ĐỜI NGƯỜI TA
Đời người lúc thịnh, lúc suy
Lúc khỏe, lúc yếu, lúc đi, lúc dừng.
Bên nhau chua ngọt đã từng
Gừng cay, muối mặn, xin đừng quên nhau.
Ở đời nhân nghĩa làm đầu
Thủy chung sau trước, tình sâu, nghĩa bền.
Ai ơi nhớ lấy đừng quên…!
Dùng tâm tùy duyên để đối mặt với mọi thứ, mới có thể sống tự tại
Xưa có một lão hòa thượng sống trong ngôi chùa cổ trên núi cao. Một ngày kia có vị hành giả ghé thăm chùa. Hành giả biết lão hòa thượng đã tu hành đắc Đạo, bèn hỏi ông rằng: “Trước khi đắc Đạo, ngài đã làm những gì?”
Lão hòa thượng trả lời: “Ta chẻ củi, gánh nước, nấu cơm.”
Hành giả hỏi: “Vậy sau khi đắc Đạo thì sao?”
Lão hòa thượng nói: “Ta vẫn chẻ củi, gánh nước, nấu
cơm.”
Hành giả lại hỏi: “Vậy cái gì gọi là đắc Đạo?”
Lão hòa thượng ôn tồn trả lời: “Trước khi đắc Đạo, lúc chẻ củi thì nghĩ về gánh nước, lúc gánh nước lại nghĩ về nấu cơm, nấu cơm rồi lại lo ngày mai đi chẻ củi gánh nước. Sau khi đắc Đạo, chẻ củi thì là chẻ củi, gánh nước thì là gánh nước, nấu cơm thì là nấu cơm.”
Kỳ thực, đắc Đạo hay chưa chỉ khác nhau ở một chữ
“Tâm” này mà thôi. Trước khi đắc Đạo, lão hòa thượng cũng giống như những người
phàm phu khác, tâm không thể tĩnh tại, làm chuyện gì cũng nghĩ tưởng về quá khứ
và tương lai. Chỉ khi đã khắc chế cái tâm này, thì lòng người mới có thể ung
dung tự tại, tinh thần mới có thể thảnh thơi…
Vậy mới nói, hết thảy mọi phiền não trong đời là bởi
tâm phàm quá nặng. Chỉ khi buông bỏ mọi dính mắc trong tâm, chúng ta mới có thể
giải thoát chính mình. Phật gia giảng “xả”, giảng “buông”, khuyên con người hãy
từ bỏ mọi chấp trước và dục vọng, bởi chỉ khi đã xem nhẹ mọi thăng trầm thì nội
tâm mới có thể an nhiên tự tại.
Đọc đến đây, có lẽ AI ĐÓ đã tìm được lời giải cho câu hỏi “Vì sao cuộc sống mệt mỏi?” Đó là bởi những thứ kiểm soát tâm trạng của bạn có quá nhiều! Ví như sự thay đổi của thời tiết, sự nóng lạnh của tình người, những phong cảnh khác nhau, v.v. đều có thể ảnh hưởng đến tâm trạng của NGƯỜI TA.
Và tất nhiên, đó đều là những thứ mà NGƯỜI TA không
thể kiểm soát.
Khi đã xem nhẹ rồi, thì bầu trời dẫu u ám hay trong
xanh, con người dẫu chia ly hay tái hợp, vạn vật dẫu xoay vần biến đổi, thì
lòng ta an nhiên không sợ hãi, thuận theo tự nhiên mà yên ổn.
Nỗi đau của hôm nay bắt nguồn từ sự phóng túng của hôm qua; nỗi khổ của đời này đều do nghiệp chướng từ trước ĐỂ LẠI. Bởi vậy, biết đối diện với hoàn cảnh, chấp nhận thực tại, sống thuận theo tự nhiên, thì tất cả mọi buồn phiền hay oán trách mới có thể tan hòa vào trong sự cảm ân…
Từ xa xưa đến tận thời nay, trong xã hội vẫn luôn tồn tại những thói đời và lẽ sống xấu xa bất di bất dịch mà ai trong chúng ta cũng có thể nhìn thấy qua cuộc sống hằng ngày. Hôm nay, Ngọc Minh mời ai quam tâm cùng suy ngẫm về thói đời và lẽ sống thời nay đã được các thi nhân khắc họa rõ nét qua những vần thơ hay, ý nghĩa và chất chứa đầy cảm xúc. Đây là những bài thơ viết về thói đời thời nay sưu tầm của nhiều tác giả nổi tiếng, hi vọng rằng mọi người sẽ thích!
ĐỪNG
Đừng tưởng cứ núi là cao..
Cứ sông là chảy, cứ ao là tù
Đừng tưởng cứ dưới là ngu..
Cứ trên là sáng cứ tu là hiền
Đừng tưởng cứ đẹp là tiên..
Cứ nhiều là được cứ tiền là xong
Đừng tưởng không nói là câm..
Không nghe là điếc không trông là mù.
Đừng tưởng cứ trọc là sư..
Cứ vâng là chịu cứ ừ là ngoan
Đừng tưởng có của đã sang..
Cứ im lặng tưởng là vàng nguyên cây
Đừng tưởng cứ uống là say..
Cứ chân là bước cứ tay là sờ
Đừng tưởng cứ đợi là chờ..
Cứ âm là nhạc cứ thơ là vần
Đừng tưởng cứ mới là tân..
Cứ hứa là chắc cứ ân là tình
Đừng tưởng cứ thất có khinh..
Cứ chùa là tĩnh cứ đình là to
Đừng tưởng cứ quyết là nên..
Cứ mạnh là thắng cứ mềm là thua
Đừng tưởng cứ lớn là khôn…
Cứ bé là dại, cứ hôn… là chồng
Đừng tưởng giàu hết cô đơn..
Cao sang hết ốm, tham gian hết nghèo
Đừng tưởng cứ gió là mưa..
Bao nhiêu khô khát trong trưa nắng hè
Đừng tưởng cứ hạ là ve..
Sân trường vắng quá ai khe khẽ buồn…
Đừng tưởng thu lá sẽ tuôn..
Bao nhiêu khao khát con đường tình yêu.
Đừng tưởng cứ thích là yêu..
Nhiều khi nhầm tưởng bao điều chẳng hay
Đừng tưởng đời mãi êm đềm..
Nhiều khi dậy sóng, khó kềm bản thân.
Đừng tưởng cười nói ân cần..
Nhiều khi hiểm độc, dần người tan xương.
Đừng tưởng trong lưỡi có đường..
Nói lời ngon ngọt mười phương chết người
Đừng tưởng cứ chọc là cười..
Nhiều khi nói móc biết cười làm sao
Đừng tưởng khó nhọc gian lao..
Vượt qua thử thách tự hào lắm thay
Đừng tưởng cứ giỏi là hay..
Nhiều khi thất bại đắng cay muôn phần
Đừng tưởng nắng gió êm đềm..
Là đời tươi sáng hóa ra đường cùng
Đừng tưởng góp sức là chung..
Chỉ là lợi dụng lòng tin của người
Đừng tưởng cứ tiến là lên..
Cứ lui là xuống, cứ yên là nằm
Đừng tưởng rằm sẽ có trăng..
Trời giăng mây xám mà lên đỉnh đầu
Đừng tưởng cứ khóc là sầu..
Nhiều khi nhỏ lệ mà vui trong lòng
Đừng tưởng cứ nghèo là hèn..
Cứ sang là trọng, cứ tiền là xong.
VÀ Ở GÓC NHÌN KHÁC
Đừng tưởng cứ trọc là sư
Cứ vâng là chịu, cứ ừ là ngoan
Đừng tưởng có của đã sang
Cứ im lặng tưởng là vàng nguyên cây
Đừng tưởng cứ uống là say
Cứ chân là bước cứ tay là sờ
Đừng tưởng cứ đợi là chờ
Cứ âm là nhạc cứ thơ là vần
Đừng tưởng cứ mới là tân
Cứ hứa là chắc cứ ân là tình
Đừng tưởng cứ thấp là khinh
Cứ chùa là tĩnh cứ đình là to
Đừng tưởng cứ quyết là nên
Cứ mạnh là thắng cứ mềm là thua
Đừng tưởng cứ lớn là khôn
Cứ bé là dại, cứ hôn… là chồng
Đừng tưởng giàu hết cô đơn
Cao sang hết ốm, tham gian hết nghèo
Đừng tưởng cứ gió là mưa
Bao nhiêu khô khát trong trưa nắng hè
Đừng tưởng cứ hạ là ve
Sân trường vắng quá ai khe khẽ buồn
Đừng tưởng thu lá sẽ tuôn
Bao nhiêu khao khát con đường tình yêu
Đừng tưởng cứ thích là liều
Nhiều khi nhầm tưởng bao điều bớt thêm
Đừng tưởng đời mãi êm đềm
Nhiều khi dậy sóng, khó kiềm bản thân
Đừng tưởng cười nói ân cần
Nhiều khi hiểm độc, dần người tan xương.
Đừng tưởng trong lưỡi có đường
Nói lời ngon ngọt mười phương chết người
Đừng tưởng cứ chọc là cười
Nhiều khi nói móc biết lòi thấp cao
Đừng tưởng khó nhọc gian lao
Vượt qua thử thách tự hào lắm thay
Đừng tưởng cứ giỏi là hay
Nhiều khi thất bại đắng cay muôn phần
Đừng tưởng nắng gió êm đềm
Là đời tươi sáng trở nên đường cùng
Đừng tưởng góp sức là chung
Chỉ là lợi dụng mánh mung làm nền
Đừng tưởng cứ tiến là lên
Cứ lui là xuống, cứ yên là nằm
Đừng tưởng rằm sẽ có trăng
Trời giăng mây xám tối băng đỉnh đầu
Đừng tưởng cứ khóc là sầu
Nhiều khi nhỏ lệ mà vui trong lòng
Đừng tưởng cứ nghèo là hèn
Cứ sang là trọng, cứ tiền là xong
Đừng tưởng có chức là rồng
Đừng tưởng dân chúng là không biết gì
Đời người lúc thịnh, lúc suy
Lúc khỏe, lúc yếu, lúc đi, lúc dừng
Bên nhau chua ngọt đã từng
Gừng cay, muối mặn, xin đừng quên nhau
Ở đời nhân nghĩa làm đầu
Thủy chung sau trước, tình sâu, nghĩa bền
Ai ơi nhớ lấy đừng quên…!
Sau chùm thơ về cuộc đời buồn, thơ về cuộc sống mệt mỏi và những bài thơ hay viết về tình đời bạc bẽo, ngay bây giờ, mời những ai quan tâm cùng xem qua chùm thơ suy ngẫm hay viết về thói đời và lẽ sống từ xa xưa tới ngày nay vẫn còn hiển hiện. Dù trong xã hội nào, thời đại nào, những thói xấu của con người vẫn luôn tồn tại, và vì đó nên những bài thơ như thế này luôn có ý nghĩa. Hy vọng rằng ai đó sẽ có những phút giây thật tuyệt bên những bài thơ hay về thói đời và thơ viết về cuộc sống, lòng người bạc bẽo, chúc các bạn xem thơ vui vẻ!
1, Thói Đời
Người bảo ông
điên, ông chẳng điên
Ông thương ông
tiếc hoá ông phiền
Kẻ yêu người
ghét hay gì chữ
Đứa trọng thằng
khinh chỉ vị tiền
Ở bể ngậm ngùi
cơn tới lạch
Được voi tấp tểnh
lại đòi tiên
Khi cười khi
khóc khi than thở
Muốn bỏ văn
chương học võ biền!
(Tế Xương)
2, Thói Đời
Thế gian biến đổi vũng nên đồi
Mặn nhạt, chua cay lẫn ngọt bùi
Còn bạc, còn tiền còn đệ tử
Hết cơm, hết rượu hết ông tôi
Xưa nay đều trọng người chân thực
Ai nấy nào ưa kẻ đãi bôi
Ở thế mới hay người bạc ác
Giàu thì tìm đến khó tìm lui.
(Nguyễn Bỉnh Khiêm)
3, Thói Đời
II
Vụng khéo nào ai chẳng có nghề
Khó khăn phải lụy đến thê nhi
Ðược thời, thân thích chen chân đến
Thất thế, hương lân ngoảnh mặt đi
Thớt có hôi tanh, ruồi muỗi đậu
Sanh không mật mỡ, kiến bò chi
Ðời nay những trọng người nhiều của
Bằng đến tay không, mấy kẻ vì.
(Nguyễn Bỉnh Khiêm)
Những bài thơ xin lỗi người tình hay
4, Thói Đời Bạc Bẽo
Ngẫm quá u sầu cảnh hiện nay
Trò gian xảo quyệt khéo phô bày
Khi giàu một đống người nương cửa
Bữa sạt trăm nghìn đứa trở tay
Tối chẳng cơm bùi cho dạ ngỡ
Đời chưa tỏ rạng nát thân cày
Vui gì cõi tục… buồn sinh ngán
Cảm nghĩ trong ngoài bạc lắm thay
(Thái Vinh)
5, Ngẫm Đời
Lăn lóc mấy mùa với gió sương
Tuổi xuân đâu phải kiếp hoang đường
Càng nhiều ước vọng càng gian khổ
Càng lắm nhân tình lắm tiếc thương
Đã biết thói đời, đen đổi trắng
Cho hay thế sự, sắc thay hương
Mặc, ta cứ bước đi đi mãi
Chấp trọn đời này với gió sương.
(Khuyết danh)
6, Lục Bát
Thói Đời
Thói đời người vẫn phụ người
Trái tim chỉ một ngàn lời điêu ngoa
Dòng sông chở nặng phù sa
Vẫn còn nguy hiểm theo đà nước lên
Bây giờ ta cố mà quên
Thương mùa lá rụng đến xuân làm gì
Nhùng nhằn những chuyện chi chi
Lung linh giấc mộng tình si cuối mùa
Vào chùa xin một lá bùa
Thả theo dòng nước cho mưa hóa tình
Đêm đêm nằm ngủ giật mình
Thói đời lục bát bềnh bồng ngàn năm!
(Nguyễn Minh Quang)
7, Thói Đời Đen Bạc
Rồi bất chợt túi không còn tiền nữa,
Xung quanh mình nhìn kỹ chẳng còn ai
Nhớ ngày xưa có bè bạn lai rai
Giờ cháy túi không còn ai bên cạnh…
Rồi bất chợt thấy tim mình giá lạnh
Giữa cuộc đời hiu quạnh chỉ mình ta
Chuyện tình xưa theo năm tháng nhạt
nhòa
Buồn bất chợt thấy em bên kẻ khác
Rồi bất chợt như cánh chim phiêu bạt
Giữa bầu trời ta lạc lõng bơ vơ
Bất chợt buồn, bất chợt nhớ bâng quơ
Sầu chất ngất bao niềm thương, nỗi nhớ…
(Huỳnh Ngọc Anh Kiệt)
8, Thói Đời
Con rể được quý như vàng
Con dâu như nhặt giữa đàng về thôi
Sự đời bạc bẽo như vôi
Rể chơi làm khách đầy vơi ngọt ngào
Ngày rằm, ngày lễ thanh cao
Bưng cơm ngọt gọi chào rể xưa
Dâu đâu quản ngại nắng mưa
Sớm trưa tất bật đâu vừa mẹ cha
Công việc thì rể lướt qua
Gọi là có mặt cho ra họ hàng
Dâu thì vai nặng thân mang
Ấy mà một tiếng đàng hoàng không xong
Tủi phận nước mắt lưng tròng
Mẹ cha lườm nguýt mất công mua về
Thói đời lắm kẻ liêu khê
Nào ai thấu hiểu trăm bề làm dâu.
(Riura)
9, Thói Đời
Văn hoá chôm chỉa sinh rễ dày
Con người đê tiện khó chuyển xoay
Bần cùn luẩn quẩn nên cố chấp
Dốt nát ba hoa chắc ăn mày
Manh nha thủ đoạn hòng lừa bịp
Bảo thủ ganh đua cố giải bày
Tinh thần cao đẹp còn đâu nữa?
Ý nghĩ điên rồ ắt họa lây
Bão tố mịt mù vây làng xóm
Địch họa tai ươn vạ mỗi ngày
Đời người ngắn ngủi ra nông nỗi
Bia miệng căm hờn nuốt đắng cay
(Xóm Đồng)
10, Thói Đời
Thế thái nhân tình gớm chết thay
Lạt nồng trông chiếc túi vơi đầy
Hễ không điều lợi, khôn thành dại
Ðã có đồng tiền, dở cũng hay
Khôn khéo chẳng qua ba tấc lưỡi
Hẳn hoi không hết một bàn tay
Suy ra cho kỹ ai hơn nữa
Bạc quá vôi mà mỏng quá mây.
(Nguyễn Công Trứ)
11, Thói Đời
Tiền Bạc
Nghèo nàn tiền bạc lối chơi sang
Thuốc lá số năm cứ thẳng hàng
Bản chất thấm nhuần sao bỏ được
Hào hoa khổ mãi cảnh lầm than
Vợ con thiếu thốn chi từng cắc
Nhả khói thuốc ra chán cái thân
Khổ nỗi trong người mang bản sắc
Lúc nào thay đổi thú chơi hoang.
(Tuấn)
12, Thói Đời Đen Bạc
Công nhân vất vả kiếm đồng công
Làm lụng bon chen kiếm từng đồng
Cắn răng chịu đựng khi sếp mắng
Ai mà cãi lại sẽ về không
Một hai nhẫn nhịn cho yên phận
Cãi lại làm gì chỉ uổng công
Cán bộ thói đời ăn ở bạc
Có tiền sếp nhớ, hết thì không.
(Nguyễn Quang Long)
13, Thói Đời
Ra cóc gì đâu cái thế tình,
Dở chiều muốn nói, dở làm thinh!
Bôi đen cào trắng xoay nhiều ngọn,
Cúi trước lòn sau chạy đủ vành.
Viết khế bán trời tay bố láo,
Bẻ măng giồng gió ngón con ranh!
Cuộc đời càng nghĩ càng chua xót,
Muốn lấp cho phăng bể bất bình!
(Khương Hữu Dụng)
14, Thói Đời
(Lòng Người Khó Đoán)
“Dò sông dò biển dễ dò
Mấy ai lấy thước mà đo lòng người”
Đi về sớm tối đơn côi
Xót xa ta lấy nụ cười cạnh bên
Thế là ngày tháng không tên
Dệt lên bức họa bình yên hiền hòa
Một ngày bất chợt nhận ra
Thì ra cảnh ấy chỉ là lọ lem
Người ta nào muốn cạnh bên
Giản đơn ta chỉ làm phiền không hơn
Bút mực nào tả hết hờn
Thân hoa cỏ dại mà còn không hay
Tỉnh đi giấc mộng trên mây
Trở về kẻo nắng đọa đầy mai sau.
Ta cười tim lại đớn đau
Chân tình lại để nhuộm sầu thân ta
Từ này… xin hết… nhận ra
Lòng người không phải bông hoa dễ nhìn
(Tâm Như)
15, Thói Đời – Lẽ Sống
Nực cười hai chữ tâm giao
Thời nay tình nghĩa chín sao hơn mười
Ngoài kia trăm kẻ vạn người
Nói lời nhân đức nhưng lười chứng minh
Nào là đọc sách nghe kinh
Ra đường thì lại chê khinh đủ điều
Tự khen thân phúc đức nhiều
Như ếch dưới giếng múa rìu thế gian
Thói đời sợ đến vái van
Gặp thời cô bác họ hàng xôn xao
Còn khi lỡ vận ngộ đao
Anh em bè bạn kiếp sau hãy nhìn
Mở miệng đây đó nghĩa tình
Sa chân chẳng thấy bóng hình nơi đâu
Toàn là lũ quạ diều hâu
Lợi lạc là chúng biết bâu vào giành
Không giúp thì chớ đã đành
Còn gieo tiếng ác để hành hạ thêm
Thế gian tâm độc như nêm
Đường đời đâu dể xuôi êm mọi bề
Tấm tuồng ai diễn trò hề
Mà nghe chua chát ê chề tâm tư
Phù sinh ôm lấy khư khư
Lòng người đen bạc thật hư khó ngờ
Khôn ngoan hay kẻ dại khờ
Bạc tiền điên đảo phai mờ nghĩa nhân
Giàu sang đẳng cấp đã phân
Muôn người sùng bái dạ vâng cúi lòn
Tâm tánh vật chất bào mòn
Trò đời thế thái thì còn trơ trơ
Đau lòng ngoảnh mặt sao ngơ
Mình ta suy ngẫm vu vơ thói đời!
(Nguyễn Tâm)
Và vừa rồi là những câu thơ hay viết về hình ảnh cuộc sống, thói đời thời nay mà tôi muốn gửi đến NGƯỜI QUAN TÂM, qua những dòng thơ về lẽ sống thời nay này, chắc các AI ĐÓ cũng như tôi, cũng đã hiểu thêm phần nào về thói đời, cuộc sống, mặt tối vẫn luôn hiện hiện xung quanh mình rồi phải không nào? Chùm thơ về thói đời này chỉ là một trong rất nhiều những bài thơ về thói đời, lẽ sống khác có trong kho thơ của Ngọc Minh, hãy tự mình khám phá thêm nhiều hơn những áng thơ viết về thói đời hay khác các AI ĐÓ nhé!
Hằng ngày, vẫn có những áng thơ tình hay, thơ tình buồn cùng những bản tình thơ lãng mạn được sáng tác, sưu tầm & đăng tải trên các chuyên mục thơ của blog LÀM NGƯỜI CHO LÀ NHẬN. Hãy thường xuyên ghé thăm để cập nhật nhanh những bài thơ hay và mới nhất, chúc MỌI NGƯỜI vui vẻ bên những vần thơ hoặc các bài viết khác!
ĐỪNG TƯỞNG
Trọc đầu đừng tưởng là sư
Có khi là kẻ giống như bụi đời,
“Dạ thưa” đừng tưởng vâng lời
Có khi trong dạ rối bời mưu mô,
Túi dày đừng tưởng nhiều đô
Có khi giấy nợ một lô hoảng hồn,
Ngất ngây đừng tưởng uống cồn
Biết đâu trăng gió nước dồn qua khe,
Gật đầu đừng tưởng đã nghe
Chỉ là ngủ gật trưa hè lớp êm,
Khiêm nhu đừng tưởng yếu mềm
Biết đâu nhân đức nên kềm chế thôi,
Đẩy xe đừng tưởng bán xôi
Chiếc xe chở cả cuộc đời hy sinh,
Quay lưng đừng tưởng bạc tình
Có khi nhận lấy một mình nỗi đau,
Đại dương đừng tưởng là sâu
Ngẫm điều tội phúc đêm thâu hãi hùng,
Cho đi đừng tưởng là khùng
Mà là hạnh phúc vô cùng mai sau,
Ăn chay đừng tưởng ăn rau
Mà xây cả một tinh cầu yên vui,
Không trăng đừng tưởng tối thui
Không tu dưỡng mới chôn vùi tương lai,
Lạ lùng đừng tưởng đã sai
Biết đâu sáng kiến vượt ngoài thế nhân,
Nắm tay đừng tưởng đã thân
Nghìn năm chưa chắc đã gần hay xa,
Mỉm cười đừng tưởng thứ tha
Có khi để đó chờ qua tháng ngày,
Bên nhau đừng tưởng sum vầy
Vô thường ai biết vơi đầy ra sao,
Quyền uy đừng tưởng trên cao
Đến khi phước cạn chỗ nào dung thân,
Ngồi yên đừng tưởng ngu đần
Lắng tâm thiền định vạn lần thông minh,
Nói hoài đừng tưởng linh tinh
Mà cho nhau chút ân tình vui vui….
HAI THỨ TRONG ĐỜI
Có hai thứ ta nên tiết kiệm, đó là SỨC KHỎE và LỜI HỨA .
Có hai thứ ta phải cho đi, đó là TRI THỨC và LÒNG TỐT .
Có hai thứ ta phải thay đổi, đó là BẢN THÂN và NHẬN THỨC .
Có hai thứ ta phải giữ gìn, đó là NIỀM TIN và NHÂN CÁCH.
Có hai thứ ta phải trân trọng, đó là GIA ĐÌNH và HIỆN TẠI .
Có hai thứ ta phải tự mình thực hiện, đó là LAO ĐỘNG và CHỊU TRÁCH NHIỆM VIỆC MÌNH LÀM .
Có hai thứ ta phải lãng quên, đó là ĐAU THƯƠNG và HẬN THÙ .
Có hai thứ ta phải khắc ghi, là CÔNG ƠN CHA MẸ và SỰ GIÚP ĐỠ CỦA NGƯỜI KHÁC .
Có hai thứ ta buộc phải có để là người thành công, đó là ĐAM MÊ và LÒNG KIÊN TRÌ .
Có hai thứ ta không được làm, đó là HÃM HẠI NGƯỜI KHÁC và PHẢN BỘI LÒNG TIN .
Có hai thứ ta phải bảo vệ, đó là DANH TÍN và LẼ PHẢI .
Có hai thứ ta phải chấp nhận, là CÁI CHẾT và SỰ KHÁC BIỆT .
Có hai thứ ta phải kiểm soát, đó là BẢN NĂNG và CẢM XÚC
Có hai thứ ta phải tránh xa, đó là CÁN DỖ và SỰ ÍCH KỶ
Có hai thứ ta luôn phải sử dụng mà đừng hà tiện, là TIỀN BẠC và KINH NGHIỆM.
Có hai thứ ta không được sợ sệt, là CÁI ÁC và SỐNG THẬT. .
Có hai thứ ta phải nuôi dưỡng, là TÌNH YÊU và SỰ BAO DUNG
.Có hai thứ mà ta cần phải đạt được trong cuộc sống, đó là THÀNH ĐẠT và HẠNH PHÚC .
Có hai thứ ta phải luôn sẵn sàng, đó là KHÓ KHĂN và NGÀY MAI.
Có hai thứ ta phải luôn ghi nhớ, đó là THỰC HIỆN TỐT NHỮNG ĐIỀU TRÊN và LÀM THẬT TỐT CHÚNG HÀNG NGÀY.









































































Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét