thuẫn gì, trước hết mình sẽ tìm những thiếu sót nơi tự thân, sau đó tu chính lại nó.
Hết thảy những gì không tốt của người khác đều không
đáng để nhắc đến, đều sẽ bị tấm lòng rộng lớn của bạn làm tan đi.
Trong lòng dung chứa trời đất, dung chứa vũ trụ mênh mông, chúng ta sẽ hòa mình vào trong vũ trụ bao la. Khi đó những thị phi đúng sai, tranh đấu được mất, nam nữ thường tình, công danh lợi lộc, thành bại vinh nhục, hết thảy của hết thảy, đều chỉ như một màn kịch chớp nhoáng lướt qua trước mặt bạn mà thôi.
Chọn bạn mà chơI
+ 6 loại người không nên hợp tác
1. Không hợp tác với người có tham vọng riêng quá lớn, vì họ không nhìn thấy được sự hy sinh của người khác mà chỉ quan tâm đến kết quả và cái được mất của mình. 2. Không hợp tác với người không có tinh thần sứ mệnh, vì họ lấy việc kiếm tiền làm mục đích.3. Không hợp tác với người không có tình người, vì làm việc cùng họ, con sẽ không vui vẻ.
4. Không hợp tác với người tiêu cực, vì họ sẽ làm tiêu hao năng lượng tích cực của con.
5. Không hợp tác với người không có nguyên tắc sống, vì họ cho rằng kiếm được lợi ích cho mình chính là nguyên tắc sống.
6. Không hợp tác với người không có lòng biết ơn, vì người vong ơn thì chắc chắn sẽ phụ nghĩa.
+ 7 loại người nên không kết giao
1. Người không có hiếu với cha mẹ
2. Con người quá khắt khe không nên kết giao: Nói chuyện không khiêm tốn, nói năng tùy tiện không suy nghĩ, không phải quân tử, làm việc không thể thấu hiểu cho người khác. Người này luôn luôn làm tổn thương người khác, đâu thể làm bạn?
3. Người tính toán chi li không thể kết giao. Người mà chuyện gì cũng tính toán chi li, lúc sống sợ bản thân mình bị thiệt thòi, người luôn giành giật cơ hội, toan tính hẹp hòi, hầu như phải chiếm được lợi ích từ người khác mới cảm thấy vui lòng… đâu thể kết giao được?4. Người không biết kính trọng người khác thì không nên kết giao. Tục ngữ nói: Có qua mà không có lại là vô lễ. Chuyện gì cũng phải có qua có lại, bạn kính tôi một thước, tôi kính bạn một trượng. Dù con mang ơn nhỏ như giọt nước cũng phải báo đáp người bằng dòng suối to lớn. Người chỉ biết nhận lấy mà không biết cho đi, cũng không nên kết giao.
5. Người giỏi a dua tâng bốc thì không nên kết giao. Người này luôn luôn chạy theo lợi thế, ham lợi quên nghĩa, ích kỷ chỉ biết đến mình, là nhân vật vô cùng nguy hiểm trong đời người. Tuyệt đối không thể mất cảnh giác với loại người này, bởi kết giao với họ đâu biết là phúc hay họa?6. Không có nguyên tắc đối với quyền với chính nhân thì không thể kết giao. Làm người phải có tôn nghiêm và nhân cách của chính mình. Quan lớn hay bình dân, đại gia hay người nghèo đều là cơ thể bằng da bằng thịt như nhau. Người này không thể nể sợ khúm núm dưới chân người khác, cũng không được khinh miệt người khác bắt họ phải khom lưng quỳ gối trước mình. Người có khoảng cách quá lớn thì không cần phải kết giao. 7. Người không có lòng thương xót thì không nên kết giao. Làm bạn với kiểu người không có lòng thương xót hoặc là người có tâm địa độc ác hoặc là người ích kỷ vô cùng khác gì làm con với sói, tuyệt đối không nên kết giao.
+ 4 loại người nên kết giao thân thiết
1. Kết giao với một người biết trân trọng con, họ sẽ an ủi và giúp đỡ con trong lúc con khó khăn gục ngã.
2. Kết giao với một người có năng lượng tích cực, họ sẽ ở bên cạnh khích lệ con khi tâm trạng con tồi tệ nhất.
BIẾT ĐỦ
Cũng không biết sẽ nói thêm gì nữa
Mỗi một người có định số rồi chăng?
Đừng trách than cuộc sống chẳng công bằng
Mọi kết cục điều do nhân tạo tác
Cùng câu chuyện... mỗi người cảm nhận khác
Bạn không vui vì chưa đạt yêu cầu?
Tôi hài lòng dù kết quả tới đâu
Miễn thật tâm đã hết lòng cố gắng
Không thỏa mãn chính là đeo gánh nặng
Ước mong cầu thứ vượt quá khả năng
Tự dày vò để hạnh phúc trôi lăn
Nên đắm nhiễm trong trầm luân khổ não
Là con người có quyền nuôi hoài bão
Nhưng đừng quên biết chấp nhận bản thân
Từ ước mơ với hiện thực xa - gần
Còn phụ thuộc bởi tinh thần "Biết Đủ"
Nếu được phép xin một lời nhắn nhủ
Yêu bản thân tự khắc thấy hài lòng













































Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét