Thứ Hai, 26 tháng 10, 2020

THƯ NGỎ GỬI CÁC CON CÁC CHÁU

THÀNH CÔNG HAY THẤT BẠI TÙY THUỘC VÀO MỖI CHÚNG TA

Các Con Cháu của ta Thân mến  !

 

Trước những biến đỗi của xã hội diễn ra xung quanh ta xảy ra gần đây có nhiều tính đột biến bột phát , và trong thời gian gần theo nhận định của ta cuộc sống có rất nhiều biến động bất lợi ,nếu không bình tĩnh xét suy nó sẽ rất có thể làm phương hại trực tiếp đến đời sống của mỗi cá nhân ,gia đình , dòng họ .

Tuy chỉ là nhận định của cá nhân ta thôi ,nhưng với trách nhiệm là bậc Cha Chú ta thấy mình có trách nhiệm phải trao đổi với các con cháu mình .

Trong phạm vi bài viết này nội dung ta đề cập có 02 mảng

Xét suy gần

 -Một số việc : Chưa nên làm , Không nên làm … khi các con cháu ta chưa đủ độ chín ( nói như  thế không có nghĩa ta coi các con cháu ta còn nhỏ dại . Thực tế chứng minh điều đó hoàn toàn đúng với những người có kinh nghiệm trải đời , ta lấy ví dụ : khả năng con người có thể sinh con : đối với nam giới là từ 12-13 tuổi ,với nữ giới từ 10-12 tuổi . Nhưng người Cha Mẹ có chút hiểu biết  bao giờ cũng khuyên can con mình nếu muốn có con ít nhất cũng phải đạt tuổi từ 18 trở lên)

Ta vào vấn đề nhé các con :

Ta có câu này :

-  Người trưởng thành, có bản lĩnh : không nóng nảy;

-  Người khá trưởng thành, có bản lĩnh : hơi nóng nảy;

-   Người chưa trưởng thành, không bản lĩnh:quá nóng nảy.

 

Các con cháu của ta !


Nhiều người thường muốn biết, sự nghiệp tương lai của mình có cao không, gia đình có thuận hòa không, con cái có ngoan ngoãn không, nhân duyên có tốt đẹp không…

Thực chất, để trả lời những câu hỏi này, theo ta chỉ cần tự làm rõ đáp án của câu hỏi: Tính khí của người đó có tốt không?

Muốn trở nên bản lĩnh, trước hết, người ta phải học làm người, học cả đời không hết, học mãi không đến ngày tốt nghiệp. Cho dù ai đi nữa đã thành công hay đang thất bại, là người giàu có hay không có gì trong tay, là đàn ông hay phụ nữ, thì ai cũng vẫn phải không ngừng học tập để tiến bộ, từ đó vươn tới những thành công cao hơn.

Đặc biệt, với điều sau đây, chỉ những ai có tính cầu tiến  cao mới có thể thực hành thành thạo. Những người chưa đạt được cần không ngừng rèn luyện chính mình trong từng hoàn cảnh cuộc sống, từ đó nâng cao nhận thức cá nhân, trở thành một con người hoàn thiện và bản lĩnh hơn.

 

Thứ nhất, học cách thừa nhận sai lầm

Về tâm lý, không ai thích thừa nhận rằng mình là người làm sai. Bởi lẽ, đó là một trải nghiệm khó chịu về mặt cảm xúc đối với tất cả chúng ta. Mọi người thường không chịu thừa nhận sai lầm của mình, coi mọi vấn đề xảy ra đều là lỗi lầm của người khác tạo ra, chỉ có mình mình là vô tội.

Hành động đổ lỗi, viện cớ cũng không giúp chúng ta thoát khỏi mớ bòng bong rắc rối đã gây ra. Đó chỉ là cách tạm thời cá nhân vô thức làm ra để bảo vệ lòng tự trọng dễ bị tổn thương của mình.

Người có thể trạng tâm lý yếu đuối không dám nhận sai về mình vì chấp nhận sự thật đã xảy ra có thể khiến họ suy sụp tinh thần. Cơ chế tự vệ khiến họ bất tri bất giác tư duy theo hướng đổ lỗi cho người khác, bóp méo nhận thức của mình về thực tế, đẩy trách nhiệm lên một cá nhân khác, khiến sự việc bớt đáng sợ hơn.

Kỳ thực, bản chất của hành động chối bỏ sai lầm chính là sai lầm lớn nhất. Khi chúng ta nhận lỗi với đúng việc, đúng người, chẳng những chúng ta không kém đi, mà còn trở nên trưởng thành hơn cả về lý trí lẫn tinh thần.

 

Thứ hai, học cách sống ôn hòa

Răng cứng đến mấy cũng có ngày rụng, đầu lưỡi mềm mại lại đi cùng ta đến ngày hóa thành cát bụi. Cho nên, muốn nhân sinh dài lâu, chúng ta càng phải học cách “mềm hóa” chính mình.

Cứng quá thì dễ gãy. Người nói chuyện quá thẳng thắn dễ đắc tội, làm mất lòng người khác. Người sống quá cố chấp dễ phạm sai lầm, tự chui đầu vào những ngõ cụt mà không thể thoát ra. Cứ như cành liễu mềm mại, dù chịu gió mưa bão bùng vùi dập vẫn có thể trụ vững, lại vươn mình đứng thẳng khi gian khổ đi qua.

Người sống ôn hòa là người trong cương có nhu. Họ mềm dẻo như dòng nước, thoạt nhìn có vẻ yếu ớt, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh to lớn của người trí tuệ ở đẳng cấp cao.


Thứ ba là, thấu hiểu về sự kiên nhẫn

Sống trên đời mà không hiểu đạo lý “Lùi một bước biển rộng trời cao; nhẫn một chút sóng yên gió lặng” thì rất khó có thể làm nên thành tựu to lớn.

Giận thì dễ, nhẫn mới khó. Chữ “Nhẫn” chính là trí tuệ, là năng lực, là bản lĩnh có thể hóa giải mọi chuyện. Biết nhẫn nhịn đúng cách, chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không. Biết kiên nhẫn, tinh thần chúng ta mới trở nên điềm tĩnh, dọn đường cảm xúc để lý trí xử lý vấn đề. Đây mới là trí tuệ của một người khôn ngoan,hiểu biết.

Người ta có câu: “Thiên tài có thể đặt nền móng, nhưng hoàn tất công việc phải là lao động kiên nhẫn.”

Nếu không có sự kiên nhẫn, Einstein sẽ không thể tạo ra bóng đèn sau hàng ngàn lần thất bại, cũng như Steve Jobs không biến iPhone trở thành chiếc điện thoại thông minh nổi tiếng toàn cầu sau khi bị đuổi việc thảm hại tại chính công ty mình thành lập.

Cho nên mới nói, “Nhẫn” chính là sự thể hiện của một người đứng vững trước mọi thử thách, khó khăn, chờ cơ hội vượt qua và phát triển.


Thứ tư, học cách giao tiếp

Thiếu khả năng giao tiếp sẽ dẫn chúng ta  đến những cuộc tranh chấp và hiểu lầm không đáng có. Nếu không có sự hiểu biết, thông cảm và giúp đỡ lẫn nhau, mọi mối quan hệ đều không thể gắn bó hay kéo dài. Nếu không giao tiếp một cách khéo léo, chúng ta  đang tự đẩy quyền lợi và thành công của mình vào tay kẻ khác.

Hãy nhớ rằng, nếu chúng ta đúng, chúng ta không cần tranh cãi. Nếu chúng ta  không đúng, chúng ta  không có tư cách để tranh cãi.

Có một câu chuyện kể rằng, một cô gái lên tàu, nhìn thấy người đàn ông ngồi nhầm chỗ của mình. Cô lịch sự nói: “Có phải ông ngồi nhầm hay không?”

Người đàn ông lấy vé ra và hét lên: “Mở mắt ra mà nhìn cho rõ! Không thấy số ghế à? Mù à?”

Cô gái nhận lấy vé của ông ta, nhìn xong thì trả lại và đứng yên một bên.

Sau một lúc, khi tàu bắt đầu chạy, cô mới cúi đầu nói với người đàn ông: “Ông này, đúng là ông không ngồi nhầm ghế, nhưng ông đi nhầm tàu!"

Nếu to tiếng có thể biến đúng thành sai thì tại sao chúng ta phải chọn cách giao tiếp vừa kém hiệu quả, vừa gây ấn tượng xấu cho người khác như vậy?

 Thứ năm, học cách buông bỏ

Cuộc sống giống như một chiếc vali, khi cần thì chúng ta nhấc lên, không cần hãy buông tay. Ở thời điểm nên buông mà không buông cũng giống như đeo lên người một gánh nặng không cần thiết, làm cách nào cũng chẳng được thoải mái tự nhiên.

Đời người ngắn ngủi, sinh mệnh vô thường. Càng cố chấp, càng so bì thì nhân sinh càng phiền lòng thêm. Đời người sợ nhất là cái gì cũng đều so đo, cả ngày toan tính, khiến tâm trạng khó được an định, không thể tự tại. Học được cách đối diện với được mất thì tâm thái mới tỉnh táo và trưởng thành hơn.

Thứ sáu, cảm nhận sự thiện lương

Thấy vui mừng khi bạn bè , người thân được lợi, thấy cảm động khi chuyện tốt đẹp đang diễn ra, đó là khi tâm tínhchúng ta cảm nhận sự thiện lương ở đời. Mà đã là thiện lương thì dù cử chỉ lớn hay nhỏ, gia trị to hay không, đều là một tấm lòng.

Trước hết, chúng ta phải cảm nhận được cái tốt thì hành động của chúng ta mới hướng tới cái tốt. Nếu chỉ dửng dưng vô cảm trước thị phi, đúng sai, chúng ta  rất dễ lạc lối rồi đánh mất chính mình.

Thứ bảy, hiểu cách sinh tồn

Để tồn tại, chúng ta phải nhớ được tầm quan trọng của việc duy trì sức khỏe. Đó không chỉ là lợi ích cho mỗi cá nhân, mà còn là món quà tuyệt vời cho bạn bè và người thân, giúp họ sống an vui và thanh thản, không phải nơm nớp lo sợ gánh nặng tinh thần và tài chính khi bệnh tật ập đến với chính mình và người thân thuộc của minh.

 

chưa nên làm 4 điều tốn công vô ích này:

Số 1 chính là không "nhúng mũi" vào chuyện của người khác


Trước tiên chúng ta hãy hiểu, đừng tham lam những thứ miễn phí. Cũng đừng làm những điều miễn phí, nếu không chỉ tốn công vô ích mà chuốc thêm phiền phức vào người.

Có một bình luận trên mạng, được nhiều người đồng tình và tán dương như này: “Hầu hết mọi người đều nghĩ rằng có công có quả, có trả giá sẽ có đền đáp. Nhưng họ không nghĩ rằng lòng tốt cũng có thể nuôi ong tay áo, nuôi cáo trong nhà. Đến cuối cùng mất cả người lẫn của”.

Lòng tốt cũng chia dăm bảy loại. Có những loại trong số đó cần thêm đôi phần sắc sảo, đôi phần tinh tế để thực sự trở nên hữu ích với cả đôi bên, chứ không tốn công vô ích, thậm chí gây ra tác dụng ngược.

Cũng giống như trong công việc, chúng ta thấy đồng nghiệp gặp khó khăn. Trước khi được hỏi nhờ giúp đỡ thì ai đó đã xung phong lao lên và giải quyết thay người kia. Nhưng liệu đối phương có đánh giá cao hành động đó hay không, có thực sự cần chúng ta  giúp đỡ hay không thì không ai biết được.

Do đó, khi gặp phải những điều này, tốt nhất là nên suy nghĩ cẩn trọng trước khi đưa ra sự trợ giúp kẻo lãng phí công sức cũng như tiền tài của chính mình.


1. Chuyện không liên quan đến bản thân, đừng quản

Có câu nói rằng: “Bệnh từ miệng vào, họa từ miệng ra”.

Thị phi và rắc rối trên đời chủ yếu xuất hiện do lời nói không kiểm soát. Khi gặp chuyện không liên quan đến bản thân, chúng ta càng dây dưa thì chúng càng như một đống rác rưởi bủa vây lấy mình, phải chịu đựng sự hôi hám, nhếch nhác từ rắc rối của người khác.

Hầu hết, hành vi “quản chuyện thiên hạ” đều đơn thuần xuất phát từ tính tò mò của con người. Khi chúng ta nảy sinh hiếu kỳ, dù biết là không nên, chúng ta vẫn vô tình chú ý tới những sự vật, sự việc tương quan. Sau đó, khi chúng ta cho rằng mình đã hiểu được một phần câu chuyện, tự dưng sẽ nảy sinh tâm lý muốn “lo chuyện bao đồng”.

Ví dụ như, nghe thấy vợ chồng hàng xóm to tiếng với nhau, ai đó sẽ tò mò lý do họ cự cãi. Tìm hiểu được tranh chấp giữa hai vợ chồng, rồi luôn có thể nảy sinh kiểu suy nghĩ “Đáng lẽ họ phải như thế này”, “Vợ chồng họ nên thế kia”... Thậm chí là biến những suy nghĩ đấy thành hành động, rồi trực tiếp tìm đối phương để khuyên nhủ.

Hậu quả để lại là gì? Chẳng những không được cảm ơn, mà còn nhận về tai họa. Bởi vì chuyện này vốn không liên quan, bản thân chúng ta cũng không hiểu đầu đuôi sự việc cũng như bản chất vấn đề. Sự can thiệp của chúng ta không biết có giúp họ giải quyết sự việc hay không, nhưng chắc chắn sẽ gây mích lòng người khác.

Sau lưng, người ta đều đang nói chúng ta là “đồ rỗi hơi”, “kẻ thích xía vào chuyện người khác”. Vừa tốn công vô ích, vừa đem tiếng xấu cho mình.


2. Chuyện liên quan tới vay nợ, đừng mong chờ

Đối với việc "vay tiền", hãy chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất.

Có người nói rằng: “Tiền đã cho vay như bát nước hắt đi, đòi lại được thì là may mắn, không đòi được chính là định mệnh cuộc đời”.

Ta đã từng là người cho vay? Ta đã từng bị người “bùng nợ”? Ta đã từng bị khất nợ hết lần này tới lần khác, mất sức “chín trâu hai bò” mới lấy lại được số tiền ban đầu?”

Trên thực tế, chúng ta đều đã từng gặp phải những chuyện như vậy, thậm chí còn gặp rất nhiều lần. Bởi vì đại đa số mọi người đều có lòng tốt bụng muốn giúp đỡ, cũng không giỏi trong việc từ chối người khác. Họ rất sợ lời từ chối của mình sẽ làm hỏng mối quan hệ hiện tại, cho nên, dù trong lòng ức chế, nhiều khi vẫn tặc lưỡi chấp nhận.

Thế nhưng, học được cách từ chối hôm nay cũng đồng nghĩa với việc mỗi cá nhân chúng ta chấp nhận được lời từ chối của đối phương trong tương lai. Không nên ban phát sự “nhân hậu” bừa bãi, càng không nên tiếp nhận lòng tốt của người khác một cách ỷ lại.

Hãy tiếp thu cả những trường hợp xấu nhất. Như vậy,mỗi chúng ta mới ngày một trưởng thành và đủ bình tĩnh, thong dong để đối mặt với biến cố bất ngờ trong cuộc sống.

3. Chuyện vi phạm đạo đức, đừng làm

Dù chỉ một lần cũng đừng bao giờ làm ra những chuyện không xứng với đạo đức, nguyên tắc làm người của bản thân. Có lần một sẽ có lần hai, sẽ trở thành mầm mống tạo ra những thói quen tiêu cực.

Người xưa có câu: “Đức không xứng vị, tất có tai ương.”

Tức là, đức hạnh và địa vị của một người phải luôn tương xứng với nhau, nếu có sự chênh lệch ắt sẽ dẫn tới tai họa.

Bản lĩnh lớn đến đâu, tài hoa cao đến mấy, thì một người cũng phải có giá trị và nguyên tắc tương xứng với vị trí của người đó. Có đức mà không có tài, làm việc gì cũng khó. Ngược lại, có tài mà không có đức thì chỉ là người vô dụng.

Một người có tài nhưng luôn hãm hại người khác để lấy phần lợi về mình sẽ không được mọi người tin tưởng. Một người giàu có nhưng nghèo khó về tình người sẽ bị mọi người xa lánh, luôn sống trong cô đơn. Tài năng không đi đôi với đạo đức thì cũng "cháy rụi" theo thời gian, thậm chí còn để lại tai ương cho cả bản thân và cộng đồng.

4. Chuyện không đủ năng lực, đừng cố

Tập sách "GS Nguyễn Xiển", tuyển tập thành ngữ - tục ngữ - ngạn ngữ, có câu: “Sức hèn chớ vác nặng nhiều, nói không trọng lượng chớ điều khuyên ai.”

Khi khả năng của mỗi chúng ta còn quá nhỏ bé, đừng nhận nhiệm vụ quá lớn lao. Khi lời nói củamỗi chúng ta  không đủ trọng lượng, xin đừng lãng phí để thuyết phục người khác. Bởi vì trong mắt đối phương, lời khuyên của mỗi chúng ta  vô nghĩa và không đem tới giá trị thiết thực.

Lấy một ví dụ, một doanh nhân thành công tới hội thảo chia sẻ bí quyết làm giàu. Tất cả mọi người vỗ tay khen hay cho mọi lời anh ta nói. Nhưng nếu thay thế vị trí diễn giả đó bằng một người nghèo khó, dù cùng nói một nội dung tương tự, anh ta cũng rất khó gây dựng được lòng tin của mọi người.

Đây chính là một điển hình phũ nhưng rất thật. Khi mỗi chúng ta không đủ bản lĩnh, dù nói hay đến mấy cũng chỉ là lời sáo rỗng mà thôi.

Kiểu so sánh này khiến mỗi chúng ta hiểu rằng nếu khả năng không đủ thì đừng cố gánh vác. Bởi vì mỗi chúng ta không nên có "sự tự tin" đó. Bất kể thế nào, điều mà người khác nhìn vào đầu tiên là hành động và thực tiễn, chứ nói thì bao giờ cũng dễ hơn làm.

Người xưa có câu: “Anh không phải cá, sao biết niềm vui của cá?”

Rắc rối hay khó khăn của đối phương, người ngoài cũng không thể tỏ tường. Mỗi người đều có ý nghĩ và lựa chọn của riêng mình, tại sao bạn lại cho rằng, mình có quyền khoa tay múa chân ở đây?

Một khi đã như vậy, hà tất phải làm những điều tốn công vô ích, vừa không được biết ơn, lại rước thêm tai họa cho mình.

 

Trên đây là những lời rất tâm của ta đó , mong các con rất , rất lưu ý lưu tâm trong cuộc sống của mình .

Ta cũng nói với các con cháu ta thế này : đây không phải là tất cả , ta biết ở đâu đó ta chưa là gì trong mắt của ai đó trong chúng ta . Với ta trách nhiệm làm cha làm chú ,làm cậu , làm bác vân vân là đã trao đổi là đã xong còn ai nghe hay không thì tùy ta không có quyền đó và hơn nữa đó không phải tập tính của ta

Chúc con cháu ta : an toàn +phát triển bền vững + hạnh phúc






 

 

Chủ Nhật, 18 tháng 10, 2020

CHỒNG CHỒNG + VỢ VỢ

 

Những chữ 'bất' của đàn ông khi có vợ

bất đắc dĩ = chuyện  Đàn ông phải cưới vợ.

bất an = Có vợ đẹp.

bất biến  = Lời vợ dạy luôn luôn.

bất cẩn = Tin bạn mà mất vợ.

bất chiến  = Vợ bỏ nhà đi luôn.

bất công  = Nhậu không mời vợ.

bất di bất dịch  = Tính xấu của vợ .

bất hạnh  = Có vợ xấu.

bất hợp tác  = Vợ giận đi ngủ riêng.

bất h  = Vợ làm mồi ngon cho chồng nhậu.

bất khả kháng =  Nộp lương đủ cho vợ.

bất khả thi  = Xin tiền vợ đi uống bia ôm.

bất khuất = Bị vợ đánh mà không khai ra bồ.

bất lợi  =  Khen người đẹp trước mặt vợ.

bất luận phải trái  = Khi vợ nổi máu ghen.

bất lương  = Trộm tiền vợ để đánh bài.

bất nghĩa  = Quyến rũ vợ bạn.

bất ngờ  = Được vợ khen.

bất nhân  = Nhậu về đánh vợ.

bất ổn  = Mình ở nhà mà để vợ đi làm.

bất phân thắng bại  = Cãi nhau với vợ về việc dạy con.

bất tài  = Không nuôi nổi vợ.

bất thành nhân = Đàn ông mà không lấy được vợ

bất tiện  = Mình đi làm mà để vợ ở nhà.

bất tín  = Vợ kiểm tra túi chồng.

bất xứng  = Có vợ giỏi.


NHỮNG VẦN THƠ VỀ VỢ CHỒNG 

Người ta từng nói rằng :” Thuận vợ thuận chồng tát biển đông cũng cạn” đâu phải tự dưng hai người xa lạ gặp được nhau, quen nhau, yêu nhau và tình nguyện ở bên cạnh nhau là dễ dàng. hai vợ chồng nếu như muốn ở cạnh nhau lâu dài thì hãy yêu thương nhau, nhẫn nhịn vì nhau, có như vậy thì hạnh phúc gia đình mới bền lâu được. Và để mọi người hiểu nhiều hơn về tình nghĩa vợ chồng, thấu hiểu nhau hơn thì sau đây Ngọc Minh tôi sẽ chia sẻ đến ai quan tâm những bài thơ hay về vợ chồng, cùng theo dõi nhé!

Nội dung

 Những bài thơ hay về hạnh phúc vợ chồng

Những bài thơ hay về tình cảm vợ chồng lãng mạng nhất

Những bài thơ hay về cuộc sống vợ chồng

Thơ nịnh chồng, đong đầy yêu thương nhất

Những bài thơ ý nghĩa về tình cảm vợ chồng

 Những bài thơ hay về hạnh phúc vợ chồng

Những bài thơ hay về vợ chồng sâu sắc và ý nghĩa không thể bỏ qua 1

Những bài thơ hay về hạnh phúc vợ chồng

Bài 1: Nhắn chồng

Nhớ anh nhé!

Nhớ anh nhé!

Em cũng chỉ cần anh có vậy thôi

Khi tan sở anh về ngồi bên vợ

Bao nhiêu buồn phiền bao nhiêu trăn trở

Về tới nhà cũng bỏ hết ngoài hiên

Anh về bên em, về với vợ hiền

Là trút bỏ mọi ưu phiền rắc rối

Để gia đình ta quây quần buổi tối

Mâm cơm chiều em nấu vội thơm ngon

Em chỉ cần anh dạy dỗ các con

Chúng cũng đã lớn, không còn thơ dại

Ra ngoài đời anh là người bươn chải

Khi về nhà nơi ấy chốn bình an

Cuộc sống bây giờ còn lắm gian nan

Nhưng nhà mình luôn ngập tràn hạnh phúc

Ta thương nhau bánh đa bánh đúc

Khi huy hoàng và cả lúc khó khăn

Có vậy thôi, em cũng chỉ cần anh

Không nhiều đâu, thế thôi anh yêu nhé

Để gia đình ta bình an vui vẻ

Tổ ấm mình cứ thế nhé anh ơi.

Bài 2: Chồng em

Yêu anh – người chồng tuyệt vời

Yêu anh – người chồng tuyệt vời

Em tìm ghép những vần thơ

Để đưa anh tới bến bờ yêu thương

Chồng em áo rách em nhường

Chồng người áo gấm sông hương mặc người.

Bên anh em mãi vui tươi

Vắng anh lịm tắt nụ cười trên môi

Mới yêu tim đập bồi hồi

Mười ba.. năm nghĩa… gấp đôi mặn mà.

Bây giờ anh đã làm Cha

Của hai công chúa thật là đáng yêu

Thương anh vất vả sáng… chiều

Dầm mưa dãi nắng liêu xiêu… kiếm tiền.

Chăm con… lo vợ mãn viên

Tự thân gánh vác chẳng phiền đến ai

Phục anh lắm chí nhiều tài

Khó khăn gian khổ chẳng phai… nản lòng.

Anh ơi ngày tháng long đong

Bao năm tình nghĩa vợ chồng ấm êm

Tặng nhau hơi ấm ngọt mềm

Nghèo nàn… mình cố gắng thêm… sẽ giàu.

Mặc cho cay đắng bể dâu

Chịu thương chịu khó… sẻ bầu tâm tư

Vén vun hạnh phúc từ từ

Vợ chồng mình hãy cứ như ngày nào.

Thân em phận gái duyên hao

Tâm hồn thi sĩ ngọt ngào tung bay

Mượn thơ ghép chữ tỏ bàyAnh đừng chán ghét để lay lắt buồn.

Với em… anh mãi luôn luôn

Là người chồng tốt như nguồn suối mơ

Dù em có chút khạo khờ

Nhưng tâm trong sáng như thơ anh à…!!!!

Bài 3: Nghĩa vợ

Cảm ơn em – người vợ tuyệt vời

Cảm ơn em – người vợ tuyệt vời

Lòng ta mãi ơn em nhiều lắm

Suốt cuộc đời chăm bẵm chồng con

Gian nan mà vẫn vẹn tròn

Trọn đời giữ tấm lòng son với chồng

Nay ta cũng chẳng mong gì nữa

Tình của em chan chứa hương yêu

Bên nhau càng mến thương nhiều

Ngọt bùi chia sẻ sớm chiều có nhau

Dù xa cách ta nào thay đổi

Suốt đời yêu chỉ mỗi mình em

Em ơi chớ ướt môi mềm

Thương em lạnh lẽo từng đêm ngóng chờ.

Bài 4: Người vợ yêu dấu

Vợ yêu dấu

Vợ yêu dấu

Hôm nay viết bài thơ tặng vợ

Nhớ buổi đầu bỡ ngỡ gặp nhau

Sân nhà chớm nở hoa cau

Tóc em dài mượt nghiêng đầu anh yêu.

Không sắc nước diễm kiều khả ái

Đứng trước anh vụng dại ngây thơ

Long lanh đôi mắt đợi chờ

Từ đây em bước vào mơ anh rồi.

Mỗi lần gặp sao bồi hồi lạ

Từ lúc nào mình đã của nhau

Lung linh như phép nhiệm màu

Yêu nhau tha thiết con tàu vào ga…

Kể từ đó một nhà gắn bó

Đi đến đâu cũng có dáng hình

Như Sam quấn quýt chung tình

Vượt qua giông bão nhục vinh cuộc đời.

Mái nhà nhỏ là nơi bến đỗ

Mảnh đất nghèo lấy chỗ dừng chân

Yêu thương không chút phân vân

Thức khuya dậy sớm chẳng cần nghĩ suy.

Buổi đầu ấy điều chi cũng thiếu

Mùa đông về giường chiếu đơn sơ

Chỉ có tình ái vô bờ

Lửa lòng luôn rực sóng xô ngút ngàn.

Thật diễm phúc Trời ban báu vật

Nghĩa vợ chồng ngây ngất đắp xây

Tháng ngày trôi mãi, tràn đầy

Cho dù có lúc thân gầy héo hon.

Mặc cuộc sống bon chen hối hả

Ở ngoài đời bản ngã đổi thay

Vợ chồng tay nắm chặt tay

Chữ Tình chữ Hiếu mỗi ngày thêm son.

Rồi lần lượt cái con khôn lớn

Rất ngoan hiền chẳng gợn điều chi

Học hành chịu khó nhu mì

Sự nghiệp sẽ đến lo gì tương lai.

Rất yêu mến, cả hai bên họ

Nét đoan trang như tỏ rạng ngời

Trọng tình, trọng nghĩa, kiệm lời

Kính trên nhường dưới suốt đời khắc ghi.

Khuya cặm cụi, sáng thì dậy sớm

Từ đầu đông cho chớm sang xuân

Cửa nhà vun vén quây quần

Tiếng cười rộn rã tình thân ấm nồng.

Yêu đằm thắm người chồng thơ thẩn

Rất tận tình: Cẩn thận nhé anh!

Đừng vội mà viết cho nhanh

Chọn từ, câu cú, đúng thanh, chuẩn vần…

Công việc lớn chẳng ngần quản ngại

Vẫn bình thân thư thái trước sau

Đẹp người nào bởi sắc màu

Công, Dung, Ngôn, Hạnh phải đâu xa vời.

Lúc trái gió trở trời đau ốm

Rất nhẹ nhàng chăm bón thuốc thang

Trong tim có ngọn lửa vàng

Bệnh kia mau khỏi hơn ngàn danh y.

Trong cuộc sống luôn vì người khác

Lời Phật răn đã tạc vào tâm

Giản dị, trong sáng, âm thầm

Hôm nay anh viết thơ ngâm tặng Người…

Bài 5: Nói với chồng yêu

Gia đình nhỏ luôn chờ đón anh

Gia đình nhỏ luôn chờ đón anh

Không phải nói gì đâu nữa mình ơi!

Vòng tay yêu thương đã nói lên tất cả

Dù vợ chồng trải qua bao vất vả

Vẫn ngọt ngào, đằm thắm, yêu thương

Anh cũng đừng day dứt, vấn vương

Khi đi xa, em không người chăm sóc

Thì anh nhé, cuộc đời dù khó nhọc

Cũng không bao giờ nói tiếng chia xa

Anh nhớ không? Suốt những tháng năm qua

Bao khó khăn, bao ngọt bùi, cay đắng

Có khoảnh khắc đắm chìm vào khoảng lặng

Vẫn bên nhau dù vật đổi sao dời

Có đôi khi lòng cũng thấy chơi vơi

Nhẹ nhàng tìm bờ vai anh em tựa

Những lúc đó sao thấy lòng chan chứa

Anh là khoảng trời xanh mát em yêu!

Thì anh nhé! Mình đừng suy nghĩ nhiều

Vẫn mong anh sau mỗi chiều tan sở

Gia đình nhỏ, em và con mong nhớ

Luôn là khoảng trời hạnh phúc, bình yên !

Bài 6: Tình nghèo có nhau

Gia đình nhỏ luôn chờ đón anh

Dù nghèo vẫn mãi có đôi

Trèo lên cây bưởi hái hoa

Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân

Chúng mình khác họ người dưng

Một lần gặp gỡ như từng đã quen

Bởi anh thân phận nghèo hèn

Tháng năm vất vả da đen chai sần

Bùn lầy quến chặt bàn chân

Đồng trưa ruộng sớm đỡ đần mẹ cha

Còn em rẫy bắp nương cà

Mồ hôi từng giọt mặn mà thấm lưng

Kiếp nghèo chôn chặt tuổi xuân

Phấn son nhung lụa chưa từng dám mơ

Chúng mình một mái tranh sơ

Thầm câu ước hẹn đợi chờ mai sau

Mong ngày trầu thắm duyên cau

Đắp xây hạnh phúc bên nhau trọn đời

Ngọt ngào anh gọi mình ơi

Em cười bẽn lẽn mắt ngời ước mơ

Tình nghèo vẫn đẹp như thơ

Bao nhiêu năm tháng đợi chờ là đây

Bài 7: Người Bạn Đời – Tác giả: Hảo Trần

Cùng nhau đi suốt cuộc đời

Cùng nhau đi suốt cuộc đời

Anh cuối chân trời em giữa ngàn sao

Hai mảnh đời mình tìm nhau ghép lại

Duyên tao ngộ từ ngàn năm hẹn mãi

Để đời này ta có được nhau đây

Qua thăng trầm cuộc sống đến hôm nay

Người bạn đời đi bên nhau hạnh phúc

Nắm tay nhau hai ta cùng chung bước

Cuối con đường nơi ấy đợi chờ ta

Dẫu cuộc đời nhiều bão tố phong ba

Ở đâu đó lời gọi mời tha thiết

Không ít phút giây xao lòng choáng ngợp

Ta vẫn bền lòng chung thuỷ săt son

Vui bên nhau với hạnh phúc cháu con

Gần gủi yêu thương giữ gìn sức khoẻ

Chuyện ái ân em bây giờ chẳng thể

Anh vui lòng chuyện thủ thỉ đêm khuya

Sưởi ấm lòng khi giá buốt đông về

Vòng tay ôm ta chìm vào giấc ngủ

Cuộc đời này còn bao nhiêu cho đủ…?

Để chúng mình kịp gửi hết yêu thương..!

Bài 8: Tình Nghĩa Vợ Chồng – Tác giả: Trầm Vân

Tình cảm vợ chồng – thiêng liêng, cao quý

Tình cảm vợ chồng – thiêng liêng, cao quý

Dễ gì kiếm được một người

Chịu bao gian khổ suốt đời vì ta

Dẫu là chồng trẻ vợ già

Yêu nhau ngào ngạt hương hoa say tình

Xưa em mười ngón tay xinh

Giờ tay chống gậy nép mình bảy hai

Anh ôm nhè nhẹ bờ vai

Vuốt ve mái tóc đêm cài làn sương

Yêu thương tìm đến yêu thương

Tình đi qua ngõ thiên đường chơi vơi

Cách nhau mười một tuổi thôi

Tình như đôi tám vành môi còn hồng

Em đi sáng nhớ chiều mong

Em về anh bế tay bồng niềm vui

Trăm năm chưa đã cuộc đời

Kiếp này kiếp nữa hẹn mười kiếp sau.

MÌNH NHÉ…! – Thơ: Ngọc Hân

Muốn yêu anh suốt chặng đường còn lại

Tay trong tay, mãi mãi chẳng xa rời

Trọn kiếp này chỉ biết có anh thôi

Mình hạnh phúc suốt đời luôn gắn bó

Dẫu khó khăn chỉ cần không từ bỏ

Chẳng khi nào ta có thể lạc nhau

Cùng yêu thương chung sống đến bạc đầu

Tay nắm chặt, bể dâu không sờn chí

Mình có nhau ở trong từng suy nghĩ

Những gió giông chỉ thử thách lòng người

Nên chỉ cần hai đứa vững tin thôi

Ta sẽ có những nụ cười hạnh phúc

Nếu lúc nào em mệt tâm bất lực

Sẽ tựa vào nơi lồng ngực của anh

Được yêu thương, được ôm ấp dỗ dành

Muộn phiền cũng sẽ qua nhanh như thế

Em sẽ là người vợ ngoan nhỏ bé

Luôn bên anh chia sẻ những nhọc nhằn

Đừng nản lòng khi gặp phải khó khăn

Hãy vững bước vượt gian nan mình nhé.

MÌNH ƠI – Thơ: Phương Tâm

Lâu lắm rồi chẳng nghe tiếng Mình ơi!

Em thấy buồn, thấy chơi vơi nhiều lắm!

Giản đơn thôi nhưng chứa chan tình cảm

Đượm nghĩa tình, hai tiếng gọi thân thương

Em vẫn biết trong cuộc sống đời thường

Giữa bon chen, giữa thương trường hối hả

Nhiều khi ta đã lãng quên nhiều quá

Nên nhạt nhoà gia vị của tình yêu

Em cũng biết và rất hiểu một điều

Đã yêu nhau không cần lời xáo rỗng

Hạnh phúc vẹn tròn không phải chỉ mơ mộng

Nên em chọn một cuộc sống giản đơn

Ai không muốn được quan tâm nhiều hơn

Bỏ mặc nhau ai chả hờn chả giận

Nên em muốn có bận gì thì bận

Khi rảnh rỗi anh vẫn gọi Mình ơi!

CHUYỆN VỢ CHỒNG

Chuyện vợ chồng có bùi, ngọt, đắng, cay

Bởi cuộc sống cũng từng ngày biến động

Nhưng như thế mới thật là sự sống

Buồn hay vui cũng lắm mộng nhiều mơ

Vẫn biết rằng mỗi tối ta đợi chờ

Được đón nhận một vòng tay ân ái

Vợ và chồng đều phải người từng trải

Nếu vì nhau ta hãy loại chuyện buồn

Đón niềm vui nhận điều tốt sẻ suôn

Xua hết thảy những cội nguồn rắc rối

Có những lúc cả hai người có lỗi

Nên vị tha để gỡ rối cùng nhau

Hãy vì tình, đừng để lũ con đau

Chúng vô tội điều đó là sự thật

Bởi vì chúng chưa hiểu gì được mất

Để phân trần chuyện cha mẹ trong nhà

Muốn bình yên khi mỗi sáng ngày ra

Thấy cha mẹ tươi như hoa… tạm biệt

Rồi chiều về cảnh ân tình… thân thiết

Dù mâm cơm còn thiếu ít thức ăn

Hãy ngẫm mình bớt đi nỗi nhọc nhằn

Nén trở trăn sống vì tình chồng vợ

Nếu không duyên thì vẫn còn chút nợ

Nghĩa luân hồi đừng ai nỡ vô tình

Thử hạ mình để lòng dạ sáng minh

Rồi suy xét cho thấu tình đạt lí

Đừng kiêu căng mỗi người riêng một ý

Mang theo mình những ích kỉ vô tâm

Sống và yêu cho hạnh phúc ngang tầm

Khi phán quyết đừng để nhầm lí trí …

NÓI VỚI CHỒNG YÊU – Thơ: Hoàng Nhân

Không phải nói gì đâu nữa mình ơi!

Vòng tay yêu thương đã nói lên tất cả

Dù vợ chồng trải qua bao vất vả

Vẫn ngọt ngào, đằm thắm, yêu thương

Anh cũng đừng day dứt, vấn vương

Khi đi xa, em không người chăm sóc

Thì anh nhé, cuộc đời dù khó nhọc

Cũng không bao giờ nói tiếng chia xa

Anh nhớ không? Suốt những tháng năm qua

Bao khó khăn, bao ngọt bùi, cay đắng

Có khoảnh khắc đắm chìm vào khoảng lặng

Vẫn bên nhau dù vật đổi sao dời

Có đôi khi lòng cũng thấy chơi vơi

Nhẹ nhàng tìm bờ vai anh em tựa

Những lúc đó sao thấy lòng chan chứa

Anh là khoảng trời xanh mát em yêu!

Thì anh nhé! Mình đừng suy nghĩ nhiều

Vẫn mong anh sau mỗi chiều tan sở

Gia đình nhỏ, em và con mong nhớ

Luôn là khoảng trời hạnh phúc, bình yên!

NHẮN CHỒNG – Thơ: Nguyễn Đình Huân

Em cũng chỉ cần anh có vậy thôi

Khi tan sở anh về ngồi bên vợ

Bao nhiêu buồn phiền bao nhiêu trăn trở

Về tới nhà cũng bỏ hết ngoài hiên

Anh về bên em, về với vợ hiền

Là trút bỏ mọi ưu phiền rắc rối

Để gia đình ta quây quần buổi tối

Mâm cơm chiều em nấu vội thơm ngon

Em chỉ cần anh dạy dỗ các con

Chúng cũng đã lớn, không còn thơ dại

Ra ngoài đời anh là người bươn chải

Khi về nhà nơi ấy chốn bình an

Cuộc sống bây giờ còn lắm gian nan

Nhưng nhà mình luôn ngập tràn hạnh phúc

Ta thương nhau bánh đa bánh đúc

Khi huy hoàng và cả lúc khó khăn

Có vậy thôi, em cũng chỉ cần anh

Không nhiều đâu, thế thôi anh yêu nhé

Để gia đình ta bình an vui vẻ

Tổ ấm mình cứ thế nhé anh ơi.

TÌNH SAY – Thơ: Hương Giang

Môi hôn chan chứa ta trao

Yêu thương thắm thiết dạt dào người ơi

Trải bao năm tháng tuyệt vời

Nghĩa tình chồng vợ muôn đời sắc son

Bên nhau hạnh phúc vẹn tròn

Vòng tay ấm áp … môi hôn đậm tình

Bên nhau dệt mộng thắm xinh

Cho đời thơm ngát lung linh đất trời

Em bên anh mãi muôn đời

Tháng ngày bền chặt rộn lời ái ân

Tình say muôn thuở ngọt lành

Êm đềm chung thủy yến oanh nồng nàn

Yêu thương vút tận mây ngàn

Đôi bờ môi thắm chứa chan cõi lòng…

Hồn lâng say chốn phiêu bồng

Hương tình nồng đượm …dập dồn đôi tim..

CHỒNG EM – Thơ: Song Linh

Em tìm ghép những vần thơ

Để đưa anh tới bến bờ yêu thương

Chồng em áo rách em nhường

Chồng người áo gấm sông hương mặc người.

Bên anh em mãi vui tươi

Vắng anh lịm tắt nụ cười trên môi

Mới yêu tim đập bồi hồi

Mười ba.. năm nghĩa… gấp đôi mặn mà.

Bây giờ anh đã làm Cha

Của hai công chúa thật là đáng yêu

Thương anh vất vả sáng… chiều

Dầm mưa dãi nắng liêu xiêu… kiếm tiền.

Chăm con… lo vợ mãn viên

Tự thân gánh vác chẳng phiền đến ai

Phục anh lắm chí nhiều tài

Khó khăn gian khổ chẳng phai… nản lòng.

Anh ơi ngày tháng long đong

Bao năm tình nghĩa vợ chồng ấm êm

Tặng nhau hơi ấm ngọt mềm

Nghèo nàn… mình cố gắng thêm… sẽ giàu.

Mặc cho cay đắng bể dâu

Chịu thương chịu khó… sẻ bầu tâm tư

Vén vun hạnh phúc từ từ

Vợ chồng mình hãy cứ như ngày nào.

Thân em phận gái duyên hao

Tâm hồn thi sĩ ngọt ngào tung bay

Mượn thơ ghép chữ tỏ bày

Anh đừng chán ghét để lay lắt buồn.

Với em… anh mãi luôn luôn

Là người chồng tốt như nguồn suối mơ

Dù em có chút khạo khờ

Nhưng tâm trong sáng như thơ anh à…!!!!

NGHĨA VỢ – Thơ: Ngọa Long Tiên Sinh

Lòng ta mãi ơn em nhiều lắm

Suốt cuộc đời chăm bẵm chồng con

Gian nan mà vẫn vẹn tròn

Trọn đời giữ tấm lòng son với chồng

Nay ta cũng chẳng mong gì nữa

Tình của em chan chứa hương yêu

Bên nhau càng mến thương nhiều

Ngọt bùi chia sẻ sớm chiều có nhau

Dù xa cách ta nào thay đổi

Suốt đời yêu chỉ mỗi mình em

Em ơi chớ ướt môi mềm

Thương em lạnh lẽo từng đêm ngóng chờ.

THƠ VUI TẶNG VỢ YÊU – Thơ: Đức Trung

Mấy ai sống ở trên đời

Buồn vui hạnh phúc thiếu người vợ yêu

Vợ như cái bóng sớm chiều

Chăm lo tất cả những điều quanh ta

Vợ là tình nghĩa thiết tha

Là thương, là nhớ, xót xa trong lòng

Vợ là bao nỗi chờ mong

Mỗi khi xa vắng thấy lòng bơ vơ…

Vợ là ngàn vạn ý thơ

Để ta xao xuyến, ngẩn ngơ nhớ nàng

Vợ là muôn ánh trăng vàng

Lúc soi, lúc tỏ, lúc tàn trong đêm

Vợ là ngan ngát hương sen

Là con bướm nhỏ đã quen lối về…

Vợ là bình rượu hương quê

Nhấp môi một chút đã mê mẩn lòng

Vợ là cái rét đêm đông

Nhiều khi buốt giá để lòng tái tê

Vợ là cái nắng trưa hè

Như cơn gió thoảng bờ tre xạc xào…

Vợ là tinh tú trên cao

Nhấp nha nhấp nháy lẩn vào trời xanh

Vợ là biển cả mông mênh

Tình sâu nghĩa nặng thác ghềnh cũng qua

Vợ là hương sắc muôn hoa

Vợ là tất cả bài ca tuyệt vời…

Một điều sợ nhất vợ ơi.!

Vợ làm Sư tử…rụng rời chân tay.!!!

NIỀM HẠNH PHÚC – Thơ: Nhật Minh

Niềm hạnh phúc như thế nào anh nhỉ

Trả lời ngay chẳng phải nghĩ phút giây

Đó chính là những thời khắc thế này

Tay ôm chặt sau một ngày xuôi ngược.

Điều giản dị mà mình hằng mơ ước

Như trẻ thơ được mẹ dắt đi chơi

Là trên môi luôn tươi tắn nụ cười

Là mình được rất nhiều người mến quí.

Niềm hạnh phúc mỗi người một cách nghĩ

Nhưng với anh nó bình dị vô cùng

Là sáng chiều được hai đứa đi chung

Ngày hai bữa chúng mình cùng ăn uống.

Luôn san sẻ mà lòng không ép giượng

Là sang hèn hay sướng khổ có nhau

Luôn quan tâm và tâm hợp ý đầu

Sống đúng nghĩa chữ dâu hiền rể thảo.

ĐÔI DÉP – Thơ: Nguyên Dũ

Anh và em quen biết tự bao giờ

Hay duyên số tình cờ ta ghép lại

Như đôi dép song song cùng tồn tại

Chia mảnh đời trang trải mọi lo âu

Kiếp mưu sinh vạn nẻo có cơ cầu

Đời mưa nắng dãi dầu trong sướng khổ

Bên trái phải đôi dép cùng một chỗ

Bước song hành ta cố gắng vượt qua

Nếu một mai chiếc dép có lìa xa

Chiếc còn lại sẽ ra sao anh hả

Hay sẽ khóc vì không còn tất cả

Vì trên đời dép đã phải thành đôi

Chỉ cần anh em hạnh phúc lắm rồi

Mình sẽ sống như hồi anh còn khoẻ

Sẽ bước tiếp dâng trào lên sức trẻ

Luôn tươi cười trao vẽ đẹp cho nhau

Đôi dép kia một chiếc đã phai màu

Nhưng không thể đổi trao cùng chiếc khác

Vì đôi dép sẽ vô cùng lệch lạc

Bước chồng chềnh sẽ khác lạ không quen

Hãy vì em xoá hết những màu đen

Trong suy nghĩ còn hoen trên khéo mắt

Hãy nắm lấy bàn tay em thật chặt

Ta cùng nhau đối mặt với tương lai

Quãng đường xa tuy rất đổi còn dài

Nhưng phía cuối ngày mai là hạnh phúc

Như đôi dép thăng trầm bao vinh nhục

Vẫn song hành một phút chẳng lìa xa…

HẠNH PHÚC CHẲNG ĐÂU XA – Thơ: Song Linh

Niềm hạnh phúc như thế nào anh nhỉ ?

Chẳng bận lòng suy nghĩ ở đâu xa

Trả lời ngay là thời khắc giao hòa

Trời và đất xui khiến ta gặp gỡ

Lão Tơ – Nguyện se chúng mình chồng… vợ

Trái tim hồng chung nhịp thở xuyến xao

Vòng tay ôm cùng với những ngọt ngào

Luôn bền vững trải bao điều gian khó

Niềm hạnh phúc là vui cùng con nhỏ

Là sớm chiều ta có những nụ cười

Là rạng ngời với nét mặt xinh tươi

Là mình được rất nhiều người yêu quý

Niềm hạnh phúc mỗi người một cách nghĩ

Nhưng với em nó bình dị vô cùng

Mong suốt đời hai đứa bước đi chung

Tình nồng ấm không lạnh lùng gượng ép

Sống đúng nghĩa với tấm lòng không hẹp

Dù sang nghèo chẳng được phép rời nhau

Là sẻ chia và ý hợp tâm đầu

Để mãi mãi bền lâu niềm hạnh phúc…!!!

MÌNH ƠI

Mình ơi hai tiếng thân thương..

Theo ta đi hết chặng đường thời gian.

Mùa xanh giờ đã phai tàn.

Chỉ còn hơi ấm nồng nàn trong nhau.

Cuộc đời mưa nắng giải dầu.

Đi qua năm tháng còn đâu thủa nào…

Tóc mây em bối cao cao

Hương chanh hương bưởi đọng vào hồn tôi

Long lanh ánh mắt em cười.

Làm anh đắm đuối một thời mê say.

Se duyên kết tóc đời này.

Hạnh phúc mong muốn đủ đầy trăm năm..

Cháu con bận học bận làm..

Hai ta nương tựa an nhàn tấm thân.

Mình giờ lóng ngóng tay chân.

Vụng về run rẩy nên cần nâng niu..

Một đời ta đã thương yêu..

Mình ơi vui nhé sớm chiều bên nhau..!

MÌNH ƠI 2

Đã lâu rồi chẳng thấy tiếng… mình ơi!

Em thấy nhớ những lời yêu thương ấy

Nhẹ nhàng thôi mà lòng em ấm vậy

Mình quên rồi em chợt thấy cô đơn…

Mình biết không trong giấc ngủ chập chờn

Em vẫn gọi qua từng cơn mộng mị

Khát vọng ấy đâu phải là phi lý

Em dỗi hờn mà chỉ biết nín câm…

Mình biết không em cứ phải âm thầm

Như chiếc bóng chìm dần trong bóng tối

Sợ ngoài kia bao dòng đời trôi nổi

Sẽ đưa mình lạc lối tiếng yêu thương…

Mình nhớ không bao đêm thức canh trường

Lời tâm sự dường như không nói hết

Mình bên nhau chưa khi nào mỏi mệt

Nhớ mình nhiều… em quên hết hờn ghen!

TÌNH YÊU KHÔNG TUỔI – Thơ: Nguyễn Thị Thắm

Người ta bảo: Già rồi, còn yêu đương gì nữa

Ở tuổi này chỉ có cãi nhau thôi

Mấy chục năm tình cũng đã phai phôi

Còn gì đâu mà nồng nàn đắm đuối!?

Nhưng với em tình yêu không có tuổi

Vẫn say mê như cái thuở ban đầu.

Bởi bên anh như có phép nhiệm màu

Em thấy lòng luôn rộn ràng phơi phới!

Bao đông qua, rồi bao mùa hạ tới

Hai chúng mình vẫn ngây ngất men say

Dẫu khó khăn vẫn nắm chắc bàn tay

Vẫn kề vai, vẫn sánh đôi cùng bước.

Tình yêu anh không gì đong đếm được

Luôn dịu dàng như hương vị mùa thu

Và ngọt ngào như điệu hát lời ru

Đầy sắc xuân cho lòng em trẻ lại!

Ta đã nguyện suốt đời này yêu mãi

Thì chẳng bao giờ tình có thể phôi phai

Nguyện bên nhau sánh bước đến tương lai

Tóc bạc răng long vẫn một lòng chung thủy.

Mấy chục năm thành bạn đời tri kỉ

Ta đã yêu, yêu say đắm, nồng nàn

Như biến với thuyền gắn bó sắt son

Nên với ta tình yêu không có tuổi!

THÌ THẦM – Thơ: Xuân Nghệ

Vợ yêu ơi, hãy mãi nắm chặt tay

Đừng buông bỏ dẫu cuộc đời bão tố

Không kiên trì, ắt sẽ là gục đổ

Bởi thiếu nhau…cố gắng cũng bằng thừa…

Cuộc tình nào, chẳng lúc nắng lúc mưa

Sống yêu thương bằng lòng vừa là đủ

Đừng tham vọng như mưa rừng thác lũ

Khi về trời cũng rũ… chẳng mang đi

Dù giận hờn đừng nói tiếng chia ly

Mặc ai đó có muôn vàn cách nghĩ

Vợ chồng phải vững vàng lòng chung thủy

Để cuộc đời như ý… ngọt cơm canh…

Yêu không già, lưu mãi nét xuân xanh

Thiêng liêng sẽ dành cho nhau tất cả

Vốn cuộc sống rất khó khăn vất vả

Nắm chặt nào… như ta đã từng yêu…

Hãy chấp nhận nhau, tất cả mọi điều

Duy nhất anh, duy nhất em, thôi nhỉ.

Cháy hết tình, nghĩa vợ chồng cao quý

Để tự hào… mỗi khi nghĩ về nhau…

LÀ VỢ CHỒNG – Thơ: Bình Nguyễn

Là vợ chồng ôi sao quá tuyệt vời

Là duyên nợ của bao đời trước đó

Là vợ chồng dĩ nhiên là rất khó

Phải đương đầu với sóng gió phong ba

Là vợ chồng thường mang nỗi xót xa

Đâu thơ mộng như buổi đầu hò hẹn

Vẻ thẹn thùng xuyến xao và bẽn lẽn

Nét ngại ngùng e thẹn chẳng còn đâu

Là vợ chồng phải mưa nắng dãi dầu

Cuộc sống thực với gạo tiền cơm áo

Bao lãng mạn lặng trôi vào hoài bão

Ngọn lửa tình dần tắt chẳng ai hay

Là vợ chồng thường mang nỗi đắng cay

Khi trong hai có một người phản bội

Chữ thủy chung người ta đem đánh đổi

Bằng ngôn từ gian dối rất tinh vi

Là vợ chồng thường lệ đẫm hoen mi

Bị tổn thương hơn một lần có lẽ

Chẳng như xưa với ngôn từ nhỏ nhẹ

Khi chuyện thường là bé xé ra to

Là vợ chồng thường mang nặng nỗi lo

Bởi nhịp sống mỗi ngày thêm hối hả

Dành thời gian kiếm tiền trong vất vả

Mà vô tình quên cả bạn trăm năm

Là vợ chồng thường nuốt lệ lặng thầm

Lửa tình yêu mỗi ngày dần tắt lịm

Nỗi khát khao vào trong mơ tìm kiếm

Phút bâng khuâng xao xuyến buổi ban đầu

Là vợ chồng là nghĩa nặng tình sâu

Nói với nhau không cần lời hoa mĩ

Nói giản đơn chân thành và dung dị

Buông lời đừng để chồng vợ phải đau

Là vợ chồng nên nhớ chữ vì nhau

Là an ủi lúc ốm đau hữu sự

Bỏ chữ “tôi” mà mở lòng lượng thứ

Nên thật lòng đừng ích kỷ hơn thua

Là vợ chồng đâu phải một trò đùa

Cuộc sống thực với muôn màu muôn vẻ

Biết vì nhau thì trên đời có lẽ

Sẽ không còn nước mắt phút chia tay…

TÂM TÌNH VỢ CHỒNG NÔNG DÂN – Thơ: Hồ Phương

Công việc đồng áng xong rồi

Nghỉ ngơi một chút ta ngồi thong dong

Chúng mình cuộc sống nhà nông

Vợ chồng vất vả, cấy trồng quanh năm

Nhà nông cực khổ, nhọc nhằn

Làm ra hạt thóc vô vàn khó khăn

Gian nan mới có miếng ăn

Thuận chồng thuận vợ chứa chan nghĩa tình

Sáng ra thức dậy bình minh

Nhìn đồng lúa chín là mình vui thôi

Vợ chồng cái nghĩa ở đời

Đắng cay, cơ cực ta thời vượt qua.

Những bài thơ hay về cuộc sống vợ chồng


Những bài thơ hay về vợ chồng sâu sắc và ý nghĩa

Thơ: Giọt Buồn Không Tên

Trèo lên cây bưởi hái hoa

Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân

Chúng mình khác họ người dưng

Một lần gặp gỡ như từng đã quen

Bởi anh thân phận nghèo hèn

Tháng năm vất vả da đen chai sần

Bùn lầy quến chặt bàn chân

Đồng trưa ruộng sớm đỡ đần mẹ cha

Còn em rẫy bắp nương cà

Mồ hôi từng giọt mặn mà thấm lưng

Kiếp nghèo chôn chặt tuổi xuân

Phấn son nhung lụa chưa từng dám mơ

Chúng mình một mái tranh sơ

Thầm câu ước hẹn đợi chờ mai sau

Mong ngày trầu thắm duyên cau

Đắp xây hạnh phúc bên nhau trọn đời

Ngọt ngào anh gọi mình ơi

Em cười bẽn lẽn mắt ngời ước mơ

Tình nghèo vẫn đẹp như thơ

Bao nhiêu năm tháng đợi chờ là đây

Đường quê hoa nắng ngập đầy

Đón nàng dâu mới xuân này thêm vui.

Mình ơi

Lâu lắm rồi chẳng nghe tiếng Mình ơi!

Em thấy buồn, thấy chơi vơi nhiều lắm!

Giản đơn thôi nhưng chứa chan tình cảm

Đượm nghĩa tình, hai tiếng gọi thân thương

Em vẫn biết trong cuộc sống đời thường

Giữa bon chen, giữa thương trường hối hả

Nhiều khi ta đã lãng quên nhiều quá

Nên nhạt nhoà gia vị của tình yêu

Em cũng biết và rất hiểu một điều

Đã yêu nhau không cần lời xáo rỗng

Hạnh phúc vẹn tròn không phải chỉ mơ mộng

Nên em chọn một cuộc sống giản đơn

Ai không muốn được quan tâm nhiều hơn

Bỏ mặc nhau ai chả hờn chả giận

Nên em muốn có bận gì thì bận

Khi rảnh rỗi anh vẫn gọi Mình ơi!

Nói với chồng yêu

Thơ: Toan Hoang Nhan

Không phải nói gì đâu nữa mình ơi!

Vòng tay yêu thương đã nói lên tất cả

Dù vợ chồng trải qua bao vất vả

Vẫn ngọt ngào, đằm thắm, yêu thương

Anh cũng đừng day dứt, vấn vương

Khi đi xa, em không người chăm sóc

Thì anh nhé, cuộc đời dù khó nhọc

Cũng không bao giờ nói tiếng chia xa

Anh nhớ không? Suốt những tháng năm qua

Bao khó khăn, bao ngọt bùi, cay đắng

Có khoảnh khắc đắm chìm vào khoảng lặng

Vẫn bên nhau dù vật đổi sao dời

Có đôi khi lòng cũng thấy chơi vơi

Nhẹ nhàng tìm bờ vai anh em tựa

Những lúc đó sao thấy lòng chan chứa

Anh là khoảng trời xanh mát em yêu!

Thì anh nhé! Mình đừng suy nghĩ nhiều

Vẫn mong anh sau mỗi chiều tan sở

Gia đình nhỏ, em và con mong nhớ

Luôn là khoảng trời hạnh phúc, bình yên !


Tình say

Thơ: Hương Giang

Môi hôn chan chứa ta trao

Yêu thương thắm thiết dạt dào người ơi

Trải bao năm tháng tuyệt vời

Nghĩa tình chồng vợ muôn đời sắc son

Bên nhau hạnh phúc vẹn tròn

Vòng tay ấm áp … môi hôn đậm tình

Bên nhau dệt mộng thắm xinh

Cho đời thơm ngát lung linh đất trời

Em bên anh mãi muôn đời

Tháng ngày bền chặt rộn lời ái ân

Tình say muôn thuở ngọt lành

Êm đềm chung thủy yến oanh nồng nàn

Yêu thương vút tận mây ngàn

Đôi bờ môi thắm chứa chan cõi lòng…

Hồn lâng say chốn phiêu bồng

Hương tình nồng đượm …dập dồn đôi tim…

Thơ vui tặng vợ yêu

Thơ: Đức Trung

Mấy ai sống ở trên đời

Buồn vui hạnh phúc thiếu người vợ yêu

Vợ như cái bóng sớm chiều

Chăm lo tất cả những điều quanh ta

Vợ là tình nghĩa thiết tha

Là thương, là nhớ, xót xa trong lòng

Vợ là bao nỗi chờ mong

Mỗi khi xa vắng thấy lòng bơ vơ…

Vợ là ngàn vạn ý thơ

Để ta xao xuyến, ngẩn ngơ nhớ nàng

Vợ là muôn ánh trăng vàng

Lúc soi, lúc tỏ, lúc tàn trong đêm

Vợ là ngan ngát hương sen

Là con bướm nhỏ đã quen lối về…

Vợ là bình rượu hương quê

Nhấp môi một chút đã mê mẩn lòng

Vợ là cái rét đêm đông

Nhiều khi buốt giá để lòng tái tê

Vợ là cái nắng trưa hè

Như cơn gió thoảng bờ tre xạc xào…

Vợ là tinh tú trên cao

Nhấp nha nhấp nháy lẩn vào trời xanh

Vợ là biển cả mông mênh

Tình sâu nghĩa nặng thác ghềnh cũng qua

Vợ là hương sắc muôn hoa

Vợ là tất cả bài ca tuyệt vời…

Một điều sợ nhất vợ ơi.!

Vợ làm Sư tử…rụng rời chân tay.!!!

Người bạn đời

Tác giả: Hảo Trần

Anh cuối chân trời em giữa ngàn sao

Hai mảnh đời mình tìm nhau ghép lại

Duyên tao ngộ từ ngàn năm hẹn mãi

Để đời này ta có được nhau đây

Qua thăng trầm cuộc sống đến hôm nay

Người bạn đời đi bên nhau hạnh phúc

Nắm tay nhau hai ta cùng chung bước

Cuối con đường nơi ấy đợi chờ ta

Dẫu cuộc đời nhiều bão tố phong ba

Ở đâu đó lời gọi mời tha thiết

Không ít phút giây xao lòng choáng ngợp

Ta vẫn bền lòng chung thuỷ săt son

Vui bên nhau với hạnh phúc cháu con

Gần gủi yêu thương giữ gìn sức khoẻ

Chuyện ái ân em bây giờ chẳng thể

Anh vui lòng chuyện thủ thỉ đêm khuya

Sưởi ấm lòng khi giá buốt đông về

Vòng tay ôm ta chìm vào giấc ngủ

Cuộc đời này còn bao nhiêu cho đủ…?

Để chúng mình kịp gửi hết yêu thương..!

Đạo vợ chồng

Duyên phận vợ chồng đạo nào sâu

Nghìn năm ân nghĩa mới chung cầu

Một ngày chồng vợ không tự có

Sướng khổ, vui buồn nhớ tựa nhau

Khỏe mạnh, thảnh thơi đâu cần hỏi

Hoạn nạn, nguy nan lúc ốm đau

Mới hay tình nghĩa cùng vun nở

Ai cần… ai biết… đạo nào sâu…

Nghĩa vợ chồng

Tác giả: Cohoang Tinhbuon

Còn gì nói nữa không Anh

Bao năm em vẫn dỗ dành lời ru

Sao nay tình hóa như thù

Để rồi chịu cảnh thiên thu rủa nguyền.

Đất trời như muốn chao nghiêng

Bởi anh quên hết lời nguyền ngày xưa

Tóc em từng sợi cũng vừa

Anh đem cắt bỏ vẫn chưa chán lòng.

Đời em sao quá long đong

Tai em anh cắt từng dòng máu rơi

Đắng cay nói chẳng thành lời

Tình chồng nghĩa vợ chơi vơi ngậm ngùi.

Anh đi trăng gió tìm vui

Về đây hành hạ dập vùi nhiễu nhương

Từ đây rẽ lối chia đường

Mỗi người một lối…hai phương chia lìa.

Đôi đũa

Tác giả: Đặng Hoàng Vũ

Vợ chồng như đũa có đôi

Đời còn một chiếc canh hôi cơm buồn

Thìa nĩa nào có tình thương

Cũng chang cũng cắt nẻo đường cô đơn

Vợ chồng cũng lúc dỗi hờn

Bỏ cơm tìm phở thỏa cơn thèm thuồng

Ăn phở cũng phải đũa suông

Nhớ tình chồng vợ thôi cơn dỗi hờn

Đôi đũa ôm ấp vui buồn

Cùng no cùng đói vẫn luôn song hành

Vợ chồng chia bát cơm canh

Nhờ đôi đũa thẳng xoa lành khó khăn

Vợ chồng đừng nghĩ lăn tăn

Như đôi đũa lệch khó ăn cơm nhà

Hôm nay ngày tám tháng ba

Tặng em đôi đũa thay quà mọi năm

Hỏi ai

Thơ: Hương Vang

Giọt nước mắt lăn dài trên má

Trái tim này tơi tả vì ai

Sương rơi ướt đẫm cánh nhài

Heo may se lạnh bờ vai hao gầy

Tình chồng vợ bao ngày ấp ủ

Nay vội vàng ai rũ sạch trơn

Ai gieo nên sợi tủi hờn

Để nay em phải cô đơn một mình

Ngày xưa ấy hoa tình chớm nở

Câu hẹn thề chồng vợ sắc son

Cho dù nước chảy đá mòn

Gia đình hạnh phúc bên con chẳng rời

Mà nay vội chia đôi hạnh phúc

Mà bao ngày vinh nhục bên nhau

Hỏi ai chia cắt nhịp cầu

Để cho cách trở sông sâu đôi dòng

Ai đã cắt chỉ hồng xưa buộc

Ai đã quên nguyện ước khi xưa

Ai gieo chi ngọn gió mùa

Khi thu chạm ngõ đông chưa muốn về

Đem cái lạnh tái tê buồn tủi

Vẫn đi về lầm lũi riêng em

Còn đâu ngày tháng êm đềm

Hỏi ai có thấu từng đêm lạnh lòng !!!

Chồng em

Chồng em dãi nắng dầm sương

Chồng em vất vả tìm đường mưu sinh

Nhưng chồng em rất chung tình

Chồng em chỉ biết có mình em thôi.

Tối về hai đứa chung đôi

Chồng ngồi kể chuyện, em ngồi lắng nghe…

Em mời chồng một bát chè

Chồng cười, chồng bảo…tiền nè vợ yêu.

Tháng này chỉ có bấy nhiêu

Phần này em giữ chi tiêu trong nhà

Phần này anh giữ mua quà

Mừng em Sinh Nhật cả nhà cùng vui.

Nghe chồng nói…dạ bùi ngùi

Trong lòng tràn ngập niềm vui…lệ trào

Nguyện lòng vẹn giữ trước sau

Tình này trọn kiếp chỉ trao cho chồng!!!

Thương chồng

Vai anh nặng gánh lo toan

Để cho cuộc sống vợ con đề huề

Thấy anh vất vả thương ghê

Mặc dù cực nhọc chẳng hề thở than.

Tình anh em mãi nặng mang

Hãy cho em được sẻ san cùng mình

Cho tình càng thắm đượm tình

Hai ta như bóng với hình chẳng xa.

Tình em vẫn mãi đậm đà

Dù cho ngày tháng trôi qua vẫn nồng

Như con đò với dòng sông

Trọn đời trọn kiếp vẫn không tách rời.

Thương anh thương mãi một đời

Dù cho vật đổi sao dời vẫn thương

Cùng anh đi hết đoạn đường

Nguyện đem dâng hết yêu thương cho chồng!!!

Thơ nịnh chồng

Vần thơ em viết hôm nay

Tặng anh: ý đẹp lời hay của mình

Anh là: trụ cột gia đình

Việc làm, lời nói chứng minh rõ ràng

Việc xã hội, việc xóm làng

Đối nhân, xử thế, họ hàng dưới, trên

Anh là sức mạnh, niềm tin

Cho con, cho vợ, hướng nhìn bước đi…

Anh là sức mạnh thần kỳ

Anh là tất cả những gì… em mong

Vần thơ cất tận đáy lòng

Ngày xuân viết tặng cho chồng của em

Niềm vui càng được nhân lên

Gia đình hạnh phúc, ấm êm, yên lành

Các con khôn lớn trưởng thành

Cả nhà đều biết: “công anh hàng đầu”

Nghìn vàng chẳng sánh được đâu

Gia đình trụ cột đứng đầu là anh.

Chồng

Chồng là một đấng anh hào

Là duyên, là nợ trời trao cho mình

Chồng là trụ cột gia đình

“Ba đồng một mớ” ta dinh về nhà

Chồng là Bố của con ta

To đầu mà dại đến già chưa khôn

Chồng là loài sống bằng cơm

Lại ham món phở, bia ôm vỉa hè

Chồng là một gã lái xe

Uống nhiều, hút lắm, lè phè ngày đêm

Chồng là anh của nhiều em

Ga lăng nên dễ có tiền là vung

Chồng là cái thế anh hùng

Mát xa, sàn nhảy vẫy vùng khắp nơi

Chồng là hào kiệt trên đời

Vợ mình thì sợ, vợ người thì yêu

Chồng là quân tử hạng siêu

Cứ ai phái yếu là chiều, là thương

Chồng là một gã ương ương

Bỏ đi thì tội, phải vương cả đời!

Gửi chồng

Anh đi làm em cũng đi làm

Việc cơ quan vẫn mỗi ngày tám tiếng

Sao về nhà chỉ em lo mọi việc

Anh nằm biếng lười hay căm cổ xem phim

Em nhờ gì anh cũng ngồi im

Nói không biết, em làm đi cho lẹ

Nếu đổi lại em cũng ngồi như thế

Liệu cơm canh ai sẽ nấu mỗi ngày

Em chỉ muốn anh giúp đỡ một tay

Nhặt mớ rau hay củ hành củ tỏi

Thi thoảng quay sang nhìn em cười và hỏi:

Cái này làm thế nào sao khó quá vợ ơi?

Chỉ như thế em sẽ thấy rất vui

Dù anh vụng làm rối tung căn bếp

Nhưng như thế sẽ khiến em bớt mệt

Cơm ngon hơn khi chồng biết thương mình

Cặp Vợ Chồng

Họ tắt ngọn đèn, bầu sáng còn trong

đôi phút sau, ánh ngời tắt hẳn

như viên thuốc tan trong ly đựng đầy bóng tối

Vách tường khách sạn chói rạng trong trời đêm

Những vuốt ve của tình yêu đã hiền dịu lại

Họ ngủ nhưng tình cảm sâu xa vẫn nối liền nhau

hai sắc màu quấn quýt chan hoà

trên tờ giấy phớt bột hồ của hoạ sĩ

Thảy đều tối om, êm thấm. Nhưng trong đêm nay

Thành phố như muốn xích tới gần

Mọi cửa sổ đều khép chặt.

Các ngôi nhà đã rủ nhau vươn tới

Chúng đã có đây xếp kín hàng chờ đợi

Một đám đông những con người vẻ mặt thản nhiên


Có một đôi vợ chồng

Khi đi, họ sánh bước ngang nhau

Người vợ dìu chồng chân bước đau

Hồn anh đọng lại hai con mắt

Hai con mắt chẳng bao giờ khép

Vợ thì mệt mỏi, chồng thận suy

Họ chẳng lẻ loi, thương nhau hết mực

Tuần ba buổi, chị đưa anh học

Chất độc nhiễm từ ở Trường Sơn

Chất độc thấm vào tận thịt xương

Suốt ca ba ầm ì máy chạy,

Suốt ca ba âm thầm máu chảy

Chị ngồi bên chồng suốt đêm sâu.

Hết ca ba trăng lên ngang đầu,

Họ trở về, chị dìu anh từng bước.

Hồn anh đọng lại hai con mắt,

Tình chị, vằng vặc ánh trăng thâu…

Đan Áo Cho Chồng

Chậm chân dừng bước hỡi thu ơi

Đừng để đông sang giá buốt trời

Ta khóc người sầu nghe não nuột

Tơ chùng phím lạc nỗi buồn khơi

Đông hỡi ! Chậm về chút nhé đông

Đợi ta đan áo gửi cho chồng

Năm nay bão lũ hơn năm cũ

Đừng để đò xuôi… nước ngược dòng

Ta vốn vụng về trước đến nay

Thu ơi chậm bước kéo thêm ngày

Đan xong chiếc áo cho người mặc

Chẳng biết bao giờ mới tới tay

Nhưng mà… đợi chiếc áo may xong

Phải đến tàn đông mới tới chồng

Chắc tại nàng Bân xưa lộn kiếp

Thu tàn chưa hết đã đông phong

Tim hồng ta tặng một người thôi

Cho dẫu phong ba phủ trắng trời

Cũng chẳng đổi dời khi cách biệt

Đông ơi chậm bước nhé… giùm tôi

(Hoàng Mai)

Gửi Vợ Nơi Xa

Rời quê hương anh đi tìm cơm áo

Mảnh phong trần gánh vác nặng bờ vai

Này vợ anh, trong suốt tháng ngày dài

Đừng buồn tủi khi phòng không gối chiếc

Đất xứ người nhớ về em da diết

Hãy mặc anh tha thiết lắm yêu thương

Những đêm sương ngân khúc hát đoạn trường

Để mặc anh chớ ưu sầu phiền muộn

Người lữ khách buồn – từng hạt mưa tuôn

Lời yêu đương vạn dặm đường nhắn gởi

Như vẫn ngóng về và lòng em vẫn đợi

Cánh mai vàng lấp lóe gợi ngày xuân

Đời dãi dầu đất khách lắm gian truân

Mưa chiều nay nhớ em òa nức nở

Em biết không, tin anh, đừng lo sợ

Anh sẽ gặp em một buổi cuối tuần

Tiết trời đông oằn mình như tiễn biệt

Hẹn gặp xuân với gió nắng ngàn hoa

Anh nhớ em chiều xuống mắt lệ nhòa

Chẳng xa xôi một ngày ta tái ngộ…

(Huỳnh Minh Nhật)

 Tình Nghĩa Vợ Chồng

Dễ gì kiếm được một người

Chịu bao gian khổ suốt đời vì ta

Dẫu là chồng trẻ vợ già

Yêu nhau ngào ngạt hương hoa say tình

Xưa em mười ngón tay xinh

Giờ tay chống gậy nép mình bảy hai

Anh ôm nhè nhẹ bờ vai

Vuốt ve mái tóc đêm cài làn sương

Yêu thương tìm đến yêu thương

Tình đi qua ngõ thiên đường chơi vơi

Cách nhau mười một tuổi thôi

Tình như đôi tám vành môi còn hồng

Em đi sáng nhớ chiều mong

Em về anh bế tay bồng niềm vui

Trăm năm chưa đã cuộc đời

Kiếp này kiếp nữa hẹn mười kiếp sau

(Trầm Vân)

 Thương Sao Tóc Bạc Vẫn Còn Thương

Thương sao tóc bạc vẫn còn thương

Một nắng hai sương nghĩa vợ chồng

Bao nhiêu gian khổ bao cay đắng

Em vẫn là em dạ sắc son

Mỗi từng sợi bạc mỗi niềm thương

Mỗi sợi ân tình mỗi sợi vương

Mới biết yêu anh hơn thuở ấy

Cái thuở yêu đương vẫn nẩy mầm

Hãy nắm tay em, bàn tay rắn!

Hãy dẫn em đi cuối chặn đường

Hãy tựa vào nhau dù vấp ngã

Em vẫn là em dạ thủy chung

(Trương Văn Tú)

Tình Vợ Chồng

Lặn lội một đời thân cơ cực

Xá gì dâu bể nghĩa keo sơn

Nghĩa vợ tình chồng ai quản gánh

Gian nan bền chí trọn tâm đầu

Nửa bát canh cũng mình cũng bạn

Hạt muối nghèo cũng bạn cũng ta

Khó khăn nào chồng vợ chẳng xa

Qua cảnh khổ là ta mặn nồng

Đời vất vả thuở còn tay trắng

Yêu nhau từ mái lá đơn sơ

Nguyện chung lòng xây đắp ước mơ

Đường khập khểnh truân chuyên có sợ

Ta với bạn là chồng là vợ

Nghĩa phu thê còn có tri âm

Cũng do mình vững dạ đồng tâm

Thoát nghèo đói qua cơn bi cực

Một quãng đời lên non xuống vực

Tình vợ chồng chẳng bạc như vôi

Phút ban đầu phu phụ giao bôi

Cùng hẹn ước chung tay dệt mộng

Thề một dạ một lòng chèo chống

Thử thách là lẽ sống tình yêu

Dẫu cơ hàn ta có bao nhiêu

Tròn chung thủy trăm năm kết tóc !

(Nguyễn Tâm)

Nghĩa Vợ Chồng

Còn gì nói nữa không Anh

Bao năm em vẫn dỗ dành lời ru

Sao nay tình hóa như thù

Để rồi chịu cảnh thiên thu rủa nguyền.

Đất trời như muốn chao nghiêng

Bởi anh quên hết lời nguyền ngày xưa

Tóc em từng sợi cũng vừa

Anh đem cắt bỏ vẫn chưa chán lòng.

Đời em sao quá long đong

Tai em anh cắt từng dòng máu rơi

Đắng cay nói chẳng thành lời

Tình chồng nghĩa vợ chơi vơi ngậm ngùi.

Anh đi trăng gió tìm vui

Về đây hành hạ dập vùi nhiễu nhương

Từ đây rẽ lối chia đường

Mỗi người một lối… hai phương chia lìa.

(Cohoang tinhbuon)

Cảnh Già

Lục tuần ai bảo đã là già

Râu tóc xanh rì cứ mãi là

Chẳng rượu không trà hồn thơ mộng

Đoàn kết cháu con miệng hát ca

Vợ chồng hòa thuận nghĩa bao la

Gia tộc xóm thôn thật mặn mà

Tiên tổ mỉm cười nơi chín suối

Mới hay thỏa cái tấm thân tra….

(Hồng Dương)

Lửa Hờn

Hoa lòng lạnh buốt tim yêu

Tình yêu đã cạn, lửa thiêu tơ hồng

Thôi mình cạn chén rượu nồng

Chia phôi ta uống, cho lòng cô liêu

Em về tắt tiếng thương yêu

Anh đi chẳng nói, bao chiều xót thương

Từ nay lạc lối uyên ương

Còn đâu lời hứa tình trường đêm thâu.

Anh đi mây kéo u sầu

Thương em ở lại buồn rầu với mưa

Nếu còn thương nhớ tình xưa

Mong anh hãy nhớ thuở xưa mặn nồng

Một thời ân ái vợ chồng

Sớm hôm rau cháo, vợ chồng có nhau

Bây giờ cay đắng niềm đau

Dĩ vãng đã chết, ngàn sau hận thù

Chỉ mong một cõi thanh tu

Lửa hờn nguội lạnh viễn du trọn đời

Để ta vui sống giữa trời

Yêu thương lặng lẽ, cuộc đời thảnh thơi.

(Phuong Vuong)

Vợ Chồng

Thế gian thường gọi cánh đàn ông

Một chữ ngon ngon… ấy gọi chồng

Không biết tự bao giờ xuất hiện

Ngôn từ diễn tả chuyện trăm năm

Em người thục nữ dang tay vớ

Anh gã mày râu xác thân Chồng

Cho nên em đành cam phận vợ

Từ ngày thân gái chẳng còn không

Em nhớ em thương đàn ông ấy

Chỉ bởi tình em, kiếp đàn bà !

Người đến cùng em từ dạo đó

Cho đến bây giờ… mãi nhớ thương

Gió mang hơi ấm vòng tay trọn

Mây chở sầu thương dấu chân mòn

Dù thế gió kia không ngừng thổi

Lửa tình yêu… vợ gió mây chồng!!!

(Hoàng Hạc Bay)

Già

Tôi thèm chút lãng mạn xưa

Áo em ngày đó thon vừa lưng ong

Trầu cau và chén rượu nồng

Cho ta nên nghĩa vợ chồng mình ơi !

Đã qua góc biển chân trời

Gừng cay muối mặn trọn đời yêu em !

Giữ cho chân cứng đá mềm

Gian nan rồi sẽ giàu thêm nghĩa tình

Rã rời theo cuộc mưu sinh

Tôi – con sóng nhỏ lênh đênh tháng ngày

Cảm ơn “muối mặn gừng cay”

Và em quên tuổi thơ ngây theo chồng

Người ta xúng xính vàng ròng

Em không tốt số nên không sang giàu

Chút tình lãng mạn trao nhau

Bạc tiền xin gửi đời sau giữ giùm

Bao giờ chân mỏi tay run

Mây rơi xuống thấp đất đùn lên cao

Lời ru xưa vẫn ngọt ngào

Em ru tôi – điệu ru nào cho em?

(Hương Anh)

Chuyện Hai Người

Vợ chồng ngày tháng ở với nhau

Có lúc tình yêu sẽ nhạt màu

Sóng gió triền miên miền gia đạo

Đường đời lên xuống mệnh lao đao

Con tim ai đấy đau nghẹn ngào

Lòng buồn cầu khấn đấng trời cao

Nếu có thiêng liêng nơi trần thế

Đưa hồn rời khỏi bến sông mê

Nào chỉ chuyện hay về hai người

Vui sao chi lắm lệ sầu rơi

Âm dương giao hợp sinh nhân loại

Thượng đế trên kia có mỉm cười ?

Một cõi hận sân tình đôi lứa

Nhiều năm ôm mối chẳng buông rời

Sông sâu nghĩa đậm tâm chan chứa

Bão nổi tình hời tín tả tơi

Cho gặp nhau chi để bẽ bàng

Yêu người người phụ nỗi trái ngang

Âm thầm ngõ vắng chân quay bước

Giã biệt thu sang quyết lên đàng

Ai sẽ quên đi tình tuyệt vời ?

Bao năm chung sống giấc lả lơi

Đường xưa hạ sáng tràn hoa nắng

Ngõ mới thu vàng ngập lá rơi !

(Quoc Hung Nguyen Cao)


TRIẾT LÝ THẦU HIỂU

  1.Bị người khác xúc phạm, cũng không nên nhất thiết phải thể hiện cảm xúc ra ngoài. Người khác sỉ nhục mình cho dù là xuất phát từ mục đí...