Khi con người đối mặt với 3 thứ này đều sẽ lộ nguyên hình là quân tử hay tiểu nhân
Con người sống ở đời luôn đeo một chiếc mặt nạ hoàn hảo.
Nhưng khi đối mặt với 3 thứ sau, sẽ để lộ nguyên hình là quân tử hay tiểu nhân.
Thứ nhất: Khi đối mặt với lợi ích
Con người luôn coi trọng lợi ích của bản thân, chỉ khác là ít hay nhiều mà thôi, đây chính là giây phút chúng ta rũ bỏ lớp vỏ ngụy trang, chở về với bản chất thật của chính mình. Kẻ tiểu nhân, luôn thấy lợi trước mắt, sẽ gạt bỏ lương tâm, coi tình thân như rơm rác, chà đạp lên đạo nghĩa, sẵn sàng cầm dao dâm sau lưng ân công của mình. Ngược lại, người quân tử sẽ biết chừng mực nhất định, sống có đạo đức. Họ biết thu lợi vừa phải, thậm chí còn biết nghĩ cho lợi ích của người khác. Nên nhớ, trên đời, ngoài mặt trời ra, thứ không thể nhìn rõ chính là mặt trời, hãy cẩn trọng.
Thứ hai: Khi đối mặt với bố mẹ
Trên đời này, chữ hiếu luôn đứng đầu. Người quan trọng nhất, cần được chúng ta đối đãi tốt nhất chính là bố mẹ. Kẻ tiểu nhân, thường nhẹ nhàng, lịch sự, ân cần với người khác, nhưng lại dửng dưng, nổi nóng với cha mẹ. Hãy nhớ, nếu tệ bạc với người đã sinh thành dưỡng dục họ, thì họ còn có thể đối tốt với ai? Ngược lại người quân tử luôn biết giữ mình, không may nổi nóng với cha mẹ luôn tự vấn lương tâm. Họ luôn cố gắng hết sức, để những năm tháng tuổi già của cha mẹ trôi đi trong yên ấm và hạnh phúc nhất.
Thứ ba: Khi đối mặt với lời hứa
Con người khi đối mặt với lời hứa là lúc để lộ nhân phẩm và đức tính của mình: chân thành hay giả dối? Lươn lẹo hay đáng tin cậy? Kẻ tiểu nhân luôn xem nhẹ lời hứa, nói xong để đó, đánh trống bỏ dùi, chẳng bao giờ làm không công cho ai. Ngược lại, người quân tử, luôn coi trọng chữ tín. Nếu đã hứa, sẽ cố sức làm được. Bằng không, sẽ vô cùng hối lỗi, thậm chí cả đời không thể nguôi ngoai nếu là việc hệ trọng.
THƠ : ĐỜI TAĐời người dang dở...thường
tình
Nào ai đi suốt hành
trình bên nhau
Dẫu cho cay đắng thế
nào
Xua đi tăm tối, dạt dào niềm tin
Thời gian thắm thoát
trôi nhanh
Được rồi lại mất, nhục
vinh, thế thời
Khó khăn chớ oán trách
trời
Thong dong tự tại sống đời an nhiên
Không gây thù hận lụy
phiền
Chữ nhân chữ đức, vững
bền dài lâu
Quanh đi ngoảnh lại bạc
đầu
Duyên rời nợ giữ bao lâu xứ người
Những
điều nghịch cảnh cuộc đời
Vầng
trăng viễn xứ ngậm ngời nhớ thương
Vẫn
còn đau thắt đoạn trường
Dẫu ngàn năm mãi vấn vương bóng hình
Trầm luân nặng nợ thế tình
Trần gian vạn nẻo gập ghềnh sống mê
Bóng chiều, tuổi muộn, ủ ê
Níu đôi chân mỏi lê thê dặm dài
Thân tàn đất khách,
xuân bay
Đường đời muôn mối đắng
cay chán chường
Dứt trừ thống khổ tai
ương
Sống đời thanh tịnh vô thường xá chi
Nghiêp căn,
dẫu đến hạn kì
Bước ra khỏi
kiếp còn gì nữa đâu
Rời xa cõi tạm
phù du
Đi về thiên
cổ ngàn thu vĩnh hằng.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét