Người biết ở một mình mới trở thành xuất chúng
Trang
Tử nói: “Độc hữu chi nhân, thị vị chi quý”, ý nói rằng “Người biết ở một mình mới
trở thành người xuất chúng, được coi là tôn quý”.
“Độc
hữu” ở đây chỉ sự tự do tự tại, sự hài hòa tự thân, hoàn thiện bản thân, cũng
chính là biết cách chung sống với chính mình.
Phải
biết rằng, từ nhỏ đến lớn, chúng ta đã học quá nhiều đạo lý về cách làm thế nào
để chung sống với người khác, hòa nhập với xã hội và trở nên xuất sắc trong cộng
đồng. Nhưng lại quên mất một điều căn bản nhất, kẻ thù lớn nhất của đời người
là chính mình.
Nếu
ai có thể chiến thắng bản thân, học cách chung sống với bản thân thì người đó
có thể chiến thắng tất cả.
Cô đơn là điều không thể tránh khỏi
Trang
Tử có một “đối thủ” là Huệ Tử, hai người thường đối đáp biện ngẫu với nhau. Nhiều
lần Huệ Tử bị Trang Tử nói đến “tối tăm mặt mũi” mà không phản bác được, điển
hình là câu chuyện “Ông không phải cá sao biết niềm vui của cá?”.
Sau khi Huệ Tử qua đời, Trang Tử đã kể lại một câu chuyện ngụ ngôn miêu tả về sự cô độc vì mất đi người bạn tinh thần như sau:
Một
người đàn ông bị nổi chấm đen như nốt ruồi trên mũi. Ông đi tìm người thợ làm
đá cắt đi cho mình. Người thợ đá tiện tay vung rìu lên, thong dong vạt chấm đen
đó đi mà không mảy may xước xát cánh mũi của đối phương.
Tống
Nguyên Quân biết chuyện, bèn gọi người thợ làm đá đến mà yêu cầu ông làm thử
cho mình xem.
Tuy
nhiên, người thợ đá lại từ chối. Khi được hỏi lý do, ông ta đáp rằng: “Trước
kia tôi còn có thể bình tĩnh để làm vậy, nhưng hiện tại thì không, vì người bạn
đồng hành cùng tôi sớm đã qua đời rồi!”.
Giống
như Đỗ Phủ và Lý Bạch, hai người từng hâm mộ tài hoa và thiên phú của nhau, kết
đôi cùng du ngoạn giang hồ và cho rằng sẽ đồng hành cả đời bên nhau. Tuy nhiên,
"tâm tôi hướng sơn, tâm bạn hướng thủy", khi chí hướng khác biệt, họ
vẫn phải vẫy tay tạm biệt, đường ai nấy đi.
Hiển
nhiên, trong thời gian dài đằng đẵng, không một ai có thể ở bên ta trọn đời. Kỳ
thực, cô đơn một mình mới là trạng thái vĩnh hằng của kiếp người, khi hai thời
điểm quan trọng nhất là ra đời và chết đi, chúng ta đều chỉ có thể đi một mình.
Do đó, điều chúng ta phải làm là học được cách đối mặt với sự cô đơn, chung sống với bản thân tốt hơn mỗi ngày.
Lựa
chọn sự cô đơn có giá trị
Trong
cuốn "Đại tông sư" của Trang Tử cũng có viết về hai chú cá cố chấp nằm
cùng nhau trong cái hồ cạn nước, có cố gắng làm ướt cho nhau để duy trì sự sống.
Trang
Tử nói, so việc cố gắng cho qua ngày như vậy, chi bằng tha cho nhau, đi đến nơi
biển rộng sông dài sống một cuộc sống mới.
Trong đời người, nếu có cơ hội cùng đồng hành với một lữ khách, dù là 1 tháng, 1 năm hay 10 năm, đó cũng là một loại may mắn. Nhưng suy cho cùng, chỉ có bản thân mới có thể tự hoàn thành được lịch trình của mình. Bạn phải làm chủ sinh mệnh của chính mình trước, sau đó mới có thể sống tốt được.
Einstein
nói: “Những
người xuất chúng, sở hữu khối óc vĩ đại luôn phải đối mặt với những chỉ trích kịch
liệt từ những kẻ mang đầu óc tầm thường.”
Một
người có ước mơ, có hành động để biến ước mơ thành hiện thực, cũng có đủ năng lực
và sự vĩ đại để làm tốt hơn người khác thì họ bắt buộc phải trở nên khác biệt.
Họ dám bước ra khỏi số đông đang lầm lũi từng ngày trong những niềm mơ vụn vặt,
nhỏ bé như danh tiếng, địa vị, nhà xe, bằng cấp, phụ nữ hay rượu ngon…
Số đông lại đang mải mê giam cần bản thân trong những lo lắng nhỏ, lo sợ thành công là một tài khoản có giới hạn, cần phải tranh cướp và giẫm đạp lên nhau để giành lấy. Khác với họ, người có khối óc xuất chúng lại nhìn thấu đạo lý rằng, khác biệt đồng nghĩa với cô đơn, nhưng cũng đồng nghĩa với sự tự do. Ở đó, tài năng sẽ đem tới sự thịnh vượng thích đáng.
Người có trí tuệ lớn sẽ không bận lòng tới lời ong tiếng ve của thiên hạ. Họ dành thời gian để sáng kiến và tạo ra nhiều ý tưởng đột phá chứ không hoài công giải thích lý do cho những kẻ non nớt tầm thường. Đơn giản là vì, họ đã quen với tư duy độc hữu, dù cô đơn nhưng đầy giá trị. Sự thành công đến từ chính năng lực của họ, chứ không đến từ miệng lưỡi hay cái nhìn của thế gian.
Tận
hưởng sự cô đơn là một loại trí tuệ
Trong trí tuệ của Trang Tử, nhiệm vụ đời người không gì khác là: Tìm thấy chính mình và tìm thấy con đường của chính mình. Có lẽ, trên chặng đường này, ai cũng có lúc cảm thấy cô đơn, nhưng chấp nhận sự cô đơn chính là bắt đầu của một cuộc sống viên mãn. Nếu bản thân mình cũng không thể hòa hợp được, bạn sẽ vĩnh viễn không thể hòa hợp được với người khác.
Giống
như cách mà nhà triết học người Đức Arthur Schopenhauer đã nói: "Chỉ khi một
người cô đơn, anh ta mới có thể trở thành chính mình. Nếu ai đó không yêu cô
đơn, thì anh ta không yêu tự do, bởi vì chỉ khi một người cô đơn, anh ta mới được
tự do."
Chúng ta có thể đồng hành đi khắp giang hồ, nhưng lại chỉ có thể tự mình đi tới chân trời và góc bể.
Tận hưởng sự cô đơn là một niềm vui nhẹ nhàng và dễ chịu, không liên quan đến vật chất hay sở thích, cũng không bị tham vọng hay nhu cầu ảnh hưởng. Nó đến từ nội tâm con người với trái tim rộng mở, có sự bình tĩnh và đầy tự chủ.
Tận hưởng sự cô đơn
cũng là một loại tư thái bản lĩnh, khi chúng ta tiến bước giữa đời, nhanh thì
có thể hưởng thụ tốc độ, chậm thì có thể ngắm nhìn cảnh sắc xung quanh, không để
hư danh che mắt, không bị dối trá giấu lòng. Đó là bản lĩnh của người khiêm nhường,
ôn nhã nhưng trí tuệ và khôn ngoan.
Khi làm con cừu sẽ nhàm chán, còn cái giá để làm sư tử là sự cô đơn. Tương tự như vậy, khi muốn sum vầy hãy làm cây cỏ, khi làm cổ thụ thì phải chấp nhận nỗi cô đơn.
THƠ : MỘT MÌNH
Những bài thơ buồn một mình đầy âm sắc ,Tôi xem đây là một liều thuốc thần giúp mình có thể xoa dịu đi những nỗi đau lòng. Dù tôi đã phải trải qua những chuyện gì thì cũng phải gắng gượng dậy mà bước tiếp. Cuộc sống này sẽ chẳng vì ai mà dừng lại, hãy mạnh mẽ lên nhé!
Không Gia Đình
Không gia đình buồn lắm ai ơi
Cả đời vất vưởng cứ chơi vơi
Lúc đau lúc ốm nào ai ngó
Đau đáu lo âu chẳng thảnh thơi
Không gia đình nghĩ tủi lắm à
Người ta có chốn để về nhà
Vui buồn người thân còn chia sẻ
Rôm rả chuyện gần tới chuyện xa
Không gia đình bất hạnh lắm thay
Cô đơn thui thủi chẳng ai hay
Nếp nhà sao cứ im như thóc
Chẳng có tiếng cười , tiếng vỗ tay
Thế mà ngày nay nghĩ cũng kỳ
Nhà nhà khi đã có ti vi
Nghĩa tình làng xóm coi như mất
Xóm trên làng dưới chẳng ai đi
Điện thoại Thông minh lại ra đời
Mỗi người một góc để ngồi chơi
Chẳng ai nói chuyện , chẳng đi lại
Mủm mỉm một mình chẳng chịu ngơi
Người lớn không chơi với trẻ con
Để cho em bé sống mỏi mòn
Tự kỷ sinh ra là cái chắc
Cuộc đời là cả sự héo hon
Thôi thôi ta hãy tỉnh lại thôi
Gia đình quan trọng nhất trên đời
Cái nôi nuôi dưỡng tạo nhân cách
Lấy lại tình thân đã xa dời
"Những người thích ở một mình trước nay thường bị thiên hạ coi là những kẻ sống nội tâm (introvert) và chỉ thích lủi thủi trong ổ hamster riêng của mình. Nhưng xu hướng thực tế đang chứng minh điều ngược lại. Không chỉ có những người hướng nội, mà cả những người hướng ngoại cũng thích thú với phong cách sống mới này. "
Kiếp Nhà Nghèo
Tôi sinh ra trong gia đình nghèo khó
Rồi lớn lên với cuộc sống cơ hàn
Nên tôi quý những thứ tôi đang có
Biết làm gì lúc sóng gió gian nan?
Cha mẹ tôi là nông dân lam lũ
Tấm lưng gầy chẳng kịp ráo mồ hôi
Nhưng tôi không cúi đầu hay tủi hổ
Bởi riêng tôi họ đẹp nhất trên đời
Ai chưa từng ăn khoai lang trừ bữa
Cũng chưa từng uống nước lã cầm hơi
Thì sao mà biết quý từng hạt lúa
Mẹ cùng cha gom nhặt cả một thời
Nếu còn sống bằng đồng tiền của mẹ
Vẫn ngửa tay xin cha lúc đi chơi
Thì ai ơi ! đừng vô tình cười nhạo
Khi gặp ai nghèo khó ở trong đời…
"Sống một mình cũng có thể cho chúng ta khả năng sáng tạo tốt nhất. Những người làm trong lĩnh vực nghệ thuật, sáng tác hay lập trình thừa nhận rằng khả năng làm việc và sáng tạo của họ tăng gấp nhiều lần khi họ ở một mình mà không bị những tác động bên ngoài."
Ước Mơ Trẻ Thơ
Gia đình có cũng như không
Mẹ con xa cách vợ chồng bỏ nhau
Mới nghe câu chuyện mà rầu
Bốn năm ròng rã tìm đâu mẹ hiền
Cha thì đi vắng triền miên
Chỉ ông bà nội kề bên bốn mùa
Tội cho con trẻ ngây thơ
Ước ao có đủ sớm trưa cả nhà
Ngó sang bè bạn gần xa
Ai ai cũng vậy mẹ cha cận kề
Bỗng dưng nước mắt tràn trề
Sinh thành dưỡng dục có nghe thấy gì
Thơ Về Gia Đình
Chỉ cần một nơi về mãi nhớ,
Bước chân vào…cửa mở đón chào…!
GIA ĐÌNH luôn chứa ngọt ngào,
Mâm cơm nghi ngút …chứa bao ân tình!
Ta chỉ có GIA ĐÌNH mỗi một,
Nơi sẳn sàng chứa cốt nhục mình.
Luôn là bệ phóng quang vinh,
Giúp ta xây dựng bước trình tương lai…!
Khi ta gặp bước dài gian khó…!
Về GIA ĐÌNH sẽ có niềm vui!
Yêu thương sẽ giúp đẩy lùi…
Bao nhiêu đỗ vở dập vùi giảm đau !
Khi tim nhỏ rối nhàu tình khổ,
Hãy nhớ về bến đổ GIA ĐÌNH.
Hãy ghi nhớ mẹ cha sinh…
Hãy trân quý công trình dưỡng dục !
Ta thấy đó…xuân thì thay đổi,
Bốn mùa qua tiếp nối phút giây.
Đông Tây Nam Bắc đổi thay,
GIA ĐÌNH vẫn cứ đêm ngày đợi con
"Một cuộc sống độc lập, tự do không vướng bận sẽ giúp chúng ta cảm thấy dễ thở hơn, thoải mái hơn khi không phải trói mình vào những gánh nặng và trách nhiệm. Nghe có vẻ ích kỉ, nhưng thôi nào, chẳng phải chúng ta vẫn đang hô hào phải sống vì bản thân và yêu mình trước nhất hay sao?"
Ngẫm
Tôi đã lớn cũng từ
căn bếp
Để giờ đây ngồi xếp vần
thơ
Đi xa vẫn mãi ngóng
chờ
Nơi tôi hằng ủ giấc
mơ đời mình
Tôi biết rõ gia đình
nghèo khó
Bởi quê nghèo chỉ có
ruộng thôi
Quanh năm lưng bán
cho trời
Mặt kia cúi đất cả đời
chẳng hơn
Từ cuộc sống tôi hờn
cái khổ
Cố đi lên bằng nổ lực
thân
Tuổi thơ vốn đã
chuyên cần
Dù cho vất vả chẳng than
một lời
Nhìn rạng rỡ nụ cười
ai biết
Tôi trải qua mải miết
gió sương
Những hôm thức trắng
đêm trường
Mắt nâu trũng lại má thì
hõm
Nhưng ngẫm lại đời
mình là sướng
Bởi so bì số hưởng
hơn ai
Ngoài kia nhiều lắm cảnh
dài
Cơm ăn chưa đủ ngày mai thế nào?
"Để sống một mình mà không cảm thấy cô đơn, TA hãy lên kế hoạch thật chi tiết và tỉ mỉ cho cuộc sống ấy, bằng cách:
Đừng đánh mất những mối quan hệ bạn bè hay đời sống xã hội. Sống một mình không có nghĩa là TA cắt đứt mọi mối quan hệ với thế giới bên ngoài, chui vào hang và quay lại thời kì đồ đá. Hãy cứ giữ những sợi dây kết nối ấy bằng nhiều cách, như những tin nhắn hỏi thăm, những cuộc điện thoại hay facetime để cả TA lẫn những người yêu thương TA đều yên tâm rằng MÌNH vẫn ổn."
Vượt Lên Số Phận
Con người sống trên chốn hồng trần
Số kiếp ông trời đã định phân
Vui, buồn, bất hạnh hay may mắn
Người quá giàu sang,kẻ thiếu phần
Người khổ biết vượt qua số phận
Ăn ở hiền lành,khỏe tấm thân
Nếu muốn bản thân không lận đận
Cố gắng đừng gieo chuyện nợ nần
Khi quá túng cùng,đừng nghĩ quẫn
Rồi vướng vào những chuyện bất nhân
Lao động cần cù ta kiên nhẫn
Một ngày sẽ thoát được khó khăn
Còn khi giàu phải có lòng nhân
Giúp kẻ sa cơ,kẻ cơ bần
Răn mình,luôn có lòng trắc ẩn
Giúp người là tự giúp bản thân
Cao xanh đã định rất công bằng
Làm người phải phân biệt giả chân
Con người đạo đức luôn chiến thắng
Thoát khỏi u mê,hết nhọc nhằn
Hãy Thương
Ai mà không có mẹ cha
Ai mà không biết ở nhà có con
Vậy mà đôi lúc vẫn quên
Tiền tiêu xả láng …là quyền của ta
Khi đó lại thấy ở nhà
Mẹ phải lọ mọ …lân la ngoài đường
Con thì cũng rất đáng thương
Học hành bập bõm…tìm đường mưu sinh
Bớt tiêu đi mất chục nghìn
Mẹ và con cái…gió sương làm gì
Ai ơi hãy nghĩ lại đi
Giúp mẹ những gì thì hãy giúp ngay
"Tâm tình này MÌNH viết gửi cho MÌNH
Để viết tiếp bài thơ
còn dang dở
Hay là kết thúc cuộc
tình đã lỡ
Đánh mất rồi một nửa
hồn thương đau
MÌNH và MÌNH hai nẻo bỗng
ngược chiều
Như câu thơ ghép vần
không hòa điệu
Nỗi đau kia người vô
tình không hiểu
Hay giả vờ cho lạc nhịp
tim yêu
Nếu một ngày MÌNH sẽ chẳng còn yêu
MÌNH tìm quên một chiều xưa nhạt nắng
Và những đêm chập chờn
MÌNH thức trắng
Nỗi tương tư phủ lối
bóng trăng mờ
Nếu một ngày MÌNH thôi chẳng đợi chờ
Nỗi nhớ kia cũng
không còn trỗi dậy
MÌNH cứ mong về một điều mãi mãi
Đâu có ngờ cũng ngang
trái đổi thay
Nếu một ngày MÌNH thật sự buông tay
Một bàn tay dường như
chưa từng nắm
Một bàn tay MÌNH biết rằng rất ấm
Dẫu chưa lần may mắn
được nâng niu
Nếu một ngày MÌNH cảm thấy buồn thiu
Vì ai kia vừa mới gặp
ban chiều
“Không phải MÌNH” nỗi đau xưa xoa dịu
Là cuộc đời MÌNH lại có tình yêu.
"Nói thế nào cũng khiến trái tim đau
Thôi cứ thế chia tay nhau lặng lẽ
Kỷ niệm xưa hãy quên đi người nhé
Yêu thương nào rồi cũng sẽ nguôi ngoai
Tình đôi mình chẳng thể có ngày mai
Mong gì nữa chuyện tương lai hạnh phúc
Nói thế nào cũng không sao thuyết phục
Tranh luận rồi lại ấm ức được thua
Cắt nghĩa thế nào cũng nhận lấy xót chua
Tổn thương nhau liệu có vừa tâm ý
Trót vấn vương đừng làm nhau khó nghĩ
Nhận được gì hay cũng chỉ đắng cay?
Chẳng còn gì thôi cứ thế chia tay
Thứ hạnh phúc đi vay thì nên trả
Kể từ đây mình thành người xa lạ
Bước ngược đường nên hóa những người dưng!
Đắp mộ cuộc tình
Hôm nay là ngày giỗ cuộc tình mình
Ta về thăm nấm mồ chôn kỷ niệm
Con đường yêu vẫn ngập tràn hoa tím
Chợt bâng khuâng khơi dậy chuyện của lòng…
Ở nơi ấy em hạnh phúc lắm không
Có còn nhớ ngày này chiều năm cũ
Mình hẹn hò dưới hàng cây lá đổ
Nói muôn đời yêu mãi có nhau thôi…
Mình chia tay một chiều mưa tầm tã
Rồi em đi về phương trời xứ lạ
Ta héo sầu như chiếc lá cô đơn…
Em ra đi mang nửa mảnh tâm hồn
Ta ở lại một nửa hồn tan vỡ
Trách Cao Xanh không cho mình duyên nợ
Lụy trần ai gieo cảnh thế nhân sầu…
Em có nhớ ngày giỗ cuộc tình nhau
Thắp tâm nhang khơi lệ lòng giây phút
Rồi ca bài ngày xưa ta vẫn hát
Để gọi về tiễn biệt thứ đã qua…
“Sống một mình không đáng sợ, đáng sợ nhất là TA cảm thấy cô đơn ngay cả khi sống chung với nhiều người. Đó mới chính là sự cô đơn khiến trái tim chúng ta rỉ máu. Đáng tiếc là những trách nhiệm, lựa chọn, những rào cản lại đang bắt chúng ta sống chung với nhầm người."
Từ nay lỗi mộng chia hai lối về
Cung trăng đó ta nguyện thề
Mà nay kỷ niệm tràn về cõi thu
Thâu đêm khói cảnh sương mù
Tình là ảo ảnh phù du phím đàn
Tình sầu tình bước lang thang
Ve sầu ve khóc dỡ dang tình buồn
Thôi đành cắt đứt dây chuông
Thôi không vương vấn tình muôn kiếp sầu
“Đa phần sẽ chọn cách tặc lưỡi và sống tiếp. Tự AQ rằng "Ông bà mình sống với nhau cả đời đâu phải chỉ vì tình yêu. Sống còn vì tình nghĩa, vì trách nhiệm, vì quan tâm nhau nữa mà!". Nhưng một số ít trong đó sẽ không chọn cam kết như vậy. Sống với nhầm người là cách tự giết chết mình nhanh nhất, với họ là vậy. Chính vì thế, mà họ chọn cách tách mình ra, chọn cách "ngắt kết nối" với thế giới bên ngoài. Không cần người yêu, thậm chí còn cảm thấy khó chịu khi người yêu muốn qua đêm lại nhà mình. Đừng nghĩ họ khó gần, họ tiêu cực, ích kỉ hay chỉ biết đến chính mình. Bởi đôi khi chúng ta luôn cần tách mình ra khỏi thế giới bên ngoài để có thể học cách yêu thương và hiểu được bản thân.”
Chia
xa
Đêm nay mượn rượu để
say
Quên bao kỉ niệm chia
tay người tình
Vùi chôn đi một bóng
hình
Bao năm đeo đẵng làm
mình khổ đau
Tim yêu dù phải nát
nhàu
Người ơi gạt lệ quên
sầu ra đi
Bùi ngùi giây phút biệt
ly
Bởi không duyên nợ thôi thì chia xa
“Không ai có quyền phán xét, đừng quên điều đó, bởi cuộc sống này là của TA, lựa chọn nằm trong tay TA. Hãy cứ sống một mình nếu thích và nghĩ rằng điều đó là cần thiết để chữa trị những tâm bệnh của bản thân. Chỉ cần nhớ rằng, đừng sống một mình quá lâu, bởi từ thẳm sâu, con người ai cũng cần có tình yêu hết cả!”
Và như thế em ra đi
thầm lặng
Cuối cuộc tình chẳng
câu nói chia phôi
Em ra đi bẻ gãy nửa nụ
cười
Trái tim ta cũng héo
sầu một nửa…
Bao ngày qua những buồn
vui hai đứa
Chẳng thể nào níu giữ
bước chân em
Vậy em đi chúc cuộc sống
êm đềm
Sẽ thơ mộng như điều
em mơ ước…
Ta tập quên thứ tình
không có được
Và yêu thương như gió
thoảng xa vời
Nén thật sâu vào quá
khứ chôn vùi
Lau nước mắt cho nụ
cười sống lại…
Kể từ đây đến muôn đời
mãi mãi
Đừng bao giờ tìm lại
dấu yêu xưa
Ngày em đi đau khổ đã
dư thừa
Tim chết rồi buông
tay đừng nuối tiếc…
Mai đôi mình phương
trời xa cách biệt
Lần cuối cùng tha thiết
gọi tên nhau
Xin đôi mắt đừng trút
lệ gieo sầu
Làm yếu lòng người đi
thêm day dứt…
Mang cuộc đời ra đổi
trao được mất
Ta còn gì ngoài hai
chữ đau thương
Khi tình yêu đến đoạn
cuối con đường
Trước sau gì cũng
chia hai ngã rẽ…
Gần bên nhau nhưng chẳng
còn vui vẻ
Trong lòng nhìn về
hai hướng xa xôi
Nhịp con tim chẳng
hòa quyện nữa rồi
Thì chấp nhận đành thôi không níu kéo.
“Sống một mình cô đơn nhưng có lúc hạnh phúc đến lạ lùng!”
Giấc mơ hồng giờ tan vỡ còn đâu
Ta với em chia hai đầu nỗi nhớ
Trời se duyên còn quên ban chữ nợ
Nên đôi ta đành dang dở cuộc tình
Lạc mất nhau đâu phải lỗi do mình
Ngày biệt ly mình lặng thinh không nói
Bởi tiếc thương ngày vui tan quá vội
Nên con tim cứ mang nỗi u sầu
Chúc em tìm được hạnh phúc mai sau
Chóng quên mau chuyện tình buồn một thuở
Đường tương lai ngập tràn hoa đua nở
Kỷ niệm nào em cứ ngỡ chiêm bao
Lỡ kiếp này xin hẹn lại kiếp sau
Mong chúng mình chẳng đau thêm lần nữa
Cũng từ đây con tim này đóng cửa
Bởi đường tình TA chọn lựa là EM.
“Cứ mỗi khi đêm xuống, nằm trêm giường một mình, xung quanh chỉ còn lại khoảng không tĩnh lặng, thi thoảng có vài tiếng động nhỏ xíu. Những điều ấy khiến TA có cảm giác mênh mông, liên tưởng đến hình ảnh bầu trời đầy sao với nhiều chú cá voi xanh.”
Bài thơ kia em viết gửi cho ta
Là bài thơ với nỗi buồn man mác
Không giận hờn cũng không ai phụ bạc
Chỉ là mình đã đổi khác mà thôi
Khoảng cách hai ta có lẽ quá xa vời
Và suy nghĩ cũng của mỗi người cũng thế
Ta chẳng thể cứ dửng dưng mặc kệ
Với những gì mình đã trót vấn vương!
Bởi đôi ta chẳng thể bước chung đường
Cố níu kéo cũng ngàn phương cách trở
Ta đã thấu bao điều em lo sợ
Về một ngày ta vĩnh viễn mất nhau ?
Chia tay rồi ai mà chẳng đớn đau
Bởi những lúc khơi sâu miền ký ức
Cả những lúc tái tê nơi lồng ngực
Quặn thắt lòng, buốt nhức nỗi niềm riêng
Tình không còn những trong sáng hồn nhiên
Nên lo lắng phút thần tiên dần tắt
Nên sợ hãi chỉ riêng mình góp nhặt
Mảnh vỡ tình trong hiu hắt đắng cay
Ta quyết rồi, đã đến lúc chia tay
Vậy em nhé, nợ duyên này đã hết
Níu làm chi cho lòng thêm mỏi mệt
Ta buông rồi, mình kết thúc thôi em.
“Vừa nhâm nhi tách trà hoặc ly cà phê nóng, vừa ngắm nắng lên buổi sáng sẽ giúp TA bắt đầu ngày mới sảng khoái, tươi mới.”
Mình chia tay nhé em ơi!
Còn gì đâu nữa nói lời phôi pha
Dù cho nước mắt nhạt nhoà
Đắng lòng một khắc nát hoa một lần
Giữ làm chi mối tình câm
Yêu trong đau khổ lỗi lầm đôi ta
Nhớ thương chia nửa phân ra
Đừng đem trách cứ xót xa phận lòng
Bao ngày bao tháng hoài mong
Chỉ thêm gánh nặng đèo bồng trên vai
Con đường phía trước còn dài
Quên thôi em nhé ngày mai tươi cười
Vấn vương cũ đủ khổ rồi
Đường đời không thể chung đôi đường đời
Níu nhau rách vạt áo thôi
Buông tay tìm cái thảnh thơi em à!
“Đừng nghĩ sống một mình là buồn, cũng đừng sợ sống một mình, hãy cố gắng tìm kiếm niềm hạnh phúc trong chính cuộc sống của TA.”
Níu kéo làm chi chuốc hận sầu
Tình mình đã nhạt có còn đâu.
Ngày vui; em nói yêu nhiều lắm
Tháng hạn; ta buồn nhớ lại câu…
Chỉ thắm se duyên ta đượm mãi
Tơ hồng buộc chặt mối tình sâu.
Ai ngờ nỗi nhịp cung đàn tắt
Để tím hoàng hôn rớt xuống cầu!
"
Có lúc vẩn vơ ngồi hát
Ngậm ngùi ngày tháng đi qua
Dĩ vãng rớt trong lơ đãng
Nụ hôn ngày cũ nhạt nhòa
Có lúc ngây ngô im lặng
Dõi theo ký ức một thời
Tình yêu hư hao, tan vỡ
Cõi lòng nức nẻ rụng rơi
Có lúc thẫn thờ hiên vắng
Mộng mơ đã cất cánh bay
Tương lai dường như chán nản
Tìm chi giây phút miệt mài
Có lúc âm thầm nhung nhớ
Kỷ niệm chuyện chúng mình thôi
Bỗng dưng tim òa nức nở
Vuột tay ngày cũ qua rồi
"Khám phá những điều mà TA thích thú. Hãy tìm hiểu các mối quan tâm của TA và trải nghiệm chúng một mình."
Chán
Nản
Đời trôi qua nỗi buồn còn lại đó
Chầm chậm dâng như con nước trở về
Biết bao chiều chân lạ bước lê thê
Bỗng chợt thấy đam mê không còn nữa
Cơn bão tuyết chiều đi ngang qua cửa
Trắng ngoài trời, sầu chất chứa trong ta
Không ngày vui buồn cũng chỉ thế thôi
Thật muốn bước mau qua đời ngắn ngủi
Ước vọng mãi chỉ mang thêm buồn tủi
Ngày như đêm lủi thủi gót chân hoang
Những nơi qua toàn thấy cảnh điêu tàn
Người phụ rẫy kẻ quàng vai áo hận
Nếu đã biết đường tình luôn lận đận
Sao còn yêu còn chấp nhận đau thương?
Để đêm đêm trơ mắt suốt canh trường
Nhìn quanh quẩn ngàn phương tràn bóng tối!
"
Đêm buồn phố thị ánh đèn xa
Màn sương che lấp ánh trăng ngà
Phố vắng đêm khuya không người lạ
Đêm buồn phố thị … Chỉ mình ta.
Ngồi buồn ngắm cảnh chốn phồn hoa
Màn đêm buông xuống mái hiên nhà
Trái tim… Cô đơn mong người lạ
Có lẽ… Chỉ mình ta …với ta .
"Trạng thái buồn hay cô đơn là một kiểu tư duy. Bạn nên nghĩ về những điều tuyệt vời đã đạt được trong đời và nhiều điều khác mà bạn có thể tiếp tục gặt hái."
BUỒN VẪN BUỒN
Nỗi buồn cố giấu chôn sâu
Xoá đi ký ức buồn đau một thời
Nhưng lòng nặng trĩu người ơi
Nữa đêm thức giấc sầu khơi tìm về.
Nỗi lòng băng giá tái tê
Càng nghĩ càng thấy ê hề thương đau
Cố dìm cho bớt nỗi sầu
Nhưng nào có được, giấu đâu nỗi buồn.
"
Rượu thấm vào tim sẽ ấm lòng?
Hay càng buốt lạnh giữa trời đông?
Hay là tất cả niềm đau khổ
Sẽ chực trào tuôn nhạt kiếp bồng ?
Hãy rót cho ta chén rượu đầy
Ta cần phải uống để còn say
Ðể ta không phải là ta nữa
Ðừng để cho ta tỉnh mộng này
Ta muốn quên đi kiếp phiêu du
Thân tàn ma dại, kẻ tàn hơi
Là ta, chắc lẽ là ta đó
Chán nản còn đây giữa đất trời
Chất rượu thấm dần trong trí não
Vô tình đập vỡ chén ly bôi
Quanh ta trời đất cuồng điên quá
Gục xuống, tai nghe rợn tiếng cười
Cười xong rồi khóc với đê mê
Chập chờn say tỉnh giữa hoang khê
Và trong thế giới vô hình ấy
Hồn bỗng bay xa chẳng muốn về
"
Chừng một ngày kia đã đến rồi
Một ngày đất lạnh phủ thân tôi
Một ngày không có còn tôi nữa
Ngày ấy nhân gian có ngậm ngùi?
Một ngày không có nhiều mây trắng
Không có nắng vàng chiếu long lanh
Không có nghĩa là không có cả
Một người, khi xác đã lạnh tanh
Một ngày không có một người qua
Một xác thân khô liệm kính và
Một cỗ quan tài xơ xác lạnh
Một mãnh linh hồn bỗng xót xa
Một ngày nuối tiếc chuyện nhân gian
Ðể thấy bao nhiêu cái phũ phàng
Nhìn quanh chẳng có còn ai nữa
Ngoài cái quan tài lạnh khói nhang
Từ cõi nhân gian quá lạnh lùng
Thì hồn giữ lại cũng như không
Tôi còn lưu luyến làm chi nữa
Hồn hãy tiêu tan xuống mộ cùng
"Đừng đào sâu vào quá khứ, nhất là những chuyện không vui. Ta nên biết rằng: việc đào xới những chuyện đã qua sẽ khiến mình chìm đắm trong đó rất lâu và trở nên bối rối."
Nụ
Cười Tuyệt Vọng
Họ thấy tôi cười tôi vui lắm
Lúc nào cũng nở nụ cười xinh
Nào ai biết được niềm đau khổ
Tôi phải hai vai gánh một mình
Tôi đã bao lần sống cho vui
Và ráng cho môi nở nụ cười
Nhưng đã bao lần tôi thất bại
Vì chẳng bao giờ thấy lệ vơi
Tôi muốn bình minh sẽ chẳng về
Ðêm ngày tăm tối phủ muôn nơi
Từ nay không có bình minh nữa
Ðừng để cho tôi thấy mặt trời
Tôi muốn cho tôi ngủ giấc dài
Không còn thức dậy đón ngày mai
Trần gian vẫn mãi không thay đổi
Vì bớt đi thêm một hình hài
Như trời đã định thì tôi chịu
Kiếp nầy trả hết nợ cho xong
Một mai đất lạnh vùi thân xác
Tôi cũng yên vui dẫu lạnh lùng
"Đọc sách. Đọc sách có thể giúp bạn nhanh chóng bình tĩnh, đặc biệt là khi ta tập trung để hiểu những gì đang đọc."
Gió mưa lạnh lẽo, đường bùn lầy
Thăm thẳm phương xa khách tới đây
Khách hãy vào chơi, kìa lửa ấm
Rượu nồng, khách hãy uống cho say
Tôi biết khách đi từ thị thành
Chán đời, khách kiếm bước phiêu linh
Đem ấn công hầu, gươm hào kiệt
Đổi làn nước biếc, áng mây xanh
Lặn suối trèo non khách trải qua
Biết bao nguy hiểm khách xông pha
Hùm thiêng voi dữ trong rừng rậm
Khách uống thê lương dội nắng mưa
Rồi khách đi qua chốn hoang vu
Ngàn năm không một dấu ai qua
Nhiều khi chán nản dừng chân lại
Mắt sáng thương tâm! giọt lệ mờ!
Khách tầng múa giáo chống lại phường
Sống nhờ mũi mác với thanh gươm
Anh hùng, khách đã tầng che chở
Những kẻ cô đơn gặp giữa đường
Khách đã tầng qua thành quách tàn
Lầu vàng điện ngọc của đế vương
Ngàn xưa để lại. Đêm đông lạnh
Gió thổi vì vèo, dế khóc sương
Khách đi… đi mãi…đến hôm nay
Mưa tuôn, gió táp, đường bùn lầy
Khách cố đi, sao còn được nữa?
Xin mời khách hãy tạm vào đây
Tôi, phận sinh ra gái má hồng
Hơn mười thu lẻ mơ màng trông
Khách ở phương trời không thấy đến
Ngày hạ đêm thu thổn thức lòng
Nhiều khi đứng ngắm ánh xuân qua
Rực rỡ hiên ngoài bóng cỏ hoa
Oanh yến dập dìu ong bướm lả
Lòng xuân với cảnh cũng say sưa
Đêm hè tiếng sáo lẳng lơ đưa
Những điệu ân tình ở phía xa
Bỗng thấy sóng lòng dào dạt động
Như ngoài biển thẳm nước mây đưa
Trăng thu vằng vặc gió thu êm
Biết ngỏ cùng ai những nỗi niềm
Thương nhớ hão huyền trong ảo mộng
Tơ lòng muốn gỡ lại càng thêm
Cho đến đêm nay gió lạnh lùng
Đốt lò sưởi ấm đứng mà trông
Khách ở phương xa chồn mỏi gối
Trên đường thế lộ, giữa đêm đông
Khách đến, đêm nay đuốc sáng loà
Lửa hồng ấm áp, khiến hai ta
Chốc sẽ cùng nhau kề gối phượng
Mặc ngoài gió táp với mưa sa
Bên tai, khách sẽ thuật tôi nghe
Những nỗi gian nguy, bước gớm ghê
Những lúc chồn chân lòng chán nản
Những khi lỡ bước dạ ê chề!
Nhưng khoan! khách hãy cứ ngồi chơi
Xin để cho tôi kẻ nét ngài
Chải tóc, tô son và điểm phấn
Muôn phần hoa diễm đượm màu tươi
Tôi thích cuộc sống một mình: Đi ăn một mình, sống một mình, du lịch một mình,….Khi đó tôi có nhiều thời gian học hỏi nhiều cái mới hơn, suy nghĩ về bản thân nhiều hơn, tập trung cho những thứ mình yêu thích hơn, và đơn giản là tự quyết định mọi hành động và việc làm của mình hơn, bởi tôi không cần phải cần sự đồng thuận của ai cả.
Không còn phải chọn xem nên đi ăn ở đâu, món đó mọi người có thích không, mình có ăn được không… chẳng cần phải chọn nên xem phim gì, thời gian nào mọi người rảnh… thi thoảng hứng nên bỗng dưng dắt xe lượn phố phường một mình một cách nhẹ nhàng, không cần nhắn hỏi hay đợi chờ ai… vi vu chơi xa một mình sau xe là chiếc balo đựng chiếc canon huyền thoại một thời mà chẳng cần bảo cho ai kế hoạch hôm nay là gì, đến những đâu, …
Nói thế không có nghĩa là tôi không cần ai, hay ích kỷ chỉ nghĩ cho bản thân mình, đừng quá tiêu cực như vậy. Chỉ đơn giản là tôi cần có thời gian riêng cho bản thân nhiều hơn, chiêm nghiệm cuộc cống, trải nghiệm một mình ở cái tuổi mà người ta cần được như vậy, và hơn hết để thấu hiểu và thêm trân trọng cuộc sống hơn mà thôi.
Để tôi định nghĩa lại một chút. Một mình không phải là cơ đơn, tôi nghĩ có nhiều người còn sợ ở một mình, nên họ thường đánh giá cảm giác này với tất cả mọi người qua lăng kính của họ. Với tôi thì chưa chắc họ đã cảm thấy hết cô đơn khi ở xung quanh mọi người đâu. Họ sẽ luôn cảm thấy cô đơn khi trong tâm trí họ luôn cần một ai đó, có thể để chia sẻ, để tâm sự, hay đơn giản là ngồi đó và lắng nghe.
Tôi thì không quá bận tâm người khác nghĩ gì về tôi cả, họ đâu có sống cho cuộc đời của tôi, đơn giản đó là cảm giác của tôi, tôi yêu những việc tôi làm, trải nghiệm một mình thực sự rất đặc biệt đối với tôi. Chỉ tính riêng việc sợ thôi, cũng đã là một căn bệnh khó chữa rồi.
Tôi cảm thấy buồn cho họ, những người sợ cái cảm giác phải làm việc gì đó một mình, họ luôn phải chạy theo những ồn ào bên ngoài, những mối quan hệ không rõ ràng, và tuổi trẻ không có nhiều thời gian cho ai lãng phí như vậy đâu, thấu hiểu bản thân và dành cho mình những trải nghiệm đặc biệt, rời xa những mối quan hệ khiến ta mất quá nhiều thời gian, không có kết quả, đó là cách ta nên làm với thanh xuân, với tuổi trẻ của mình.
Và nếu để đánh giá người khác ở góc độ họ làm mọi thứ một mình, tôi cảm thấy: “Những người tách biệt là người bình tĩnh, tự tin, dám mạo hiểm, và quyết đoán.”
Tôi yêu cái cảm giác yên tĩnh khi ở một mình đến tôn thờ. Tôi cảm nhận được thời gian trôi, cảm nhận được con người của mình, có nhiều quyền quyết định, nhiều khoảng tự do, có thời gian định hướng bản thân, tập trung nhìn sâu vào những vấn đề cuộc sống và có thời gian để trải lòng như thế này,…
Tụ tập bạn bè quá nhiều không phải điều tốt. Thi thoảng gặp mặt trò chuyện đôi ba câu chuyện, công việc, cuộc sống , chia sẻ về những trải nghiệm, giúp đỡ, khuyên bảo nhau chẳng hạn… nói chung nên có nhiều bạn hơn là “bè”. Hoặc ít thôi nhưng thật lòng với nhau là được. Có người yêu tâm sự cũng là một ý hay, nhưng không có cũng không có gì đáng buồn cả, vì đôi khi bạn bè thân còn dễ chia sẻ hơn là người yêu.
Nếu có thể thì nên giảm bớt những “bè”, gặp nhau là ca thán công việc, suy nghĩ tiêu cực, tất nhiên nếu là bạn bè thân với nhau, việc này thể hiện họ thực sự tin tưởng mình hoặc có thể họ coi trọng mình, có thể chia sẻ nhiều vấn đề của họ với mình, đơn giản là để cảm thông chia sẻ, chứ không hẳn là cần hướng giải quyết hay lời khuyên tư vấn gì cả. Nên chúng ta chỉ cần lắng nghe với tâm thái thoải mái, chân thành và đồng cảm là nhẹ nhõm rồi.
Tuy nhiên danh giới là khó phân biệt, bởi những người đã ngấm vào máu rồi thì gặp ai họ cũng ca thán được, và với suy nghĩ tiêu cực vậy thì nên say goodbye họ khỏi danh sách bạn của bạn nhé.
Và nếu đến một thời điểm mình cảm nhận được, ta có thể làm được mọi việc mà chỉ cần một mình, tin vui cho mọi người đây. Hành trình của sự trưởng thành đấy mình. Ta buồn một mình, mình thất vọng một mình, ta đau đớn một mình, Ta gục ngã một mình và ta tự tìm những điều khiến mình vui lên, tự mình vá víu nỗi đau, tự mình đứng dậy đi tiếp. Tự mình trải nghiệm cuộc sống này.
“Ta không hề cô đơn! Một mình thú vị hơn bạn nghĩ nhiều đấy.”
Lảm nhảm những ngày cuối tuần một mình bên ly cafe nóng, bản nhạc không lời và cái không khí chớm đông nhẹ nhàng cuối …..
Trên đây Ngọc Minh đã chia sẻ đến ai quan tâm BÀI VIẾT và những bài thơ buồn một mình ấn tượng của mình. Cuộc sống này chứa đựng nhiều nỗi niềm sâu sắc bởi thế chúng ta luôn phải thật vững vàng vượt qua. Cảm ơn ai đã theo dõi bài viết này của Ngọc Minh nhé!





























































Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét