1. NGƯỜI VIỆT CẦN BIẾT
Thành ngữ Việt Nam xưa có câu, “Khôn sống bống chết” hoặc “Khôn sống, mống chết.” Câu nầy có nghĩa, “Khôn thì sống, dại thì chết.”
Ngày xưa, vua Ai Công, nước Lỗ, hỏi Đức Khổng Tử:
– Người khôn có sống lâu không?
Khổng Tử đáp:
– Có khôn thì sống lâu, chứ dại thì sống lâu sao
được! Người ta có thứ chết, tự mình làm
cho mình chết, chứ không phải số mệnh đáng chết mà chết:
(a) Ăn uống không chừng mực, thức ngủ không điều độ,
làm lụng khó nhọc quá, lười biếng, chơi bời quá, người như thế phải chết về
bệnh tật.
(b) Phận là người dưới mà can phạm người trên, lòng
tham muốn không chừng, tính yêu cầu không chán, người như thế thì chết về hình
pháp.
(c) Mình ngu mà kình địch với người khôn, mình yếu
mà khinh bỉ người mạnh; không biết lượng sức mình mà cứ giận dữ làm liều, người
như thế thì chết về binh đao.
Ba thứ chết ấy, thực không phải là số mệnh, chỉ tự mình giết mình mà thôi.” (Trích Thành Ngữ Điển Tích Danh Nhân Từ Điển của Trịnh Vân Thanh, NXB: Xuân Thu, 1966).
BIẾT ĐỂ SỐNG TRÊN ĐỜI LÀ CẦN THIẾT
Câu trả lời của Đức Khổng Tử hướng dẫn lối sống khôn ngoan trong mối liên hệ giữa con người và xã hội. Nhưng người Việt Nam còn thâm thúy hơn, từng trải hơn khi nói đến bí quyết của đời sống: “Khôn cũng chết, dại cũng chết, BIẾT thì sống.” Câu nói nầy nay đã trở thành một thành ngữ được nhiều người biết đến.
Một người bạn đã cho tôi biết thêm lời bình của Cụ
Phan Bội Châu, một danh nhân Việt Nam yêu nước.
Cụ Phan viết, “Khôn thì người ghét, tìm cách mưu hại cho chết; dại thì
dễ bị dìm, bị hại, cũng chết; chỉ có người biết tùy thời mà hành động, gặp lúc
địch mạnh thì ẩn nhẫn tránh xa để rèn luyện sức mạnh; đợi lúc địch yếu hoặc bận
tay với kẻ khác thì xông đánh bất thình lình, có vậy mới sống được.” (Theo Việt
Nam Tự Điển –Tác giả Lê Văn Đức).
Qua hai câu chuyện nói trên, ta thấy triết lý của cụ
Khổng là cải tạo xã hội, để con người biết sống với nhau lương hảo hơn. Triết lý của cụ Phan là hoạt động cách mạng,
nên chữ biết được giải thích theo quan điểm đấu tranh. Hai cụ không bàn gì đến chữ biết trong đời
sống tâm linh.
Thật ra, chữ “biết” lúc nào và ở đâu cũng rất quan trọng. Nhờ biết thích nghi với hoàn cảnh mà dân tộc Việt Nam tồn tại cho đến ngày nay và cũng nhờ ham hiểu biết mà đầu óc dân Việt không thua gì các dân tộc khác trên thế giới. Chúng ta có thể tự hào về dân tộc Việt Nam trên nhiều phương diện.
Ở tại Hoa Kỳ, hầu như ngành nào quan trọng cũng có người Việt Nam chen chân sánh bước. Học sinh Việt Nam nhiều em nổi tiếng học giỏi. Nhiều công nhân Việt Nam được chủ nhân công ty kính nể vì khả năng thông thạo công việc và tính cần cù, tháo vát. Truyền thống ham học, trọng tri thức vẫn sống mạnh giữa cộng đồng người Việt. Tinh thần “thờ cha kính mẹ” hay “kính lão đắc thọ” của người Việt không kém thua chút nào so với các dân tộc khác. Biết để sống là giá trị trường tồn của dân tộc Việt xưa nay.
Muốn biết chúng ta cần lắng nghe, học hỏi và nghiên cứu thêm, nhưng nhiều người Việt cũng hay nói cách chủ quan, “Biết rồi, khổ lắm, nói mãi.” Câu nói nầy có thể dẫn đến thái độ bịt tai lại đối với nhiều điều mới mẻ đáng biết, đáng nghe. Tôi mong chúng ta sẽ không dùng câu nói đó ở đây. Điều tôi muốn trình bày với aiquan tâm có thể là điều quan trọng nhất mà đang cần biết, cần nghe.
BIẾT ĐỂ SỐNG ĐỜI LÀ CẦN THIẾT NHẤT VÀ QUAN TRỌNG NHẤT
Sống không phải chỉ là hiện hữu nhưng là sống một cách có giá trị, có ý nghĩa và có mục đích hẳn hoi. Thời gian chúng ta sống trên đời nầy thật là ngắn ngủi so với cõi đời đời. Đời này ta thấy được, đời sau ta chưa thấy. Nhưng những gì thấy được chỉ là tạm, còn những gì chúng ta không thấy được là vô cùng vô tận. Đời này tạm bợ, đời sau lâu dài. Đâu đó tôi đã nghe , “Theo như đã định cho loài người phải chết một lần rồi chịu phán xét.” Chết thể xác không phải là hết, chết chỉ là cánh cửa mở ra dẫn ta vào cõi vĩnh hằng. Người Việt chúng ta quen thuộc với câu nói, “Sinh ký tử quy,” hay, “Sống là cõi tạm, chết là cõi về.” Chúng ta biết nhiều về cõi tạm nhưng biết rất ít cõi về. Chúng ta thường lo đầu tư cho cõi tạm mà không biết lo đầu tư cho cõi vĩnh hằng. Chúng ta quên rằng sống trên đời nầy là để chuẩn bị cho cuộc sống đời sau.
Vì vậy, chữ biết thật sự là phải biết chuẩn bị cho cuộc hành trình đi về cõi đời đời của mỗi chúng ta. Ca dao Việt Nam có câu, “Biết được cơ Trời việc đời chẳng khó.” Nhưng thử hỏi làm sao biết được cơ Trời?
Nếu Đức Tạo Hóa không bày tỏ cho chúng ta biết gì về ý muốn
của Ngài, về cõi đời đời, về bí quyết sự sống vĩnh phúc, thì không một người
khôn ngoan, không một nhà hiền triết nào có thể giúp cho chúng ta được. May thay, chúng ta có một tin mừng. Chúng ta có thể đặt câu hỏi đó với “Đấng Tạo Hóa”. Ngài là Trời trở thành Người. Ngài không bị giới hạn bởi không gian và thời
gian. Sự hiểu biết của Ngài hoàn toàn
trọn vẹn. Ngài có thể cho chúng ta biết
câu trả lời chân chính nhất. Ngài có thể
tiết lộ cơ Trời về sự sống đời đời cho chúng ta vì Ngài là Đấng duy nhất từ xưa
đến nay đã chiến thắng sự chết và đang sống đời đời. Ngài đang cầm chìa khóa của sự sống và sự
chết. đó chính là “ KIẾN THỨC NHÂN LOẠI = HỌC NỮA HỌC MÃI”
“SỰ SỐNG ĐỜI LÀ NHẬN BIẾT CÁC SỰ VẬT HIỆN TƯỢNG CỦA TỰ NHIÊN XÃ HỘI,TÌM RA CÁC
QUY LUẬT, ĐỊNH LUẬT CỦA CHÚNG .BUỘC TA PHẢI TUÂN THEO THÌ CHÚNG TA SẼ TỒN TẠI ,
BẰNG KHÔNG THÌ NGƯỢC LẠI”
2. Ý NGHĨA “SỰ SỐNG ĐỜI” VÀ “SỰ NHẬN BIẾT”
Để thấu hiểu tầm quan trọng của câu nói này, chúng ta hãy nói chuyện trước với nhau về ý nghĩa của “sự sống đời.”
Người Việt chúng ta thích nói về sự sống và không thích nói về sự chết. Có một cái gì đó đáng sợ, không nên, không yên khi nhắc đến sự chết. Từ trong nơi sâu thẳm của tâm hồn, mỗi người chúng ta luôn cảm thấy một cái gì đó thiếu vắng, một khoảng trống, một nỗi cô đơn, một ước vọng chưa thành. Có một cái gì đó dằn vặt bất an, bất mãn, một mặc cảm tội lỗi đeo mang, một gánh nặng không tên. Có một cái gì đó không vững chắc, lung lay, gượng gạo về tương lai khiến ai nấy “cũng liều nhắm mắt đưa chân.” Có một cái gì đó cách chia về cội nguồn giống như cái cây bị bứng gốc, cái hoa bị cắt khỏi cành. Tâm hồn nhiều người đang khao khát tình thương của Đấng thiêng liêng, nhưng lại bơ vơ giống như trẻ mồ côi.
Người Việt thật ra đang thiếu sự sống đời. Sự sống đời i là gì? Nói một cách dễ hiểu, sự sống đời là sự sống của chính ĐẤNG TẠO HÓA, là sự hiện diện của chính TẠO HÓA trong đời sống của chúng ta. “Ai tuân thủ có sự sống, ai không tuân thủ thì không có sự sống.” Đây là loại sự sống sung mãn, vui tươi, hạnh phúc, có sức mạnh phi thường, có khả năng chiến thắng sự “chết”, có sự tươi mới sáng tạo, có tình thương chan chứa, có hy vọng tràn trề. Sự sống nầy là sự sáng, là lẽ thật có khả năng xua tan bóng tối, giải phóng tâm hồn. Sự sống nầy trường tồn bất biến trong mọi khoảng cách không gian và thời gian. Đây là sự sống tốt lành nhất, thái an nhất, lý tưởng nhất do ĐẤNG TẠO HÓA tuôn đổ vào tấm lòng những người đã mời NGÀI ngự vào. Sự sống đời có thể khởi sự ngay trên thế gian nầy. Nhiều người Việt chưa có sự sống nầy vì chưa biết ,ít hiểu về ĐẤNG TẠO HÓA.
Chúng ta cũng hãy nói chuyện với nhau về ý nghĩa của chữ nhận
biết.
Chữ “biết” mà tôi muốn nói ở đây, không phải chỉ là nhận thêm một vài thông tin, tăng thêm một vài kiến thức. Chữ “biết” còn có ý nghĩa sâu xa hơn. Biết là tin và sống với đức tin đó. Biết là hy vọng và sống với hy vọng đó. Biết là yêu và sống với tình yêu đó. Đối với đời sống tâm hồn, “biết” dẫn đến kết quả là ý thức tình trạng đau khổ phân cách giữa thiên nhiên với mình và mong muốn tái lập mối quan hệ hòa thuận đó ngay. “Biết” là nhận ra cội nguồn, là nhận định đúng giá trị tâm hồn, là tiếp nhận và trao đổi sự sống, là sự liên lạc hai chiều giữa Tự Nhiên và người. “Biết” chính là yên tâm duy trì mối quan hệ song phương sống động bền bỉ giữa Tự nhiên và người giống như mối quan hệ phụ tử tình thâm. Chúng ta đã nhận biết ĐẤNG TẠO HÓA theo ý nghĩa nầy chưa?
Chúng ta không thể viện cớ quá bận rộn để sống mà không cần biết Đấng Tạo Hóa, Ngài đã làm gì cho chúng ta và Ngài muốn chúng ta làm gì. Sự nhận biết nầy quan trọng đến mức nó quyết định lằn ranh của sự sống đời và sự chết đời. Sống hay chết bây giờ là sự chọn lựa tự do của chính chúng ta
3. NGƯỜI VIỆT CẦN BIẾT ÔNG TRỜI LÀ
Người Việt đa số đều kính Trời, tin Trời, kêu Trời, cầu Trời, thờ Trời, sợ Trời và đôi khi than Trời nhưng nhiều người vẫn chưa biết cách nào để làm đẹp lòng Trời và cũng chưa chuẩn bị sẵn sàng để chầu Trời. Có thể nói người Việt biết sơ giao về Ông Trời nhưng chưa biết chính ĐẤNG TẠO HÓA cách thâm giao như đáng phải biết.
BIẾT ÔNG TRỜI LÀ CHA MẸ CỦA MUÔN LOÀI
Chim có tổ người có tông. Người Việt cần biết Ông Trời là Đấng sinh thành tổ tông của chúng ta. Tôi đơn cử :Trong kinh thánh của Thiên Chúa Giáo: “Lạy Cha chúng con ở trên trời.” Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa nhưng Ngài còn là Cha của loài người chúng ta. Từ ban đầu Ngài đã dựng nên loài người. Ngài dựng nên người nam và người nữ. Ngài dựng nên loài người theo hình ảnh của Ngài, có đặc tính giống Ngài. Đặc tính đó là ý thức khôn ngoan, là tự do lựa chọn, là khả năng lý luận và phân biệt đúng sai, là cảm xúc và quyết định, là suy tư và sáng tạo, là có sự sống linh hồn vĩnh cửu… Không một loài vật nào có được những đặc tính quý báu cao cả như loài người. Con giống cha, loài người giống Đức Chúa Trời.
Thế gian có nhiều chủ thuyết sai lầm hoặc phủ nhận
Trời hoặc nhầm lẫn về Trời, chẳng hạn thuyết đa thần (tin có nhiều thần linh ở
khắp mọi nơi), thuyết phiếm thần (tin vạn vật là thần, thần là vạn vật) và vân
vân
Đây là sự thoái hóa trong niềm tin của con người về Đấng Tạo Hóa. Từ ban đầu tổ phụ loài người tin tưởng độc thần, về sau con cháu loài người xoay lưng với Cha thiên thượng, bỏ nhà Cha đi xa, đến lúc quên mất cội nguồn, không còn nhận biết Cha và không thể trở về nhà Cha. Từ đó do nhu cầu tâm hồn đang thiếu vắng, loài người đã sản sinh và chấp nhận đa thần, rồi phiếm thần, vân vân. Đây là những niềm tin xa cội xa nguồn, xa hẳn lẽ thật.
Chúng ta đã nghe Thay Đổi , Biến Đổi , Sự Chuyển Hóa vân vân và vân vân , Chúng ta : Nên tin mọi sự vật, hiện tượng của tự nhiên và xã hội đều vận hành theo những quy luật , định luật của chúng mà có, không do ông Trời dựng nên, như thuyết nào đó thì người ta phải tin hư không tạo ra tất cả, vô sinh tạo ra sự sống, tình cờ tạo ra trật tự, hỗn loạn tạo ra thông tin, vô thức tạo ra ý thức và vô lý tạo ta hữu lý. Nếu tin đủ thứ thần linh như thuyết đa thần thì cũng giống như chẳng tin một thần linh nào. Và nếu tin thần là vạn vật và vạn vật là thần như thuyết phiếm thần thì không ai biết ai là Đấng Tạo Hóa và ai là tạo vật, chẳng khác nào nói chủ nhà là cái nhà hay nói kiến trúc là kiến trúc sư.
Ma quỷ là kẻ thù của cả Trời lẫn người, luôn tìm mọi cách để lừa dối, thậm chí đã lợi dụng tối đa các chủ thuyết sai lầm nầy, nhằm lôi kéo loài người xa cách Đức Tạo Hóa chân thật duy nhất.
Sự thật quan trọng chúng ta cần biết là chỉ có một Đức Tạo Hóa Thiên Thượng mà thôi. Đó là các Quy Luật các Định luật của Đời Sống TỰ NHIÊN ,XÃ HỘI VÀ CON NGƯỜI.
BIẾT ÔNG TRỜI HẰNG SỐNG
Đức Chúa Trời đang sống và đang điều khiển vũ trụ ? Ngài không bị chi phối bởi không gian và thời gian.? Ngài là Đấng hôm qua, ngày nay và cho đến đời đời không hề thay đổi? Vũ trụ được sáng tạo cũng do Ngài và tồn tại cũng do Ngài? Thế giới vẫn đang vận hành theo quy luật thiên nhiên mà Ngài đã định ?: ngày đêm, năm tháng, thời tiết, nắng mưa, xuân hạ thu đông?. Muôn loài vạn vật vẫn đang sinh sôi nẩy nở, nhân loại ngày càng văn minh tiến bộ không ngừng ?. Lương tâm con người vẫn âm thầm làm chứng trong tâm hồn mỗi người.? Nhiều người đang thờ Trời và đang cầu Trời!. Đạo Trời vẫn được truyền bá. Tất cả những sự kiện và hình ảnh sống động chung quanh ta là những thực chứng không thể chối cãi về một Đức Chúa Trời hằng sống?. Ngài đang sống nghĩa là Ngài đang quan tâm, đang biết, đang nghe và đang muốn nói chuyện với chúng ta ?. Ngài đang sống nghĩa là Ngài có quyền biến đổi đới sống con người ?. Ngài có quyền thay đổi hoàn cảnh của bạn và tôi ?.
4. NGƯỜI VIỆT CẦN BIẾT ÔNG TRỜI LÀ ĐẤNG CHÂN THẦN
Sự sống đời đời là nhận biết Đức Chúa Trời có thật.?
Chúng ta chẳng những cần biết Đức Chúa Trời duy nhất nhưng cũng cần biết Đức Chúa Trời là thật chứ không phải giả ? là Chân Thần chứ không phải tà thần ?. Chỉ có một Chân Thần nhưng có rất nhiều tà thần ?. Ánh sáng thật chỉ có một nhưng ánh sáng ảo thì rất nhiều.
Đức Chúa Trời là Chân Thần đã tự mạc khải rõ ràng qua thiên nhiên ?, qua Kinh Thánh và qua Con Trời ?. Tà thần do con người tưởng tượng suy tôn ?. Tà thần ẩn nấp nơi những hình tượng vô tri vô giác do bàn tay con người chạm trổ nên để quỳ lạy, tôn thờ và cầu khẩn ?. Tà thần do Ma quỷ dựng lên để lừa dối loài người ?. Tà thần cũng lợi dụng nhu cầu tâm linh bức xúc của con người trong các tôn giáo để lôi kéo loài người xa cách Chân Thần ?. Tà thần cần người cúng tế và người “mê tín dị đoan.” Tà thần là Ma quỷ giả làm thiên sứ ?.
Chúng ta cần biết rõ Chân Thần sáng láng, tà thần tối tăm. Chân Thần thiện, tà thần ác. Không có gì xấu nơi Chân Thần, không có gì tốt nơi tà thần. Biết Chân Thần hữu ích, biết tà thần vô ích. Nhờ Chân Thần được cứu, cậy tà thần hư vong. Biết Chân Thần được giải phóng, theo tà thần bị nô lệ và tuyệt vọng, trầm luân.
Người Việt ta ,số đông cho rằng : Đức Chúa Trời Chân Thần với vô số các thần linh đang được cúng thờ. Từ thần linh ở địa phương đình làng cho đến những thần linh du nhập từ nước khác. Chẳng hạn người ta hay nhắc đến Ngọc Hoàng Thượng Đế do người Trung Hoa tưởng tượng. Ngọc Hoàng Thượng Đế không phải là chân thần, càng không phải là Ông Trời mà người Việt tôn thờ. Do không biết Chân Thần nên cũng có người vô tín, bất kính hoặc theo thói quen đã sử dụng danh Trời làm chơi, lẫn lộn, coi thường. Có người nói, “Tốt quá Trời” nhưng cũng nói “Xấu quá Trời!” hoặc “Ác quá Trời!” Có người gọi khách hàng là thượng đế, có người tin những huyền thoại như con cóc đi kiện ông trời, tề thiên đại náo thiên cung, hoặc 23 Tết ông táo về chầu trời…
Chắc chắn những khái niệm sai lầm, giả dối như thế không phải là sự hiểu biết chân chính về Đức Chúa Trời chân thật.
Người Việt cần cương quyết từ bỏ tà thần hay Chân Thần và trở về ngay với những gì thực tại .
Do lòng khao khát biết Trời để mong thờ Trời cho phải lẽ, người Việt đã tiếp thu những ý niệm khác nhau về Ông Trời. Phần lớn những ý niệm và cung cách thờ Trời của người Việt đều không đúng theo lẽ thật và cần phải điều chỉnh cho đúng với chân lý của Trời.
Có người muốn thờ Trời nhưng cũng muốn thờ hết thảy những thần linh tưởng tượng khác. Ngoài ra cũng vì chưa biết tính Trời là thánh khiết, công bình và kỵ tà nên họ lầm tưởng nghĩ rằng nên thờ luôn các thần khác cho đủ, cho tiện, cho khỏi thiệt thòi. Lý do là vì họ không biết Đấng Tạo Hóa là có thật. đó chính là các QUY LUẬT , CÁC ĐỊNH LUẬT CỦA TỰ NHIÊN , XÃ HỘI , CON NGƯỜI .
Có người muốn thờ Trời nhưng cũng muốn thờ người vì tưởng rằng danh nhân hay ông bà đã qua đời có thể ban phước hay giáng họa cho mình. Lý do là vì họ chưa biết con người chỉ được phép thờ phượng và cầu nguyện ĐỂ : HỌC TẬP - TÌM HIỂU - VẬN DỤNG : QUY LUẬT , CÁC ĐỊNH LUẬT CỦA TỰ NHIÊN , XÃ HỘI , CON NGƯỜI . ĐÓ CHÍNH LÀ TRỜI LÀ ĐẤNG TẠO HÓA.
Có người nhận lãnh đủ thứ ơn Trời nhưng phủ nhận ơn Trời và không hề biết mở miệng cảm ơn Trời. Lý do là vì họ không biết mình là ai, Trời là ai.
Những thái độ như vậy phản ánh tâm tính tội lỗi, kiêu ngạo, tham lam, ích kỷ, phạm thượng, phản nghịch của loài người. Mọi người đều phạm tội với Trời và nếu không được Trời tha thì chắc chắn sẽ bị hình phạt theo luật Trời.
NHỮNG BÀI THƠ VỀ KHÔN DẠI
KHÔN DẠI
Ở đời có dại mới có khôn,
Chớ dại ngu si, chớ quá khôn.
Khôn được ích mình, đừng để dại,
Dại thì giữ phận, chớ tranh khôn.
Khôn mà hiểm độc là Khôn Dại,
Dại ấy hiền lành, ấy dại khôn.
Chớ cậy mình khôn cười kẻ dại
Gặp thời dại cũng hoá nên khôn…
– Nguyễn Bỉnh Khiêm –
Tôi đã từng đọc đâu đó câu nói: “Cái khôn của con người không phải tính bằng việc hơn thua bao nhiêu tuổi mà nó nhìn xoáy vào chiều sâu cảm nhận của mỗi người, cách nhìn sự việc và xử sự nơi cuộc sống. Có những kẻ sống gần trăm năm mà tưởng chừng như đã chết từ thuở lọt lòng”. Tôi không nhớ chính xác câu châm ngôn này nhưng quả thật nó ám ảnh tôi rất nhiều. Vì tôi cho rằng bất cứ ai cũng không muốn mình trở thành người dại. Nhưng để biết thế nào là “khôn” thì chẳng dễ dàng gì. Và sự ám ảnh trên không phải vì muốn thể hiện mình … “khôn” mà cốt chỉ cố tránh sao cho đừng có “dại” nghĩa là lại lấp lửng ở cái khoản “dại và khôn” .
Nói về Khôn Dại. Trần Tế Xương cũng có bài thơ tôi
nhớ như sau:
DẠI KHÔN
Thế sự đua nhau nói dại khôn
Biết ai là dại biết ai khôn ?
Khôn nghề cờ bạc là khôn dại
Dại chốn văn chương ấy dại khôn
Này kẻ nên khôn đều có dại
Làm người có dại mới nên khôn
Cái khôn ai cũng khôn là thế
Mới biết trần gian kẻ dại khôn
(Trần Tế Xương)
Khôn dại – dại khôn cứ hư hư thực thực chẳng biết đâu mà lần. Nếu chúng ta đã sinh là con người bình thường thì tất nhiên sẽ có lúc ,thậm chí nhiều lúc khôn lẫn dại. Chỉ mong sao mình biết khôn đúng nơi và dại đúng chỗ là được. “Khôn nghề cờ bạc là khôn dại – dại chốn văn chương ấy dại khôn” hà hà đúng là bậc tiền bối dạy chí phải .
Mấy NGƯỜI quá khôn thường GIẢ DẠI
Mấy KẺ còn DẠI cứ làm KHÔN .
MUỐN THÀNH CÔNG phải biết GIẢ NGU.
ĐÃ NGU RỒI không cần GIẢ NGU NỮA.
KHÔN DẠI
Tác giả:JB.Nguyễn Hùng
Nhiều khi giả bộ dại mà khôn
Thể hiện ta đây chắc chẳng khôn.
Chịu thiệt người đời đừng tưởng dại
Hơn thua thiên hạ chớ lầm khôn
Khôn không chức phận khôn sinh dại
Dại có uy quyền dại đẻ khôn
Sống thực cần chi khôn với dại
Mai ngày mới biết kẻ dại khôn
7-8-2018
DẠI KHÔN
Tác giả: Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm
Ở đời có dại mới nên khôn
Chớ dại ngu si, chớ quá khôn
Khôn được ích mình đừng để dại
Dại thì giữ phận, chớ tranh khôn
Khôn mà hiểm độc là khôn dại
Dại ấy hiền lành, ấy dại khôn
Chớ cậy mình khôn cười kẻ dại
Gặp thời dại cũng hoá nên khôn .
DẠI KHÔN
Tác giả: Trần Tế Xương
Thế sự đua nhau nói dại khôn
Biết ai là dại biết ai khôn ?
Khôn nghề cờ bạc là khôn dại
Dại chốn văn chương ấy dại khôn
Này kẻ nên khôn đều có dại
Làm người có dại mới nên khôn
Cái khôn ai cũng khôn là thế
Mới biết trần gian kẻ dại khôn
DẠI KHÔN
Tác giả: Phạm Văn Dương
Ai chẳng muốn mình thuộc loại khôn
Thế nào là dại, thế nào khôn?
Bằng: mua, chức: chạy – khôn mà dại
Đức: luyện, tài: rèn – dại thật khôn.
Ích kỷ, hại nhân làm việc dại
Yêu dân, giúp nước nghĩ điều khôn.
Người khôn hiểu chỗ mình còn dại
Kẻ dại tin rằng hắn rất khôn.
DẠI KHÔN
Tác giả: Phạm Ngọc Toàn
Rỗi rãi ta bàn chuyện dại khôn
Dại thường khoác lác tưởng mình khôn.
Lọc lừa trí trá khôn mà dại
Thẳng thắn thật thà dại rõ khôn.
Tham của hại người khôn hoá dại
Mua bằng chạy chức dại đâu khôn.
Chân dài xỏ mũi trăm đường dại
Ngẫm nghĩ ở đời lắm dại khôn!
DẠI KHÔN
Tác giả: Phạm Thanh Cải
Ngây thơ lắm kẻ nghĩ mình khôn
Người khác kém tài, lại thiếu khôn!
Khiêm tốn nhún nhường, cho đấy dại
Tự cao tự đại, tưởng rằng khôn.
Nhiều tiền đã chắc gì không dại?
Ít của hẳn là ấy chẳng khôn?
Ngẫm lại đời ta toàn thấy dại
Sáu mươi chưa thấy lúc nào khôn.
DẠI KHÔN
Tác giả: Lương Văn Trước
Đêm nằm suy ngẫm dại và khôn
Khoác lác, khoe khoang tưởng quá khôn
Trí trá, leo cao khôn hóa dại
Thẳng ngay, điềm đạm dại thành khôn
Tham lam, lừa lọc, khôn đâu: dại
Chạy chức, tham quyền, dại chẳng khôn
Cờ bạc, “mắt xanh” … là quá dại
Nghĩ đời nhiều lúc dại mà khôn !
DẠI KHÔN
Tác giả: Từ Đức Khoát
Ngày tết ta bàn chuyện dại khôn
Trên đời ai dại nhỉ , ai khôn?
Rượu say khoe mẽ là khôn dại
Cơm đủ khiêm nhường ấy dại khôn
Xe phóng tít mù khôn hóa dại
Rong chơi thong thả dại mà khôn
Lô đề phá của đâm đầu dại
Phát lộc cho đời thuộc loại khôn
DẠI KHÔN
Tác giả: Tây Hồ
Đời vẫn thường khi dại, lúc khôn.
Làm sao bớt dại để thêm khôn?
Dây vào lũ dại, khôn thành dại
Chơi với người khôn, dại hóa khôn.
Nói khoác, nói xuông thì mãi dại
Làm chăm, làm thật sẽ dần khôn.
Hám danh, tham lợi nuôi mầm dại
Vấp ngã đứng lên nảy lộc khôn.
KHÔN DẠI
Tác giả: Phạm Trường Nguyên
Vỗ ngực chỉ ta mới biết khôn
Coi thường dân chúng chẳng ai khôn ?
Le te luồn cúi khôn là dại
Chững chạc biết mình dại hóa khôn
Chỉ muốn hơn người khôn thành dại
Nhún nhường giúp bạn dại mà khôn
Có khôn đều trải qua khi dại
Biết dại đôi lần sẽ thật khôn .
CHƯA KHÔN
Tác giả: Phạm Thị Thúy Lan
Muôn mặt cuộc đời lắm dại khôn
Ngỡ là dại đấy, thế mà khôn:
Thâm trầm lựa ý, khôn không dại
Vội vã lỡ lời, dại chẳng khôn
Rằng “chả biết gì”, đừng tưởng dại
Khoe “thông tường hết”, chớ tin khôn
Ngẫm lâu càng thấy mình còn dại
Học suốt tháng ngày vẫn chửa khôn.
DẠI VÀ KHÔN
Con cháu ai mà chả muốn khôn
Cùng nhau định hướng để thành khôn
Chơi bời lêu lổng còn đương dại
Học tập chuyên cần đấy mới khôn
Nhũng Đảng tham tiền hư mất nết
Thương dân yêu nước thực là khôn
Cao niên mẫu mực nêu gương sáng
Phân tích tỏ tường chuyện dại khôn
CHUYỆN DẠI KHÔN
Có dại rồi ra mới biết khôn.
Thơ trẻ lon ton ai bảo dại
Già nua từ tốn ấy là khôn
Việc đời thất thế khôn ra dại
Sự nghiệp công thành dại hóa khôn
May rủi lẽ thường đâu phải dại
Ai mà không dại đã nên khôn !!!
CHÍNH NGHĨA
Có kẻ làm thinh, nẻ vỏ khôn.
Cứ để cho người trao hết ý,
Thì mình giở giọng dạy đời khôn.
Rằng Anh ý sáng cao vời vợi,
Biết Bác từ lâu chỉ có khôn.
Đất thấp, trời cao bao quỷ quái,
Cầm bằng chính nghĩa, ấy người khôn.
KỂ CHUYỆN DẠI KHÔN
Tác giả: Phạm Đạo
Một ông vẫn được tiếng là khôn
Xuất bản tập thơ cứ tưởng khôn.
Chi mấy tháng lương giờ thấy dại
Cầm trăm quyển sách có còn khôn?
Viết đưa ai biết? Đưa thằng dại?
Tìm kiếm người hay, kiếm bạn khôn.
Tiền mất, tật mang, già vẫn dại
Mong liều thuốc đắng sẽ nên khôn.
THƠ LUẬN DẠI KHÔN
Tác giả: Trần Đình Thư
Thuả trước nói nhiều chuyện dại khôn
Đến nay chưa hẵn đã nên khôn
Tà tâm thất đức khôn thành dại
Thành thật thẳng ngay dại hóa khôn
Ném đá dấy tay là kẻ dại
Chỉ tên điểm mặt ấy người khôn
Bao che dung túng khôn mà dại
Nhận lỗi khi sai thế mới khôn
KHÔN DẠI
Tác giả:JB.Nguyễn Hùng
Làm người giả bộ dại là khôn
Cậy chức hơn thua khó nói khôn.
Hiểu rộng lòng ngay đừng bảo dại
Nhìn xa hướng thiện bởi tâm khôn
Nhiều tiền thiếu chữ coi như dại
Lắm của vô tâm cũng chả khôn
Trí tuệ phô trương thì quá dại
Nhân từ thể hiện thế mà khôn
DẠI KHÔN
Tác giả: Nguyễn Đức Pha
Sinh ra có dại mới thành khôn
Chớ quá ngu đần chớ đểu khôn
Khôn học nên người là chẳng dại
Dại mà biết sống hóa thành khôn
Khôn không tích đức đồ ngu dại
Dại biết tu nhân loại rất khôn
Khôn mấy cũng còn bao cái dại
Khi đời gặp bước sẽ thành khôn
MỘT CHÚT DẠI KHÔN
Kính nương vần tiền nhân
Học mãi mà chưa được chút khôn
Trông ra thiên hạ, thấy toàn khôn
Mình vui hí hửng thành ra dại
Họ tỏ hân hoan thế mới khôn
Những tưởng già đầu thì hết dại
Nào hay trẻ mỏ lại như khôn
Xin đành giữ tiếng người khờ dại
Để cứ âm thầm ấp ủ khôn…
MỘT SỐ TẬT XUẤU CỦA NGƯỜI TA
1 Đố kỵ: Thấy ai hơn thì chê bai/ nói xấu hoặc không công nhận sự
thật.
2. Nghèo nhưng đua đòi/ghanh đua: Ai có
gì, làm gì nổi trội thì mình cũng vậy thậm chí phải đi vay để có hơn người. (
mang tiếng có sau thì phải to hơn, cao hơn, đẹp hơn, hiện đại hơn).
3. Lười làm nhưng đòi hỏi quyền lợi phải cao: Người ta cũng vị trí như tôi mà
lương cao thì tôi cũng vậy, không thể phân biệt tôi lười/ dốt hay họ giỏi/
chăm.... vì như thế quá bất công.
4. Dễ ngủ quên trên những gì đã có: Đã có là phải hưởng thụ cho bõ những ngày
thèm nó, hết thì tính sau.....
5. Nổ và khoe khoang đúng nghĩa " cái thùng rỗng kêu to" có thì nổ
nhiều, không có nên đang mơ ước và càng nổ to hơn cho nó đỡ thèm.
6. Sống không thật và ích kỷ: Nghe, nói, cười vui vẻ nhưng khi động chạm đến quyền lợi về mọi thứ sẽ luôn tức thời đặt cá nhân lên trên....
7. Sống không thẳng và đãi bôi: Thường che giấu cảm
xúc và suy nghĩ thực để làm hài lòng người khác kể cả đang không thích họ.
8. Xin lỗi hay cảm ơn là thứ hàng hóa quá xa xỉ: Phải đúng nghĩa đang nhờ vả hoặc gây ra lỗi phải bồi thường... thì mới dùng đến nó, còn nếu không có trong mục đích sử dụng thì không bao giờ mua thậm chí thấy lãng phí.
9. Hay phàn nàn, kêu ca, biện hộ, đổ lỗi khi sai
nhưng muốn phải được công nhận ngay dù chỉ làm được bằng con kiến nhỏ.
10.Hay tỏ ra đàng hoàng, nguy hiểm, thích kiểm soát người khác.
11.Tự phụ và bốc đồng: mình luôn là số 1
12.Hay hứa xuông: hứa cho vui luôn và xong cũng quên
luôn, nói là một chuyện làm lại là chuyện khác.
13.Hay chỉ nghĩ đến mong muốn và nhu cầu của bản
thân hơn là của người khác.
14.Không tế nhị: Không quan tâm đến lời nói hay hành
động của mình có ảnh hưởng đến ai và như thế nào.
15.Không hỗ trợ: Chơi thì cứ vui thoải mái nhưng nhờ
vả và giúp đỡ thì phải xem
xét.
17. Bảo thủ không lắng nghe và không cần thay đổi bản thân, chỉ vậy thôi có sao sài vậy....
18. Bốc đồng/ hiếu chiến và kiềm chế cảm xúc kém
19. Huyễn hoặc bản thân và không dám nhìn vào sự thật nếu nó không như mong muốn.
20. Quá thiên về vật chất mà sẵn sàng bỏ qua tất cả.....
21. Dễ phản
bội/ vong ơn: lúc cần thì khác không cần nữa kiểu khác, hết giá trị sử dụng sẽ
kiểu khác nữa...
22. Lợi ích cá nhân và thiếu đoàn kết khi có chung 1 quyền lợi hoặc vì quyền lợi
chung....
23. Thiếu kỹ năng sống và mềm: ứng xử và giải quyết vấn đề nông nổi/ bộc
phát....
24. Sợ và né tránh chịu trách nhiệm trước việc mình làm/ trước những người
khác.... nên luôn có quan điểm bắt buộc thì mới phải.... nếu không thì tốt nhất
tránh cho an toàn.
25. Dễ bị lôi kéo/ bị lừa vì hám lợi và hoa mắt với vẻ hình thức / các thứ bóng
loáng bên ngoài...
26. Hay vỗ ngực mình sống quá tốt/ quá đẹp/quá trách nhiệm/ quá chuẩn.. với người khác.
27. Sỹ diện cao nên dễ bị kích tướng, khiêu khích và hành động bộc phát/ cay cú
theo lời người khác.
28. Thường đòi hỏi con cái: Yêu cầu con cái bắt buộc phải thực hiện theo nhu cầu
của cha mẹ mà không phải mong muốn của con.
29. Thích dạy đời và giáo huấn người khác
30. Thích thành tích và khoe khoang mối quan hệ: Cứ chơi rộng là sang và có cấp
to một tí thôi cũng là oai...
31 . Bất cần/ cùn: Đúng ý thì thích không Đúng ý mặc kệ/ không cần/ làm ngược.
32. Dễ ác cảm và phán xét: Không thấy có trong
chuẩn mực của mình là không thích/ ghét....
33. Gồng mình lên để thể hiện mình là người nguy hiểm/ nghiêm túc/ nổi trội/
làm được...
34. Kỹ năng giải quyết vấn đề kém: nông nổi/ bộc phát/ không dứt điểm.
35. Tư duy nhận thức đúng/sai, nên/ không nên ... kém và nông nổi.
36. Bảo thủ/ giấu dốt/ hiếu chiến...
37. Nói thì hay nhưng làm thì dở
38. Thích ủ mưu: ủ mưu dạy vợ dạy chồng, ủ mưu trong làm việc, bạn bè....
39. Sống hời hợt với cộng đồng vì sợ liên lụy..
40. A dua theo cảm xúc của người khác ( cảm xúc bày đàn): Không đọc, chưa biết....
thấy người chê/ chửi mình cũng chê/ chửi và người ta khen mình cũng khen..
42. Sống hời hợt và không có mục tiêu ....
43. Quá nhạy cảm, dễ ác cảm và thất vọng
44. Ghét bị chê bai/ phê bình
45. Dễ Ỉ nại/ dựa dẫm nếu đã được cung cấp...46. Sống ảo tưởng và thích chạy theo thời đại mà không có chọn lọc.
47. Ít kiên nhẫn, quyết liệt và dễ bỏ buông....
48. Chỉ nghĩ đến lợi ích vật chất trước mắt.. mà ít nghĩ xa/ rộng về các quyền lợi khác...
49. Bẩn/ ý thức cộng đồng kém
50. Để ý vặt vãnh, chấp nhau vặt vãnh.....
THƠ VỀ TIỀN
Thơ hay về tiền bạc được
nhiều người tìm đọc bởi ý nghĩa của nó. Như chúng ta đã biết, tiền chỉ là thứ
vật chất bên ngoài con người. Song nó có một quyền năng to lớn, làm xoay chuyển
và ảnh hưởng đến cuộc sống của mỗi người. Chính vì thế, tiền trở thành yếu tố
không thể thiếu trong cuộc sống. Và khi đồng tiền lên ngôi thì có nhiều thứ trở
thành yếu thế hơn, trong đó có tình cảm, tình nghĩa của con người. Mọi người cố
gắng, làm mọi thứ để có thể sở hữu cho mình được nhiều tiền nhất có thể. Hãy
thức tỉnh bản thân, thức tỉnh mọi người bằng những bài thơ hay về tiền bạc dưới
đây bạn nhé!
Thơ
hay về tiền bạc chế hài hước
Chúng ta đã được đoc những bài thơ hay về tiền bạc chế đầy ấn tượng và hấp dẫn chưa? Nếu chưa đừng bỏ lỡ bài viết này của tôi nhé.Bởi chúng không chỉ mang lại cho ai quan tâm tiếng cười giải trí, đọc để rồi quên. Mà đó còn là những bài thơ có nội dung thâm sâu mà nhiều tác giả muốn biểu đạt. Đúng là không phải có tiền mới có được hạnh phúc. Nhưng cuộc sống không có tiền thì rất cực nhọc và vất vả. Hãy luôn tạo cho mình động lực để kiếm tiền chân chính, sống cuộc sống tốt đẹp nhất có thể.
1. Làm sao đây?
Làm sao kiếm được nhiều tiền ?
Làm sao kiếm được tên miền (domain)
thật ngon ?
Làm sao giấc ngủ cho tròn ?
Làm sao khi chết vẫn còn lưu danh ?
Làm sao để tiền bóng banh ?
Làm sao để nó nhanh nhanh sinh lời ?
Làm sao sống giữa cuộc đời ?
Làm sao sống được chơi bời xa hoa ?
Làm sao cứ mãi trêu hoa ?
Làm sao biết được người ta yêu mình?
Làm sao biết cách tỏ tình ?
Làm sao biết được rằng mình đang yêu?
2. Vô địch?
Tiền là tiên là Phật
Là sức bật của lò xo
Là thước đo của lòng người
Là tiếng cười của tuổi trẻ
Là sức khỏe của tuổi già
Là cái đà của danh vọng
Là cái lọng để che thân
Là cán cân của công lý
Là triết lý của cuộc đời
3. Về tiền
Xưa nay ai cũng nói đến tiền
Là vàng, là bạc, cũng là tiên
Đồng tiền đem đến bao ân oán
Bao chuyện phiền nhiêu sẽ đến liền
Có tiền cũng bực, không tiền cáu
Biết làm sao hỡi các bạn hiền
Tiền là ham muốn của nhân gian
Làm bao kẻ đảo điên vì tiền
Nó đâu có phải là nàng tiên
Mà sao sức mạnh hơn tiên giáng trần
4. Ca dao về tiền
Tiền trao cháo múc
Không tiền cháo trút lại mau
Tin nhau buôn bán cùng nhau
Thiệt hơn, hơn thiệt, trước sau như
lời
Hay gì lừa đảo kiếm lời
Một nhà ăn uống, tội trời riêng mang
Theo chi những thói gian tham
Phôi pha thực giả tìm đường dối nhau
Của phi nghĩa có giàu đâu
Ở cho ngay thật giàu sau mới bền
Trong tay chẳng có một đồng
Miệng nói như rồng cũng chẳng ai nghe
Vai mang túi bạc kè kè
Nói quấy nói quá người nghe ầm ầm
Có tiền vợ vợ chồng chồng
Không tiền chồng Đông vợ Đoài
Giàu sang lắm kẻ tới nhà
Khó khăn nên nỗi ruột rà xa nhau
Đồng tiền không phấn không hồ
Mà sao khéo điểm khéo tô mặt người
5. Bài thơ: Chơi đề
Đêm qua tớ ngủ nằm mê
Đánh con 36 nó lại về 63
Sáng nay tớ mới chạy ra
Nhà cái để đánh con 63 mười ngàn
Tối về không biết trách than
Mười ngàn của tớ tan tành khói mây
Bây giờ tớ vẫn ngồi đây
Tiếc con 36 hôm nay lại về
Thương thay cái số lô đề
Đánh con nọ nó lại về con kia
Nhiều lần tớ phải thức khuya
Nghiên cứu kết quả để tia con đề
Đánh đề là phải ra đê
Nhưng sao tớ lại cứ mê đêm ngày
Biết đâu tớ lại gặp may
Trời cho mấy điểm cầm tay đẫy đà
Tay cầm năm chục trên tay
Ngẫm đi ngẫm lại hôm nay đánh gì
Thuốc lào liên khúc mấy bi
Thơ tay nghiền ngẫm biết ghi con nào
Hôm nay chắc chắn đầu cao
Chắc con 99 sẽ vào lô rơi
Chắp tay khấn vái ông trời
Hôm nay được số cả đời ấm no
Xong rồi vẫn thấy lo lo
Vì nay ta cốp vố to một lần
Đánh xong vẫn cứ phân vân
Tối về tẩn ngẩn tần ngần chờ tin
Nghĩ là chắc được như zin
Khi có kết quả 90 to đùng
Giờ đây như kẻ điên khùng
Mắt thì trợn ngược, mồm phùng to ra
Hôm nay trời lại phạt ta
Ngày mai ta phải bán nhà đi chơi
6. Thơ tiền…!
Ngồi buồn tự hỏi thế gian
Đồng tiền sức mạnh vô vàn phải chăng?
Cuộc sống đang rất thăng bằng
Vì tiền xáo trộn lăng nhăng hết rồi
Mới có vài tháng đây thôi
Giá cả lên xuống đứng ngồi không yên
Đồng tiên lạm phát triền miên
Không theo quy luật tự nhiên nữa rồi
Giá vàng nhảy vọt liên hồi
Giá xăng được thế đồng thời cũng lên
Lương thì bò chậm như sên
Công nhân viên chức ngồi rên “Thiếu
tiền”
Mong rằng chính sách ưu tiên
Đem lại cuộc sống bình yên mọi nhà…
7. Tiền đâu phải là tất cả
(Trần Vân Sơn, Trà Vinh)
Nghiên cứu tiền mới biết đến tiền
Không phải tiền như tiên mình nghĩ
Đô la Mỹ cũng như Việt nam đồng
Nó chỉ là một tờ giấy không
Trông chờ nó cuộc đời sẽ khổ
Để cho nó công cụ tuyệt vời
Là làm phương tiện trong cuộc sống
Tống suy nghĩ tiền là tất cả
Mà nó là vất vả làm ra
Để cho ta thấy được hạnh phúc
Lúc được ở bên cạnh gia đình
Tình anh em, cha mẹ, vợ chồng
8. Chúc Tết
Thơ Tú Xương
Lẳng lặng mà nghe nó chúc nhau:
Chúc nhau trăm tuổi bạc đầu râu
Phen này ông quyết đi buôn cối
Thiên hạ bao nhiêu đứa giã trầu
Lẳng lặng mà nghe nó chúc giàu:
Trăm, nghìn, vạn mớ để vào đâu?
Phen này, ắt hẳn gà ăn bạc
Đồng rụng, đồng rơi, lọ phải cầu.
Lẳng lặng mà nghe nó chúc sang:
Đứa thì mua tước; đứa mua quan.
Phen này ông quyết đi buôn lọng,
Vừa bán vừa la cũng đắt hàng.
Lẳng lặng mà nghe nó chúc con:
Sinh năm đẻ bảy được vuông tròn.
Phố phường chật hẹp, người đông đúc
Bồng bế nhau lên nó ở non.
Bắt chước ai ta chúc mấy lời
Chúc cho khắp hết ở trong đời
Vua, quan, sĩ, thứ, người muôn nước
Sao được cho ra cái giống người.
9. Thằng Bờm tân
thời
Thằng Bờm có cái quạt mo
Quan tham xin đổi ô-tô Cam-rì
Bờm rằng chẳng thích Cam-rì
Đường xe kẹt cứng làm gì thoát ra?
Quan tham tiếp tục lân la
Hỏi Bờm xin đổi vi-la mặt tiền
Bờm rằng không lấy mặt tiền
Mai sau quy hoạch mặt tiền cũng bay
Nên Bờm đành phải xua tay…
Quan tham đề nghị đổi ngay chức quyền
Bờm rằng chẳng thích chức quyền
Tham ô, hối lộ đi liền nhà giam
Bờm liền nói thẳng: “Hổng tham”
Quan tham nóng mặt: “Mày tham cái gì?”
Thằng Bờm chỉ biết cười khì:
“Cái tâm, cái đức có thì đổi ngay”
Quan tham đành phải… bó tay
Tìm đâu tâm, đức những ngày làm quan?
10. Mười tiêu chuẩn
yêu
Một yêu anh có Sen-ko
Hai yêu anh có Pơ-giô cá vàng
Ba yêu nhà cửa đàng hoàng
Bốn yêu hộ khẩu rõ ràng thủ đô
Năm yêu không có bà bô
Sáu yêu Văn Điển ông bô sắp về
Bảy yêu anh vững tay nghề
Tám yêu sớm tối đi về có nhau
Chín yêu gạo trắng phau phau
Mười yêu nhiều thịt ít rau hàng ngày.
11. Tờ tiền
Tiền là cái chi chi
Tiền là mảnh giấy số ghi rõ ràng
Có tiền phú quý giàu sang
Không tiền lắm kẻ cơ hàn điêu linh
Có tiền lắm kẻ chung tình
Không tiền nó đá cho mình quay lơ
Có tiền kẻ đợi người chờ
Không tiền bàn hữu thờ ơ đứng nhìn
Có tiền đầy đủ họ hàng
Không tiền cô bác bàng hoàng chơi vơi
Có tiền thỏa thích ăn chơi
Không tiền làm toát mồ hôi cả ngày
Có tiền sáng sỉn chiều say
Không tiền bụng đói suốt ngày nằm phơi
Có tiền bát phố xe hơi
Không tiền nằm ngủ chao ôi đói lòng
Có tiền cưới vợ gả chồng
Không tiền tơ hồng ông cũng quên se
Có tiền anh nói em nghe
Không tiền anh nói em chê anh nghèo
Không tiền khổ lắm ai ơi
Không tiền cam phận mồ côi một mình
12. Đói cho sach
rách cho thơm
Nguyễn Xuân Tính
Cha cu ly, con đi cửu vạn
Mẹ lang thang mua bán ve chai
Đói thì cơm bụi lai rai
Khát tu nước máy, ngủ ngoài công viên
Đói, tự làm kiếm tiền “đói sạch”
Rách, giữ gìn phong cách “rách thơm”
Hơn bao nhiêu kẻ bất lương
Xoay tiền bằng đủ mọi đường gian tham.
13. Bài thơ: Tiền
bạc là phù du (lục bát)
Tác giả: Vũ Ngọc Yến Linh
Ai ơi tiền bạc phù du
Sống không nên mãi đánh đu đồng tiền
Cha dạy con chớ có quên
Nghèo thì cho sạch mới bền chặt lâu
Đừng thấy mấy kẻ sang giàu
Dễ mua hạnh phúc được đâu mà thèm
Sống mà mỗi lúc về đêm
Phải lo ngay ngáy ấm êm nỗi gì
Ở đời cục đất ném đi
Cục chì ném lại có gì dài lâu
Nghèo hèn hay rất sang giàu
Khi chết của có được đâu theo mình
Sống phải có nghĩa có tình
Nghèo mà hạnh phúc lòng mình thảnh
thơi
Số phận của mỗi con người
Ông trời thì đã định rồi chớ than
Phú quý hay bị cơ hàn
Là do kiếp trước ở, ăn thế nào.
14. Bài thơ: Hai mặt
đồng tiền (lục bát)
Tác giả: Hoa Chu Văn
Đồng tiền hai mặt rõ ràng
Nhưng một mệnh giá cả làng thấy không
Bởi vì hai mặt dễ trông
Rõ ràng từng chữ số không thể lầm
Đồng tiền cứ thế lặng câm
Khi dùng đến có mừng thầm chẳng chê
Đồng tiền là cái bùa mê
Ai không có nó chẳng hề sướng đâu
Đồng tiền như có phép mầu
Truyền tay chẳng chịu sống lâu một nhà
Đồng tiền hai mặt ấy là
Chỉ một mệnh giá cho ta dễ dùng
Con người phức tạp vô cùng
Chỉ có một mặt nhưng chung một đầu
Ai dò được chỗ nông sâu
Thay lòng đổi dạ biết đâu mà lần
Làm sao nhận biết mà phân
Sống thành hai mặt yêu gần ghét xa
Mặt thực tâm mặt gian tà
Trở mặt cực dễ như là trở tay
Đồng tiền hai mặt cho hay
Chỉ một mệnh giá dù mày mặt hai
Thức lâu mới biết đêm dài
Người có một mặt sống hai mặt còn.
15. Bài thơ: Hết
tiền
Tác giả: Huyền Thanh
Hôm qua họp hội đồng niên
Ngày mai cỗ cưới triền miên ui trời
Bên này đám khóc cũng mời
Bên kia đám giỗ không đời nào tha..
Tiền bạc kiếm thì chẳng ra
Lại còn chưa kể việc nhà áo cơm
Con đóng học cũng hỏi lương
Cha già mẹ yếu chẳng nhường cho ai
Giang san đè nặng hai vai
Tiền bạc được thể ra oai với mình…
Làm vãi nó chẳng thương tình
Đúng là giống bạc cũng khinh người
nghèo…
Gặp bụt chỉ ước một điều
Cho con cả đống tiền tiêu thôi à..
Chém cha cuộc sống xa hoa
Bao nhiêu là thứ chẳng tha đồng tiền
Cũng muốn ăn ở cho hiền
Nhưng tiền không có thì tiên cũng buồn
Năm hết tết đến còn luôn
Chỉ mong năm mới tiền tuôn đầy nhà..
Chúc cho cô bác ông bà
Gái trai cùng với trẻ già luôn vui
Năm mới sắp sửa sang rồi
Tiền tiêu đầy túi vui rơi đầy nhà.
16. Bài thơ: Khổ
nhất là không có tiền
Tác giả: Đức Ngọc
Ai mà không muốn có tiền
Đó là thực vật người điên tâm thần
Bạc tiền ai cũng phải cần
Bởi vì cuộc sống mọi phần phải tiêu
Có tiền ai cũng được yêu
Vua ban sắc lệnh làm điều ước mơ
Không tiền cuộc sống bơ phờ
Tiêu tan sức khỏe..lu mờ tình thân
Anh em, bè bạn, xa gần
Cô, gì, chú, bác, cũng dần cách xa
Không tiền ai hỏi thăm ta
Cái thằng khố rách ba hoa chích choè
Có tiền nói phét vẫn nghe
Đi đâu một bước….có xe đón liền
Bị khinh cũng bởi không tiền
Cho dù mình chẳng làm phiền đến ai
Người xưa đã nói vào tai
Câu ca thành ngữ đâu sai bao giờ
Không tiền mọi thứ xác xơ
Cho nên ta phải……làm thơ về tiền.
17. Bài thơ suy ngẫm
về đồng tiền
Tác giả: Sở Lưu Hương
Quy ra cũng bởi đồng tiền
Mà ta ăn ở ác hiền với nhau
Thế gian sướng trước khổ sau
Người thân bè bạn có đâu thương tình
Khi xưa họ ở bên mình
Bởi vì kinh tế của mình khá dư
Nghèo mới hiểu được thực hư
Ai bè ai bạn ai từ ai tâm
Đời thì lúc bổng lúc trầm
Khuyên nên quý trọng người thầm bên ta
Thứ nhất là mẹ với cha
Thứ hai nhắc đến ấy là vợ con
Hàng xóm kẻ mất người còn
Có khi tốt bụng sánh hơn người nhà
Anh em lớn cũng rời xa
Bạn bè đâu thể vì ta cả đời
Tôi khuyên thật nhé bạn ơi!
Hãy sống cho tốt ở nơi gia đình
Thương vợ hiếu với phụ huynh
Làm tấm gương tốt con mình noi theo
Giàu sang hay có cơ nghèo
Đừng quên đức hạnh mang theo đi cùng
Xây dựng một xã hội chung
Anh em bốn bể vui cùng hân hoan
Nhân nghĩa sánh với bạc vàng
Hai từ “nhân nghĩa” rõ ràng nặng hơn.
18. Chuyện
trên đời
Tác giả: Việt Nhân
Người hỏi tôi về chuyện nghĩa nhân
Tôi cười nhạt nhẽo đắng muôn phần
Không tiền lắm kẻ nhìn coi rẻ
Lắm bạc muôn người lại kết thân
Người hỏi tôi về chuyện ái ân
Tôi cười khổ sở đã bao lần
Thân nghèo kẻ nỡ đành vong phụ
Chọn chỗ vinh sang mới thật cần
Người lại hỏi tôi chuyện ở đời
Tôi liền nín lặng giọt sầu rơi
Đồng tiền sức mạnh dời non bể
Có thể thay ta nói vạn lời
Ngẫm nghĩ xong rồi hỏi nữa chi
Đã nên chân lý chẳng đâu kì
Đời nay thật rõ không bàn cãi
Mãnh lực kim tiền trải lối đi
Lý lẽ ngày nay chẳng thấy còn
Vài đồng đủ sức để dời non
Biển sâu nếu muốn liền cho cạn
Dạ vững mà sao cũng phải mòn
Nản chán nhìn sao bỗng thấy buồn
Đồng tiền vững mạnh đã thành khuôn
Thân giàu ngẩn mặt mà lên tiếng
Phận khó khom lưng để cúi luồn.
Thơ hay về tiền bạc ý nghĩa, sâu sắc
Những bài thơ hay về tiền bạc ý nghĩa chính là những bài thơ đáng để ta suy ngẫm nhất. Trong cuộc sống, chúng ta luôn bị đồng tiền chi phối và điều khiển. Không phải ai cũng như ai bình đẳng về vật chất, tình cảm. Mọi người luôn cố gắng để làm việc, tìm kiếm cho mình một cuộc sống sung túc, đủ đầy hơn. Nhưng mọi người à, cuộc sống không chỉ hơn thua nhau ở vật chất đâu. Hãy luôn trau dồi tình cảm của mình, để hạnh phúc tròn vẹn hơn, đó mới là điều đáng quý.
Tiền bạc là phù du – Vũ
Ngọc Yến Linh
Ai ơi tiền bạc phù du
Sống không nên mãi đánh đu đồng tiền
Cha dạy con chớ có quên
Nghèo thì cho sạch mới bền chặt lâu
Đừng thấy mấy kẻ sang giàu
Dễ mua hạnh phúc được đâu mà thèm
Sống mà mỗi lúc về đêm
Phải lo ngay ngáy ấm êm nỗi gì
Ở đời cục đất ném đi
Cục chì ném lại có gì dài lâu
Nghèo hèn hay rất sang giàu
Khi chết của có được đâu theo mình
Sống phải có nghĩa có tình
Nghèo mà hạnh phúc lòng mình thảnh
thơi
Số phận của mỗi con người
Ông trời thì đã định rồi chớ than
Phú quý hay bị cơ hàn
Là do kiếp trước ở, ăn thế nào.
Hai mặt đồng tiền – Hoa
Chu Văn
Đồng tiền hai mặt rõ ràng
Nhưng một mệnh giá cả làng thấy không
Bởi vì hai mặt dễ trông
Rõ ràng từng chữ số không thể lầm
Đồng tiền cứ thế lặng câm
Khi dùng đến có mừng thầm chẳng chê
Đồng tiền là cái bùa mê
Ai không có nó chẳng hề sướng đâu
Đồng tiền như có phép mầu
Truyền tay chẳng chịu sống lâu một nhà
Đồng tiền hai mặt ấy là
Chỉ một mệnh giá cho ta dễ dùng
Con người phức tạp vô cùng
Chỉ có một mặt nhưng chung một đầu
Ai dò được chỗ nông sâu
Thay lòng đổi dạ biết đâu mà lần
Làm sao nhận biết mà phân
Sống thành hai mặt yêu gần ghét xa
Mặt thực tâm mặt gian tà
Trở mặt cực dễ như là trở tay
Đồng tiền hai mặt cho hay
Chỉ một mệnh giá dù mày mặt hai
Thức lâu mới biết đêm dài
Người có một mặt sống hai mặt còn.
Hết tiền – Huyền Thanh
Hôm qua họp hội đồng niên
Ngày mai cỗ cưới triền miên ui trời
Bên này đám khóc cũng mời
Bên kia đám giỗ không đời nào tha..
Tiền bạc kiếm thì chẳng ra
Lại còn chưa kể việc nhà áo cơm
Con đóng học cũng hỏi lương
Cha già mẹ yếu chẳng nhường cho ai
Giang san đè nặng hai vai
Tiền bạc được thể ra oai với mình..
Làm vãi nó chẳng thương tình
Đúng là giống bạc cũng khinh người
nghèo..
Gặp bụt chỉ ước một điều
Cho con cả đống tiền tiêu thôi à..
Chém cha cuộc sống xa hoa
Bao nhiêu là thứ chẳng tha đồng tiền
Cũng muốn ăn ở cho hiền
Nhưng tiền không có thì tiên cũng buồn
Năm hết tết đến còn luôn
Chỉ mong năm mới tiền tuôn đầy nhà..
Chúc cho cô bác ông bà
Gái trai cùng với trẻ già luôn vui
Năm mới sắp sửa sang rồi
Tiền tiêu đầy túi vui rơi đầy nhà.
Khổ nhất không có tiền –
Đức Ngọc
Ai mà không muốn có tiền
Đó là thực vật người điên tâm thần
Bạc tiền ai cũng phải cần
Bởi vì cuộc sống mọi phần phải tiêu
Có tiền ai cũng được yêu
Vua ban sắc lệnh làm điều ước mơ
Không tiền cuộc sống bơ phờ
Tiêu tan sức khỏe..lu mờ tình thân
Anh em, bè bạn, xa gần
Cô, gì, chú, bác, cũng dần cách xa
Không tiền ai hỏi thăm ta
Cái thằng khố rách ba hoa chích choè
Có tiền nói phét vẫn nghe
Đi đâu một bước….có xe đón liền
Bị khinh cũng bởi không tiền
Cho dù mình chẳng làm phiền đến ai
Người xưa đã nói vào tai
Câu ca thành ngữ đâu sai bao giờ
Không tiền mọi thứ xác xơ
Cho nên ta phải……làm thơ về tiền.
Thơ suy ngẫm về tiền – Sở
Lưu Hương
Quy ra cũng bởi đồng tiền
Mà ta ăn ở ác hiền với nhau
Thế gian sướng trước khổ sau
Người thân bè bạn có đâu thương tình
Khi xưa họ ở bên mình
Bởi vì kinh tế của mình khá dư
Nghèo mới hiểu được thực hư
Ai bè ai bạn ai từ ai tâm
Đời thì lúc bổng lúc trầm
Khuyên nên quý trọng người thầm bên ta
Thứ nhất là mẹ với cha
Thứ hai nhắc đến ấy là vợ con
Hàng xóm kẻ mất người còn
Có khi tốt bụng sánh hơn người nhà
Anh em lớn cũng rời xa
Bạn bè đâu thể vì ta cả đời
Tôi khuyên thật nhé bạn ơi !
Hãy sống cho tốt ở nơi gia đình
Thương vợ hiếu với phụ huynh
Làm tấm gương tốt con mình noi theo
Giàu sang hay có cơ nghèo
Đừng quên đức hạnh mang theo đi cùng
Xây dựng một xã hội chung
Anh em bốn bể vui cùng hân hoan
Nhân nghĩa sánh với bạc vàng
Hai từ “nhân nghĩa” rõ ràng nặng hơn.
Tiền và đối nhân xử thế –
Thanh Nguyễn
Có tiền bạn hữu bám vai
Không tiền tay trắng xem ai chung tình
Thôi thì ta kiếm bạn mình
Chọn người trọng nghĩa tiền khinh kết
tình
Không tiền ai kính trọng mình
Không tiền lẳng lặng nín thinh nhìn
đời
Ta về thơ phú ngâm chơi
Nhìn đời một nửa con ngươi đáp đời
Không tiền mở miệng …nhiều lời
Có tiền mở miệng …bảo người khôn ngoan
Nói gì những kẻ vô can
“Ngọc ném xuống biển”, phí vàn lời ban
Có tiền quấn quýt họ hàng
Không tiền sống cảnh tan đàn bơ vơ
Thôi ta cứ đợi cứ chờ
Một ngày tình nghĩa đôi bờ chẳng lo
Có tiền đời đẹp như mơ
Không tiền tình bạn bỏ lơ chẳng nhìn
Tiếc gì tình đó thôi xin
Chẳng thà không bạn, hơn vin chút tình
Viết ra nào phải phân minh
Sự thật là thế chẳng khinh sự đời
Dẫu rằng biết vậy người ơi
Cổ nhân cũng dạy mặc đời đấy thôi
Mất thì khóc … được thì cười ..
Muôn năm vẫn thế kiếp người phàm phu
Thôi thì ta khéo chân tu
Gặp người gặp bạn nhân từ phúc thay !
Tiền – Toàn Tâm Hòa
Ta vẫn biết đồng tiền hai mặt
Một đời người góp nhặt đếm đong
Đồng tiền nhơ nhớp, sạch trong
Chỉ là cốt ở tấm lòng mình thôi
Cuộc sống lắm miếng mồi danh lợi
Nên lòng người vời vợi tính toan
Lương tâm nhiều lúc chẳng còn
Đồng tiền quá lớn xói mòn nghĩa nhân
Ai cũng biết tiền cần để sống
Nhưng cũng đừng ảo vọng hơn thua
Giàu tiền chưa hẵn là vua
Giàu nhân, giàu nghĩa chẳng mua bằng
tiền
Người xưa nói đồng tiền – khúc ruột
Có nhiều người lệ thuộc lên cơn
Vì tiền tính được, tính hơn
Mất tình, mất nghĩa, mất chơn tâm mình
Một kiếp sống phù sinh giả tạm
Sống công bằng, tình cảm yêu thương
Tiền nhiều từ thiện, cúng dường
Việc làm ý nghĩa tấm gương tuyệt vời
Tiền có lắm giúp đời thêm đẹp
Để đồng tiền như phép hồi sinh
Bao người đói khổ bệnh tình
Cùng nhau san sẻ niềm tin dâng đầy
Đồng tiền cũng có hay có dở
Cốt lòng mình ăn ở ra sao
Đồng tiền có tội chi nào
Chỉ là tờ giấy đổi trao hàng ngày.
Tiền – Tùng Trần
Phải hay không đồng tiền là tất cả
Nên người ta buông thả cũng vì tiền
Tiền đã làm cho cuộc sống đảo điên
Nghĩ có tiền thì được quyền sai khiến
Sao cứ để tiền ở ngay cửa miệng
Vì đồng tiền sỉ diện chẳng quan tâm
Cũng bởi tiền khiến suy nghĩ tối tăm
Rồi tham tiền chân lầm đường lỡ bước
Vẫn biết rằng tiền mà ai chẳng ước
Nhưng tiền kia có được như thế nào
Cách tiêu xài đồng tiền ấy ra sao
Chớ đem tiền mang đổi trao tình cảm
Đừng lụy tiền cho đời mình ảm đạm
Để đồng tiền đụng chạm đến nghĩa nhân
Dù cuộc sống tiền ai cũng rất cần
Vì chữ tiền lòng phân vân có đáng
Tiền với ta mãi luôn là bè bạn
Đừng để tiền làm nức rạn tình thâm
Hãy kiếm tiền đúng với chính lương tâm
Thì trên tay tiền cầm không buồn bã
Dù tiền kia có nhỏ về mệnh giá
Nhưng là tiền ta đã đổ mồ hôi.
Cuộc sống của riêng tôi
Cuộc sống tôi dẫu cơ hàn thế đó
Nhưng an nhàn không lấp ló đua tranh
Không tham lam để tranh cạnh giật
giành
Cũng chẳng phải háo danh mà nịnh hót
Biết thụ hưởng cái gọi là trái ngọt
Từ cần lao đem vun bón tương lai
Ai ham mê tiền tỉ…tệ nước ngoài
Tôi mỗi ngày vài trăm chai vẫn sướng
Cám ơn đấng hồng ân ban phước lượng
Dành cho con đời sống sướng như tiên
Tâm an nhiên mà không phải lụy phiền
Có sức khỏe kiếm đồng tiền trong sạch
Không so đo không cần tìm mọi cách
Để lừa thầy phản chủ vạch trần ai
Đâm sau lưng để chiếm đoạt vị ngai
Măc thị phi trắng đen sai và đúng
Tôi thảnh thơi sống như người hữu dụng
Vẫn chan hòa dù nghèo túng lầm than.
Đời – Toàn Tâm Hòa
Đời là bể trầm kha vật chất
Suốt cuộc đời tất bật mưu sinh
Trăm đường vạn nẻo phù sinh
Bạc tiền cơm áo chông chênh phận người
Chân gắng bước giữa đời xuôi ngược
Nào biết đâu phía trước chông gai
Đôi khi phước bất trùng lai
Họa vô đơn chí mỗi ngày biết đâu !?
Đó cũng gọi bể dâu phải chịu
Mỗi kiếp người mỗi kiểu khác nhau
Vui buồn, hạnh phúc, khổ đau
Đều là nghiệp quả từ lâu kết thành
Ai cũng phải vòng quanh cuộc thế
Kiếm chén cơm đâu dễ người ơi!
Chúng ta nhân rộng nụ cười
Thì luôn luôn thấy cuộc đời lung linh.
Tâm tư – Đào Đức Tiến
Trong cuộc sống ta luôn mong ước
Bản thân mình sẽ được giàu sang
Gia đình bè bạn an khang
Xóm trên, làng dưới vô vàn niềm thương
Vì vật chất tha hương khắp nẻo
Gió sương nhiều khô héo tâm tư
Chỉ mong tiền bạc dôi dư
Hai từ cơm áo xem như trò đùa
Nào ai muốn gió lùa phòng trống
Mấy người không dao động lòng tham
Chân trần khắp nẻo bắc, nam
Ở đâu mới thấy an nhàn được đây
Đâu có được phúc dầy kiếp trước
Nên đời này chẳng được an nhiên
Dám đâu trách cứ cao thiên
Khi mà hai tiếng bạc tiền phải lo
Làm gì cũng đắn đo ngẫm nghĩ
Thế gian này nào chỉ thật chân
Mong là bỏ được si sân
Giữ tâm thanh tịnh chẳng cần tranh đua.
Hy
vọng những bài thơ hay về tiền bạc trên đây sẽ giúp những ai ghé thăm và quan
tâm có ý nghĩ tích cực hơn về cuộc sống của mình. Không nên coi trọng quá đồng
tiền để rồi lãng quên, bỏ lỡ đi những điều đáng quý mà khi mất đi sẽ không bao
giờ có lại. Để mọi thứ cân bằng, hài hòa và hài lòng với những gì mình đang có.
Hạnh phúc là ở đó chứ đâu xa xôi.






























Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét